> > Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất
• Thể loại: Truyện ma creepypasta - Truyện kinh di
• Đăng lúc: 26/03/2013 - 13:22
• 5708 xem - 104 [Thích]
Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất
26/03/2013 - 13:22  Hình ảnh Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất Truyện ma creepypasta  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất
Những câu chuyện ma đáng sợ nhất

Ma người Công Giáo ...
PDA
View Full Version : Ma người Công Giáo ...


baydennganha
05-12-2012, 01:58 AM
Tôi có một người bạn tên Th., và sau đây là chuyện thật của gia đình anh ta do chính anh ta kể lại ở bên xứ Cờ hoa này...

Số là bà nội của anh ta vừa mới mất hồi cuối năm ngoái, nhưng do đi du lịch ở xa nên anh ta không về kịp. Khi về đến nơi thì mọi chuyện an táng đã xong xuôi... Anh ta chỉ còn biết ra mộ bà nội thỉnh thoảng thắp nhang và quét dọn mộ cho bà mà thôi...

Tuy nhiên có nhiều chuyện xảy ra trong 49 ngày đầu sau khi bà của anh ta mất khiến cho anh ta mở mắt ra và tin là quả thật có thế giới vô hình... Từ nay anh ta sẽ không còn mù quáng tin rằng: "Sau khi chết là hết, một là lên Thiên đàng với Chúa hai là xuống Địa ngục!"

Những ngày đầu khi bà anh ta mới mất, lúc đó là vào dịp lễ Noel... Nhà anh ta có chưng cây thông Noel, và con chó nhà thích cây Noel đó lắm. Nhưng thỉnh thoảng trong ngày con chó rất sợ hãi và không dám đến gần cây Noel mà nằm thật xa, run cầm cập, thỉnh thoảng lại rít lên bỏ chạy ra xa...

Có hôm gia đình Th. đang tụ tập nơi phòng khách... con chó cũng nằm gần đó. Nhà thì mùa Đông nên luôn đóng các cửa chính lẫn cửa sổ... Bỗng mọi người nghe có một làn gió lạnh thổi qua, và con chó rít lên sợ hãi và nhìn về một phía trông rất ghê rợn, sau đó cụp đuôi và chạy đến nằm sát vào người của anh ta...

Cũng có hôm trong cùng một ngày con chó không dám đi lên cầu thang. Thường ngày thì nó hay lên chơi chạy nhảy trong các phòng ngủ của gia đình nhưng kể từ sau ngày bà anh ta mất thì có nhiều lúc chỉ đi lến đến giữa chừng cầu thang là nó run lên cầm cập và lết ngược lại xuống dưới... Mẹ của Th. cười và nói: "Bà nội của tụi bây về thăm con cháu đó!"

Vài ngày sau Th. và cha của anh ta lên nhà thờ xin nước phép của cha về tưới quanh nhà... Sau đó hình như mọi thứ trở về bình yên...

Vài hàng góp vui với các sư huynh đệ tỷ muội... Khi nào có dịp sẽ kể những chuyện khác ly kỳ, hấp dẫn hơn...

Mến chào,

TSLA

bombivn123
05-12-2012, 08:54 AM
mình chưa thấy kinh di cho lắm

05-12-2012, 09:47 AM
Truyện thật chứ có phải sáng tác hay phim đâu mà đòi kinh dị vs li kì hả bạn
baydennganha
05-12-2012, 12:33 PM
MA "LÌ"
letranthienduc
05-12-2012, 09:34 PM
Hix, vậy cuối thì thì pó tay lun à, thế bâu giờ căn nhà đó còn ma ám không.
baydennganha
05-13-2012, 05:43 PM
Trích:
sadlove88
05-13-2012, 09:41 PM
Tôi cũng là ng có đạo đây, điều đó đối w tui quá bt, nếu có dịp kiu cái anh đó nc với tui đi r sẽ rõ hơn, đúng là ng chết chĩ có 1 là lên Thiên Đàng, 2 là xuống Địa ngục, chứ ko đi lang thang kiễu này đâu, các bạn nói đó là ng nhà của mình?, có điều gì chứng minh ko? nếu nói rằng nó bít hết chuyện trong nhà mình thì chắc hẵn nó là ng nhà mình, cái này thì chưa chắc đâu, vì ma quỹ nó vẫn có thễ biến ra thành ng nhà mình và hù dọa mình, đó chĩ là 1 trò chơi của quỹ thôi, chứ chẳng có ng nhà nào về cả, Linh Hồn ng chết ko về nhà, nhưng chuyện Ma Quỹ thì có đó....nhưng chuyện này nói ra thì dài dòng, vã lại đạo ai nấy giữ, ko nên nói lấn lướt đc...
baydennganha
05-20-2012, 06:10 PM
3 CÂU CHUYỆN MA RÙNG RỢN
baydennganha
05-21-2012, 11:13 PM
Bí ẩn ngôi nhà có ma tại Buôn Mê Thuột
baydennganha
05-23-2012, 12:50 AM
MA TẠI NGHĨA ĐỊA ĐÔ THÀNH
baydennganha
05-24-2012, 01:19 AM
MA NỮ RU CON Ở VŨNG LIÊM - TỈNH VĨNH LONG
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=3706

Đây là câu chuyện huyền bí của người hàng xóm gần nhà domđóm dưới quê Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long.
Đó là nhà ông Hai Sang, ông hơn 70 tuổi và mới mất năm rồi (2010). Từ nhỏ đến lớn ông Hai nổi tiếng trong vùng là người không có sợ ma. Ở đâu nghe nói có ma là ông hay tình nguyện đến đó ngủ, để xem mấy con ma có dám nhát ông không.
Ở dưới quê em thì ma nhiều lắm, dưới sông thì hay có ma đèn, đó là những đóm lửa bay dập dờn dí theo người đi trên sông ban đêm, mình chạy lên bờ nó cũng dí theo tuy không có làm hại gì ai nhưng cũng đủ làm người ta chết khiếp.
Riêng ông Hai thì không sợ, khi gặp ma đến, ông đánh đuổi cho nó bỏ chạy. Vậy mà cách đây 10 năm, khi đó ông vừa bước qua tuổi lục tuần, trong một lần đi về khuya ông nhìn thấy có một người mặc áo trắng toát, đầu tóc rủ rượi, đu lủng lẳng trên cành cây phía trên đầu của ông và nhìn ông cười. Không hiểu sao lần đó ông lại sợ đến quíu giò, bỏ chạy mà chạy muốn không nổi đến té lên té xuống. Từ đó ông bị liệt hai chân không còn đi đứng gì được nữa cho đến ngày ông qua đời. Ông có người con trai tên Tường bị ma nhập kể từ năm hai mươi mấy tuổi. Năm đó sau khi lấy vợ được một thời gian thì Tường bị lên cơn, người ta nói cậu bị khùng, đi thầy thì thầy nói bị ma nhập. Mỗi lần lên cơn, cậu trở nên dữ tợn, đập phá đồ đạt la hét và nói chuyện hoàn toàn khác với bình thường. Tường cứ thỉnh thoảng bị như vậy cho đến bây giờ đã hơn 40 tuổi.

Ông Hai Sang còn có 1 người con gái khác là cô Trân. Em nghe cô Trân kể là hồi cô mới lấy chồng, về nhà chồng mỗi lần đi ra vào phòng là y như có người đối diện đang vén màn đi qua cái cửa đó (dưới quê cửa buồng thường không gắn cửa mà ngăn cách bằng tấm màn vải). Có lần, cô còn thấy cái bóng xẹt ngang qua. Khi cô đem chuyện này nói với má chồng, thì cho biết là ngày xưa thời chiến tranh có một người đàn ông bị trúng đạn và lết vào nhà của bà, vợ chồng bà cho tá túc, cho ăn uống chăm sóc nhưng người đàn ông này cũng qua đời ngay sau đó. Hồn của ông ta cứ quanh quẩn ở trong nhà và nhiều người nằm mơ thấy ông nhưng cũng không để tâm hay sợ gì. Cô Trân thì rất sợ nên gia đình bày mâm cơm cúng cho ông và khấn xin đừng cho thấy nữa thì hiện tượng vén màn cửa không còn nữa.

Quay về nhà ông Hai Sang, ở phía đối diện cách 1 con sông (cũng là đối diện nhà em), có một cái cồn võng. Sở dĩ gọi như vậy vì đó là 1 khuôn đất bị bỏ hoang cây cối um tùm. Hằng đêm người ta nghe vọng ra từ cái cồn võng đó, giọng một người đàn bà hát ru con nghe ai oán não nùng. Vài người đánh bạo nhìn sang thì thấy hình ảnh mập mờ của một chiếc võng đong đưa với dáng người đàn bà lom khom như đang ru con ngủ. Nhưng sáng ra thì chẳng nhìn thấy gì cả, ở đó chỉ toàn là cây với cây và địa thế ở đó khá hiểm trở người thường đi vào còn khó nói chi mắc võng ru con ở đó.
Những người lớn tuổi ở đó cho biết ngày xưa nơi đó có một người đàn bà có bầu bị chết ở đó nên vong hồn có lẽ còn lưu luyến chưa có đi khỏi. Dân trong vùng kiêng, không ai động tới khu đất đó.

Câu chuyện ở quê đomđóm là vậy, khi nào về dưới thu thập được thêm chuyện gì đomđóm lại kể cho huynh đệ nghe nữa nhé.

---------------------------------------------------

MA MẮT ĐỎ Ở XƯỞNG XE LỬA CHÍ HÒA
Ngoài ra ngay trong hẻm tôi ở cũng ma nhiều lắm

Vì dọn vào ở sau 75, nhưng khu tôi ở là khu gồm 10 gian cho hạ sĩ quan của Trại lính nhảy dù lúc xưa. Nghe một số bác trong xóm cũng là lính ở ngay trong khu đó kể rằng khi quân miền Bắc tiến vào từ ngõ ngã tư Bảy Hiền thì bị phục kích từ 2 bên đường Lê Văn Duyệt (một bên là nghĩa trang Đô thành, một bên là trại dù) nhiều xe tăng cũng như lính của bên miền Bắc bị tiêu diệt lắm... Tuy nhiên, do lực lượng chênh lệch nên sau nhiều giờ quần nhau từng miếng đất bên nghĩa địa Đô thành, etc. thì quân miền Bắc đã nắm phần chủ động và tiếp tục tiến vào Sài Gòn... Đến tối bà con ra xem thì thấy xác chết của cả 2 phe nằm la liệt trong nghĩa trang và ven đường.

Sau này dãy nhà 10 căn của chúng tôi ở xuất hiện rất nhiều ma... Cách nhà tôi 2 căn là nhà của ông Một (cán bộ tập kết ngoài Bắc vào, theo chủ nghĩa duy vật), đêm nào cũng nghe tiếng khóc than, tiếng chân đi lọc cọc và tiếng bàn ghế xô đẩy ồn ào, tiếng dội nước tắm cả đêm... Sau nhiều tháng chịu không nổi thì ông ta mới hỏi hàng xóm đã ở đó từ trước thì được trả lời là người lính sống với vợ con trong căn nhà đó bị pháo kích chết ngay tại nhà... Lúc chết ông bị mất một giò, nên khi về thường là nghe tiếng lọc cọc... vì ổng nhảy lò cò

Lúc còn nhỏ chúng tôi thường hay ngồi trước sân nhà hóng mát. Lúc này vừa sau năm 75 nên vẫn còn hoang vắng lắm, trong xóm chỉ vỏn vẹn 10 căn nhà và 2 đầu xóm là Xưởng đầu máy và Xưởng toa xe Chí Hoà mà thôi. Có hôm đang ngồi với Dì tôi thì nhìn sang dãy nhà ăn tập thể của Công nhân Đường Sắt đang xây lở dở thì tôi thấy một bóng người mặc đồ trắng, tóc trắng đi về phía cái giếng gần đó... Tôi ngỡ mình hoa mắt vì trong xóm vỏn vẹn có 10 gia đình thì không có ai già đến mức đó và ăn mặc như vậy cả... Nhìn theo thì không thấy bả đi tiếp (khu đang xây dở dang, nếu bà ta đi tới nửa thì sẽ thấy vì tường phía trước và sau khu nhà ăn đó chưa có xây)... Tôi sợ quá nói cho Dì nghe thì Dì nói: "Chắc mầy bị hoa mắt đó, thôi đi vô nhà đi!"
Cái giếng đó nghe nói đầy xác lính, xác thường dân bị pháo kích, hoặc bắn lầm chết oan...

Sau này khu nhà ăn tập thể đó được đổi thành Nhà giữ trẻ cho cán bộ CNV làm trong Đầu máy và Toa xe Chí Hoà. Trong lúc họ đang xây, sửa chữa để biến thành Nhà trẻ thì tụi nhóc chúng tôi hay chơi bên đó lắm... Nhiều hôm có đứa thì bị ma nhét trong xó, có đứa thì sau khi chơi năm mười núp kiếm không ra thì được thắng, nhưng khi đi ra thì đi thẳng về nhà, không nói một câu...

Còn tôi thì có hôm cũng chơi năm mười, vì muốn cho tụi nó kiếm không ra nên đã núp thật kỹ tận trên cùng của các giàn giáo... Nằm một lúc lâu tụi nó vẫn không kiếm ra tôi, tôi đắc chí lắm, tụi nó thả gà về ăn thóc mà tôi vẫn ráng núp cho tụi nó phục lăn chơi... nhưng lúc ngửng đầu lên ngó trần thì thấy một cái bóng to sừng sững đụng cả trần nhà, cái đầu thì vuông và 2 mắt đỏ to như hai trái banh và sáng lập loè... Tôi sợ quá phóng quăng người từ trên cao bay xuống đất (Lý Tiểu Long còn sống chắc phải bái tôi làm sifu quá! ) rồi chạy bay về nhà... Leo lên gác ngủ và run cho đến gần sáng mới ngủ đc

Sau dãy nhà chúng tôi là khu đường sắt Chí Hoà, ma nhiều vô số kể... Chắc các bạn cũng biết cái vụ lật tàu chết cả trăm người ở Bàu Cá vào khoảng thời gian năm 7 mấy, 8 mấy... chứ? Các xác chết đều mang về đó cả...

Sẽ kể tiếp trong các post sau, hì hì...
frenzyfive
05-24-2012, 08:55 AM
mình cũng có suy nghĩ giống bạn vậy
baydennganha
05-25-2012, 12:33 AM
Chuyện huyền bí trong hý viện & giới ca sĩ
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=5697


Hý Viện Quốc Gia ma đã suýt đốt cháy 1 triệu Mỹ kim của Trung Tâm Asia?
-Huyền thoại về Hý Viện Quốc Gia ma nổi tiếng Hoa Kỳ gần tòa Bạch Ốc được liệt kê là một trong những nhà ma (Haunted House) khét tiếng của Hoa Kỳ!
...
-Các nghệ sĩ Asia đã cúng hồn ma và giám đốc nghệ thuật Trúc Hồ đã cầu nguyện trên sân khấu ra sao để cứu vãn xuất diễn vào buổi tối?
-Chuyện thật 100% vừa mới làm cả đoàn nghệ sĩ Trung Tâm Asia lạnh xương sống vào cuối tuần qua ở Hoa Thịnh Đốn!
-Chuyện Hý Viện Quốc Gia ma qua báo Mỹ…
Cali Today News - Tin tức về sự trục trặc trong show ca nhạc thu hình của Trung tâm Asia tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 16 tháng 4 vừa qua (2005) đã sớm bay về San Jose, một thành phố mà trong thời gian gần đây được mệnh danh là “thị trấn âm nhạc”, hay “thành phố âm nhạc” vì có lẽ không có nơi nào trên thế giới (ngoại trừ Sài Gòn mà người viết không biết chắc) có nhiều show trình diễn ca nhạc như ở đây – San Jose.

Lần này, Trung Tâm Asia chọn rạp The National Theater tại Hoa Thịnh Đốn làm nơi trình diễn. Rạp The National Theater nằm cách tòa Bạch Ốc 3 dãy phố và nằm đối diện với Freedom Plaza, hay còn gọi là Công Trường Tự Do. ...

Xuất trưa bị…trục trặc kỹ thuật trầm trọng một cách khó hiểu…
Sau khi nghe tin show của trung tâm Asia suýt bị bễ vào xuất trưa, chúng tôi đã liên lạc ngay với một số nghệ sĩ thân hữu và được xác nhận điều đó là một sự thật.

Tới giờ khai diễn xuất 1 giờ trưa, công việc chuẩn bị kỹ thuật vẫn còn bị trục trặc. Đó là điều khá lạ vì những ai quen biết với những show thu hình của Asia đều biết rằng trung tâm thường thuê mướn rạp gần cả tuần, để thiết kế, để set-up sân khấu, máy móc, phông màn, và để diễn tập,… Chuyện trục trặc đến suýt tí bễ show thu hình là gần như khó xảy ra vì dàn kỹ thuật chuyên nghiệp và thượng thặng, tất cả người thực hiện cho show là chuyên nghiệp nhiều năm trong nghề…
Thế nhưng, trục trặc kỹ thuật đã xảy ra…

Theo lời của một MC thì 9 camera thu hình đã không hoạt động được ngay từ đầu xuất trưa và chiếc máy projector chính (trong số 3 projectors) để phóng hình ảnh lên màn ảnh cũng bị trục trặc. Các chuyên viên kỹ thuật cấp tập làm việc, sữa chữa, nhưng làm kiểu gì vẫn không sao sữa chữa được. Chuyên viên kỹ thuật kiểm tra điện đầy đủ, và thiết bị đều tốt, nhưng máy vẫn không làm việc được,…
Các chuyên viên kỹ thuật chạy đua với thời gian, đầu bù tóc rối nhưng vẫn đầu hàng. Họ thay máy khác vào, lấy máy projectors đang vận hành tốt ở địa điểm khác lấp vào cũng không giải quyết được vấn đề…
Chuyên viên kỹ thuật lo lắng và tâm sự rằng trong đời họ chưa bao giờ gặp chuyện trục trặc kỳ quái như vậy, dù với kinh nghiệm mấy mươi năm trong nghề…
Tới gần 3 giờ chiều, xuất diễn 1 giờ trưa vẫn còn chưa bắt đầu được…
Khán giả bắt đầu khó chịu, và một số yêu cầu trả tiền vé để ra về… Trong bối cảnh “tuyệt vọng” này, chương trình đành phải khai mạc lúc 3 giờ chiều, dù không thu được hình… Nhiều tiết mục phải bị cắt để kết thúc xuất trưa đúng như dự định để còn đón xuất tối vào.

Chương trình xuất trưa diễn ra trong tình trạng projector chính không hoạt động được và 9 máy quay phim hoàn toàn không thu hình được. Như thế, cho dù show diễn ra, thì coi như không thu hình được và sẽ không có DVD ca nhạc “Hành Trình 30 Năm” và toi luôn cả triệu Mỹ kim…

Một không khí ngột ngạt và lo lắng bao trùm trong hậu trường sân khấu.
Và nhiều nghệ sĩ bắt đầu chuyền tai nhau chuyện con ma trong rạp…

Trong phần sau của bài này, chúng tôi sẽ mời quý độc giả theo dõi câu chuyện ma rùng rợn của rạp The National Theater mà oan hồn là một kịch sĩ …

Các nghệ sĩ trong hậu trường đã bắt đầu nghĩ đến chuyện cúng ma nên các nghệ sĩ bắt đầu đi mua hoa quả, nhang đèn, bánh trái để cúng… Hậu trường sân khấu thay vì là những màn chuẩn bị cho chương trình bây giờ là cảnh cúng kính, cầu nguyện, khói nhan đèn bốc lên nghi ngút
Các nghệ sĩ Công giáo thì nắm tay nhau đọc kinh. Các nghệ sĩ Phật Giáo thì vừa đọc kinh, vái lạy và cúng kính… Không khí thật u tịch và thiêng liêng….
Trong lúc tuyệt vọng, hai nhạc sĩ đứng trên sân khấu cầu nguyện linh hồn nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, Duy Khánh, vong hồn của hàng trăm ngàn người tỵ nạn chết trên đường vượt biên bằng đường bộ, trên biển sống linh chết thiêng về đây phù hộ trung tâm Asia, thương lượng với nhà văn oan hồn này để show diễn được, quay hình được…..

Và phép lạ đã xảy ra…
Trong lúc ca sĩ đang trình diễn một ca khúc thì bỗng dưng như một phép lạ xảy ra: Trên trần cao, một miếng plastic rớt ngay xuống sân khấu, sát bên cạnh người ca sĩ này (may là không rớt vào người anh ta) và bỗng dưng ngay sau đó 9 máy camera thu hình hoạt động bình thường, và chỉ còn chiếc projector chính không hoạt động được mà thôi.

Và từ đó show diễn trở nên xúc động và tưng bừng hơn…
Khán giả và nghệ sĩ như lên tinh thần và như một chiếc thuyền ra khơi trên đường vượt biên bị chết máy, trôi dạt trong tầm bất định và con tàu rơi vào tình trạng vô kiểm soát thì bỗng dưng mọi thứ gần như trở lại bình thường...
Trước show diễn buổi tối 15 phút, trục trặc cuối cùng –projector chính- cũng đã tự dưng hoạt động trở lại để đón khách vào xuất tối một cách hoàn chỉnh.

Khi được hỏi vì sao máy không hoạt động, các chuyên viên kỹ thuật họ trả lời: “Chúng tôi không hiểu vì sao”, và khi máy móc hoạt động trở lại, họ cũng trả lời câu giống nhau: “Chúng tôi không hiểu vì sao.” Họ còn nói thêm: “Trong đời mấy mươi năm làm nghề này, chúng tôi mới gặp chuyện như thế này.”

Câu chuyện về hồn ma John McCullough, sau bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn… hấp dẫn

Bất cứ cái nhà hát lừng danh nào trên thế giới đều phải có ít nhất …một con ma, và nhà hát National Theatre ở Washington DC cũng không thoát được cái lệ này. Vong hồn của John McCullough, một kịch sĩ lừng danh của Mỹ trong những năm của thế kỷ 19, được đồn đãi đã bay lượn thẫn thờ trong nhà hát vào những đêm tối đen.
Tương truyền John McCullough, một kịch sĩ cổ điển với cái giọng oang oang như lệnh vỡ của các nhân vật quen thuộc của Shakespeare, đã gây lộn ôm xồm với một kịch sĩ khác, không tiếng tăm bằng ông. Bề ngoài thì có vẽ trận cãi nhau tơi bời là để tranh nhau một vai nổi bật trên sân khấu mà bất cứ kịch sĩ nào lúc đó cũng mơ ước. Nhưng kỳ thật bên trong đã có một... bóng hồng chen vào. Mỹ nhân đó chính là nữ kịch sĩ của nhà hát mà cả hai đều đem lòng yêu say đắm.
Lời qua tiếng lại thế nào cũng to tiếng, to tiếng thế nào cũng có tiếng… to hơn, đó là tiếng súng, thế mới là oan gia! John McCullough ngã sõng soài chết tươi trên cái sàn gỗ mà ông đã bao lần nghe thiên hạ vỗ tay hoan hô mình vang trời. Không rõ chuyện gì đã xảy ra sau đó. Có thể nhà hát muốn tránh một scandal khổng lồ, hay sợ thân nhân người kịch sĩ xấu số biết chuyện sẽ đòi một đám táng… tầm cỡ quốc gia, hay để phi tang các dấu vết của tội ác, chỉ biết ngay trong đêm, dưới ánh đèn leo lét, thi thể đẫm máu của ông được chôn ngay vào một cái hầm rượu nhỏ tối tăm bẩn thỉu ngay cạnh sân khấu. Một vài núm đất vô tình đó vẫn còn hiện diện đến ngày nay, trong cái móng vững vàng của Nhà Hát Quốc Gia. Nhưng sau bao nhiêu năm tháng, bây giờ cái móng nhà hát đã được đổ xi măng đặc cứng, như thế thi hài và câu chuyện của kịch sĩ thời danh tưởng chừng như bị đóng… xi măng luôn!

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi ông qua đời, bóng ma của John McCullough bắt đầu xuất hiện. Cứ mỗi lần khai diễn một suất hát mới, người ta thấy dường như hồn ma đi kiểm tra chỗ này chỗ nọ, như chắc là mọi chuyện đã hoàn hảo cho đêm khai trương, trước khi màn nhung mở ra.

Có người thấy hồn ma ăn mặc bộ đồ của Hamlet, vai đầu tiên McCullough diễn ở Washington D.C., kẻ khác thấy ông ta trong vai ông nổi tiếng nhất, quan La Mã Virginius. Một kịch sĩ, vốn biết ông thuở sinh thời, đã giật bắn mình khi thấy ông ngồi… rất tỉnh trên hàng ghế khán giả, mà ánh sáng đốt bằng gas cho thấy rõ mồn một. Đến cuối thế kỷ 19, nhiều người, từ gác đêm, canh cửa và những người khác thấy hồn ma thơ thẩn khắp nơi, nhất là trong cái buồng riêng mà ông rất ưa thích trong nhà hát.

Tờ Washington Post số ra ngày chúa nhật 4 tháng 10 năm 1896, có tường thuật “câu chuyện ma rùng rợn” của Frederic Bond, một kịch sĩ vang danh và là bạn thân của John McCullough. Một đêm kia, Bond đang một mình tập diễn lại một vai mà ông phải trình diễn sau này. Chợt ông nghe có ai to tiếng. Nhìn ra hai cánh gà, không thấy ai, nhìn xuống hàng ghế khán giả, trống trơn! Bond tưởng mình nghe lầm, ông quay lại chú tâm tập luyện màn diễn. Tiếng động kỳ lạ lại nổi lên, Bond nhìn giáo giác, phen này ông tin là đã có ai đang phá bĩnh mình. Thình lình ông thấy gai ốc nổi cùng mình khi ông có cảm giác rõ rệt có ai đó đang bay lượn gần ông. Gần như Bond sắp thét lên kinh hoàng khi thấy một hình người lướt qua sân khấu và dừng lại trước mặt ông. Bây giờ thấy rõ mặt hình nhân, Bond thét lớn: “John McCullough, John!” Nhưng bóng người đã quay lưng, bước đi trang nghiêm về hướng cánh gà và biến mất!
Ngay lập tức Bond lại thấy… một con ma thứ nhì xuất hiện. Đó là Eddie Specht, vốn tạ thế không lâu trước đó. Specht là một thanh niên rất sùng kính McCullough, thường hay ở lại một mình bắt chước tác phong oai vệ của thần tượng sau một vỡ diễn. Giờ đây bóng ma Specht đi theo “bóng ma thần tượng” và cùng biến mất với chủ! Nhiều người sau đó vẫn thấy hai thầy trò xuất hiện kiểu như thế nhiều lần trong nhà hát.

Vào những năm 1930, Sở Cảnh Sát Washington DC, sau gần 50 năm sau vụ án, muốn khai quật nền nhà hát, bốc hài cốt kịch sĩ bất hạnh, tìm ra ánh sáng nội vụ và mai táng kịch sĩ ở một nghĩa trang xứng đáng. Nhưng kế hoạch này bị khán giả và các nhân viên nhà hát phản đối kịch liệt. Họ nói cảnh sát không nên phá rối nơi yên nghỉ ngàn thu được kịch sĩ rất yêu thích là nằm ngay bên dưới sân khấu mình từng được ái mộ vang dội.
Chưa biết huyền thoại “con ma lừng danh John McCullough” là chuyện thêu dệt hay có thật, nhưng đùng một cái vào
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2