> > > Wap Truyện Trà Sữa, Quẳng Gánh Lo Cho Cuộc Sống > Xem Full Hot New
Download file
Wap Truyện Trà Sữa, Quẳng Gánh Lo Cho Cuộc Sống

Đây là phần III của fic"Sory người tớ yêu là cậu ấy" đã có bản full tại bl0g360 plus. Trên wattpad đã có người p0st phần I và phần II nên tớ để đó luôn, không cần xóa. Giờ tớ sẽ tự mình p0st phần III. Fic này nói về cuộc sống hôn nhân của Trần Thái Linh và Hoàng Vĩnh Kì sau hôn nhân nên lối viết sẽ có phần trưởng thành hơn phần I. Phần này Sad Ending nhé!!







Fic: Quẳng gánh lo cho cuộc sống





Author: Rùa

Status: on-going

Categories: luv story

Rating: K+

Charater








1.

Hoàng Vĩnh Kì: là chủ tịch tập đoàn K&L. Anh là một nhà kinh doanh tài ba và trẻ tuổi, thần tượng của biết bao cô gái. Kết hôn ở tuổi 24 và hiện giờ gia đình anh đang rất êm ấm. Nhưng ko ai biết được chuyện tương lai...





2

. Trần Thái Linh: là phu nhân của Hoàng Vĩnh Kì. Cô là bạn học cấp III của chồng mình, và vì 1 số xích mích nhỏ xíu như con kiến nên đã bỏ ra nước ngoài - đến 1 nơi mà cô rất ghét: đó là nước Mỹ. Lí do vì sao cô đến nước Mỹ thì... sau này sẽ được bật mí.





3.

Phạm Thanh Lâm: mối tình đầu và hiện giờ cũng là em rể của Linh. Anh xây dựng 1 mối quan hệ khá tốt với gia đình nhà vợ, nhưng cũng rất phong lưu đa tình. Cũng chính vì lí do đó mà ko biết bao nhiêu lần anh bị vợ... nhéo tai + đá đít ra khỏi phòng. Đây là cặp đôi thú vị nhất trong fjx.



4.

Trần Vũ Hy: em gái của Linh. Cô là 1 nữ kinh doanh trẻ tài ba, tập đoàn JLH của cô được đưa vào hàng top 10 của khu vực châu Á, đứng sau tập đoàn K&L của anh rể 1 bậc. Là 1 người phụ nữ lí tưởng của xã hội, nhưng lại ko biết nhiều về chăm lo gia đình. Vì thế nên...





5.

Lâm Bá Duy: bạn học cũ cũng là người bạn khác giới thân nhất của Linh. Anh là 1 người điềm đạm, 1 thầy giáo giỏi và cũng là 1 người chồng cực kì tốt. Anh tốt hơn 2 ông chồng kia gấp 100 lần, nhưng đường hôn nhân thì lại gặp một bất hạnh khá lớn ở tuổi 27...



6.

Văn Thùy Trâm: thư kí riêng của chủ tịch HVK. Cô ta đóng 1 vai trò hết sức quan trọng trong fjx này. Từ từ rùi cũng sẽ bik!!




And other charaters...



Summary:





Cuộc sống nói với tôi rằng tôi phải biết tự trưởng thành, nhưng cuộc sống sẽ tô điểm thêm vào những năm tháng trong đời tôi với những lần vấp ngã giúp tôi có thêm những kinh nghiệm sống quý báu. Tôi rút ra được sau những lần vấp ngã đó rằng: Đừng bao giờ bỏ cuộc, nếu ko bạn sẽ mất tất cả. Cuộc sống sẽ luôn cho bạn thứ mà bạn cần. Nhưng nó sẽ lấy đi thứ mà bạn muốn...



Thân...



Rùa



Come back...










Chapter 1:



Impossible!





Reng... reng...



Tiếng chuông đồng hồ báo thức vang lên inh ỏi. Linh lật người, bực bội đập mạnh tay vào "tên chết tiệt" nào dám phá hỏng giấc ngủ buổi sáng của cô. Tối hôm qua, cô ko tài nào ngủ được vì phải cố hoàn thành chi tiết cuối cùng của dự án kinh doanh mới cho chồng. Còn hắn ta thì lại nằm trên giường ngáy khò khò.. lúc đó, Linh rất bực mình vì đã ko giúp được cô mà hắn lại còn khiến cô điên cái đầu lên vì tiếng ngáy "rung động lòng người" của mình. Nhưng giờ nghĩ lại, cô cảm thấy vui vui vì mình có thể giúp ích được cho người chồng đáng yêu.



...



Brr...



Chuông điện thoại rung lên liên hồi, vang lên điệu nhạc quen thuộc là bài hát "Impossisble". Từ hơn 7 năm nay cô đã từ bỏ cái sở thích chơi nhạc độc, mà chuyển sang thích nhạc Âu Mỹ. Nghe thì hơi khó nhưng khi hiểu được thì người nghe sẽ rất thích bài hát, cả về âm điệu lẫn nội dung của nó. Chuông điện thoại "Con kiến đen..." đã được thay thế bằng "I remember years ago...". Càng nghe, Linh càng thấy thích bài hát này. Lời hát của nó rất hay...



Tôi vẫn nhớ

cách đây vài năm

Đã có ai đó khuyên nhủ tôi rằng

"Đừng bao giờ yêu mù quáng!"

Tôi đã nghe, đã biết



Anh mạnh mẽ còn tôi thì yếu đuối

Thật hoang tưởng và sai lầm!

Tôi đã quá bất cẩn, đã quên lời khuyên ấy

Đã quên rồi..

.



Và bây giờ, mọi chuyện đã kết thúc

Còn gì để nói nữa đâu anh?

Anh đã đi ko lưu luyến

Anh đã thắng

Và anh cứ đi đi, cứ việc kể với họ



Kể với họ những gì tôi biết

Hãy hét thật to từ

trên mái nhà

Hoặc là viết lên khung trời kia

Tất cả những gì chúng ta có, đã ra đi vĩnh viễn



Nói với họ

tôi đã hạnh phúc lắm rồi

Và giờ tim tôi đã tan thành trăm mảnh

Cõi lòng tôi tan nát

Nói vs họ những điều mà tôi kì vọng

Chỉ là ảo tưởng, là điều ko thể



Kẻ thất tình thì còn tội nghiệp

Nhưng bị

phản bội thì đau đớn hơn nhiều

Niềm tin đánh mất, trái tim tan vỡ

Tôi biết, biết rất rõ..

.



Lời bài hát cứ như đang nói về cô của 8 năm về trước, bị phản bội, lòng tin đánh mất, trái tim tan nát, cõi lòng đổ vỡ... khi cô nhận cái tát từ người chồng bây giờ của mình, cô đã rất giận. Nhưng cô còn đau lòng hơn nhiều... vì cô có cảm giác mình đã bị phản bội, chính người yêu mình đã phản bội mình...



Nhưng giờ thì hết rồi, cô đang sống thật hạnh phúc với người chồng hiện tại của mình - Hoàng Vĩnh Kì. Anh là chủ tịch của 1 tập đoàn lớn, có mặt trong bảng xếp hạng top 10 tập đoàn lớn mạnh nhất của khu vực châu Á. VN có 2 tập đoàn có được vinh dự xếp vào hàng khu vực châu Á, và 1 trong 2 tập đoàn đó là tập đoàn K&L - tập đoàn mà chồng cô đã vất vả gầy dựng nên. Nó đứng thứ 2 trong bảng xếp hạng, vị trí Á Quân. Ai cũng biết, đứng được ở vị trí đó ko phải là dễ dàng gì, nhất là lại đối với 1 người trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm như anh thì việc đó càng khó khăn hơn. Nhưng anh đã vượt qua được, và giờ thì công sức của anh đã xứng đáng..



Nhưng ko phải chỉ có 1 mình mà anh leo lên được vị trí cao ngất trời mây đó, mà phần lớn là do sự giúp sức của Linh. Cô là 1 cô gái thông minh, nhanh nhạy và rất biết cách ứng xử. Cô đã giúp chồng có được những hợp đồng béo bở, đưa tên tuổi của tập đoàn ngày càng đi lên. Hơn nữa, hầu hết những dự án lớn từ 3 năm trở về đây đều do cô phụ trách rồi mới được duyệt qua bởi phòng kế hoạch và phòng marketing.



Linh ko đi làm ở công ty như những phụ nữ công sở khác, càng ít khi xuất hiện ở đám đông như Vũ Hy, cô chỉ giam mình ở nhà, quây quần vs con mèo mướp đen và công việc của một bà nội trợ thực thụ. Đó là 1 cuộc sống mà trước đây, có muốn tưởng tượng thì cô cũng ko thể nào tưởng tượng nổi. Đây ko phải là style sống của cô... nhưng Hoàng Vĩnh Kì đã làm cho cô thay đổi được quan điểm. Và cô nhận ra, kiểu phụ nữ ko bao giờ lỗi mốt chính là một bà nội trợ thực thụ. Cô có vài kinh nghiệm quý giá... Theo cô, dù trước khi kết hôn, người ta yêu bằng đôi mắt và đôi tai, nhưng kết hôn rồi mới hiểu, người ta chỉ còn yêu nhau bằng cái... bao tử. Nói túm lại, nếu là kiểu phụ nữ "bà nội trợ đảm đang" thì bạn sẽluôn được coi trọng hơn - đó là cái nhìn khách quan của Thái Linh.



Hôm nay, cô có hẹn với anh hai và cô em gái đi ăn trưa cùng nhau, tạm gác gia đình riêng sang 1 bên. Hôm nay cô cũng lại nổi cơn lười, bèn viết lại cho chồng 1 mẩu tin nhắn rồi bỏđi luôn, ko thèm ngó ngàng gì đến nhà bếp nữa hết! Giá mà hôm nay có Duy nữa thì tốt biết mấy, chắc anh đang rất đau lòng vì chuyện bất hạnh đó. Nhưng số trời đã định, ko ai có thểcưỡng lại dù đó là một người thông minh như Anbe Anh-xtanh đi nữa...



Linh rất hiểu và thông cảm cho tâm trạng hiện giờ của Duy. Đang sống êm ấm hạnh phúc mà gia đình lại xảy ra xào xáo như thế thì ai mà ko đau lòng. Nhưng có điều, dù có đau lòng đến mức nào thì cũng ko nên hành hạ cái bao tử.. nghĩa là ko nên nhịn ăn rồi tự nhốt mình một mình trong phòng suốt ngày mà chẳng nói năng gì như Duy. Dù sao anh cũng đã là ba của một cô công chúa xinh xắn. Tuy cô bé mới chỉ được 6 tháng tuổi nhưng đã tỏ ra rất thông minh và lanh lợi. Tương lai, có lẽ con bé sẽ trở thành 1 Trần Khánh Linh thứ 2, gây ra biết bao sóng gió thời học trò.



...



- Vậy là Duy ko tới hở? - cô hỏi ngay khi nhìn thấy mặt anh và em của mình.

- Uhm.. nhưng mà chị ko thể nào hỏi thăm anh em tụi em trước hay sao hả? - Hy trả lời, rồi gắt khiến Linh phải phì cười.

- Chuyện đó xảy ra quá đột ngột, chắc chắn ổng sẽ bị trầm cảm trong 1 thời gian dài đó! - Jin nhếch mép.

- Hajzz, giá mà em có thể giúp gì đó cho anh ấy thì tốt quá rồi!

- Ko sao. Nhưng dù có thể nhưng chị cũng ko được phép đâu, vì chị đã có gia đình rồi!! - Hy chu mỏ.

- Hửm?? Là sao?? - Linh nghiêng đầu khó hiểu.

- Chị thông minh lắm mà... tự hiểu đi!! - Hy dửng dưng như ko có gì, thản nhiên lật menu ra rồi gọi món.



Còn Linh thì ngồi thừ người ra.. quả thực cô chẳng hiểu em gái mình đang nói về chuyện gì cả. Biến cố của gia đình Duy với chuyện Linh có gia đình thì có liên quan gì đến việc cô giúp Duy lấy lại tinh thần chứ??







Chapter 2:



Đau thương của Duy!



Linh vẫn cứ mãi suy nghĩ về câu nói của Hy. Quả thực, cô ko hiểu ý nghĩa sâu sa của lời nói đó... có vẻ như việc trở thành bà nội trợ đã làm cho trí thông minh của cô giảm đi một chút thì phải..



Mà phải rồi, từ hôm chuyện đó xảy ra tới giờ, cô vẫn chưa đến gặp Duy lần nào, vì quá lu bu công việc lại còn phải hoàn thành dự án mới cho chồng nữa nên cô chẳng còn thời gian và tâm trí đâu mà nghĩ đến Duy. Chậc, có 1 đứa bạn thân duy nhất mà đến lúc cần lại chẳng thấy mặt đâu, chắc Duy buồn lắm. Quyết định rồi, hôm nay tạm gác hết mọi việc sang một bên để đi thăm Duy. Gần 1 tháng trời ko gặp mặt nên cô cũng cảm thấy nhơ nhớ Duy.



Pinh poong...



Cô nhấn chuông..



Ko có ai ra mở cổng.



Pinh... pinh poong...



Cô lại nhấn chuông.



Vẫn ko có ai ra.



Quái nhỉ? Giờ này Duy đã từ trường trở về rồi mới phải chứ. Còn cô giúp về và bé Bảo Bình - con của Duy nữa mà.



Cổng ko khóa.. Linh vô tình phát hiện ra nên đi thẳng vào trong. Trong nhà, đèn vẫn sáng, nhưng lại rất bừa bộn và luộm thuộm, quần áo giày dép vất tùm lum trên sàn nhà.. Chậc, có lẽ đã đến lúc cho bà giúp việc nghỉ rồi. Giúp việc gì đâu mà ko lo dọn dẹp nhà cửa mà đi đâu ko biết...



Linh xắn tay áo, bắt tay vào việc dọn dẹp, từ thu dọn đồ đạc đến lau chùi nhà cửa. Đến cảgiày cô cũng lau lại bóng loáng. Công việc chỉ kéo dài khoảng nửa tiếng, vì những việc này đã quá quen thuộc với cô rồi nên ko có gì khó khăn cả.



Xong xuôi, cô vào trong bếp lục tủ tìm cái gì đó để ăn. Tủ lạnh trống hoắc, chạn thức ăn trống trơn. Chậc, cái kiểu này là phải cho bà giúp việc nghỉ việc thật rồi!!



Cô móc điện thoại ra địn






h phone cho Duy kêu anh đi siêu thị mua vài thứ đồ thì bỗng chuông gọi cửa vang lên, kèm theo đó là giọng nói của 1 người phụ nữ



- Anh ơi, mở cửa cho em!

- Chậc, ko biết là ai đây? Vợ mất chưa bao lâu mà anh ấy đã có bạn gái mới rồi sao trời? - Linh nhíu mày. Cô nhanh chóng ra mở cửa.



A thì ra... là bé Kì Duyên. Nhưng tại sao con bé lại gọi Duy là anh một cách thân mật nhưthế nhỉ? Đáng ra phải gọi kèm cả tên nữa chứ!



- Ủa chị? - Kì Duyên có vẻ ngạc nhiên khi thấy Linh - Lâu quá ko gặp chị nha!!

- Uhm.. mà sao nghe em kêu Duy là "anh" nghe thân mật vậy? - Linh tò mò.

-Thì anh rể chồng của em nên em kêu vậy cũng có sao đâu chị! - Duyên cười.

- Anh rể chồng? Em đã kết hôn vs nhóc Khôi rồi hả? - Linh có vẻ ngạc nhiên khi nghe Duyên nói thế.

- Chậc, bà chị dâu này chẳng thèm quan tâm đến em chồng gì hết! Ngày hôn lễ chị cũng có tới mà...

- Bốp.. - Linh vỗ trán - Chị quên mất tiêu!! Ừm, giờ thì nhớ rồi! Mà sao em tới đây?

- Chị hok biết gì thật hả?

- Ko! Chị chỉ biết là nhỏ Cát Anh dje được gần tháng nên chị tạt ngang qua thôi! - Linh giương đôi mắt ngây thơ nai tơ ra.

- Eo'. Bạn bè thế đấy!

- Trách thì trách ông anh hai mắc dịch của em kìa. Suốt ngày bận bịu việc nhà rồi tối cũng ko cho chị ngủ nữa!! Bực cái mình à...

- Woa'... anh chị nồng nàn vậy?

- Đừng có mà nghĩ bậy á nha! Chị thức vì ổng kêu chị làm zùm mấy cái dự án, chứ hok phải như em nghĩ đâu!!



Duyên nhướn mày, mỉm cười gian xảo.



- Thì em có nói gì đâu mà chị phải thanh minh!! Chị ở đây rồi thì em về! - Duyên nói rồi giơmấy túi thức ăn lên cho Linh - Em mới mua, chị làm zùm ảnh nha! Thôi em phải đi đây.

- Uhm...



...



Tạm biệt Duyên, Linh quay trở vào nhà với mấy giỏ thức ăn mà cô bé đưa, rồi bắt đầu nấu nướng. Hình ảnh một Trần Thái Linh đeo tạp dề đứng nấu nướng trong bếp chắc hẳn sẽgây ngạc nhiên, thậm chí là gây sock cho rất nhiều người vì ko ai có thể ngờ rằng sẽ có 1 ngày Thái Linh lại là một phụ nữ giỏi việc nội trợ.



Mùi cá kho vs canh chua thơm phức, tỏa lan khắp căn nhà.



Duy vs bé Bảo Bình vừa bước vô nhà đã nghe thấy được mùi thức ăn thơm phưng phức đến nứt cả mũi.



- Duyên đó hả em? Làm gì mà thơm quá vậy?

- Duyên cái gì mà Duyên! - Linh càu nhàu - Chị chồng của Duyên đây này!!



Cô bước ra ngoài, đứng tựa vào tường, một tay chống hông 1 tay cầm cái vá múc canh, đeo tạp dề và đội khăn nữa. Nhìn thấy Linh, Duy trố mắt kinh ngạc, sém tí nữa là té.



- Mẹ!! - bé Bảo Bình bập bẹ nói, ko rõ chữ. Phải thôi, nó mới 3t thì làm sao có thể nói sõi được như bé Sóc con của Khánh Linh chứ!

- Con gái!! - Linh đón lấy con bé từ tay Duy, nựng nịu - Cái mặt thấy ghét quá à!! Mà anh làm gì mà giờ mới về vậy? - cô quay sang hỏi Duy.

- Hở? À anh đưa bé Bình đi dạo công viên! Mà em thành bà nội trợ hồi nào vậy?? - Duy nheo mắt.

- Từ khi về nhà chồng!! - Linh nhe răng cười, trông cô vẫn còn nét nhí nhảnh của một cô nhóc 20 mặc dù đã đạt tới 27 vòng tuổi.

- Hèn chi, muốn gặp em còn khó hơn lên trời! Mà em nấu cái gì thơm quá vậy?

- Ko có gì, chỉ kho cá với 1 nồi canh chua thôi à! - Linh đáp - Anh vô ăn đi, còn nồi súp cua em đang nấu dở. Chừng nào xong em sẽ cho bé Bình ăn zùm cho anh!!

- Uhm... cũng được! Có em ở đây đỡ quá... - giọng Duy có vẻ buồn buồn.



...



9:00pm, phòng khách...



Bé Bảo Bình nằm ngủ ngon lành trong vòng tay của Linh. Cô cảm thấy thật hạnh phúc vì bé Bình. Giờ phút này cô mới cảm nhận được cô thèm muốn có con đến mức nào. Chồng cô suốt ngày làm việc, tối đến mệt mỏi nhiều nên ngủ khì ko thèm quan tâm gì đến cô, chỉ 1 lần duy nhất vào đêm tân hôn thì làm sao mà có thai được chứ?



Duy ngồi bên cạnh cô, vỗ vỗ cho bé Bình ngủ ngoan. Nhìn họ giống như 1 gia đình hạnh phúc, có ba mẹ và con gái. Duy đưa ánh mắt buồn bã nhìn bé Bảo Bình, miệng thì cười nhưng gương mặt khắc rõ chữ "buồn" to tướng.



- Hajzz, anh đừng buồn nữa! Chuyện đó đâu có ai muốn đâu!! - Linh lên tiếng.

- Uhm... nhưng cô ấy lại ra đi quá sớm. Bé Bình mới chỉ hơn 3t thôi mà!! - Duy khịt mũi, cốgiữ cho giọng ko vỡ òa ra.

- Em biết... nhưng anh có buồn cũng đâu thể làm được gì chứ?

- Anh biết, nhưng mà sao anh có thể ngăn được nỗi buồn chứ? Ngày nhìn thấy thi thể bê bết máu của cô ấy, anh đau lắm! Một người đang mạnh khỏe như cô ấy lại ra đi vì lí do tai nạn giao thông, đúng là điên người!! - Duy cố cười.

- Nếu anh buồn - Linh cáu - thì phải khóc đi chứ? Đừng có kìm nén. Còn nếu ko thì chấm dứt nỗi buồn của anh tại đây!!



Duy ngước mắt nhìn Linh, khóe mắt long lanh



- Anh có thể khóc được sao?

- Đúng vậy!! - Linh hạ giọng - Anh dựa vào vai em mà khóc đây nè!!



Duy nhẹ thở dài, ôm chầm lấy Linh. Cô có thể cảm nhận được từng giọt nước mắt nóng hổi của anh chạm vào vai mình. Chắc là anh đau lòng lắm.



Ko đau sao được. Một gia đình đang hạnh phúc êm ấm. Đùng 1 cái, Cát Anh bị tai nạn giao thông. Cô lái xe băng qua đèn đỏ, một tên lái chiếc toyota con lao vuông góc như điên vào cô trong tình trạng say mèm. Kết quả, Cát chết ngay tại chỗ còn người đàn ông đó thì bịchấn thương não phải cấp cứu. Khi người ta đưa thi thể của Cát vào bệnh viện J.L, Jin đã gọi ngay cho Duy. Nghe nói anh ko hề đổ 1 giọt nước mắt nào dù khóe mắt cứ long lanh và đỏ hoe.



Bị như thế, Duy đã đau lòng lắm rồi. Nhưng việc anh ko thể khóc được lại càng đau lòng hơn. Anh phải cố kìm nén, ko để bản thân yếu đuối. Chẳng để làm gì cả, chỉ là ko muốn cho mọi người nhìn thấy anh khóc. Hẳn là anh đã khóc ở một nơi nào đó ko có người, nếu ko anh sẽ vỡ tung ra vì kìm nén nước mắt quá nhiều.



Linh đưa đôi bàn tay bé nhỏ của mình ra khỏi người bé Bảo Bình, rồi vỗ vỗ vào lưng Duy, nhẹ nhàng. Mất đi Cát Anh là một mất mát rất lớn trong đời Duy. Linh cảm nhận được tình cảm mà anh dành cho cô ấy rất nhiều, thậm chí còn nhiều hơn tình cảm mà cô ấy dành cho anh.



Duy ngưng khóc, rời bỏ bờ vai bé nhỏ của Linh, khịt mũi



- Đã muộn rồi, để anh đưa em về!!

- Thôi, em tự về được! Anh cứ ở nhà lo cho bé Bình đi. Có gì mai em qua!



Chào tạm biệt Duy xong, cô ra về. Cô bước từ từ trên quãng đường dài thênh thang, lòng buồn man mác.



- Làm gì mà cái mặt bí xị vậy?? - một giọng nữ vang lên khiến Linh giật mình.







Chapter 3:



Nỗi buồn trong em!





- Làm gì mà cái mặt bí xị vậy? - một giọng nữ vang lên khiến Linh giật mình.



Ngước mặt lên, cô hơi ngạc nhiên trước sự xuất hiện của người này. Cô ấy đã đi du học từ 2 năm trước, và tính theo khóa thì còn 2 năm nữa cô ấy mới về được cơ mà!



- Nhược Lam? - Linh thốt lên - Bồ làm gì ở đây?

- Không có gì! Tôi chỉ quay lại để xem hai người chia tay chưa thôi! - cô lạnh lùng.

- Hj, tụi mình chưa xin phép bồ thì làm sao dám chia tay được chứ?? - cô cười - Chúng ta đi đâu đó nói chuyện nha?

- Thôi mai gặp! Giờ đã hơn 9h tối rồi... anh ta quản cô kiểu gì thế hả? - Lam vẫn giữ thái độlạnh lùng. Đã 2 năm rồi ko gặp mà cô vẫn như thế... có điều cô là một người bạn rất tốt đối với Linh - Để tôi đưa đá cô về nhé!

- Oh... thôi khỏi! - Linh xua tay - Mình có thể tự về được bằng 2 chân.



Nhìn thái độ của Linh, Lam khẽ phì cười. Linh đã thay đổi quá nhiều so vs lúc học cấp III. Trông Linh bây giờ rất ra dáng người lớn.. cái tôi to đùng trong cô chắc cũng đã bị mài mòn hoàn toàn=.=!



...



Phòng khách tối om. Chắc là Kì vẫn chưa về.



Hajzzz...



Linh thở dài rồi ngồi phịch xuống ghế. Tuy rất ít khi, nhưng thỉnh thoảng Kì về rất trễ, có khi còn ko về nhà vào buổi tối luôn. Linh rất hiểu cho chồng, cô biết vì công việc nên anh mới phải như thế nhưng cô cảm thấy rất chán nản mỗi khi ở nhà 1 mình vào buổi tối. Bây giờđã hơn 9h, chắc anh ko về nữa rồi... nhưng Linh vẫn muốn ngồi chờ. Cô muốn được nhìnthấy gương mặt ông chồng đẹp trai của mình lúc đi làm về. Lúc đó là khoảnh khắc đặc biệt nhất đối với cô... ko hiểu vì sao, chỉ biết là cô cảm thấy thời gian đó rất đặc biệt thôi. Ngốc!



Ngồi lâu, mệt, cộng thêm vs việc hôm nay chạy tùm lum tà la nên Linh rất buồn ngủ. Cô vẫn cứ ngồi chờ, và rồi dần dần chìm sâu vào giấc ngủ lúc nào ko hay.



Cạch...



Tiếng cửa mở nhẹ nhàng. Kì xuất hiện sau đó...



Anh bật tách bóng đèn ở phòng khách lên để dễ bước. Vô tình, ánh mắt anh chạm vào Thái Linh - cô vợ hiền xinh đẹp của mình. Cô đang ngủ, tựa đầu vào thành ghế, 2 chân thu lại, tay ôm cái gối hình trái tim màu đỏ. Kì mỉm cười, cô vợ anh lúc này thật giống 1 đứa con nít.



Khẽ khàng, anh tiến đến gần vợ, ngồi xuống bên cạnh. Không gian thật yên ắng, yên đến nỗi anh có thể cảm nhận được hơi thở của Linh, có thể cảm nhận được hơi ấm toát ra từcơ thể Linh. Đã lâu rồi, anh ko thể cảm nhận được điều đó.



Căn nhà thật lạnh lẽo, trống vắng và hiu quạnh. Đó là 1 ngôi biệt thự lớn, nhưng chỉ có 2 vợchồng anh và những người giúp việc ở đây thôi. Ba mẹ anh thì đã sang Pháp tịnh dưỡng, và sống thanh bình cho quãng đời còn lại, còn cô nhóc Kì Duyên thì lấy chồng rồi theo vềnhà chồng, thành ra chỉ còn lại nhiu đó người. Kì thử tưởng tượng, nếu mình ở vào hoàn cảnh của Linh thì chắc chắn anh sẽ buồn mà chết mất thôi. Vậy mà từ trước đến giờ anh chẳng hề quan tâm đến vợ lấy 1 giây phút nào. Anh cũng ko thèm để tâm xem cô vui hay buồn, cô độc hay sống trong tình yêu thương... anh quá ích kỉ, chỉ nghĩ cho công việc mà bỏ bê gia đình. Tự dưng trong lòng anh nhói lên một nỗi đau kì lạ.



- Vợ à!! Vợ ơi... - Kì lay lay người Linh.



Giật mình, cô choàng tỉnh giấc.



- Ủa anh hả?? Anh về hồi nào zdợ?? - Linh dụi mắt, ngái ngủ.

- Sao em ko vô phòng ngủ mà ngủ ngoài này?

- Ko có gì... em ngủ quên thôi!! - Linh nói dối. Cô ko muốn cho Kì biết mình ngồi ở đây đợi anh, sợ anh lo lắng rồi lại phát cáu nữa thì mệt.

- Hajzzz... em đợi anh hả?



Linh phồng má. Lại bị phát hiện mất tiêu... từ khi lấy chồng, trình nói dóc của cô giảm xuống thấy rõ. Dù là chuyện gì thì cô cũng ko thể giấu nổi được anh hết cả. Cô khẽ gật đầu.



- Chắc em buồn lắm ha! Giá mà có 1 đứa con thì tốt biết mấy!!



Linh ko trả lời. Cô ngồi yên... anh lại nói trúng tâm trạng của cô hiện giờ rồi...



- Chúng ta... có con nhé? - Kì đỏ mặt(=.=").



Linh phồng má... mặt cô dần dần đỏ lựng lên như quả cà chua chín. Hjx,

dù biết là cô mong muốn như thế nhưng những lúc thế này thì hành động vẫn tốt hơn lời nói chứ!!



Nhìn mặt Linh, Kì cười phụt 1 cái. Anh kéo cô vào lòng, vuốt ve (nổi da gà rồi!).



...



Buổi sáng, khi thức dậy trong tình trong ko 1 mảnh vải che thân (), Linh vươn vai rồi đánh thức Kì. Sáng nay là chủ nhật, Kì nghỉ 1 ngày ở nhà nên cô muốn hai vợ chồng đi picnic cùng vs nhau!



- Anh ơi!! Dậy đi rồi ăn sáng nha!! - Linh mặc đồ vào rồi lay người chồng.



Brr...



Chiếc điện thoại của Kì rung mạnh trên bàn. Thấy anh ko chịu mở mắt, Linh bắt máy



- Alo? Cho hỏi ai ở đầu dây ạ?

- Ơ... xin lỗi cho tôi hỏi đây có phải là số máy của chủ tịch K&L ko ạ?

- Phải rồi! Nhưng cô là ai?

- Cô ko cần biết! Chuyển máy cho anh ta đi!!

- Tại sao tôi lại ko được biết chuyện của chồng tôi chứ?? Cô là ai?



Tút... tút... tút...



Đầu bên kia cúp máy một cách bất lịch sự khiến Linh khá khó chịu. Ko biết ai mà vô duyên thế nhỉ? Mới sáng sớm đã làm phiền gia đình người ta, lại còn cúp máy ngang nữa chứ... vô phép tắc quá đi mất!



- Có chuyện gì vậy vợ?? - Kì ngái ngủ hỏi. Chắc anh vừa mới tỉnh...







Chapter 4:



Cô bạn thân!



- Ko có gì! Có ai đó mới gọi cho anh, sau đó thì cúp máy ngang 1 cách bất lịch sự!! Bạn anh có người như vậy hở?

- Ai? Đưa anh coi? - Kì chồm dậy. Anh đón lấy con dế từ tay vợ rồi mở ra nhật kí cuộc gọi..



Linh phồng má, đứng dậy đi chuẩn bị bữa sáng. Nhưng cô nhanh chóng bị Kì giữ chặt tay lại. Anh úp mặt vào lòng bàn tay của Linh... Cô nghiêng đầu khó hiểu, anh chưa bao giờ có biểu hiện này trước kia cả...



- Sao vậy anh? - Linh nhíu mày hỏi.

- Em định đi đâu? - giọng Kì hơi lạ, nó cứ sụt sịt giống như sắp khóc càng khiến Linh ngạc nhiên hơn.

- Có gì đâu anh! Em đi nấu cơm sáng thôi mà!



Kì kéo mạnh tay Linh, khiến cô ngã xuống giường. Anh nhẹ ôm cô vào lòng rồi nói



- Đừng đi đâu hết! Cứ ngồi ở đây đi..

- Anh sao zdợ?? Ko ăn rồi chết đói thì sao? - Linh đùa.

- Kệ! Ngồi yên như vậy 1 lúc nhé.



Anh càng ghì chặt cô hơn, chặt đến nỗi khiến cô nghẹt ko thở nổi. Chưa bao giờ Linh thấy anh có biểu hiện kì lạ như thế... dù sao thì.. cô xoay người và ôm chồng, vỗ vỗ. Cái kiểu này giống như đang dỗ dành con nít quá!



- Hôm nay vợ chồng mình đi picnic nhá! - cô đề nghị.

- Anh xin lỗi... chắc hôm nay ko được rồi!! Thôi để tuần sau nha.

- Uhm.. - Linh xìu xuống nhưng cũng đồng ý. Chịu thôi, anh bận thì làm sao được chứ? Cô đâu thể trách anh, đó chỉ là vì công việc mà thôi.

- Vậy thì bữa nay em ra ngoài gặp Nhược Lam vậy!

- Nhược Lam? Cô ta về nước rồi sao? - Kì đẩy vợ ra, ngạc nhiên hỏi.



Linh ko đáp gì, chỉ gật đầu. Cô nói tiếp



- Em có hẹn vs cô ấy hôm nay sẽ gặp mặt mà quên mất! Với lại chiều tối em qua nhà anh Duy luôn, chắc là sẽ về trễ đó!!

- Uhm. Đi rồi cố về sớm! Bữa nay anh cũng sẽ về sớm á!



...



Linh hớt hải chạy thật nhanh vào trong 1 quán cafe nguyên thủy. Nhược Lam vừa mới gọi điện hối cô, giọng cô ấy có vẻ khá bực mình. Chắc là cô ta đã chờ khá lâu rồi nên mới thế.



- Xin lỗi mình đến trễ!! - Linh thở ko ra hơi khi đối diện Lam.

- Làm gì mà trễ vậy? - Lam có vẻ bực mình, cô nhíu mày nhìn Linh.

- Tại ông chồng mắc dịch hết á! Tự nhiên nổi hứng ngồi ôm nguyên buổi sáng, điên cái đầu!! - Linh đùa.

- Hai vợ chồng các người đúng là điên hết thuốc chữa! Ngồi đi..



Linh phồng má, cặp ngươi mở to hết cỡ tỏ vẻ "ngây thơ". Cô mím môi



- Có gì đâu!! Mà bồ về nước hồi nào vậy?

- Cũng mới thôi à! Giờ kể tui nghe coi, trong quãng thời gian tui đi xa, đã xảy ra chuyện gì vậy? - Lam có vẻ tò mò khi nhắc đến "chuyện gì đó" mà Linh biết chắc đó là chuyện gì.

- Ừ.. thì Cát Anh bị tai nạn giao thông.. cũng mới đây thôi à!

- Vậy nên nhà ổng mới u ám như thế!?

- Uhm!! Kể ra cũng tội thiệt, đâu phải chỉ có 2 vợ chồng ảnh đâu.. còn có cả bé Bảo Bình nữa. Mà cái kiếp gà trống nuôi con thì ko phải là dễ dàng gì.. bồ biết rồi đó!

- Uh... hửm?? Sao tui biết được bà nội? Tui có phải là gà trống đâu!!

- Bồ kì quá!! - Linh cau mày - Mà sao bồ về đây? Chưa hết khóa học mà..

- Ừ thì chưa, nhưng mà chán quá hok học nữa, nên về thôi!! Mà giờ bồ có kế hoạch gì hok?

- Đến nhà của Duy coi cha con đó sao rồi cái đã... tại vì mình hứa vs bé Bình vs anh Duy làbữa nay tới nên...

- Uhm. Mình đi nữa... để coi ổng khổ sở tới mức nào rồi!! - mặt Lam gian tà.

- Cấm chọc ngoáy vào nỗi đau chỉ nhà người ta á! - Linh cau mày.

- Uhm... biết rồi mà!! - Lam cười phá ra rồi đẩy vai Linh đi. Thái độ của cô lúc này khác hẳn vs khi nãy. Người ngoài nhìn vào chắc chắn sẽ ko hiểu, duy chỉ có Linh là hiểu vì sao Lam lại như thế!







Chapter 5:



Tình bạn hay lòng trắc ẩn?!



Pinh poong...



Linh nhường cho Lam cái "vinh dự" được nhấn chuông gọi cửa nhà Duy, vì cô nàng Nhược Lam muốn như thế!



Vì là chủ nhật nên cả hai cha con Duy đều ở nhà. Duy bày la liệt một đống đồ chơi ra chobé Bảo Bình, còn mình thì te te cái laptop bên cạnh, vừa soạn giáo án vừa coi bé luôn một thể... chậc, không có bàn tay phụ nữ thật vất vả.



Chợt nghe có tiếng chuông cửa, Duy mừng thầm. Có lẽ là Linh đã đến, Duy sẽ đỡ được phần trông coi bé Bảo Bình và có thể yên tâm soạn giáo án. Nghĩ vậy, anh liền chạy ù xuống nhà mà quên đi mất bé Bảo Bình đang chơi bên cạnh...



- Linh tới rồi hả em?? Ủa... Nhược Lam? - người đầu tiên đập vào mắt anh là Nhược Lam, sau đó Linh mới xuất hiện từ phía sau lưng cô gái.

- Thì sao? Anh không vui khi thấy em hả? - Lam nheo mắt

- Ờ thì cũng vui!! - Duy gãi đầu gãi tai - Hai em vô nhà đi!!



Linh cười khì. Không biết tự lúc nào mà Lam lại trở nên như thế... chung quy là đáng yêu và đáng mến hơn lúc trước rất nhiều. Có lẽ suy nghĩ của Lam đã khác rồi chăng?



- Ủa mà bé Bình đâu anh? - Linh tò mò hỏi - Hôm nay bé không phải đi mẫu giáo mà!!

- Hả?? Bé Bình??? Chết cha... - Duy tuôn một dây rồi chạy tuốt lên phòng trên... may quá, con bé vẫn ngồi yên chơi một chỗ chứ không bò đi đâu lung tung, nếu không thì Duy chắc lo đến chết mất.



...



Đặt bé Bình vào vòng tay của Linh, Duy lại ôm cái laptop rồi ngồi xuống ngay cạnh cô. Bé Bình không hiểu sao lại ngủ ngay khi ở trong vòng tay Linh, có lẽ nó cảm nhận được hơiấm của một người mẹ toát ra từ Linh nên mới như thế. Mặc dù không phải là mẹ ruột nhưng Linh vẫn luôn xem bé Bình như cô con gái đáng yêu của mình vậy...



- Duy ơi!! - chợt có tiếng Lam gọi vọng lên từ nhà bếp - Sao tủ lạnh nhà anh toàn bụi với bụi không vậy hả??

- Herr... só zy, anh chưa đi chợ!! - Duy lại gãi đầu, anh đi vào nhà bếp, để cái laptop ở trên bàn.

- Mệt anh ghê vậy đó!! - Lam cau mày - Thôi để em ra siêu thị, anh có mua thêm gì không?

- Ờ không, em mua gì thì mua, tí nữa anh trả lại "ấy" cho!!

- "Ấy" là cái gì ông?? - Lam nhíu đôi mày thanh tú, bĩu môi rồi đi ra - Bồ ở nhà nhe, tui đi siêu thị một chút!

- Uhm! - Linh gật đầu.



...



- Con nhỏ ngủ rồi hửm?? - Duy ngồi xuống, hỏi mà không nhìn Linh.

- Uhm!! Lạ thiệt, mới sáng mà sao nó ngủ li bì vậy anh? - Linh tỏ ra hơi ngạc nhiên.

- Anh cũng hok biết nữa. Chắc nó nghĩ em là mẹ nó!! - Duy nhìn Linh bằng đôi mắt trìu mến.

- Hok dám đâu!! - Linh bĩu môi - Có điều... - cô ngập ngừng.

- Sao??? - Duy lại tiếp tục gõ lách cách để hoàn thành công việc của mình.

- Em thấy như vầy không ổn lắm đâu!

- Ý em là gì?

- Thì nhà có hai cha con à...

- Rồi sao em? - Duy vẫn tập trung cao độ vào công việc.

- Em thấy... anh nên tái hôn đi!! - Linh khẳng định, có chút ấp úng.



Duy trố mắt nhìn Linh, ngạc nhiên lẫn sững sờ...



- Em vừa mới kêu anh tái hôn đó hả? - Duy điềm tĩnh hỏi lại.



Linh không trả lời. Cô gật đầu nhẹ...



Không nói không rằng, Duy giật phăng con nhóc Bình từ tay Linh khiến con bé giật mình tỉnh giấc, khóc chóe lên. Duy mặc kệ... anh quay lại nhìn Linh, sâu trong ánh mắt có vẻ rất thất vọng.



- Em... nói gì sai sao? - Linh ngập ngừng.

- Em nói gì sao hả? Em tự nghĩ lại đi. Anh không thể hiểu nổi tại sao em lại có thể cho anh lời khuyên điên khùng đó? Hok lẽ em ko biết anh sao hả? Em mới quen anh hả? Nghĩ sao mà lại kêu anh đi tái hôn? - Duy nói, giọng sượng và nghèn nghẹn - Rốt cuộc em có phải là bạn anh không? Hay em đang thương hại anh đó hả?

- Anh... - Linh hơi bất ngờ trước thái độ đó của Duy, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờtỏ ra kích động như thế, dù chỉ là sơ sơ thôi.

- Em làm anh thất vọng quá! Thôi em về đi... tạm thời anh không muốn gặp em!! - Duy nói nhẹ nhàng rồi vỗ về bé Bình, bế nó lên phòng.



Linh thở dài, đứng dậy ra về. Qua thái độ đó của Duy, cô biết là anh tức giận và thất vọng về cô đến mức nào. Nghĩ lại, Linh thấy mình đúng là ngu... ai đời Cát Anh mới mất chưa bao lâu mà cô lại khuyên Duy đi lấy vợ khác. Không hiểu sao cô có thể nói ra những lời vô tình đó nữa... cảm giác sai trái và tội lỗi không biết vì sao cứ kéo đến lấp đầy tâm trạng của cô.



=========================================>



Kì đi nhanh vào phòng làm việc, dáp dấp có vẻ vội vã và thái độ hốt hoảng khiến cho ai nấy trong công ty đều thấy ngạc nhiên, vì từ trước đến giờ anh chưa bao giờ tỏ ra như vậy cả.



Cô gái sexy ngồi vắt chân chữ ngũ trên bàn làm việc của Kì, khẽ nhếch mép cười khi nhìn thấy anh. Cô ta mặc một chiếc áo ba lỗ cũng tương đối dài, vì thế không nhìn thấy cái quần cô ta đang mặc đâu cả. Nhìn sơ qua, nếu ai không để í thì sẽ tưởng là cô ta... không mặc quần(=.=").



- Cô ăn mặc cái kiểu gì đó hả? Tại sao đến công ti mà lại... - Kì tức giận khi thấy bộ dạng của cô gái đó.

- Bình thường thôi anh! - cô ta nhếch mép - Miễn sao em có mặt ở trong này là được rồi!!

- Tại sao cô vào được đây? Đáng ra bảo vệ phải ngăn cô chứ?

- Chuyện đó anh không cần biết! Em đã nói rồi đó, miễn sao em có mặt ở đây là được rồi anh à! - cô ta nở một nụ cười gợi dục - Chị Linh vợ anh bất lịch sự quá đó... cứ hỏi em là ai suốt trong điện thoại!! Ít ra cũng phải chuyển máy cho anh mới phải phép chứ?

- Cô... cô gọi cho tôi làm gì lúc sáng sớm hả? - Kì tức đến đỏ cả mặt mà không thể làm gì được.

- Thì gọi để chúc anh yêu buổi sáng tốt lành chứ sao nữa?

- Cô...

- Thôi được rồi, em phải đi ra đây!~ - cô ta rời khỏi bàn, tiến gần về

lại công việc, một phần cũng là muốn chỉnh lại cái tính ngang ngạnh của Hy. Ai chứ, Linh mà đã ra tay thì chỉ có thành công trở lên thôi.



- Chào chị, lâu rồi mới gặp!! - Thùy Trâm tỏ ra lễ phép.

- Chào... em là Văn Thùy Trâm phải hôn? - Linh vui vẻ đáp lời, ánh mắt toát lên vẻ "ngây thơ" và "trong sáng" đến đáng khinh.

- Vâng!! Em xin phép đi làm việc ạ!! - Trâm cúi mình.



Linh gật đầu, chào lại.. phép lịch sự mà!



Ngồi xuống bàn, Linh định bắt đầu ngay công việc nhưng cái bàn lộn xộn quá khiến cô vô cùng ngứa mắt. Sắp xếp lại đồng hồ sơ, Linh chợt thấy một chiếc đĩa CD lộ ra. Nhíu mày, không biết của ai lại để ở đây nữa. Ở bìa ngoài của vỏ đựng đĩa CD có ghi dòng chứ "ko xem hối hận cả đời". Linh nhếch mép... tính khích lên cái tính tò mò ẩn sau trong cô đây mà. Được thôi.. xem thì xem có gì đâu mà sợ.



Nghĩ là làm, Linh chậm rã rời văn phòng và di chuyển đến phòng máy, nơi có đầu đĩa và tivi để cho chạy cái đĩa này.



Cánh cửa tự động tách ra khi Linh đến gần. Kì ngồi ở trong phòng.



Nhìn thấy vợ, anh không thể nào khỏi ngạc nhiên.



- Em vô đây làm gì? - Kì ngạc nhiên hỏi.

- À... em coi cái CD, hok biết ai để trên bàn làm việc của em nữa..

- Cái đĩa gì đó? Đưa anh xem nào? - Kì đanh giọng lại.

- Nè!! - Linh chìa chiếc đĩa ra.



Mặt Kì thoáng biến sắc... nét chữ này là của Thùy Trâm mà!! Không lẽ nào cái CD này...? Cô ta dám làm như thế với anh sao? Lần này phải để cho cô ta trả giá đắt...



- À... cái này không coi được đâu em!! Bị hư rồi... không biết ai lại lôi ra nữa!! - Kì mở bìa lấy chiếc đĩa CD ra, bẻ cái rắc rồi quăng thẳng vào sọt rác.

- Ờ... vậy thôi!! Em về phòng làm việc nhé!! - Linh đứng dậy bỏ về phòng. Cô không mấy quan tâm đến chiếc đĩa lắm, hơn nữa Kì đã nói là nó bị hư rồi, tò mò thêm chi nữa!!



...



Tối...



Mưa phùn lất phất bay...



Kì nói là ra ngoài gặp đối tác hay bạn bè gì gì đó... Linh cũng chẳng để ý! Cô đã quen ở nhà một mình rồi mà!



Đang xem tin tức bỗng có người nhấn chuông cửa...



"Ai vậy ha?" - Linh thầm nghĩ rồi nhảy chân sáo ra mở cổng. Dạo này cô có vẻ muốn "trở lại tuổi thơ" nhiều, nhí nhảnh ớn!!



Không có ai...



Chậc... Linh bực mình tặc lưỡi! Chắc lại là mấy thằng nhóc đi đá banh về rồi ngang qua phá đây mà, mấy lần rồi chứ không phải là lần đầu tiên.



...



Linh ngồi một mình trong phòng, không biết làm việc gì hết đành lôi hết quần áo ra ủi. Chợt cô nhìn thấy trong tủ có một hộp kín... không biết là gì!! Tính tò mò lại nổi dậy... Linh thò tay ôm cái hộp ra ngoài, săm soi. Một hộp giấy cac-ton nho nhỏ, nhưng mà khá nặng. Chiếc hộp được dán băng keo kĩ. Phải loay hoay đến gần 10p Linh mới mở được chiếc hộp ra. Oa...

Chapter 19:



Kết thúc...



Oa...



Toàn đĩa là đĩa. Không ngờ Kì lại trữ nhiều CD đến như vậy, không biết là để làm gì nữa!!



Tò mò, Linh lôi ra một cái, bỏ vô đầu máy cho bắt đầu chạy. Tất nhiên, những chiếc đĩa CD đó là kỉ niệm so hot của Kì và Thùy Trâm chạy hết công suất!! Linh ngạc nhiên, dụi mắt mấy lần vì cứ ngỡ là mình nhìn nhầm. Nhưng không!



Từ ngạc nhiên chuyển sang giận dữ, Linh lôi hết tất cả những chiếc CD còn lại và lần lượt mở lên hết. Tất cả đều có cùng một nội dung. Nhìn chồng mình như thế... với người con gái khác Linh không sao tránh khỏi sock. Cô đứng tim gần như cả chục lần, mỗi khi bắt đầu cho đĩa chạy. Há hốc mồm, Linh lấy tay che miệng lại để khỏi phát ra những tiếng nấc khô khốc!! Nước mắt bắt đầu dâng trào!



Lấy chiếc CD ra, cô bỏ lại hết tất cả vào hộp rồi dán keo chắc chắn, trả về chỗ cũ. Còn mình thì cố gắng điềm tĩnh đi ra, để người làm khỏi phải chú ý. Đã hơn 9h tối rồi... cô ra khỏi nhà và đi lang thang trong cơn mưa nhỏ.



...



00:00AM...



Khó khăn lắm Kì mới thoát khỏi nanh vuốt của nhỏ Thùy Trâm, trở về nhà.



Đèn tắt tối thui. Giờ này người làm trong nhà đã về hết rồi... nhưng sao không thấy Linh?



- Vợ ơi... anh về rồi nè! - Kì lên tiếng, nhưng không gian vẫn cứ im bặt, không có một tiếng trả lời nào vọng lại.

- Linh ơi? Em ngủ rồi hả? - Kì mò lên phòng. Đèn bật sáng!! Căn phòng trống trơn...



"Giờ này mà sao cô ấy không ở nhà vậy chứ? Hay là có chuyện gì rồi??".



Kì vội gọi vào di động của Linh.. nhưng những tiếng tút tút dài khô khốc vang lên vô tình làm anh thất vọng. Không biết giờ này mà Linh còn ở đâu nữa! Hay là lại sang chỗ Duy rồi??



...



Khoảng 02:00AM...



Cạch...



Cửa phòng nhẹ mở ra...



Đèn vẫn sáng...



Kì ngồi thu lu một đống trên giường.



Nhìn thấy Linh, anh vội lao đến. Thân hình ướt sũng của cô làm cho anh lo lắng. Anh vồn vã hỏi



- Em đi đâu vậy hả? Có biết anh lo lắm hok? Sao lại dầm mưa ướt nhẹp vầy?? - ánh mắt của anh tỏ ra sự quan tâm rất ấm áp.



Linh không trả lời, gạt tay chồng ra rồi bước vào phòng tắm. Vòi hoa sen xả xuống rào rào, nhưng nước mắt của cô tuôn ra còn nhiều hơn nữa... Lòng cô thật sự rất đau!! Thà đừng có biết còn hơn...



Thái độ của Linh làm cho anh càng lo lắng hơn. Nhưng Kì tuyết nhiên không nghĩ ra được lí do nào làm cho vợ mình trở nên như thế... anh đoán chắc là Duy lại xảy ra chuyện gì nữa rồi!!



...



Khoảng 30p, Linh bước ra khỏi phòng tắm. Cô lau mình khô thật khô, ăn vận kín mít khiến Kì càng ngạc nhiên hơn nữa.



- Giờ này em còn định đi đâu nữa? - Kì lo lắng hỏi, giọng đầy sự quan tâm.

- ...



Linh vẫn không mở miệng, ngồi xuống bên cạnh cái laptop quen thuộc. Cô mở Word, gõ gõ cái gì đó rất nhanh chóng. Tác phong quen thuộc...



Xong xuôi, cô cho in nhanh ra 2 bản. Kì ngồi từ đằng xa, không hiểu vợ mình định làm cái gì.



- Em làm cái gì vậy hả? - Kì tỏ ra cau có - Mau nói đi, em vừa đi đâu về!! Em lại tới chỗ thằng Duy đúng không??? - giọng anh giận dữ dần lên.

- Anh hỏi tôi đó hả? - Linh quay lại nhìn anh, khẽ nhếch mép.

- Không lẽ ma? Cô lại tới chỗ của thằng bạn thân nhất đó chứ gì! Cô muốn gì đây hả? - Kì không thể nén nổi cơn giận, vì sự lãnh đạm của Linh.



Linh lẳng lại tiến về tủ quần áo, lôi chiếc hộp cac-ton nhỏ lúc nãy ra. Kì nheo mắt, không hiểu là cái gì nữa!



- Cái gì đây? - Kì tỏ ra khá là ngạc nhiên, không hiểu Linh định làm gì.

- Anh mở ra đi!! - Linh quay mặt đi chỗ khác, không nén tiếng thở mạnh.



Không hiểu, nhưng Kì vẫn làm theo. Một loạt đĩa CD hiện ra trước mắt... Đôi ngươi anh mở rộng hết cỡ.. lờ mờ đoán ra được sự việc, anh dịu giọng



- Cái gì đây em?

- Anh phải biết rõ hơn chứ? "Chúc mừng sinh nhật" anh mà!! - Linh trỏ dòng chữ khá mờ, cùng màu với hộp nữa nên rất khó nhận ra.

- Anh... nhưng anh đâu có biết cái này? Của ai vậy em?

- Anh nghĩ ở trong phòng này ngoài tôi với anh ra còn ai nữa? - Linh so vai, vẻ mặt khinh bỉ - Vậy mà anh còn chối được sao???

- Anh... anh thật sự không hiểu em đang nói gì! - Kì đỏ mặt, tía tai thanh minh.

- Hư... tôi đã định tha thứ, nhưng tại sao anh vẫn tiếp tục lừa dối tôi chứ? - Linh cười nhạt - Anh mau kí đi!!



Cô chìa ra anh cho tờ giấy mà mình đã soạn thảo bằng Word lúc nãy. Bốn chữ "ĐƠN XIN LI HÔN" to đùng đập mạnh vào mắt Kì.



- Em... chuyện này... không thể nào? - Kì lắp bắp.

- Sao hả? Không tin sao? Mau kí đi!! - Linh dứt khoát.

- Em à... anh... anh xin lỗi...

- Muộn rồi!! Anh vẫn tiếp tục lừa dối khi mà tôi đã rõ ràng như thế.. con người anh thật không đáng tin cậy!! - ánh mắt cô sắc lạnh.

- Em à... chúng ta không thể kết thúc như thế này được... tha...

- Không đâu!! - Linh ngắt lời anh - Anh biết tính tôi mà, phải không? Chuyện này đâu chỉ một lần, thời gian trong CD cho biết những chiếc đĩa đó được quay vào nhiều lần chứ không phải một lần!! Tôi thật ngu ngốc khi đã tin anh đến ngây dại... Chắc hẳn anh và cô ta đã cười sau lưng tôi, rằng tôi ngốc nghếch đến nỗi không biết mình bị xỏ mũi dắt đi? - cô cười nửa miệng.

- Linh à... anh thực sự không có ý. Em phải nghe anh giải thích chứ?? - Kì gần như phát khóc lên. Anh nài nỉ, van xin.



Nhưng dường như trái tim của Linh đã trở thành sắt đá rồi. Vẻ mặt cô vẫn lạnh lùng, vẫn lãnh đạm như thế... vậy là lần thứ 2 anh đánh mất cô sao???



- Anh mau kí đi!! - Linh dứt khoát, từ hai khóe mắt cô chảy ra đôi dòng lệ long lanh.

- Em... thật sự muốn vậy sao? - Kì ngước lên, hỏi lại.

- Đúng thế! - Linh khẳng định chắc nịch.

- Vậy tại sao em lại khóc!

- Tôi không khóc! Chỉ là tôi vui mừng vì thoát khỏi một kẻ dối trá như anh mà thôi!! - Linh cười lớn thành tiếng, nhưng nghe rất chua chát.

- Thật chứ?

- ...



Lưỡng lự một vài giây, Linh gật đầu.



- Vậy sao? - Kì mím môi - Được, anh sẽ kí, nếu điều đó làm cho em vui!!



Anh cầm chiếc bút bi mà Linh ném cho, tay run run đặt lên tờ đơn. Nhưng anh không sao có thể kí vào được hết. Kí vào thì đồng nghĩa là anh sẽ mất cô, và lần này sẽ là vĩnh viễn... cứ nghĩ đến đó là anh lại thấy đau như dao cứa.



- Mau lên!! - giọng Linh vỡ òa ra, xúc động.



Kì ngước nhìn Linh, ánh mắt cô thật cương nghị. Vậy là không thể thay đổi được nữa rồi... Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ vững cây bút.



...







Chapter 20:



Chia tay



Đêm thật dài...



Linh ngồi thu lu, khép chân lại ở một góc phòng. Kì thì ngồi hút thuốc ở sofa phòng khách. Giờ thì chỉ còn chờ đến sáng, cả hai cùng nhau ra tòa và hoàn thành thủ tục nữa là xong. Vậy là... anh lại đánh mất cô ấy thêm một lần nữa rồi, và lần này sẽ là mãi mãi, anh sẽ chẳng còn cơ hội nào để mà gắn kết lại được với cô ấy nữa!



...



Vài tháng sau...



Cuộc sống của Kì vẫn diễn ra bình thường, như bao ngày qua chưa hề xảy ra chuyện gì. Chỉ là trong cuộc sống của anh hiện giờ đã vắng bong một người. Anh đã vực dậy được công ty trước sự tấn công bạo động của Hy.



Về phía Hy, cô không những không bực mình, mà trái lại còn rút lui không làm khó cho Kì nữa. Nghĩ đi nghĩ lại , Kì tuy có lỗi nhưng ngẫm thấy anh cũng rất thiết tha với Linh, nên cô cũng không làm khó anh thêm làm gì!! Nói chung, giờ cô chỉ ấm ức Lâm nữa thôi, vì anh dám tỏ ra coi thường, xem cô chỉ như là một cái bóng của Linh.



- Cái gì mà "Linh đau khổ thế nào thì em sẽ đau khổ như thế" chứ? Thật nhảm nhí... anh cứ thử coi rồi xem tôi sẽ đối xử với anh như thế nào!! - Hy chun mũi khi nghĩ lại câu nói ấy của chồng mình.



...



- Hy ơi... Vũ Hy!! - Lâm chạy xộc vào văn phòng, thở không ra hơi.

- Gì? Anh muốn gì thì nói nhanh đi!! - cô tỏ ra lãnh đạm.

- Dạo này em có...



Lâm đi hỏi cô gì đó, nhưng chợt nghĩ lại nên đành thôi. Hiện giờ anh biết cô đang rất giận mình, hỏi cô chuyện ấy có lẽ lại không hay, mất công cô giận thêm nữa thì khổ.



- Sao? - Hy nghiêng đầu, nheo mắt.

- Ờ không, thôi để anh đi hỏi Duy!! - Lâm giơ tay gãi gãi đầu rồi chạy te te ra ngoài.

- Hờ? - Hy chưa kịp hiểu chuyện gì thì gã chồng "tửng" của mình đã biến mất tiêu.



Cau mày, Hy lắc đầu một cái rồi lại tiếp tục vào công việc. Giai đoạn này là khá quan trọng với công ty nên phải dốc hết sức vào mới được!!



...



Trong khi đi, Lâm nhấn ga mạnh hết cỡ, phóng qua nhà Duy.



- Duy...



Anh hớt hơ hớt hải chạy vào, thở không ra hơi mà cứ thích chạy cho cố!!



- Gì đó cha nội? - Duy cau có - Im lặng cho bé Bình ngủ coi!!

- Ờ... suỵt!! - Lâm gật gật đầu, khẽ ngồi xuống giường - Dạo này có liên lạc được với Linh hok?

- Có liên lạc đâu mà được?! Rồi sao? - Duy vỗ vỗ bé Bình, hỏi lại.

- Sao cả tháng nay tao gọi hoài mà không chịu nghe máy, tới nhà thì người nhà nói là không có ở nhà... đến là chịu không nổi với con nhỏ đó nữa!! - Lâm tặc lưỡi, nói với giọng bực nhất có thể. Duy thì vẫn bình thản như thường, anh hỏi lại tỉnh bơ

- Rồi sao? Tao thấy có sao đâu? Chắc là lại đến công ty làm việc chứ gì!!

- Nhưng mà... Linh không mở điện thoại, lúc nào cũng "thuê bao quí khách vừa gọi hiện đang ngoài vòng phủ sóng, trong vòng phủ mền"!! - chậc, đến lúc này mà Lâm còn có tâm trạng để giỡn nữa.

- Gì kì vậy? - Duy xoa cằm - Qua công ty bên đó coi thử?

- Rồi... mà hok có luôn! Thằng Kì kêu hok biết, rồi...

- Thì chắc là đi du lịch!! Xong rùi đi zìa cho tui đi lên trường coi!! - Duy chống hông.

- Hờ?? Gì kì zậy? Chưa nói xong chiện mòa??? - Lâm chu mỏ.

- Thôi dẹp, tui phải lên trường nữa cha!!



...



Pinh poong...



Tiếng chuông cửa vang lên thánh thót. Cô gái nhẹ nhàng bước ra mở cửa.



- Ủa anh? - cô cười nhẹ khi nhìn thấy anh - Sao anh tới đây?

- Để anh vô nhà cái đã!! - Duy đẩy Linh vào trong rồi đóng sầm cửa lại.

- Có chuyện gì hở anh?

- Sáng nay thằng Lâm nó qua chỗ anh quấy rối... em cũng phải cho nó biết chứ!

- Mệt ảnh lắm... mất công ảnh lại làm to chuyện lên nữa... với lại em đang nghĩ đến chuyện...



Thấy Linh ngập ngừng, Duy hỏi dồn



- Có chuyện gì?

- Thì hồi trước ảnh có nói với em... nếu mà em gặp bất hạnh thì Vũ Hy sẽ bất hạnh y như thế!! - giọng cô chùng xuống - Em đúng là ngu nhất thiên hạ!

- Em đừng có nói như vậy... dù sao thì mọi việc cũng đã kết thúc rồi!!

- Nhưng mà đáng lẽ nó phải kết thúc từ sớm rồi kìa. Lẽ ra em phải nhận ra khi anh Lâm nói câu ấy... đúng là ngu!!

- Thôi được rồi! Nhưng em tính chừng nào mới gặp mọi người đây?

- Khi nào em cân bằng lại đã! - cô khẳng định - Hứa đó!

- Tùy em... nhưng mà lúc nào cần thì gọi cho anh nha!

- Uhm!! - cô gật nhanh - Nhưng mà anh đừng lui tới đây thường xuyên quá, mất công mọi người phát hiện ra thì mệt!!



...



Duy thơ thần vừa đi vừa suy nghĩ, mông lung lắm. Cho đến vài tháng trước, vào cái đêm mà trời mưa tầm tã đó, anh bắt gặp Linh đi lang thang trên phố như người mất hồn. Toàn thân cô ướt sũng, gương mặt thất thần, đôi mắt đỏ hoe. Chân tay cô lạnh cóng đến nỗi Duy sờ vào còn thấy run. Anh đưa cô về nhà mình, cố gắng gặng hỏi đã có chuyện gì xảy ra. Lúc đầu, Linh cứ ầm ờ không chịu nói, song Duy cứ hỏi mãi, hỏi mãi. Cuối cùng, dường như không chịu nổi nữa nên Linh đã khóc òa lên. Cô gục vào vai Duy, nức nở nói lại hết mọi việc. Tuy đã biết trước chuyện này rồi nhưng Duy cũng không sao tránh khỏi bất ngờ... anh không ngờ tình cảm mà Linh dành cho hắn ta lại nhiều đến như thế!



Sau đó, mặc dù anh đã cố hết sức giữ lại nhưng Linh vẫn nhất quyết ra về. Cô nói muốn giải quyết cho sớm nên nhất định phải về. Ngay sáng hôm sau, cô lại đến nhà anh, vẻ mặt buồn rười rượi, nhưng cô cố gượng cười, nói: "Cuối cùng thì cũng đã xong, giờ em là người độc thân rồi!!", và rồi cô ngất lịm đi trong vòng tay Duy.



...



Trở về hiện tại...



Hiện giờ Linh đã có một cuộc sống khá ổn định rồi, Duy giúp cô thuê một căn nhà nho nhỏ, tránh xa thành thị ồn ào để cô có thể tĩnh tâm lại được và vượt qua nỗi buồn không đáng đó. Nhưng đã mấy tháng qua rồi mà cô vẫn muốn trốn tránh mọi người. Dù Duy đã khuyên cô nhiều lần nên trở về, nhưng Linh vẫn không chịu. Có lẽ cô vẫn chưa sẵn sàng để đón nhận một cuộc sống mới, hoặc cũng có thể là cô lại sắp sửa cho ra một... kế hoạch trả thù mới!!



Chapter 21:



Trốn tránh



Diễn lại cái viễn cảnh xa xưa, với 7 chiếc đồng hồ mỗi sáng và nhạc chuông điện thoại cực độc, đúng với phong cách của Trần Thái Linh của tuổi 18.



Một buổi sáng chủ nhật đẹp trời, từng tia nắng vàng óng xuyên qua từng kẽ lá, hòa vào tiếng chim hót ríu rít và cố đánh thức Thái Linh. Sáng hôm nay, không hiểu sao đôi mắt cô cứ díu lại, không chịu mở ra trong khi 7 chiếc đồng hồ thì đã lần lượt reo lên inh ỏi.



Trời se lạnh, Linh khoác thêm một chiếc áo len, quàng khăn cổ và đội chiếc nón len xanh biển. Xong đâu đó, cô xỏ đôi bốt cao quá gối rồi rời khỏi nhà. Nắng đẹp, chắc là không có mưa đâu!! Tháng mười hai rồi, nhanh thật!! Vậy là có người lại sắp "già" thêm một tuổi nữa mà vẫn nhí nha nhí nhảnh, bình thản như không.



Hôm nay là ngày tự do thoải mái cuối cùng trong cuộc đời Linh, nên cô phải chơi cho thật xả láng. Từ ngay mai là cô đã bắt đầu đi làm, đồng nghĩa cô chấp nhận một cuộc sống mới, hoàn toàn mới, như Kì chưa hề bước vào đời mình. Càng nghĩ lại, Linh càng thấy mình quá ngu ngốc khi đã lãng phí thời gian vào chuyện tình yêu tình báo vớ vẩn với Kì. Thà cứ sống một mình như thế này, có khi lại tốt hơn.



Bây giờ xuất phát, trước tiên là phải đến nhà của Duy cái đã. Đó là người đầu tiên mà Linh nghĩ đến mỗi sáng thức dậy. Cô mang ơn Duy quá nhiều!



...



Pinh poong...



Linh khẽ mỉm cười khi nghĩ đến việc chơi đùa với bé Bảo Bình, dạo này con bé đã nói chạc hơn trước nên mỗi lần ngồi nghe con bé nói chuyện là Linh cười đến vỡ bụng. Nó nói nhiều mà ngọng, yêu lắm cơ!!



- Linh tới rồi đó hả? - Duy vọng lớn tiếng từ trong nhà ra.

- Ừa.. ra mở cổng cho em nhanh đi anh! - cô nói lớn. Tuy là kêu Duy ra mở cửa nhưng mà cô đã vào tới trong nhà mất tiêu rồi.

- Em ngồi đi!! - Duy cười, bế bé Bình chạy xộc tới (e0~).



Linh ngồi xuống, đón lấy bé Bình từ tay Duy rồi ngồi nựng nịu con bé. Cô bé má, vuốt tóc, vuốt mũi, lâu lâu còn giật giật ngón chân cái bé xíu xiu của con nhóc nữa!! Chẳng hiểu vui thú gì mà Bảo Bình ngồi trên đùi Linh cười sằng sặc.



Duy vô trong nhà bếp pha li nước cam đem ra cho Linh.



- Em uống cái này tốt hơn đó!! Đừng có rượu với trà nữa!

- Tùy thôi!! - Linh chu mỏ, nhún vai - Anh càng ngày càng giống... má em rồi đó nha!! - cô cười tít mắt, trông như một đứa con nít.

- Uhm!! Em chuẩn bị tinh thần hết chưa?

- Gì nữa anh?

- Thì hôm nay họp mọi người lại, nói về hai chuyện!

- Hả? - Linh sửng sốt - Em đã nói là chờ em lấy lại cân bằng đã mà!!

- Thì em đã cân bằng rồi còn gì... em phải nghĩ đến sự khổ sở của anh khi phải đối mặt với mọi người nữa chứ! - Duy cau mày - Cứ tới hỏi anh về tung tích của em... cứ làm như anh là má của em không bằng!!

- Thì anh lên hàng má của em lâu rồi còn gì! - Linh chu mỏ, lẩm bẩm.



...



Pinh poong...



Lại một lần nữa, tiếng chuông cửa vang lên ầm ĩ. Đoán chắc là Lâm và mấy người kia, Duy đẩy Linh vào nhà bếp rồi nhanh chóng bước ra mở cổng.



- Hj anh!! - Hy cười lém lỉnh - Có chuyện gì mà kêu tụi em qua gấp vậy?

- Uhm... mọi người vô nhà đi! Ủa mà sao hok thấy Jin đâu hết?

- Uhm!! - Hy gật đầu - Ảnh bận bù đầu, nên hok đi được!

- Có xíu chuyện liên quan đến Thái Linh! Em vô nhà đi.. Lâm cũng vô luôn đi!!



Ngồi xuống bên cạnh Lâm, Hy lên tiếng hỏi trước



- Có chuyện gì nghiêm trọng vậy anh? - đôi mày cô nhíu lại.

- Thì là chuyện liên quan đến Thái Linh! - Duy nhấp một ngụm nước rồi vào đề - Hai người bình tĩnh nghe tui nói đây!!

- Nói thì nói đại đi, còn bày đặt rào đón!! - Lâm nhăn nhó - Có bik là tụi này bận lắm hok??

- Bận thì đi đi!! - Duy cũng tỏ ra bực bội ko kém.

- Thôi được rồi!! - Hy nhảy vào - Hai người có dừng ngay không đi hả? Duy, anh nói luôn đi, tụi em bận lắm.

- Uhm!! Nói lun.. nhưng mà chớ có sock quá rùi chết ở nhà tui thì khổ nha!! - Duy nhe răng cười - Thái Linh với thằng Kì... li dị rùi!!

- Hả? - Hy chun mũi - Biết ngay mà, trước sau gì chẳng vậy! Thằng cha cà chớn đó... gặp tui ngoài đường đi, tui tẩn cho dập mật!! - cô giơ nắm đấm rùi tự độc thoại một mình.



Lâm ra chiều đăm chiêu hơn, không nói gì nhưng biểu hiện của anh thể hiện ra bên ngoài đã nói lên hết tâm trạng của anh.



Gương mặt đanh lại tối sầm cùng đôi mắt sắc dần ra của Lâm cho Duy một cảm giác không mấy tốt đẹp. Dù vẫn chưa biết quan hệ giữa Lâm và Linh nhưng Duy có thể phần nào biết được Linh vẫn là người rất quan trọng trong lòng của Lâm.



- Lâm nè... đừng có làm gì quá khích nha! - Duy rụt rè đề nghị - Tao xin mày lun đó... mày mà làm gì thì Thái Linh không có vui đâu!!

- Biết rồi!! - Lâm đứng dậy, đút tay vô túi quần, hỏi lại - Thái Linh đang ở đâu?!

- Em đây anh!! - không đợi Duy gọi đến tên, Linh tự ý bước ra. Cô biết là đã đến lúc để cho Lâm biết tất cả mọi chuyện rồi!!

- Sao không ra đây mà trốn trong đó làm chi? - Hy cau mày - Bộ chị có sở thích mới đó hả?

- Im đi Hy!! - Lâm gằn giọng - Linh, đi theo anh!!

- Không cần đâu. Có gì thì nói ở đây luôn đi!! - Linh lắc đầu.

- Thôi được! Ngồi đi.



Linh ngồi xuống, bên cạnh Duy. Đối diện với ánh mắt dữ tợn của Lâm, Linh không thể nào khỏi giật mình. Lẽ nào... anh lại định nói ra mối quan hệ rắc rối phức tạp đó?? Không đâu... không đời nào.. Nhưng mà hình như trước đây Lâm đã từng đề cập đến vấn đề này rồi thì phải!!



- Lâm... không lẽ anh định...



Thái độ ấp úng của Linh làm cho Lâm khẽ cau mày, anh thẳng thắn



- Có gì là không được?! Trước đây anh đã nói rồi mà...

- Nhưng mà...

- Em đừng có như vậy nữa... anh rất bực bội vì em đó biết chưa?! - Lâm quát tướng lên khi


;//

xem tiếp truyện........


Quẳng gánh lo cho cuộc sống (P.1 của 182)

Đây là phần III của fic"Sory người tớ yêu là cậu ấy" đã có bản full tại bl0g360 plus. Trên wattpad đã có người p0st phần I và phần II nên tớ để đó luôn, không cần xóa. Giờ tớ sẽ tự mình p0st phần III. Fic này nói về cuộc sống hôn nhân của Trần Thái Linh và Hoàng Vĩnh Kì sau hôn nhân nên lối viết sẽ có phần trưởng thành hơn phần I. Phần này Sad Ending nhé!!







Fic: Quẳng gánh lo cho cuộc sống





Author: Rùa

Status: on-going

Categories: luv story

Rating: K+

Charater








1.

Hoàng Vĩnh Kì: là chủ tịch tập đoàn K&L. Anh là một nhà kinh doanh tài ba và trẻ tuổi, thần tượng của biết bao cô gái. Kết hôn ở tuổi 24 và hiện giờ gia đình anh đang rất êm ấm. Nhưng ko ai biết được chuyện tương lai...


Wap truyện trà sữa, Quẳng gánh lo cho cuộc sống


-quẳng-gánh-lo-cho-cuộc-sống

ảnh Kênh Truyện

Mô tảArray Wap-Truyện-Trà-Sữa-Quẳng-Gánh-Lo-Cho-Cuộc-Sống Array
____________
Về bài viết

blog/blog-wap-truyen-tra-sua-quang-ganh-lo-cho-cuoc-song--full.html blog/blog-wap-truyen-tra-sua-quang-ganh-lo-cho-cuoc-song--full.html

Trang đọc bạn đang xem miễn phí kenh truyen wap truyen tra sua quang ganh lo cho cuoc song

http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-wap-truyen-tra-sua-quang-ganh-lo-cho-cuoc-song--full.html

Web mobile xem kenh truyen tại chuyên mục truyen hay cho con gai wap truyen tra sua quang ganh lo cho cuoc song

• Bài viết khác
» Truyện Teen Vụ Cá Cược Tình Yêu, đọc Truyện Dien Thoại
» Phải,em Chỉ Là Vợ Online, Truyện Tình Yêu ảo
» Truyện Hay: YÊU AI ĐÓ TỪ PHÍA SAU
» Truyện Hay: Anh Không Xứng
» Tuyết Rơi Mùa Hè -full
» Wap Truỵen Hay, Don\'t Leave Me [DROP]
» [HÃY ĐỌC VÀ CẢM NHẬN] NỐT RUỒI ĐUÔI MẮT...
» Yêu Ai Đó Từ Phía Sau[Tiểu Thuyết]
» [Tình Cảm Hài] Thừa Nhận đi, Cậu Yêu Tôi, Phải Không? - Thừa Nhận đi, Cậu Yêu Tôi Phải Ko???
» Lưu Manh, Tránh Xa Ta Ra!
» Truyện Học Sinh Hay Nhất, Wap Truyện Hot, Yêu Nhầm Chị Hai ... Được Nhầm Em Gái
» Truyện Ngắn Hay Nhất, Yêu Em Mùa Hạ (rewrite)
» Wap Truyện Cho Sinh Viên, Tình Yêu Tuổi Teen
» Wap Truyện Đợi Anh Nơi đây (oneshot)
» Truyện Sinh Viên, Gió [Bắt Đầu Từ Một Kết Thúc][JunSeob]
» Truyện Sinh Viên, Gió [Bắt Đầu Từ Một Kết Thúc][JunSeob][ONESHOT]
» Truyện Hay Nhất, Đừng Ngoảnh Lại ♥Yu♥
» Truyện Nữ Sinh, Nụ Cười Cho Tôi .
» Đọc Truyện Hay, HArry Poter ĐN A Bất Tư: Albus
» Đọc Truyện Hay, NGƯỜI ĐÀN BÀ BỊ BÁN (FULL)