> > > TRUYỆN NGẮN : [Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá! > Xem Full Hot New
Download file
TRUYỆN NGẮN : [Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá!

[Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá!


Đời sao bất công với mình quá!!!!
Câu chuyện mình kể ra đây là có thật. Các bạn không tin hãy xem như đang đọc truyện. Ai không muốn đọc thì thôi, mình không ép. Viết ra cho nhẹ lòng, và mình cũng muốn được tư vấn. Kể có đầu đuôi nhé! Phân chap luôn cho các bạn dễ đọc.

------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....
CHAP 1:
Hơn 1 năm trước, sau ngày tốt nghiệp THPT, mình và em yêu nhau. Thực ra tình yêu của mình và em diễn ra từ lâu, từ lúc còn học 12, rất ít người biết, cũng ko muốn cho m.n biết nên quyết định học xong, thi tốt nghiệp xong mới công khai.
Mình biết tình yêu học trò thì chắc chắn sẽ ko có kết thúc có hậu, tuy nhiên mình ko nản, vì gia đình mình và em đều quyết định cho đi học y rồi. Mình càng tin vào mối tình này, biết đâu sau này 2 đứa về đc làm chung 1 bệnh viện thì sao? Tỉ lệ xảy ra rất cao.
Sau khi thi đại học xong mình chỉ đậu cao đẳng cntt của trường cao đẳng Cần Thơ thôi, em thì đậu cao đẳng tài chính, ngân hàng, nhưng cả 2 vẫn phải học y, nghĩ mà phát nản. Mình học ở CT luôn, còn em thì học ở SG, em nói học ở đó để làm thêm và có ng thân ở đó nữa, mình tôn trọng quyết định đó.
Khoảng thời gian trước khi đi học có lẽ là vui nhất với mình, đc gần em, đi chơi, hứa hẹn đủ điều…
Trước ngày em đi 1 hôm, mình và em gặp nhau, em hỏi:
- Sau này anh có chờ em không?
- Sao em hỏi vậy – mình trả lời.
- Cần Thơ đâu thiếu gái xinh hả anh?
- Đâu phải xinh mới đc hả em, em mà xấu ai đẹp đây? – mình trả lời.
- Hì, em không tin – em khẽ cười và nói.
- Em nghĩ anh cũng vậy sao? – mình trả lời.
- Hì, em tin. Anh hứa đi – em cười và nói.
- Muốn anh hứa gì nào?
- Hứ, cái này tự a phải biết chứ, thế mà… – e ngập ngừng.
- Ừm, a hứa, chờ em, yêu em mãi, đc chưa?
- Anh hứa mà làm đc ko?
Ặc, mình tức rồi:
- E ko tin a?
- Không, e thử a thôi, hì – nhìn e cười và giọng nói của e, mình hết bực luôn.
- A đã hứa, còn em, hay để anh leo cây?
Nghĩ 1 hồi em nói:
- E ko hứa gì đâu?
- Tính cho a đu dây chờ khỉ?
E cười to:
- Anh so sánh gì thế?
- Chứ sao?
- Hì, a yên tâm, e ko hứa hẹn, nhưng e chắc, 1 khi a ko bỏ e thì e vẫn chờ – e nói và nhìn mình.
Nghĩ 1 hồi lâu, mình trả lời:
- Ừm, a tin. Chỉ 2 năm thôi mà.
- Ừm, a nhớ lời hứa đó. Sau này bỏ e chắc e chết.
- Gì ghê vậy em? E ko bỏ thì a ko buông đâu.
- Sạo ghê.
Chém 1 hồi với e mà cũng gần 9h rồi, mình đưa e về và về nhà. Gia đình mình và e hơi khó, ko cho đi chơi quá 9h đâu. Hix.
….
Khoảng thời gian e đi học mình và e vẫn giữ liên lạc thường xuyên, thì cách đây hơn 5 tháng, mình nhớ rất rõ, đó là ngày 26/6, ngày đẹp đúng ko các bạn.
—-
Kể qua chút, trước mình dùng 5130, nhưng bất cẩn nên cài lại fw, bị mất điện, thế là die. Lúc đó tầm ngày 4 hay ngày mấy tháng 6 ấy, trước ngày 5/6. Lúc đó mình rất ít onl 4rum mình (4rum mình lúc đó là nhipsongonline), ai là mem 4rum mình lúc đó chắc nhớ có lần mình nói đt hư, lúc đó đấy, mình có mượn đt và nói cho e biết, đến 17/6 mình đc nghỉ hè, 22/6 lên SG đám cưới và đc chú mua cho con 202 bây giờ.
—-
Đc mua đt thì mình gọi cho em ngay, mình và em nói chuyện và nhắn tin bình thường.
Ngờ đâu đến ngày 26/6 thì em nt bảo chia tay, mình gọi cho e ngay nhưng không ai nghe máy.

Mình gọi ko đc thì nt lại liền.
- Sao vậy em? – mình nhắn mà muốn điên thật.
- Thời gian qua a ko quan tâm e, vậy đủ rồi.
- A ko quan tâm là có lí do mà, đt hư sao làm gì đc em?
- E tin a, nhưng….
Mình vui rồi, định gọi giải thích và làm e vui lại nhưng e vẫn tắt máy.
- E nghe máy đi, nghe a nói đi – mình nt ngay.
- Ko còn gì đâu a, thời gian qua có ng quan tâm em rồi – e nt lại.
Tim mình như nát ra.
- A ko tin.
- E nói thật đó, quên e và tìm ng khác đi. E xl.
- Nghe máy đi, cho a nói chuyện với e.
Mình gọi cho e ngay, vẫn ko có gì khác ngoài tút tút.
- Chỉ có vậy thôi mà chia tay hả e? – mình nt lại.
Em vẫn ko trả lời.
- Anh xl, thời gian vừa qua ko có đt nên a cũng ko biết sao đc, có nói với e mà. – mình gửi tin cho e mà còn run.
- E biết, e xl.
- Những lời hứa hẹn giờ chỉ là vậy sao e?
- E xl.
- Ko còn gì ngoài câu xl hả e?
- A tìm ng khác tốt hơn e đi. Xl đã làm a thất vọng.
Đến lúc này mình biết đã vỡ tan hết rồi, mọi ước ao của mình về tương lai tốt đẹp đã hết.
NGHĨ LẠI MÀ BUỒN….

Lúc khác mình kể tiếp nha, mỏi tay quá, khóe mắt hơi cay rồi, cái lạnh gợi lên cho mình nhiều cảm xúc quá!



Wap hay cho dế yêu, Phong cách xì tin by Kidzz :”) – Wap di động – Thế giới Wap – Kênh giải trí điện thoại – LamLuV37 – KidTjTjLuV – Nguyễn Lam_NA

Update

Chap 2:
Suy nghĩ và bình tĩnh lại, mình tiếp tục nt với em.
- E quen ng đó lâu chưa?
- Mới.
Trả lời cộc lốc.
- Sau lúc mà e nói là a ko quan tâm e á hả?
- Vâng.
- Bấy nhiêu đó bằng hơn 1 năm hả em?
- Vâng.
Thôi mình nghĩ hết thật rồi, nhưng vẫn chưa cam tâm. Mấy ngày đó mình mệt mỏi thật. Và quyết định off wap. Thế là 1/7 rao bán 4rum, off 1 thời gian luôn.
Xong, off 4rum là khỏe rồi, nhưng mình ko nghĩ e lại thế.
Mình lấy đt gọi cho M, M là bạn thân của mình, đang học tại SG.
- Chưa chết hả mày? – nó nghe máy.
- Đệt.
- Tưởng dạo này mày chết đâu rồi chứ!
- Chờ mày chết rồi tao chết sau.
Mình và nó có điệp khúc bất hủ đó thôi.
- Học hành sao rồi mày? Thi lại mấy môn.
- Chưa cưng – mình trả lời.
- Haha, ngon – nó trả lời.
Ko dài dòng nữa, mình vào vấn đề với nó luôn.
- Nhờ chút đc ko mày?
- Nhờ gì? Sao phải giúp?
Đang buồn mà nó đùa kìa.
- Mày giúp ko? – mình gắt.
- Hé hé. Bớt nóng, giúp gì?
- Mày xem con H có hay đi với ai hay dạo này có gì lạ ko dùm tao.
- Chi vậy? (nó chưa biết chuyện mình và H)
- Thì vậy đó, giúp tao nha.
- Ok, mà chi vậy?
- Ko có gì, có gì pm lại tao.
- Ừm.
- Ừm, vậy thôi nha, thanks trước.
- Ừm.
Vậy là khỏe rồi, chờ thôi.
Hôm sau thằng M gọi. Mình tắt máy gọi lại cho nó.
- Sao rồi ku?
- Có khác chút, hôm nay có thằng nào chở nó đi đâu ấy, nãy tao mới thấy.
- Rồi sao? Thằng đó thế nào?
- Bình thường, cao, chạy wave.
- Ừm, vậy thôi nha. Tao muốn yên tĩnh chút.
Mình cúp máy mà nó còn nói gì đó, thôi kệ. Vậy là hiểu. Update vẫn chap 2:
Mình quen e, biết e cũng ko ham giàu. Nhà e thì giàu rồi, có việt kiều. Lúc mình xài 5130 e đã đc mua iphone 3 rồi, ức thật.
Mình hiểu chắc e thiếu tình sinh ra vậy rồi.
Vì e mà mình đã bỏ qua 1 cơ hội, mà giờ này mình đang tiếc và lại theo đuổi. Lúc còn quen e thì có 1 ng giới thiệu cho mình 1 ng tên N.
- Coi nhỏ này đc ko nè B? Gần nhà tao đó – Vừa nói a Dũng vừa chỉ vào ng đó.
Sơ qua chút, a Dũng sn 86, học chung với mình (ai ở gần cầu Đầu Sấu – Ninh Kiều chắc biết, chạy nouvo tay ga đỏ ấy. Có tiếng lắm á.)
Mình chẳng kịp suy nghĩ nói:
- Thôi anh ơi.
Anh ấy ko nói gì cũng thôi luôn.
Tua nhé! Thời gian sau mình cũng chán và online tiếp và làm wap lại rồi. Thời gian này cũng không có gì.
—–
Sau khi bị đá, mình ráng quên e, nhưng khó thật đấy. Híc. Đành tìm người thay thế mà không được.
Nhưng cách đây hơn 1 tháng thì mình tìm cách cua e N, người a Dũng giới thiệu trước mà chê đó. N thì nhìn đc, ko bằng H rồi, nhưng khá chịu chơi, mình thích girk kiểu này, chịu chơi nhưng lành mạnh, lớp mình đá banh e đều đi cổ vũ. Lần đó chẳng biết ma xuôi kiểu gì, m.n đá banh, mình ra ngoài ngồi cổ vũ, nhìn e muốn cắn thật, áo thun, quần jean, tóc cột cao, mình lại gần, để miệng thật sát mặt e, e quay qua, dính. , ở lại sợ nghe chửi, mình chạy luôn, đến giờ vẫn ko biết sao hành động vậy nữa. Lát sau quay lại thấy em vẫn bình thường, không nói gì, mình lên tiếng trước:
- Có sao ko?
- Ko sao.
- Vậy hôn tiếp nha.
E lườm mình
- Ko sao là bình thường đó, bạn bè mà, hôn là có sao đó.
Rồi, say nắng thật rồi, mà mình tiếp cận e này ko khó, đi học e ngồi bàn 2 từ dưới lên, mình bay xuống bàn dưới ngồi luôn., theo gái khổ thế đấy.
Giờ xin sđt anh Dũng và nt thôi. .
Nghĩ là làm, mình xin đc luôn. Nhưng để ngắm, chưa dám làm gì hết, đến hôm 20/11. Trường tổ chức đá banh, e đi theo cổ vũ nữa. Đệt, thằng cờ hó cùng lớp, lại làm y như mình làm hôm trước, xong thằng đó chạy đi, e nhìn mình, hình như muốn khóc. Mình lại nói chuyện:
- Có sao ko N?
E ko nói gì, bỏ đi nơi khác, mình biết e khóc rồi, thằng kia nếu lớp khác chắc bữa đó nó mệt rồi. Ức thật.
Lúc này đá banh về khoảng 8h30 tối, mình phân vân mãi mới nhắn với e đc 1 tin.
- Hồi nãy có sao ko N? B đây.
Mãi mới nhận đc tn, chờ dài cổ ra, tắm rửa, ăn cơm xong, tính ra gần 1 tiếng đây.
- Thằng đó bị khùng, ko chấp nó.
- Lần trước B hôn N cũng khùng luôn hả?
- Hì, bạn bè khác mà.
- Ừm, ko sao là tốt rồi.
- Mà sao biết số N hay vậy?
- Bình thường mà, gì chẳng biết. Hehe.
- Xin a Dũng chứ gì?
Bị bắt bài rồi, híc.
- Ừm, sao biết?
- Có mình a Dũng biết số N mà.
Á, mình giả vờ, cơ hội
- Ác, người yêu ko biết luôn hả?
- Có ng yêu đâu.
- Ác, sạo quá vậy.
- Ko tin hỏi a Dũng kìa. – N trả lời.
Ngon rồi, e chưa có ng yêu thật.
- Ừm, hehe, làm gì làm đi, B ngủ đây.
- Ừm, ngủ ngoan.
Sax, cái từ ngủ ngoan kìa, ai lí giải phát….
Cái này cách đây nửa tháng rồi, giờ phức tạp lắm, mai kể tiếp. Hù.

Không spam linh tinh mấy bạn. Smod nào thấy cái nào không cần thiết del giùm mình đi, còn chờ tư vấn. CHAP 3:
Vậy là xác định e chưa có ng yêu, mình cũng hơi thích e, giờ mục tiêu là cho e biết tình cảm luôn, nhưng khó quá. Cuối cùng nhờ voz, hên thật, đọc đc truyện trên đó, và thấy ng đó tỏ tình bằng bài hát. Mình theo luôn, vẫn là bài “giấc mơ 1 cuộc tình” của Ưng Hoàng Phúc, bài này có vẻ hay. Mình hát thì ko hay, nhưng cấp 3 cũng hay đi karaoke với bạn bè, nên hát cũng ko nhát. Kế hoạch vạch ra xong, mình đã thu âm xong, ko khó với mình. Mà giờ nghĩ lại thấy dở hơi thật, cuối bài hát mình đọc thêm vô 1 câu:
“N nè, làm ng yêu B nha”.
nghĩ lại giờ vẫn thấy kì, lỡ tặng xong e nó ko chịu thì chui đầu vào đâu ko biết.
Đã xong, giờ gửi thế nào đây. Khó xử. Nghĩ ra 1 cách, mình up lên host và để e tải. Up xong gần 1 tiếng ấy. Ở nhà dùng đt làm mođem mà, dcom chị mang đi học, giờ mới thấy cua gái vất vả thế nào. .
Không sao, đã xong, mình lấy đt nt với e:
- N ơi, có bài hát này hay lắm nè.
Đã up chờ lâu rồi, giờ chờ mãi, hơn 30′ sau mới nhận đc tn ấy.
- Bài gì? N đang onl yahoo đây.
- Link nè: xxx, N tải đi.
- Ừm, để nghe thử.
- Ừm, hehe.
Chờ mãi ko thấy nt lại, đến trưa luôn, chẳng thấy gì. Mình tự nghĩ, e nghe rồi nên ko trả lời lại. Đợi chờ ko là hạnh phúc , mình lấy đt nt với e.
- Sao rồi, hay ko N?
- Nghe rồi, ai hát đó B.
Sặc, e ko biết mình hát hay giả vờ, nghĩ 1 hồi mình cũng biết là e giả vờ, cuối bài hát có nhắc đến tên mình mà. Lỡ rồi, giả ngơ luôn:
- Đố N đó
- Không biết N mới hỏi mà. – hồn nhiên thật, đúng như cái tên của e.
- B hát đó, thấy sao?
- Ừm, hay đó, hì hì.
- Có nghe câu cuối chưa? – mình hỏi.
- Nghe ko rõ nữa, khúc cuối hơi ồn.
Ngon, nhạc thu ở phòng kín mà ồn đâu ko biết.
- Vậy N nghe đc gì ko?
- N ko nghe đc gì hết á.
Hàizz… Giả nai gớm, suy nghĩ 1 hồi mình cũng nt đc 1 câu:
- N muốn nghe ko? B nhắn qua cho.
- Ừm, nghe – 1 lát sau e mới trả lời.
- N ơi, làm ng yêu B nha.
Đợi 1 hồi lâu mới thấy tn e trả lời, mình khá bất ngờ với tn này:
- B có ng yêu rồi mà.
- Ừm, đã từng có.
Mình muốn kể e nghe hết quá, nhưng nói qua đt thật khó. Mình tiếp 1 tn nữa:
- Hay tối nay đi chơi đi, B kể cho nghe.
- Ừm – 1 hồi e cũng trả lời.
- Vậy tối nay đi Hướng Dương nha.
Hướng Dương là 1 quán khá nổi tiếng. Ai ở Ninh Kiều – Cần Thơ, kể cả Bình Thủy chắc cũng biết. Mình mới đi vài lần với mấy đứa bạn. Lí do: đắt đỏ, híc, sv đi uống nc dại gì mà vô, 1 li trà sữa ở ngoài 6k, ở đó 26k @@.
Bất ngờ nữa khi e từ chối:
- Ra quán xxx đi B, Hướng Dương mắc lắm, lại xa nữa.
- Ừm, vậy 7h đi nha.
- Ừm.
Tua nhé, gần 7h mình đến, chọn bàn phía trong, mình mới kêu ly cf thì e cũng đến. Mình gọi e lại.
- N uống gì? – mình hỏi.
- Gì cũng đc. – e cười và trả lời.
- Trà sữa nha.
- Thôi, cf sữa đi, hì hì.
Lạ thật, con gái cũng uống cf. Mình kêu cf sữa cho e.
1 lát sau mình bắt chuyện với e.
- Muốn B kể chuyện lúc chiều B nói ko?
E cười, trả lời thật nhẹ:
- Muốn, B kể đi.
Tua, mình kể hết, ko giấu e điều gì, kể ra hết vậy để sau này có yêu nhau thì e cũng thông cảm cho mình, ko nghĩ mình lừa dối e. Suốt quá trình kể e chỉ ừm, ừ thôi. Thỉnh thoảng cười.
E nghe mình kể xong thì hỏi:
- Giờ B còn yêu ng ấy ko?
- Như vậy sao yêu nổi nữa. – mình cố cười và trả lời.
- Ừm, cũng phải.
Im lặng 1 lát mình hỏi:
- Tin nhắn hồi chiều N còn nhớ ko?
- Tin nào? Chiều nhiều lắm mà.
- Tin nhắn mà lúc B nói sau lời bài hát đó. – phân vân 1 hồi mình trả lời.
- Ko nhớ, B nhắc lại xem.
ác thật, kêu mình nhắc lại.
- Làm ng yêu B nha – nói xong mình quay đi chỗ khác, tránh mặt e.
- Ừm. – e nhìn trả lời.
Mình quá ngạc nhiên, dễ vậy sao.
Chắc đọc đc suy nghĩ của mình, e nói:
- Còn nhớ đợt trước a D có chỉ N với B ko?
- Ừm, nhớ – mình trả lời ngay.
- Lúc đó, N có nói với a D là thích B, thích B từ lúc đó. – e nói lí nhí.
Ko biết mặt e có đỏ ko nhỉ, đèn thì tối, ko phải đèn sáng hàng ngày nên mình ko biết mặt e lúc đó thế nào. Mà mình vô tâm thật, để e yêu đơn phương gần 1 năm.
- Ừm, ai ngờ lúc đó a D có hỏi B, hì. – mình cười và nói.
Tua nha, mình hết nhớ gì rồi, nói chuyện 1 lát thì mình và e về, mình đưa e về tới phòng trọ e rồi mới quay về.
Những ngày sau mình và e nt nhiều hơn, giờ học thì ngồi chung bàn nhưng ít nói chuyện.
Và mọi việc sẽ yên ổn, tươi đẹp nếu ko có cuộc đt ngày 18/11.

P/s: chắc có bạn thắc mắc, mình nói trường tổ chức đá banh 20/11 mà sao giờ lại kể 18/11, vì trường mình tổ chức đá từ ngày 12/11 kia.

CHAP 4:
18/11, ngày định mệnh, hôm đó mình đến phòng trọ e, ngồi chơi, và nói với e hôm đó mình về quê. 20/11 mình đc nghỉ từ 18 đến 25. Ngồi 1 lát rồi tính về để chuẩn bị đồ trưa về, ngờ đâu có đt, lấy ra nghe, tự nhiên e giật đt mình. Phải nói sao đây, sắc mặt e thay đổi, không gian tĩnh lặng, mình nghe cả tiếng tim của e nữa, đập rất nhanh, mình linh cảm chắc có gì rồi, tính hỏi e thì e đưa đt cho mình, trên máy hiện lên: “em yêu đang gọi”. Mình cũng giật thót tim, sđt của H trước mình lưu là vậy, sau khi chia tay vẫn chưa xóa, vẫn để đó, vì thực ra chia tay rồi nhưng vẫn ko quên được, hình e ở pc dưới quê còn ko nỡ xóa, mình hoảng trong phút chốc, mình định nghe thì bên kia đã tắt máy rồi. Nhìn lại N đã khóc, lẽ ra mình nên giải thích hết ra ngay lúc đó có lẽ đã khác, thì mình chỉ nói đc vài từ:
- Sđt này của H, B đã từng kể với N đó, lưu trong máy nhưng B quên chưa xóa.
Không gian im lặng, e vẫn ko nói gì, chỉ có tiếng nấc và tiếng khóc thút thít của e. Nhưng dường như nó vẫn ko thể làm mất đi sự tĩnh lặng của căn phòng, dãy nhà trọ lúc đó có lẽ m.n đã đi làm hết, ko có tiếng gì phát ra để phá đi sự im lặng. Nhìn e mình muốn ôm vào lòng quá, nhưng dường như có cái gì đó đã ngăn lại, mình đã ko làm đc. Đến hôm nay mình vẫn còn biết tự trách mình dại thôi.
Cuối cùng e cũng lên tiếng:
- B về đi.
- Tin B đi, lúc nãy là do hiểu nhầm thôi.
- B đi nhanh đi. – e gắt lên.
- Ừm, B về nha. – chẳng hiểu sao mình cũng chỉ trả lời được có vậy.
Mình về mà để lại trong đầu biết bao câu hỏi. E sẽ ra sao, ko lẽ có nhiêu đó mà mình bị mất niềm tin trong e luôn sao. Ko lẽ e nghĩ mình chỉ qua đường với e. Ko lẽ e nghĩ mình lừa dối e. Ko lẽ mình đã đánh mất đi nó rồi, đánh mất đi cái tình yêu e dành cho mình đã từ lâu và cái tình yêu của mình cho e chỉ mới chưa đầy 1 tuần. Suy nghĩ thật nhiều nhưng cũng ko tìm ra đc cách gì hay, vậy là đành để mặc số phận, về nhà và chuẩn bị hôm đó về quê. Đi trên xe mà lòng nặng trĩu, 4h đồng hồ ngồi trên xe mà như 4 ngày vậy. Trên xe lấy đt gọi cho e nhưng e ko nghe máy, nt e ko trả lời, và sau đó gọi lại thì lại thì: thuê bao ko liên lạc đc…. Chợt nghĩ đến chuyện lúc sáng thì chuông đt reo lên, tưởng của e, nhưng lại là: “em yêu đang gọi”, nghĩ lại mà thấy não mình phẳng. Chẳng biết e còn gọi cho mình làm gì đây nữa.
- Alo.
- Anh hả?
- Ừm.
- 20/11 a có về ko?
- Có, đang trên xe về.
- A về mình gặp nhau nha. – H nói.
Mình nghĩ chia tay rồi là hết, e muốn gặp mình làm gì nữa?

Continued…
Tạm up cho ai đang muốn đọc, vẫn viết tiếp
CHAP 3:
Vậy là xác định e chưa có ng yêu, mình cũng hơi thích e, giờ mục tiêu là cho e biết tình cảm luôn, nhưng khó quá. Cuối cùng nhờ voz, hên thật, đọc đc truyện trên đó, và thấy ng đó tỏ tình bằng bài hát. Mình theo luôn, vẫn là bài “giấc mơ 1 cuộc tình” của Ưng Hoàng Phúc, bài này có vẻ hay. Mình hát thì ko hay, nhưng cấp 3 cũng hay đi karaoke với bạn bè, nên hát cũng ko nhát. Kế hoạch vạch ra xong, mình đã thu âm xong, ko khó với mình. Mà giờ nghĩ lại thấy dở hơi thật, cuối bài hát mình đọc thêm vô 1 câu:
“N nè, làm ng yêu B nha”.
nghĩ lại giờ vẫn thấy kì, lỡ tặng xong e nó ko chịu thì chui đầu vào đâu ko biết.
Đã xong, giờ gửi thế nào đây. Khó xử. Nghĩ ra 1 cách, mình up lên host và để e tải. Up xong gần 1 tiếng ấy. Ở nhà dùng đt làm mođem mà, dcom chị mang đi học, giờ mới thấy cua gái vất vả thế nào. .
Không sao, đã xong, mình lấy đt nt với e:
- N ơi, có bài hát này hay lắm nè.
Đã up chờ lâu rồi, giờ chờ mãi, hơn 30′ sau mới nhận đc tn ấy.
- Bài gì? N đang onl yahoo đây.
- Link nè: xxx, N tải đi.
- Ừm, để nghe thử.
- Ừm, hehe.
Chờ mãi ko thấy nt lại, đến trưa luôn, chẳng thấy gì. Mình tự nghĩ, e nghe rồi nên ko trả lời lại. Đợi chờ ko là hạnh phúc , mình lấy đt nt với e.
- Sao rồi, hay ko N?
- Nghe rồi, ai hát đó B.
Sặc, e ko biết mình hát hay giả vờ, nghĩ 1 hồi mình cũng biết là e giả vờ, cuối bài hát có nhắc đến tên mình mà. Lỡ rồi, giả ngơ luôn:
- Đố N đó
- Không biết N mới hỏi mà. – hồn nhiên thật, đúng như cái tên của e.
- B hát đó, thấy sao?
- Ừm, hay đó, hì hì.
- Có nghe câu cuối chưa? – mình hỏi.
- Nghe ko rõ nữa, khúc cuối hơi ồn.
Ngon, nhạc thu ở phòng kín mà ồn đâu ko biết.
- Vậy N nghe đc gì ko?
- N ko nghe đc gì hết á.
Hàizz… Giả nai gớm, suy nghĩ 1 hồi mình cũng nt đc 1 câu:
- N muốn nghe ko? B nhắn qua cho.
- Ừm, nghe – 1 lát sau e mới trả lời.
- N ơi, làm ng yêu B nha.
Đợi 1 hồi lâu mới thấy tn e trả lời, mình khá bất ngờ với tn này:
- B có ng yêu rồi mà.
- Ừm, đã từng có.
Mình muốn kể e nghe hết quá, nhưng nói qua đt thật khó. Mình tiếp 1 tn nữa:
- Hay tối nay đi chơi đi, B kể cho nghe.
- Ừm – 1 hồi e cũng trả lời.
- Vậy tối nay đi Hướng Dương nha.
Hướng Dương là 1 quán khá nổi tiếng. Ai ở Ninh Kiều – Cần Thơ, kể cả Bình Thủy chắc cũng biết. Mình mới đi vài lần với mấy đứa bạn. Lí do: đắt đỏ, híc, sv đi uống nc dại gì mà vô, 1 li trà sữa ở ngoài 6k, ở đó 26k @@.
Bất ngờ nữa khi e từ chối:
- Ra quán xxx đi B, Hướng Dương mắc lắm, lại xa nữa.
- Ừm, vậy 7h đi nha.
- Ừm.
Tua nhé, gần 7h mình đến, chọn bàn phía trong, mình mới kêu ly cf thì e cũng đến. Mình gọi e lại.
- N uống gì? – mình hỏi.
- Gì cũng đc. – e cười và trả lời.
- Trà sữa nha.
- Thôi, cf sữa đi, hì hì.
Lạ thật, con gái cũng uống cf. Mình kêu cf sữa cho e.
1 lát sau mình bắt chuyện với e.
- Muốn B kể chuyện lúc chiều B nói ko?
E cười, trả lời thật nhẹ:
- Muốn, B kể đi.
Tua, mình kể hết, ko giấu e điều gì, kể ra hết vậy để sau này có yêu nhau thì e cũng thông cảm cho mình, ko nghĩ mình lừa dối e. Suốt quá trình kể e chỉ ừm, ừ thôi. Thỉnh thoảng cười.
E nghe mình kể xong thì hỏi:
- Giờ B còn yêu ng ấy ko?
- Như vậy sao yêu nổi nữa. – mình cố cười và trả lời.
- Ừm, cũng phải.
Im lặng 1 lát mình hỏi:
- Tin nhắn hồi chiều N còn nhớ ko?
- Tin nào? Chiều nhiều lắm mà.
- Tin nhắn mà lúc B nói sau lời bài hát đó. – phân vân 1 hồi mình trả lời.
- Ko nhớ, B nhắc lại xem.
ác thật, kêu mình nhắc lại.
- Làm ng yêu B nha – nói xong mình quay đi chỗ khác, tránh mặt e.
- Ừm. – e nhìn trả lời.
Mình quá ngạc nhiên, dễ vậy sao.
Chắc đọc đc suy nghĩ của mình, e nói:
- Còn nhớ đợt trước a D có chỉ N với B ko?
- Ừm, nhớ – mình trả lời ngay.
- Lúc đó, N có nói với a D là thích B, thích B từ lúc đó. – e nói lí nhí.
Ko biết mặt e có đỏ ko nhỉ, đèn thì tối, ko phải đèn sáng hàng ngày nên mình ko biết mặt e lúc đó thế nào. Mà mình vô tâm thật, để e yêu đơn phương gần 1 năm.
- Ừm, ai ngờ lúc đó a D có hỏi B, hì. – mình cười và nói.
Tua nha, mình hết nhớ gì rồi, nói chuyện 1 lát thì mình và e về, mình đưa e về tới phòng trọ e rồi mới quay về.
Những ngày sau mình và e nt nhiều hơn, giờ học thì ngồi chung bàn nhưng ít nói chuyện.
Và mọi việc sẽ yên ổn, tươi đẹp nếu ko có cuộc đt ngày 18/11.

P/s: chắc có bạn thắc mắc, mình nói trường tổ chức đá banh 20/11 mà sao giờ lại kể 18/11, vì trường mình tổ chức đá từ ngày 12/11 kia.

CHAP 4:
18/11, ngày định mệnh, hôm đó mình đến phòng trọ e, ngồi chơi, và nói với e hôm đó mình về quê. 20/11 mình đc nghỉ từ 18 đến 25. Ngồi 1 lát rồi tính về để chuẩn bị đồ trưa về, ngờ đâu có đt, lấy ra nghe, tự nhiên e giật đt mình. Phải nói sao đây, sắc mặt e thay đổi, không gian tĩnh lặng, mình nghe cả tiếng tim của e nữa, đập rất nhanh, mình linh cảm chắc có gì rồi, tính hỏi e thì e đưa đt cho mình, trên máy hiện lên: “em yêu đang gọi”. Mình cũng giật thót tim, sđt của H trước mình lưu là vậy, sau khi chia tay vẫn chưa xóa, vẫn để đó, vì thực ra chia tay rồi nhưng vẫn ko quên được, hình e ở pc dưới quê còn ko nỡ xóa, mình hoảng trong phút chốc, mình định nghe thì bên kia đã tắt máy rồi. Nhìn lại N đã khóc, lẽ ra mình nên giải thích hết ra ngay lúc đó có lẽ đã khác, thì mình chỉ nói đc vài từ:
- Sđt này của H, B đã từng kể với N đó, lưu trong máy nhưng B quên chưa xóa.
Không gian im lặng, e vẫn ko nói gì, chỉ có tiếng nấc và tiếng khóc thút thít của e. Nhưng dường như nó vẫn ko thể làm mất đi sự tĩnh lặng của căn phòng, dãy nhà trọ lúc đó có lẽ m.n đã đi làm hết, ko có tiếng gì phát ra để phá đi sự im lặng. Nhìn e mình muốn ôm vào lòng quá, nhưng dường như có cái gì đó đã ngăn lại, mình đã ko làm đc. Đến hôm nay mình vẫn còn biết tự trách mình dại thôi.
Cuối cùng e cũng lên tiếng:
- B về đi.
- Tin B đi, lúc nãy là do hiểu nhầm thôi.
- B đi nhanh đi. – e gắt lên.
- Ừm, B về nha. – chẳng hiểu sao mình cũng chỉ trả lời được có vậy.
Mình về mà để lại trong đầu biết bao câu hỏi. E sẽ ra sao, ko lẽ có nhiêu đó mà mình bị mất niềm tin trong e luôn sao. Ko lẽ e nghĩ mình chỉ qua đường với e. Ko lẽ e nghĩ mình lừa dối e. Ko lẽ mình đã đánh mất đi nó rồi, đánh mất đi cái tình yêu e dành cho mình đã từ lâu và cái tình yêu của mình cho e chỉ mới chưa đầy 1 tuần. Suy nghĩ thật nhiều nhưng cũng ko tìm ra đc cách gì hay, vậy là đành để mặc số phận, về nhà và chuẩn bị hôm đó về quê. Đi trên xe mà lòng nặng trĩu, 4h đồng hồ ngồi trên xe mà như 4 ngày vậy. Trên xe lấy đt gọi cho e nhưng e ko nghe máy, nt e ko trả lời, và sau đó gọi lại thì lại thì: thuê bao ko liên lạc đc…. Chợt nghĩ đến chuyện lúc sáng thì chuông đt reo lên, tưởng của e, nhưng lại là: “em yêu đang gọi”, nghĩ lại mà thấy não mình phẳng. Chẳng biết e còn gọi cho mình làm gì đây nữa.
- Alo.
- Anh hả?
- Ừm.
- 20/11 a có về ko?
- Có, đang trên xe về.
- A về mình gặp nhau nha. – H nói.
Mình nghĩ chia tay rồi là hết, e muốn gặp mình làm gì nữa?

Continued…


Wap hay cho dế yêu, Phong cách xì tin by Kidzz :”) – Wap di động – Thế giới Wap – Kênh giải trí điện thoại – LamLuV37 – KidTjTjLuV – Nguyễn Lam_NA

Tạm up cho ai đang muốn đọc, vẫn viết tiếp.

Tiếp đi. Chap5 có vẻ hay. Hức. Tư. Nhiên ngắt. Ức chế à nha.

thớt cũng tài năng gêr.. xong thì cho xin 1 bản full nhé…!

Híc, đang viết tiếp đây, tại dùng mobile, không lẽ giờ lồm cồm bò dậy lết ra phòng khách bật cái pc, cả nhà nghe thấy tưởng ăn trộm thì khổ. Ngủ mãi không được, đành viết đến lúc buồn ngủ luôn đây.

hông hiểu sao mình cũng ừm được.
- Vậy thôi nha a, có gì về nhà gặp nhau mình nc tiếp – e nói.
- Ừm, chào e.
Mãi thì xe cũng về đến nhà, cố gắng cười, nhưng sao muốn khóc quá, về nhà mà mặt như đưa đám, bố mẹ nghĩ mình đi xe mệt nên kêu thay đồ và nghỉ ngơi đi.
- Dạ vâng. – mình trả lời.
Từ khi đi học mình mới thấy bố mẹ thật quan trọng, thương họ rất nhiều, càng thương bao nhiêu thì mình càng ráng làm wap bấy nhiêu @@.
Về đến nhà. Mình tắm rửa xong, nghỉ 1 lát thì cũng tới giờ cơm, bố mẹ gọi xuống ăn, cũng ráng lết ra để ăn cho bố mẹ vui thôi, ăn sao vô nổi đây??? Ăn xong mình dọn dẹp chén, thực ra việc rửa chén này mình đều dành làm mỗi lần về để giúp mẹ đỡ mệt 1 phần, thường thì do mẹ hoặc em nó rửa thôi.
Dọn dẹp xong xuôi, lên nhà bố mẹ hỏi tình hình học tập và hỏi thăm sức khỏe ng bác trên đây, nơi mình ở. Xong mình thấy không còn gì thì xin phép vào nhà nghỉ với lí do: “đi xe mệt”.
Vô phòng thì gọi điện nhưng e ko nghe máy, mình nhắn tin:
- N sao rồi? Ko lẽ N ko tin B?
Mình chờ đợi mãi, vẫn ko có trả lời lại.
Hết cách rồi, mở pc, onl yahoo, thì biết cái stt của e lúc đó, đến giờ mình còn nhớ:
“Người ấy đã lừa dối mình”.
Mình buzz nhưng e ko trả lời. 1 chập tự sướng mình nói hết ra, ko hiểu sao mình dám gọi N là em luôn:
- E hiểu nhầm rồi.
- Nghe a giải thích đi.
- Đó là do lúc trước, sau khi chia tay với H a chưa kịp xóa tên đó.
Bụp, Hồn Nhiên offline.
Vậy là e vẫn nghe mình nói, nhưng cố ý ko trả lời.
- Khi nào lên a sẽ giải thích hết với e nha. – mình gửi tin off luôn.
Mình biết e vẫn onl nhưng ẩn thôi.
Lướt wap 1 hồi thì…. Bụp, em yêu online, giờ nghĩ lại chắc có mình não phẳng vậy thôi. Vậy là mình change tên sđt và change lại tên yahoo và mọi thứ liên quan đến H thành H hết, ko còn là ng yêu nữa rồi mà.
- Mai mình gặp nhau nha a – H nói.
- Ừm, Thúy Vy nhé! – Quán cf trước đây lớp mình hay uống nc, có sự kiện gì cũng đều ở đó.
- Ừm. – H trả lời.
Ko ai nói thêm gì thì vài phút sau mình hỏi:
- Gặp nhau làm gì đây e?
- E chia tay ng kia rồi.
- Ừm. – mình ừm cho có, e chia tay thì kệ thôi.
- Mai gặp a e muốn nói vài điều.
- Ừm, khoảng 7h tối nha, đi sớm a còn phải về sớm.
- Ừm.
Vậy là mình và e ko nói gì nữa, lâu lâu ở khung chat với e hiện lên:
“…..đang trả lời”
1 chút lại thôi, dường như e còn muốn nói gì mà ko nói đc ấy.
Mình kệ, lướt wap 1 hồi thì cũng chán, thực ra cũng ko còn tâm trí mà lướt nữa kia, mạng lại cũng cùi nên bó tay. Tắt máy, xem lại đt, chờ 1 tn từ N, nhưng vẫn mãi không có. Mình ngủ lúc nào ko hay, lúc tỉnh thì đã có ng mắc mùng cho mình, chắc là mẹ. Ngủ tiếp….

Nhớ mẹ quá, mai kể tiếp nha, mỏi tay rồi, mai có sự thay đổi nữa.
CHAP 5:
Có lẽ mệt quá, sáng gần 8h mình mới dậy, có lẽ thấy mình mệt nên cũng ko ai kêu dậy. Bước xuống khỏi dường mà người nó ê ẩm, mệt mỏi, nhức toàn thân. Ráng lết đi vệ sinh răng miệng. Xong đi vào thì gặp mẹ mới ở đâu đi về thì phải.
- Dậy rồi hả? – mẹ hỏi.
- Vâng.
- Coi mà làm mì hay đi mua cái gì về mà ăn kìa. Còn mi chưa ăn đó.
Ở nhà gđ vẫn hay nói tiếng địa phương, nên kêu mình là mi. .
- Vâng, bố mẹ với e ăn rồi ạ?
- Ừm, nãy mẹ ăn cơm rồi, bố mi với con T đi ăn phở rồi.
- Vâng, con ăn mì luôn.
- Ừm, nấu nc rồi sang nhà bác Hai mà mua.
- Vâng.
Mình nấu nc rồi đi mua mì về làm ăn. Loay quay ăn xong cũng 8h30, mình lại onl tiếp, lên dvpda lướt linh tinh 1 lát rồi thôi, chứ mạng cùi cũng chẳng làm gì đc. 10h mở iTV xem ca nhạc, nói thật, về nhà xem tivi mình thích mỗi kênh này, trên Cần Thơ có mà ông bác ko bao giờ cho xem ca nhạc. Ở nhà thoải mái thật, xem 1 lát thì bố và em cũng về. 1 lát sau thì ăn cơm. Ăn xong mình dọn dẹp, bố vào cơ quan ngủ trưa e đi học, dân wapmaster như chúng ta rảnh thì biết làm gì nữa? Online tiếp . Kể cũng buồn, 20/11 mà có mấy thằng bạn trời đánh. 1 thằng thì: “tao ở lại đây đi chơi rồi”. @@, 1 thằng về 18, 19 lại đi, , 1 thằng thì đám cưới 3, 4 ngày gì đó,… Còn mình tự kỉ với wap web. Onl mãi cũng chán, nhất là lúc đó mới die cái domain, chẳng còn tâm trí làm wap nữa.
3h chiều rồi, suy nghĩ đến N mà muốn nhắn tin, nói chuyện với e quá, nhưng nghĩ mãi mình cũng bỏ ý định, để vài hôm lên giải thích với e sau, giờ nói gì e cũng ko nghe. Ngồi nghe nhạc chút, khoảng 3h30 mình đi đánh bóng chuyền. Trước chưa đi học xa nhà, chiều nào mình cũng đánh bóng chuyền hết, sân cách nhà mình khoảng 100m thôi, chủ yếu bộ đội, mình và vài thằng cùng xóm. Chia ra đánh uống nc thôi. Có người chơi mà thiếu quán nc gần 1tr trong 2 tháng, mà lính làm gì có nhiều tiền mà trả, cái tội chơi dở mà ham hố, thua muốn gỡ nên nó ra vậy. Tội nghiệp thật.
Mình qua định chơi nhưng nắng quá, ngồi chém 1 hồi rồi về thôi.
Mình về tắm rửa xong xuôi. 1 lát sau thì bố đi làm và e đi học cũng về. Mẹ kêu mình dọn cơm. Nhà mình ăn cơm đúng giờ lắm, trưa tầm 10h30 đến 11h, chiều 5h30 đến 6h, sáng thì tùy hôm. Ăn cơm, dọn dẹp xong xuôi mới 6h15, mình xin bố 7h cho đi uống nc với bạn. Bây giờ gđ khá dễ với mình, chứ trước đây cấp 3 quản lí hơi chặt, tối ko cho đi ra ngoài đâu.
Mình ngồi xem tivi 1 lát, 6h45 mình đi gặp H, tới nơi mới 6h55, vẫn chưa thấy e, mình kêu nc, uống 1 mình, tầm 7h10 gì đó H mới tới.
Gặp mình e nói:
- E xin lỗi đã tới trễ, tại ở nhà có chút chuyện.
Hôm nay e mặc đồ đẹp thật, quần jean, áo kiểu gì ấy, nó hơi phồng ra, ko bó sát người, mình rất thích girl mặc đồ như vậy, nhìn dễ thương sao.
Liếc nhìn e xong mình đáp:
- Ừm, ko sao, e uống gì?
E mà tới trễ thế này ngày trước thì mình đã hỏi cho rõ ràng rồi, nhưng giờ ko là gì của nhau nên mình cũng ko quan tâm nữa.
- Trà sữa đi a. – H đáp và cười.
Mình gọi nc cho e. Ngồi 1 lát cũng ko thấy e nói gì. Mình hỏi e luôn:
- E hẹn gặp a muốn nói gì hả?
1 lát sau e nói:
- Mình quay lại đi a.
- Chia tay là hết rồi e, sao quay lại đc nữa. – mình trả lời nhưng ko nhìn e, ngạc nhiên khi e nói vậy.
- Trước là lỗi của e, e biết lỗi rồi.
Giống phim quá há, chia tay là thế, giờ muốn quay lại là đc sao. Hoàn cảnh lúc chia tay và quay lại thật giống bài hát phương xa gọi về và luật cho người ra đi của Yuki Huy Nam. Ai chưa nghe thì nghe đi sẽ hiểu nha.
- A có ng yêu mới rồi e. – mình suy nghĩ 1 lát rồi đáp.
- A còn yêu e ko? – e hỏi giọng thật buồn.
Nói ko thì là mình tự dối lòng, trong mình vẫn còn vương vấn với e. Nhưng nói có thì thật có lỗi với N.
Đang suy nghĩ thì e nói tiếp:
- A ko trả lời nghĩa là vẫn còn yêu em rồi.
- Hết rồi e, trước chính e đã đòi chia tay mà.
E khóc:
- E xl, 1 thời gian sau e mới nhận ra là a quan trọng với e thế nào. Quay lại đi anh, e hứa sẽ ko có chuyện như lần trước nữa đâu.
Mình hơi động lòng, gặp gái khóc trước mặt mình thì mình như 1 thằng ngơ.
- E đừng khóc nữa, đã chia tay, giờ quay lại tình cảm sẽ ko thể như xưa đc e àh.
- Cứ quay lại đi a, thời gian sẽ làm lành tất cả mà – e trả lời thật nhanh.
- Rất khó, ko lẽ giờ a bỏ người đã bên a lúc ko có e để quay lại với e. Mình ko quay lại đc đâu e.
Mình cứng rắn thế nào thì e lại yếu đuối đến nấy.
E bắt đầu khóc, mình biết tính e, e rất yếu đuối, trước quen e mình biết, trước e là lớp trưởng, hễ có chút áp lực thì e lại khóc.
5k kí tự

CHAP 6 E khóc mình cũng ko chịu đc.
- Thôi e nín đi, cho a thời gian suy nghĩ – mình lên tiếng.
Nghe mình nói e ngẩng mặt lên, dường như e cũng bớt khóc.
- Bao lâu a?
- 1 tháng e nhé! Thời gian tuy dài nhưng thử thách đc lòng chúng ta.
Mình hết cách đành trả lời vậy thôi, để e khóc biết bao giờ mới nín. Mong rằng thời gian dài vậy e sẽ bỏ ý định. Nhưng có lẽ mình đánh giá thấp e rồi.
- Tính từ ngày 20 a nhé! 20/12 trả lời e – e đáp lại.
- Ừm – mình trả lời trong bất ngờ và ngạc nhiên, kèm theo đó là những suy nghĩ phải đối mặt sao đây. – Mai đi chơi đi a – e nói.
- Đi đâu e?
- Lên cầu ngồi hóng gió thôi.
- Ừm, để a xem.
- Xem gì nữa, tối mai e lại xin bố mẹ a cho a đi. Thực ra e xin thì giá nào mình cũng đc đi, mà mình ko muốn chút nào.
————
Bố mình và bố e có quen nhau, lần đầu bố mình gặp e lúc đưa mình đi thi tốt nghiệp. Lúc đó H đứng cùng bố H, bố mình nhìn thấy lần đầu đã khen e đẹp rồi, về còn nói với mẹ mình nữa. Còn gạ gạ mình nữa, họ đâu biết lúc đó mình và e đã yêu nhau.
————-
Hết đường từ chối mình đành ừm cho qua. Thực sự lúc này mình đã rất muốn về, ko muốn nói chuyện với e nữa. Vì chẳng biết nói gì nữa rồi.
- Về thôi e, trễ rồi – mình nói.
- Vâng, à lên cầu ngồi chút đi a.
- Thôi e, trễ rồi, mai đi há!
- Vâng! E nói mà mặt yểu xìu.
Kệ e thôi, nhưng nhìn e đáng yêu thật. Mình chờ e về trước rồi mình mới về, nhà e gần đây nên mình để e tự về. Nghĩ mà chán thật, 1 tháng để mình quyết định, 1 tháng để quay về với e, 1 tháng để phải quên N vì việc ko ra đâu, liệu mình làm nổi ko đây? Trên đường đi mình nghĩ ngợi thật nhiều. Đoạn đường 3 km nhưng sao hôm nay xa quá, nhưng đi mãi cũng tới nhà, về đến nhà đã 9h kém 20 rồi. Về nhà thì bố đã vào cơ quan trực, mẹ và e đang xem tivi. Mình thay đồ, rửa mặt mũi rồi ra xem tivi nói chuyện với mẹ. Mẹ hỏi việc học tập của mình và động viên mình cố gắng học thôi. Và lần nào mình cũng đc nghe câu: “suốt ngày đt, bấm ko biết chán à?”. Nghe quen nên chai luôn rồi, mẹ nhắc thì cười thôi. Nhớ trước đây mình hay nhấn đt đến khuya: 1 – 2 h đêm mới ngủ, bác mình phát hiện, nói với mẹ mình. Mẹ điện lên khóc, nói mình ko bỏ mẹ từ luôn. Mình lo thật, mẹ khóc thì mình cũng ra nước mắt rồi, chẳng bao giờ mình muốn mẹ buồn, mẹ khóc cả. Để mẹ chửi, mình nghe và “tu” vài ngày thôi. 1 thời gian thì mẹ cũng thôi. Giờ có vẻ mẹ thoải mái với mình hơn, ko khó về việc mình dùng đt nữa, nhưng lâu lâu vẫn nhắc nhở…. Nhưng wap, web nó ăn vào người rồi, ko bỏ đc, nên ai nhắc cũng dạ dạ, rồi đâu lại vào đó. @@…. Onl 1 lát sợ mẹ thấy mình nhấn đt mẹ buồn nên mình nói đi ngủ, mắc mùng xong mình vào nằm và onl đến hơn 10h rồi ngủ. Ngày hôm sau cũng chẳng có gì khác biệt. Gần 7h dậy, vệ sinh xong xuôi, ăn sáng, xem ca nhạc chút, rồi lại bật pc, hôm đó mình quyết định làm 1 theme wp thật đẹp, nhưng quay đi tính lại mãi cũng chẳng đc gì, đơn giản mình chẳng biết bắt đầu thế nào, bắt đầu từ đâu, 1 lát là nản, thế là uổng nửa buổi ngồi pc. Cũng chẳng sao, giống trên Cần Thơ ra net xong chẳng biết làm gì, ngồi đến trưa tính tiền về. Nhiều lúc nghĩ lại mình rảnh thật, và thấy mình bỏ phí thời gian, tiền bạc ra net thật, nhưng làm wap, web mà ko có pc thì cũng ko khá đc mấy cho mình, nhất là wordpress, nên ngày qua ngày vẫn tiếp diễn sự việc này. Nghĩ mà thấy mình rảnh. @@. 1 lát cũng chán, sợ mẹ la nữa nên tắt máy, mở tivi xem. Lát sau bố về và e nó cũng đi học về, gần 11h mình dọn cơm, ăn xong mọi việc vẫn như buổi sáng, thôi khỏi kể nữa há, có onl làm wap, lướt web cũng nhàm @@, 4h mình đi chơi bóng chuyền, hôm nay chơi đã thật, hơn 6h mới về, ở nhà vẫn chờ cơm, híc híc. Lâu lâu, khoảng 1 tháng mình mới đi học về nên bố mẹ rất chiều, mình muốn ăn gì thì được nấy, ko bị chửi, ko kêu mình làm việc gì đâu. Hì. Giờ biết ráng học nhanh nhanh ra đi làm trả ơn thôi.
Ăn cơm xong mình dọn dẹp, vừa xong thì nghe tiếng H ở trước nhà:
- Con chào 2 bác.
- Mới tới chơi hả H – nghe tiếng mẹ hỏi vậy.
- Dạ vâng.
- H nó đến chơi kìa B ơi – bố mình gọi.
- Vâng, con biết rồi. Mình trả lời rồi vào phòng thay đồ, lát sau mình ra, hình như bố mẹ hỏi tình hình học tập của H thì phải.
- Ngồi đây nè con – bố nói và chỉ chỗ cho mình ngồi.
- Vâng.
Bố mẹ nói chuyện H 1 lát, lát sau H nói:
- Bác cho con với a B đi chơi chút đc ko bác?
- Đi đâu H? – mẹ mình hỏi.
- Dạ đi uống nước thôi ạ.

CHAP 7:
Thực ra chỗ mình mà ko nói đi uống nc cũng chẳng biết nói đi đâu, vì ở đây rất chán, ko có chỗ chơi. Trừ những dịp noel, trung thu còn đi nhà thờ chơi, chứ ngày thường thì chán @@. Mình chào bố mẹ và đi, mình 1 xe, e 1 xe. Đi cũng chẳng mấy chốc mà đến cầu, mình và e ngồi đó. Trên cầu có rất nhiều cặp ngồi chung với nhau, cặp thì hôn nhau, cặp thì ôm nhau, trời tối tuy có đèn nhưng cũng chẳng thấy mặt ai. Nhìn họ bên nhau mà buồn cho mình, híc.
Đang nhìn thì e lên tiếng:
- Ngồi ở đây đi a, chỗ này mát nè!
- Ừm, e ngồi đi.
Vừa ngồi xuống 1 lát thì e dựa vào vai mình, mình bất ngờ nhưng kệ. 1 lát có lẽ thấy mình ko phản ứng gì, e hỏi:
- Đây là lần đầu tiên mình ở đây cùng nhau, a thấy sao?
- Ừm, thấy sao là sao e?
- Thì cảm giác của a thế nào đó – e nói và cười.
- Thấy lạnh e ơi – mình trêu.
- Trời này mà lạnh gì a? – e cười to.
Mình nói có ý trêu e, mà cũng lạnh thật, gió thổi mạnh, cầu là cầu vượt nữa nên cao, mình hứng gió hết, trên người mình lúc này có cái áo sơ mi, trong khi e mặc cả áo khoác.
- E mặc áo khoác sao thấy lạnh đc, a mới lạnh nè.
E ngồi thẳng dậy, nhìn mình, mình nhìn lại.
- BD kìa, để e cho anh mặc áo khoác của e. – e vừa cười, vừa nói và cởi áo khoác ra.
- Thôi e, e mặc đi, lạnh lắm đó. A nói giỡn thôi, trời mát mà – nói và mình giữ áo e lại.
E ko nói gì, ko cởi áo nữa.
Mình cố gợi chuyện cho e quên việc này:
- Hôm nay gió to, đã quá e há!
- Dạ, gió to thật đó a.
Vừa nói xong tự nhiên e ôm lấy mình. Quá bất ngờ, mình gắt e:
- E làm gì vậy?
- E ôm a cho a bớt lạnh a nha!
Nghe giọng nói của e mình ko nói đc gì, mắt mình hơi cay cay, giá như những việc trước giờ ko xảy ra, giá như e đừng sai 1 lần đó, và giá như mình chưa say nắng N thì có lẽ đây là giây phút mình nhớ nhất. Giây phút gợi lên cho mình bao cảm xúc, buồn có, vui có…, có lẽ do bản chất, mình ôm e lại. Mắt mình đã cay, chỉ cần chút nữa là nc mắt có thể chảy ra. Mình càng ôm e chặt hơn, ôm để cho quên đi tất cả, ôm để kiềm lòng lại. Mình nhắm mắt lại, đang lâng lâng 1 lát thì thấy e “cựa”, mình quên mất.
- A ôm e chặt quá – e nói.
Mình buông e ra:
- A xin lỗi. A quên.
Lặng 1 lát, e lên tiếng:
- A ơi.
- Gì vậy e?
- E xl a rất nhiều, e xl đã làm tổn thương a trước đây, quay về với e nha – e nói rất chậm, giọng nhỏ xuống dần.
Mình ko ngờ e nói ra 1 đoạn dài vậy, mình ko nói gì, mình đang phân vân giữa e và N. Quay lại với e N sẽ ra sao? Khó xử quá. Đang suy nghĩ thì tự nhiên e ôm chặt lấy mình, hôn mình. Mình chẳng làm đc gì, ko suy nghĩ đc gì, cũng chỉ biết ôm e lại và đáp lại nụ hôn của e. Mình nghĩ ai gặp trường hợp như mình cũng sẽ làm như mình thôi. , e đẹp, dễ thương, e ấy chủ động trước, là người có phải Đường Tăng đâu mà cưỡng lại đc. Trước giờ mình và e hôn nhau kiểu này lần đầu tiên, hôn miệng, trước giờ hôn nhiều nhưng toàn hôn má, trán thôi.
Một lát sau cũng phải đối mặt với hiện tại, hôn chán rồi, hôn hoài sao được. E nhìn mình, mình quay đi chỗ khác, ko muốn đối mặt với e vì rất khó cho mình lúc này.
- A còn yêu e đúng ko? – e hỏi.
Đúng, mình thực sự vẫn yêu e, ko yêu e sao có thể trải qua những việc như mấy tối nay? Dù vậy nhưng sao dám đối mặt, sao dám nói ra khi mình vẫn còn nhớ đến N.
- A ko biết – mình trả lời khi đầu óc trống rỗng.
- Vậy là đc rồi, a vẫn chưa hết yêu e, e tin a sẽ quay về với e, quay về những ngày vui vẻ của chúng ta trước đây, e cần biết vậy đc rồi. E yêu a.
E nói ra 1 chập thật dài như vậy. Nhưng sao mình vẫn thấy ko ổn. Vẫn thấy có lỗi với N và với chính mình.
- Đến 20/12 mà e. – mình nói.
- Vâng, e chờ.
- Mà a nè – ko để mình kịp phản ứng e nói luôn:
- Mai e phải đi SG học rồi.
Mình quên mất, lúc gặp e ở quán nc mình đã xác định ko còn gì với e nên đã ko hỏi ngày nào e đi học, giờ e nói ra mai đi, mình thấy lòng trống vắng hơn, ko lẽ mình còn yêu e rất nhiều nên có cảm giác này. Tự nhiên e nói mai đi làm mình hụt hẫng.
- Sao đi sớm vậy e? – mình hỏi e.
- Tại sáng mốt e phải học rồi nên mai phải đi a ạ.
Mình cảm thấy đc giọng buồn buồn của em.
- Ừm, e đi ráng học tốt nha.
- Vâng.
Giọng e đượm buồn, e dựa vào vai mình tiếp. Mình ko nói gì nữa, mình suy nghĩ rất nhiều, e đã muốn quay về như vậy mà mình buông xuôi liệu có ổn ko? Với N sẽ thế nào? Nhất là ngày nào cũng đối mặt trên lớp học sau này. Tình cờ sẵn dịp này mình muốn hỏi H luôn, tại sao trước chia tay mình. Khó khăn lắm mình mới mở miệng đc:
- H nè!
CHAP 8
E ngồi lên, ko dựa mình nữa, vì e biết mỗi lần mình gọi tên e là có chuyện gì đó “to lớn”, e đáp:
- Gì vậy a?
- A muốn hỏi e 1 chuyện, e phải trả lời thật, và đừng buồn nha! – mình nói nhìn thẳng vào e.
Có lẽ e cũng cảm nhận được gì đó, suy nghĩ 1 lát e nói:
- A cứ hỏi đi, ko sao đâu, e sẽ trả lời thật lòng.
- E còn yêu a nhiều như trước ko? – khó hỏi quá mình đánh tạm qua câu này.
E nhìn qua mình vẻ hơi ngạc nhiên và khẽ cười trả lời:
- Bây giờ thì e yêu a nhiều hơn trước nữa.
E trả lời vậy, e cũng vui, mình cũng tính ko hỏi câu kia nữa, nhưng thật sự mình muốn biết lúc đó e bỏ mình do đâu, nên liều hỏi luôn:
- Sao trước đây e lại chia tay với a vậy?
Nói xong mới thấy mình hơi dại khi hỏi thẳng e như vậy, nhưng kệ, lỡ rồi. E nhìn mình 1 hồi lâu và nói:
- A đã hỏi, thì e sẽ nói, e nói thì a phải tin nha.
- Ừm, a tin, e nói đi. – mình đáp luôn.
Mắt e nhìn về nơi xa xăm như nhớ về chuyện gì đó, e nói từ từ:
- Lúc trước e học trên đó, có nhiều người quan tâm e lắm, nhưng e ko để ý, vẫn chỉ nghĩ đến a. Cho đến hôm a nhắn tin cho e nói là đt bị hư, e buồn vì sẽ thiếu vắng a rồi. Lẽ ra lúc đó a phải ráng kiếm 1 cái đt có thể nt với e đc chứ – e nói và quay qua nhìn mình. E cảm thấy trống vắng, hụt hẫng, lúc này có người tên T đã rất quan tâm e, luôn tìm cách tiếp cận e, e biết điều này, nhưng vẫn ko đáp lại tình cảm đó. Nhưng lâu ngày ko nói chuyện với a, dù là qua yahoo, e ẩn, a online mà ko gửi cho e 1 tin off.
- Và điều gì đến cuối cùng cũng đã đến? – mình nói.
- A đừng nói, để e kể.
- Và ngày đó cũng đến, người ấy quan tâm e, chăm lo cho e lâu vậy, trong khi e với a thì mất liên lạc, người đó nói lời yêu e và e đồng ý. Còn về sau thì chắc a cũng biết rồi.
Vậy là cũng 1 phần do lỗi của mình sao? Công nhận lúc đó đầu óc cũng đen thật. Lúc hư đt mình rất hay onl pc, mà lúc đó lại vô tình bị game rủ rê, online chủ yếu đá fifa, đến nỗi cái 4rum mình mà mình cũng chỉ lướt qua chứ ko thèm post bài nữa.
- Ừm – mình trả lời em.
- Mà sao e lại chia tay và muốn quay về với a? – mình tiếp.
- Đơn giản thôi a ạ, 1 thời gian thấy ko hợp nhau, nhận ra a quan trọng rồi e và người đó chia tay thôi.
- Ừm.
- A tin ko?
- Ừm, tin. A tin e nói thật.
- Cảm ơn a.
- Thôi quên đi hết đi a, hãy xem như chưa xảy ra những chuyện kia, chúng ta vẫn yêu nhau tối nay như những người khác đi há. – e tiếp.
Mình ko biết trả lời sao, đành “ừm”. Lúc này mình lại nghĩ lại, giá như ko có chuyện đáng buồn xảy ra thì mình và e giờ đây sẽ rất hạnh phúc rồi.
Mình ngồi mà ko biết đã ôm e tự lúc nào, cái lạnh cũng ko còn, mà thay vào đó là sự ấm áp….
Xoảng… , tiếng chai bị đập lên thành cầu, mình nghe tiếng này cũng nhiều rồi, giờ chợt giật mình, biết là ở đây sắp có đánh nhau nên thôi chuồn @@
- Trễ rồi, mình về thôi e. – mình nói.
- Vâng, ở lại coi chừng bị đau đó. Haha – e cười.
Mình đưa e qua cầu để e về rồi quay về, lúc ngang qua cầu thấy mấy thằng đang tụ tập đánh nhau, có lẽ mấy thằng đập chai lúc nãy, nhìn có 1 thằng hình như là Tiến cờ hó. , tên nó bị đặt vậy rồi, mình gọi luôn thôi. Thằng này trước có định đánh mình nhưng có người quen can nên thôi, giờ thấy nó ở đây, thôi mong mày bị đánh “tbmđ”, ai hiểu “tbmđ” thì hiểu, ko hiểu thì thôi, hehe.
Mình ráng ga cho qua nhanh chỗ đó, chắc nó cũng chẳng thấy mình, về nhà hơn 9h rồi, mẹ và e đã đi ngủ, nghe tiếng xe thì mẹ dậy mở cửa.
- Sao về trễ thế con? – mẹ nói.
- Dạ, tại có mấy đứa bạn lát lại uống nc nữa.
Mình nói mẹ tin ngay, ko hỏi gì thêm .
Tắm rửa xong, mình đi ngủ, tiếp tục onl, nói chung lúc nào mình cũng onl, thích cmt hay ko thôi. Ở lớp mấy đứa nó toàn chọc mình là lên xem phim và truyện xxx, nhưng kệ, ko quan tâm. Mình trong sạch .
Online dvpda xem có gì mới. Online mwork xem doanh thu, dù biết chỉ 1 con số cả tháng nhảy được 1,2 lần . Online wap mình và check mail nữa thôi. Ngủ quên lúc nào ko biết.
Sáng mình thức dậy xem đồng hồ đt thì mới 6h35. Đt có 2 tn. 1 tn của H và 1 tn của N. Nhận được tn của N mình vui thật. Mở từng tin ra xem, của H trước:
- E lên xe đi SG học rồi, a giữ gìn sức khỏe nha, iu a.
Mình chưa trả lời vội, mở tiếp tn của N ra:
- Khi nào B lên đây vậy?
Mình nt làm đủ thứ ko trả lời, tự nhiên giờ hỏi mình chút, xem thời gian thì 6h18′, mới đây thôi, cho e ấy đợi. Trả lời H trước:
- Ừm, e đi mạnh khỏe. Ráng học nha.
Có tin nhắn lại liền:
- Vâng, a cũng vậy.
5k kí tự. Hãi.
CHAP 9:
Nãy giờ lo nt với H mà quên mất chưa vệ sinh răng miệng. Lết đi đánh răng rửa mặt, xong vào thì mẹ cũng bảo dọn cơm, ăn với cả nhà vui thật. Hì, ai là sinh viên xa nhà, lâu về thăm nhà ăn cơm chung với gia đình chắc hiểu .
Ăn xong, mình dọn xong đi lên xem ti vi, 1 hồi mới nhớ ra chưa trả lời tin nhắn của N nữa. Mình nhanh chóng trả lời lại, nhưng muốn chọc N nên trả lời:
- B ko lên nữa rồi, mẹ nói lên ko lo học, chỉ lo gái nên bắt nghỉ rồi.
- Vậy ở nhà luôn đi nha. – e giận dỗi.
- Đùa chút mà N, sáng 24 B lên.
- Tưởng ở nhà luôn rồi.
- Ở nhà thì ai lo cho N đây? Hờ hờ.
- Thiếu gì chứ, hừ.
- Vậy thôi B ở nhà lấy vợ đây. – mình đùa tiếp.
- Ừm, nghỉ lên luôn đi. Thấy ghét.
- Thiệt ko? Ở nhà luôn thiệt nha.
- Mệt quá, ở nhà luôn đi.
Chỉ biết ôm bụng cười e, tính đùa nữa mà e giận thật thì khổ. Nên thôi.
- N ơi.
- Cái gì?
, trả lời kìa.
- Cho B xin lỗi chuyện hôm trước nha.
- Chuyện gì? Quên rồi.
- Chuyện hôm bữa B có đt ở phòng N đó.
- Đã nói quên rồi mà.
Sặc, thái độ gì kì vậy. Chưa kịp nói gì thì có tn của e nữa.
- Chuyện quên rồi, muốn nhắc lại à?
À, thì ra e ko muốn nhắc lại, híc híc, mình chậm hiểu thật.
- À ko, quên rồi thì thôi. Hì.
- Tin B lần này thôi đó. Ko có lần sau đâu.
- Ừm ừm, ko có lần sau đâu, hì hì. – mình vui mừng trả lời.
- Mà N còn giận B ko? – mình hỏi tiếp.
- Ko, xem như ko có gì đi. Nhờ a D đó, ko thôi còn lâu – e đáp.
Thì ra nhờ a D, chắc a ấy nói tốt đẹp gì cho mình đây, hên thật. Trước giờ a ấy giúp mình nhiều thật. Mình trả lời e:
- Ừm, vài bữa B lên, N muốn mua gì ko B mua cho?
- Thôi, mua chi cho tốn tiền B, lên đây dẫn N đi ăn chè hoặc uống trà sữa đc rồi.
E hồn nhiên, vô tư thật.
- Ừm, lên B dẫn đi ăn chè nè.
- Ừm, hì, mà B ăn gì chưa? – e hỏi.
- Trời, biết mấy giờ rồi ko còn hỏi ăn sáng chưa.
- 9h mấy chứ nhiêu.
- Trời, giờ này mà ăn gì nữa. Mà N ăn gì chưa?
- Tại nãy giờ thấy B nt với N tưởng B chưa ăn. N ăn rồi, từ sáng kìa.
E quan tâm mình vậy mà nãy vô tâm quá, để e chờ tn.
- Ừm, B cũng ăn rồi.
- Ừm, hì.
.
.
.
Nt qua lại với e vài tin nữa thì cũng thôi, gần 9h30 rồi nên mình cũng ko bật PC theo dự định trước đc. Onl bằng đt luôn.
Vừa onl vừa nghe nhạc. Giờ kể ra cũng có lỗi thật, về nhà mấy ngày chẳng giặt đồ hay làm gì giúp mẹ đc, toàn xem tivi, onl và làm việc vớ vẫn. Những ngày sau cũng chẳng có biến cố gì nên mình ko kể nữa, chỉ khác là thời gian này phải nt với 2 người, mình chẳng khác gì thằng bắt cá hai tay rồi, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác tốt hơn nên đành chịu. Sáng 24 mình lên Cần Thơ học lại. Mình chào bố mẹ đi, trong lòng hơi buồn. Lên xe ngồi 1 lát thì có tn của N:
- B đi chưa vậy?
- B lên xe rồi nè N.
- Chờ 4 tiếng nữa, híc. – e trả lời.
- Ko có gì đâu, nhanh mà, chiều B qua phòng N chơi đó.
- Ừm, khi nào đến nơi thì cho N biết nha.
- Ừm, tới nơi B điện cho. – mình trả lời.
Ngồi trên xe gần 4 tiếng mệt và muốn ói thật, híc, nản cảnh tàu xe quá. Mình đến nơi điện cho thằng a ra rước, hôm đó vợ chồng nhà bác đi chơi hết, còn chị đi làm thêm. Còn mình và thằng anh họ ở nhà trưa ăn cơm với trứng ốp la và dưa leo như lời dặn. Ở nhà như vậy mới thoải mái làm sao. Mình quyết định luôn, ăn xong nghỉ 1 lát rồi qua chỗ N luôn, nhớ e quá rồi, muốn cho e bất ngờ nữa. Mình vẫn phải dặn thằng anh:
- 1 hồi 2 bác mà về thì nói tao đi lại nhà bạn trả sách rồi nha.
- Mày đi đâu? – nó hỏi.
- Đi công chuyện chút. Mày hỏi nhiều quá. – mình nói.
- Thôi biến đi. Mệt mày quá. Nhấn cửa dưới lại dùm.
Ngon, có thằng a tốt. Nó sn 96, a họ thôi.
Mình thay đồ và phi ngay tới chỗ N. Trên đường đi mua 2 ly trà sữa luôn, e rất thích uống trà sữa. Tới nơi thấy e đang online tìm gì đó. Nhìn qua cửa sổ thấy thôi. E cũng khá rành mạng, chắc 1 phần nhờ mình truyền qua , mà girl mình thấy rành như e là đc rồi.
- Mở cửa N ơi – mình gọi.
Chắc e hơi giật mình:
- Trời, hết hồn. T đến hồi nào vậy? Sao ko về bên B ở trước. – vừa nói e vừa chạy lại mở của.
Tội nghiệp e, e tưởng giờ mình mới xuống xe, e đâu biết mình đã về và ăn cơm rồi luôn đâu. Mà mình quên mất, lúc đến nơi ko điện cho e. Híc.
- Tại nhớ N quá nên đến đây luôn.
Mình trả lời cho có, chứ trên người cầm có 2 ly trà sữa, bên ngoài lại có xe mình đi nữa, nên thế nào e cũng biết.
- Sạo quá đi, đồ B đâu hết rồi. – vừa nói e vừa nhìn ra ngoài.
Mình bối rối. Như chợt nhận ra điều gì N nói tiếp:
- Sao xe B ở đây ta?
Mình quê quá, cố né qua chuyện khác:
- B tới chơi, để đứng ngoài vậy hả?

Update tiếp CHAP 9:
- Á quên, B vào chơi nè! Hì hì – e cười và nói.
Vậy là thoát, chắc e quên rồi, phù.
- N đang làm gì vậy?
- À, đang lên mạng tìm truyện đọc chút, rảnh mà. Hì.
- Ừm, có trang nào hay cho B link xem với. – mình nói chọc e.
- Ko biết nữa, nãy lên mạng search truyện hay rồi click vào đọc thôi, ko xem tên web. – e nói.
- À ờ.
- B uống nước đi nè. – e nói và đưa ly nc cho mình.
@@, bó tay e luôn, mình mua 2 ly trà sữa rồi mà, mà cũng tại mình nãy giờ quên. Lo e nói.
- Trời, trà sữa nè N, uống đi, nãy B mua.
- Á, tưởng nãy giờ B giấu cho pé nào chứ.
- Mua cho pé này nè – vừa nói mình vừa chỉ vào e và đưa ly trà sữa cho e.
E cười và cầm ly trà sữa. Mà như quán tính hay gì á, thấy pc e đang bật, mình lại ngồi online tiếp, xem lịch sử web thì thôi: blogtruyen, cafe7, có cả giaitri321… Toàn site có truyện, mà công nhận mấy pro này seo hay, ngưỡng mộ . Mình vào dvpda thôi, chẳng dám vào site mình nữa… Ngồi đc tí, mình quay qua nhìn e, e đang nhìn mình, mình cười với e và cười lại, rồi mình lướt web tiếp @@. Được vài phút hơi im lặng, e lên tiếng:
- B ăn gì chưa?
- Chưa, mới lên mà ăn gì, híc – mình đùa.
- Ừm, ngồi đây đi, N đi nấu cơm cho ăn, nãy N ăn mì rồi – nói rồi e đứng dậy tính đi.
- Thôi khỏi N ơi, B ăn rồi – mình nói.
- Ăn hồi nào? B mới lên mà.
- Hì, B đùa thôi, nãy B ăn ở nhà rồi.
Nói ra mới nhớ nãy giờ e chưa biết mình đã về nhà, giờ lộ hết rồi.
- Á, nãy giờ nói dóc N há.
- Cho N cảm động mà, hehe.
- Chài.
- À, trưa sao N ăn có gói mì sao no đc?
- Ăn no mà, hì.
- Thiệt ko? B dẫn đi ăn chè nè.
@@, nói ra giờ nghĩ lại mới thấy mình hơi khùng, buổi trưa mà rủ e đi ăn chè . Chắc thấy mình chỉ nhìn vào pc nên e mới nói:
- Thiệt mà, B làm gì thì cứ làm đi.
Câu nói này lúc đó làm mình phải suy nghĩ, qua chỗ e chơi mà lại chú ý đến cái khác mà ko để ý gì tới e.
- Ừm N.
Nói rồi mình liền tắt máy tính, lại chỗ e ngồi, nói chuyện với em:
- Ủa, 20/11 nghỉ lâu vậy sao N ko về nhà chơi?
- Hì, tại tuần trước nữa N mới về nhà mà.
Chắc vậy, lúc đó mình đã yêu e đâu mà để ý nên đâu có biết. N cũng như mình, khoảng 1 tháng hay hơn 1 tháng e cũng mới về quê 1 lần. (cái này bây giờ mình mới biết thôi).
- Ừm. Hì.
Nói chuyện với e cũng hơn 1 tiếng nữa, nói linh tinh thôi, thỉnh thoảng lại chọc nhau thôi, nên ko có gì đáng kể.
À, lần này đã rút kinh nghiệm lần trước, vì vậy mình đã cài đt ko có tiếng động luôn, kể cả rung cũng tắt, phòng khi H có nt thì khổ nữa. Híc híc.
Mình xem đồng hồ cũng gần 2h rồi, cũng chẳng biết nói gì nữa nên tạm biệt e để về.
—————–
Trước khi về mình có rủ e tối đi ăn chè, nói thật mình ko thích đi ăn chè đâu, vì ăn ở quán, nơi đông người, mình ko thích là vì vậy. Nhưng vì e mình kệ hết. Còn chè là món mình thích ăn nhất, lần nào về cũng kêu mẹ nấu chè, và mình cũng chỉ thích ăn ở nhà thôi, hì.
—————–
- N ơi, tối nay đi ăn chè nha – mình nói với e.
- Tối nay luôn hả?
- Ừm, tối nay.
- Ừm, ăn chùa mà, dại gì ko ăn – e trả lời tinh nghịch.
Nhìn e muốn cắn quá, mà ko dám, híc.
- Ừm, cho ăn giờ, sau này bắt về trả nợ, hehe.
- Hứ, có ý đồ mới rủ đi hả?
- Ko, ko có gì, tối khoảng 6h30 đi nha.
- Ừm.
Xong mình chạy về nhà luôn, về đến nhà gần 2h30, thấy cửa trước đóng là mình mừng rồi. Biết là 2 bác đi chơi chưa về. Nói thật mình chẳng thích bác trai có mặt ở nhà phút nào, mình cũng luôn tránh mặt, vì sao thì các bạn xem từ từ mình sẽ kể, nó có liên quan đến cái title của bài này nữa đó .
- Mở cửa T ơi.
- Mở cửa.
Mình hoảng hồn, bà chị ra mở, xuôi.
————
Chị mình hơn mình 1 tuổi, sv năm 3 đh Tây Đô. Tính chị ko khó, nói chung mình và thằng a trời đánh có làm gì, phá gì chị cũng kệ, ko nói gì, lâu lâu mới chửi thôi chứ cũng chẳng làm gì to tát…, nói chung chị đẹp, tốt, hiền .
————–
- Vào đi B – chị nói.
- Ủa thằng T đâu rồi chị?
- Nó trên phòng đó e.
- Dạ.
Nói rồi mình lên phòng luôn. Lên tới nơi có thấy thằng anh trời đánh đâu đâu. Thôi kệ. Mình thay đồ và lấy sách ra học. Học mà chẳng vô chữ nào, toàn nghĩ đến N. Ko nghĩ đến N thì wap web. Vì vậy cất sách là thượng sách. Có vài tn của H nữa, mình vẫn trả lời bình thường. Lúc đó ko như bây giờ nên mình vẫn nt với H bình thường. Chẳng có gì hay nên cũng chẳng muốn nói.
Nằm mãi rồi 2 bác cũng đi chơi về, nghĩ mà ngán.
…………

CHAP 10:
Tua nhé, ở nhà bác mình chán, chẳng có gì đáng nói đâu. Tối ăn cơm xong xin đi uống nước với bạn cũ thôi. Cho đi đến 9h thôi.
- B tới chở N nha – mình nt cho N.
- Ừm, B tới đây rồi chờ N chút.
Mình tới phòng N thì N hình như N đang tắm, phòng đóng cửa từ bên trong, ở ngoài thỉnh thoảng nghe tiếng nước chảy . Biết là e tắm nên mình đứng ở ngoài chờ, khoảng 15′ sau hình như e mới tắm xong ấy, lâu kinh. E nt cho mình, chắc ko biết mình đứng ngoài:
- B tới chưa?
- Tới rồi nè.
- Đâu?
- Mở cửa đi rồi biết.
- Thôi lỡ rồi, ở ngoài luôn đi, lát N ra há. Hì hì.
Vừa bực vừa buồn cười. Chắc khoảng 15′ nữa ấy. Ui trời ơi, đợi sốt cả ruột.
- Đi thôi B.
E mở cửa bước ra và khóa cửa lại. Nhìn e đẹp làm sao, vẫn phong cách cũ, quần jean, “áo thung phồng” (giờ mình vẫn ko biết đó là kiểu áo gì nữa nên gọi đại vậy, chắc khi nào phải hỏi e quá @@), hôm nay e đánh phấn 1 ít, son môi 1 ít, nhìn e đẹp làm sao.
- Nhìn gì hoài vậy? Có đi ko đó.
Mình giật mình khi e hỏi, nãy giờ nhìn e cũng hơi lâu.
- Đẹp quá nên nhìn, ko cho hả?
- Chài, hôm nay mới đẹp, mọi ngày xấu chắc – e trả lời tinh nghịch.
- Đâu có, hôm nay đẹp hơn, hì hì.
- Thôi đi B ơi, tính cho N chết đói hả? Chưa ăn gì chờ ăn chè của B đó.
- Trời, sao ko ăn cơm đi, ăn chè phụ thôi mà.
- Kệ đi, ăn chi tốn gạo, lát ăn chè của B cho B tốn tiền – e trả lời và cười to.
- Vậy là tính cho B nghèo đây hả.
- Ừm, vậy đó.
- Thôi lên xe B chở đi nè – biết e đói rồi nên mình giục.
- Ừm.
E trèo lên xe, mình chở e đi cũng khá nhanh, vì sợ e đói.
- Đi chậm thôi B, giao thông đó – e nói.
- Ừm – mình đi chậm lại.
- Hôm nay N đẹp quá, hì hì. – mình bắt chuyện.
- Khen hay chê đây? Đẹp trước giờ rồi mà.
- Khen mà, ừ thì hôm nay đẹp hơn mọi ngày chút.
- Hôm nay có uống lộn thuốc ko ta? Nghe nói câu này hoài.
Nghe e nói, mình ức chế ga mạnh lên, chắc e sợ té:
- Đi từ từ thôi B – e hoảng.
Mình ko nói gì, vì đường này ko đèn xanh đèn đỏ nên mình ko lo. E sợ quá nên ôm lấy mình. Cảm giác đã làm sao.
- Đi từ từ ko N giận B luôn – giọng e hoảng.
Mình cũng hoảng, sợ e giận thì khổ, mình đi từ từ lại, tay e vẫn ôm mình. E nói:
- Lần sau nghỉ đi chung với B luôn rồi.
- Sao vậy?
- Đi ko sợ té à?
- Yên tâm, đường có gì đâu mà sợ.
- Lỡ té rồi sao? – giọng e như muốn khóc rồi.
Mình biết ko nên đùa nữa, nên xin lỗi N:
- B xin lỗi, B đùa chút thôi.
Vừa nói xong thì cũng tới quán chè.
- Thôi, chở N về, nghỉ ăn rồi – e nói.
- Trời, tới nơi rồi, sao về, N chưa ăn gì nữa, vào ăn đi mà.
- Ko.
- B xin lỗi mà, từ nay ko chạy nhanh nữa đâu.
- Nãy B chạy vậy lỡ té thì sao? – e trách mình.
- Ừm, B xin lỗi mà, N vào đây đi.
Mãi cũng lôi kéo e vào đc, giờ để e về thì mất công đi nãy giờ, e sẽ bị đói nữa. Đôi lúc đùa cũng gây hại thật. Mình gửi xe và lại chỗ e ngồi. Mình kêu 2 chén chè, mình kêu cho có, chứ mình cũng ko muốn ăn, tại nãy cũng ăn cơm rồi. Kêu ra để e đỡ ngại nữa.
- N ăn đi, còn giận B nữa hả?
E ko nói gì.
- Ăn đi mà, ko ăn chết đói đó.
- Ko có lần sau vậy nữa đâu nha. Rủi té rồi sao? – trách mình nữa.
- Ừm, lần sau ko có nữa đâu mà.
E ăn chè mà thỉnh thoảng vẫn nhìn mình.
- B ăn đi.
- Ừm, B đang ăn mà.
- Sạo quá, ăn đi.
Gặp cô bán chè nữa chứ.
- Ăn đi cháu, ko phải kêu ra rồi bỏ đó đâu, cô tính tiền gấp đôi đó.
Cô ấy còn giáo huấn cho 1 chập nữa, muốn sặc máu. Mình chỉ biết tự ăn thôi.
- Ngon ko? – e hỏi.
- Ừm, ngon.
E ăn xong 1 chén, mình mới hết nửa chén, đơn giản mình hơi ngại khi ăn nơi đông người.
- Thêm 1 chén nữa cô ơi.
- Kêu chi nữa B?
- Cho N ăn đó.
- Thôi, N ngán rồi, ko ăn nữa đâu.
- Chưa ăn gì, mới 1 chén chè mà no gì. Ít nhất 1 chén nữa.
- Thôi, tưởng N là heo hả?
- Ko, mà N ăn đi ko đói.
- Thôi, N no rồi mà.
- Ko, lỡ kêu rồi, muốn giống B bị cô ấy chửi hồi nãy ko?
- N ăn ko hết thì B ăn đó – e nũng nịu.
- Ừm, ăn đi, ko hết mang về. – mình trêu e.
- Hứ – e đỏ mặt lên.
Cũng may ngồi bên trong nên ít người.
- N ăn đi mà, ăn lần sau B mới chở đi nữa.
E lắc đầu nhìn đáng yêu thật. Mình chủ yếu nhìn e ăn thôi.
2 đứa ăn xong cũng gần 8h, mình tính tiền rồi chở e đi vài vòng để ngắm cảnh và chủ yếu nói chuyện với em, sớm quá nên chưa muốn về. Phải nói đường về tối ở Ninh Kiều đẹp thật, nhất là từ khúc Đại Lộ Hòa Bình xuống đường 30/4.
- N no chưa vậy? – mình hỏi.
- Rồi. Híc.
- Gì vậy chài. Ăn xong điệu bộ gì vậy?
- B bắt N ăn 2 chén, no muốn chết luôn nè.
Đúng là girl. Mình ở nhà chưa ăn gì chắc 3 chén chè là bình thường, vậy mà e mới 2 chén. Híc.

Update tiếp CHAP 10
- Ăn gì nữa ko, B mua cho nè.
- Thôi trời, ăn nữa để chết.
- Vậy uống há.
- Thôi, N ko có khát.
- Ừm, vậy đi dạo há.
- Ừm – e nói.
Mình cứ đi hết đường này đến đường khác để kéo dài thời gian ở bên e. Ko thấy N nói gì mình bắt chuyện:
- Lạnh quá N ơi – mình khẽ rùng mình.
- Ừm, sao nãy ko mặc áo khoác?
- N cũng có mang áo khoác đâu?
Mình tiếp:
- Ôm B đi cho bớt lạnh N.
Không thấy N nói gì mình tiếp:
- Chắc lạnh chết quá.
Lúc này N từ từ đưa tay ôm mình, đầu dựa vào lưng mình.
- Hết lạnh chưa?
- Hơi hơi ấm à.
Mình muốn giây phút này trôi qua thật lâu nên cố gắng giảm ga chậm hết cỡ, 1 phần do lạnh nữa.
Im lặng 1 lát e lên tiếng:
- B ơi.
- Gì vậy N?
- N yêu B nhiều lắm – 1 lát sau e mới nói đc.
Mà yêu nhau thì trước đây cũng có nói rồi mà, ko lẽ qua việc lần trước e muốn khẳng định lại.
- Ừm, B cũng vậy.
- Đừng bỏ N nha.
- Ừm, B ko bỏ N đâu.
Không lẽ e biết việc mình và H còn nt với nhau, ko thể rồi, vì nt với H tin nào mình đều del hết mà, sao e biết đc, vậy do đâu mà e nói vậy đây? Khó hiểu quá.
- Mà sao N nói vậy?
- N hơi lo thôi, ko có gì – e trả lời rất chậm, giọng rất nhẹ.
- Yên tâm là B sẽ ko bỏ N đc đâu – mình trấn an e.
- Ừm.
E ôm mình chặt hơn nữa, mình cảm nhận đc hơi ấm của e truyền qua. Cũng cảm thấy gần trễ nên mình chở em về, trên đường đi về mình chỉ hỏi e đc thêm 1 câu thôi.
- Hôm nay N vui ko?
- Vui.
- Ừm, N vui là đc rồi, hì.
Trên lưng mình lúc này có cảm giác hơi lạ. Mình ko chú ý mấy. Cuối cùng cũng về tới chỗ N, may mà cửa chưa khóa, đa số phòng trọ 9h họ đều đóng cửa cổng. E xuống xe, mình tạm biệt e, e cười, mình quay đầu xe thì e gọi lại, mình dừng 1 lại, e lại chỗ mình, mình bất ngờ khi e hôn lên má mình 1 cái. Hôn xong e đi vô luôn, ko nhìn lại nữa. Cảm giác nụ hôn đầu, từ lúc mình và e yêu nhau, cảm giác rất khó tả => mình ko tả .
Mình đi về nhà mà trong lòng rất vui. Vui vì đi chơi với e, vì nụ hôn của e…. Khi mình lên phòng, thay đồ, cởi áo ra thì thấy ở lưng, chỗ e dựa lúc nãy có nước, có lẽ lúc đó mình cảm thấy lạ là do đây, có lẽ lúc đó e đã khóc.
Mình thay đồ xong nt cho e:
- B về tới nhà rồi nha.
5′ sau e trả lời lại:
- Ừm, B ngủ sớm đi nha.
- Ừm.
Mới hơn 9h kêu mình ngủ, e đâu biết mình thức rất khuya. (nãy nt với e, e chúc mình ngủ ngoan từ lúc 10h kìa, giờ chưa ngủ đây).
- B ngủ ngoan nha – e nt qua.
- Ừm.
Mình dùng pm sms chúc ngủ ngon gửi qua cho e 1 tin. Đợi 1 lát e ko trả lời nữa nên mình onl. Đang onl thì có tin nhắn. Nhưng là của H, vì là của H nên giờ mình ko viết lại nữa nhé!
P/s: ngủ ngoan là từ ngta dùng để chúc trước lúc ngủ khi đã yêu nhau, mình ko ghi sai đâu nha.

CHAP 11:
Chap này mình tổng hợp tất cả từ ngày 24 đến hôm nay luôn nha. Xem nhu chap cuối.
Từ hôm đi chơi với e đến giờ thì tình cảm giữa mình và e đã gắn bó với nhau hơn, từ đó cũng hiểu nhau hơn. Còn đối với H 2 hôm mình đã rất hạn chế nt với H, mong H hiểu và rời xa mình. Nhưng dường như H vẫn ko nhận ra hoặc cố tình ko nhận ra. H vẫn nhắn tin với mình rất tình cảm, nhưng giờ mình đã xác định N là người mình yêu nhất rồi, mình ko muốn có lỗi với N, ko muốn làm e phải đau, phải tổn thương như mình đã từng nếm trải. Đã nhiều lần mình muốn nói thẳng với H, và nhiều lần muốn nói chuyện giữa mình và H cho N biết, để e hiểu mình hơn, để lòng mình nhẹ hơn, và đặc biệt để e ko bị tổn thương nếu chẳng may hiểu nhầm mình. Nhưng càng cố gắng bao nhiêu mình càng thất vọng nhiều thêm, vì mình ko thể nói ra đc. Như vậy là đến giờ mình vẫn nt song song với 2 người. Mình rất rất muốn nói cho H biết là mình ko còn yêu H nữa, nhưng mình lại ko thể mở miệng để người khác đau được. Hiện tại mình và N bên nhau rất vui vẻ, và định qua tuần sau về quê e chơi đây, hì. Nhưng song song đó thì mình hàng ngày vẫn phải đối mặt với H….
Chuyện giữa mình và e chỉ có nhiêu đó thôi, rất xin lỗi nếu làm cho các bạn đọc hụt hẫng vì chưa thấy gì, và đang đọc thì đã kết thúc quá nhẹ như vậy. Nhưng đành chịu vì mình ko còn gì để kể thêm, mình ko bịa ra đc gì cả. Nếu có gì hay mình sẽ update cho các bạn xem thêm.
Nhưng đó chỉ là 1 phần mà xem như đúng với cái title, còn phần này nữa thực sự còn làm mình buồn rất nhiều. Và mình xin nói trước, ko được bình luận hay nói gì về người mình kể ra nhé! Mình kể ra là cho nhẹ lòng, ko muốn các bạn đáp gạch hay bình luận người này dưới bất kì hình thức nào, nếu các bạn đồng ý thì xem tiếp và cho mình lời khuyên, ko đồng ý thì đừng xem thêm phần này nha. Thanks all.
Mình hiện tại sống trong nhà bác, nói chung là ai nhìn vào chắc sẽ phải ao ước, nhà giàu, nói chung nhìn thời gian mình có thể onl thì biết mình ko phải làm gì, rất nhàn, hàng tháng bố mẹ gửi tiền ăn và mình ăn tại đây thôi, và cuộc sống sẽ tốt mãi như thế này nếu 2 tháng trước bác trai ko chuyển về đây công tác. Trước đây thì anh chị và bác gái cùng với mình nữa, sống rất thoải mái…. Từ lúc bác trai về nói chung cuộc sống m.n trong nhà đảo lộn hết, bác quá gia trưởng và tính cách quá hẹp, ko thoải mái….
Rất nhiều việc nói về mình nhưng mình ko tiễn nối ra, nên mình chỉ kể 1 chuyện của 3 chị em thôi.
- Chuyện thứ 1, rất đơn giản. Cách đây khoảng 2 tuần, mình nhớ là thứ 5, rất rõ là thứ 5. Hôm đó bác trực ban nên ko về nhà đc. Vì vậy lâu lâu mới đc 1 bữa, mình và thằng anh quyết định ko đưa đt vào tối để tối sử dụng (lúc đó tối là mình còn bị thu đt, sáng mới đưa). Tới giờ thì bác gái sợ bác trai biết ko thu đt 2 a.e mình sẽ bị chửi, nên kêu mình đưa, mình và thằng a đã bàn trước nên nói là đã cho bạn mượn rồi. Bác gái ko tin lắm, nhưng mình nói thế cũng thôi, ngờ đâu thằng nhỏ nhất, 8t gì đó, nó chơi mình, thấy đt mình nó mách bác. Và qua hôm sau bác trai cũng biết. Và chỉ có như vậy thôi, mấy ngày liền mình và thằng anh bị chửi, chửi ko sao, mình chịu, mình nhận mình đã sai. Nhưng bác đã nói là “lừa đảo, dạng như bay ra ngoài ngta cũng đánh chết”, kể đến đây mắt mình đã cay rồi. Hỏi thử các bạn trên dvpda, những bạn đã quen biết, mua bán với mình mình đã lừa đảo xu nào, lừa đảo cắt nào của bạn nào chưa? Còn 1 chuyện này nữa đây, mỗi lần thấy mình nhấn đt (mình nhấn đt chỉ khi onl hay nt thôi, ko bao giờ chơi game), thế mà lúc nào thấy mình onl là “suốt ngày điện tử”. Đã nhiều lần mình giải thích nhưng vẫn ko chịu nghe, “đụng vô đt là chỉ có điện tử thôi”. Nói thật cntt và điện tử ko chịu hiểu và phân biệt cho mình thì mình cũng kệ thôi, xem như chai rồi.
- Chị mình đi chơi trễ về 1 lần đã bị chặt 1 cái áo và chị bị đánh. Nói thật, chị đã 20t những việc thế này chỉ nên nói miệng thôi, ko nhất thiết phải vậy.
Mình kể nhiêu thôi, rất buồn rồi.
Mong m.n tư vấn giúp mình phải sao đây? Giờ mình đang kiếm việc làm thêm và xin bố mẹ ra ngoài ở, nhưng hiện tại vẫn chưa tìm đc việc, ai ở Cần Thơ, khu vực gần trường Lý Tự Trọng hay Bùi Hữu Nghĩa thì giới thiệu giúp mình, thanks. Mình chỉ có cách này thôi. Nhờ tư vấn thêm từ mọi người, và khi comment chú ý phần chữ mình bôi đen nhấn mạnh ở trên nhé. Thanks.






------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....
TRUYỆN NGẮN : [Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá!

ảnh Kênh Truyện

Mô tảArray TRUYỆN-NGẮN---[Tâm-Sự]-đời-Sao-Bất-Công-Với-Mình-Quá Array
____________
Về bài viết

blog/blog-truyen-ngan-tam-su-doi-sao-bat-cong-voi-minh-qua--full.html blog/blog-truyen-ngan-tam-su-doi-sao-bat-cong-voi-minh-qua--full.html

Trang đọc bạn đang xem miễn phí kenh truyen truyen ngan tam su doi sao bat cong voi minh qua

http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-truyen-ngan-tam-su-doi-sao-bat-cong-voi-minh-qua--full.html

Web mobile xem kenh truyen tại chuyên mục truyen hay yeu cau truyen ngan tam su doi sao bat cong voi minh qua

• Bài viết khác
» [LONGFIC] Scandal - Taeny - [LONGFIC] Scandal Cre: SSVN
» Đọc Truyện Rắc Rối Tuổi Lên Ba - Royal Family
» Đọc Truyện Bà Xã Tui Là Xã Hội Đen [yulsic-T]
» Đọc Truyện Yêu Không Hối Tiếc
» Đọc Truyện Fanfic-yunjae-you-are-my-osin-rồng
» Đọc Truyện Keeping Love Again
» Đọc Truyện Câu Chuyện Cuối Năm
» Xem Truyện U ARE MY OSIN [Rồng]
» Xem Truyện Câu Chuyện Cuối Năm
» Xem Truyện Rắc-rối-tuổi-lên-ba-royal-family
» Xem Truyện Bà Xã Tui Là Xã Hội Đen
» Wap Truyện Yêu Không Hối Tiếc (
» (thơ Sinh Ra Trong Phút Tự Kỉ)
» Xem Truỵen [LONGFIC] Scandal - Taeny
» Xem Truỵện Café Sữa Và Mưa
» Xem Truỵện Gương,em,anh Và Mặt Nạ!
» Xem Truỵện Đàn ông-nếu đã 20, Nếu Chưa 25...
» Xem Truỵện Yêu 1 Người Có Nghĩa Là.....^_* (hay Cực!!!!!!!!!)
» TRUYỆN NGẮN : Em đã Từng Là Con đĩ – Full
» TRUYỆN NGẮN : TRUYỆN NGẮN ĐÊM KHUYA CỰC HAY & CẢM ĐỘNG