> Tổng Hợp Thơ Hay. Những Vần Thơ Tình Yêu Khiến Ta Rung động!
• Thể loại: Blog trà sữa
• Đăng lúc: 27/04/2013 - 01:51
• 1431 xem - 80 [Thích]
Tổng Hợp Thơ Hay. Những Vần Thơ Tình Yêu Khiến Ta Rung động!
27/04/2013 - 01:51  Hình ảnh Tổng Hợp Thơ Hay. Những Vần Thơ Tình Yêu Khiến Ta Rung động! Blog trà sữa  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Những vần thơ tình yêu khiến ta rung động!

Bài Thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau




------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....
Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia .

( Tác giả : Khuyết danh )


Tôi cứ đọc đi đọc lại bài thơ mà trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả về tình yêu, tình cảm vợ chồng. Tôi bỗng thấy đáng quý biết bao, hạnh phúc biết bao với những gì tôi đang có, những gì mà gia đình, chồng con đã đem lại cho tôi dù rằng có những lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi, buồn bã và căng thẳng bởi trăm ngàn những vất vả và khó khăn mà cuộc sống mang lại.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về bài thơ này?



quancoc

Xem thêm
Những vần thơ tình yêu khiến ta rung động!

Bài Thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nổi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nữa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia xẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiểng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khắng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái
Nhưng tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia .

( Tác giả : Khuyết danh )


Tôi cứ đọc đi đọc lại bài thơ mà trong lòng dâng trào một cảm xúc khó tả về tình yêu, tình cảm vợ chồng. Tôi bỗng thấy đáng quý biết bao, hạnh phúc biết bao với những gì tôi đang có, những gì mà gia đình, chồng con đã đem lại cho tôi dù rằng có những lúc, tôi cảm thấy mệt mỏi, buồn bã và căng thẳng bởi trăm ngàn những vất vả và khó khăn mà cuộc sống mang lại.

Còn bạn, bạn nghĩ sao về bài thơ này?

Thích (0) (0) | Xem: 5.843 | Trả lời: 12
Ngày gửi: 13/09/2012 - 15:48 | Câu hỏi liên quan
Trả lời
Danh sách trả lời (12)
Sắp xếp theo: Cũ nhất đến mới nhất | Mới nhất đến cũ nhất | Trả lời hay nhất | Trả lời có ích nhất
Trang: [1] 2

seeyou

Bài thơ khác được k?

Em chẳng muốn là kẻ đến đầu tiên
Em chỉ muốn mình là người sau cuối
Những mối tình đầu: ít nhiều rắc rối
Mối tình sau: trọn vẹn một lời thề

Em chẳng được anh tiễn mỗi tối về
Vì anh sợ em bị người chê trách
Sao không sợ đường về em giá lạnh?
Bàn tay anh quên mất bàn tay em...

Em chẳng phải là kẻ đầu đầu tiên
Và không phải là người sau cuối
Khép chặt con tim để lạnh lùng nói dối:
"Em quên rồi...những lời nói gió bay"

Ừ thì thôi cứ để mặc gió bay
Cho phai hết những gì em tiếc nuối
Sao em không phải là người sau cuối
Và sao em vội nói lời chia tay...

Bài 2

Em sợ

Em sợ một ngày anh phẩy tay trước câu thơ
Lắc đầu trước những diều làm hồn em trăn trở
Trong mỗi tế bào ko có phần cho nỗi nhớ
Tình yêu thành quán nhỏ chợ trời

Em sợ một ngày anh sẽ nguôi vơi
Trước mắt em nồng nàn và môi em khao khát
Trước trái tim em ko ngừng bão táp
Anh thản nhiên với em,hồi hả với người

Em sợ một ngày anh ko dám cho em
Một giây phút lành nguyên,chút hi sinh khan hiếm
Anh thản nhiên đi và thản nhiên tìm đến
Thản nhiên khuyên em yêu người khác thay mình

Em sợ một ngày vì quá yêu anh
Bao dung mãi em thành người nhu nhược
Sợ một ngày ko được như mong ước
Em cô đơn trong hạnh phúc mây mù.

TỰ HÁT - Xuân Quỳnh

Chẳng dại gì em ước nó bằng vàng
Trái tim em anh đã từng biết đấy
Anh là người xem thường của cải
Nên nếu cần anh bàn nó đi ngay

Em cũng không mong nó giống mặt trời
Vì sẽ tắt khi bóng chiều chợt xuống
Để mình em với đêm dài câm lặng
Mà lòng anh xa cách với lòng em

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết làm sống những hồng cầu đã chết
Biết lấy lại những gì đã mất
Biết rút gần khoảng cách của yêu tin

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Biết khao khát những điều anh mơ ước
Biết xúc động qua nhiều lần nhận thức
Biết yêu anh và biết được anh yêu

Mùa thu này sao bão mưa nhiều
Những cửa sổ con tàu chẳng đóng
Dãi đồng hoang và đại ngàn tối sẫm
Em lạc loài giữa sâu thẫm rừng anh

Em lo âu trước xa tấp đường mình
Trái tim đập những điều không thể nói
Trái tim đập cồn cào cơn đói
Ngọn lửa nào le lói giữa cô đơn

Em trở về đúng nghĩa trái tim em
Là máu thịt đời thường ai cũng có
Vẫn ngừng đập lúc cuộc đời không còn nữa
Nhưng biết yêu anh cả khi chết đi rồi...



Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 15:51

seeyou

Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh
Thắp một ngọc đèn hồng như ánh lửa
Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ
Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi
Mà có ngủ đâu , người ta đợi mặt trời
Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy
Trong cơn mơ là cuộc đời thức dậy
Con ong vàng bé nhỏ đến tìm em
Con ong xanh có đôi mắt đen
Con ong trắng bơ vơ trong tổ vắng
Con ong đỏ là con ong trong thơ thẩn
Bay đi tìm hương nhuỵ mất từ lâu
Ðã chết rồi ơi chú ong nâu
Ðể hoa rụng mùa thu thương nhớ bạn
Anh là con ong bay giữa trời lận đận
Trời đêm dài chẳng có một ngôi sao
Em ở đâu , em ngủ ở phương nào
Môi em thở những điều gì khe khẽ ?
Em , em gần hay em xa thế nhỉ
Ðến bất ngờ loá nắng giữa lòng đau
Anh có hẹn đâu , anh chả nói câu nào
Anh chỉ buồn thôi , em chỉ buồn thôi ai biết ?
Tóc em dài như một ngày mỏi mệt
Em đợi chi anh , em cần chi anh ?
Anh đợi chờ em , không đợi sao đành ?
Ðêm như biển không bờ bóng tối rất thẳm sâu
Ðời cũng giống như biển kia anh lại giống con tàu
Tàu anh đi đi hoài trên biển vắng
Mong tìm được một bóng hình bè bạn
Ðến bây giờ anh gặp được tàu em
Anh mở gió tâm hồn cho buồm thắm kéo lên
Ai ngơg tàu em lại là tàu cướp biển
Em cướp hết cuộc đời anh , em lấy hết
Trói anh vào cột buồm của tình yêu
Bão táp nổi lên , chớp giật, tàu xiêu
Em đứng đó hãi hùng ngơ ngác
Anh cũng thương em suốt đời trên sóng nước
Cướp được tàu anh tưởng có ngọc vàng
Ngờ đâu chỉ là ván nát sàn hoang
Còn trơ lại hồn thơ tai ác quá
Nhưng thôi em ơi đấy chỉ là lời ru trong giấc ngủ
Anh thương em đây anh lại êm đềm
Làm con ong vàng đến ngủ giữa tóc em
Con ong xanh có đôi mắt đen
Con ong trắng là con ong trong thương nhớ
Con ong đỏ chính niềm tin ấp ủ
Còn hạnh phúc cuối cùng là khúc hát chú ong nâu

Lưu Quang Vũ

Một trong những bài thơ haytrong bộ sưu tập của em, tặng các bác:
Tên : không nhớ
Tác giả : cũng không

Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Em đừng buồn để má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đau
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi
Để một lần thôi chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi thế rồi mãi xa
Biết nói gì về tất cả đã qua
Chị là quá khứ hôm qua , em là hôm nay hiện tại
Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Vẫn thấy nhói lòng khi đối diện tình em
Em sẽ có cái bấy lâu chi khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên, bước chân mềm mới lạ
Để một buổi cuối trời đông cây thay lá
Voan cưới cô dâu bay ngợp trước hiên nhà
Khi ấy chị vô tình đi bộ ghé qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế
"Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem"
Phố cũ....cơn mưa cũ , ướt mèm.....

Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 15:52

Hien_Duc...

Khúc mùa thu
Hồng Thanh Quang

Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng

Tôi đã yêu đã yêu như chết là hạnh phúc
Tôi đã quên mình chỉ để nghĩ về em
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Còn điều chi em mải miết đi tìm.

Tôi đã đến cùng em và tôi biết
Em cũng là như mọi người thôi
Nhưng chưa hết cuộc yêu tôi đã hiểu
Em ám ảnh tôi trọn một kiếp người

Ngay cả nếu âm thầm em hóa đá
Bầu trời lặng yên cũng đã vỡ rơi
Mênh mông quá khoảng trống này ai lấp
Khi thanh âm cũng bất lực như lời

Sẽ chỉ còn quầng thu thuở ấy
Nỗi cô đơn vằng vặc giữa trời
Người đàn bà dấu đêm vào trong tóc
Em tìm gì khi thất vọng về tôi

Xin Đừng Ghen với Quá khứ của em

Xin đừng ghen với quá khứ của em
Cái thời đã trở thành kỷ niệm
Người ấy là ai, hững hờ hay tha thiết
Bởi vì đâu phải rẽ khác ngả đường

Xin đừng hỏi khi người ấy yêu em
Em có hạnh phúc như bên anh hiện tại
Người ấy và em dạo chơi đâu mỗi chiều thứ bảy
Lối phố nào thuở ấy vẫn thường qua

Xin đừng giận hờn, đừng trách móc vu vơ
Mọi điều xưa cũ đã ngủ yên rồi đấy
Em giờ là của anh, một điều đơn giản vậy
Trăn trở làm gì cho nhói xót lòng nhau

Xin đừng bắt em nhớ lại thuở ban đầu
Khi chưa có anh em vẫn là kẻ khác
Phi lý làm sao khi cân đong hạnh phúc
Với chỉ một điều chỉ còn là xót xa

Xin hãy quên đi nỗi ám ảnh xưa giờ
Đừng kết tội cái thời mình vẫn còn xa lạ
Để trái tim em đừng cồn lên bão tố
Mà suốt đời thanh thản đập vì anh



Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 15:54

Hien_Duc...

Cảm ơn các mẹ, nhiều bài thơ hay quá, nhiều bài thơ làm em nhớ lại ngày xưa, cái ngày còn thuộc đến trăm bài thơ trong đầu. Tặng các mẹ này:


Nói cùng anh - Xuân Quỳnh


Em biết đấy là điều đã cũ
Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu
Sự gắn bó giữa hai người xa lạ
Nỗi vui buồn đem chia sẻ cùng nhau
Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn
Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi
Niềm đau đớn tưởng như vô tận
Bỗng có ngày thay thế một niềm vui
Điều hôm nay ta nói, ngày mai
Người khác lại nói lời yêu thuở trước
Đời sống chẳng vô cùng, em biết
Câu thơ đâu còn mãi ngày sau
Chẳng có gì quan trọng lắm đâu
Như không khí, như màu xanh lá cỏ
Nhiều đến mức tưởng như chẳng có
Trước cuộc đời rộng lớn mênh mông
Nhưng lúc này anh ở bên em
Niềm vui sướng trong ta là có thật
Như chiếc áo trên tường, như trang sách
Như chùm hoa nở cánh trước hiên nhà
Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa
Tình anh đối với em là xứ sở
Là bóng rợp trên con đường nắng lửa
Trái cây thơm giữa miền đất khô cằn
Đấy, tình yêu, em muốn nói cùng anh:
Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng
Lòng tốt để duy trì sự sống
Cho con người thực sự Người hơn.

Mắt biếc

Mắt biếc em tôi những ngày thơ
Còn vương vấn tôi đến tận giờ
Trót tự giam mình trong sóng mắt
Để rồi mãi mãi buồn ngẩn ngơ

Một ngày anh lỡ gặp em
Chạm vào sóng mắt màu đen lạ kỳ
Long lanh nấp dưới rèm mi
Hồn anh bất chợt … chìm vì mắt ai…
***

Chỉ một lần trong đời

Một chút hương của gió
Một chút ngọt của hoa
Và nắng vàng trải thảm
Nụ hôn đầu ... thiết tha!

Ta thơm lên môi em
Dịu dàng và tinh khiết
Trắng trong và lung linh
Cánh môi chưa kịp khép...

Em là đoá hoa mận
Khiến hồn tôi chơi vơi
Em là em, bé nhỏ
Cô gái Bắc kỳ ơi!

Rồi cũng từ ngày đó
Vườn mận trắng cô đơn
Và cũng từ ngày đó
Ta thấy mình lớn hơn...

Chỉ một lần duy nhất
Trong đời anh đời em
Nụ hôn đầu gửi lại
Một thời nhớ ... thời quên ...
***

Em muốn vặn nhanh cho thời gian chạy xong
Hết công việc, và anh trở về cùng em như ngày cũ
Ta lại bên nhau – còn bao điều dang dở
Em đợi anh về, mình làm nốt nghe anh!
***

Không đề

Lửa tình ngỡ đã tắt rồi
Cớ sao than đỏ lại ngời sáng lên
Tưởng rằng biển đã sóng yên
Nào hay giông bão không tên cuộn về

Em như một kẻ u mê
Quẩn quanh lạc lối bốn bề tình anh
Duyên trời sắp đặt sao đành
Để cho đôi lứa không thành tương tư

***
Xao xuyến vì đôi mắt đẹp
Ngẩn ngơ vì một ánh nhìn
Tựa hồ mình như bị say sóng
Biển lặng mà lòng cứ chao nghiêng

Cồn cào như cơn sóng bạc đầu
Xôn xao đuổi bắt mãi về đâu
Rung động vì yêu đôi mắt ấy
Phiêu lãng hồn ai phút lặng sâu

Viết tặng vần thơ về đôi mắt
đã khiến hồn tôi mải ngẩn ngơ
Trái tim ngỡ rằng yên duyên phận
Bỗng sao quýnh quáng đến bất ngờ

Viết một đôi dòng tặng đôi mắt
Về phút xao lòng của mộng mơ
Tình thơ bắt đầu từ đôi mắt
Cũng xin khép lại tự bây giò

Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 16:05

khiemha

Đêm Hà Nội, nhớ
Bùi Sim Sim

Xa một tuần có lâu quá không anh
Sao em thấy ngày cứ dài đến thế
Đêm Hà Nôị thơm nghẹn lòng hoa sữa
Ngôi sao em ngân ngấn khóc chân trời.

Ngày xa anh em bỗng hoá đơn côi
Gió cũng chẳng vô tình ngang cửa nữa
Một chiếc lá rơi cũng làm em nhớ
Úp mặt lên trăng mới biết trăng gầy.

Hà Nội bồng bềnh trôi trong heo may
Ánh trăng nhắc về một thời mê đắm
Thơ em xuống dòng buồn nghiêng dấu lặng
Nỗi nhớ về anh lấp mãi không đầy.

Ngày xưa mỗi lần xa anh iu, đọc bài này toàn khóc thui

Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 16:05

tuncon

MƠ VỀ EM Ở PHÍA KHÔNG EM

Anh vẫn biết em đã chẳng của anh
Của ai đó có lẽ anh không biết
Nhưng trái tim anh vẫn hoài tha thiết
Cảm nhận cùng em vị đắng của tình yêu...

Em cũng đau vì thiếu vắng người yêu
Anh cũng đau, đau vì yêu lạc lối
Trong trái tim có chi mà mang tội
Mang tội yêu người, người không riêng ta

Em đừng khuyên anh tìm giấc mơ hoa
Với ai đó bằng tình yêu họ có
Em đã hiểu tình yêu là kẹo nhỏ
Tan dần rồi, có dễ ngọt thơm hơn?

Trong tủi buồn hay tha thiết, cô đơn
Anh vẫn mãi có đâu hờn trách
Chuyện tình yêu muôn đời trong trang sách
Chỉ đẹp khi tình dở dang thôi...

Anh làm thơ giãi bày những chơi vơi
Anh làm thơ để che đầy khoảng trống
Nhưng chiếc thuyền mơ gặp cơn biến động
Chở những mong manh theo sóng tan nhanh

Cũng có những lần anh bắt gặp hạt mưa long lanh
Như giọt nước mắt trong ngần em nhỏ xuống
Giọt nước nước mắt sẽ vơi đi phiền muộn
Nhưng em ơi anh nào có được để phai đi...

Dù em bướng bỉnh, nông nổi điều chi
Nhưng đó là lời lẽ trái tim em mách bảo
Đối với anh chàng trai cao ngạo
Gục ngã thật lòng khi đối diện cùng em

Mong em sẽ gặp được những dịu êm
Và em sẽ là nàng tiên hạnh phúc
Dù dòng đời bến trong bến đục
Anh mãi mơ về em...ở phía không em.

Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 16:07

done

Và đây là bài thơ của Lưu Quang Vũ tặng người vợ đầu tiên Tố Uyên, em copy tặng mọi người

Em


Em làm thay đổi đời anh
Như màu trời đổi thay sắc nước
Như gió bấc, gió nồm đổi mùa nóng lạnh
Như phù sa đằm thắm tạo đồng bằng
Anh vào trong vòng tay em
Như tàu vào bến cảng
Biết em là nước mắt của quê hương
Có gì đâu. Chuyện đơn giản dễ dàng
Mà đến nay anh vẫn chưa hiểu hết được
Giữa ý nghĩ rối ren, em là mặt trời trong biếc
Ý nghĩ của anh, thành vầng trán của em
Mỗi ngôi nhà, ngọn gió, mỗi ban đêm
Mỗi tiếng hát đều vọng từ em tới
Anh đọc bao sách dày về tình ái
Bao vần thơ anh viết trót đau buồn
Cứ nghĩ rằng những thiếu nữ như em
Chỉ có trong giấc mơ huyền hoặc
Trên đời này niềm vui không có thật
Và tình yêu chỉ trong chuyện mà thôi
Anh hay đâu, anh đã lầm rồi
Em vụt đến cho lòng anh chói lọi
Em vụt đến như mùa xuân bối rối
Với tình yêu là ngọn gió màu xanh
Người đầu tiên hiểu đôi mắt anh
Người duy nhất hiểu điều anh chẳng nói
Hiểu nỗi anh lo, cả những điều tội lỗi
Vẫn bao dung như biển lớn yên lành
Không có em anh sống cũng chẳng là anh
Cám ơn bàn tay chỉ sắc màu hạnh phúc
Em là rễ nối liền anh với đất
Lại là chồi mở búp đón sương mai
Lạ lùng như giấc mơ, mà chẳng phải giấc mơ
Em rất thật như là da thịt
Gần gụi lắm như cơm ăn áo mặc
Lại lung linh như một ánh trăng ngà
Hơi thở êm đềm, đôi mắt mở to
Ngày hạnh phúc có nụ cười mỏi mệt
Là dịu dàng, em cũng là mãnh liệt
Như thủy triều sóng mạnh vỗ vào đêm
Ôi đêm này anh biết nói gì thêm
Em đã là tất cả:
Sao của hoàng hôn
Mầm thơm của mạ
Niềm tin cần cho những năm gian khổ
Và tình yêu nuôi nấng những con người.

Thích (0) (0)
Ngày gửi: 13/09/2012 - 16:07

done

Em

Nếu có thể xin em đừng trở lại
Hoa trong bình đã héo từ chiều qua
Hãy giúp anh quên đi mãi mãi
Những bông tàn trong ký ức hai ta.

Đã bao lần âm thầm anh cầu chúc
Em đẹp xinh hạnh phúc đủ đầy
Anh lấy đau riêng làm nhung lụa
Phủ lên tháng ngày tươi đẹp thơ ngây.

Em trở lại, bây giờ em trở lại
Hồn thanh xuân em phung phí cả rồi.
Anh cũng khác, vâng! anh giờ cũng khác.
Đã có người anh đón để lên ngôi.

Em! nước mắt hai đứa cùng cay đắng
Hai đứa cùng đã có một thời xa.
Nhưng đừng để người thứ ba phải khóc.
Vì những bông tàn trong ký ức hai ta.

Thêm một
(Trần Hoà Bình)

Thêm một chiếc lá rụng
Thế là thành mùa thu
Thêm một tiếng chim gù
Thành ban mai tinh khiết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay
Nhưng mà tôi cũng biết
Thêm một phiền toái thay

Thêm một lời dại dột
Tức thì em bỏ đi
Thêm một chút lầm lì
Thể nào em cũng khóc

Thêm một người thứ ba
Chuyện tình đâm dang dở
Cứ thêm một lời hứa
Lại một lần khả nghi

Nhận thêm một thiệp cưới
Thấy mình lẻ loi hơn
Thêm một đêm trăng tròn
Lại thấy mình đang khuyết

Dĩ nhiên là tôi biết
Thêm một lắm điều hay...

Với anh

Rồi mai này anh sẽ quên em.
Cô gái nhỏ thương anh nhiều biết mấy
Trước mặt anh em vẫn kiêu kỳ là vậy
Mà đêm về nước mắt ướt nhòe mi

Rồi mai này khi đã chia ly
Tên em sẽ chìm vào trăm ngàn tên khác
Như một vật dư thừa vô tình anh đánh mất.
Trong cuộc đời chẳng thiếu sự "lỡ tay"

Rồi mai này, ừ mai này đây
Sẽ có một người nâng cho em từng bước
Dạy em biết đặt tình yêu vào phía trước.
Vào con người, vào sức mạnh tình yêu.

Người ấy dù mạnh mẽ đến bao nhiêu
Dù biết nhịn, biết chiều, biết nâng khi em ngã.
Dù người ấy sau này biết làm tất cả.
Em vẫn chẳng quên rằng đấy không phải là anh.

LỜI GỌI
Nguyễn Thị Việt Nga

Sao anh k về với em đi
Để khản giọng em gọi tên anh giữa đêm dài vô vọng
Trăng tròn lơ lửng sáng
Như ngày đầu quen nhau.

Sao anh k về xoa dịu những vết đau
Em khóc đấy những đêm dài mất ngủ
Cửa phòng em bỏ ngỏ
Chỉ gió hun hút vào

Sao anh k về ôm em trong tay
Và nói lời yêu em như thuở trước
Em sẽ không lặng im cúi mặt
Dẫu biết rằng ngày mai anh sẽ ra đi

Chỉ có đêm run rẩy đứng ngoài kia
Em đập vỡ nỗi cô đơn cùng cực
Biết làm sao cho anh quay mặt
Để nhận ra lối về?

Những cái giật mình

Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người.
Tôi giật mình, sững lại.
Đột nhiên hiện về gương mặt quen thân ấy.
Rồi lướt nhanh, thoắt lạ giữa dòng đời.

Em rõ ràng không có ở đây
Ai đó giống, mà lại không thể giống.
Nhưng tôi vẫn muốn mãi mãi được giật mình xúc động.
Được thấy em nhiều ở chốn không em.

Tôi cất đi những cái giật mình
Của một thời tôi yêu em kỳ lạ
Để đến sau này lỡ tôi chẳng còn gì cho nữa cả.
Tôi sẽ
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Tổng Hợp Thơ Hay. Những Vần Thơ Tình Yêu Khiến Ta Rung động! MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2