> > > Toàn Tập, Hứa!Đừng Buông Tay Anh…em Nhé! > Xem Full Hot New
Download file
Toàn Tập, Hứa!Đừng Buông Tay Anh…em Nhé!

Hứa!Đừng buông tay anh…em nhé! –


------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè...Toàn tập, Hứa!Đừng buông tay anh…em nhé! .

Posted in Truyện Dài Tập, Truyện Hay by ductm
Nhưng chợt nhớ đến việc sắp phải làm, Linh Tuệ vội lôi lục cặp lấy câu hỏi phỏng vấn mẫu ra rất chăm chú đọc chữ, gió bên ngoài khẽ thổi làm mấy lọn tóc cô bay bay, khung cảnh tự nhiên trở nên vô cùng nhàn dịu, dưới cái nắng vàng nhạt đầu đông, trông lại càng bình yên, thật dễ gây cảm giác xao xuyến trong lòng.

Đọc qua đọc lại, thỉnh thoảng cô có nhấc cổ tay lên xem đồng hồ, là nhân viên tập sự mà làm việc trễ thật rất đáng trách!

Bỗng bên cạnh có tiếng chuông điện thoại. Liền sau đó là tiếng píp. Rồi lại tiếng chuông điện thoại, rồi lại píp. Nén tò mò không được, quả nhiên điện thoại reo lần thứ 3, cô len lén quay sang ngó qua 1 chút. Vừa ngó mắt đã sáng rực nên – I phone 4G – đã từng nghe qua, bây giờ mới được tận mắt chiêm ngưỡng, quả là tiền nào của ấy, vừa trông đã rất thích mắt, ngắm mãi cũng không thấy chán.

Đang lúc nuốt nước bọt, chợt thấy cái I phone phi theo phương ngang, lướt qua mặt cô, an nhàn bay ra ngoài theo hướng cửa sổ.

Linh Tuệ nhìn theo, và cô chính thức bị…..hóc!.

Dụi, dụi, dụi……cô quay sang bên cạnh, tự tiếu phi tiếu nhìn.

Cái tên khác người vẫn còn ngồi đó, đang thản nhiên nhếch mép lên cười. Vẫn chưa hết ngỡ ngàng, cô quay đầu lại, ngó theo hướng cái I phone. Tiếc thật!. Dịch vị trong dạ dày tuôn trào mỗi lúc một nhiều. Từ lâu đã nghe câu ném tiền qua cửa sổ, nhưng đến bây giờ mới được tận mắt chứng kiến, quả thực là mở mang tầm mắt ra rất nhiều, trong lòng đương nhiên dâng cao một cảm giác sửng sốt nhưng cũng kèm theo bất mãn. Rốt cuộc trong cái đất nước nhỏ bé này, còn có bao nhiêu bản sao của Tống Thế Kiệt nữa!?.

- Tiếc à?!

Thanh âm trong trẻo, lạnh lùng từ bên cạnh vang lên, trong giọng nói có pha ít giễu cợt.

Linh Tuệ phải công nhận là chất giọng rất hay, nghe rât hợp tai, nhưng có phải phát âm đã sai cao độ rồi không?.

Tiếc?. 4 chữ T, I, Ê, C và dấu sắc phải nâng quãng lên một đoạn dài mới đúng.

Cô chép miệng:

- Chẹp chẹp, thật lãng phí.

Bên kia có tiếng cười lạnh, thản nhiên đáp:

- Thứ gì một khi đã không còn cần thiết thì là rác!.

Linh Tuệ sững người, mãi sau mới hiểu. A! Đây cũng có thể coi là một loại thể hiện đẳng cấp.

- Anh bạn đúng là rất khác người!.

Lại cười lạnh nhưng lần này bên kia đã qua liếc cô một, nghiêng đầu, chậm rãi nói, trong mắt có ý cười cười:

- Vậy hả?.

Cô gật đầu, miệng cười cứng ngắc, xong chẳng biết nói gì, lại cúi xuống chăm chú nhìn chữ. Bỗng giật mình!. Không phải chứ?. 2 chữ hữu duyên giang hồ vẫn tâm đắc là đây sao?.

Viên Thành Quân! – Siêu sao thần tượng, rõ ràng là anh ta!.

Nghe đồn câu nói nổi tiếng của họ Viên này “Thứ gì một khi đã không còn cần thiết thì là rác!”, cũng chính vì câu nói vừa ngạo mạn, vừa ngang ngược lại thoáng vẻ phá phách này đã giúp cái tên Viên Thành Quân và câu status của anh ta trở thành một thương hiệu vô cùng quyến rũ.

Và cũng không biết có phải do quá nổi tiếng hay là “sinh ra đã sẵn tính trời” mà con người này vô cùng thờ ơ, hờ hững, lạnh lùng, thậm chí có người còn bán tín bán nghi Viên Thành Quân không phải là người phàm trần mà là tiên nhân giáng thế!. Nhưng quả thật là anh ta – Viên Thành Quân rất đẹp trai, có thể khẳng định là tài sắc vẹn toàn!.

Chiều nay siêu sao thần tượng này có mở cuộc họp báo, giới thiệu bộ phim mới cũng là bộ phim đầu tay, vốn nổi tiếng là người vô cùng khó moi tin, chí ít là cũng chưa một vua săn tin nào moi được tin giật gân, scandan từ chính miệng hắn. Nếu có thì cũng chỉ vài ý vu vơ, chẳng thế khai thác, biến tướng gì nhiều.

Cái tòa soạn báo Linh Tuệ làm việc lại vô cùng biến thái, mỗi lần đi lấy tin không thành công sẽ trừ 10% tiền lương. Chắc cũng vì cái quy định này mà tòa soạn số nào ra cũng đắt như tôm tươi, tin tức nóng hổi, giật tung cả chảo, danh uy lẫy lừng. Nhiều người muốn vào làm mà xếp hàng cả 3 thu cũng chưa chắc được.

Viên Thành Quân – 10% tiền lương!. Lúc phân công công việc, tất cả mọi người đều đổ dồn những mắt long lanh, thiết tha, đầy ý vị thân tình nhìn cô. Tống Thế Kiệt mức độ ảnh hưởng của tên họ Tống này phủ sóng quá lớn, và cái phòng thông tin giải trí này chính là dư chấn nặng nề sau khi hắn ra đi!.

Viên Thành Quân – 10%, 10% – Viên Thành Quân…..Linh Tuệ lúc đó hận sao khóc không thể ra nước mắt, tiền lương còn chưa thấy mặt mũi đâu đã thấy 10% bay mất tiêu rồi, số cô đúng là đã nghèo lại còn khó, thập phần xui xẻo, thập phần đen đủi!.

Nhưng Viên Thành Quân ngồi đầy rồi, ông trời có phải là vẫn thương cô không?. Linh Tuệ quay ra liếc, cười ngu ngơ một cái.

Viên Thành Quân nhếch mép cười lại!. Nhìn rất kì quái!.

- Nhận ra tôi rồi hả?.

Èo, thì ra là đã biết cô là phóng viên ngay từ đầu!. Linh Tuệ lập tức đưa tay lên:

- Hỳ, Viên Thành Quân, tôi là phóng viên của toàn soạn XYZ, anh cho tôi phỏng vấn nhá!.

Viên Thành Quân chậm rãi lắc đầu, đáp rất gọn gàng: – Không!.

- Tại sao chứ?.

- Tôi không thích!.

Kẻ tức thời mới là trang tuấn kiệt, Linh Tuệ lập tức hạ giọng:

- Anh không thích thì thôi vậy!.

Viên Thành Quân có thoáng ngạc nhiên, từ bỏ dễ thế sao?. Thường thì phải nài nỉ gãy lưỡi cơ mà. Linh Tuệ tiếp tục, tay véo một cái thật mạnh vào cạnh sườn mình, mắt lập tức rơm rớm nước:

- Dù sao thì tôi cũng biết mình sớm phải bỏ nghề….

Viên Thành Quân nghiêng đầu, tự tiếu phi tiếu nhìn cô.

Linh Tuệ hơi cắn môi, mắt cúi xuống ra chiều khổ tâm sâu sắc, cô tiếp tục:

- Nhà tôi ở nông thôn, lên thành phố học tập rồi lập nghiệp, thân gái một mình, vất vả và nguy hiểm thật không thể tưởng tượng được hết, nhưng cái chữ nghèo, chữ khổ cứ theo bám mãi không buông. Tôi còn trẻ có thể phấn đấu được nhưng còn bố mẹ tôi ở dưới quê, cơm ăn còn không đủ vậy mà còn bị bệnh tật đau đớn hành hạ, làm được đồng nào tôi gửi hết về nhà đồng ấy, 2 cụ chỉ có mình tôi là con, nay lại đi vắng, chẳng biết ngày nào về, chắc cô đơn, hiu quạnh lắm.

Viên Thành Quân không nói gì, môi giật giật, chăm chú nhìn.

- Làm phóng viên, lương còm cõi, tiền dành dụm chẳng có, về quê thật cũng khó sống, nhưng phận làm con, để bố mẹ già một mình leo đơn là không thể được, sống mà mang cái tội bất hiếu thật đáng chê cười. Tôi định làm hết thàng này, xin nghỉ việc về quê phụng dưỡng bố mẹ rồi ai ưng thì lấy chồng. Anh không biết chứ phỏng vấn được anh tòa soạn sẽ thưởng cho tôi một số tiền kha khá, tôi định dùng nó để làm vốn về quê. – giọng cô bỗng trầm xuống một quãng nữa, nghe càng ủy khuất – nhưng số tôi vốn khổ – mắt cô hơi liếc sang phía Viên Thành Quân – khiếp này chắc không thể sống thọ….

Viên Thành Quân ái ngại hỏi: – Thật sao?.

Linh Tuệ gật đầu chầm chậm, lại véo mạnh vào cạnh sườn mình cái nữa.

- Tôi nói dối anh làm gì chứ!

- Sao cô lại nói những điều này với tôi?.

Hê hê, xem ra Viên Thành Quân cũng tinh đấy, nhưng đứng trước Lâm Linh Tuệ cô thì vẫn còn là đàn em. Mấy cái bi ai, sầu khổ, tố nghèo này, cô làm đi làm lại, quen tới nỗi, lật tay là mây, phẩy tay là gió rồi.

- Dân tỉnh lẻ lên thành phố bị người ở đây coi thường còn không hết, anh nghĩ liệu có người bạn tử tế nào không?. Mà con gái xa nhà, tâm sự nhiều, lại yếu đuối, rất cần một người để tâm sự, anh làm nghệ thuật chắc cũng nghe nhiều, nỗi buồn chỉ có nói ra mới có thể xoa dịu được. Vừa gặp anh Viên đây đã thấy thân tình từ kiếp trước, khó tránh khỏi có chút động lòng, tôi từ trước tới giờ sỗng vô cùng nội tâm và nhạy cảm.

Quả nhiên Viên Thành Quân tỏ ra đồng cảm sâu sắc:

- Tôi hiểu!.

Linh Tuệ sụt sùi: – Cảm ơn anh!.

- Vậy cô có cần tôi giúp gì không?.

Linh Tuệ lắc đầu, xúc động nói:

- Không cần đâu, số tôi vốn sinh ra đã mang khiếp vất vả. Nhưng mà chỉ khổ cho bố mẹ tôi, cả đời lam lũ khổ sở rồi, bây giờ tôi lại chẳng giúp được gì…..

Viên Thành Quân đăm chiêu suy nghĩ, lát sau nói:

- Thật không ngờ cô còn trẻ mà đã khổ sở tới vậy!.

Suy nghĩ thật lâu mà nói câu thật…..ngớ ngẩn!. Linh Tuệ thấy khá bực mình : “ Ai chẳng biết là khổ, cái chính, cái quan trọng là cho tôi phỏng vấn đi, đồ gà!.”.

- Vậy tôi cho cô hỏi 10 câu, hi vọng giúp cô ít nhiều!.

Cô biết mà, điểm yếu lớn nhất của con người chính là lòng trắc ẩn!. Có trách thì chỉ có thể trách lão thiên quá dở hơi thôi!. Haha.!.

Hôm sau trời quang mây tạnh, gió thổi nhè nhẹ, nắng buông dịu dàng, tóm lại là đẹp trời, rất dễ chịu.

Trên trang nhất tạp chí Ngôi Sao, ảnh Viên Thành Quân xinh đẹp choán gần hết trang, bên dưới cái tít màu đỏ to đùng: Viên Thành Quân và những câu trả lời!.

Quả nhiên số báo này bán chạy hơn bất cứ những số nào trước kia, thế mới biết cái tên Viên Thành Quân nổi tiếng đến thế nào.

- Linh Tuệ, em thật là giỏi, em vô cùng giỏi, giỏi cực kì luôn đấy! – Giả Tịnh Văn không giấu khỏi khâm phục, khen lấy khen để.

- Đúng đó!. Tổ chúng ta thật đúng là toàn nhân tài!. – Đinh Tường Uy ngồi kế bên vốn là người trầm tư cũng phải lên tiếng.

- Tiểu Tuệ, lập được chiến công hiển hách thế này, không khao không được.

Ây da, 2 câu trên có thể chấp nhận được nhưng câu cuối của Tạ An Kỳ là không ổn đâu à nha.!.

- Em không bị trừ lương là may lắm rồi, sao có tiền đãi chứ!.

Tạ An Kỳ vỗ vai cô cái bốp:

- Em không biết hả?. Sếp tổng gọi em lên phòng sếp có việc, chắc chắn là có thưởng rồi!.

Linh Tuệ ngây người:

- Thật sao?.

- Thật! – Tạ An Kỳ chắc nịch quả quyết!.

Sếp tổng nhìn cô một lượt, xong nói:

- Lâm tiểu thư mới là nhân viên tập sự nhưng thật sự là rất được việc!.

Linh Tuệ cười ngại:

- Có gì đâu, cơ bản là bạch kim để đâu sáng đó thôi ạ!.

- Nói rất hay, Lâm tiểu thư không những làm việc giỏi là đoán ý người khác cũng rất giỏi, quả nhiên là sinh viên của Tống tổng.

Ớ ớ!, thế qué nào mà họ Tống lại rơi vào đây được, còn nữa, câu trước câu sau hình như có gì đó liên quan tới nhau. Cô thấy bắt đầu lạnh sống lưng.

- Sếp nói gì em không hiểu.

Lão Triệu cười ngọt:

- Là thế này: Tổng giám đốc bên AJO muốn cô sang giúp anh ta một số công việc, cô chịu khó một chút nhé, tòa soạn được như ngày hôm nay là do có AJO giúp sức rất nhiều.

Câu này nói ra, chữ nào chữ ấy đều khiến cô không lạnh mà run. Trời hôm nay rất đẹp mà, nắng rất hiền hòa mà, sao lại có sét đánh ngang trời quang thế này chứ?. Linh Tuệ cẩn trọng hỏi lại:

- Tổng giám đốc bên AJO tên là gì vậy ạ?.



Hứa!Đừng buông tay anh…em nhé! – chương 10
TRUYỆN DÀI TẬP NO COMMENTS
Xe buýt!.

- Tổng giám đốc bên AJO tên vậy ạ?.

- Ồ, Tống Thế Kiệt.

Ối!. mẹ ơi, để cô chết đi luôn cho rồi.!!!! Linh Tuệ mếu máo:

- Sếp Triệu, tòa soạn đông người như vậy, em mới là nhân viên thực tập, sao lại là em chứ?.

Lão Triệu thở nặng thở nhẹ:

- Nhưng bên kia chỉ đích danh tên cô.

Èo, thì ra là Tống Thế Kiệt nhắm tới cô từ trước rồi, vậy thì càng nguy hiểm khôn lường, một đi khó có thể toàn thây trở về!.

- Sếp, em xin thôi việc!.

Lão Triệu thở thườn thượt, vừa có ý cười cười, nhẹ nhàng nói:

- Việc này cũng đơn giản thôi, chỉ cần cô nộp tiền bồi thường hợp đồng, thì có thể nghỉ bất cứ lúc nào.

Tiền bồi thường?.

- Bao nhiêu ạ?.

- 100 triệu, tầm đấy!.

100 triệu!??, cả người cô cứng lại. Rõ ràng là đào hồ hại người mà. Tống Thế Kiệt thật quá ranh ma, đến Diêm Vương cũng chưa chắc sánh bằng.

Giọng ỉu xìu, Linh Tuệ chậm rãi nói, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi vo ve:

- Vậy bao giờ thì đi ạ?

- Mai!.

Số phận đã an bài, kiếp này cô phải sống khổ sở dưới cái bóng hắc ám của Tống Thế Kiệt, có nghĩ nhiều cũng vô dụng, nhưng về cơ bản, nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy vô cùng ấm ức, cô từ trước tới giờ, từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến nay, ăn ở rất đức độ, hiền lành, đến phật còn động lòng thương vậy cớ gì gặp phải tên hắc ám, chưa gì đã ám hết 2/3 cuộc đời cô rồi.

AAAAAAAA, trời xanh có mắt không tròng, lão thiên là một tên khốn, Tống Thế Kiệt còn là tên khố.n nạ.n hơn!. Hừ!. Hắc ám thì cho hắc ám, tư bản thì cho bản, báo đạo hại người thì cho bá đạo hại người. Lão nương đây quyết định liều mình một phen!.

Từ bến xe buýt phải đi bộ một đoạn mới đến được AJO.

Ngước ngước ngước,…..Linh Tuệ ngước muốn gãy cả cổ mãi mới nhìn thấy cái tầng trên cùng của tòa nhà có gắn cái biển vừa to vừa sang: Công ty AJO. Quả thật khiến người ta phải ghen tị mà, bỗng cô giác ngộ, Tống Thế Kiệt thật ra rất giỏi, vô cùng ưu tú nên ở tầm tuổi này đã mở được công ty to đến như vậy. Ngặt nỗi, được thứ này thì lại đừng thứ kia, những gã tư bản đều là những tên gàn dở, không hơn không kém!.

Người người ra vào nhộn nhịp, được cái AJO là công ty lớn nên nhân viên, cả nam lẫn nữ, trông cũng thanh tú, khí thái hơn người. Tự nhiên cô thấy hơi run. Không biết bảo vệ có cho cô vào bên trong không nhỉ?.

“ Bíp. Bíp. Bíp.”

Linh Tuệ bị tiếng còi ô tô từ phía sau làm cho giật mình, quay lại nhìn. Cửa kính xe từ từ hạ xuống, thì ra Tống Thế Kiệt, sắc mặt rất tốt, đang ngang ngạo ngồi trong xe, con mắt đen láy, trong veo trầm tĩnh liếc qua cô. Linh Tuệ nhất thời bị cái vẻ hào hoa kia làm cho mụ mị, mãi sau mới giơ tay lên:

- Hầy, chào thầy Tống!.

Thanh âm trong trẻo, lạnh băng, Thế Kiệt khẽ gật đầu:

- Đến rồi sao không vào trong, còn đứng đây làm gì?.

Linh Tuệ đáp:

- Là em đợi thầy đến chỉ việc ạ!.

Gương mặt Thế Kiệt hơi dãn ra một chút, nhìn có vẻ kì quái, sau mới nói:

- Ừm, đứng đây chờ tôi cất xe, rồi cùng vào.

Linh Tuệ bám gót Thế Kiệt, đi đến đâu thu hút mọi ánh mắt đến đấy, nhất thời cô trở thành tâm điểm của sự chú ý. Mặt chẳng dám ngẩng lên, tay bấu chặt vào quai cặp, lững thững đi sau.

Quả thật là sếp tổng, đi đến đâu cũng được nhân viên chào hỏi rất nhiệt tình, Thế Kiệt không nói chỉ cười đáp lại, phải nói là thái độ rất ôn nhu, hòa nhã, vừa trầm ổn lại sắc sảo, dáng dấp lãnh đạo vô cùng uy phong. Nhìn qua cũng biết rất được lòng nhân viên, đùng biết mua chuộc tâm nhân, thật xứng đáng với danh hiệu gian thương do đễ quốc mĩ đào tạo.!.

Vào đến thang máy, không có ai, Linh Tuệ mới nghe thấy giọng trầm ấm:

- Ăn sáng chưa?.

Oài……hỏi hay!. Vào đên đây rồi mới giả vờ làm người tốt bụng. Cô đáp:

- Em ăn rồi.

- Đã ăn gì?

- Dạ bánh mì!.

Thế Kiệt khẽ gật đầu, nói luôn:

- Tốt!, Từ hôm sau đi làm, đừng ăn bánh mì nữa, làm cơm sáng đến công ty cho tôi.

Èo, nói qua nói lại là muốn bóc lột sức lao động, thật xấu xa vô đối!. Nhưng vấn đề là tiền cơm của ai? Linh Tuệ e dè hỏi lại:

- Làm cho thầy hay làm hộ thầy ạ?.

Tiền bạc phân minh, ái tình dứt khoát à nha!.

Tống Thế Kiệt nhếch môi lên cười nhạt:

- Cô cứ bỏ tiền ra, rồi cuối tháng tính vào tiền lương.

Thế còn được!. Linh Tuệ gật đầu: – Vâng!.

Nhìn cái bóng của cô in trên thành thang máy, Thế Kiệt không nhịn được, khóe môi khoét sâu thành nụ cười. Lâm Linh Tuệ quả thật rất đáng yêu!. Nhưng mãi mãi cô chỉ là một cơn gió nhẹ và đơn giả chỉ là thế, có thể nói là dễ chịu nhưng chỉ là sự dễ chịu thoảng qua, vốn chẳng thể níu mà cũng chưa bao giờ muốn níu!.

Phòng làm việc của anh ở tầng trên cùng, tường ngoài bằng kính trong suốt chịu lực, có rèm tự động đóng mở. Cả phòng được thiết kế, bài chí từ nội thất đến khuôn cách làm việc đều hiện đại, tinh tế, hài hòa. Về cơ bản là cho thấy tầm cỡ của AJO.

Hoàng hôn, bất chấp đẹp đến thế nào đều tạo cảm giác vừa trầm lắng lại vừa xao xuyến khó tả trong lòng người. Có thể cái màu đỏ cam vốn là một màu buồn mà chẳng biết, nó tán vào tâm mỗi người một xúc cảm riêng, và vu vơ xé toặc một thứ gì đó thành một khoảng lặng.

Một cô gái mặc váy trắng, mặt thon nhỏ, thanh tú, tóc thả khẽ bay bay trong làn gió chiều, cô đứng trong bóng hoàng hôn, cả thân mình đắm trong màu nắng, 2 cánh môi xinh xinh mấp máy theo nhịp bài hát. Mắt nhắm nghiền lại, để lộ hàng long mi cong vút!.

New York!. 6h chiều!.

Hải Di một mình đu mình theo chiều gió, nỗi nhớ trong lòng đột nhiên trở lên dài vô hạn. Khi đối diện với chính mình, cô mới thấy nhớ anh đến dường nào, mới thấy cô đang xa anh, rất xa.

Đột nhiên Hải Di thèm cái cảm giác nằm trọn trong vòng tay vững chắc, mềm mại và ấm áp của Thế Kiệt. Thật sự là rất thèm!.
Gió chiều thổi mỗi lúc một mạnh!. Nhưng vệt nắng đang cố vươn mình, níu lấy bầu trời.!. Trời ngày tối, bóng người cũng đang nhạt dần.

Bất giác khóe miệng cô cong lên thành nụ cười tuyệt mĩ, vừa an nhàn vừa lặc lõng.

“Thế Kiệt!. Có lẽ….. sắp đến lúc em cần trở về rồi!.”.

Linh Tuệ ngồi trên ghế sô fa, đối diện với bàn làm việc của anh, bị đống giấy tờ che gần hết mặt. Mồ hôi túa ra đầm đìa trên chán!. Cô tính rồi để dịch được hết chỗ này chắc chắn là bạc cả lông mày. Ôi, bố mẹ cô mà biết cô vất vả thế này có lẽ là đau lòng chết mất!. Cơ bản là mượn việc công để trả thù riêng. Xã hội này quả thực quá xấu xa!.

Đang lúc mặc niệm ủ ê, một giọng nói lạnh lùng truyền tới:

- Ngủ gật trừ 10% tiền lương!.

Ặc…ặc…ặc…..!. Hừ. Không cho ngủ thì thôi, Linh Tuệ tiện tay với tờ tạp chí, giả bộ cúi xuống, mặt chăm chú làm việc.

Vừa giở trang đầu đã thấy một chiếc Mercedes vô cùng sang trọng trình ình ở giữa. Nhìn rất quen nha. Đôt nhiên lại nhớ tới cái xe lúc sáng của Tống Thế Kiệt, rốt cuộc là anh ta giàu có tới cỡ nào vậy?!. Cái Mercedes đỏ chói, mới xuất xưởng được 1 tuần này, cả thế giới có đúng 5 chiếc và anh ta đã sở hữu một cái rồi. Quá tanh tưởi!.

Bỗng cô nhớ đã có lần cô đọc ở đâu đó, người ta có viết:

- Thầy Tống!. – Linh Tuệ gọi to, miệng cười rất tươi.

Thế Kiệt ngẩng đầu lên, nhíu mày hỏi:

- Chuyện gì?.

- Xe ô tô của thầy thật là đẹp.!.

Anh dùng ánh mắt quái dị nhìn cô, nghi hoặc hỏi:

- Thì sao?.

Linh Tuệ cười phớ lớ:

- Em thấy rất hợp với thầy.

Thế Kiệt nhìn cô có phần hiểu, không phải là làm việc căng thẳng quá chứ?. Anh nghiêng đầu, ánh mắt trầm tĩnh có ý chờ đợi. Cô tiếp tục:

- Thầy biết bí mật của thương hiệu xe Mercedes là gì không?.

- Nói thử xem!.

- Là viết tắt của dãy chữ : Most Eccentric Rich Capitalist Enjoy Driving Expensive Sedans. Nghĩa là Những nhà tư bản giàu có gàn dở nhất thích đi xe đắt tiền.

Thế Kiệt lĩnh hội được nguyên lời khen chân thành, mặt tái đi một nửa. Con mắt đen láy có dập dờn sóng nước. Linh Tuệ đột nhiên thấy bầu không khí bị nghẹn, im thin thít, cúi gằm mặt xuống, tuy là nói thật nhưng hình như cô đã động chạm đến sĩ diện cao ngất cao ngưởng của anh ta rồi, hiện tại anh đang là sếp của cô, Linh Tuệ liền ngẩng đầu lên nói vớt:

- Thật ra em nói nhầm đó, cái xe đấy không hợp với thầy một chút nào, nó cũng chỉ là đống sắt vụn mà chi phí thì cao liên tục, chỉ mấy người tiền tỉ lệ nghịch với chất xám mới mua.

Phân nửa mặt anh tái nốt!. Phải nói là diêm vương nhìn thấy cũng phải khóc thét lên. Bây giờ mà Thế Kiệt có nhẩy ra bóp cổ cô thì Linh Tuệ cũng chẳng lấy gì làm lạ.

Linh Tuệ im lặng, mắt cắt không ra giọt máu, có cho tiền cũng chẳng dám ngẩng lên lần nữa.

Bỗng có tiếng cười, tiếp dó là giọng nói trong trẻo, ngữ khí có phần ôn nhu:

- Nói hay lắm!.

Hôm sau, Linh Tuệ dậy rất sớm, làm cơm cho vào hộp rồi thất thểu đi ra bến xe buýt. Vừa đi vừa ngáp.

Đang lúc ngáp dở, bỗng cả người cô đông cứng lại, miệng không kịp ngậm, tóc gáy dựng hết lên, tỉnh ngủ hẳn.

Tống Thế Kiệt, ăn mặc chỉnh chu, đĩnh đạc, nổi bật hơn người đang thản nhiên nhìn cô, khóe môi khoét sâu thành nụ cười.

Bước chân của cô chậm dần chậm dần, cuối cũng cũng đến trước mặt anh. Miệng lập tức cười nịnh:

- Chào thầy Tống!. Thầy đang làm gì ở đây vậy?.

- Chờ xe buýt!. – Anh điềm nhiên đáp.

- Thật sao? – Cô cứng ngắc hỏi. mắt đảo quanh tìm kiếm cái bóng dáng đỏ chói.

Thế Kiệt nhàn nhã trả lời:

- Cô chuyên bị người khác lừa hay sao mà hỏi câu đấy?.



------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè...Toàn tập, Hứa!Đừng buông tay anh…em nhé! .
Đọc tiếp Hứa!Đừng buông tay anh…em nhé! – chương 11


sóng gió
ĐỌC TRUYỆN ONLINE HAY NHẤT
Anh nhất định làm em yêu anh (full)
Anh nhất định làm em yêu anh - Phần 2
Yêu (love)
Nói yêu em 7 lần
Bản nhạc không lời
Hạnh phúc khi có em
Lưu manh, tránh xa ta ra
Tuyết rơi mùa hè
Hẻm cụt (full)
Cô cần tiền, còn tôi cần cô. OK?
Nhật ký công chúa Vampire
Bảo vật giang hồ
Đồ đầu gấu, tôi yêu em
Khi những tiểu thư là Hotboy
Xin lỗi, làm người yêu tớ đi
Đồ khốn! sao để tôi nhớ cậu ?
DANH SÁCH TRUYỆN MỚI NHẤT
Bảo vật giang hồ – chương 11
Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – chương 3
Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – chương 2
Hoàng tử lạnh lùng và cô nhóc lanh chanh – chương 1
Có những điều cậu chưa biết !
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.6
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.5
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.4
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.3
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.2
Tuyết rơi mùa hè – chương 18.1
Tuyết rơi mùa hè – chương 18
Tuyết rơi mùa hè – chương 17.1
Tuyết rơi mùa hè – chương 17
Bảo vật giang hồ – chương 10.3

ảnh Kênh Truyện

Mô tảArray Toàn-Tập-HứaĐừng-Buông-Tay-Anh…em-Nhé Array
____________
Về bài viết

blog/blog-toan-tap-hua-dung-buong-tay-anh-em-nhe--full.html blog/blog-toan-tap-hua-dung-buong-tay-anh-em-nhe--full.html

Trang đọc bạn đang xem miễn phí kenh truyen toan tap huadung buong tay anhem nhe

http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-toan-tap-hua-dung-buong-tay-anh-em-nhe--full.html

Web mobile xem kenh truyen tại chuyên mục truyen hay yeu cau toan tap huadung buong tay anhem nhe

• Bài viết khác
» Truyện Toàn Tập, Buông Tay Anh Ra...
» Hứa Rằng Sẽ Ghét Anh đến Cuối Cuộc đời
» Truyện Hay, NGƯỜI VỢ TRINH TRẮNG
» Mình Nghĩ Các Bạn Sẽ Thích Câu Chuyện Này
» Đọc Truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full )
» Quá Sớm để Bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .
» Truyện Ngắn…. Bạn Thân ơi? Tớ Iêu Cậu!!!
» Truyện Hay Mình Chia Tay Rồi Em Nhé
» TRUYỆN NGẮN : ( * Cận Thận Khóc Sưng Mắt * )
» TRUYỆN NGẮN : TRUYỆN NGẮN ĐÊM KHUYA CỰC HAY & CẢM ĐỘNG
» TRUYỆN NGẮN : Em đã Từng Là Con đĩ – Full
» TRUYỆN NGẮN : [Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá!
» [LONGFIC] Scandal - Taeny - [LONGFIC] Scandal Cre: SSVN
» Đọc Truyện Rắc Rối Tuổi Lên Ba - Royal Family
» Đọc Truyện Bà Xã Tui Là Xã Hội Đen [yulsic-T]
» Đọc Truyện Yêu Không Hối Tiếc
» Đọc Truyện Fanfic-yunjae-you-are-my-osin-rồng
» Đọc Truyện Keeping Love Again
» BÀI VĂN 9,5 ĐIỂM GÂY XÔN XAO THÀNH PHỐ VINH
» Tình Yêu Không Cần Nói