> > Tháng 7 đi Qua, Tôi Chờ Tháng 8!
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 08/04/2013 - 21:02
• 438 xem - 87 [Thích]
Tháng 7 đi Qua, Tôi Chờ Tháng 8!
08/04/2013 - 21:02  Hình ảnh Tháng 7 đi Qua, Tôi Chờ Tháng 8! Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Tháng 7 đi qua, tôi chờ tháng 8!
Vẫn là một buổi sáng thức dậy sau nhiều hồi chuông inh ỏi của chuông báo thức điện thoại. Tôi có cảm tưởng mình vừa bước qua một chặng đường dài, rất dài và tối sẫm. Nheo mắt nhìn cái vệt sáng tí hin qua cửa sổ báo hiệu có thể sẽ là một ngày nắng.
Tôi bắt đầu một ngày đầu tuần!
Sau cơn mưa đêm, mặt đường loang loáng những nước, giọt nước mưa cuối cùng cố bám víu cành lá như chẳng muốn tiếp đất. Bầu trời loang lổ nửa ngập ngừng muốn trút thêm mưa, nửa chừng muốn xé màn mây xuyên nắng. Những tán điệp vàng dần thưa sau cơn thịnh nộ của trời đất, nằm ngoan ngoãn và dúm gió dưới mặt đất. Tôi đã đi qua rất nhiều ngày mưa, mưa và thật nhiều những khạo khờ ngày cũ - tất cả vẫn còn lại lắng đọng và trong veo. Ngày mưa đong đầy lòng bàn tay, tôi lắng thấy mưa nghịch ngợm đùa giỡn và rúc rích trong tóc. Khẽ dang tay đón lấy và hít hà mùi vị của mưa, những muốn ôm trọn bao nhiêu khát khao đang căng đầy trong lồng ngực, trong tâm trí. Tôi yêu mưa, 1 kiểu yêu lạ kỳ và vô điều kiện.
Nhưng ngay lúc này đây, tôi muốn một ngày ngập tràn và óng ánh nắng.
Đôi khi soi mình trong gương, cái suy nghĩ: “ Tôi là ai, tôi đã làm được những gì?” lúc nào cũng hiện diện như được lập trình sẵn. Thấy tuổi trẻ mình đang lãng phí trôi qua, những niềm vui cứ nhạt dần, thế giới riêng mình thêm rộng, còn với mọi người cứ co dần nhỏ hẹp lại. Không muốn mình là 1 con ốc ngủ say giấc trong lớp vỏ dày cộp, sống đời lẻ loi, lại càng không muốn đắm chìm trong lớp tối sẫm đại ngàn. Có đôi khi chính mình cứ đẩy mình vào cơn ác mộng ấy, chẳng biết vì mưu sinh cuộc đời dồn đẩy hay là vì mình thích để bản thân rong ruổi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, vẫn chỉ là những lời ước chừng rằng: Nếu, gía như, có thể, có khi nào… rồi lại tặc lưỡi buông xuôi. Những triền xưa sống động, ngạo nghễ giờ đây thức dậy có khi cũng chẳng đủ nhiệt để hâm nóng cái đầu trơ trơ gỗ đá. Triền xưa ấy, đợt này ta chẳng mấy ghé qua….

 Tôi phát hiện ra mình ngày càng kì lạ và có thể là quái đản. Đôi lúc tôi nhạy cảm quá mức, tưởng như 1 cái lượn chao nghiêng của chiếc lá lìa cành cũng có thế khiến tôi động lòng, khi đó tôi thấy trong mình một chút mong manh. Đôi lúc tôi ôm đồm quá nhiều thứ trong mình và gồng đôi vai bé nhỏ lên gánh chịu. Mà cũng có đôi khi tôi mặc kệ tất cả, giống như 1 sự bất cần trước bao nhiêu thứ đổi thay, bao nhiêu người sống khác… để vờ vịt che dấu sống và nghĩ theo cách của mình vẫn sống. Cả những khi tôi thấy mình kiêu hãnh, có thể là 1 cái cười nhạt cho những việc tôi nghĩ là ko đáng, ko cần thiết quan tâm. Tôi chai lì cảm xúc theo tháng năm, theo cả những thăng trầm cuộc đời…
Kết thúc một ngày làm việc, không quá nhiều chuyện cho những bận rộn ngày thường. Nhắm mắt, tôi tưởng tượng ra bữa cơm bình dị, ấm tình của mẹ. Ngửi thấy cả  mùi rơm rạ ngày mùa sắp qua, thấy cả mùi mặn mòi của gió biển, những bước chân rệu rã của lũ trẻ làng, tiếng xe đạp cọc cạch, tiếng loa phát thanh lảng vảng… Đấy là thanh âm quê hương của tôi, thanh âm miền quê hương nắng gió.
Chờ xe bus, gỡ nhẹ tai phone và lắng nghe nhịp sống cuối ngày. Tôi thích cái khung cảnh rõ mồn một của những chiếc xe đủ loại như xô vào nhau lao đi vun vút, những khuôn mặt ngác ngơ của những em bé chờ ba mẹ đón về, của những mặt người lo lắng vì còn quá nhiều việc cần phải làm trước khi những tích tắc cuối cùng của ngày chờ màn đêm kéo xuống, của những chiếc còi xe inh ỏi lúc qua đường, tiếng leng keng của cô lao công với bàn tay quệt vội mồ hôi . Và đâu đó dưới những náo nhiệt, vội vàng cuộc đời ấy còn có cả bóng lưng còng qua 60 năm cuộc đời, họ vẫn chưa hết nhọc nhằn… Cuối cùng tôi dừng lại nơi đôi mắt trong veo của một em bé. Đôi mắt ấy nhìn tôi và khóe miệng toe toét cười vì những tiếng ko nghĩa: ú òa, ú òa, thấy thèm tha thiết đôi mắt ấy… và bỗng chốc thấy đời nhẹ quá, nhẹ như chưa từng có những gánh nặng cuộc đời.
 Tôi đi qua ngày gió, đi qua ngày mưa, cả những ngày không nắng không mưa.
Tôi đi qua những cuộc đời, những cuộc đời đi qua tôi, tất cả như một vòng tròn không điểm đầu, không kết thúc.
Có người vội vã ra đi, có người nhập nhằng đi, ở. Có người thì vẫn luôn ở lại.
Nhưng giờ đây những khó khăn, va vấp không còn quá quan trọng nữa. Vì tôi có một mái đầu xanh, có những nhiệt huyết, đam mê, có những ngày nắng trong veo, những ngày mưa chất ngất, những cảm xúc bất chợt, thật nhiều những điều hay hay, xinh xinh, lạ lạ... Tôi còn có một tuổi trẻ thật diệu kỳ, một tương lai sáng lạn và còn 1 cuộc đời quá đỗi đẹp đẽ và thật đáng để sống. Tôi giàu có thế cơ mà, vậy tại sao phải ngần ngại?
Kéo tai phone và lắng nghe tiếp giai điệu quen thuộc:
Ðến bao giờ vườn đầy hoa trắng rơi
Chôn vùi nơi đó bóng dáng em lặng yên
Bao niềm hạnh phúc thật gần
Giữa cuộc đời nhỏ nhoi…
Lật lại tin nhắn mới đọc hồi chiều, 1 nụ cười cho anh - người đã kéo em ra khỏi ký ức mụ mị. Anh nghe thấy gì không, em đang hát giai điệu trong trẻo của tình yêu đấy.
… Những ngày cuối tháng 7 chậm chạp vẫn ngây ngất những nắng và mưa.
& Tôi chờ tháng 8.
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Tháng 7 đi Qua, Tôi Chờ Tháng 8! MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2