> > Truyện Cảm động, Lặng Lẽ Yêu Anh.
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 08/04/2013 - 23:31
• 2265 xem - 112 [Thích]
Truyện Cảm động, Lặng Lẽ Yêu Anh.
08/04/2013 - 23:31  Hình ảnh Truyện Cảm động, Lặng Lẽ Yêu Anh. Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
“Có những ngày như thế, em lặng lẽ yêu anh. Có nhữ...

“Có những ngày như thế, em lặng lẽ yêu anh. Có những lúc như thế, chỉ mình em nhớ anh”...


ấn vào đây tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....
Thân tặng Diễm Lê, chúc em sớm tìm được hạnh phúc.
Truyện cảm động, ặng lẽ yêu anh.

1. Gặp lại người cũ

Tháng 10. Chuyến bay hôm nay rất đông người. Hạnh San phải len lỏi mãi mới tìm được đến chỗ ngồi của mình. Cô vừa ngồi xuống thì thấy Bảo Nam ngồi ghế bên cạnh cũng đang thở hổn hển vì mệt. Anh quay sang cô, mỉm cười và đưa cho cô một tờ giấy thấm mồ hôi. Mỗi hàng ghế có ba người ngồi. Trong hàng ghế của Hạnh San còn có một cô bé nữa ngồi ngoài cùng. Cô bé chỉ khoảng 16, 17 tuổi, đang cầm một tờ tạp chí đọc say sưa. Ngồi ở phía trên hình như là bạn của cô bé đó, vì thỉnh thoảng lại thấy cô bé này nhổm lên chỉ chỉ gì đó trong tờ báo. Rồi đột nhiên, đôi mắt cô bé mở to ra như vừa phát hiện ra điều gì lí thú lắm trong tờ tạp chí. Cô bé đọc to lên cho người bạn phía trên nghe thấy:

- Này, nghe tớ đọc câu này hay lắm nhé.

Bảo Nam ngồi bên cạnh tủm tỉm cười vì sự ngây ngô của cô bé, anh cũng cố ngó vào tờ tạp chí xem trong đó viết gì.

“Nếu sau này, một lần trong cuộc đời mình, bạn gặp được người bạn thực sự yêu thương, và bạn cũng tin người đó sinh ra là để dành cho mình, thì bạn nhất định phải nắm lấy cơ hội để được ở bên người ấy, không được bỏ cuộc. Chỉ cần nghĩ là một ngày người ấy cũng có cảm xúc giống như bạn, thì có khó khăn nào là bạn không thể vượt qua.”

 

Nhận ra hai anh chị ngồi cạnh cũng đang lắng nghe mình, cô bé quay lại mỉm cười, lắc lư hai bím tóc. Hạnh San im lặng. Mọi vật xung quanh cô như đang trở nên mờ nhạt dần. Ngay cả một tiếng động cũng không nghe thấy. Phải rồi, câu triết lí này cô đã đọc từ lâu rồi. Cô bé này, cũng giống như cô ngày đó. Mỉm cười hồn nhiên khi đọc xong. Vì cứ nghĩ, rất dễ dàng để gặp được người mình yêu thương. Hạnh San quay mặt sang một bên, dựa đầu vào cửa sổ. Rồi cô thấy một giọt lệ rơi lên mu bàn tay mình. Là nước mắt của cô à? Không phải, là của Bảo Nam. Cô bé thắt bím tóc nhìn những cảm xúc trên gương mặt hai anh chị ngồi cạnh mình thì vừa ngạc nhiên lại vừa tò mò: “Tại sao chị ấy lại buồn như vậy? Tại sao anh ấy lại khóc? Chỉ là một câu danh ngôn thôi mà?”

 

***

 

Mấy tháng trước...

 

Hà Nội, cuối tháng 5, mùa hè đã đến, hoa phượng nở rực rỡ khắp nơi, những cơn gió xuân đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho những tia nắng trong veo của mùa hè. Sau chuyến bay dài gần 20 tiếng, cuối cùng Hạnh San cũng về tới thành phố của tuổi thơ cô. Dù có đi xa bao lâu chăng nữa, đối với Hạnh San, gia đình là tất cả. Gia đình của cô ở đây. Và có lẽ, cả trái tim của cô, cũng chưa bao giờ thực sự rời xa nơi này. Hạnh San đang là sinh viên năm cuối một trường đại học bên Mĩ. Cô đi du học đã 4 năm nhưng cũng ít khi về nhà bởi bố mẹ Hạnh San rất thường xuyên bay sang thăm cô con gái duy nhất. Mùa hè này, Hạnh San quyết định về lại Hà Nội. Cô nhớ căn phòng nhỏ của mình, nhớ những cuốn sách cũ cô từng sưu tập vẫn đang để ngay ngắn trên giá sách, nhớ người đã kiên nhẫn ngồi dán lại từng trang sách cho cô. Hạnh San vừa về tới nhà thì mẹ cô đã cuống quýt nấu đủ món cho cô ăn. Hạnh San chỉ nhìn thôi cũng đã cảm thấy no rồi. Trong lúc nói chuyện với mẹ, có rất nhiều chuyện cô muốn hỏi nhưng lại không sao mở lời được. Và rồi, như hiểu được tâm sự của Hạnh San, mẹ cô nói:

 

- Con đã về rồi thì lúc nào rảnh rỗi hãy liên lạc với Thiên Bình nhé. Hai đứa cũng lâu không gặp nhau rồi mà.

 

Hạnh San hơi giật mình khi mẹ cô nhắc tới một cái tên mà cô đang cố tình lảng tránh. Và rồi cô hỏi lại:

 

- Thiên Bình vẫn sống cùng bạn hả mẹ?

 

- Không, bạn nó tháng trước chuyển trường khác nên không sống ở đấy nữa. Thiên Bình đang tìm người thuê nhà cùng.

 

Hạnh San gật nhẹ đầu một cái, cố làm ra vẻ không quan tâm. Mẹ cô chép miệng một cái rồi nói tiếp:

 

- Cái thằng Thiên Bình này cũng kì lạ. Mẹ đã bảo về đây sống rồi mà nó không chịu. Nhà mình thưa người, có ai xa lạ đâu mà nó ngại chứ!

 

Hạnh San không hề ngạc nhiên. Tất nhiên là Thiên Bình sẽ không chịu về rồi. Anh còn mặt mũi nào mà gặp cô nữa chứ. Dù cho cô không có ở đây thì hàng ngày phải đi qua phòng của cô, phải nghe mọi người nhắc tới cô, anh làm sao chịu đựng nổi. Hạnh San tự nhiên nhớ lại cái lần gặp cuối cùng của cô và Thiên Bình. Chẳng tốt đẹp gì. Hạnh San đã lấy ba lô của mình đập vào vai anh. Còn anh thì im lặng, không biện minh, không giải thích gì. Cô đã hét lên với anh, cô đã khóc mà anh cũng không có phản ứng gì. Ai bảo trái tim con người ta không thể làm bằng đá chứ? Nếu không phải bằng đá, thì trái tim Thiên Bình làm bằng gì? Chí ít cũng là thứ kim loại rắn chắc gì đó. Sắt hay đồng chẳng hạn.



Nói là không quan tâm, nhưng Hạnh San cũng không thể không tò mò về cuộc sống hiện tại của Thiên Bình. Không biết trông anh ra sao rồi. Đã ba năm, chắc nhìn cũng già dặn hơn trước. Hạnh San về nhà đã một tuần, bạn thân cấp một, cấp hai và cấp ba đều đã gặp lại rồi. Chỉ còn Thiên Bình là chưa. Ai gặp cô cũng hỏi cô và Thiên Bình dạo này thế nào rồi làm Hạnh San phát cáu lên được. Cô có cảm giác mọi người nghĩ cuộc sống thú vị của cô chỉ xoay quanh “hoàng tử đá” Thiên Bình hay sao. Trong cái thời đại công nghệ số này, Thiên Bình không có nick chat, cũng không dùng facebook, Hạnh San thấy anh thật nhà quê. Nhưng thật lòng điều làm Hạnh San bực mình là cô không có cách nào liên lạc với anh được, không có cách nào biết về cuộc sống của anh. Có thể nói, Thiên Bình đã chặn mọi cửa Hạnh San có thể biết về anh.

 

Loay hoay mãi rồi Hạnh San cũng tìm được lí do để tìm gặp Thiên Bình. Cô phát hiện ra trên giá sách của mình có một cuốn sách của anh. Hồi đó, hoặc là anh để quên ở đây. Hoặc là cô cố tình lấy của anh rồi giữ lại. Mà nhìn vị trí cuốn sách bị nhét lẫn trong đống truyện tranh như che giấu, Hạnh San nghĩ khả năng thứ hai là cao hơn. Cô đi đi lại lại trong phòng, đứng trước gương để tập lời sẽ nói khi gặp Thiên Bình. “Ồ, tình cờ quá, lại gặp anh ở đây Thiên Bình”. Không không, không thể được. Nhà của anh ta mà, đâu có chuyện tình cờ được. “Chào Thiên Bình, lâu quá không gặp nhỉ?”. Không thể được. Nghe cứ như là mình mong được gặp anh ta lắm vậy. Lúc nói thế thể nào cơ miệng mình cũng bị kéo lên. Rồi Thiên Bình sắt đá đó sẽ tưởng là mình đang cười cho mà xem. Còn gì là thể diện chứ?... Rồi Hạnh San lại lục tung tủ quần áo của mình lên. Cô thử rất nhiều quần áo trước gương. Váy ngắn, váy dài, quần bò, quần nhiều túi. Hạnh San nghĩ nếu một thời gian dài không gặp lại thì có lẽ cô nên chuẩn bị một chút sự thay đổi về ngoại hình. Thật ra cô không biết Thiên Bình sẽ nghĩ gì nếu thấy mái tóc đen dài hồi cấp ba của cô đã bị cắt phăng, nhuộm màu tím và làm xoăn phần đuôi. Chắc chắn anh sẽ ngạc nhiên nhưng không thể hiện ra ngoài. Nét mặt cũng sẽ không một chút thay đổi. Rồi anh sẽ cười thầm trong bụng vì biết dù cô có thay đổi ngoại hình đến mấy, màu tóc có nhuộm bao nhiêu lần, thì riêng trái tim vẫn dành cho anh. Cái cô bé ngày ấy cố gắng bày tỏ tình cảm với anh và bị anh làm tổn thương dường như vẫn còn ở đâu đó trong cô. Dường như chưa bao giờ thực sự đi xa cả. Nghĩ vậy, Hạnh San nằm lên đống quần áo rồi úp luôn một chiếc khăn choàng lên mặt.

 

Hạnh San không muốn gặp Thiên Bình nữa. Cô đứng lên cất cuốn sách lại chỗ cũ, định sẽ tìm lí do khác mà gặp anh. Hạnh San đi lòng vòng trong phòng, nhìn xung quanh một lúc rồi nằm vật ra giường. Cô gãi tai. “Trời, mình điên đầu mất. Sao phòng của mình mà lại toàn thấy những đồ vật gợi nhớ tới anh ta thế?”. Trong phòng Hạnh San, khung ảnh có tấm hình của Thiên Bình, chiếc bút bi anh cho cô mượn vẫn còn cắm trong ống bút, cuộn len cô dùng để đan khăn tặng anh vẫn còn trên mặt bàn. Hạnh San bật người dậy, chạy vòng quanh phòng một lúc thu dọn tất cả những đồ mang dấu ấn của Thiên Bình cất hết vào ngăn kéo. Cô tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ mở ngăn kéo đó ra. Nhưng khoảng 5 phút sau thì cô phải hủy bỏ lời hứa của mình vì lỡ tay nhét luôn điện thoại của mình vào đó.

 

Hạnh San từ từ chìm vào giấc ngủ vì mệt. Trong lúc ngủ, trong đầu cô cố hình dung ra phản ứng của Thiên Bình nếu anh gặp cô. Anh sẽ nói như thế nào nhỉ? Chắc vẫn là cái giọng điệu dửng dưng quen thuộc: “Chào em, đến có việc gì không?” Hoặc là cái giọng dạy đời: “Đi có mấy năm mà nhìn em phát tướng quá đấy. Không chịu chạy bộ đúng không?”... Hạnh San có cảm giác mí mắt mình hơi nhíu lại trong lúc ngủ. “Chả hiểu sao mình lại phải quan tâm tới lời nói của Thiên Bình đến thế? Anh ta có quan tâm gì tới lời của mình đâu chứ?”

 

***

 

Tối chủ nhật, nhìn thấy mẹ mua hoa cắm trong nhà, Hạnh San ngạc nhiên hỏi:

 

- Sao ngày bình thường mà lại cắm hoa hả mẹ?

 

Mẹ cô vừa tỉa cành vừa vui vẻ nói:

 

- Hôm nay mẹ mời Thiên Bình tới ăn cơm tối đấy. Mua hoa trang trí cho nhà có không khí.

 

Hạnh San chả nói gì, tặc lưỡi một cái rồi ngồi ra ghế bành xem ti vi. Nhưng tâm trí cô đâu có để ở chương trình truyền hình đang phát sóng chứ. Hạnh San bật đi bật lại các kênh khác nhau, nghĩ thầm: “Thế đấy. Mình đi học mấy năm mà lúc về chẳng có đến một nụ hoa, còn anh ta đến thì được cả bình hoa luôn. Mà mẹ lại còn phải mời nữa. Anh ta cứ như là thượng khách ấy. Cứ làm như là bận rộn lắm vậy!”. Mẹ Hạnh San đặt lọ hoa lên chiếc kệ cạnh ti vi rồi vui vẻ kể:

 

- Con biết không. Mấy cô làm cùng chỗ mẹ cũng ngạc nhiên lắm nhé. Lúc trước ai cũng tưởng con với Thiên Bình lớn lên sẽ thành một đôi. Thế mà lại…

 

Hạnh San nhìn những bông hoa đủ màu trước mặt, sắc mặt hơi biến đổi, thầm nghĩ: “Ai mà chả tưởng như thế. Nhưng có phải muốn là được ngay đâu. Cái anh Thiên Bình đấy, chả nể nang ai cả. Dù người ta có khóc trước mặt thì anh ấy vẫn quay lưng bước đi như thường.” Rồi mẹ tiếp tục nói làm Hạnh San càng thêm nóng ruột:

 

- Thời gian trôi qua nhanh thật đấy, con thì 20 tuổi, cái thằng bé Thiên Bình cũng đã 23 tuổi. Nó vừa tự lập mà lại giỏi giang, chăm chỉ mà khiêm nhường. Tốt nghiệp đại học thì được giữ lại trường làm trợ giảng, bây giờ lại đang đi làm ở văn phòng luật sư. Thanh niên như nó bây giờ hiếm lắm.

 

Hạnh San nghĩ thầm: “Đúng là hiếm thật. Tìm mãi cũng chỉ thấy có mình anh ấy. Tìm cả nước Mĩ cũng chẳng thấy có người thứ hai giống như vậy”. Và rồi nghĩ tới chuyện Thiên Bình sẽ trở thành luật sư, Hạnh San chống cằm: “Chọn nghề cũng thích hợp thật. Cái bản mặt lạnh lùng của anh ta tội phạm nhìn qua là đã khiếp sợ rồi”. Đang xem ti vi, Hạnh San đột nhiên ngừng lại, nhìn chằm chằm vào phần giới thiệu của bộ phim “Playful kiss” đang chiếu trên ti vi. Cô lắc đầu. Nhân vật nữ chính trong phim ngốc nghếch, hậu đậu mà có được tình yêu của nhân vật nam chính đẹp trai, thông minh tài giỏi. Đúng là những điều này chỉ xảy ra trong phim thôi. Hạnh San nhìn cái cảnh nhân vật nữ đưa thư tỏ tình cho nhân vật nam. Cô đưa tay lên chống cằm. “Hồi đó, chẳng lẽ trông mình cũng đáng thương vậy sao? Trông giống một tên ăn xin đang cầu xin tình yêu, còn Thiên Bình thì giống như vị thánh đang đi ban phát vậy.” Nghĩ tới đó, Hạnh san lắc đầu quầy quậy: “Nhưng thánh đâu có keo kiệt như vậy”.

 

Đột nhiên, mẹ Hạnh San quay sang hỏi cô: “Mà mấy tháng trước con kể là có bạn trai rồi mà. Cậu ấy là người thế nào?”. Hạnh San hơi ngượng ngùng khi mẹ hỏi về bạn trai của cô. Thực ra, cô chả có gì để kể với mẹ cả. Vì cô biết, theo thói quen, thể nào mẹ cô cũng làm phép so sánh với Thiên Bình. Nhưng sao mà so sánh được chứ? Thiên Bình chỉ cao hơn một mét bảy, còn Bảo Nam - người yêu hiện tại của Hạnh San - hồi học cấp ba đã từng được mời làm người mẫu. Thiên Bình thì lúc nào cũng như khúc gỗ, giọng nói và cử chỉ đều lạnh lùng, còn Bảo Nam thì ân cần, luôn biết cách an ủi người khác, lại chăm sóc cô rất chu đáo. Tính ra thì điểm gì Thiên Bình cũng không bì được với Bảo Nam. Vậy mà anh lại từ chối tình cảm của cô? Chẳng có nhiều ưu điểm gì mà anh chẳng bao giờ chịu nhún nhường.

 

Nhắc đến mới nhớ ra, đã mấy hôm rồi Hạnh San không nói chuyện với Bảo Nam. Anh có nhắn nhiều tin nhắn cho cô nhưng cô chỉ trả lời rất ít thì phải. Giữa Hạnh San và Bảo Nam tới giờ, dù gọi là người yêu nhưng nói chuyện cung kính như khách. “Có bao giờ như thế này không nhỉ? Người ta đi bên ai đó chỉ vì cảm thấy hai người khá xứng đôi. Nếu không đi cùng nhau, thì chẳng nên đi cùng ai nữa. Có bao giờ nắm tay ai mà tự dưng cảm thấy bàn tay mình không thể ấm lên được? Có bao giờ tự hỏi sao ở trong vòng tay của ai đó mà lại cảm thấy ngột ngạt không?”...

 

Năm giờ chiều, Hạnh San biết Thiên Bình sắp tới và cảm thấy rất hồi hộp. Cô vẫn chưa sẵn sàng để đối mặt với anh lắm. Cô âm thầm mở cửa chạy ra thư viện gần nhà. Đây là thói quen từ lúc nhỏ của Hạnh San. Cứ mỗi lần lo lắng là cô lại chạy vào thư viện. Có lẽ cái cảm giác được lọt thỏm giữa những chồng sách cao làm cô thấy yên tâm hơn. Đã gần tới giờ đóng cửa nên thư viện rất ít người. Hạnh San chạy ra chỗ trú ẩn quen thuộc của mình. Chiếc bàn bằng gỗ lim mà cô thích chui xuống phía dưới. Hạnh San nghĩ thầm: “Không biết mình có còn chui vừa không?” Lúc nhỏ, mỗi lần mẹ Hạnh San bảo cô đi cùng Thiên Bình tới thư viện, trong khi Thiên Bình ngồi cặm cụi đọc sách thì Hạnh San đi khám phá khắp nơi. Thư viện có những giá sách cao ngất. Cô lúc nào cũng đòi Thiên Bình chơi trốn tìm với mình. Nhưng rồi anh bỏ ngoài tai, chẳng bao giờ chịu đi tìm cô cả. Toàn là Hạnh San tự chui vào một chỗ nào đó rồi lại phải tự mình chui ra thôi. Thiên Bình chẳng bao giờ nói với mẹ về cái sự lười biếng đọc sách của Hạnh San, cũng chẳng bao giờ chịu tham gia vào trò chơi của Hạnh San, nhưng luôn chờ cô ở cửa lúc thư viện sắp đóng cửa. Chắc là vì anh biết, sớm muộn cô cũng phải chui ra khỏi chỗ ẩn nấp của mình. Và anh chẳng việc gì phải đi tìm cô cả, vì cô sẽ tự đi tìm anh mà.

 

Hạnh San cúi người xuống, cô vẫn chui vừa gầm bàn sau ngần ấy năm. Ấm áp, vững chãi và an toàn, Hạnh San thấy cảm giác này thật quen thuộc. Và rồi cô nhận ra có một giọng nói rất quen gần bên tai mình. Cô hơi ngẩng đầu lên. Có một người đang cúi xuống, nhìn thẳng vào cô. Hạnh San đã nhìn rõ đó là ai. Chả trách mà cảm giác lại thân thuộc tới vậy. Hạnh San bật dậy, bị cộc luôn đầu vào bàn. Cô cố nhịn cảm giác đau nhói. Nhưng rồi, chàng trai đang đứng trước mặt Hạnh San chìa một bàn tay ra cho cô. Cô nhìn anh, nhìn bàn tay chìa ra trước mặt mình rồi tự bò ra ngoài. Anh nhìn cô, miệng hơi mỉm cười vì sự trẻ con của cô. Rồi anh vẫn im lặng, cương quyết không mở lời với cô trước. Hai người họ cứ đứng nhìn nhau một lúc như thế, không ai chịu nói gì. Rồi không chịu được nữa, Hạnh San đành phải nói:

 

- Thư viện sắp đóng cửa rồi mà. Anh đến đây làm gì?

 

- Anh tới trả sách.

 

- Vậy thì trả đi. - Hạnh San nói cụt lủn một câu rồi bỏ đi. Đột nhiên, cô nghe có tiếng anh gọi giật cô lại.

 

- Hạnh San, đứng lại đã!

 

- Không đứng!

 

- Đứng lại đi.

 

- Tại sao?

 

-Vì… dây giày của em bị tuột kìa.

 

Hạnh San liếc nhanh xuống chân mình rồi lúng túng. “Trời ạ, sao dây giày của mình lại bị tuột vào lúc này chứ? Mình phải hạ thấp người xuống trước mặt anh ta sao?”. Hạnh San buộc nhanh lại dây giày. Cô định chạy đi thì chợt phát hiện ra một điều kì lạ. Cô đứng lên, dõng dạc nói:

 

- Thiên Bình, quầy trả sách là ở bên này cơ mà!

 

Trên đường về, Hạnh San cứ cười tủm tỉm suốt. “Có thể chứ, nếu anh làm em lúng túng thì em cũng phải làm anh xao nhãng. Thiên Bình, em đã trở về đây rồi thì anh đừng hòng mà sống yên ổn như trước đây. Em không giống ba năm trước nữa, em bây giờ sẽ là khắc tinh của anh”. Hạnh San đi được một đoạn, nhìn qua gương của chiếc xe ô tô đỗ sát vỉa hè thì thấy Thiên Bình đang lẽo đẽo đi đằng sau. Giữa họ vẫn có một khoảng cách nhất định. Hạnh San cắn nhẹ môi: “Mình nên đi chậm lại hay đi nhanh lên nhỉ? Nếu đi chậm lại, anh ta sẽ tưởng mình cố tình chờ anh ta. Thế thì mất mặt lắm. Mình sẽ đi nhanh lên”. Và thế là Hạnh San đi nhanh lên thật, rảo bước thật nhanh như đang cố không để Thiên Bình bắt kịp. Nhưng anh cũng đâu có định đuổi kịp cô. Anh nhìn những bước chân mau lẹ của cô trên đường, trong lòng chỉ thầm nghĩ: “Đi nhanh như vậy, không sợ bị tuột dây giày nữa sao?”.

 

 

 

2. Tình yêu đâu phải trò đùa

 

Năm Hạnh San 8 tuổi, bố cô mang về nhà một cậu bé hơn cô 3 tuổi. Đó là con trai một người anh em kết nghĩa với bố. Vợ chồng bác ấy đã qua đời đột ngột trong một tai nạn giao thông. Bản thân bác ấy cũng là trẻ mồ côi nên cậu bé này không có ai thân thích cả. Cậu bé đó là Thiên Bình. Lúc đầu sự hiện diện của Thiên Bình làm Hạnh San chẳng thoải mái chút nào. Tự nhiên phòng của Hạnh San bị ngăn làm hai, một bức vách dựng lên để Thiên Bình có phòng. Rồi thì đi học cũng phải đi cùng nhau. Mà Thiên Bình có phải người vui vẻ gì cho cam. Lúc nào cũng mang bộ mặt bí xị im lặng ngồi trên xe buýt, khiến Hạnh San thấy đoạn đường đến trường không khí sao mà nặng nề thế. Thiên Bình và Hạnh San cùng được mẹ cho đi học dương cầm. Hạnh San học rất chểnh mảng, cả tháng mà chẳng đánh xong một khuông nhạc trong khi Thiên Bình tập luyện rất chăm chỉ. Chả thế mà mẹ cô rất quý Thiên Bình, thỉnh thoảng cứ hay đùa anh cũng là con trai nhà này.

 

Hạnh San bắt đầu có chút cảm tình với Thiên Bình khi một buổi sáng trước khi đi học mẹ cô nhắc:

 

- Tí con nhớ ngậm mấy viên thuốc ho đi nhé.

 

Hạnh San ngạc nhiên:

 

- Ủa, sao mẹ biết con đau họng vậy?

 

- Là Thiên Bình nói với mẹ tối qua con ho cả đêm, chắc là bị cảm rồi.

 

Hạnh San tự nhiên cảm thấy vui vui trong người. Phòng của cô và Thiên Bình chỉ cách nhau một bức tường. Thảo nào mà anh lại nghe thấy. “Vậy là anh ta cũng không đến nỗi vô tâm như mình nghĩ”. Nhưng lúc Hạnh San nói cảm ơn với Thiên Bình thì anh chỉ nhún vai một cái rồi nói:

 

- Không có gì. Tiếng ho nghe ồn quá thôi.

 

Năm Hạnh San 14 tuổi và Thiên Bình 17 tuổi, lần đầu tiên họ không học chung trường nữa. Thiên Bình lên cấp ba và có nhiều bạn bè hơn. Buổi học đầu tiên ngồi trên xe buýt mà không có Thiên Bình ngồi cạnh, Hạnh San không vui như cô tưởng. Cô thấy hơi trống trải, dù rằng bình thường họ chỉ ngồi cạnh nhau nhưng dù sao cô cũng đã quen với cái cảm giác có anh ngồi bên cạnh. Rồi thì Thiên Bình phải đi học thêm nhiều hơn, Hạnh San học năm cuối cấp hai cũng bận bịu ôn thi, họ chỉ thường gặp nhau trong bữa tối. Rồi một ngày, Hạnh San chợt nhận ra, lên trung học, Thiên Bình tham gia đội bóng rổ nên trông nước da anh ngăm ngăm rắn rỏi hơn rất nhiều. Và cô bắt đầu thấy có những cô gái đi qua anh thì quay lại tủm tỉm cười. Rồi một hôm trời mưa đột ngột nên mẹ bảo Thiên Bình mang ô tới đón Hạnh San ở lớp học thêm. Một cô bạn của Hạnh San nhìn thấy Thiên Bình thì nói thầm:

 

- Đây là anh họ mà cậu hay kể đấy á? Đẹp trai nhỉ?

 

- Đẹp chỗ nào?

 

- Mắt, mũi, miệng nhìn đều đẹp cả.

 

Từ hôm ấy Hạnh San lúc nào cũng nhớ mang theo ô trong cặp. Cô không thích những người bạn cùng lớp nhìn thấy Thiên Bình. Hạnh San lúc nào cũng chỉ muốn giấu Thiên Bình đi, không cho ai nhìn thấy anh. Lúc đầu thì cô nghĩ chắc mình không ưa gì Thiên Bình nên mới như thế. Nhưng sau đó cô đã biết là không phải. Một lần đi qua phòng của Thiên Bình thì Hạnh San tình cờ thấy một hộp quà đặt ngay ngắn trên mặt bàn. Cô nghĩ thầm chắc Thiên Bình tặng cô bạn gái nào ở trường đây và tự dưng cảm thấy không vui. Hạnh San nghĩ có lẽ vì cô ghen tị. Thiên Bình chưa từng tặng thứ gì cho cô cả. Nhưng rồi sau đó cô phát hiện đó là món quà Thiên Bình tặng cho mẹ cô. Và Hạnh San tự trách bản thân mình sao quá vô tâm. Ngày 20 tháng 10 mà cũng quên không tặng quà mẹ. Thiên Bình chỉ là người đến ở nhờ nhà cô. Nhưng anh đã cư xử như thể mọi người ở đây là người thân của anh.

 

Rồi thì Hạnh San cũng thích Thiên Bình. Năm học lớp 10, các bạn gái trong lớp cô có phong trào đan khăn tặng cho người mình thích. Hạnh San cũng tập tành đan khăn. Những ngón tay cô thỉnh thoảng lại bị mũi kim đâm vào. Nhưng cô vẫn cảm thấy rất vui khi nghĩ tới lúc Thiên Bình nhận món quà
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Truyện Cảm động, Lặng Lẽ Yêu Anh. MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2