> > Truyện Lầu Xanh, Cô Giáo Hải Anh
• Thể loại: Đọc truyện sex - Truyện lầu xanh
• Đăng lúc: 26/03/2013 - 01:02
• 17400 xem - 138 [Thích]
Truyện Lầu Xanh, Cô Giáo Hải Anh
26/03/2013 - 01:02  Hình ảnh Truyện Lầu Xanh, Cô Giáo Hải Anh Đọc truyện sex  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Truyện Lầu Xanh: Cô giáo Hải Anh
Phải công nhận là xa dì Út Ngự, Lợi không thể nào chịu đựng nổi cảm giác nhung nhớ từng làn da sớ thịt dì ; hầu như lúc nào, nó cũng trông chờ chuông điện thoại di động réo vang và đầu dây bên kia chính là giọng nói oanh vàng, thỏ thẻ của dì nhưng tuyệt nhiên không bao giờ xảy ra chuyện dì gọi điện thoại về cả. Nếu có gọi thì chẳng qua đó là thằng An gọi nó đi uống café không hơn không kém. Vậy là không thể nào gặp lại được dì rồi! – Nó nhủ thầm và rồi thời gian trôi qua cũng làm cho nó nguôi ngoai đi phần nào nỗi niềm nhớ nhung dì Út bởi những câu chuyện đời thường liên tiếp xảy ra càng ngày càng làm xóa nhòa đi tất cả và một trong những câu chuyện ấy là chuyện tình xảy ra giữa nó và cô Hải Anh, cô giáo cũ của nó đang công tác giảng dạy tại trường cấp III Châu Thành. Tuy gọi là cô nhưng từ lúc bước chân vào học lớp 10, nó chưa hề học cô một ngày nào cả vì cô chỉ dạy Hóa khối 11, 12 mà thôi nhưng hai cô trò biết nhau vì cô là vợ thầy Bình, phụ trách văn nghệ của trường còn nó thì lại là một trong những thành viên tích cực nhất trong đội văn nghệ và do trong tuần có hai buổi chiều thứ tư và thứ sáu nó và thằng An đến nhà để học lớp đàn ghitare do thầy Bình dạy. Đôi khi nó cũng đến vào những lúc rãnh rỗi, phụ thầy Bình xách nước, giúp cô Anh chẻ củi…Nhà cô Anh là một căn hộ nhỏ nằm trong một dãy ba căn liền nhau trong con hẽm ngang nối liền đường Cách mạng Tháng Tám với đường Chợ Mới, đi qua đình thần Phước Lễ. Lúc này, do bỏ học nên nó không tới lui nhà cô nữa nhưng vì có nghề chạy xe ôm nên đôi khi thấy thầy Bình hoặc cô Anh đi bộ ngoài đường, Lợi vẫn vì tình cũ nghĩa xưa mà chở hộ thầy, cô đi và dĩ nhiên là nó không hề lấy tiền dù cho thầy Bình, cô Anh có đưa tiền cho nó đi chăng nữa. Riết rồi hai vợ chồng cô trở thành mối của nó hồi nào cũng chẳng hề hay biết! Do thời gian công tác tại trường cấp III Châu Thành đã lâu nên hiện tại, năm học này thầy Bình được luân chuyển xuống trường cấp III Ngãi Giao cách Bà Rịa những 20 cây số ; vì vậy thầy phải ở lại trên đó một tuần hay nữa tháng mới về một lần để tiết kiệm bớt tiền xe. Hai thầy trò có cho nhau số điện thoại di động nên đôi khi thầy alô là lập tức nó chạy lên Ngãi Giao chở thầy về hoặc là đến nhà chở thầy lên trường. Cô Hải Anh vẫn giảng dạy bình thường tại trường cũ và do cô kiêm nhiệm công tác thủ quỹ của trường nên mỗi tháng một lần, cô đến Kho bạc Thị xã để nhận lương về trường phát lại cho giáo viên. Chính cái công việc này là tiền đề đầu mối dẫn dắt cô và Lợi bước vào cuộc tình tuy vụng trộm, lén lút nhưng thật tuyệt vời với nguyên cả một vườn ân ái tràn ngập hoa thơm cỏ lạ nhưng đó là chuyện hồi sau hãy tính. Cô Anh năm nay 33 tuổi và hai vợ chồng cô có một đứa con gái tròn 8 tuổi, học lớp Ba hiện đang ở với gia đình ông bà nội ở Long An. Bấy lâu nay, thầy Bình hy vọng là hai vợ chồng thầy sẽ có thêm một cậu con trai nữa nhưng vì lần sinh đầu tiên, cô phải sinh mổ nên có lẽ ảnh hưởng đến đường con cái nên mấy năm nay, hai vợ chồng cô đều hiếm muộn. Trong thời gian thầy ở trên Ngãi Giao, thỉnh thoảng Lợi vẫn lui tới phụ giúp cô Anh một số công việc lặt vặt như vệ sinh nhà cửa, giặt giũ, chở cô đi mua sắm…; do vậy nên sợi dây quan hệ tình cảm hai cô trò càng lúc càng thắt chặt vào nhau hơn như là hai chị em và đến một ngày nào đó, sợi dây này lại lay động biến đổi khiến hai cô trò không sao mà lường trước được. Thỉnh thoảng, nó ở lại dùng cơm trưa hoặc chiều với cô ; cô có biệt tài nấu ăn rất ngon, dù không phải cao lương mỹ vị gì cả nhưng với tài nghệ chế biến của cô thì lại đó là những món ăn cực kỳ hấp dẫn. Canh bắp cải giò heo, lòng già xào dưa cải chua, cá ngừ chiên xốt cà chua… là thực đơn ở nhà cô mà nó rất thích. Không hiểu vì sao cô cũng biết chuyện nó trốn đi vượt biên nên phải bỏ học, trong những lúc vui vẻ cùng nhau, đôi khi cô khuyên nó đừng hy vọng ảo tưởng nơi xứ người, đất nước quê hương mình là trên hết. Dĩ nhiên, cô làm sao biết rõ tận tường ngóc ngách câu chuyện vượt biên của nó nhưng nó chẳng hề phân bua chi cả, chỉ nhỏ nhẹ hứa với cô là sang năm sẽ xin đi học lại. Một buổi tối nọ, khoảng 7 giờ, trong lúc rong ruổi tìm khách đi xe, Lợi bỗng chợt nhớ cô Hải Anh rồi không ngờ nó lại nảy sinh một ý nghĩ khá táo bạo là mời cô đi uống café. Vừa nghĩ xong, nó chạy đến nhà cô ngay nhưng phải hơn nữa giờ đồng hồ sau, với khuôn mặt đỏ rần lên vì ngượng và tâm trạng hồi hộp, lo lắng giống y như là phạm pháp quả tang, nó mới thốt được nên lời. Tưởng đâu cô sẽ sụ mặt xuống la mắng nó nhưng không, sau vài giây nghĩ ngợi, cô thản nhiên bảo nó ngồi chờ chút xíu đặng cô đi thay quần áo. Khi cô khóa cửa nhà xong, nó khởi động xe máy chở cô ra quán Mưa thu ở ngã ba Mũi Tàu. Vì quán đông khách, các ghế bố bên ngoài đều có người, chỉ còn ghế đôi trong chòi mà thôi ; nó tính quay ra tìm quán khác nhưng cô đã chui tọt vào trong chòi và bảo nó là hai cô trò ngồi chung ghế bố đôi có sao đâu. Bên trong chòi chỉ lờ mờ một bóng đèn trái ớt đỏ lòm, thoang thoảng mùi nhang muỗi, nó khép nép ngồi cạnh cô, sợ sệt không dám đụng chạm vào người cô. Nó gọi một ly café sữa đá và một ly café đá, hai cô trò ngồi khoảng hơn tiếng đồng hồ ; nó không nói gì chỉ ngồi im nghe cô nói hết chuyện này đến chuyện kia. Tính tình cô là vậy, bình thường cô rất ít nói nhưng vì hiếu động, hòa đồng, vui vẻ, nhã nhặn với mọi người nên chỉ cần bắt trúng đài là cô nói không ít. Đêm hôm đó, khi lên giường ngủ, không hiểu vì lý do gì mà nó cứ mãi trằn trọc ; nó biết chắc chắn là không phải vì lý do uống café vì có tối nào mà nó không uống đâu sao vẫn cứ ngủ khì? Trong đầu óc nó, hình bóng cô Hải Anh hiện lên trông rõ mồn một và nó vội lắc đầu quầy quậy cố xua tan bóng hình cô vào ký ức dĩ vãng nhạt nhòa vì dầu sao đi nữa, cô cũng đã là một người phụ nữ có chồng có con và chồng cô thì lại không phải là chổ xa lạ với nó, vả lại còn sống sờ sờ ra đó, chỉ ở cách xa nó khoảng chừng 20 cây số là cùng. Nghĩ ngợi mông lung, cuối cùng Lợi quyết định sẽ không bao giờ đến nhà cô Anh nữa vì một ổ kiến lửa nếu cứ cố tình chọc tay vào thì hậu quả sẽ rất khó lường ; đến giờ phút đó, nó mới chập chờn bước vào giấc ngủ mỏi mệt. Cuộc đời là vậy, thực tế xảy ra không bao giờ giống như tư tưởng con người đâu, đôi khi còn nhiều cái dữ dội, đắng cay muôn phần mà không thể nào ngờ trước được. Vào một buổi chiều, khi vừa mới ngủ dậy thì chuông điện thoại di động của nó réo vang từng chập, nó bắt máy thì nhận ra tiếng cô nơi đầu dây bên kia ; cô nói với nó là cô đang trên xe đò từ Sài Gòn về và khoảng bốn giờ rưỡi, nó ra bến xe đón cô rồi chở cô đến kho bạc để rút lương phát cho giáo viên vì ngày mai là ngày tổng kết năm học rồi. Nhìn đồng hồ đeo tay thì thấy mới có ba giờ, nó ung dung đi tắm, mặc chiếc áo thun kiểu màu xanh dương với cái quần tây xanh đậm rồi dắt xe máy ra khỏi nhà. Trên đường đi, Lợi ghé vào quán café Ánh Trăng quen thuộc, nhâm nhi ly café đá với mấy điếu Jet phì phà và nghe băng nhạc Modern Talking sôi động ; chiều hôm nay sao mà nó lại cảm thấy tâm hồn thực sự thoải mái, nhẹ nhõm vô cùng như là nó vừa mới trút xong một gánh nặng vô hình vậy. Dĩ nhiên, nó không thể nào ngờ trước được rằng đêm nay, cô Đào thị Hải Anh, cô giáo khả ái của nó sẽ ngã vào trong vòng tay nó với một mối tình cấm nồng nàn, đắm say. Chị nhân viên quán lớn hơn Lợi khoảng 2-3 tuổi lúc này cũng rãnh rỗi nên đến ngồi bắt chuyện với nó và mãi vui chuyện nên bất chợt nhìn đồng hồ, thấy đã 4 giờ 35 phút, nó hoảng hồn vội vàng tính tiền rồi ra nổ máy xe phóng ào đến bến xe. Tại đây, cô Anh đã đứng đợi sẵn nơi cổng ra vào bến tự lúc nào ; nó ngừng xe và gãi đầu, gãi tai nói : - Xin lỗi cô, em đến trễ! - Thôi, ai bắt lỗi bắt phải gì đâu mà xin lỗi. Cô cũng vừa xuống xe đây thôi. Nói rồi cô một tay xách túi hành lý, một tay xách giỏ thức ăn ngồi lên yên sau xe Lợi, nó rồ ga rồi chở cô chạy thẳng đến Kho bạc trên đường Cách mạng tháng 8, đoạn gần Nhà Tròn. - Cô ơi, sao cô không để sáng mai nhận tiền có phải là thoải mái hơn không? - Em không biết đâu chứ giấy duyệt rút tiền của Kho bạc ghi ngày nào là phải rút ngày đó, vả lại ngày mai là ngày tổng kết năm học có rất nhiều việc cô phải làm. Đúng ra, cô phải đến kho bạc lúc hai giờ kìa nhưng vì có bạn quen làm việc trong đó nên cô mới được ưu tiên đến trễ như thế này đấy. Lợi và cô Hải Anh đến nơi cũng vừa lúc một cơn mưa thật lớn ào ào đổ xuống. Bầu trời mịt mù mây mưa đen kịt, trĩu nặng nước trút xuống vạn vật, đất đai, nhà cửa và kể cả cuộc sống nhân gian. Lợi đẩy xe vào nhà xe đụt mưa, còn cô thì mặc áo mưa , cầm cái túi valy không bằng vải dù xanh lá cây rồi chạy vụt vào trong kho bạc. Hai cô trò không hề ngờ được rằng mình vừa mới lọt vào tầm ngắm của một tên cướp, đó là một thanh niên trạc tuổi 20, đầu đội sẵn mủ bảo hiểm màu đỏ và đang đậu xe cách Lợi khoảng chừng 10m. Hắn đã đứng như thế này từ trưa đến giờ, vuột mất hết bốn mối, vả lại hắn sắp sửa lên cơn nghiện thuốc phiện mà lại chẳng có đồng xu dính túi nào cả ; tình cờ một thằng nhóc chở một người phụ nữ đến và cô ta vào trong kho bạc thì chắc chắn là vào rút tiền rồi? Hắn nhủ thầm rồi quyết định phen này, hắn phải ra tay thôi, nếu không thì ngay đến mạng sống hắn cũng không còn nữa là…Lợi cũng nhìn thấy hắn vì cái mũ bảo hiểm đỏ chói trên đầu gã nhưng nó không để ý ; nó lấy áo mưa trong cốp xe ra mặc sẵn và tên cướp cũng lấy áo mưa ra mặc. Khoảng nữa tiếng đồng hồ sau, cô Hải Anh từ trong kho bạc đi ra, cái túi valy vải nơi tay phải cô căng phồng hơn một nửa với 20 xấp tiền giấy 100000đ. Khi cô đã yên vị nơi yên sau, Lợi từ từ chạy ra khỏi nhà xe và ngay lập tức, tên cướp vội vàng nổ máy xe bám theo bén gót, chờ cơ hội thuận tiện là sẽ ra tay mà không hề thương tiếc. Vì trời mưa, đường trơn nên Lợi chạy khá chậm, cô Hải Anh ngồi sau ôm valy tiền để chen giữa người vô và người nó, chiếc áo mưa cô mặc phủ trùm lên một tài sản gần 200 triệu chứ chẳng phải là ít ; gần đến nhà cô, nó càng chạy chậm hơn. Tên cướp phải nói rất là tinh tường, lão luyện vì hắn đoán đúng chổ để valy tiền, giỏ thức ăn đeo ở móc sắt bên phải còn túi hành lý của cô Anh để nơi yên giữa ; chỉ cần rồ ga vượt qua mé tay trái Lợi một cái vù là bàn tay phải hắn đã chộp được cái vali và do cố chụp giữ cái valy nên cô mất thăng bằng té xuống đường rồi hoảng hồn xỉu luôn. Tuy cũng kinh hoàng tột độ nhưng Lợi kịp thời trấn tĩnh lại, nó để mặc cô nằm đấy vội vàng phóng xe rượt theo tên cướp về phía Chợ Mới. Hết con đường tắt, nó rẽ tay trái chạy ngược chiều cách xe tên cướp khoảng 70m, rẽ qua đường rạp hát Châu Thành về phía Vũng Tàu. Đúng là ông trời có mắt, hoàn toàn không thể nào dung thứ cho kẻ gian được lộng lành trên cõi đời này! Khi ôm cua qua bùng binh Mũi Tàu, do đường trơn nên bánh xe trước hắn bị trợt và nguyên cả xe hắn tự động đổ kềnh ra ; hắn lăn lông lốc trên mặt lộ, chiếc valy vải nằm cạnh chiếc xe ngã và chiếc mũ bảo hiểm màu đỏ rơi cách đó khoảng 5m. Thế là Lợi đàng hoàng, ung dung chạy đến lượm lại chiếc valy rồi vòng qua bùng binh quanh về ; nó không quên ngó lại thì thấy tên cướp lồm cồm ngồi dậy. Nó nhủ thầm : - Ủa, cái mũ bảo hiểm đỏ sao lại thấy quen quen vậy ta? À, mình nhớ ra rồi. Cái gã này khi nãy ngồi trong nhà xe ở chổ kho bạc đây mà! Vì trời mưa lớn nên tuyệt đối không một người dân nào phát hiện ra vụ cướp và cũng không ai mục kích cuộc rượt đuổi giữa Lợi và tên cướp y như là trong phim hành động. Cô Hải Anh khi nãy té xỉu nơi sân nhà cô, trong lúc thằng học trò cô rượt theo tên cướp thì cô hồi tỉnh lại vì người cô ướt từ đầu cho đến chân ; cô gắng gượng đứng dậy bước vào hành lang, lấy chìa khóa trong túi áo ra mở cửa nhà với đôi mắt ướt đẫm lệ nhòa. Cô nhủ thầm là chắc chắn cô phải bán nhà để đền cho giáo viên trường chính xác là 195. 456.788 đồng vì không hy vọng gì mà có thể lấy lại được số tiền trên từ tên cướp dù cho Lợi có là thần đồng đi chăng nữa. Nhưng kìa, cô thấy rõ ràng nó đang ngừng xe, bước vào trao tận tay cô chiếc valy vải màu xanh lá cây vẫn căng phồng hơn nửa như lúc đầu trên tay! Cô òa lên khóc lớn hơn, ôm chầm lấy nó vì mừng rỡ tột độ đến nỗi cô không nói được lời nào ; nó lính quýnh tìm cách gỡ tay cô ra vì sợ người dân hàng xóm nhìn thấy thì sẽ rất phiền. Cô vừa khóc vừa bảo nó : - Thôi, em dắt xe vào nhà lẹ đi! Tội nghiệp em quá, ướt hết rồi. - Cô cũng ướt hết cả người, vậy mà cũng còn lo cho em! Khi cô Hải Anh mở rộng hai cánh cửa thì Lợi trở ra sân dắt thẳng chiếc xe máy vào nhà ; cô khóa trái cửa lại rồi cởi áo mưa ra mắc lên móc áo gắn tường nơi phòng khách, sau đó cô xách chiếc valy tiền và túi hành lý vào buồng ngủ. Trong lúc đó, Lợi cũng đã giăng cái áo mưa lên chiếc xe nó phơi cho khô rồi xách giỏ thức ăn xuống bếp giùm cô ; nó trở lên phát giác ra cô nằm sóng xoài dưới sàn gạch nơi cửa buồng. Nó lật đật bật công tắc đèn giữa lên (do nó ra vào nhà cô thường xuyên) rồi vào buồng, lấy đại bộ quần áo pyjama nam (chắc là của thầy Bình?) và một cái khăn nơi mắc áo gắn tường, nhanh chóng cởi bộ quần áo ướt trên người, kể cả quần đùi rồi lau khô người, mặc bộ pyjama vào. Tiếp đó, nó cầm một cái khăn khác và một bộ đồ bộ vải đỏ bông chấm tròn trắng, thêm nịt ngực và quần lót trên dây thép giăng sát tường ; không hiểu sao lúc này nó lại thật dạn dĩ vì đích thân hai bàn tay nó lột bỏ chiếc áo soa xanh, cái quần tây đen, nịt vú và quần lót ướt đẫm nước mưa trên người cô. Lợi dùng khăn lau khô người cô giáo rồi mặc quần áo khô vào cho cô ; sau khi bế cô lên đặt trên giường, nó ra ngoài phòng khách lấy chai dầu khuynh diệp để trên tivi mang vào xức lên trán, lên hai mang tai, lên gáy cô. Nhìn cô nằm thiêm thiếp trên giường đệm, nó nhủ thầm chắc là cô bị xốc sau vụ cướp rồi lấy lại được tài sản và phần lớn do mưa lạnh thấm vào người nên cô mới ra nông nỗi này. Nó để cô nằm yên trên giường rồi ôm hết quần áo dơ của cô và của nó với hai cái khăn ra nhà sau giặt sạch, trước khi giặt nó không quên lấy điện thoại di động cùng với số tiền 155.000đ trong túi quần bên hông trái ra. Giặt đồ xong, bất chợt nó thấy cô Hải Anh đi xuống và nó chưa kịp nói gì thì cô đã lên tiếng : - Trời ơi, sao em lại giặt đồ cho cô? Nó chỉ cười cười, không nói gì cả rồi nó lại phụ cô móc quần áo vào những cái móc nhôm, lần lượt treo lên sợi dây thép giăng ngang nhà sau, gần vách tường. Cô bảo nó lên nhà trên ngồi đặng cô chuẩn bị bữa tối cho cô và nó. Tuy mới có sáu giờ rưỡi nhưng vì trời mưa nên cứ ngỡ là 8, 9 giờ rồi ; Lợi ngồi xem tivi ở phòng khách chỉ độ khoảng 10 phút sau, cô bưng lên một mâm bánh mì ăn kèm với vịt quay cùng với hai ly CocaCola. Hai cô trò vừa xem tivi vừa ăn uống vui vẻ vì vừa mới trãi qua một tấn bi hài kịch não nề, thật là cười ra nước mắt. - Trời mưa dai quá, chẳng biết làm sao đi về đây?- Lợi chép miệng. - Em lo chi cho mệt. Em cứ ngủ lại đây đi. Chẳng có gì phải sợ cả! Ăn uống xong, hai cô trò dọn dẹp rồi cô Hải Anh lấy bưởi trong tủ lạnh ra khoảng 5-6 tép ra cho cả hai tráng miệng. Vừa ăn, Lợi vừa thuật lại câu chuyện khi nãy vì sao nó lấy lại được cái valy tiền. Kể xong, nó nói : - Do trời còn thương cô nên mới xui khiến cho thằng cướp đó ngã xe, chứ nếu không thì chưa chắc gì em rượt kịp nó ; mà nếu có rượt kịp nó cũng không sao đánh lại nó để giành lại tiền cho cô. - Kệ, dù sao đi nữa thì cô vẫn mang ơn em suốt đời. Em biết không? Giả sử như mất tiêu cái valy ấy thì chắc cô tự vận chết thôi vì nếu bán nhà đền cũng chưa chắc gì có đủ 200 triệu để trả lương cho giáo viên. - Ủa, còn thầy Bình vẫn còn ở trên Ngãi Giao hả cô?-Im lặng giây lát, Lợi hỏi. Cô Hải Anh chỉ gật đầu, không nói gì rồi cô móc từ trong túi áo cô ra hai tờ giấy 500.000đ nhét vào tay thằng học trò. Lợi hoảng hồn, vội vàng nhét trở lại vào túi áo cô ; hai bàn tay cô lại nắm chặt lấy hai bàn tay nó để cản lại. - Cô ơi, em giúp cô đâu có phải vì tiền. Cô giữ lại đi! - Từ hồi nào đến giờ, thầy hay cô đi xe em có bao giờ em lấy tiền xe đâu. Nếu coi như em không muốn cho cô tạ ơn em thì em cứ nghĩ là cô phụ tiền xăng cùng em đi vậy. Cuối cùng rồi hai cô trò không ai chịu ai hết nhưng mà hai bàn tay họ vẫn cứ ở trong nhau. Gần hai tiếng đồng hồ sau mà trời vẫn cứ mưa, cô Hải Anh bỗng thấp giọng xuống bảo Lợi vào buồng ngủ chung giường với cô vì trời đã hơi khuya. Nó thấy hơi kỳ kỳ nhưng rồi một cảm giác bất chợt trỗi dậy trong lòng khiến nó không sao lý giải được hành động của nó sánh bước cùng cô đi vào trong buồng. Khi cô tắt ngọn đèn neon và bật đèn ngủ trái ớt màu hồng lên thì không gian buồng ngủ trước mắt Lợi trãi rộng ra một cách nên thơ, ý vị. Không biết cố tình hay vô ý, cô Hải Anh đang đi cạnh nó bỗng bị vấp chân ngã chúi về trước và nó dĩ nhiên không thể nào không dùng cả hai tay để chụp giữ cô lại rồi do vậy, cả hai cô trò cùng mất đà té ngồi xuống giường ; trong lúc cấp bách, hai cô trò vòng tay ôm chặt lấy nhau đặng khỏi té. Thấy vậy, Lợi càng hốt hoảng hơn vội buông cô ra nhưng trái lại, cô không buông nó mà còn ôm chặt nó hơn ; sự sợ hãi lẫn lộn với vô số luồng xung điện kích thích, ham muốn, đòi hỏi đang càng lúc dâng tràn trong cõi lòng và toàn khắp châu thân nó. Vậy là không thể nào không khẳng định là nó thích vợ thầy giáo cũ của nó và hiện tại, nó biết nó đang muốn gì nơi cô ; trái lại, cô Hải Anh có lẽ do thần giao cách cảm nên ít nhiều gì thì cô cũng cảm nhận được dòng tư tưởng của thằng học trò cũ vì thẳng thừng mà nói, giờ đây không hiểu tại sao cô lại có suy nghĩ y như là của Lợi vậy. Chúng ta hãy tả một chút về nhan sắc cô Hải Anh vậy nhé! Mái tóc uốn lượn xiton mượt mà, óng ả, êm ái và mềm mại như nhung phủ xõa đến giữa tấm lưng tôm thon thả, ôm lấy một khuôn mặt trái xoan nhỏ nhắn, khả ái. Vầng trán cô cao, đôi mắt cô tuy hí nhưng rất long lanh, ngời sáng, ươn ướt, đen láy và cong vút như sóng lượn đôi hàng mi sắc lẻm như dao cau ; sống mũi cô tuy thấp nhưng nhỏ gọn nằm cân đối giữa hai gò má hơi hóp và nhô cao hai lưỡng quyền. Nổi bật phía trên chiếc cằm lẹm xinh xinh là đôi môi đều đặn hình trái tim mọng thắm, hồng đỏ tuy có phần hơi mỏng nhưng thật quyến rũ, khêu gợi. Cô Hải Anh tuy vóc dáng, thân thể nhỏ con, gầy guộc nhưng không phải vì vậy mà không có da có thịt ; do vậy, người cô khá cân đối, có đường nét đầy đặn tuy chưa đạt đến mức độ tuyệt mỹ của một pho tượng Thần Vệ Nữ nhưng khá kiêu sa, dễ dàng thu hút lôi cuốn người khác phái. Trong lúc hai cô trò vẫn còn hoang mang, phân vân cực độ thì bỗng khuôn mặt Lợi áp vào mái tóc cô thoang thoảng mùi dầu gội đầu Dove lẫn lộn với mùi son phấn, mùi da thịt thăng hoa từ thân thể cô ; cô Hải Anh yên lặng để cho nó hôn nhẹ lên tóc cô và trong lúc cô vẫn còn đang ngây ngất, lưỡng lự thì đôi môi nó đã nhanh chóng hôn lần xuống hai bên mang tai, xuống vầng trán, xuống đôi mắt sắc sảo của cô. Khuôn mặt cô không ngớt nghiêng qua nghiêng lại nhưng cô có vẻ như không hề phản đối, cự tuyệt Lợi gì cả mặc dù trong bụng cô lúc này ưng chưa hẳn là ưng mà chối cũng không rõ ràng là chối. Cả hai cô trò lúc này đều cùng nhau thăm dò đường đi nước bước trước khi bước vào một cuộc tình cấm vụng trộm, lén lút trong một đêm mưa tầm tã, dai dẳng. Tuy tâm trạng vẫn còn rất sợ cô nhưng dù gì đi nữa thì hiện tại, Lợi cũng phải cố gắng chiếm lấy thế chủ động tiến công cho nên nó rất mạnh dạn, có thể nói là táo bạo vì nếu mà ngừng lại thì không bao giờ cơ hội sẽ quay lại lần thứ hai ; tất nhiên nó phải thẳng tiến trong chinh phục, chiếm đoạt, thưởng thức cô giáo cũ của nó. Với tâm trạng hồi hộp, lo âu xen lẫn rạo rực, háo hức, từng nụ hôn của nó đặt lên khuôn mặt cô càng lúc càng nồng nàn, cháy bỏng và nó rất lấy làm sung sướng khi thấy cô Hải Anh cũng đang bắt đầu hôn trả lại vào má, vào mũi nó. Thời gian như ngừng chuyển động, không gian dần dần lắng đọng lại nơi gian buồng ngủ bên trong căn nhà hai vợ chồng thầy Bình, chỉ có cơn mưa đêm là vẫn rả rích tựa như con tim hai cô trò vì lúc này đây, cả hai đôi môi đang thực hiện cái ý nghĩ là muốn tìm kiếm, tìm hiểu nhau ; cũng phải mất gần cả hai phút ngập ngừng, bẽn lẽn, nữa muốn nữa không, đôi môi hai cô trò vừa mới chạm khẽ vào nhau thì lập tức dính chặt vào với nhau như là dùng keo silicon. Quả thật là bất ngờ, cô Hải Anh và Lợi cả hai không ai lý giải được vì sao họ lại đến với nhau bằng tình yêu như một cơn gió thoảng, tựa một áng mây bay và không khác một cánh hoa rơi. Ngay từ những giây phút đầu tiên của
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Truyện Lầu Xanh, Cô Giáo Hải Anh MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2