> > Trách Mình Nguyễn Thành Công
• Thể loại: Entry của tôi - Về Cuộc sống
• Đăng lúc: 04/05/2013 - 22:38
• 969 xem - 72 [Thích]
Trách Mình Nguyễn Thành Công
04/05/2013 - 22:38  Hình ảnh Trách Mình  Nguyễn Thành Công Entry của tôi  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
20-11

Category: Đời sống, Tag: Đời sống,Gia đình
11/14/2010 01:53 am
Trách mình Nguyễn Thành Công



Trên bước đường thành công của 1 con người, ngoài sự nâng niu đùm bọc của người mẹ người cha thì còn có sự dạy dỗ,chở che của các thầy cô giáo. Những công lao đó không hề nhỏ tí nào, đối với tôi cũng vậy, từ lớp 1 đến lớp 9 tôi đã được nhiều thầy cô dạy dỗ và học được nhiều điều,nhiều thứ, chín chắn hơn rất nhiều khi bước vào cổng trường Quỳnh Lưu 1 thân mến! Ở đây một lần nữa tôi lại được sự dạy dỗ nhiệt tình của cô giáo chủ nhiệm và các thầy cô khác.

Thời gian trôi qua rất nhanh, tôi đã hoàn thành được một nửa thời gian học tập tại trường mà cứ cảm thấy như vừa mới hôm qua. Vừa hôm qua, tôi mới bước vào trường với đầy bỡ ngỡ, lạ lùng. Vào buổi đầu tiên đi học với một cảm giác hồi hộp nhưng khi gặp cô chủ nhiệm tôi cảm thấy có cảm giác gì đó yên tâm và quen thuộc đến lạ lùng. Tôi nhìn thấy ở cô sự nhiệt tình, chu đáo từ lần gặp đầu tiên. Nhìn vẻ mặt cô tôi đoán được rằng cô đang rất vui khi được dạy lớp tôi-một lớp chọn của trường. Đối với nghề giáo viên, điều hạnh phúc nhất là được dạy những lớp chọn của trường và được học sinh yêu quý. Trong năm đó, tôi được cô giáo giao nhiệm vụ quản lí lớp. Lần đầu tiên tôi làm lớp trưởng nên có cảm giác không quen, tôi không biết làm gì, chỉ biết cố gắng bởi vì tôi biết cô rất hi vọng vào tôi. Nhưng sự việc lại không diễn ra như cô mong muốn. Lớp tôi thường xuyên đứng chót, học tập thì kém đi, càng ngày lớp càng tỏ rõ năng khiếu ‘nói chuyện’ , ‘nghịch ngợm’ của mình. Tuần nào lớp tôi cũng được lên dưới cờ, chúng tôi vẫn còn trơ trơ không có cảm nhận gì nhưng tôi cảm thấy được vẻ mặt xấu hổ của cô, vậy mà tôi không giúp được gì, tôi cảm thấy xấu hổ với cô và bản thân mình. Cuối học kì I, lớp tôi được biết đến là một lớp nghịch ngợm nhất trường với nhiều gương mặt ‘tiêu biểu’, lớp càng ngày càng đi xuống. Cô tôi đã tiều tuỵ rất nhiều vì lớp, khi nói chuyện với chúng tôi vẻ mặt cô rât buồn, mắt rưng rưng, vậy mà không có khi nào lớp tôi chịu nghe lời ,vẫn tiếp tục tái diễn, đã có đủ hình phạt nhưng rồi cũng chẳng là gì đối với những kẻ ”cứng đầu”. Đã có lần cô tôi khóc vì lớp, là một lớp trưởng khi nhìn thấy cô tôi như vậy tôi cũng thấy thương, tôi rất muốn giúp cô nhưng tất cả nổ lực của tôi đều vô dụng. Tôi cứ tưởng mình sẽ thay đổi được các bạn nhưng năng lực quản lý lớp của tôi không thể làm lớp tôi đổi mới. Tôi cứ trách mình là lớp trưởng mà không quản lý được lớp, là lớp trưởng mà không nói được các bạn, là lớp trưởng mà để cho giáo viên phải phiền lòng. Dần dần lời nói của tôi chẳng còn trọng lượng đối với mọi người, chẳng ai còn nghe tôi, tình trạng đó vẫn tiếp diễn đến hết năm. Lớp tôi xếp cuối bảng A, vì lớp tôi mà cô tôi không nhận được danh hiệu giáo viên tiên tiến.

Lên lớp 11, lớp tôi với bộ mặt mới mẻ rạng rỡ hơn. Lớp tôi trở lên tiến bộ hơn hẳn, tuy những ngày đầu kết quả chưa cao nhưng cũng không gọi là tài. Nhìn khuôn mặt của cô bây giờ tôi biết cô rất hy vọng vào chúng tôi, có lẻ tôi phải nổ lực nhiều hơn nữa để lãnh đạo tập thể lớp, chắc rằng chúng tôi sẻ tiến bộ hơn năm ngoái. Nhân ngày 20-11 tôi viết bài này để muốn nói lên cảm xúc của mình với cô giáo chủ nhiệm và tôi tin chắc rằng tất cả các bạn trong lớp cũng sẻ nghĩ như tôi. Chúng tôi sẽ dành nhiều điểm tốt, nhiều thành tích tốt để dâng lên giáo viên chủ nhiệm.

Nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20-11, thay mặt 47 thành viên tập thể lớp 11A4, Kính chúc các thầy cô giáo trong nhà trường nói chung và cô giáo chủ nhiệm nói riêng luôn luôn mạnh khoẻ, đạt được nhiều thành tích tốt trong dạy học, luôn nâng cao tay nghề để có thể dạy dỗ nhiều thế hệ trẻ sau này trở thành những người có ích cho đất nước.





Hối Hận

Cao Thị Thuỳ Linh



Người ta nói: ”Cô giáo là người mẹ thứ hai”.

Đúng vậy, công ơn người thầy người cô lớn như biển cả, cao như núi Thái Sơn, mỗi học sinh luôn biết ơn thầy cô. Nhưng chúng em lại không làm điều đó, chúng em đã phụ ơn cô rất nhiều lần. Chúng em không nhận ra cô đã lo lắng cho chúng em như thế nào? Cô lo chúng em có thành người xứng đáng cha mẹ, mọi người xung quanh hay không. Đó là cô chủ nhiệm lớp chúng em bây giờ. Cô là một người giản dị, ít nói, đầy nhiệt huyết của giáo viên. Nhưng có lẽ mọi việc như không được như cô muốn. Có lẽ rằng cô xui xẻo khi chủ nhiệm lớp chúng em. Lớp nghịch ngợm có tiếng trong trường, lúc nào cũng bị thầy cô nhắc phạt.

Cứ mỗi lần lên lớp, cô lại phải dành thời gian nhắc lớp, dùng những lời khuyên với lớp. Nhưng một điều thật xấu hổ chúng em đều không nghe, đều cho rằng cô nói quá. Mỗi lần như vậy, cô lại buồn, cô không nói gì nữa mà im lặng. Sự lặng im của cô làm chúng em thấy có lỗi quá. Thế là kết cục của chúng em là chịu hạng bét mà còn làm ảnh hưởng tới cô nữa chứ.

Chúng em hối hận lắm, hối hận về mọi thứ đã gây ra cho cô. Hối hận vì đã không nghe lời cô, không nghe những lời khuyên của cô. Giá như thời gian quay trở lại hay biết mấy, giá như thời gian quay trở lại thì mọi thứ đã không như thế này. Tất cả chúng em biết thì đã quá muộn khi những gì chúng em gây ra, nhưng chúng em cũng phải nói một lời rằng” chúng em xin lỗi cô”. Nếu như có cơ hội thì chúng em sẽ cố gắng.

Nhân ngày 20-11, chúng em xin lỗi cô, mong cô tha thứ, chúng em hứa sẽ lắng nghe những lời cô dạy bảo.

Thưa cô! Bây giờ những lời đó đã muộn chưa cô?







Cô giáo chủ nhiệm

Trần Thị Châu



V

ậy là mười một năm học đã gần trôi qua, trong kí ức tôi kí ức của một cô học trò từ lúc bập bẹ học chữ đến lúc tự mình đánh vần, viết chữ, tập làm toán…và cho đến nay có thể nói là cả một quá trình không phải là dễ để vượt qua. Cùng đồng hành với tôi trong suốt chặng đường đó ngoài người mẹ kính yêu thì cô giáo của tôi là người đã giúp tôi vun đắp, nâng cánh ước mơ trong từng nét chữ, trong từng câu nói, lời giảng, cô đã truyền đạt cho tôi.

Có người bảo học sinh phổ thông là giai đoạn quan trọng nhất, nó vừa là nơi chúng ta học tập, vừa là nơi chúng ta kết bạn và ở đó còn có hàng trăm hàng nghìn điều khác mà chỉ có học sinh phổ thông mới có được. Thật vậy, bước chân vào cổng trường cấp 3 QL1 vừa mừng, vừa bỡ ngỡ nhưng lại vừa lo lo vì nghe người ta nói thế. Nhưng thời gian đã chứng minh rõ điều đó không hoàn toàn đáng sợ như vậy, được kết bạn mới rất vui vì họ hoàn toàn xa lạ đối với chính mình, được học trong môi trường hoàn toàn khác cảm giác thật sự thích thú và điều làm tôi cảm thấy vui nhất là cô giáo chủ nhiệm. Cô chủ nhiệm thì chín năm học tôi đều có nhưng với cô Ý thì khác. Cô hiền lắm, hiền một cách khó tả. Lớp tôi đang học có thể nói là “nhất quỷ, nhì ma, thứ ba là lớp 11A4” nghe danh 11A4 thầy cô nào cũng thở dài một cách đầy ‘thán phục’, đó là thầy cô giáo bộ môn mà đã phản ứng như thế thì cô chủ nhiệm thì sao?

Cô Nguyễn Thị Hồng Ý, cái tên thật đẹp, cô đã chủ nhiệm lớp tôi năm nay là năm thứ hai. Năm đầu tiên chủ nhiệm, vì lớp cô đã gặp không ít khó khăn trong công tác của cô, nhưng cô không hề kêu hay than vãn, cô cứ im lặng vậy khiến chúng tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Kì nghĩ phen này thì cô sẽ xin chủ nhiệm lớp khác nhưng thật không ngờ, tôi vẫn được nhìn thấy cô trong năm học mới. Cô vẫn thế không có gì thay đổi mấy. Trong năm học này, lớp ngoan hơn năm trước nhiều và cô hình như cũng đã vui hơn mỗi khi đến lớp.

Bước sang năm học mới, mỗi thành viên lớp 11A4 đã lớn hơn, ai cũng có ý thức hơn, phong trào của lớp cũng nhiều hơn và lớp đạt thành tích cao hơn trước nhiều. Giờ đây các thành viên trong lớp hình như cũng hiểu nhau hơn, chúng tôi chơi với nhau vô tư và thoải mái, cùng nhau học tập, chuyển trò.

Nhưng chỉ có một điều mà tôi muốn nói nhất đó là: “Cảm ơn vì tôi đã được vào lớp 11A4, cảm ơn vì những gì đẹp đẽ nhất, vô tư nhất của tất cả các thành viên trong lớp đã đem lại, cảm ơn vì cô chủ nhiệm yêu quý đã không bỏ lớp, cảm ơn cô vì đã luôn dìu dắt và quan tâm chúng em. Mong cô sẽ luôn ở bên chúng em cho đến lúc chúng em ra trường”.







Người thầy đặc biệt

Nguyễn Thị Duyên



Hằng ngày nó vẫn đi qua ngôi trường này với ước mơ cháy bỏng là nó cũng được mặc bộ đồng phục đẹp đẽ đó, mang trên lưng cặp sách vui vẻ nô đùa với bạn bè. Đó là ước mơ dường như quá xa vời với nó, với những đứa trẻ lang thang cơ nhỡ.

Nhà nó nghèo lắm nên mới mười tuổi nó phải lên thành phố kiếm sống. Thấm thoát đã bốn năm trôi qua. Trong thời gian đó nó đã chịu bao vất vả, cực nhọc, trải qua bao sự ức hiếp, lừa lọc của bọn lưu manh. Nó có thể đã bị vào tù, chẳng còn là người hoặc đã chết nếu không có bác Nam cưu mang, đỡ đần nó. Bác cũng nghèo lắm, đạp xích lô kiếm sống qua ngày. Vợ bác mất từ lâu, bác lại không có con nên đưa nó về cho vui nhà vui cửa. Thấy nó không biết chữ, bác mua sách dạy cho nó biết đọc, biết viết, biết làm các phép toán đơn giản, vì điều kiện của bác cũng không thể cho nó đi hòc được. Bác còn kể cho nó nghe những câu chuyện cổ tích, chuyện về các danh nhân hay là những câu chuyện đẹp đẽ trong cuộc sống. Bác luôn rút ra các bài học cho nó, khuyên nó nên làm các việc tốt, có trái tim lương thiện. Bác còn dành cho nó tình thương yêu như con cái mình.

Nó còn nhớ lần nó bán vé số hôm trước cho một du khách nước ngoài. Ông khách đó không biết nên vẫn mua cho nó và còn cho nó thêm. Nó kể cho bác Nam nghe. Bác không nói gì chỉ lấy túi hành lí của nó đưa cho nó rồi bảo nó đi đi. Nó không hiểu tại sao nhưng cũng van nài xin bác ở lại. Bác nói bác không chấp nhận sống với kẻ lừa đảo. Nó hiểu ra và xin bác tha thứ, nó sẽ đi tìm vị khách nước ngoài đó để trả lại tiền. Bác nói “giấy rách phải giữ lấy lề, dù nghèo khổ cũng không được lừa người khác.

Hôm nay đi qua ngôi trường đó, nó thấy các bạn học sinh ngồi ngay ngắn trên sân trường. Nó đọc thấy dòng chữ trên băng rôn “Chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam ”, bỗng dưng nó nhớ đến bác Nam . Đúng rồi, bác chính là người thầy dìu dắt nó đi trên đường đời khó nhọc này. Nó thầm cảm ơn bác-người thầy đặc biệt của nó.





A4 chúng tôi nay hoàn toàn khác!

Lê Thị Hạnh



Bước vào năm lớp 10, sự bỡ ngỡ cứ bao trùm lên chúng tôi. Vì mới lên cấp 3, cái gì cũng mới mẻ. chúng tôi thấy mình thật ngỏ bé giữa một ngôi trường rộng lớn. Chắc hẵn ai cũng như thế chứ không riêng gì tôi.

Rồi một thời gian chúng tôi đã thân thiết với nhau, chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và cùng nhau cố gắng học tập. thoắt đã một năm đã trôi qua, chúng tôi đã bước vào lớp 11. Suy nghĩ của chúng tôi đã hoàn toàn khác, ý thức cũng cao hơn. Chúng tôi đang cùng nhau cố gắng trong học tập và xây dựng một tập thể vững mạnh trong mọi lĩnh vực. Chúng tôi cùng nhau bù đắp lổ hổng, những thiếu sót về kiến thức , về cách giải bài cho nhau. Và nhau lao động, có những phong trào tập thể sôi nổi.

Chắc hẳn, giờ đây mọi người sẽ phải nhìn A4 chúng tôi với một ánh mắt hoàn toàn khác, với sự khâm phục. Nổi tiếng là một lớp nghịch ngợm mà trở thành một lpứ năng động trong mọi hoạt động của lớp , của trường. Phải chăng, vì chúng tôi đã lớn, đã trưởng thành? Nhưng đó cuãng chỉ là một phần nhỏ, còn nguông đông lực lớn giúp lớp chúng tôi thay đổi chính là những người thầy giáo, cô giáo. Những người đã tâm huyết biết bao thế hêm học trò. Những người cô người thầy yêu quý, luôn muốn chúng tôi trở thành những người có ích cho xã hội, cho đất nước sau này.

Và một trong những người cô, người thầy mà chúng tôi kính trọng và biết ơn nhất là cô giáo chủ nhiệm…Cô Nguyễn Thị Hồng Ý! Chắc hẳn ai tiếp xúc với cô thì cũng set thấy được ở cô sự dịu dàng, hiền hậu…Cô đã giúp đỡ, ân cần khuyên bảo chúng tôi rấ nhiều. Tuy cô hiền nhưng chúng tôi vẫn tất khâm phục cô vì cách xử trí, lời ăn tiếng nói rất nhẹ nhàng và đặc biệt rất có ý nghĩa, khiến chúng tôi hiểu và nhận ra được nhiều điều. Những khi lớp gặp điều không tốt thì cô lại tìm cách đưa lớp đi lên. Những bạn nào có khó khăn hay có yêu cầu gì thì cô đều sẵn sàng giúp đỡ một cách chu đáo. Cô như một ngọn đèn thắp sáng cho chúng tôi, đưa chúng tôi đến bờ tương lai-Một tương lai tươi sáng tốt đẹp.

Cô ơi! Ánh mắt cô, nụ cười cô và cả những cử chỉ ân cần của cô chúng em sẻ mãi không bao giờ quên. Bởi cchúng em đã xem cô như một người mẹ thứ hai của mình.
Chúng em sẻ cố gắng để không phụ lòng mong mỏi, đức hy sinh của cô dành cho chúng em. Chúng em mong cô luôn luôn khoẻ mạnh để có thể tiếp tục dạy bảo, che chở cho em trên những chăng đường vươn tới ngày mai tươi sáng. Để nhóm lên những ngọn lửa niềm tin, sưởi ấm những tâm hồn của chúng em, Giúp em vươn lên học tập và trong cuộc sống.








Tấm lòng thầy cô

Nguyễn Thị An



Thời gian cứ thế trôi, ngày qua ngày và cuộc sống diễn ra với bao nhiêu câu hỏi. Và có khi nào bạn tự đặt ra câu hỏi cho bản thân: “Nếu không có thầy cô thì ta có được như ngày hôm nay hay không? ”

Kiến thức là một đại dương mênh mông và rộng lớn mà chúng ta thì lại như những hạt cát vô cùng bé nhỏ trong đại dương. Chúng ta làm gì và sẽ làm gì ư? Câu hỏi thật không khó trả lời bởi người có thể truyền đạt, vun đắp cho ta chính là ‘thầy cô’.Hơn ai hết họ là những người cha, người mẹ thứ hai luôn yêu thương, quan tâm, gần gũi với chúng ta. Thầy cô chính là người mở cánh cửa tri thức và dẫn dắt chúng ta vào sâu của cánh cửa đó. Thầy cô làm cho tâm hồn ta phong phú với những áng văn thơ bất hủ làm thay đổi cái nhìn của ta vào cuộc sống, giúp ta thêm yêu cuộc đời, yêu mọi người. Làm cho đầu óc ta nhanh nhẹn, tỉnh táo linh hoạt với những bài toán những phương trình, từ đó giúp ta có những phản ứng những suy nghĩ kịp thời trước mọi tình huống, có những ý nghĩ cách nhìn đầy thực tế. Không chỉ thế thầy cô còn tạo hứng thú cho chúng ta trong những giờ thực hành đầy tính sáng tạo, giúp ta hiểu rõ những lý thuyết đơn thuần chỉ trên sách vở. Ngoài những kiến thức trên sách vở thầy cô còn là những người dạy dỗ ta khôn lớn trưởng thành, là chỗ dựa tinh thần vững chắc chắp cánh và nuôi dưỡng những ươc mơ bay cao bay xa. Tất cả được thể hiện qua sự quan tâm chia sẽ lúc ta gặp khó khăn, ánh mắt nhìn âu yếm, sự vị tha trước những sai lầm của ta đưa ra những kinh nghiệm sống quý báu và cần thiết.

Chính vì thế nhân gian thường có câu “không thầy đố mày làm nên”. Thật vậy chính thầy cô đã giúp ta vững bước trên đường đời dù cho con đường ấy chắc chắn sẽ lắm chông gai, trắc trở song ta luôn vững tin và vượt qua nó một cách thuận lợi hơn.

“Thầy cô” hai tiếng giản dị nhưng sao lại thiêng liêng đến thế. Lời thầy cô sẽ vang vọng mãi theo ta suốt cả cuộc đời. Vì vậy những ai đã và đang làm thầy cô buồn thì hãy thay đổi và học tập thật tốt vì điều đó là những lời và những hành động tri ân có giá trị nhất đối với thầy cô.





Tiếng Lòng

Hồ Thị Thu Thủy



Một người học sinh tuổi mười sáu bước vào ngưỡng cửa của cuộc đời không phải lúc nào cũng có đầy đủ nghị lực và bản lĩnh để tự tin bước vào đó. Tôi-một người học sinh hay tôi tự gọi mình là một cô nữ sinh để thấy mình là một người lớn hơn, chững chạc hơn giữa vụ trụ tri thức bao la. Nhưng sự thật vẫn luôn là sự thật, tôi vẫn chỉ như giọt nước bé nhỏ giữa đại dương tri thức mênh mông. Và với suy nghĩ ấy, đã có lúc tôi thu mình lại, rụt rè, tự ti, không dám bước tiếp vì không còn đủ sức lực. Dường như tôi đã phải bỏ cuộc! Thế rồi có một bàn tay ấm áp dìu tôi lên, tiếp lửa niềm tin, cho tôi thêm sức mạnh để tôi có đủ dũng khí, ngẩng cao đầu bước tiếp những bước dài trên con đường chinh phục vinh quang. Đó là cô giáo chủ nhiệm–người mà tôi luôn quý trọng, biết ơn.

Cô là một người phụ nữ hiền lành, đôn hậu, là một người giáo viên dạy giỏi, quan tâm, giúp đỡ học sinh tận tình. Có lẽ bởi là một người như vậy nên cô đã ‘may mắn’ được chủ nhiệm lớp tôi-một trong những lớp nghịch nhất trường. Cô đã theo bước, dìu dắt chúng tôi suốt hai năm học lớp 10 và 11. Tuy có những lúc vui, buồn nhưng bấy nhiêu thời gian đó phần nào xây đắp tình cảm cô trò bền chặt trong lòng cô cũng như mỗi thành viên đại gia đình 11A4 thân yêu.

Tất nhiên là một lớp “nhất quỷ nhì ma” như lớp chúng tôi thì có biết bao nhiêu chuyện ‘bên lề’ xảy ra và để ‘xét xử’, xử lí những vụ việc đó thì chỉ có một giờ duy nhất, đó là giờ sinh hoạt định mệnh. Và lúc đó thì bầu không khí căng thẳng, nhốn nháo bao trùm. Nét mặt cô giáo có vẻ giận dữ nhưng sâu trong đó là ánh mắt thoáng buồn, lộ rõ vẻ thất vọng. Là một thành viên trong lớp, tôi tự thấy mình có lỗi với cô vì đã khiến cho lòng cô buồn phiền. Tôi biết lòng cô còn bao trăn trở, cô mệt mỏi vì sự nghịch ngợm, quậy phá của lớp chúng tôi, tôi cũng biết có những lúc cô đã chán nản, bất lực nhưng vì lòng yêu nghề, yêu học trò cô đã cố gắng lo lắng, giúp đỡ, nghiêm khắc và sát sao chúng tôi hơn với một mong muốn không phải dành cho cô mà dành cho chúng tôi. Cô mong chúng tôi sẽ trưởng thành hơn trong suy nghĩ và nhận thức của mình.

Những lúc chúng tôi nhụt chí, muốn bỏ cuộc, không còn đủ can đảm để bước tiếp trên đường đời thì cô đã dạy rằng:

“Trên con đường chinh phục vinh quang phải biết đổ mồ hôi.

Trước những lo toan của cuộc đời phải biết hướng thiện.

Bất cứ trong trường hợp nào cũng phải biết nhẫn nại để vượt qua thử thách

Phải biết ân trả nghĩa đền người đã giúp mình”.

Chúng tôi thấm thía những lời dạy ân cần của cô. Rồi những lúc có nhiều bạn sa sút trong học tập thì cô dạy bảo, uốn nắn tận tình, cô đã khuyên rằng: “Học không phải cho cô, không phải cho bất cứ ai mà học cho chính bản thân mình, học vì tương lai của mình”.

Với biết bao công lao to lớn cô đã dành cho lớp chúng tôi để rồi ngày hôm nay lớp đã ý thức hơn, mỗi thành viên trong đại gia đình đã biết đoàn kết, tương trợ, giúp đỡ lẫn nhau. Riêng bản thân tôi, chính cô đã giúp tôi hiểu ra một điều: “Mình phải biết tự bước đi trên đôi chân của mình dù đường đời có chông gai, nhiều gian nan thử thách, khi vượt qua nó thì mình sẽ là người chiến thắng”.

Với tất cả những tình cảm cô dành cho gia đình 11A4 chúng tôi, không biết nói gì hơn, tôi chỉ biết nói lời cảm ơn cô và từ những bài học quý báu cô đã dạy bảo, tôi sẽ cố gắng bước đi trên đường đời với đầy tự tin, bản lĩnh và mãi mãi nhớ về người cô giáo kính mến-người thắp lửa niềm tin.







Lời xin lỗi

Nguyễn Sỹ Huy


B

ây giờ đã bước lên 11, chắc hẳn trong tôi đã có nhiều thay đổi: về nội tâm, cách ăn nói, thái độ học tập… những điều đó có lẽ ai cũng nhận thấy. nhưng trong tôi, tình cảm yêu mến cua tôi đối với thầy thì chưa bao giờ thay đổi.

Hôm nay có tiết kiểm tra lí, tôi lại nhớ về thầy, người thầy đã hết mình vì học sinh. Tôi đã từng ước được một phần nào đó giống thầy trong cả tâm hồn và ý chí. Người thầy mà tôi muốn nói lời xin lỗi nhưng chưa khi nào cất nên lời “vì tôi sợ thầy sẽ ghét tôi”, tôi thật ngốc vì thầy là một người rộng lượng, luôn cho người khác cơ hội khi họ biết lỗi lầm.vì vậy bây gìp nếu gặp thầy tôi sẽ nói lên câu ấy.Tôi thật xấu hổ khi không dám nói ra tên thầy vi lỗi lầm của mình nhưng chắc hẳn mọi thành viên trong K49-A4 không ai không biết đến thầy.

Thầy dạy tôi năm lớp 10, khi đó tôi còn nghịch và bướng lắm. tôi thường xuyên bỏ học đi chơi và dần lực học bị giảm sút nhiều. đến lớp, nhiều lần bị phạt, ghi sổ đầu bài song tôi vẫn không tiến bộ mà cứ nghịch như chưa có chuyện gì xảy ra cả. nhưng khi đén môn của thầy thì tôi lại khá nghiêm túc. Tuy vẫn còn nói chuyện nhưng tôi lúc đó so với tôi lúc khác thì thực sự là khác hẳn. tôi đã từng nghĩ có lẽ tại vì ở lớp 9 tôi học khá môn này, nhưng chắc chắn đó là sai,mà vì tôi nhận thấy ở thầy môt con người nghiêm túc trong mọi chuyện. và rồi với môn của thầy tôi học chăm hơn các môn khác, chưa khi nào tôi có cảm giác thích học đến thế. Với các môn khác thì tôi không còn nhớ, nhưng với bộ môn của thầy thì tôi chưa bao giờ bỏ học và chưa từng nghĩ đén chuyện đó. Thấy tôi chăm nên thầy cũng quan tâm tôi hơn. Thầy khá hiền nên thầy ít gắt mắng học sinh kể cả lúc bọn tôi không thuộc bài hay không làm được bài. Thầy cũng là người vui tính, luôn mang đến cho chúng tôi nhiều niềm vui. Mọi người trong lớp ai cũng quý thầy. Từ đó tôi càng thêm kính trọng thầy hơn. Và có lẽ thầy là người thứ ba trong cuộc đời tôi mà tôi kính trọng
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Trách Mình Nguyễn Thành Công MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2