> > [Tự Truyện-Có Hình] Chị Quản Lý Dễ Thương
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 28/03/2013 - 01:13
• 1787 xem - 91 [Thích]
[Tự Truyện-Có Hình] Chị Quản Lý Dễ Thương
28/03/2013 - 01:13  Hình ảnh [Tự Truyện-Có Hình] Chị Quản Lý Dễ Thương Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Bạn nào có hỏi thông tin hay hình thật thì mình nói thẳng là không nhé. Tất cả cũng để giữ bình yên cho mình cũng như những người trong cuộc.

Ảnh đã được thu nhỏ. Vui lòng nhấn vào đây để xem kích thước thật 1024x676.

Hình minh họa

CHỊ QUẢN LÝ DỄ THƯƠNG
(Ba Số tự truyện)

Chuyện xảy ra vào khoảng cuối mùa hè năm 2011.

Em năm đó chỉ vừa tròn 20 tuổi thôi, sinh viên mà, nhà cũng chỉ thuộc dạng đủ ăn đủ mặc chứ không dư dã gì nhiều. Càng lớn thì càng có nhiều nhu cầu chi tiêu, em thì không muốn làm phiền bố mẹ nên quyết định kiếm việc làm thêm để có thêm tiền tiêu xài.

Thế là hôm ấy, em lên mạng để kiếm việc làm. Xem đi xem lại chỉ toàn ba cái bán hàng đa cấp. Tìm hết nửa ngày trời không kiếm được việc nào ưng ý cả. Ngày hôm sau họp lớp cấp 3, trong lúc đang "tám" với con bạn thì có than thở về chuyện việc làm. Nó ầm ừ một hồi thì nói
-T có người quen mở một quán cafe ở quận Bình Thạnh, để T hòi xem có cần thêm nhân viên không rồi báo cho N tới xin việc nha!
Em nghe thấy nó nói thế cũng mừng mừng, rồi nó xin số điện thoại để tiện liên lạc.

Vài ngày sau nó gọi điện báo em:
-Alo! N hả? T mới hỏi ông anh về chuyện tuyển nhân viên đó, ổng kêu đang cần 2 nam phục vụ. T có giới thiệu N cho ổng, ổng nói nếu rãnh thì cỡ 2h trưa lên gặp ổng phỏng vấn rồi mai làm luôn.
Nghe xong em mừng hết lớn, cảm ơn nó lia lịa rồi lấy địa chỉ, số điện thoại ông anh nó. Học xong, em phi thẳng về nhà trên chiếc Wave alpha đỏ thần thánh. Chuẩn bị đầy đủ hồ sơ, hình 3x4, photo CMND đồ. Đúng 1h45 em đã có mặt tại quán.

Quán cafe đẹp hơn em hình dung nhiều. Quán nhỏ thôi, nằm trong hẻm nhưng cũng dễ tìm. Vừa bước vào quán thì em bất ngờ ở cách bày trí, cộng với nội thất sang trọng, ánh đèn dìu dịu, dạng như Cafe Acoustic nhưng theo em thì đẹp hơn chút. Rồi thì gặp "ông chủ", tính em hiền lành, ăn nói lễ phép nên cũng dc cảm tình của chủ. Sau khi phỏng vấn xong thì em xin làm ca chiều và ca tối luôn, tức là từ 2h trưa tới 10h tối. Thiết nghĩ ở nhà cũng chả làm gì thôi thì làm luôn 2 ca. Khách ở đây em thấy cũng vắng nên cũng có nhiều thời gian rãnh rỗi, có thể học bài qua loa, vừa được ở máy lạnh mát, được gấp đôi lương (1tr5/ca). Thế là em đã xác định quãng thời gian tiếp theo sẽ ít ở nhà lắm đây, sáng học, trưa tới gần khuya chôn chân tại quán cafe.

Ngày hôm sau, ngày đi làm đầu tiên, em mang theo con lap TOSHIBA DueCore cùi bắp theo phòng khi nhàn rỗi lấy ra lướt web, mặc "đồng phục" của nhân viên vào (Quần tây đen, áo thun của tiệm). Nhà em ở quận Phú Nhuận, chạy lên chỗ làm cũng mât khoảng 10 phút. 1h45 em đã có mặt tại quán. Quán lúc này cũng đông khách. Em thấy một chị đang ngồi ở quầy chơi laptop thì liền đi tới để hỏi công việc.

Em bước tới quầy, nhẹ nhàng chào:
-Chào chị!
Chị ấy ngước lên nhìn em. Phải công nhận là chị ấy rất đẹp, nhất là làn da với mái tóc, da trắng và mịn như da em bé, mắt to, tóc dài ngang lưng, kiểu mái xéo xì tin dâu. Em đứng hình 1 giây rồi nhìn chỉ cười nhẹ một cái.
-Chào em! Em là nhân viên mới à?
-Dạ! Em mới được anh K (chủ) nhận hôm qua. Em tên N.
Giọng chị ấy là giọng miền Nam đặc, nghe hơi chững so với ngoại hình của chị.
-Ừa! Chị tên L, chị làm quản lý ở đây.
Hèn gì em cứ thắc mắc bộ "đồng phục" của chỉ hơi khác so với con nhân viên lacoste ngồi đang pha cafe gần đó. Chỉ mặc váy ôm với sơ mi kiểu, nhìn giống như nhân viên văn phòng. Đoạn rồi chị ấy giao việc cho em, cũng không có gì nhiều, chỉ là bưng bê, rửa ly, lau bàn. Một hồi nữa thì thấy có 2 nhân viên nam nữa vào.

Hai thằng này cũng chẳng có gì đặc biệt, cũng là sinh viên như em, nhưng ngoại hình thì tầm thường hơn em nhiều. Một thằng thì cao chừng 1m6, cận thị, mặt mụn; thằng kia thì khá hơn chút, cao chừng 1m65, có da có thịt hơn thằng kia, trên mặt có nốt ruồi rất to dưới cằm. Hai tụi nó vào quán rồi đến quầy, chúng nó nhìn em gật đầu chào nhẹ, em cũng chào lại. Rồi thằng mặt mụn vào quầy, tiến tới chỗ chị quản lý rồi túm lấy hai má của chỉ nhéo, đùa cợt:
-Quản lý gì mà suốt ngày ngồi chơi game là sao!
-Đao, đao (đau, đau) - Chỉ rên la
Rồi thằng nốt ruồi cũng chạy tới nựng má chỉ (giống như nựng em bé) rồi hai thằng đi xuống cuối quầy lấy trà đá uống.
Chỉ tuy là quản lý nhưng rất hiền lành. Hai thằng kia chắc làm lâu rồi nên mới thân thiết với chỉ như vậy, thấy gái đẹp dễ dãi thì cứ tới chọc ghẹo. Rồi hai đứa nó cũng bắt chuyện, hỏi han này kia với em. Chúng nó hơn em 2 tuổi, thằng nốt ruồi thì phục vụ giống em, còn thằng mặt mụn thì pha cafe.

Trong suốt buổi chiều hôm ấy, hai thằng ấy lâu lâu lại tới chọc ghẹo chỉ, chỉ cũng cười đùa lại. Còn con bé lacoste kia thì cứ lạnh lùng mà pha cafe, thức uống, chả ai "chơi" với nó cả. Rồi đến 6h tối, hai thằng ôn kia hết ca làm, tụi nó về, chị L sẽ pha thức uống phụ với Lacoste. Em lấy cà mên hâm lại đồ ăn nhà để ăn tối, còn chị L thì ngồi viết sổ sách gì đấy. Em vừa ăn vừa ngắm nhìn chỉ, càng ngắm càng thấy xinh.

Tính em thì vốn ít nói, nên cũng khó bắt chuyện được với ai. Cả buổi tối hôm đó cứ bưng bê, rửa ly, chị L thì pha cafe, chả nói chuyện với nhau câu nào. Rồi khoảng từ 8h trở đi, quán vắng hoe, con bé Lacoste cũng về. Trong quán chỉ còn mỗi em và chỉ...

Hình minh họa

Chapter 4: Cá sấu đã hết sấu

Bất ngờ thật luôn các thím ợ. Con lacoste này bình thường da dẻ cũng trắng trẻo, láng mịn rồi, nó đổi kiểu tóc thì nhìn khác hẵn, đúng với cái câu “Mái tóc quyết định 70% khuôn mặt). Nhưng tính cách của nó thì vẫn vậy các thím à, lạnh như băng, trong cuộc đời em chưa từng thấy người nào lạnh lung như con Lacoste này cả. Hai thằng lựu đạn kia thì hôm nay không chọc ghẹo chị L nữa, tụi nó đang ngồi chém gió ở bàn khách, lâu lâu lại liếc nhìn con Lacoste rồi lầm bầm với nhau, em đoán chắc là chúng nó đã để ý tới Lacoste rồi. Đúng là con trai phải không mấy thím, cùng một người, lúc người ta xấu thì lơ đi, đến khi đẹp lên thì nãy sinh ý đồ. Đoạn rồi em liếc mắt khắp quán mà chả thấy chị L đâu cả. Em đến hỏi con Lacoste thì nó nói chị về nhà trước có công chuyện. Lúc này đứng gần nó thì càng thấy dễ thương mấy thím ạ, tóc nó cũng giống giống chị L, cũng để mái xeo nhưng tóc ngắn hơn. Cả khuôn mặt đều ok hết, trừ cặp mắt kính thôi. Lúc này trong đầu em lại nghĩ tới chuyện muốn nhìn thấy body nó thế nào, tại nó mặc áo rộng lắm mấy thím ạ, mất hết cả nữ tính.
Hôm ấy khá đông khách, làm việc quần quật, chả còn bận tâm tới chuyện chị L nữa. Hết cả buổi chiều chỉ làm việc với lướt web, chẳng có gì đặc biệt. Đến 6 giờ tối thì hai thằng lựu đạn về. Trong quán lúc này chỉ có em với Lacoste, bình thường em chẳng có cảm giác gì với nó cả, hôm nay nó dễ thương hẵn lên thì em lại có chút rộn ràng. Như một thói quen, nó lại lấy điện thoại ra bấm. Em thấy không gian buồn tẻ quá nên mạnh dạn tới nói chuyện với nó.
-Em để tóc này đẹp nè
Nó ngước lên nhìn em mấy thím ạ
-Cám ơn anh!
Đó là lần đầu tiên gương mặt nó có một chút biểu lộ mấy thím ạ, em thấy thế thì bắt chuyện tiếp. Nói ba cái chuyện sở thích, học hành, gia đình này kia, lúc đầu nó cũng ngượng ngùng nói chuyện, nhưng càng về sau thì nó càng mạnh dạng hơn. Thế mới biết bố mẹ con này li dị, nó sống với mẹ, hiện nó đang học lớp 12, làm lớp phó học tập, thích hội họa., đọc truyện, làm ở quán này được hơn nửa năm rồi. Nói chuyện nhiều mới thấy nó dễ mến lắm, chắc là tại nó sống khép kín nên bề ngoài có vẻ lạnh lung, khó tiếp xúc, con Lacoste thuộc dạng gái ngoan hiếm có khó tìm đấy mấy thím ợ. Đương nói chuyện thì khách vào, trở lại công việc…Em đang băn khoăn, chị L không ở đây, 8h con này về, em thì không biết pha chế gì. Đang nghĩ ngợi thì nó lù lù trước mặt em. Ngọng nghịu nói với em:
-Hôm nay chị L nhờ em ở lại đến 10h để phụ anh bán. Khi nào về, anh... đi theo em về nhà được không? Về khuya một mình em sợ cướp lắm.
-Ừ! Ok.
Nghe nó hỏi thế, em vừa bất ngờ, vừa vui vui. Mới ngày nào còn lạnh như đá bào, giờ thì cái giọng ngại ngùng ngọt xớt. Cả ngày hôm đó chẳng thấy chị L đâu, không lẽ chỉ giận em đến thế, đâu phải, rõ ràng lúc đưa em cái cây lau nhà, thái độ của chỉ mềm mại với em lắm mà. Mới làm việc được dăm ba ngày mà gặp toàn chuyện đâu không, em không biết mình trụ nổi quán này được bao lâu nữa.
Tối hôm ấy, em với con Lacoste loay hoay làm việc cùng nhau, cái cảm giác lạ lẫm với nó dần biến mất. Bây giờ trong mắt em, Lacoste là một con nhỏ dễ thương, hiền lành. Khách khứa đã về hết, em với Lacoste cùng dọn quán. Xong xuôi hết, Lacoste với em cùng ra ngoài lấy xe. Bây giờ em mới để ý tới nó, không ngờ nó đi xe đạp, chiếc xe Martin @ màu bạc. Em đi chậm chầm theo nó trên đường về, mệt vãi ra mấy thím ạ. Chạy cà rề như thế vừa mỏi lưng, vừa mỏi cổ. Đi vào trong khu chợ Bà Chiểu, vào mấy con hẻm rồi dừng lại trước một căn nhà nhỏ, có cái sân nhỏ, bên trong có nuôi một con chó rất mập, nó nghe tiếng xe em dừng trước nhà liền sủa om sòm, con Lacoste nạt nó “Lu!” thì nó im hẵn. Vậy ra đây là nhà của Lacoste, nó quay lại nhìn em.
-Cám ơn anh! Em vô nhà.
-Ừa! anh về!
Em nổ máy chạy đi, đi được một khoảng thì em nhìn vào gương chiếu hậu, nhìn con Lacoste đang loay hoay mở khóa cổng.

Đêm đó em về nằm nghĩ về con Lacoste, em khâm phục nó, con gái chân yếu tay mềm vậy mà vừa đi học vừa đi làm tới 8h tối mới về làm bài tập rồi sáng lại đi học sớm, vậy mà vẫn học giỏi như thường, chả bù với em. Kể ra thì gia cảnh nó cũng không được khá lắm nên nó đi làm vậy cũng coi như là hiếu thảo.

Rồi những ngày tiếp theo cũng nhan nhãn như vậy, nếu có chị L thì 8h Lacoste về sớm để học bài, còn chị L bận thì nó ở lại phụ em tới 10h rồi em đèo nó về. Hai thằng ôn kia thì dần dần chọc ghẹo cả Lacoste. Ngày nào cũng như ngày nào, chỉ làm việc, tán gẫu giết thời gian, chẳng có gì đặc biệt xảy ra cả, em thì từ khi nhìn thấy chị L lõa thể thì cũng ngại tiếp xúc với chỉ, em dần cảm thấy xa cách với chỉ hơn. Thời gian trôi nhanh, thấm thoát cũng làm được gần 2 tuần.

Hôm đó là một buổi tối trời mưa, ca tối của em, chỉ có em và chị L ở quán. Trời mưa rất to nên quán chả có ma nào vô uống nước. Em đường ngồi lướt web thì chị L đi tới rồi ngồi cạnh em trên cái ghế sofa dài, nhìn vào màn hình laptop của em.
- Em đang làm dzì dzậy?!



Hình minh họa

Chapter 14: Ấn tượng xấu

Thằng ấy cao khoảng 1m72 cũng ngang ngữa với em, nhưng nó không cứng cáp bằng em nên bị thụi cho một đấm vào thẳng mặt thì bật ngữa xuống đất. Chị L và con Công Chúa hét lên một tiếng vì sợ. Em liền dòm xung quanh, rất may là không có ai đi qua lại trong hẻm lúc này, còn trong quán chỉ có hai con nữ sinh đang dòm dòm ra ngoài, em cũng yên tâm, nếu có đánh đấm gì cũng đỡ bị thấy. Em cúi xuống nhìn thằng đó, miệng nó đầy máu, em giận dữ ra mặt, gân tay gân cổ nổi lên hết, em sấn tới thì nó sợ hãi giơ tay ra hiệu dừng lại, nó từ từ đứng dậy, run cầm cập té lên té xuống mấy lần, mặt nó như vừa bị phê thuốc xong mấy thím ạ, máu cứ nhiểu xuống mặt đường. Em hét lên:
- BIẾN!
Nó lật đật leo lên xe, nổ máy chạy bạt mạng. Cuộc ẩu đã diễn ra khá nhanh gọn nên cũng không gây ồn ào gì, lúc này chị L và con Công Chúa nhìn em chằm chằm, em đến bên chị L, cầm tay cổ tay chỉ.
- Có đau không chị?
- Hong…hong sao!
Em liếc nhìn con Công Chúa một cách lạnh lùng, phải nói lúc này em Cool lắm mấy thím ợ. Em nhìn vào quán, hai đứa nữ sinh vừa nhìn em vừa thì thầm cái gì đó, con Lacoste ngồi trong quầy cũng nhìn em chằm chằm. Em hầm hầm bước vào quán, ngồi lên cái ghế cao cạnh quầy. Bỗng con Công Chúa đi tới quầy chửi em:
- Đồ du côn!
Em nạt thẳng vào mặt nó mấy thím ợ:
- Câm mẹ đi! Tất cả đều do mày mà ra cả! Tao mà không đánh thì chị L bị nó bẻ gãy tay rồi!
- Nhưng mà…
Em chỉ thẳng mặt nó, hét đúng lớn.
- Mày với thằng chó kia mà còn đụng đến chị L thì coi chừng tao đấy! (Lúc này em hơi nóng mấy thím ợ, em cũng không hiểu tại sao, bình thường em hiền lắm)
Con Công Chúa bắt đầu mếu, chị L đến can.
- Thôi em! Thôi em!
Rồi chỉ quay sang con Công Chúa
- Còn em mai mốt đừng rũ bạn tới đây nữa nghe chưa!
Nó òa lên khóc
- Hu hu, em có rũ đâu, ảnh tự tới chứ bộ!
Nó mít ướt y như con Lacoste vậy mấy thím ạ. Đoạn rồi chị L dìu nó vào trong quầy ngồi
- Hu hu, em có làm gì đâu mà ảnh chửi em.
Dỗ nó nín xong chị L dặn mọi người không được kể chuyện này cho anh K nghe.
Hôm đó mọi người khá căng thẳng. Hai thằng lựu đạn sợ em ra mặt mấy thím ạ, em nói gì cũng nghe răm rắp.

Rồi 6h hôm ấy, con Công Chúa với hai thằng lựu đạn về. Còn em, Lacoste với chị L cùng làm việc. Đến 8h thì Lacoste về.
Quán lúc này chẳng có khách, em với chị L ngồi nói chuyện với nhau.
- Chị hong ngờ em nóng tính dzậy đó!
- T…Thì tại nó bẻ tay chị nên em mới đánh thôi
- Mà…sao lúc vô trong em chửi con P dữ vậy, nó có làm gì đâu em, tội nghiệp nó.
- Ờ…Tại lúc đó em nóng quá nên có hơi nặng lời. Để mai em xin lỗi nó.
Chị L không nói gì, chỉ nhìn em mãi, em cũng hơi ngại nên chẳng dám nhìn lại lâu.
- Em iu chị hong?
Đệt, khó xử quá mấy thím ợ. Chỉ từ từ sấn lại gần em, làm mặt nũng nịu, em chịu không nổi mấy thím ợ.
- C…Có!
Rồi chỉ nhẹ nhàng kề môi vào hôn em, đang hôn thì chỉ chạy ra khóa cửa, rồi tắt bớt đèn lại, rồi chạy đến ôm chằm lấy em mà hôn liên tục, em nhấc chỉ lên, chỉ vòng chân qua hông.
- Mình vô toilet đi em, chị muốn làm trong toilet.
Thế là em bế chỉ lên, đi thẳng vào toilet. Cả hai bắt đầu trút bỏ xiêm y và…Em xin không kể chi tiết ạ.

Giao thông xong thì em với chỉ dọn hàng. Chồng gọi điện hối nên chỉ về trước, em ở lại don cho xong rồi khóa cửa. Em lấy xe rồi về.
Em chạy trên đường mà mùi của chị L cứ thoang thoảng đâu đây, em nhớ lại hồi nãy làm với chị trong toilet, nơi đầu tiên của hai chị em, cảm giác phấn khích lắm mấy thím ợ. Đương đi tới một con đường vắng thì từ đằng sau em có hai chiếc xe chạy vụt lên, ép em vào lề, em mất trớn, nhảy luôn lên lề, chiếc wave ngã xuống đất bể cả cái kính chiếu hậu. Em quay lại nhìn thì thấy một chiếc SH màu đen, một chiếc Exciter 2010, mỗi chiếc hai. Bốn thằng bước xuống xe, có một thằng cầm cây Baton, 3 thằng kia cầm ống tuýp sắt dài tầm 1m. Em nhận ra thằng ngồi sau xe SH là thằng chó hồi chiều.
Sơ lược về em cho mấy thím nghe: Em là học Boxing từ năm 15 tuổi rồi, thuộc dạng tiền bối trong lớp, lên đài rất nhiều lần rồi nên em cũng khá bình tĩnh khi đứng trước mấy chuyện như vậy.

Quay lại với bốn thằng kia, chúng nó ăn mặc nhìn dân chơi lắm mấy thím ợ, chiều cao và vóc dáng 4 thằng đều ngang ngang nhau. Chẳng ai nói ai câu nào, bốn thằng cùng xáp tới đánh em, em né được mấy cú rồi cũng bị ăn mấy gậy vào người, đoạn em đau quá, cọc lên, nắm tóc thằng hồi chiều mà đấm vào mặt liên tục, mặc cho 3 thằng kia đánh túi bụi vào lưng vào đầu, em cứ nắm đầu thằng khốn ấy mà đấm không ngừng vào mặt, máu nó loang khắp tay em, tay em đấm trúng vào răng nó rách cả da tay, em có thể cảm nhận được răng nó đã gãy vài cái. Một hồi sau nó ngã xuông đất bất tỉnh, mặt nó không còn chỗ nào là không bầm dập, ba thằng kia vẫn dùng ống tuýp đánh em không ngừng, đến bây giờ em mới cảm thấy tê tái, ống tuýp đập vào đầu mấy phát, em choáng váng mà ngã xuống đất, em thấy máu chảy từ đầu em xuống sống mũi rồi vào miệng, em nếm được cả vị tanh của máu. Lúc này em hoàn toàn bất động, người em như bị tê liệt, em nằm đó, mắt mở lim dim, em thấy mập mờ bóng ba thằng dìu thằng khốn kia lên xe rồi chạy đi, bỏ mặc em nằm trên lề đường.
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất [Tự Truyện-Có Hình] Chị Quản Lý Dễ Thương MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2