> > Truyện Hay : Thái Hậu 15 Tuổi – Full
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 08/04/2013 - 16:28
• 808 xem - 83 [Thích]
Truyện Hay : Thái Hậu 15 Tuổi – Full
08/04/2013 - 16:28  Hình ảnh Truyện Hay : Thái Hậu 15 Tuổi – Full Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Truyện cực hay : Thái hậu 15 tuổi – full

“Hoàng thượng có ý chỉ, truyền Nam Cung hoàng hậu tấn kiến… tấn kiến… tấn kiến…”

Thái giám tuyên chỉ có giọng nói lanh lảnh hô lên thật to, trong hoàng cung rộng lớn nổi lên một hồi lại một hồi tiếng vọng chói tai, làm cho một người vốn đã phiền lòng không dứt lại phiền càng thêm phiền.

Trong điện, thật không có hình tượng, một người thiếu nữ uể oải nằm nghiêng trên giường, mệt mỏi ngồi dậy, miễn cưỡng mở mắt, lại miễn cưỡng nhếch môi lên một chút, cuối cùng mới nói ra vang vang hai chữ: ” Không đi”

Thái giám truyền chỉ vẻ mặt có một chút khó xử.

” Hoàng hậu nương nương, ngài …Ngài không thể không đi được! Đây…đây chính là thánh chỉ”.Hắn quỳ gối xuống, nhỏ giọng nói khó khăn.

“Không sao” Thiếu nữ quần áo không chỉnh tề trở mình qua, ngã lại lên giường, lần này cả mí mắt cũng lười nhấc lên, chỉ cười khẽ một tiếng, nói ” Lão già thối đó triệu kiến, Bổn cung đã đi qua mấy lần rồi? Trước kia không đi, bây giờ đương nhiên cũng sẽ không đi. Không đi, nói không đi nhất định không đi”. Đi chẳng khác nào là tự chui đầu vào lưới, nàng sẽ không ngu tự mình chuốc lấy phiền phức!

Thái giám bất giác cười khổ một cái.

” Hoàng hậu nương nương, lần này ngài phải đi mới được!” Hắn thấp giọng khuyên nhủ, trong giọng nói thêm một phần khốn khổ, ” Chỉ sợ, đây là hoàng thượng triệu kiến ngài một lần cuối cùng “

Người trên giường bỗng nhiên trợn to hai mắt, ngẩng đầu lên.

“Một lần cuối cùng là sao? “ Nàng thình lình quát lớn , cung nữ thái giám trong điện không hề phòng bị, đều bị dọa đến giật mình.

Ánh mắt sáng quắc đồng thời bắn về phía tên thái giám. Vẻ nóng lòng làm không người nào dám nhìn thẳng vào nàng.

” Nương nương, ngài còn không biết sao” thái giám ngẩng đầu, hướng về ánh mắt của nàng, lập tức cúi đầu thấp đi, hoảng sợ run run nói,” Hoàng thượng bị bệnh đã nguy kịch, hôm nay lại càng nặng thậm chí cả sức lực để nói chuyện cũng không có. Sáng sớm, Hoàng thượng hơi thở đã yếu ớt. Từ giờ Mão đến bây giờ, tất cả thái y đều tụ họp tại Phượng cung, nhưng Người một chút nước cũng không uống được, tất cả cũng đành lực bất tòng tâm. Bây giờ, Hoàng thượng đang dặn dò hậu sự ! “

Nghe thế, người ở trên giường liền phấn khởi nhảy dựng lên, thoáng chốc mở to đôi mắt sáng tròn.

” Có thật không, có thật không? Lão bất tử kia đích thực sắp chết?” Nàng gấp rút hỏi không ngớt, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy phấn khởi.

Cúi đầu, suy xét một lúc, thái giám mới thấp giọng do dự nói: ” Phải …phải”

Nguyền rủa vua, tội đáng chém, thậm chí có thể tru di cửu tộc. Thế nhưng…hoàng thượng dặn dò, nếu không nói như thế, hoàng hậu nương nương sẽ ngàn vạn lần không khởi giá.

“Thật tốt quá!” nhận được câu trả lời xác định, người trên giường vui mừng nhảy nhót, lấy khăn tay làm cờ vẫy vẫy ăn mừng.

Nhưng vừa nghĩ lại, một mối nghi ngờ dâng lên trong lòng.

“Không đúng”, nàng lắc lắc đầu nói,” Ngày hôm trước Bổn cung tại ngự hoa viên hóng mát, hắn còn chạy đến cùng Bổn cung giành nhau ăn bánh hoa mai kia mà”. Sinh khí dồi dào như vậy làm sao mà sắp chết được?

Thái giám lại cười khổ một cái.

” Nhất định… nhất định bởi vì một miếng bánh hoa mai ” hắn thấp giọng nói.

” Sao? ” Mất đi hưng phấn,thiếu nữ ngồi trở lại trên giường. Thân thể hơi nghiêng nghiêng, liền có cung nữ đem gối thêu hoa cho nàng đệm lưng. Sau đó nàng vẫy tay, cung nữ lập tức dâng lên trà thơm mới pha đã được làm cho nguội bớt. Nàng đưa tay nhận lấy, uống một hơi, mới thong thả hỏi, ” Như thế nào? “

“Nô tài còn nhớ rõ hôm đó, Hoàng thượng đoạt được từ trên tay ngài miếng bánh hoa mai cuối cùng, quá mức hưng phấn, liền bỏ vào trong miệng, ngay cả nhai cũng không, liền nuốt xuống. Nhưng ai biết…” Nói đến đây, thái giám liền ngập ngừng.

” Ai ngờ điểm tâm quá lớn, bỗng vướng tại cổ họng, nuốt không xuống, lại phun không ra, có phải hay không?” Thiếu nữ dựa vào sức tưởng tượng bổ sung.

“..Đúng là như thế” Thái giám vô lực gật đầu, ” Sau đó, tất cả thái y đều đã tới, thế nhưng tất cả đều bó tay, sau một hồi giằng co, cuối cùng phải đợi miếng điểm tâm trong cổ họng tan ra mới hết.”

Tội nghiệp hoàng thượng. Trong điện, tất cả cung nữ thái giám đều nghĩ như thế, trừ..ra..

” Ha ha ha, báo ứng ! Cái này là báo ứng ! ” Thiếu nữ ở trên giường không hề chú ý đến hình tượng, cất tiếng cười to.
Cái Lão bất tử kia, thật xứng đáng! Thật sự là tự làm tự chịu! Ai kêu hắn không có chuyện gì lại chạy tới quấy rầy nhã hứng của nàng, còn tranh đồ ăn với nàng nữa.

“Sau đó ? Sau đó thế nào ? ” cười đã đủ, thiếu nữ còn không buông tha tên thái giám, ôm bụng hỏi tới cùng.

” Sau đó…không biết thế nào, điểm tâm đã nuốt xuống, nhưng hoàng thượng đêm qua liền hấp hối, thái y đến xem qua, nhưng mà tìm không ra bệnh. Hoàng thượng cũng tự biết số mệnh đã hết, cho nên..”

“ Cho nên mới gọi bổn cung qua dặn dò hậu sự ” Thiếu nữ phấn khởi vơi đi, nghi ngờ trong lòng cũng không bị vui sướng hoàn toàn che lấp, ” Thế nhưng vì sao bổn cung không có nghe đến chuyện này “

” Bởi vì … hoàng thượng nói một người mạnh khỏe, bị nghẹn bánh hoa mai thành như vậy, nói ra rất mất mặt, nhiều lần căn dặn chúng nô tài, không được để lộ tin đồn ra bên ngoài, nhất là đối với ngài, hoàng hậu nương nương” Thái giám ngượng ngùng nói.

Lão già kia cũng tự mình hiểu lấy, nếu nàng biết được chuyện này sẽ đem hắn ra cười nhạo.

“Nói như vậy, Lão bất tử thật sự đã gần chết ? Chỉ yên tâm một phần, thiếu nữ hỏi thăm dò.

” Cái… này..” Thái giám muốn nói lại thôi. Nguyền rủa vua, nói một lần cũng đủ làm hắn run rẩy sợ hãi, hắn thực sự không dám nói lần thứ hai !

“ Nói mau, rốt cuộc là, có phải hay không “ thiếu nữ thấy hắn ấp a ấp úng,cực kỳ bất mãn, lớn tiếng ép hỏi.

Thái giám đành chịu, nhắm mắt, cắn răng, nghiêm túc phun ra một chữ : ” Vâng”

” Thật tốt quá” Thiếu nữ lập tức phát ra một tiếng hoan hô, vui vẻ từ trên giường nhảy xuống, ngay cả giày còn không kịp mang.
” Dặn dò hậu sự là chính xác. Ta đi, ta lập tức phải đi! ” Nàng ở trong điện chạy qua chạy lại, hết lấy cái này lại kêu lấy cái kia, bận bịu vô cùng.

” Lục Ngọc, Thu Dung hầu hạ bổn cung thay quần áo!”

” Tiểu Hỉ tử, nhanh đi chuẩn bị phượng liễn, phải nhanh phải nhanh ! “

” Hoàng hậu nương nương..” tất cả cung nữ thái giám ngơ ngác đứng tại chỗ, sững sờ nhìn nàng giống như con bướm trong gió, bay tới bay lui, thật dở khóc dở cười.

Hoàng thượng sắp cưỡi hạc quy tiên, thân là hoàng hậu, tại sao trên mặt nàng lộ rõ vui mừng, làm cho bọn họ không hiểu ra sao.

Thiếu nữ bận rộn một lúc, quay đầu thấy đám kia vẫn không nhúc nhích, đứng tại chỗ như pho tượng, liền giận tái mặt, thúc giục nói : ” Các ngươi còn sững sờ ở nơi này làm cái gì ? Nhanh lên một chút đi chuẩn bị, nếu là trước khi bổn cung tới cái Lão bất tử kia đã tắt thở, như vậy đại sự có thể không tốt ! “

” Hoàng hậu nương nương” cung nữ thái giám nhìn bộ dáng vội vã của nàng, không nói nên lời.

Nương nương, ngài hy vọng hoàng thượng sớm chết như thế sao? Ngài đừng quên, hoàng thượng chính là chồng của ngài !

Thập lục hoàng tử

Sau một phen luống cuống tay chân, Nam Cung Xuân Yến ăn mặc chỉnh tề nhảy lên phượng liễn, xa giá một mạch tăng tốc hướng đến tẩm cung của hoàng thượng – Phượng cung.

“Ngừng kiệu..”

Phượng liễn dùng tốc độ khó có thể tin nổi tới được cửa chính của Phượng cung, còn chưa ngừng ổn định. Thái giám dẫn đường còn chưa tới, Xuân Yến sốt ruột từ phía trên nhảy xuống, bắt đầu đi vào trong điện, không nghĩ dưới chân bị làn váy thật dài vướng lấy, lại đi quá nhanh, nên lảo đảo vài bước, thiếu chút nữa là ngã sấp xuống.

” Nương nương, cẩn thận..”

Theo sát phía sau, Lục Ngọc, Thu Dung phản ứng nhanh, bước lên phía trước đỡ lấy nàng.Vất vả lắm mới đứng vững, Xuân Yến đẩy các nàng ra, cười nói: ” Không có việc gì, không có việc gì, chính sự quan trọng hơn” . Vừa nói, bước chân hướng tới trong điện mà đi.

Lục Ngọc tay mắt lanh lẹ, đưa tay kéo ống tay áo của nàng.

Đi tới không được, Xuân Yến ra sức giãy giụa, lại giãy giụa, cũng không có kết quả.

Quay đầu lại, nàng không hiểu, nhìn về phía thị nữ của mình, hỏi ” Lục Ngọc, làm sao vậy? Vì sao ngươi kéo tay áo của bổn cung không buông ?”

Mau buông tay a ! Nàng muốn đi vào đưa cái Lão bất tử kia chặng đường cuối cùng! Chờ hắn nói một câu quan trọng ! Câu nói này liên quan đến nửa đời sau hạnh phúc của nàng.

Thu Dung đi lên, nhìn vẻ mặt không thể che giấu vui vẻ của nàng, thở dài một hơi, nói : ” Nương nương, vẻ mặt của người…”

” Vẻ mặt của ta, vẻ mặt bổn cung làm sao? ” Xuân Yến đưa hai tay lên mặt sờ tới sờ lui.

” Nương nương !” Lục Ngọc Thu Dung đồng thanh lớn tiếng kêu lên,vẻ mặt tức giận biểu lộ cùng một ý – người hiểu rõ mà còn cố tình.

” Được rồi, được rồi! ” Xuân Yến thỏa hiệp. Nàng bất đắc dĩ dỡ xuống vẻ mặt vô cùng phấn khởi, thay bằng một khuôn mặt bi thương. Khẽ cắn môi, tay phải ra sức véo bắp đùi vài cái, ép ra vài giọt nước mắt, lúc này mới đau thương buồn bã mở miệng..

Hoàng thượng…

Nhưng lời còn chưa nói, sự tập trung của nàng liền bị phân tán bởi một đội nhân mã chậm rãi đi tới. Dẫn đầu là một thiếu niên thoạt nhìn rất yếu ớt, tựa hồ một trận gió đến là có thể thổi được hắn đi.

Giống như trong trí nhớ của nàng, gương mặt hắn trắng bệch nhợt nhạt, so với đám phi tần bôi một lớp phấn thật dày thì mặt hắn còn kinh khủng hơn. Nếu đem trên người hắn- trang phục quý giá nhuộm thành màu trắng…Chà, người không biết, còn tưởng giữa ban ngày gặp phải quỷ!

Xuân Yến trơ mắt nhìn hai tên thái giám đỡ hắn, hướng về phía nàng đi tới, tốc độ so với rùa bò còn muốn chậm hơn.

Qua gần khoảng năm phút, những người này mới từ xa một trăm mét đi tới trước mặt nàng, theo lễ nghi quỳ xuống.

” Tham kiến hoàng hậu nương nương, nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế.”

Cái tên giống quỷ kia cũng không ngoại lệ, hai thái giám dìu hắn cúi người hơi hơi thấp xuống, sau đó mở miệng, nói dường như không ra hơi ” Nhi thần tham kiến mẫu hậu” xem như đã hành lễ.

Tất cả phép tắc đã xong, lúc này Xuân Yến mới nâng tay lên, bày ra một nụ cười độ lượng giả tạo, dịu dàng nói

” Thập lục hoàng nhi miễn lễ, bình thân.”

” Tạ ơn mẫu hậu”

” Tạ ơn hoàng hậu nương nương”

Đều đặn tạ ơn xong, tất cả mới đứng dậy, hai thái giám có trách nhiệm nhanh chóng đỡ thiếu niên đứng lên.

Lại lần nữa đối diện gương mặt hù chết người không đền mạng, Nam Cung Xuân Yến không khỏi giật mình, líu lưỡi không nói nên lời, thầm nghĩ …người kia thật độc ác! Hổ dữ còn không ăn thịt con!

” Mấy ngày không gặp, không biết hoàng nhi thân thể có đỡ chút nào không” Như thường lệ, rập theo một khuôn – đối thoại lại bắt đầu.

” Đa tạ mẫu hậu quan tâm, nhi thần khỏe” hắn trả lời.

” Như thế rất tốt, bổn cung cũng yên tâm” vẻ mặt tỏ ra như được an ủi cộng thêm một câu trả lời thở phào nhẹ nhõm. Nam Cung Xuân Yến hận không thể vỗ tay khen ngợi kỹ thuật diễn xuất hoàn mỹ của bản thân.
………………

Trong lúc nói chuyện, đã có nội thị đi vào bẩm báo. Chỉ chốc lát, thái giám thân cận bên cạnh đương kim hoàng thượng – Phúc công công một mạch chạy đến cắt đứt đối thoại của họ ” Hoàng hậu nương nương, người …người đã tới rồi. Hoàng thượng … Hoàng thượng đang chờ người! “..

” Chờ bổn cung? Dặn dò hậu sự phải không? Được rồi, bổn cung vào ngay !”

Tâm tư của nàng ngay lập tức chuyển qua việc quan trọng nhất, Xuân Yến xoay người, chấn chỉnh lại vẻ uy nghi rồi nhanh chóng bước vào trong điện.

Ở sau lưng nàng, thiếu niên được người dìu chậm rãi tiến về phía trước. Hắn một tay che miệng, phát ra vài tiếng ho nhẹ, mi mắt rũ xuống, làm cho người ta không thấy rõ được ánh mắt của hắn....
Đọc tiếp:
tải về máy Truyện hay : Thái hậu 15 tuổi – full

Tải về cho máy java, đọc ngoại tuyến:
tải về máy .jar
tải về máy .jad Truyện Hay : Thái Hậu 15 Tuổi – Full

tải về máy black berry

Truyện hay : Thái hậu 15 tuổi – full
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Truyện Hay : Thái Hậu 15 Tuổi – Full MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2