> > Truyện Lầu Xanh: Chị Gái Chăn Bò
• Thể loại: Đọc truyện sex - Truyện lầu xanh
• Đăng lúc: 28/03/2013 - 21:23
• 5778 xem - 124 [Thích]
Truyện Lầu Xanh: Chị Gái Chăn Bò
28/03/2013 - 21:23  Hình ảnh Truyện Lầu Xanh: Chị Gái Chăn Bò Đọc truyện sex  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Chị gái chăn bò thực ra không phải là chị ruột cũng không phải chị họ của Lợi mà là một chị bạn học cùng với nó vào năm học lớp 6 tại trường cấp II, III Nguyễn Trãi. Chị ta tên là Hồ Thị Thúy, hiện giờ chị đã 19 tuổi nghĩa là so với nó, chị hơn nó những 2 tuổi. Lúc ấy, vì lớn tuổi nhất lớp nên bạn bè cùng lớp đương nhiên là tôn vinh lên hàng đàn chị và trong lớp, cho dù đứa nào có dữ dằn đến mấy đi chăng nữa cũng phải một chị Thúy, hai chị Thúy chứ không thể nào giỡn chơi được. Vả lại, tuy là con gái nhưng tính tình chị không thể nào nhu mì, hiền hậu như những bạn gái khác mà trái lại thật đanh đá, hung dữ còn hơn cả con trai đến nỗi cả lớp đều phải lắc đầu lè lưỡi chào thua. Chuyện gì chứ chuyện gây lộn hay đánh lộn, chị đều xếp sòng và dĩ nhiên là không ai giành được chức vô địch của chị ; dĩ nhiên chính vì vậy nên chưa hết học kỳ I, chị Thúy đã phải đọc bản kiểm điểm trước toàn trường những hai lần. Chị không những xấu tính mà nhan sắc chị lại còn không được đẹp cho lắm, giống y như là nồi nào úp vung nấy ; do thế nên đây cũng chính là một trong những nguyên nhân khiến cho chị bị bạn bè chọc ghẹo rồi tức lên dẫn đến gây gỗ đánh nhau. Là con gái nhưng thân thể tay chân chị vừa mập mạp vừa ô dề với nước da nâu bóng, mịn màng ; mái tóc chị vàng khè vì ăn nắng tuy luôn được kẹp gọn lên nhưng lúc nào cũng hơi rôi rối. Vầng trán chị cao ráo nhưng ngược lại, đôi mắt chị lại ti hí, đùng đục, hơi một chút long lanh với hai hàng mi cụt ngủn và nằm dưới hai hàng lông mày rậm như chổi xể. Sống mũi chị thấp lại bè bè ra hai bên nằm giữa cân đối với hai gò má nhô cao hai lưỡng quyền và trên chiếc cằm vuông vức là đôi môi dày mọng, dảnh lên, mỗi khi cười để lộ hai hàm răng tuy trắng ngà nhưng không được đều đặn cho lắm. Vóc dáng chị từ trên xuống dưới thẳng tắp suôn đuột một dòng, hình như là chẳng thấy eo co chi cả ; so với các bạn gái đồng trang lứa, có thể nói chị Thúy quá kém cỏi về mặt lôi cuốn, thu hút và quyến rũ. Hơn nữa, nét quê mùa lộ rõ nơi khuôn mặt và tướng tá của chị vì gia đình chị ở tận miệt cuối xã Long Hương, giáp ranh với khu vực hồ RMK gần sát chân núi Dinh, sống với đàn bò 15 con. Tuy tính tình như vậy nhưng không phải là đụng ai, chị cũng gây gỗ đánh nhau cho được, nhất là đối với những đứa bạn dễ thương, hiền lành, hay giúp đỡ bạn bè như Lợi. Ngoài việc ăn nói đàng hoàng với chị, nó vẫn thường hay cho chị mượn vở chép bài mỗi lúc chị nghỉ học hoặc chỉ dẫn chị làm bài tập Pháp văn (nó là một trong những học sinh học giỏi môn Pháp văn nhất của lớp). Dĩ nhiên, dù cho vật có đổi sao có dời đi chăng nữa thì chị Thúy hoàn toàn không bao giờ là mục tiêu mà nó quan tâm, để ý đến ; lúc ấy, nó cứ mãi vọng tưởng đến Mỹ Thanh, một bạn gái học cùng lớp thâm thấp và dễ thương lạ. Cuối năm lớp 6, do thi lại nhiều môn và phần tại học yếu nên chị Thúy không đủ điểm lên lớp, phải lưu ban ; sau đó, ngại chổ lớn tuổi nên chị bỏ học, tiếp tục rong ruổi cùng đàn bò rày đây mai đó đặng phụ giúp gia đình. Biết được điều này vì thỉnh thoảng mỗi lần đạp xe đi chơi, đôi lúc Lợi bắt gặp chị dẫn bò đi ăn bên đường và lần nào, nó cũng dừng lại tán dóc với chị ; chị cũng vui vẻ nói chuyện với nó chứ không hề mặc cảm gì cả, lần nào chị cũng đều chia quà cho nó như lóng mía, bánh ú... Dạo này, sau chuyến vượt biên không thành phải lưu lạc ngoài hoang đảo cùng chị Năm Hoàng hơn hai tháng trời, vì phải nghỉ ở nhà đợi năm sau học lại nên nó thường xuyên đi chơi và gặp gỡ chị Thúy. Vì đã khôn lớn hơn lúc trước nên ngoài chuyện ăn quà của chị chia sẽ, nó còn mua lại cho chị thật nhiều quà như trái cây, bánh mì… khiến chị phải mủi lòng sục sùi. Chị chăn bò theo một lộ trình nhất định, từ Long Hương băng đồng về phía nhà máy nước Bà Rịa rồi lội ruộng thẳng đến cống Bà Vụng, có khi đi xa tận Hòa Long. Cứ mỗi sáng gần khoảng 8 giờ, Lợi đạp xe đến cổng nhà máy nước chờ chút xíu là chị lùa bò đi đến, chị dẫn xe thằng bạn vào gửi ở nhà một người bà con của chị gần đó rồi cùng Lợi theo sau đàn bò, vừa đi vừa nói cười vui vẻ. Trưa đến, hai chị em chui vào một vườn cây nhà nào đó và giở cơm mang theo cùng ăn với nhau ; đồ ăn tuy chỉ là rau muống xào, khô, mắm ruốc…nhưng đối với hai đứa thì thật giống như cao lương mỹ vị, cơm bữa nào như bữa nấy đều sạch sành sanh. Chiều về, đến nhà máy nước, chị Thúy vào nhà bà con dắt xe đạp ra cho nó và hai đứa chia tay nhau, ai về nhà nấy. Hơn một tháng trời phụ giúp chị chăn bò, tình cảm giữa chị Thúy và Lợi vô tình đã trở thành thắm thiết hơn lúc nào chẳng hề đứa nào hay biết ; cả hai chỉ cảm nhận được mỗi một điều đó là khi gặp nhau thì vui vẻ, nói cười huyên thuyên còn lúc vắng nhau thì buồn buồn, nhơ nhớ. Trò chuyện với nhau, nó vẫn lễ phép một chị Thúy hai chị Thúy còn chị thì cứ mày tao chi tớ với nó và mặc dù vậy nhưng trong bụng chị thương nó vô cùng ; ngày lại qua ngày, tháng nối tiếp tháng, giữa hai đứa vẫn chưa hề có chuyện gì không phải xảy ra cả. Một lần, Lợi bỗng dưng nảy ra ý nghĩ là rủ chị Thúy đi xem phim buổi tối rồi do ngại ngùng, lần chần mãi đến những năm ngày sau, nó vẫn chưa thốt ra được nên lời với chị thì lại xảy ra một vụ đánh nhau giữa chị Thúy với một đám con trai chăn bò. Số là Lợi ngày nào cũng đều theo chị đi chăn bò nên chuyện này dần dần đập vào mắt, lọt lổ tai mấy thằng chăn bò dân Hòa Long tuổi trạc từ 15-20 ; tụi này thấy ngứa mắt sao sao ấy nên cứ hễ thấy chị Thúy và Lợi ở đâu buông lời chọc ghẹo nham nhở, nói hai chị em là hai vợ chồng chăn bò đẻ ra bò con…Ban đầu, chị còn nhường bỏ qua coi như là chẳng có chuyện gì xảy ra cả ; chị không thấy quê chứ Lợi thì vừa quê vừa tức đến nóng cả mặt. Một ngày nọ, sau khi ăn cơm xong tại một vườn cây gần cống Bà Vụng, nó chui vào một bụi rậm để đi toalet và lúc trở ra, nó chạm trán với ba thằng chăn bò. Tụi này cợt nhã : - Ê, con vợ mày đâu mất tiêu rồi hả, thằng nhóc? - Thằng nhóc, con vợ mày xấu xấu vậy chứ nhìn kỹ coi cũng đã thấy mẹ, hả mậy? - Bữa nào, bạn có cử chỉ đẹp kêu vợ mày ra cho tụi này chơi mầy cái cho đỡ ghiền coi! - Má, tụi bây dám ăn nói vậy hả? – Lợi lớn tiếng. Vừa nói xong là nó lãnh trọn hai cái tát tai tóe lửa thấy đến cả mười ông trời ; quá đau đớn nhưng nó phải cố ghìm tiếng khóc. Chị Thúy ở chổ cột bò, thấy thằng bạn chị đi lâu quá nên đi tìm, từ xa chị đã phát hiện ra Lợi đang bị ăn hiếp ; thế là chẳng nói chẳng rằng chị chạy đến tả xung hữu đột đấm đá cả ba thằng mất dạy kia thùm thụp. Sự xuất hiện của “nữ tướng” thật thần sầu quỷ khóc khiến cho tụi chăn bò trở tay không kịp ; cả ba thằng đành lãnh chịu đòn đau nhưng nhất quyết không chịu thua. Có thêm hai thằng nữa từ đâu chạy đến và thấy tình hình có vẻ gay cấn, Lợi liều mạng lôi từ trong bụi ra một nhánh tre gai quất túi bụi vào đám chăn bò du côn để giải vây cho chị Thúy vì cho dù chị đang ở trên tay chúng đi chăng nữa thì đôi khi, mãnh hổ nan địch quần hồ. Thấy thằng bạn nổi xung lên, chị Thúy thêm tinh thần cùng nó rượt tụi chăn bò chạy có cờ. Chiều hôm đó, hai chị em lùa bò về sớm vì nhà chị Thúy hôm nay là ngày giỗ ông nội. Khi đến nhà, nghe chị Hường báo lại thằng An có đến đây xin phép cho Lợi vào rẫy ở đồi Phong Phú chơi đến sáng mai sẽ về, nó mừng thầm trong bụng với một dự định thật táo bạo là nó sẽ đi Phong Phú nhưng không đi, chỉ lấy đó làm cớ để đến nhà chị Thúy chơi chiều nay, vì lúc nãy chị có kêu nó nhưng do không biết là có xin phép bố mẹ được hay không nên nó chưa dám nhận lời. Sau khi tắm rửa sạch sẽ, nó lễ phép xin phép bố mẹ rồi dắt xe đạp ra chạy về phía Xóm Cát, rẽ quặt về phía Ty Điện lực, đạp thẳng qua Long Hương. Đến nhà chị Thúy, nó được chị vui mừng đón tiếp, khác hẳn với vẻ hung dữ của chị lúc trưa khi đánh nhau với đám chăn bò du côn ; thấy tâm trạng chị như vậy, nó mới bậm môi bấm gan nói nhỏ với chị là tối nay nó mời chị đi xem phim có được không? Nghe qua, những tưởng là chị sẽ phùng mang trợn má với nó, nào ngờ chị thoáng ngần ngừ rồi gật đầu đồng ý. Đám giỗ nhà chị Thúy thật đông người, không biết ai là ai cả ; chị Thúy và Lợi được xếp vào ngồi ăn ở dưới nhà bếp cùng một đám bạn trạc tuổi và lại có ưu tiên ăn trước vì chị có công chuyện do cậu chị giao cho phải làm tối nay. Mấy bữa rày, đêm nào cậu cũng đều vào khu cống Bà Vụng để ngủ trông coi chuồng bò tạm làm ở đấy có tất cả tám con mới mua từ Long Khánh về ; ngặt tối nay, cậu phải lái đò qua hầm cá ở Long Sơn để chở cá về giao cho mối tại chợ Bà Rịa nên cậu nhờ chị Thúy đi giữ chuồng bò cho cậu một đêm. Ngồi trong bàn ăn, sợ thằng bạn mình ngại nên chị gắp rất nhiều thức ăn cho nó ; nào chả giò, nào lagu kèm bánh mì, nào bánh hỏi thịt quay, nào bún lẩu…Ăn uống no nê, chị Thúy mang theo đèn pin, thùng nước đá cùng ít trái cây rồi dắt xe đạp ra, cùng Lợi đi ngược lại con đường quốc lộ 51 về phía Bà Rịa. Nó dẫn chị vào một quán café-video cách quán phở Thanh Hà một ngã tư, đây chính là nơi mà năm ngoái nó và cô Hải hay đến uống café xem phim rồi sau đó là dính luôn với nhau. Khi đã ngồi yên vị trong quán, lúc này nó mới để ý thấy là chị Thúy có vẻ khang khác ngày thường, không hẳn là do chiếc áo xoa màu xanh dương và chiếc quần saten bóng lưỡng chị mặc trên người mà nét mặt chị hình như có một lớp phấn nên trắng hơn thì phải, còn nếu không lầm thì từ mái tóc dài của chị cũng thoang thoảng một mùi dầu thơm. Thấy Lợi không những im lặng mà còn có vẻ chăm chú để ý nhìn mình, chị hơi ngượng : - Nè, có gì lạ không mà sao Lợi cứ nhìn tui hoài vậy? - Đâu có gì đâu! – Lợi chối bừa vì sợ chị nổi sùng lên thì nó chỉ có nước chết mà thôi – Chị uống gì? - Lợi kêu cho tui café đá đi. Tui thích uống café đá lắm. Lợi gọi chủ quán làm hai ly café đá và sau khi hai đứa nhâm nhi café khoảng năm phút thì chiếc tivi 21 inch trong quán bắt đầu chiếu một bộ phim xã hội đen Hồng Kông. Chị Thúy có vẻ thích thú vô cùng, chị vừa uống từng ngụm café vừa xem phim và cũng không quên bàn tán, thảo luận, dự đoán cùng thằng bạn về bộ phim đang xem. Xem xong hai bộ phim, nhìn đồng hồ quán thì thấy đúng chín giờ, với tâm trạng hơi chán nản, Lợi toan từ biệt chị để về nhà thì chị bỗng thầm thì rủ nó vào cống Bà Vụng ngủ canh chừng bò của cậu chị chung với chị cho vui. Nó mừng còn hơn là bắt được vàng vì dẫu sao nó vẫn còn dịp để gần gũi chị, vả lại gia đình nó đã cho nó tự do nguyên cả một đêm nay rồi thì còn ngần ngại chi nữa mà không chịu đi chơi cùng chị cho uổng phí đi cơ hội ngàn năm chỉ có một mà thôi. Vậy là nó trả tiền café rồi cùng chị, hai đứa hăm hở đạp xe đi về phía Xóm Cát, nhắm hướng cầu Bà Vụng thẳng đến. Trời đêm nay không có trăng nên mọi đường mọi nẻo đều tối om om đến nỗi dù cho có ngửa bàn tay lên thì chắc cũng chẳng trông thấy gì cả. Sau khi gửi xe tại nhà một người quen sát mé đường, chị Thúy cầm túi trái cây, đi trước chậm rãi từng bước một và soi đèn pin cho Lợi xách thùng nước đá lầm lũi theo sau trên con đường mòn len lõi giữa các vườn cây. Khoảng gần năm phút sau, hai đứa lò mò bước vào một cái chòi mái lợp tranh, vách chổ bằng lá buôn, chổ bằng lá dừa nước được ngăn ra làm đôi, gian ngoài là chuồng bò cách biệt với gian trong là chổ ngủ bằng một vách gỗ đóng sát mặt đất, nền lát xi măng. Chị Thúy dẫn thằng bạn chị vào gian trong, chị tắt hẳn đèn pin sau khi mở cái đèn măngxông treo nơi sợi dây kẽm thòng từ trên cây đà ngang căn chòi xuống. Ở đây chỉ có mỗi một cái giường đơn bằng gỗ mộc trãi manh chiếu tương đối hãy còn mới, có thêm một cái gối ôm và một cái mền cũ màu cứt ngựa cùng với hai ba cái ghế đẩu chứ ngoài ra không còn đồ dùng nào khác. Tuy ở sát chuồng bò nhưng phần vì có vách ngăn kín vả lại phân bò mùi của nó không hắc, không đậm như phân các loài vật khác nên cũng chẳng có gì gọi là ô nhiễm môi trường cả. Mỗi ngày đi chăn bò, chị Thúy và Lợi đều đi ngang qua đây nhưng chưa lần nào ghé vào vì chẳng có gì để chơi, vả lại cậu chị thường hay tận dụng căn chòi này làm nơi sát phạt bài cào, xì zách, xập xám với mấy tay lái bò. Lúc nãy, trên đường đi vào, vì trời tối nên cả hai chị em đều không để ý là đã xuất hiện những luồng gió lành lạnh thổi tới ; giờ đây, một trận mưa đêm bất thần ào ào đổ xuống khiến hai đứa không khỏi giật mình thảng thốt, hú hồn nếu mà đi chậm một chút thì chắc chắn là ướt như chuột lột. Do vách chòi che kín và cả hai gian đều có cửa ra vào đóng kín nên dù mưa lớn gió to vẫn không thể tạt vào được, chỉ có hơi cảm giác một chút lành lạnh mà thôi. Lợi nhìn quanh quất chỉ thấy có mỗi cái giường thì bất chợt chạnh lòng nghĩ ngợi chả nhẽ tối nay, nó lại ngủ chung với chị ấy trên cái giường này hay sao? Như đi guốc trong bụng thằng bạn, chị Thúy chề môi nói : - Sao ông tướng? Hổng dám ngủ chung với tui hả? Ai ăn thịt ăn cá gì ông tướng đâu mà sợ. - Ở đây có cái gì trãi dưới đất được không chị? - Lợi hỏi chi vậy? - Thì để tui ngủ dưới đất cho, còn chị ngủ trên giường cho thoải mái! - Thôi đi ông! Bây giờ nghe lời tui, Lợi nằm ở mé trong, còn tui nằm ngoài. Giường rộng mà, không có chật chội gì đâu. Lợi để ý thấy từ lúc trưa, sau khi dẹp loạn đám chăn bò Hòa Long thì bỗng dưng chị Thúy thay đổi hẳn kiểu cách xưng hô với nó ; trước kia, hễ chị mở miệng ra toàn là mày tao, còn giờ lại kêu tên nó và xưng bằng tui. Dĩ nhiên là nó làm sao mà biết được đã có một vườn hoa nở rộ trong tận cõi lòng chị khi chị thấy thằng bạn chị tuy yếu sức nhưng cũng cố gắng bênh vực chị bằng cách cầm nhánh tre quất túi bụi vào mấy thằng chăn bò ; nếu không có hành động của nó thì cho dù có dữ dằn đến mấy, chị cũng khó lòng mà thắng nổi đám chăn bò du côn du đãng kia. Không còn cách nào nữa cả, nó đành cùng chị ngồi xuống giường nhâm nhi mấy trái nhãn khi nãy chị mang theo ; hai chị em vừa ăn vừa nói chuyện vui vẻ. Khi nãy, mặc dù uống ly café đá pha hơi đậm nhưng vì xem liên tục hai bộ phim nên giờ Lợi đã cảm thấy ngáp ngắn ngáp dài ; để nguyên cả áo chemise màu xám và quần tây xanh, nó co cả người nằm xuống mé trong chiếc giường. Lát sau, chị Thúy cũng từ từ ngã người nằm cạnh nó nơi mé ngoài và trận mưa đêm bên ngoài chẳng khác gì một bản tình ca nhẹ nhàng, du dương rót vào tai hai đứa trước khi sa vào giấc ngủ say nồng trong cảm giác tuy lành lạnh nhưng thật ấm áp, dễ chịu hòa quyện với mùi phân bò hăng hăng. - Hồi trưa, công nhận chị dữ thiệt, làm tụi chăn bò chạy có cờ! – Vừa ngáp, Lợi vừa nói. - Lợi mới là dữ hơn tui đấy! Lần đầu tiên tui mới thấy. Từ đó đến giờ, tưởng đâu là hiền lắm, ai dè…- Ngừng một chút, chị tiếp – Nè Lợi, bữa nay là ngày vui nhất cuộc đời chị từ trước đến nay đấy. Nói thiệt với Lợi, chị ước được đi xem phim lâu rồi nhưng chưa hề có dịp, nay lần này là lần đầu tiên Lợi làm tui thỏa nguyện đấy. Tui cám ơn Lợi nhiều lắm! - Thôi mà, có gì đâu mà chị phải cám ơn tạc nghĩa chi cho mệt vậy! Nói qua nói lại một lát, cả hai chị em đều cùng chìm đắm vào giấc ngủ hồi nào cũng chẳng hề hay biết và lúc đầu, chị Thúy phải cười thầm vì thằng bạn chị cứ co nép hết cả người vào vách, không dám đụng chạm vào người chị giống như là người chị mọc đầy gai vậy. Giờ đây, khi không còn biết gì nữa vì đã ngủ say, do tiết trời mưa đêm lành lạnh vả lại, tấm mền xổ ra đắp trên người hai đứa không đủ nên dần dần cả người Lợi nằm sát vào thân thể chị. Không biết đã ngủ được bao lâu, chợt một tiếng sét nổ vang rền bên ngoài khiến cả hai cùng giật mình tỉnh giấc và khi nhận ra tình trạng ngẫu nhiên thân thể hai đứa nằm sát rạt vào nhau, nó cảm thấy hoảng sợ nhiều hơn là ngại ngùng vì tính tình chị chẳng khác gì Trương Phi như chúng ta đã biết rồi đấy. - Trời sáng chưa chị? – Nó hỏi đánh trống lảng. - Còn khuya trời mới sáng! Chị Thúy cùng Lợi không sao biết được là lúc này mới có gần 12 giờ đêm và chắc có lẽ là hoàn cảnh không gian vắng vẻ, tĩnh mịch của căn chòi chuồng bò không hề có ai cả trừ hai đứa ra khiến cho chị dạn dĩ bất chợt vòng tay ôm lấy người nó. Nó bỗng dưng đờ người ra, không biết phải ứng xử với chị ra sao khi chị chồm người tới hôn lên má lên mũi nó. Nó nằm yên mặc cho chị muốn hôn nó kiểu nào thì hôn và chỉ được khoảng gần hai phút đồng hồ sau, chị buông nó ra cằn nhằn : - Người gì đâu mà khờ ịt, chẳng biết gì cả. Cứ như là tượng đất không bằng! Chị ngồi dậy, chắc chắn chị không ngờ được rằng mình đã sai lầm khi đánh giá về thằng bạn nhỏ hơn chị hai tuổi ; chẳng qua nó cảm thấy quá bất ngờ, không tưởng tượng ra được là chị lại chủ động tỏ tình với nó, vả lại chị có cái vẻ ngoài khiến nó cứ sờ sợ, không có ấn tượng tình cảm thì làm sao trái tim nó nhanh chóng rung động cho được? Lần này thì khác, trong giây phút nó đã cảm nhận được nhịp đập của con tim chị đang rộn ràng trong khúc hát yêu đương ; tức thì với tâm trạng một người có lỗi mong muốn chuộc lỗi, nó bắt đầu cảm thấy rạo rực rộn ràng và ngồi dậy, lần hai cánh tay ôm vòng từ sau lưng ra trước ngực chị. Thực sự, hiện tại nó không phải dối trá để lấy lòng chị khiến chị nguôi giận mà nó cảm thấy yêu chị bất chợt chẳng khác gì trận mưa đêm bên ngoài. Có lẽ không phải do chị đẹp mà là chị dễ thương, có lẽ không phải do chị quyến rũ mà là chị cuốn hút nội tâm ; chị mau chóng nguôi đi cơn giận chẳng khác nào quả bóng bơm căng xì hơi xuống và đến lượt chị bị bất ngờ khi thấy nó ôm chị rồi khuôn mặt nó cúi xuống kề sát vào khuôn mặt chị. Nó không nói gì cả, không hề có một lời xin lỗi chị nhưng lại còn hơn cả nghìn lời xin lỗi vì đôi môi nó đang nhẹ nhàng hôn lên mái tóc chị vàng vàng vì cháy nắng nhưng thật mượt mà, êm ái và thoang thoảng mùi xà bông Dove. Chị Thúy yên lặng để thằng bạn hôn tóc mình, giống như một bong bóng mưa đêm vỡ tan trong hư vô ảo vọng, chị nhanh chóng rung cảm với tình yêu Lợi đang trao cho chị và chị từ từ thả lỏng người, nhắm nghiền đôi mắt, khẽ nhẹ nhàng xoay khuôn mặt lại đối diện với khuôn mặt người tình. Song song cùng lúc khi hai cánh tay chị lần lên ôm siết lấy hai bờ vai nó thì đôi môi nó cũng đã âu yếm di chuyển xuống trán chị, mắt chị rồi từ đấy lần đến sống mũi chị và hai gò má cao của chị. Hơi thở hai chị em bỗng nhiên mạnh dần lên, chị cũng đã bắt đầu hôn trả lại vào mũi, vào má, vào cằm nó và đôi lúc hứng tình mạnh mẽ, nó còn nhẹ lần hôn xuống vầng cổ chị cũng như là chị hôn lên những lọn tóc trên đầu nó. Từ nơi xương cùng hai đứa đều đồng loạt xuất phát một luồng điện có thể là hiệu điện thế mạnh đến hơn cả trăm ngàn kV rần rật chạy dọc theo hai bên cột sống lên trung ương thần kinh rồi từ đây lan tỏa ra khắp châu thân và tứ chi ; chính luồng điện này đã làm tăng thêm kích thích ham muốn những cái gì đó đang còn thiếu vắng trong tận cõi lòng hai đứa, làm cho vòng tay hai đứa ôm siết lấy thân thể của nhau thêm chặt hơn, thêm sát hơn. Chị Thúy không sao ngờ được rằng thằng bạn chị tuy nhỏ hơn chị những hai tuổi và có vẻ khờ khạo lại đã miệt mài từng trãi trong tình trường với cả thảy là 17 mối tình ; ngay từ những giây phút đầu tiên tuy nó hơi lụp cha lụp chụp, vụng về và lúng túng nhưng chị lại tỏ ra kết nó, thích nó một cách nhanh chóng. Dường như là đôi môi dày mọng, dảnh lên của chị từ nãy đến giờ vẫn cứ mấp máy gọi tên Lợi nhưng chỉ gọi thầm được thôi chứ không hề ra tiếng và lúc này, khi đôi môi nó trong màn đêm vắng lặng mày mò, lần tìm đôi môi chị thì tuyệt đối không một chút e dè, ngần ngại chi cả tuy chỉ hơi run rẫy, chần chờ chút xíu, đôi môi chị mở rộng đồng thời đưa lưỡi ra ngoài rồi hai đứa bắt đầu trao cho nhau nụ hôn đầu đời đầu tiên của một mối tình có lẽ là quá muộn màng với chị nhưng lại đến sớm với nó. Vậy là không còn gì có thể chối cải được cả, trên thế gian này lại có thêm một cuộc tình tuy lặng lẽ nhưng thật nồng nàn, say sưa và đắm đuối xảy ra giữa hai đứa bạn học cũ của nhau cách đây sáu năm về trước. Tình yêu đó đến với cả hai thật nhanh chóng, quá bất ngờ, không ai có thể lường trước ; chỉ kịp có thời gian vừa cảm nhận được men tình là đón nhận ngay chứ không thể nào mà nghĩ ngợi lung tung chi cho mệt. Song song với tích tắc thời gian, càng lúc đôi môi hai đứa càng quấn quýt nhau giống như có keo dán dính vào với nhau và hai đầu lưỡi hai chị em càng xoắn xuýt khiến cho nước bọt liên tục tứa ra hai bên khóe miệng chị và nó một cách ngất ngây, mê mệt. Thực sự mà nói, từ lúc bỏ học đi chăn bò cho đến nay đã được sáu năm, chị Thúy nhiều lúc rất muốn nhưng cũng không thể nào gặp gỡ được một người bạn học nào đó để có thể tâm sự loài chim biển ; thậm chí có đứa gặp chị tuy vẫn nhận ra chị nhưng lại cố tình ngó lơ, coi như không biết chị là ai. Ngoài nỗi
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Truyện Lầu Xanh: Chị Gái Chăn Bò MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2