> > > Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất > Xem Full Hot New
Download file
Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất

Những Câu Chuyện Ma đáng Sợ Nhất
Những câu chuyện ma đáng sợ nhất

Ma người Công Giáo ...
PDA
View Full Version : Ma người Công Giáo ...


baydennganha
05-12-2012, 01:58 AM
Tôi có một người bạn tên Th., và sau đây là chuyện thật của gia đình anh ta do chính anh ta kể lại ở bên xứ Cờ hoa này...

Số là bà nội của anh ta vừa mới mất hồi cuối năm ngoái, nhưng do đi du lịch ở xa nên anh ta không về kịp. Khi về đến nơi thì mọi chuyện an táng đã xong xuôi... Anh ta chỉ còn biết ra mộ bà nội thỉnh thoảng thắp nhang và quét dọn mộ cho bà mà thôi...

Tuy nhiên có nhiều chuyện xảy ra trong 49 ngày đầu sau khi bà của anh ta mất khiến cho anh ta mở mắt ra và tin là quả thật có thế giới vô hình... Từ nay anh ta sẽ không còn mù quáng tin rằng: "Sau khi chết là hết, một là lên Thiên đàng với Chúa hai là xuống Địa ngục!"

Những ngày đầu khi bà anh ta mới mất, lúc đó là vào dịp lễ Noel... Nhà anh ta có chưng cây thông Noel, và con chó nhà thích cây Noel đó lắm. Nhưng thỉnh thoảng trong ngày con chó rất sợ hãi và không dám đến gần cây Noel mà nằm thật xa, run cầm cập, thỉnh thoảng lại rít lên bỏ chạy ra xa...

Có hôm gia đình Th. đang tụ tập nơi phòng khách... con chó cũng nằm gần đó. Nhà thì mùa Đông nên luôn đóng các cửa chính lẫn cửa sổ... Bỗng mọi người nghe có một làn gió lạnh thổi qua, và con chó rít lên sợ hãi và nhìn về một phía trông rất ghê rợn, sau đó cụp đuôi và chạy đến nằm sát vào người của anh ta...

Cũng có hôm trong cùng một ngày con chó không dám đi lên cầu thang. Thường ngày thì nó hay lên chơi chạy nhảy trong các phòng ngủ của gia đình nhưng kể từ sau ngày bà anh ta mất thì có nhiều lúc chỉ đi lến đến giữa chừng cầu thang là nó run lên cầm cập và lết ngược lại xuống dưới... Mẹ của Th. cười và nói: "Bà nội của tụi bây về thăm con cháu đó!"

Vài ngày sau Th. và cha của anh ta lên nhà thờ xin nước phép của cha về tưới quanh nhà... Sau đó hình như mọi thứ trở về bình yên...

Vài hàng góp vui với các sư huynh đệ tỷ muội... Khi nào có dịp sẽ kể những chuyện khác ly kỳ, hấp dẫn hơn...

Mến chào,

TSLA

bombivn123
05-12-2012, 08:54 AM
mình chưa thấy kinh di cho lắm

05-12-2012, 09:47 AM
Truyện thật chứ có phải sáng tác hay phim đâu mà đòi kinh dị vs li kì hả bạn
baydennganha
05-12-2012, 12:33 PM
MA "LÌ"
letranthienduc
05-12-2012, 09:34 PM
Hix, vậy cuối thì thì pó tay lun à, thế bâu giờ căn nhà đó còn ma ám không.
baydennganha
05-13-2012, 05:43 PM
Trích:
sadlove88
05-13-2012, 09:41 PM
Tôi cũng là ng có đạo đây, điều đó đối w tui quá bt, nếu có dịp kiu cái anh đó nc với tui đi r sẽ rõ hơn, đúng là ng chết chĩ có 1 là lên Thiên Đàng, 2 là xuống Địa ngục, chứ ko đi lang thang kiễu này đâu, các bạn nói đó là ng nhà của mình?, có điều gì chứng minh ko? nếu nói rằng nó bít hết chuyện trong nhà mình thì chắc hẵn nó là ng nhà mình, cái này thì chưa chắc đâu, vì ma quỹ nó vẫn có thễ biến ra thành ng nhà mình và hù dọa mình, đó chĩ là 1 trò chơi của quỹ thôi, chứ chẳng có ng nhà nào về cả, Linh Hồn ng chết ko về nhà, nhưng chuyện Ma Quỹ thì có đó....nhưng chuyện này nói ra thì dài dòng, vã lại đạo ai nấy giữ, ko nên nói lấn lướt đc...
baydennganha
05-20-2012, 06:10 PM
3 CÂU CHUYỆN MA RÙNG RỢN
baydennganha
05-21-2012, 11:13 PM
Bí ẩn ngôi nhà có ma tại Buôn Mê Thuột
baydennganha
05-23-2012, 12:50 AM
MA TẠI NGHĨA ĐỊA ĐÔ THÀNH
baydennganha
05-24-2012, 01:19 AM
MA NỮ RU CON Ở VŨNG LIÊM - TỈNH VĨNH LONG
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=3706

Đây là câu chuyện huyền bí của người hàng xóm gần nhà domđóm dưới quê Vũng Liêm tỉnh Vĩnh Long.
Đó là nhà ông Hai Sang, ông hơn 70 tuổi và mới mất năm rồi (2010). Từ nhỏ đến lớn ông Hai nổi tiếng trong vùng là người không có sợ ma. Ở đâu nghe nói có ma là ông hay tình nguyện đến đó ngủ, để xem mấy con ma có dám nhát ông không.
Ở dưới quê em thì ma nhiều lắm, dưới sông thì hay có ma đèn, đó là những đóm lửa bay dập dờn dí theo người đi trên sông ban đêm, mình chạy lên bờ nó cũng dí theo tuy không có làm hại gì ai nhưng cũng đủ làm người ta chết khiếp.
Riêng ông Hai thì không sợ, khi gặp ma đến, ông đánh đuổi cho nó bỏ chạy. Vậy mà cách đây 10 năm, khi đó ông vừa bước qua tuổi lục tuần, trong một lần đi về khuya ông nhìn thấy có một người mặc áo trắng toát, đầu tóc rủ rượi, đu lủng lẳng trên cành cây phía trên đầu của ông và nhìn ông cười. Không hiểu sao lần đó ông lại sợ đến quíu giò, bỏ chạy mà chạy muốn không nổi đến té lên té xuống. Từ đó ông bị liệt hai chân không còn đi đứng gì được nữa cho đến ngày ông qua đời. Ông có người con trai tên Tường bị ma nhập kể từ năm hai mươi mấy tuổi. Năm đó sau khi lấy vợ được một thời gian thì Tường bị lên cơn, người ta nói cậu bị khùng, đi thầy thì thầy nói bị ma nhập. Mỗi lần lên cơn, cậu trở nên dữ tợn, đập phá đồ đạt la hét và nói chuyện hoàn toàn khác với bình thường. Tường cứ thỉnh thoảng bị như vậy cho đến bây giờ đã hơn 40 tuổi.

Ông Hai Sang còn có 1 người con gái khác là cô Trân. Em nghe cô Trân kể là hồi cô mới lấy chồng, về nhà chồng mỗi lần đi ra vào phòng là y như có người đối diện đang vén màn đi qua cái cửa đó (dưới quê cửa buồng thường không gắn cửa mà ngăn cách bằng tấm màn vải). Có lần, cô còn thấy cái bóng xẹt ngang qua. Khi cô đem chuyện này nói với má chồng, thì cho biết là ngày xưa thời chiến tranh có một người đàn ông bị trúng đạn và lết vào nhà của bà, vợ chồng bà cho tá túc, cho ăn uống chăm sóc nhưng người đàn ông này cũng qua đời ngay sau đó. Hồn của ông ta cứ quanh quẩn ở trong nhà và nhiều người nằm mơ thấy ông nhưng cũng không để tâm hay sợ gì. Cô Trân thì rất sợ nên gia đình bày mâm cơm cúng cho ông và khấn xin đừng cho thấy nữa thì hiện tượng vén màn cửa không còn nữa.

Quay về nhà ông Hai Sang, ở phía đối diện cách 1 con sông (cũng là đối diện nhà em), có một cái cồn võng. Sở dĩ gọi như vậy vì đó là 1 khuôn đất bị bỏ hoang cây cối um tùm. Hằng đêm người ta nghe vọng ra từ cái cồn võng đó, giọng một người đàn bà hát ru con nghe ai oán não nùng. Vài người đánh bạo nhìn sang thì thấy hình ảnh mập mờ của một chiếc võng đong đưa với dáng người đàn bà lom khom như đang ru con ngủ. Nhưng sáng ra thì chẳng nhìn thấy gì cả, ở đó chỉ toàn là cây với cây và địa thế ở đó khá hiểm trở người thường đi vào còn khó nói chi mắc võng ru con ở đó.
Những người lớn tuổi ở đó cho biết ngày xưa nơi đó có một người đàn bà có bầu bị chết ở đó nên vong hồn có lẽ còn lưu luyến chưa có đi khỏi. Dân trong vùng kiêng, không ai động tới khu đất đó.

Câu chuyện ở quê đomđóm là vậy, khi nào về dưới thu thập được thêm chuyện gì đomđóm lại kể cho huynh đệ nghe nữa nhé.

---------------------------------------------------

MA MẮT ĐỎ Ở XƯỞNG XE LỬA CHÍ HÒA
Ngoài ra ngay trong hẻm tôi ở cũng ma nhiều lắm

Vì dọn vào ở sau 75, nhưng khu tôi ở là khu gồm 10 gian cho hạ sĩ quan của Trại lính nhảy dù lúc xưa. Nghe một số bác trong xóm cũng là lính ở ngay trong khu đó kể rằng khi quân miền Bắc tiến vào từ ngõ ngã tư Bảy Hiền thì bị phục kích từ 2 bên đường Lê Văn Duyệt (một bên là nghĩa trang Đô thành, một bên là trại dù) nhiều xe tăng cũng như lính của bên miền Bắc bị tiêu diệt lắm... Tuy nhiên, do lực lượng chênh lệch nên sau nhiều giờ quần nhau từng miếng đất bên nghĩa địa Đô thành, etc. thì quân miền Bắc đã nắm phần chủ động và tiếp tục tiến vào Sài Gòn... Đến tối bà con ra xem thì thấy xác chết của cả 2 phe nằm la liệt trong nghĩa trang và ven đường.

Sau này dãy nhà 10 căn của chúng tôi ở xuất hiện rất nhiều ma... Cách nhà tôi 2 căn là nhà của ông Một (cán bộ tập kết ngoài Bắc vào, theo chủ nghĩa duy vật), đêm nào cũng nghe tiếng khóc than, tiếng chân đi lọc cọc và tiếng bàn ghế xô đẩy ồn ào, tiếng dội nước tắm cả đêm... Sau nhiều tháng chịu không nổi thì ông ta mới hỏi hàng xóm đã ở đó từ trước thì được trả lời là người lính sống với vợ con trong căn nhà đó bị pháo kích chết ngay tại nhà... Lúc chết ông bị mất một giò, nên khi về thường là nghe tiếng lọc cọc... vì ổng nhảy lò cò

Lúc còn nhỏ chúng tôi thường hay ngồi trước sân nhà hóng mát. Lúc này vừa sau năm 75 nên vẫn còn hoang vắng lắm, trong xóm chỉ vỏn vẹn 10 căn nhà và 2 đầu xóm là Xưởng đầu máy và Xưởng toa xe Chí Hoà mà thôi. Có hôm đang ngồi với Dì tôi thì nhìn sang dãy nhà ăn tập thể của Công nhân Đường Sắt đang xây lở dở thì tôi thấy một bóng người mặc đồ trắng, tóc trắng đi về phía cái giếng gần đó... Tôi ngỡ mình hoa mắt vì trong xóm vỏn vẹn có 10 gia đình thì không có ai già đến mức đó và ăn mặc như vậy cả... Nhìn theo thì không thấy bả đi tiếp (khu đang xây dở dang, nếu bà ta đi tới nửa thì sẽ thấy vì tường phía trước và sau khu nhà ăn đó chưa có xây)... Tôi sợ quá nói cho Dì nghe thì Dì nói: "Chắc mầy bị hoa mắt đó, thôi đi vô nhà đi!"
Cái giếng đó nghe nói đầy xác lính, xác thường dân bị pháo kích, hoặc bắn lầm chết oan...

Sau này khu nhà ăn tập thể đó được đổi thành Nhà giữ trẻ cho cán bộ CNV làm trong Đầu máy và Toa xe Chí Hoà. Trong lúc họ đang xây, sửa chữa để biến thành Nhà trẻ thì tụi nhóc chúng tôi hay chơi bên đó lắm... Nhiều hôm có đứa thì bị ma nhét trong xó, có đứa thì sau khi chơi năm mười núp kiếm không ra thì được thắng, nhưng khi đi ra thì đi thẳng về nhà, không nói một câu...

Còn tôi thì có hôm cũng chơi năm mười, vì muốn cho tụi nó kiếm không ra nên đã núp thật kỹ tận trên cùng của các giàn giáo... Nằm một lúc lâu tụi nó vẫn không kiếm ra tôi, tôi đắc chí lắm, tụi nó thả gà về ăn thóc mà tôi vẫn ráng núp cho tụi nó phục lăn chơi... nhưng lúc ngửng đầu lên ngó trần thì thấy một cái bóng to sừng sững đụng cả trần nhà, cái đầu thì vuông và 2 mắt đỏ to như hai trái banh và sáng lập loè... Tôi sợ quá phóng quăng người từ trên cao bay xuống đất (Lý Tiểu Long còn sống chắc phải bái tôi làm sifu quá! ) rồi chạy bay về nhà... Leo lên gác ngủ và run cho đến gần sáng mới ngủ đc

Sau dãy nhà chúng tôi là khu đường sắt Chí Hoà, ma nhiều vô số kể... Chắc các bạn cũng biết cái vụ lật tàu chết cả trăm người ở Bàu Cá vào khoảng thời gian năm 7 mấy, 8 mấy... chứ? Các xác chết đều mang về đó cả...

Sẽ kể tiếp trong các post sau, hì hì...
frenzyfive
05-24-2012, 08:55 AM
mình cũng có suy nghĩ giống bạn vậy
baydennganha
05-25-2012, 12:33 AM
Chuyện huyền bí trong hý viện & giới ca sĩ
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=5697


Hý Viện Quốc Gia ma đã suýt đốt cháy 1 triệu Mỹ kim của Trung Tâm Asia?
-Huyền thoại về Hý Viện Quốc Gia ma nổi tiếng Hoa Kỳ gần tòa Bạch Ốc được liệt kê là một trong những nhà ma (Haunted House) khét tiếng của Hoa Kỳ!
...
-Các nghệ sĩ Asia đã cúng hồn ma và giám đốc nghệ thuật Trúc Hồ đã cầu nguyện trên sân khấu ra sao để cứu vãn xuất diễn vào buổi tối?
-Chuyện thật 100% vừa mới làm cả đoàn nghệ sĩ Trung Tâm Asia lạnh xương sống vào cuối tuần qua ở Hoa Thịnh Đốn!
-Chuyện Hý Viện Quốc Gia ma qua báo Mỹ…
Cali Today News - Tin tức về sự trục trặc trong show ca nhạc thu hình của Trung tâm Asia tại Hoa Thịnh Đốn vào ngày 16 tháng 4 vừa qua (2005) đã sớm bay về San Jose, một thành phố mà trong thời gian gần đây được mệnh danh là “thị trấn âm nhạc”, hay “thành phố âm nhạc” vì có lẽ không có nơi nào trên thế giới (ngoại trừ Sài Gòn mà người viết không biết chắc) có nhiều show trình diễn ca nhạc như ở đây – San Jose.

Lần này, Trung Tâm Asia chọn rạp The National Theater tại Hoa Thịnh Đốn làm nơi trình diễn. Rạp The National Theater nằm cách tòa Bạch Ốc 3 dãy phố và nằm đối diện với Freedom Plaza, hay còn gọi là Công Trường Tự Do. ...

Xuất trưa bị…trục trặc kỹ thuật trầm trọng một cách khó hiểu…
Sau khi nghe tin show của trung tâm Asia suýt bị bễ vào xuất trưa, chúng tôi đã liên lạc ngay với một số nghệ sĩ thân hữu và được xác nhận điều đó là một sự thật.

Tới giờ khai diễn xuất 1 giờ trưa, công việc chuẩn bị kỹ thuật vẫn còn bị trục trặc. Đó là điều khá lạ vì những ai quen biết với những show thu hình của Asia đều biết rằng trung tâm thường thuê mướn rạp gần cả tuần, để thiết kế, để set-up sân khấu, máy móc, phông màn, và để diễn tập,… Chuyện trục trặc đến suýt tí bễ show thu hình là gần như khó xảy ra vì dàn kỹ thuật chuyên nghiệp và thượng thặng, tất cả người thực hiện cho show là chuyên nghiệp nhiều năm trong nghề…
Thế nhưng, trục trặc kỹ thuật đã xảy ra…

Theo lời của một MC thì 9 camera thu hình đã không hoạt động được ngay từ đầu xuất trưa và chiếc máy projector chính (trong số 3 projectors) để phóng hình ảnh lên màn ảnh cũng bị trục trặc. Các chuyên viên kỹ thuật cấp tập làm việc, sữa chữa, nhưng làm kiểu gì vẫn không sao sữa chữa được. Chuyên viên kỹ thuật kiểm tra điện đầy đủ, và thiết bị đều tốt, nhưng máy vẫn không làm việc được,…
Các chuyên viên kỹ thuật chạy đua với thời gian, đầu bù tóc rối nhưng vẫn đầu hàng. Họ thay máy khác vào, lấy máy projectors đang vận hành tốt ở địa điểm khác lấp vào cũng không giải quyết được vấn đề…
Chuyên viên kỹ thuật lo lắng và tâm sự rằng trong đời họ chưa bao giờ gặp chuyện trục trặc kỳ quái như vậy, dù với kinh nghiệm mấy mươi năm trong nghề…
Tới gần 3 giờ chiều, xuất diễn 1 giờ trưa vẫn còn chưa bắt đầu được…
Khán giả bắt đầu khó chịu, và một số yêu cầu trả tiền vé để ra về… Trong bối cảnh “tuyệt vọng” này, chương trình đành phải khai mạc lúc 3 giờ chiều, dù không thu được hình… Nhiều tiết mục phải bị cắt để kết thúc xuất trưa đúng như dự định để còn đón xuất tối vào.

Chương trình xuất trưa diễn ra trong tình trạng projector chính không hoạt động được và 9 máy quay phim hoàn toàn không thu hình được. Như thế, cho dù show diễn ra, thì coi như không thu hình được và sẽ không có DVD ca nhạc “Hành Trình 30 Năm” và toi luôn cả triệu Mỹ kim…

Một không khí ngột ngạt và lo lắng bao trùm trong hậu trường sân khấu.
Và nhiều nghệ sĩ bắt đầu chuyền tai nhau chuyện con ma trong rạp…

Trong phần sau của bài này, chúng tôi sẽ mời quý độc giả theo dõi câu chuyện ma rùng rợn của rạp The National Theater mà oan hồn là một kịch sĩ …

Các nghệ sĩ trong hậu trường đã bắt đầu nghĩ đến chuyện cúng ma nên các nghệ sĩ bắt đầu đi mua hoa quả, nhang đèn, bánh trái để cúng… Hậu trường sân khấu thay vì là những màn chuẩn bị cho chương trình bây giờ là cảnh cúng kính, cầu nguyện, khói nhan đèn bốc lên nghi ngút
Các nghệ sĩ Công giáo thì nắm tay nhau đọc kinh. Các nghệ sĩ Phật Giáo thì vừa đọc kinh, vái lạy và cúng kính… Không khí thật u tịch và thiêng liêng….
Trong lúc tuyệt vọng, hai nhạc sĩ đứng trên sân khấu cầu nguyện linh hồn nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng, Duy Khánh, vong hồn của hàng trăm ngàn người tỵ nạn chết trên đường vượt biên bằng đường bộ, trên biển sống linh chết thiêng về đây phù hộ trung tâm Asia, thương lượng với nhà văn oan hồn này để show diễn được, quay hình được…..

Và phép lạ đã xảy ra…
Trong lúc ca sĩ đang trình diễn một ca khúc thì bỗng dưng như một phép lạ xảy ra: Trên trần cao, một miếng plastic rớt ngay xuống sân khấu, sát bên cạnh người ca sĩ này (may là không rớt vào người anh ta) và bỗng dưng ngay sau đó 9 máy camera thu hình hoạt động bình thường, và chỉ còn chiếc projector chính không hoạt động được mà thôi.

Và từ đó show diễn trở nên xúc động và tưng bừng hơn…
Khán giả và nghệ sĩ như lên tinh thần và như một chiếc thuyền ra khơi trên đường vượt biên bị chết máy, trôi dạt trong tầm bất định và con tàu rơi vào tình trạng vô kiểm soát thì bỗng dưng mọi thứ gần như trở lại bình thường...
Trước show diễn buổi tối 15 phút, trục trặc cuối cùng –projector chính- cũng đã tự dưng hoạt động trở lại để đón khách vào xuất tối một cách hoàn chỉnh.

Khi được hỏi vì sao máy không hoạt động, các chuyên viên kỹ thuật họ trả lời: “Chúng tôi không hiểu vì sao”, và khi máy móc hoạt động trở lại, họ cũng trả lời câu giống nhau: “Chúng tôi không hiểu vì sao.” Họ còn nói thêm: “Trong đời mấy mươi năm làm nghề này, chúng tôi mới gặp chuyện như thế này.”

Câu chuyện về hồn ma John McCullough, sau bao nhiêu năm rồi mà vẫn còn… hấp dẫn

Bất cứ cái nhà hát lừng danh nào trên thế giới đều phải có ít nhất …một con ma, và nhà hát National Theatre ở Washington DC cũng không thoát được cái lệ này. Vong hồn của John McCullough, một kịch sĩ lừng danh của Mỹ trong những năm của thế kỷ 19, được đồn đãi đã bay lượn thẫn thờ trong nhà hát vào những đêm tối đen.
Tương truyền John McCullough, một kịch sĩ cổ điển với cái giọng oang oang như lệnh vỡ của các nhân vật quen thuộc của Shakespeare, đã gây lộn ôm xồm với một kịch sĩ khác, không tiếng tăm bằng ông. Bề ngoài thì có vẽ trận cãi nhau tơi bời là để tranh nhau một vai nổi bật trên sân khấu mà bất cứ kịch sĩ nào lúc đó cũng mơ ước. Nhưng kỳ thật bên trong đã có một... bóng hồng chen vào. Mỹ nhân đó chính là nữ kịch sĩ của nhà hát mà cả hai đều đem lòng yêu say đắm.
Lời qua tiếng lại thế nào cũng to tiếng, to tiếng thế nào cũng có tiếng… to hơn, đó là tiếng súng, thế mới là oan gia! John McCullough ngã sõng soài chết tươi trên cái sàn gỗ mà ông đã bao lần nghe thiên hạ vỗ tay hoan hô mình vang trời. Không rõ chuyện gì đã xảy ra sau đó. Có thể nhà hát muốn tránh một scandal khổng lồ, hay sợ thân nhân người kịch sĩ xấu số biết chuyện sẽ đòi một đám táng… tầm cỡ quốc gia, hay để phi tang các dấu vết của tội ác, chỉ biết ngay trong đêm, dưới ánh đèn leo lét, thi thể đẫm máu của ông được chôn ngay vào một cái hầm rượu nhỏ tối tăm bẩn thỉu ngay cạnh sân khấu. Một vài núm đất vô tình đó vẫn còn hiện diện đến ngày nay, trong cái móng vững vàng của Nhà Hát Quốc Gia. Nhưng sau bao nhiêu năm tháng, bây giờ cái móng nhà hát đã được đổ xi măng đặc cứng, như thế thi hài và câu chuyện của kịch sĩ thời danh tưởng chừng như bị đóng… xi măng luôn!

Nhưng chỉ một thời gian ngắn sau khi ông qua đời, bóng ma của John McCullough bắt đầu xuất hiện. Cứ mỗi lần khai diễn một suất hát mới, người ta thấy dường như hồn ma đi kiểm tra chỗ này chỗ nọ, như chắc là mọi chuyện đã hoàn hảo cho đêm khai trương, trước khi màn nhung mở ra.

Có người thấy hồn ma ăn mặc bộ đồ của Hamlet, vai đầu tiên McCullough diễn ở Washington D.C., kẻ khác thấy ông ta trong vai ông nổi tiếng nhất, quan La Mã Virginius. Một kịch sĩ, vốn biết ông thuở sinh thời, đã giật bắn mình khi thấy ông ngồi… rất tỉnh trên hàng ghế khán giả, mà ánh sáng đốt bằng gas cho thấy rõ mồn một. Đến cuối thế kỷ 19, nhiều người, từ gác đêm, canh cửa và những người khác thấy hồn ma thơ thẩn khắp nơi, nhất là trong cái buồng riêng mà ông rất ưa thích trong nhà hát.

Tờ Washington Post số ra ngày chúa nhật 4 tháng 10 năm 1896, có tường thuật “câu chuyện ma rùng rợn” của Frederic Bond, một kịch sĩ vang danh và là bạn thân của John McCullough. Một đêm kia, Bond đang một mình tập diễn lại một vai mà ông phải trình diễn sau này. Chợt ông nghe có ai to tiếng. Nhìn ra hai cánh gà, không thấy ai, nhìn xuống hàng ghế khán giả, trống trơn! Bond tưởng mình nghe lầm, ông quay lại chú tâm tập luyện màn diễn. Tiếng động kỳ lạ lại nổi lên, Bond nhìn giáo giác, phen này ông tin là đã có ai đang phá bĩnh mình. Thình lình ông thấy gai ốc nổi cùng mình khi ông có cảm giác rõ rệt có ai đó đang bay lượn gần ông. Gần như Bond sắp thét lên kinh hoàng khi thấy một hình người lướt qua sân khấu và dừng lại trước mặt ông. Bây giờ thấy rõ mặt hình nhân, Bond thét lớn: “John McCullough, John!” Nhưng bóng người đã quay lưng, bước đi trang nghiêm về hướng cánh gà và biến mất!
Ngay lập tức Bond lại thấy… một con ma thứ nhì xuất hiện. Đó là Eddie Specht, vốn tạ thế không lâu trước đó. Specht là một thanh niên rất sùng kính McCullough, thường hay ở lại một mình bắt chước tác phong oai vệ của thần tượng sau một vỡ diễn. Giờ đây bóng ma Specht đi theo “bóng ma thần tượng” và cùng biến mất với chủ! Nhiều người sau đó vẫn thấy hai thầy trò xuất hiện kiểu như thế nhiều lần trong nhà hát.

Vào những năm 1930, Sở Cảnh Sát Washington DC, sau gần 50 năm sau vụ án, muốn khai quật nền nhà hát, bốc hài cốt kịch sĩ bất hạnh, tìm ra ánh sáng nội vụ và mai táng kịch sĩ ở một nghĩa trang xứng đáng. Nhưng kế hoạch này bị khán giả và các nhân viên nhà hát phản đối kịch liệt. Họ nói cảnh sát không nên phá rối nơi yên nghỉ ngàn thu được kịch sĩ rất yêu thích là nằm ngay bên dưới sân khấu mình từng được ái mộ vang dội.
Chưa biết huyền thoại “con ma lừng danh John McCullough” là chuyện thêu dệt hay có thật, nhưng đùng một cái vào năm 1984, khi người ta trùng tu và phục hồi nhà hát này, các công nhân đào được một… khẩu súng lục kiểu những năm 1850 ngay dưới sân khấu. Khẩu súng này sau đó được chuyển về viện Smithsonian Institution.
Tang vật của vụ ám sát lừng danh chăng? Bí ẩn vẫn còn dày đặc…

Và những nghệ sĩ Việt trong ngày 16 tháng 4 vừa qua (2005) đã tin rằng hồn ma của kịch sĩ John McCullough đã phá bĩnh show của Asia và họ đã tận tình cúng kính và cầu nguyện cho show được bình an…
nguồn: thuyngaonline.com
baydennganha
05-27-2012, 09:21 PM
CA SĨ CHẾ LINH KỂ CHUYỆN RÙNG RỢN TRONG NGHỀ HÁT
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=5697

LÊ LA ghi
VW: Thưa anh Chế Linh trong thế giới tâm linh rất khó có thể nói được điều có, điều không, nhưng mà có những sự hiện diện, không phải ai cũng tin, anh có tin có ma không?
CL: Ôi, điều đó tôi phải tin bởi vì khi chết rồi chúng ta đi đâu, hồn ta ở đâu. Cho nên, tôi tin chắc chắn điều đó phải có, nhứt định phải có. Tại nước văn minh nhất, họ tin từ trước tới bây giờ, họ làm phim, dựng phim, đủ thứ hết là nước Anh.
VW: Có bao giờ anh thấy ma chưa?
CL: Tôi đã thấy rất là nhiều lần. Tôi phải nói chuyện với ma rất nhiều lần những nhân chứng còn đây, chẳng hạn như những lần đi hát, chị Mai Lệ Huyền, Giáng Thu và một số những anh chị em khác có chứng kiến.

VW: Anh kể lại một câu chuyện mà anh chứng kiến?
CL: Một dịp đi hát có Hùng Cường, tại Dục Mỹ, năm 1971. Dục Mỹ là nơi dạy các binh chủng, rất sình lầy, có những giai thoại ma quỷ dữ lắm ở tại xứ đó. Tất cả mọi người buổi chiều hôm họ đi dạo mát ngoài phố, tôi không muốn đi, ở nhà nằm trên võng. Tôi thấy tự nhiên tủ lạnh của Tổng Hành Dinh, của ông Đại Tá Lê Vinh Trường, tự động mở ra và nước trào ra, tôi đóng lại cánh cửa tủ, tới lần thứ ba ông Thượng sĩ ổng nói với tôi là, “Cậu ra ngoài đường chơi đi.” Tôi cảm thấy ở nhà không thoải mái, tôi nghĩ chắc đó một điều gì không hay, tôi cũng chìu ông Đại tá Trường, tại vì ổng mời hoài tôi mới ra. Tối hôm đó đi hát xong, về ăn trong thủ phủ của ông Đại tá Trường, một dãy bàn, nghệ sĩ với tất cả anh em binh lính và sĩ quan khoảng 50 người. Ông Đại tá Trường ngồi đầu bàn. Tôi với anh Hùng Cường ngồi đâu mặt nhau. Hôm đó, ông Đại tá Trường, có hai cô cháu là cô Tuyết và cô Hồng ở Nha Trang đến thăm, hai cô nằm ngủ ở trong phòng. Bỗng nhiên, có bóng một cô ở trong phòng đi ra, ai cũng nhìn thấy. Ông Đại tá Trường mới nói, “Linh à, toa đứng dậy, mở cửa, coi tụi nó còn ngủ không?” Ông cứ biểu tôi mở cửa hoài thôi, tôi mở cửa, thấy hai cô vẫn còn nằm ngủ. Kể lại mà tôi vẫn còn rợn da gà.
VW: Bóng cô gái đó là ai?
CL: Tối hôm đó, khi mọi người đi ngủ rồi, tôi không ngủ, nằm ở ghế xa-lông nơi phòng khách, ông Đại tá Trường nói, toa vô ngủ đi đừng có nằm ở đây. Tôi nói là tôi muốn nằm ở đây để thoải mái. Tôi không muốn nằm ở trong phòng. Lúc đó, mỗi người nằm một giường nhà binh, khoảng 20 người nằm ở trong phòng, ghế bố có mùng đàng hoàng. Ông Đại tá Trường nói quá, tôi mới nói tại sao vậy, tôi ngủ ngoài đây có mắc mớ, có phiền hà gì ai đâu. Ổng nhứt định năn nỉ tôi đi vô ngủ, tôi mới đi vô ngủ. Còn đang nói chuyện đâu đó với anh em, chân tôi bị nhột, tôi nói, hình như có ai gãi chân, anh Hùng Cường nói là đừng nói tầm bậy, phạm thượng, nói không có thiệt. Tôi nghĩ, chắc tại đi bộ nhiều quá, có lẽ bị ngứa chân. Cho đến lần thứ hai, lần thứ ba tôi bị gãi chân, tôi nói ra, anh Hùng Cường và tất cả mọi người kể cả Mai Lệ Huyền không ai dám lên tiếng hết, ai cũng sợ. Tôi mới cố gắng ngủ, tôi thấy một bóng đứng cao ngay đầu giường tôi, mặc đồ nhà binh, cao mà không thấy mặt, tôi mới tốc mùng ra, tôi nói tại sao các anh cứ phá tôi hoài. Mọi người không có ai ngủ hết, nhưng mà không ai nói chuyện. Đến lần thứ hai, tôi mới mở cửa tôi rượt, ra tới cái lô cốt, anh lính gác hỏi tôi chạy đi đâu vậy, tôi nói có một người gãi chân tôi hoài, tôi chạy ra kiếm. Anh lính gác mới nói tôi vô ngủ đi không có đâu, chuyện đó để mai sẽ kể. Khi tôi vào ngủ, mới vừa nằm là ngủ liền, thì bị bóp cổ. Lúc đó, tôi nói là tôi tin rồi, các anh, các bạn cho tôi ngủ đi, ngày mai tôi sẽ mua cà phê cúng. Thế là, tôi ngủ được. Mới 5 giờ rưỡi sáng thôi, là có tiếng gõ cửa, ở ngoài sáng, ở trong tối, dòm ngạch cửa không thấy bóng mà có tiếng gõ cửa, tôi mới nói, tôi đã nói với các anh rồi, các anh không chịu nghe, không cho tôi ngủ là sao. Thế là, tôi thức cho tới sáng luôn. Tới sáng, tôi kể cho ông Đại tá Trường nghe, ổng đưa tôi vào phòng, chỉ vào cái giường của ổng đã được ếm, đóng đinh kéo dây chì, dây kẽm dữ lắm. Mà ổng là người Công Giáo, ổng kể hết sự thật.
VW: Câu chuyện của ông Đại ta Trường kể như thế nào?
CL: Ông Trường kể là, có một cô gái 16 tuổi, hồi thời Tây, tới trại lính để gặp ông bố hay sao đó, nhưng bị lính Tây bắn chết oan. Cô đã xuất hiện rất nhiều, nhiều dạng khác nhau, bằng chứng như là mấy cây cổ thụ ở Dục Mỹ đã bị đốn và đã ếm không biết bao nhiêu lần, mà họ vẫn xuất hiện, tức là bằng mọi hình thức. Họ nói là cô thành quỷ rồi.
VW: Vì lý do gì họ ếm cái giường, họ phải ràng lại, có hiện tượng gì xảy ra khiến họ phải làm những động tác đó?
CL: Tôi nghĩ rằng, đó là một phép để mà ngừa những phá phách, để được bình an thôi, để họ ngủ được, đời lính mà, không ngủ đâu có được, mà cứ bị phá phách hoài đâu chịu được.
VW: Họ để những gì ở giường?
CL: Tôi thấy ở dưới giường đóng đinh nhiều lắm, đó là một trong những hình thức ếm và xin vong hồn đó đi một nơi khác.
VW: Câu chuyện anh vừa mới kể là trong rất nhiều những câu chuyện mà anh đã chứng kiến. Anh tin rằng có ma. Anh gặp nhiều trường hợp như vậy, trong khi những người khác cả đời không thấy?
CL: Tôi cũng không hiểu tại sao tôi gặp hoài, đôi khi tôi kể cho bạn bè nghe, họ nói tôi mê tín dị đoan này kia nọ. Không phải đâu, không phải tự nhiên ai cũng có một cơ duyên để mà gặp gỡ như vậy. Họ nói ma là chuyện không có, tôi nói phải có, tại vì tôi chứng nghiệm quá nhiều lần. Họ biết nghe, họ thấy mình, họ nhiều phép hơn mình, mình không thấy họ, sự sinh hoạt của họ chắc cũng như chúng ta vậy.

VW: Anh có những chứng nghiệm gì từ cá nhân của anh hoặc người thân của anh không?
CL: Có lần tôi đi hát ở Trà Vinh, Vĩnh Bình. Một phái đoàn nghệ sĩ đông lắm, ở phòng ngủ Thống Nhất, tại Trà Vinh, năm 1972, đông lắm có anh Hùng Cường, Thanh Việt, Tùng Lâm, Khả Năng. Ông bà chủ phòng ngủ nầy có sự quen biết cho nên tôi muốn ở phòng nào họ cũng chìu. Tôi muốn ở phòng số 1 nhưng mà phòng bị niêm phong, ông bà chủ niêm chớ không phải là chính quyền niêm. Tôi nói nhứt định ở đó chớ không muốn ở trên lầu, tôi không muốn ở phòng nào khác. Tôi với vợ tôi vào phòng đó. Tôi vào phòng tắm rửa, ngủ để lấy sức để tối đi hát. Vợ tôi ra phố để coi này cái kia, mua trái cây để tối ăn. Tôi đang ngủ, nghe có tiếng guốc khua điếc lỗ tai tôi. Tôi nghĩ, vợ mình biết giấc ngủ của mình hết sức là cần trước khi hát. Tôi thức dậy, định nói với vợ đừng làm ồn, tôi thấy cửa vẫn còn đóng, cửa sổ niêm hết, chỉ có hai lỗ nhỏ xíu để thông hơi trong nhà tắm. Đến đêm đi hát về, hai vợ chồng tôi ngủ, họ kéo vợ tôi lọt dưới giường luôn. Vợ tôi thấy có hai người lại kéo chân, tôi kéo lại mà kéo không nổi. Tôi mới qua bên phòng Thanh Việt ở, coi như suốt đêm không ngủ. Ngày hôm sau, tôi mới hỏi, ông chủ mới kể là, khi phòng ngủ tân trang, có hai cô mà kéo xi-măng để tô, bị rớt xuống chết ngay tại phòng đó cho nên không cho ai ở được, có nhiều người muốn ở nhưng mà ở không được, bị phá.

VW: Còn câu chuyện người âm hợp hôn với người dương?
CL: Câu chuyện này, tôi cũng đang kiếm ông Trung tá Thanh để mà kiểm chứng thêm một lần nữa. Anh sống với người ma này ở tại Dục Mỹ trong ba năm, trông rất tiều tụy. Khi mà ảnh bỏ Dục Mỹ đi, ảnh lại sống hết sức thoải mái và khỏe mạnh. Tôi không kiếm được anh ta, anh Trung Tá Thanh hồi ở Dục Mỹ đã sống với người ma, người âm ba năm trời.
VW: Sinh hoạt của người âm người dương hòa với nhau như thế nào?
CL: Lúc đầu tiên theo như ảnh kể, rất bình thường, giống hệt như người đàn bà bình thường, cũng ân ái bình thường, nói chuyện bình thường mà không biết mình sống với người âm. Cho đến ngày, một người bạn của anh ta đến thăm anh ở Dục Mỹ, khi bước vào phòng, anh bạn thấy có gì đó không ổn ở trong nhà, thành thử anh bạn làm phép để không bị quấy rầy. Không ngờ từ ngày anh bạn xuất hiện đến thăm ông Trung Tá Thanh ở Dục Mỹ, đến khi anh bạn đi, bóng người đàn bà này không bao giờ còn nữa, không còn tới với anh Thanh nữa. Mà anh Thanh, lúc đó, cũng không biết tại sao người yêu mình biến mất.
VW: Họ có với nhau đứa con nào không?
CL: Không, không có con.
VW: Vậy thì anh nghĩ cái chuyện đó là cũng có thể xảy ra được hết trong đời sống mà chúng ta nói là nó phức tạp như vậy.
CL: Tôi nghĩ cái này cũng là một trong những cái mà mình phải suy nghĩ, tức là người âm cũng có nhiều mà người dương cũng có nhiều, nhưng mà dương với âm mình không có được tần số nào đó để mình gặp nhau một cách tự nhiên, nhưng họ vẫn thấy sự sinh hoạt của mình, tôi chắc chắn, những việc đó chắc chắn phải có, mà trong những vấn đề của người Chăm thứ nhất là người Chăm chúng tôi tin giữ lắm, tin kinh khủng, mà một ngày nào đó tôi sẽ kể cho anh một số những chuyện có thiệt và kiểm chứng, những nhân chứng còn sống, tôi thấy việc này cũng là một trong những cái không phải đem họ đi tới những cái hoang mang hay là những mê tín dị đoan, tôi thấy việc này cần kể ra cho chơi vui.

CL: Là cái tượng này, cái khu phố này tôi mướn lại của người Bồ Đào Nha, ............. Toronto. Hồi năm 88, từ khi mà mở tiệm thì coi như khách khứa đông đảo lắm và cũng không có gì xảy ra, mà rất là đông lúc nào cũng đông hết, tiệm đó sức chứa 240 chỗ ngồi, ở trong đó có Piano này kia nọ, đông khách lắm nhưng mà mỗi một lần mà tôi đi xuống cái hầm gọi là kho chứa đồ thì tôi thấy một bóng ngồi gục đầu, tôi nói ủa tại sao mấy cô làm ở đây tại sao đi xuống ở dưới này, gục đầu ở dưới này chắc có chuyện gì xảy ra, mình mới nói ai vậy, bóng này lại đi vô phía bên trong, mình chạy vô phía bên trong đường cùng đâu có ai đi đâu được, mình thấy Ok chắc có chuyện không ổn xảy ra, tôi lấy bánh, lấy nước trà, nước ngọt tôi để đó tôi cúng, tôi vái mời họ đến ăn, lần thứ ba tôi gặp cũng y chang vậy, tôi không dám nói với ai hết sợ không ai dám xuống dưới đó lấy đồ (cười) mà tôi cũng không dám cho người nhà biết và thằng con tôi gặp một lần nữa, thằng đó gặp mà nó cũng không dám nói với ai, nó cũng không dám nói với Cha nó, nó cũng không dám nói với ai hết, nó không dám xuống đó luôn (cười) đến khi tôi bán tiệm rồi, tôi mới nói cho gia đình biết là như vậy, như vậy đó, thì bà xã tôi nói trời đất ơi, anh thấy như vậy mà không cho biết, em đi xuống dưới hoài (cười).
VW: Mà chỉ không thấy ạ.
CL: Không thấy.
VW: Nhưng mà người chủ Tàu có thấy không.
CL: Mình cũng không biết, tại vì mình không có lại để mình hỏi.
VW: Nhưng mà hồi nãy anh nói chính xác là cái bóng hay là gì.
CL: Cái bóng thôi, bóng trắng, bóng trắng mà mình không thấy mặt rõ ràng, tại vì ở dưới cái hầm cũng có đèn, nhưng đèn không sáng như ở trên.

VW: Kể tiếp câu chuyện thứ ba nữa.
CL: Có một đoàn văn nghệ Chiến Tranh Chính Trị 50, gọi là đoàn Tâm Lý Chiến 50, 50 Chiến Tranh Chính Trị, ở trong đó có lực lượng nghệ sĩ đông lắm đi lên trên Ban Mê Thuột hát, chỗ đó coi như một Bệnh viện bị pháo kích rồi, cho nên dời lại một bệnh viện khác, làm chỗ khác tại vì Bệnh viên này bỏ hoang, thì nghệ sĩ tới cho ở trong Bệnh viện này, mỗi người một cái ghế bố, nhưng mà đi hát về mỗi người tắm rửa đâu vào đó rồi chơi bài với nhau, ở trong phòng tắm tập thể, trong phòng tắm tập thể mở nước hoài thôi, mới vừa mở nước ra và tắt lại, đi ra ngoài thì nước mở ra lại, nó cứ mở ra lại, anh Thanh Việt nói “... ma gì ma, con mẹ để tao cho, mầy muốn làm gì thì làm tao nè...”, chưa tới 5 phút anh Thanh Việt đau bụng, đau bụng ngoài sức tưởng tượng, đến khi ông Thiếu Tá Nghị ổng nói là không nên phạm người ta như vậy, chửi người ta như vậy, không nên thách thức như vậy, đến khi mấy người này cũng rót nước này kia nọ để mời uống và vái lạy coi như lời nói này bị phạm, cho nên tha thứ đi là hết liền, thành thử tôi nghĩ một việc xảy ra mà trước mắt mọi người chớ không phải là sau đâu, chắc chắn điều đó những người nào không tin thì không sao, những người nào tin thì cứ phải tin, đừng để xúc phạm vậy thôi.
baydennganha
06-02-2012, 04:10 PM
Chuyện đi tìm mộ liệt sĩ của gia đình tôi.

Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=6081


Tôi viết câu chuyện này và đã đăng ở Thegioivohinh.com. Chuyện đã được chỉnh sửa đôi chút. Câu chuyện kể về những tháng ngày đi tìm hài cốt anh trai tôi, liệt sĩ đã hy sinh ở Campuchia với biết bao gian nan vất vả. Và rồi nỗi gian nan đó cũng được bù đắp, gia đình tôi tìm thấy mộ anh rất tình cờ.

Anh trai tôi hy sinh năm 1980, một tháng sau đó gia đình tôi mới biết tin do anh em bạn bè của anh viết thư về chia buồn. Cái đêm anh hy sinh, bố tôi nằm ngủ mơ thấy anh bị thương ở đùi lết về dựa lưng vào cột, máu me đầy người. Bố thấy thế liền bảo:
- Để bố đưa con ra Hà Nội chữa cho khỏi rồi bố nhờ chú C (Chú C lúc đó đang là tướng, là em rể của mẹ) xin cho con về Hà Nội nhé.
-Thôi bố ạ, muộn rồi không chữa được nữa đâu. Bố đừng cho em S đi bộ đội nữa, gian khổ lắm. Anh nói.
Hai bố con nói chuyện một lúc rồi anh chào bố ra đi. Vì chỉ là giấc mơ nên bố không nói cho mẹ biết. Chỉ khi nhận được tin anh hy sinh, bố mới kể ra.

Hồi đấy theo giấy báo tử tôi viết một lá thư gửi cho phòng Chính Sách quân khu 9 nhưng không thấy trả lời. Thế rồi chị gái thứ hai đi đền Bà Chúa Sứ ở Tịnh Biên, An Giang. Viếng đền xong, chị ra hỏi người xe ôm có nghĩa trang nào gần đây không. Ông xe ôm nói có rồi chở chị đến nghĩa trang cách đó 7 cây. Chị đi vào tìm em trai, đến một ngôi mộ có tên và họ giống em trai nhưng chị không có cảm giác lạ trong người. Chị đi sang dãy bên kia có họ, tỉnh, đơn vị giống hệt em trai mình nhưng lại khác tên. Chẳng hiểu sao chị cứ thấy nổi da gà, thắp nén hương cho người dưới mộ, chị nói:
-Tôi đi tìm em trai là liệt sĩ T, nếu người dưới mộ là em tôi thì hãy cho linh ứng.

Thắp xong chị thấy người cứ nổi gai ốc lên, đứng đó khóc, cái điệu khóc giống như ai đó bắt mình phải khóc ấy. Rồi chị vào gặp người quản trang để xem lại tên của liệt sĩ, thì ra đó chính là cái tên của người nhà mình mà khi làm bia vì một lý do nào đó mà người thợ đã ghi nhầm tên. Đêm đó về ngủ, chị nằm mơ thấy liệt sĩ về cùng với một đoàn bộ đội toàn những người trẻ, họ đi vòng tròn múa hát cho chị xem. Rồi bỗng dưng chị thấy một vệt sáng bay thẳng đến thơm lên má chị ba cái rồi bay đi. Chị choàng tỉnh dậy, cảm giác lạnh như đá vẫn còn trên mặt. Chị lấy tay sờ, giật mấy cái xem mình có tỉnh thật không vậy là đúng rồi, liệt sĩ vừa về. Chị gọi điện báo cho bố và anh em trong nhà biết tin.

Bố tôi là một đảng viên Đảng cộng sản Việt Nam chân chính, cụ không tin vào chuyện ma quỉ và nghi ngờ những điều chị gái nói, cụ bảo:
-Các con dựa vào những gì mà tin rằng người dưới mộ đó là em trai con? Phải có cơ sở vững chắc thì mới tin chứ đừng dựa trên những linh cảm mà cho rằng đó là em trai mình, nếu nhận nhầm thì tủi cho em các con lắm.
Chị gái tôi đã đưa ra bằng chứng là ở cả tỉnh, những người hy sinh vào năm đó tại chiến trường Tây Nam không có ai tên như thế, hơn nữa mộ này có họ tên, tỉnh, chức vụ, nơi hy sinh đúng như em nhà mình rồi. Thuyết phục mãi cụ cũng xuôi lòng, cụ liền bàn với các con trong nhà phải tổ chức một chuyến về Tịnh Biên, An Giang, đến nghĩa trang Dốc Bà Đắc để thăm mộ. Trước khi đi các chị trong nhà nói rằng:
-Bố ơi bố già rồi, sức khỏe không cho phép, thôi thì bố ở nhà còn chúng con đi thăm em, có gì chúng con sẽ gọi điện về báo cáo với bố.
Bố đồng ý rồi mở tủ lấy ra một triệu đồng, đưa cho chị gái lớn trong nhà và dặn rằng:
- Con hãy đưa cho người quản trang số tiền này, nói với người ta rằng tháng hai lần ra thắp cho em nén nhang để cho vong linh nó đỡ cô quạnh, sau này bố khỏe, bố sẽ vào miền Nam, bố thăm nó.
Anh chị em ở miền Bắc lên đường, còn chúng tôi ở miền Nam thuê một chuyến xe 16 chỗ ngồi chờ mọi người vào tới nơi rồi lên đường. Đêm đó trước khi đi, mọi người ở trong nhà chẳng ai ngủ được, có cái gì đó cứ buồn buồn trong lòng, bao nhiêu năm anh hy sinh chẳng biết tin tức ở đâu mà tìm.

Ngày anh nhập ngũ tôi còn bé tí, chỉ nhớ láng máng rằng mẹ không đồng ý cho anh đi bộ đội vì lúc đó anh đang học cấp 3, nhưng anh cứ xung phong đi mẹ buồn lắm cứ khóc hoài. Anh động viên mẹ rằng:
-Mẹ yên tâm đi con sẽ trở thành người lính tốt rồi con sẽ trở về với mẹ.
Ở nhà anh là một thanh niên nhanh nhẹn rất thông minh, đẹp trai, hát rất hay, anh thường hay thổi sáo trúc nên được các cô gái bạn học thường thương thầm trộm nhớ. Anh đã làm gì thì đều thành công và cũng là một tay nghịch nổi tiếng trong làng, ngày ngày thanh niên trai tráng trong làng thường đến nhà chơi với anh có việc gì là họ ùa vào làm chỉ một loáng là xong. Vì thông minh nên ngay sau khóa huấn luyện 3 tháng, cán bộ đã phân ngay anh vào tiểu đội trinh sát, mới đầu được huấn luyện ở cách nhà 7 cây nên thỉnh thoảng anh hay tạt qua nhà thăm mẹ. Có thời gian cả đơn vị phải ăn bột mì, anh đã đề nghị mang bột mì đổi cho dân để lấy gạo cho bộ đội ăn. Anh về nói với mẹ, mẹ thương lắm liền vận động bà con đổi gạo cho bộ đội (mẹ là người có uy tín trong xã vì hay giúp đỡ bà con lúc khó khăn, và là phụ nữ thường đi đầu trong mọi công việc nên bà con và các cán bộ trong làng thường kính nể) nên chỉ trong một buổi sáng là đã đổi hết được chỗ bột mì đó. Một lần lúc nửa đêm cả nhà đang ngủ, anh về nhà gọi mẹ:
-Mẹ ơi mẹ, con về này mẹ ơi!
Mẹ vội lật đật chạy ra mở cửa.
-Ôi thằng T à , sao con về muộn vậy?
-Con nhớ mẹ quá nên con lẻn về thăm mẹ và các em rồi con phải đi ngay đây.
-Còn ít cơm nguội đó con ăn đi, mẹ cắt cho mấy nải chuối mang về đơn vị cho anh em ăn.
-Vâng ạ
Rồi mẹ gọi em trai tựa anh dậy lấy xe chở anh về đơn vị.

Sau đó ít hôm đơn vị anh hành quân vào miền Nam, Cứ mỗi chặng đường đi anh lại viết thư về cho mẹ, nhận được thư anh mẹ đỡ nhớ hơn nhưng cứ lo những điều không tốt đến với anh. Cho đến một lần anh viết thư ghi rằng: "Sađéc, ngày...tháng..." thì mẹ không cầm được nước mắt vì nghĩ là con trai mình đã đi đến chỗ đánh nhau, rồi mẹ hỏi mọi người Sađéc là ở đâu, mọi người nói rằng đó là ở Đồng Tháp, chưa đến chỗ đánh nhau đâu, mẹ mới yên tâm.
Ngày tháng qua đi những lá thư anh gửi về cũng thưa dần, lá thư cuối cùng của anh được viết bằng bút chì, vì ở trong rừng không có mực, ở ngoài cũng không dán tem mà chỉ có dòng chữ viết: "Vì điều kiện thiếu thốn mong các đồng chí bưu điện thông cảm”. Lá thư đó anh kể về những lần đi trinh sát gặp địch như thế nào, về những lúc giúp đỡ người dân Campuchia và được họ tin yêu như thế nào làm mẹ rất vui. Hai tháng sau đó mẹ nhận được lá thư lạ lắm.
Nghi ngờ có điều chẳng lành, mẹ run run bóc lá thư ra đọc, đọc được nửa trang mẹ gục xuống nức nở:
-Con ơi! Thằng T của mẹ ơi con không trở về nữa rồi con ơi!
Khi đó, tôi còn nhỏ lắm chẳng hiểu mô tê gì cả thấy mẹ khóc thì cũng òa khóc theo, rồi ai đó bảo chạy ra cái cửa hàng gọi dì T (dì là em gái của mẹ rất đẹp là nhân viên bán hàng). Tôi chạy thật nhanh gọi dì:
-Dì ơi dì ! mẹ cháu làm sao ấy toàn có khóc thôi, mọi người dỗ mẹ mãi không được.
Dì tôi hớt ha hớt hải chạy vào nhà tôi rồi thấy dì cũng khóc, tôi mon men đến ngồi cạnh dì, dì nói nhỏ với tôi rằng: "Thằng T hy sinh rồi". Lúc đó tôi mới hiểu rằng anh trai tôi không bao giờ trở về nữa, không bao giờ tôi được ăn cái chén cơm bằng sắt có những bông hoa tròn tròn đo đỏ ấy, cái chén ăn cơm anh được đơn vị phát cho khi anh mang về vào dịp nghỉ phép có 3 ngày. Những bông hoa tròn nhỏ đỏ đẹp ấy bao giờ cũng thu hút tôi trong bữa ăn và lúc nào tôi cũng nhận nó là chén của mình mà không ai được phép lấy. Tuy vậy tôi luôn được anh nhắc nhở:
-Em đừng ăn chén ấy vì nó rất nóng, khó ăn.
Kệ cho anh cứ nhắc, tôi cứ chọn chén đó, quả thật chan tí canh nóng vào là tôi không thể bê chén cơm lên và vào miệng được. Mấy ngày anh về rồi đi, tôi cứ nhớ anh nhớ cả cái chén ăn cơm bằng sắt ấy và đó cũng là những ngày anh về thăm nhà cuối cùng.

Mẹ tôi cứ nức nở, rồi anh em họ hàng nghe thấy tin cùng nhau kéo đến, người lấy nước, người cầm khăn, người động viên mẹ. Mấy bác dâu lớn thì bảo nhau đi bắt gà nấu xôi làm mâm cơm cúng anh.
Mẹ tôi cứ thế gầy héo đi, lúc đó tôi chỉ thấy mẹ ngủ rất ít, đến bữa cơm bao giờ mẹ cũng tự xới cơm đặt lên bàn thờ anh, mẹ cũng hay nấu món ăn mà khi ở nhà anh thích. Mẹ thường dặn tôi rằng phải lồng 2 chén cơm vào với nhau rồi lấy thêm một chén khác không cần đầy quá, một quả trứng gà luộc chín bóc vỏ đặt vào cái đĩa với ít muối cùng với các món ăn khác bày lên mâm cho anh mỗi khi mẹ vắng nhà. Tôi làm đúng như lời mẹ dặn và mỗi lần thắp hương lên mời anh về ăn cơm tôi như thấy anh đâu đây vừa gần gũi vừa thân thương.

Năm tháng qua đi, chúng tôi, những đứa em của anh cũng lớn dần lên, mẹ mỗi lúc một già đi, chúng tôi lần lượt vào đại học. Đang học năm thứ nhất, chị gái cho biết tin mẹ đang nằm viện, tôi vội đạp xe đến viện Bạch Mai, nhìn mẹ nằm đấy mà thương không sao cầm được nước mắt. Tôi cầm tay mẹ, gọi mấy câu, mẹ mở mắt ra nhìn và nói rằng mẹ không sao đâu. Nhưng mẹ tôi không bao giờ biết được mẹ mắc một căn bệnh rất nặng đó là ung thư máu, lúc này bác sĩ khuyên chúng tôi nên đưa mẹ về quê rồi cụ thích gì cho cụ ăn nấy bởi vì bệnh này không ai chữa được cả.
Không còn cách nào khác, gia đình tôi đành phải đưa mẹ về quê. Trước khi về mẹ tôi được truyền tiếp 2 lít máu nữa, mọi người hy vọng mẹ sẽ sống được lâu hơn. Lúc này tôi được nghỉ hè nên ở nhà chăm sóc mẹ, còn các chị phải trở về cơ quan để làm việc. Những ngày này mẹ ăn rất ít chỉ mấy thìa cháo thôi, tôi thường mua quả dừa bánh tẻ cho mẹ uống, cho đến một ngày mẹ đòi ăn cháo hến. Mẹ bảo:
-Con ơi mẹ thèm cháo hến lắm.
-Vâng con sẽ nấu cháo hến cho mẹ.
Đêm đó trời tối đen như mực, tiếng ếch nhái kêu uôm uôm ngoài đồng sau một cơn mưa tầm tã. Tôi bê chén cháo từ dưới bếp lên nhà cho mẹ mà sởn cả gai ốc, bởi vì tôi nhớ đến lời kể của anh trai thứ 2 trong gia đình. Anh kể rằng:
"Sáng nay anh đến ngôi đền để gọi hồn anh T (người anh hy sinh ấy). Anh về và nói rằng: "Đêm nay (là cái đêm tôi mang cháo lên cho mẹ) anh cùng với mấy người bạn sẽ về thăm mẹ, nếu bệnh của mẹ không qua được thì anh sẽ giúp mẹ ra đi cho đỡ đau đớn các em không phải lo lắng gì cả".
Tôi chạy thật nhanh qua đoạn sân rộng mêng mông, đưa cháo đến giường đút cho mẹ ăn, mẹ chỉ ăn được có 2 thìa thôi, chén cháo bỏ đi, lấy nước cho mẹ uống đỡ mẹ nằm xuống rồi tôi nằm bên mẹ và ngủ thiếp đi lúc nào không hay. Tỉnh dậy đã 3 giờ sáng, mẹ đang ngủ quả là đêm nay thấy mẹ ít rên hơn, mẹ ngủ được nhiều hơn.

Sáng hôm sau, bố nói nhỏ với tôi rằng:
-Ông nội nhà mình (ông là em trai của ông nội) đã bấm quẻ nói rằng trong giờ Thìn ngày hôm nay phải coi mẹ cẩn thận, đừng rời mẹ con nhé. Bây giờ bố đến Ủy ban xã có chút việc rồi bố về ngay.
Bố đi rồi, tôi cứ ngồi bên cạnh mẹ nắn tay nắn chân cho mẹ, rồi tự dưng tôi thấy mẹ cứ thở dốc ra, mẹ muốn đi vệ sinh, tôi lấy cái bô nằm cho mẹ, lúc này nhìn mẹ khác quá tôi gọi mẹ, mẹ mở mắt nhìn tôi, tôi hỏi mẹ:
- Con gọi điện cho các chị về với mẹ nhé.
- Không, con đừng gọi.
Giọng nói của mẹ ngọng một cách lạ lùng rồi tôi thấy 2 hàm răng mẹ cắn chặt vào nhau. Tôi vùng dậy chạy sang nhà anh trai gọi anh. Anh bẻ miếng sâm đút miệng mẹ nhưng không kịp rồi mẹ đã ra đi vào đúng 7 giờ 30 phút sáng. Tôi đứng đó gọi mẹ mà nước mắt cứ chảy ròng, mới ngày hôm qua thôi mẹ cứ nhắc là phải đưa bằng được hài cốt người anh liệt sĩ về, mẹ cứ nhắc hoài việc đấy, rồi mẹ bắt anh trai thứ 2 đi gọi hồn liệt sĩ xem liệt sĩ như thế nào. Hình như mẹ biết mẹ không sống được bao lâu nữa.

Đám tang mẹ qua đi, thời gian nghỉ hè của tôi cũng đã hết, trở về trường học nốt những năm còn lại, rồi tốt nghiệp ra trường nhưng lời dặn của mẹ năm xưa vẫn còn đó, việc đi tìm anh cứ trăn trở chị em tôi. Cho đến cái ngày mà chị gái tôi đã tìm được anh trai tôi trong nghĩa trang liệt sĩ năm ấy.

(còn tiếp)
baydennganha
06-06-2012, 12:50 PM
Chuyện đi tìm mộ liệt sĩ của gia đình tôi. (Tiếp theo)

Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=6081


Chuyến xe 16 chỗ ngồi thuê sẵn, mọi người đã vào đến Sài Gòn, sau khi nghỉ ngơi qua đêm ở nhà chị gái xong, tất cả cùng lên xe, xe chạy bon bon trên đường mà chẳng gặp trở ngại gì cả, mọi người ngồi trên xe ngắm cảnh vùng quê Nam Bộ mà không khỏi thích thú. Những cánh đồng lúa xanh rì, những vườn xoài sai trĩu quả, những cây dừa trái to tròn treo đầy trên cây... Tất cả như báo hiệu một cuộc sống no đủ. Cuộc sống của người dân Nam khác hẳn ở miền Bắc, ở đây đất đai rộng rãi quá, cứ tha hồ mà trồng trọt, còn ngoài Bắc người ta tận dụng từng tí đất để trồng rau, kể cả 2 bên ngõ, lối đi vào nhà cũng được trồng rau.
Do say xe nên tôi cứ nhắm mắt ngủ, chẳng để ý xung quanh, cho đến khi các chị kêu xuống xe tôi mới mở mắt ra nhìn, thì ra đây là đền Bà Chúa Xứ, mọi người lục tục bày heo quay, lễ ra để cúng bà. Tôi cũng chắp tay xin bà phù hộ cho những điều tốt đẹp đến với gia đình mình, rồi cũng xin bà một chút muối, chút gạo gọi là lấy lộc.
Xe lại chạy khoảng mấy phút sau đã đến nghĩa trang Dốc Bà Đắc. Nghĩa trang rất lớn, xung quanh vắng lặng, nhìn xa xa là những ngọn núi bao quanh mà mãi sau này khi gặp anh qua nhà ngoại cảm tôi mới biết đó chính là Bảy Núi. Do đã được dự các cuộc gặp của các liệt sĩ với gia đình khi thân nhân của họ tìm liệt sĩ ở nghĩa trang nên tôi nói với các chị mang lễ lên kỳ đài để cúng các liệt sĩ trước rồi mới tới chỗ anh. Tất cả đều làm đúng như vậy, một con heo quay khác, xôi gà, thuốc lá, bánh kẹo, trái cây, vàng mã... được bày lên la liệt. Mấy phút sau, không hiểu kiến ở đâu bò ra mà nhiều thế, những con kiến đen to cứ chạy vòng quanh mâm lễ mà chẳng bâu vào thức ăn gì cả, thật là kì lạ.

Bó hương cháy nghi ngút, mùi hương lan tỏa khắp nơi, những làn khói cứ cuộn tròn lại như đang muốn nói với thân nhân rằng: “Các anh đang ở đây”, những liệt sĩ đã đổ máu vì dân vì nước. Mọi người đứng trang nghiêm, hai tay chắp trước ngực, miệng lầm rầm khấn. Mỗi người khấn một kiểu nhưng tất cả đều mong muốn các liệt sĩ về đây hưởng chút lòng thành từ gia đình. Xa xa những con bướm to đen như bàn tay người lớn cứ bay vụt từ cái gốc cây to rồi từ từ lượn xuống, nhìn mà phát sợ, tiếng con bìm bịp từ đâu vọng lại nghe mà não nề. Nghĩa trang này tại thời điểm đó đã qui tụ được hơn 6000 bộ hài cốt từ các cuộc đấu tranh chống Pháp đến các cuộc đấu tranh ở biên giới Tây Nam.
Khấn vái đã xong, mọi người chạy ùa đến chỗ anh. Một tấm bia mới màu đen óng được khắc tên anh, đầy đủ cả ngày tháng năm sinh. Các chị khóc gọi tên anh còn tôi cứ đứng đó mà nghĩ mông lung: “Không biết người dưới mộ kia có phải là anh mình không? Liệu nhà mình có nhận nhầm không?” Tôi chạy vào nhà khách nhờ vợ anh quản trang mua giúp mười quả trứng vịt sống với năm đôi đũa, mục đích kiểm tra xem có đúng là anh không.

Mọi người đang cắm nhang vào các bia mộ. Những tắm bia mộ nằm im lìm dưới cái nắng vàng ố của buổi chiều. Vợ anh quản trang đã đi mua trứng, tôi cũng chạy ra cắm nhang cùng với mọi người. Anh quản trang cảnh báo rằng nghĩa trang này có rất nhiều rắn lục, cẩn thận kẻo nó cắn. Nhưng hàng ngàn ngôi mộ được cắm nhang mà tuyệt nhiên chẳng ai gặp rắn cả. Phía sau lưng kỳ đài là những ngôi mộ không có tên hay còn gọi là mộ vô danh. Khi cắm nhang ở đây tôi cứ nghĩ là mộ chưa có hài cốt, định không cắm nữa, nhưng lại thấy có bát nhang nên cứ cắm.
-Trứng đây, mua được trứng rồi đây.
Vợ anh quản trang đã mua trứng về, nghe chị gọi tôi chạy lại cầm trứng và mấy đôi đũa đi thẳng đến mộ anh. Cắm một chiếc đũa xuống đất trước ngôi mộ của anh, tôi nói:
-Anh ơi! Nếu đúng là anh thì hãy giữ cho quả trứng này nằm trên đũa nhé.
Nói rồi, tôi đặt quả trứng nằm ngang trên đầu đũa, quả trứng cứ lăn xuống một cách tự nhiên, lòng đã hoài nghi, tôi gọi chị gái lớn nhất trong nhà đến đặt trứng, quả trứng cũng lăn xuống, gọi dì là em gái của mẹ, trứng cũng không chịu đứng im. Tôi chạy lên kỳ đài nơi em trai đang đốt giấy tiền gọi nó đến chỗ anh đặt trứng còn mình ở lại đốt giấy tiền. Gió to quá, cứ đốt đến đâu là tro bụi lại bị gió cuốn đi. Mớ giấy tiền to thế cũng đã đốt xong. Nhìn đi nhìn lại chỉ thấy mỗi mình ở chỗ này tự dưng cứ thấy sợ, tôi liền chạy một mạch đến chỗ mọi người. Lúc này chị gái thứ 2, người đã tìm thấy mộ anh bảo:
-Được rồi đây này, đến mà xem này.
Nhìn quả trứng nằm gọn ghẽ trên đầu cái đũa nhỏ xíu, tôi òa lên khóc nức nở, đích thị người nằm dưới cái nấm mộ kia là anh rồi, không thể sai được nữa. Vừa khóc, tôi vừa trách anh nào là dì này, các chị này, các em nhà dì đặt trứng mà anh chẳng nhận của ai, anh chỉ nhận của mỗi thằng em trai anh thôi. Anh chỉ quí mỗi mình nó thôi à?.

Rồi mọi người lấy máy ra chụp hình, chụp nhiều nhất vẫn là cái quả trứng nằm im trên đầu đũa ấy, giấy tiền quần áo cũng được hóa ngay tại chỗ đó. Những con kiến to đen ấy lại thấy xuất hiện ở chỗ mộ anh nhiều lắm mà chẳng bám vào xôi, gà trái cây gì cả, chúng cứ chạy vòng quanh, vòng quanh. Tôi lên kỳ đài dọn dẹp những đồ cúng mang vào nhà khách. Cả một chặng đường dài tôi chẳng ăn uống được gì cả vì say xe quá. Bây giờ mới thấy thấm mệt và đói, tôi bốc một nắm xôi gấc ăn, thật là ngon, bật một lon bia lên tôi uống một hơi, chà cái khát chạy đi đâu mất. Tôi vào nhà người quản trang, nằm trên cái võng nghỉ ngơi còn lại kệ cho mọi người chặt heo quay, xé gà bày ra.

Vợ chồng người quản trang này đã làm ở đây được mấy năm rồi. Anh là một sĩ quan trong quân đội, có ba mẹ đều là liệt sĩ vô danh cùng nằm ở tại nghĩa trang này nhưng không biết mộ nào. Cứ hàng tháng vào ngày đầu và giữa tháng, anh chị cùng nhau ra thắp nhang cho các ngôi mộ để các vong linh liệt sĩ đỡ tủi thân. Cũng có rất nhiều câu chuyện chị kể về những lần nhìn thấy vong linh các anh hiện lên. Chị kể rằng:
-Hàng ngày vào lúc khoảng 5 giờ chiều, lúc mà vừa tắt nắng, bao giờ chị cũng thấy một đoàn các vong linh liệt sĩ là những chiến sĩ rất trẻ, tuổi đời của họ khoảng 20, xếp hàng thẳng tắp sau đó đi vòng tròn trước kỳ đài múa hát. Rồi thấy một liệt sĩ nữ bị thương vào ngực được 2 anh chiến sĩ dìu trên lối đi ngay phía sau nhà. Thấy các bác là những liệt sĩ già ngồi nhậu với nhau ngay dưới cái gốc cây, có hôm thấy các bác chơi cờ với nhau. Những cảnh tượng đó diễn ra hàng ngày nên chị chẳng thấy sợ đâu. Nhưng khó quên nhất đó là những giấc mơ cứ xảy ra với chị trong một thời gian dài. Đó là đêm đêm chị cứ nằm mơ thấy có một cô gái trẻ đứng ở trước nhà gọi chị, rủ chị đi chơi, hôm thì rủ đi ăn cỗ, hôm thì rủ đi chỗ này chỗ kia chơi, những lần rủ như thế chị đều từ chối hết. Chị nói với người gọi ấy: “Chị là ai mà đêm nào cũng đến gọi em, em không quen biết chị em không đi đâu, đừng gọi nữa.” Cô gái gọi chị trả lời: “Nhà mình là hàng xóm của bạn này, mình ở ngay đầu nhà bạn đấy thôi, ngày nào bạn chẳng đi qua nhà mình”.
Sáng hôm sau dậy chị đi đến chỗ đầu dãy bia mộ nơi tiếp giáp với đầu dãy nhà ở đọc tên của tấm bia ấy đó chính là liệt sĩ nữ, thôi đúng rồi đúng là chị ấy cứ gọi mình rồi. Chị đi chợ làm một bữa cơm thịnh soạn đặt lên bàn thờ cúng liệt sĩ ấy, xin chị đừng về gọi nữa và quả thật từ đó đến nay chưa thấy chị ấy xuất hiện lần nào. Chị cũng hay trúng vé số lắm nhé. Cứ mỗi lần trong nhà hết tiền ăn, chị thắp hương xin các liệt sĩ tờ vé số thì y như là ngày hôm đó trúng ngay nhưng không nhiều đâu chỉ trúng được có 20 mươi ngàn đồng thôi. Cũng có lần trong nhà chưa hết tiền ăn chị xin các liệt sĩ cho trúng vé số nhưng chẳng trúng cái nào cả. Vậy là mình làm gì người âm biết hết có nói dối cũng không được.
Chị kể tiếp:
- Trước khi nhà chị dọn đến trông coi nghĩa trang này, có một số gia đình khác đã đến đây ở để hương khói cho các anh nhưng họ ở không được bao lâu thì đã phải dọn đi, một phần không hương khói tử tế, một phần đối đãi với thân nhân không trọn vẹn. Đến bữa ăn khi bày mâm cơm lên bao giờ cũng phải mời các liệt sĩ về ăn cơm cùng. Hai cháu gái nhà chị đang học cấp 2 năm nào cũng đạt học sinh giỏi. Một lần đến giờ bán hàng mà chị ngủ quên, bỗng nghe tiếng gọi: “Dậy đi, dậy mà đi bán hàng, ngủ gì mà ngủ lắm thế, muộn rồi đây này”. Chị choàng dậy, trời ơi gần 4 giờ chiều rồi.

Mâm cơm đã bày ra, mọi người ngồi uống bia rượu chuyện trò vui vẻ. Tôi nằm võng thiếm thiếp ngủ. Có ai đó cứ đưa võng cho tôi. Khát nước quá tôi dậy chạy đi lấy nước uống, mấy cô cháu gái đang ở ngoài mộ anh, tôi chạy ra xem quả trứng còn không thì mọi người bảo, quả trứng đậu trên đũa cho đến khi mọi người ăn xong ra mới lăn xuống đất. Một cháu gái nhanh nhẹn giữ lấy quả trứng để làm kỉ niệm. Lấn lá một lúc rồi cũng phải ra về, mọi người dặn dò anh quản trang và không quên gửi số tiền của bố nhờ hương khói cho anh rồi lên đường về.

Trên đường về, ai nấy đều băn khoăn không biết có nên đưa anh về quê hay không? Vì về quê là về nghĩa trang làng không thể đẹp bằng nghĩa trang quốc gia được, thế là tôi có nhiệm vụ đi gặp nhà ngoại cảm Năm Nghĩa để hỏi ý kiến anh.
Cũng giống như những nhà ngoại cảm khác, cô Năm Nghĩa yêu cầu phải làm một hồ sơ của liệt sĩ trong đó phải có giấy báo tử, nộp cho thư ký của cô và chờ cho đến khi thư ký gọi điện báo tin sẽ soi cho hồ sơ liệt sĩ vào ngày tháng năm… thì mới đến. Làm xong mọi thủ tục, tôi về nhà chờ báo tin anh. Gần một năm đã trôi qua, chờ mãi chưa thấy cô thư ký gọi, tôi sốt ruột lắm, hôm đó đi du lịch ở Cămpuchia, tôi gặp một người Việt ngồi xem bói bài bên vỉa hè, thấy vui vui tôi và môt cô bạn xà xuống xem. Bà bói xòe quân bài một cách rất điệu nghệ, xem và nói vanh vách những gì đã xảy ra trong nhà đúng như có ma xó. Khi hỏi về người anh trai đã hy sinh, bà nói rằng:
-Người anh trai này rất vui, và sắp có tin mới về anh, gia đình đừng sốt ruột quá, cứ bình tĩnh, mọi việc sẽ ổn thỏa thôi.
-Được cứ để xem bà nói có đúng không? Tôi nghĩ thầm trong bụng.
Giá cả rẻ lắm bà ta chỉ lấy có 1 USA, trả tiền xong chúng tôi về khách sạn. Đêm đó tôi ngủ thật ngon, sau môt ngày thăm quan vất vả.
Về nhà sau một tuần ở Cămpuchia, tối đó tôi nhận được một cuộc điện thoại, người gọi là con gái cô Năm, hẹn vào ngày 17 âm này sẽ soi mộ cho anh trai tôi. Mừng quá tôi vội gọi điện báo cho bố biết, hỏi bố có muốn nói gì với anh không? Bố bảo:
- Nếu đúng là con gặp được anh thì nói với anh rằng: “Bố và các anh chị em trong nhà hỏi thăm sức khỏe anh, bố muốn đưa anh về nghĩa trang quê mình cho gần ông bà tổ tiên, anh có đồng ý không?”

Sáng đó tôi đi thật sớm, đến nơi cũng đã có một số gia đình đã có mặt ở đấy từ bao giờ. Bài hát “Bác cùng chúng cháu hành quân” được phát ra từ cái loa làm mọi người cảm thấy đỡ nóng hơn dưới cái nắng sớm của mùa hè. Tôi cũng như mọi người thắp trước bàn thờ nén nhang, đặt lên chục mãng cầu thầm khấn mong cho các anh nhanh siêu thoát. Trong nhà, nơi phòng thờ là mấy bộ hài cốt mà cô Năm mới đi bốc về từ hôm qua phủ lên là lá cờ tổ quốc. Một cụ già hình như là chị gái cô Năm nói:
- Cô Năm sáng nay chẳng ăn được gì cả, cứ ăn vào lại ói ra vì hôm qua vào rừng đào hài cốt liệt sĩ nằm ở sâu quá, khí độc bốc lên nên đổ bệnh rồi, không biết có soi được không? Đây này, mấy cái dây địch trói 2 chiến sĩ rồi chôn sống vẫn còn nguyên này, nó chôn họ ở tư thế ngồi, khi đào lên 2 cái tay vẫn còn trói ở phía sau đấy.
Nhìn cuộn dây thừng nằm gọn trong chiếc tủ kính mà tôi không khỏi thương các anh. Ngoài vườn những cây cau cảnh vươn những cành lá xanh tốt ra xa, mấy chú bướm nhỏ đang bay rợp rờn trước hàng hoa dâm bụt. Không biết cô Năm có làm việc được không? Hay lại phải ra về. Mấy con gà đang bới tìm thức ăn, chẳng hiểu chúng chuyện trò gì mà to thế, mà lạ lắm nhé chẳng bao giờ thấy chúng chạy vào trong sân chỗ có khách ngồi cả. Ngay cả mấy con chó cũng vậy, thấy người lạ đến mà chẳng chịu sủa cứ chạy ra vẫy đuôi tíu tít. Mọi người bảo rằng các liệt sĩ dạy chúng nên cứ có khách đến vào những ngày soi mộ là chúng không sủa còn đêm đến chỉ một tiếng động thôi là chúng sủa inh ỏi cả lên.

Một chị đang ngồi ghi hồ sơ kể:
- Hôm lâu rồi cô Năm vào rừng tìm hài cốt liệt sĩ cho một gia đình, khi đào xong mộ anh thì thấy một liệt sĩ khác đứng ở gần đấy gọi, xin cho về quê. Cô Năm bốc hài cốt của anh liệt sĩ này về nhà luôn, tối đó cô nói chuyện với liệt sĩ và biết được quê quán của anh, cô gọi điện về gặp chủ tịch xã hỏi có liệt sĩ nào tên như vậy không. Ông chủ tịch bảo có nhưng mà liệt sĩ này chết lâu rồi. Cô báo cho ông biết liệt sĩ này chỉ mấy ngày nữa lên đường về quê, mong Uỷ Ban Xã làm lễ truy điệu cho anh. Một tháng sau, bỗng cô Năm thấy liệt sĩ xuất hiện ở nhà, cô hỏi thì liệt sĩ bảo:
- Anh về quê mà như bị đi tù ấy, họ khóa cửa lại, cho anh vào trong nhà kho để ở đấy.
Cô Năm gọi điện ra hỏi vì sao lại đối xử với liệt sĩ như vậy? Tại sao không đem ra nghĩa trang. Ông chủ tịch nói rằng nghĩa trang đang trong thời kỳ làm nên chưa biết đặt mộ liệt sĩ ở đâu đành để tạm trong kho, bao giờ sửa xong mới đưa liệt sĩ ra nghĩa trang.

Cô Năm đã ra ngoài bàn làm việc, đống hồ sơ đã được đặt trên bàn, cô lấy một chút nước hoa xoa lên tóc, máy thu âm đã để ở bên cạnh. Bắt đầu từ liệt sĩ đầu tiên, thân nhân đang ngồi ở dưới trong tâm trạng chờ đợi. Một bác cao to đứng án trước cửa bỗng ngã dúi về phía trước. Cô Năm nhìn và nói rằng mọi người đứng dẹp ra để một lối đi cho các liệt sĩ, vì không có lối đi nên anh liệt sĩ phải lách người vào đẩy các anh ngã đấy.
Tôi ngồi đó nghe, xem các gia đình trò chuyện với những người đã hy sinh mà không cầm được nước mắt, thương lắm cơ, có những liệt sĩ về gặp người thân cứ khóc hoài làm cô Năm phát cáu cô nói:
- Anh không được khóc nữa, anh khóc như thế này em làm sao mà nghe được?
Có những liệt sĩ về không đi thẳng vấn đề tìm mộ mà cứ nói đâu đâu, làm cô Năm phải gắt lên:
-Anh đi thẳng vào việc đi tìm mộ đi, em còn nhiều hồ sơ lắm, anh cứ nói như thế này mất thời gian quá.

Hồ sơ nhà tôi xếp ở cuối cùng, rồi cô cũng soi cho. Sau một ngày làm việc vất vả cô Năm cũng đã mệt. Khi anh tôi về, cô nói rằng:
-Em anh tên là… đến tìm anh, có điều gì cần dặn dò người thân anh cứ nói:
-Anh chào em, anh rất cảm ơn em vì đã vất vả không quản xa xôi đến đây tìm anh. Việc em hỏi một phần gia đình đã biết. Mộ của anh, em và gia đình đã đến, thế mà em còn hỏi. Còn về quê ư, anh muốn lắm, gia đình cho anh về quê đi. Nơi anh đang nằm (ý nói nghĩa trang Dốc Bà Đắc) rất trũng, nó như một cái lòng chảo mà bốn bề vây quanh là núi. Nghĩa trang ở quê cũng đẹp mà, cho anh về đi. Xương cốt của anh bây giờ không còn nhiều nữa, mấy cái xương đùi thì vẫn còn nguyên chưa gẫy đâu. Xương cốt được đặt trong một cái bao màu xanh, người ta chôn hơi sâu, cứ 5 bia là 5 bộ hài cốt đặt chung dưới một tấm bê tông, các em không đào được đâu mà phải nói với người quản trang, người ta sẽ giúp. Khi chôn, người ta đổ cát tơi rồi vùi lấp lên, nên lấy cốt ra không khó lắm đâu.
Anh dặn dò nhiều lắm, cuốn băng ghi âm vẫn còn đây, thỉnh thoảng tôi hay mở ra để nghe lại những lời anh nói.

Tôi lên xe về mà trong lòng nghĩ lung tung. Thú thật cái lần thăm mộ anh tôi say xe quá chẳng biết đâu là Núi Sam, rồi Bảy Núi mà bây giờ qua nhà ngoại cảm tôi nghe mà cứ ngờ vực. Về đến nhà gọi điện cho các chị, bật cát sét lên cho các chị nghe qua điện thoại, ai cũng bảo là đúng hết: “Núi Sam ở đây tức là huyện Núi Sam đó, say xe cho lắm rồi bây giờ đi nghe ngoại cảm thì lại bảo là không đúng” -Các chị mắng tôi.

Vậy là kế hoạch đi đón anh về được vạch ra.

(Còn tiếp).
baydennganha
06-07-2012, 11:11 PM
Chuyện đi tìm mộ liệt sĩ của gia đình tôi. (Tiếp theo)


Chị gái cả về quê báo cáo với bố kế hoạch đi đón anh. Bố nhất trí hoàn toàn, đồng thời gọi con cháu anh em họ hàng đến để phân công công việc. Ở miền Nam chị em tôi thuê một chiếc xe ô tô 12 chỗ đi từ Sài Gòn-An Giang-Miền Bắc hết 14 triệu (cách đây lâu rồi bây giờ không còn giá đó nữa đâu), gồm có 2 lái xe thay phiên nhau. Lần này cũng như lần trước tôi say đến nhão cả người ra. Mồ hôi ướt đầm đìa, tay chân lạnh ngắt, ói lên ói xuống, trong lúc gần như nguy kịch thì anh trai thứ 2 mới đưa cho củ sâm, ngậm một lúc tôi tỉnh hẳn lên, người khỏe ra thấy rõ. Mở mắt ra nhìn phong cảnh làng quê , hai bên đường những vườn chôm chôm quả chín đỏ từng chùm trên cây, những vựa sầu riêng xếp chồng lên nhau nhìn thật bắt mắt, kia nữa những rừng cây thốt nốt quả hao hao giống quả dừa.. Thật là trù phú, quả là ở miền Nam này dễ sống hơn miền Bắc rất nhiều.

Xe đã đi đến huyện Núi Sam, cái huyện mà nhà ngọaị cảm nói khi đi gặp anh mà tôi không tin là có thật thì bây giờ nó đang sờ sờ trước mặt. Từ đây đến nghĩa trang Dốc Bà Đắc chỉ còn 25 cây nữa thôi. Chúng tôi cũng ghé qua đền bà Chúa Sứ, nghỉ ngơi một tí rồi đi thẳng đến nghĩa trang.
Vợ chồng anh quản trang đã được gọi điện báo trước nên họ ra đón chúng tôi từ cổng .Người lái x e cho xe vào trong sân. Lễ vật được bày lên kì đài. Tôi khỏe hẳn, miếng sâm ngậm trong miệng vẫn chưa tan hết, sợ lúc về không còn sâm ngậm nên tôi lấy nó ra rửa sạch đem phơi để dành lúc về ngậm tiếp.

Chị gái tựa tôi (Chị rất đẹp) nhìn thấy lắc đầu lè lưỡi:
-Khiếp! kinh quá! lại còn đem phơi ở đây nữa, tôi chịu.
Lễ vật bày xong, tôi cùng tất cả mấy anh chị em đứng khấn, thôi thì nhớ cái bài cúng của một nhà sư nào đấy ở chùa Quán Sứ viết lúc khấn giỗ ông bà tổ tiên ấy tôi đọc một hơi, tất nhiên là phải thay đổi một số từ cho phù hợp. Vậy mà chị gái thứ 2 bảo:
-Nó khấn gì mà khấn bài bản thế, cái miệng nó đọc vanh vách ấy át cả tiếng mình làm mình không sao nhớ nổi mà phải khấn theo nó.

Tôi nhìn chị mà phì cười. Mẹ tôi sinh tất cả 7 người con, 3 trai, 4 con gái. Tất cả các con của mẹ đều rất đẹp vì được kế thừa cái đẹp của cả bố và mẹ, bố tôi đẹp lắm da cụ trắng như da ông tây ấy, bố kém mẹ 2 tuổi. Mẹ kể rằng:

-Ngày xưa bố đi hỏi vợ có người bê tráp theo sau, mẹ đứng ở trong buồng nhìn ra thấy bố chúng mày trắng nõn nên mẹ mới đồng ý lấy chứ nếu mà xấu thì mẹ đuổi thẳng. Bố mẹ tôi đều là con địa chủ, mẹ là con cụ Tổng còn bố là con cụ Phó. Mẹ có những nét đẹp của Á đông, mặt trái xoan, da trắng, mũi rọc dừa, và đặc biệt là đôi mắt đen rất đẹp, Cho đến lúc mẹ mất đi cái nét đẹp không thể xóa được, cái đẹp của một thời xuân sắc ấy. Chẳng thế mà khi tôi học cấp 3, nơi tôi học cách nhà những 7 cây cơ, thi thoảng gặp một số bác, các bác cứ bảo mẹ cháu ngày xưa đẹp lắm nhưng cũng nổi tiếng là đanh đá nhất làng. Nhưng lớn lên tôi chỉ biết rằng các em của mẹ (5 người) ai cũng quí mến kính trọng mẹ, một lời mẹ nói ra các em nhất quyết phải nghe theo. Từ chuyện lớn nhỏ trong nhà một mình mẹ đứng ra giải quyết hết. Con cháu, các em nhà dì, đứa nào sai trái chỉ cần mẹ nói một câu là tăm tắp vâng dạ. Còn anh em 2 bên nhà nội ngoại của mẹ đều quí mẹ. Mọi người nói về mẹ tất cả với một tình cảm yêu thương. Vì sao mọi người quí mẹ như vậy, sau này khi mẹ mất đi các chị mới kể lại:

-Khi bố công tác ở phòng thuế , bố đã làm được rất nhiều tiền, bố mang về nhiều tiền lắm, cả bao tiền ấy nhưng mẹ đã không giữ số tiền đấy lại mà cứ đem tiền cho anh em họ hàng con cháu và những người nghèo khổ trong xã. Ai có khó khăn gì đến nhờ vả mẹ đều giúp đỡ chính vì thế mà mọi người mang ơn mẹ rất nhiều. Các dì lấy chồng ở thời điểm ấy ai cũng khó khăn, các em nhà dì lại đông, nhìn đàn cháu đói khát mẹ không cầm lòng, cứ mang tiền mang gạo cho. Vì vậy mà số tiền bố mang về nhiều như vậy mà sau này chẳng còn gì cả. Em thấy đấy, tất cả chị em mình giàu có sung sướng như ngày nay là nhờ bố mẹ cả đấy, vì mẹ hay làm từ thiện nên cái phúc đức ấy đã để lại cho con cháu hưởng. Chẳng có cái gia đình nào mà cả 6 người con đều giàu có như nhà mình cả.

Còn bố thì nói rằng đã mang về cho mẹ tính trị giá ra vàng tương đương với 600 cây trong khi đó ở cơ quan bố phải sống rất tằn tiện, ăn khổ ăn sở để không bị phát hiện ra.
Số tiền bố mang về chẳng còn đồng nào cả, chúng tôi lúc đó còn nhỏ mà mẹ bắt ra đồng làm như những nông dân thật sự. Tôi còn nhớ khi đó mới học lớp 5, mẹ cho tôi ra đồng bó một bó rạ , bảo tôi độị về nhà, không thể quên được cảm giác lúc đó. Nó nặng đến muốn gẫy cổ đã thế trời lại rét căm căm, gió bấc thổi vù vù, tôi cố lết chân về đến nhà mà cái cổ cứng đơ cả tuần sau mới hết.

Thắp hương xong chúng tôi nhờ anh quản trang tìm giúp người đào mộ, anh nói:
-Được rồi em sẽ giúp các chị, có 2 thằng này nó chuyên đào hài cốt nên có kinh nghiệm lắm. Tháng trước có gia đình ở mãi Nghệ An vào đây đào hài cốt mang về, đào mãi chẳng thấy đâu cứ ngồi khóc rưng rức, lúc đó em phải đi gọi 2 thằng này đến mới lấy được cốt lên cho nên các chị cứ yên tâm đi.

Mấy phút sau, 2 cậu đào hài cốt đã tới họ cầm theo xẻng cuốc, và lúi húi đào. Họ đào khéo lắm nhé phải nhìn thật tinh mới biết là ngôi mộ này mới bị đào. Chờ cho tắt nắng chúng tôi mới dám mở cốt ra. Quả đúng như nhà ngoại cảm nói cốt của anh được đặt trong một bao màu xanh, phủ lên trên là lớp cát mềm mát rượi. Xương cốt không còn nhiều nhưng 2 cái xương đùi thì chưa bị gẫy. Tôi cầm một cái xương đùi của anh đưa lên mũi thơm, mọi người nhìn tôi trố mắt. Chẳng thấy mùi ngây nào hết chỉ thấy mùi giống như mùi gỗ mục. Anh quản trang nói :
-Đến lúc này gia đình phải nghe em, không có là xe không chuyển bánh được đâu vì nhiều gia đình đã bị như vậy rồi, gia đình phủ lá cờ tổ quốc lên rồi mang anh đến dưới kì đài thắp hương để anh chia tay với đồng đội, khoảng 15 phút rồi hãy đặt anh lên xe.

Tất cả làm như anh quản trang nói, chúng tôi đi chầm chậm đặt anh dưới kì đài, thắp nhang lên chúng tôi xin đồng đội anh hãy giúp thượng lộ bình an.
Quay lại cảm ơn anh quản trang, cảm ơn 2 người thanh niên đào giúp hài cốt, chúng tôi biếu họ ít tiền và cho 2 cháu nhỏ nhà họ chút tiền mua quà rồi lên đường.
Những đồng tiền xu đã được chuẩn bị trước, những giấy tiền vàng bạc đều được rắc xuống đường khi đi qua ngã 3 ngã tư, tôi làm nhiệm vụ này mà thấy lòng vui vui.

Miếng sâm đã khô tôi cho vào miệng ngậm tiếp, lạ thay lúc về tôi không hề say xe nữa mà tỉnh như sáo, lúc nào cũng nhìn đăm đăm ra ngoài đường để sẵn sàng thả giấy tiền. Mọi người trên xe ngủ gà ngủ gật, cũng 12 giờ đêm rồi còn gì. Bác lái xe bỗng phanh kít lại mọi người đổ chúi về phía trước, may quá một vụ tai nạn không xảy ra.Tôi lấy chùm nho đưa cho bác ăn để đỡ buồn ngủ. Xe về tới thành phố đã hơn 2 giờ sáng, chị gái tôi vào nhà lấy cái chăn để đắp cho đỡ lạnh, tôi và chị gái tựa mình xuống xe chào anh:

-Anh ơi chúng em không thể đưa anh về quê được, đừng giận chúng em nhé. Bao giờ về quê chúng em sẽ đến thăm anh còn bây giờ chúng em phải về nơi làm việc.
Xe đi rồi chúng tôi vào nhà chị gái ngủ. Chuyện trò một lúc rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết.
Những ngày này tôi gọi điện về nhà liên tục, được biết bà con làng xóm đến chia buồn rất đông cả những người bạn từ ngày xưa của anh cũng đến. Xã tổ chức lễ đón liệt sĩ rất long trọng và người vui nhất vẫn là bố tôi. Đưa anh ra nghĩa trang xong, gia đình tôi không quên cám ơn mỗi người đến dự một món quà nhỏ.

Câu chuyện trên là có thật đã xảy ra với gia đình tôi, chuyện đã lược bớt đi nhiều nếu kể chi tiết ra thì còn hay hơn nữa nhưng quả thật tôi không có nhiều thời gian lắm. Trong những lần ngồi niệm Ngũ Bộ Chú, tôi thường thấy hình ảnh người anh trai đã hy sinh ấy luôn đứng gần. Có những lúc tôi mời anh ngồi xuống nhưng anh mỉm cười và vẫn đứng đó như đang xem em gái học bài như thế nào. Cho đến một ngày, khi ngồi niệm Ngũ Bộ chú, tôi nói rằng nếu anh muốn học đạo thì hãy khấn theo em. Chẳng biết anh có làm theo không, chỉ biết rằng sau lần đấy, tôi không nhìn thấy hình ảnh của anh đứng gần khi tôi niệm Ngũ Bộ Chú.

Hết.
baydennganha
06-17-2012, 12:21 PM
CON MA TRONG CÂY ĐA Ở MIẾU THỜ
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=8186


Hello các bạn, hôm nay Bé Mưa xin kể tiếp một câu chuyện có thật, đã từng xảy ra trong gia đình của BM (chuyện này BM chỉ nghe kể lại từ mẹ, các bác, các chú trong nhà BM thôi) có gì thiếu sót mong các vị đồng đạo bỏ qua cho BM nhiều nhé

Chuyện là vậy, nhà ngoại Bé Mưa ở huyện Nhân Chính, Lý Nhân, Hà Nam Ninh, ngày trước thì 3 tỉnh Hà Nam, Nam Định, Ninh Bình vẫn còn là 1 tỉnh có tên gọi khác là Hà Nam Ninh ấy, sau này mới tách riêng ra, thì quê nhà BM ở Hà Nam. Ông bà ngoại có 7 người con, vì quê nghèo mà đông con nên ông và bà quanh năm đầu tắt mặt tối với những công việc đồng áng, ngày mùa rảnh rỗi là ông lại đơm con cua, con cá để bà đi chợ, có tiền cải thiện bữa ăn hàng ngày.

Ở quê thì cứ mỗi xóm là lại có 1 cái cây đa + giếng nước + ao làng và 1 cái miếu nhỏ, cho tới bây giờ vẫn còn nét văn hóa của người Việt mình mà. Như thường lệ thì bà dậy từ rất sớm để đi chợ xa, chợ Dầu ở sát bên Nam Định ấy, cách nhà cũng phải chừng 15- 20km. Ngày ấy không có xe đạp hay phương tiện gì cả, phương tiện chính là đi bộ thôi. Khi đã bán hết hàng, bà mới trở về nhà, khi đi gần tới nhà thì bà mắc đi tiểu, nên bà đi luôn ở vệ đường, cách cây đa với cái miếu đó tầm 50m (vì ngày đó dân cư còn thưa thớt nên đường vắng tanh) khi về thì không hiểu sao bà có những biểu hiện rất lạ.

Bà chửi bới, đập phá lung tung cả, lúc thì ăn nhiều, lúc thì ăn ít, lúc thì xinh đẹp lúc thì da tím tái nhợt nhạt rất ghê. Cũng biết đó không phải là bệnh bình thường mà có vong theo phá, vì nhà nghèo nên cũng không có tiền mà chạy thầy này, thầy khác. Ngày ấy tìm được thầy thì cũng rất khó nên bệnh tình của bà một ngày nặng thêm.

Thấm thoát cũng được 3 năm trôi đi, bà một ngày yếu ớt, tất cả mọi việc đều 1 tay ông chăm lo, hàng xóm cũng chạy qua giúp đỡ mỗi khi bà bị vong hành, may sao có 1 bà ở cùng xóm vì bà đi lông gà lông vịt (sắt vụn đó các bạn ạ) bà nghe nói có một ông thầy pháp (đệ tử của Đức Thánh Trần) cao tay ấn trị tà ở mãi bên Hưng Yên thì bà lặn lội đạp xe qua, đánh tiếng nhờ thầy qua giúp.

Vài ngày sau, ông thầy tới được, nhìn bệnh tình của bà có vẻ trầm trọng, thầy nhìn thấy có tới 3 vong hành hạ bà là 3 mẹ con. Biết rằng 3 năm qua, các vong ấy đã trộm được mất 3 vía của bà rồi, không nhanh là bà không thể sống thêm được nữa. Biết bà yếu lên bác T là con gái cả, thương bà không muốn bà bị đòn roi, bác đã tự nguyện ngồi đồng cho vong nhập vào. Thầy lập đàn từ 5 giờ chiều, thỉnh Đức Thánh Tần giáng phàm, ngài tay cầm cờ tay cầm kiếm (cờ của ngài là 2 cây trúc, kiếm của ngài là kiếm gỗ) vừa đánh vừa mắng chửi tới khi nát cả kiếm cũng chẳng hề hấn gì.

Thầy dùng con dao dài 20cm, vừa mắng vừa chửi rồi xuyên vào cổ bác, từ cổ sang gáy, vong đau quằn quại thể hiện trên người bác T, vong cứ lăn ra cửa rồi lại lăn vào, vong nói đây là đất của tao, tao không đi đâu cả. Ngài đánh vong tới tận 3 giờ sáng, lúc này vong đau đớn không chịu được nữa, mới van xin thầy tha cho 3 mẹ con nhà vong, lúc này thầy bắt vong trả lại 3 vía cho bà, vong lè lưỡi ra rồi thầy lấy con rao lam (rao cạo râu ấy) rạch vào lưỡi vong, máu cứ chảy đầy cái đĩa thầy cho bà uống 3 lần.

Thầy hỏi mày ở đâu tới đây phá nhiễu dân lành, vong nói 3 mẹ con nhà vong chết lâu rồi, sống ở cây đa xóm trên, lúc 3 mẹ con vong đang ngồi chơi, thì bà này đi qua, đái vào mặt vong. Vong tức mà theo về hành. Rồi vong còn kể, vong biến ra con rắn cạp nong dọa cả nhà (ngày ấy vẫn còn chiến tranh khi Johnson sang đánh thì nó dùng máy bay đánh phá quân ta, mỗi nhà đều phải đào 1 hầm trú ẩn trong nhà. Hôm đó, nó hóa thành rắn cạp nong, mọi người đang ở trên nhìn xuống thấy nó óng ánh, nằm quận tròn mà sợ quá không dám xuống). Rồi thì mùa hè nóng cả nhà quây quần ăn cơm ở ngoài sân, vong lại bỏ mảnh sành (mảnh chai) vào trong nồi canh để trẻ con trong nhà bị mắng.

Rồi mỗi lần bà cô tổ và ông mãng về thì nó lại xin ra, khi cô đi thì vong lại trở về phá. Hôm nay gặp thầy cao tay, vong sợ rồi hứa không về nữa. Vong đòi ăn cơm, mọi người chuẩn bị cho vong cơm canh đầy đủ, ăn no xong thầy viết ra 1 tờ giấy ghi lại Án của nó bắt nó điểm chỉ vào, từ nay về sau không được về quấy phá nữa. Rồi những đôi đũa nó đã ăn phải bẻ gãy làm đôi, nó giữ 1 nửa cẩm mang đi mình giữ 1 nửa. Chỉ khi nào 2 nửa gắn lại vào nhau thì mới được về. Thế là thầy mang đôi đũa luộc rồi đốt cho cháy thành than. Nó cũng ra tới cổng đi được vài bước thì xuất ra khỏi, người bác T ngã lăn ra đất, gia đình làm lễ cảm tạ ông thầy đã cứu chữa được cho bà ngoại.

Ngày đó thì nhà nghèo cũng chẳng có thứ gì, vì bà bệnh tật liên miên ông ngoại ra đồng đơm ít cá, rồi vài cân gạo, đôi con gà rồi đưa tiễn thầy về. Một ngày sau thì bác T mới tỉnh lại trên cơ thể của bác thì lạ thay, những vết dao xuyên qua cổ của bác không có lỗ không chảy máu hay gì cả, chỉ thành những vết thâm nhỏ thôi. hỏi bác khi bị đâm dao qua cổ với rạch lưỡi, bác có đau không thì bác nói tao chẳng biết gì cả, mọi người để ý nhìn thì cũng không thấy vết sẹo nào ở lưỡi của bác cả, thật là thần kì.

Từ ngày đó thì bà không còn bị vong hành nữa, bà cũng dần bình phục và khỏe mạnh, giờ thì ở quê ngoại nhà BM vẫn còn cái án và dấu tay của con ma đó, hôm nào BM chụp ảnh sẽ up lên cho quý vị đồng đạo được xem (như kiểu phim chụp X-quang trên giấy í) thấy những khúc xương tay mực tầu in lên giấy..

Đó là câu chuyện có thật 100% đã từng xảy ra trong gia đình BM. Rất cảm ơn các bằng hữu, huynh tỉ trong diễn đàn đã quan tâm theo dõi câu chuyện của BM tới đây là hết chúc quý vị An Lạc.
baydennganha
06-20-2012, 10:58 PM
CHUYỆN MA VUI
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=4003

Tèo mới nghe bà ngoại kể, hồi đó bà ở vùng quê hẻo lánh, trong nhà có thằng Tư là cháu của bà. Buổi tối trời nóng nực nên nó thích ra ngoài hàng ba nằm ngủ. Bữa đó, nó ra ngoài không bao lâu thì bà nghe nó cười lớn lên mấy lần. Bà lấy làm lạ, bèn ra đó coi nó đang cười giỡn với ai thì thấy nó đang ngủ say. Bà lay nó dậy hỏi: Nãy giờ có ai ở đây không, sao ngoại nghe mày cười dữ vậy hả?
Nó nói: nãy giờ con ngủ thì có mấy đứa tới kêu con dậy để chạy đua với nó, con mắc ngủ không chịu đi thì tụi nó thọc lét con làm con mắc cười quá, nó bắt con chạy mệt muốn đứt hơi luôn......may mà có bà kêu con thức dậy chứ không thôi tụi nó còn bắt con chạy nữa...

Bà ngoại nói thằng Tư lúc trước sợ ma lắm nhưng từ đó về sau thì nó không còn sợ ma nữa vì nó biết ma cũng là người ở thế giới khác, nó chỉ sợ kẻ xấu, kẻ ác ở thế gian nầy chứ không sợ người ở thế giới vô hình.

Còn đây là chuyện của Tèo.
Bà ngoại Tèo kể thêm là hồi Tèo còn nhỏ, mới mấy tháng tuổi thôi là Tèo khóc ngày khóc đêm, dỗ mấy cũng không nín, không chịu bú mà cũng không ngủ, ẵm đi bác sĩ cho uống si-rô cũng không hết. Qua ngày thứ hai thì bà người làm (bà này người Miên) mới nói là em bé bị con ma xó nó hành đó, bà chủ cho phép tui cúng đi, ở xứ tui gặp mấy vụ nầy hoài, phải cúng mới hết được. Má Tèo đồng ý cho bà cúng. Bà sửa soạn một mâm trái cây, rồi đốt một bó nhang, khấn rồi bà bò xuống gầm giường chỗ Tèo nằm ngủ quơ quơ bó nhang qua lại mấy lượt. Khi bà đứng dậy nói xong rồi thì Tèo nín khóc liền lập tức. Cả nhà mừng rỡ, ai nấy đều chứng kiến chuyện lạ lùng này.

Giờ đây, Tèo vào vũ trụ huyền bí đọc mấy bài con nít khóc dạ đề mới biết mình cũng nằm trong trường hợp đó, mà lâu nay Tèo cứ tưởng chỉ có mình mình là bị vậy, và thắc mắc hoài không hiểu sao bà Miên chỉ có quơ bó nhang dưới gầm giường mà mang lại kết quả lạ lùng như vậy. Đọc bài trên diễn đàn nầy thì Tèo mới hiểu thì ra đó là một hình thức trong rất nhiều hình thức khác để cho gia đình biết là có cái thế giới và những quy luật của nó mà mắt thường mình không thấy được.

Xin hết
Tèo
baydennganha
06-24-2012, 01:21 PM
Ma ở Campuchia
Trích nguồn: vutruhuyenbi.com/forum/viewtopic.php?f=4&t=3847


Trong 1 dịp đi Thái lan tôi được nghe 1 câu chuyện ma từ anh Minh, hướng dẫn viên du lịch người Thái gốc Mã lai đã từng xuất gia tu 16 năm. Anh Minh nói tiếng Việt khá sõi, anh kể cho đoàn chúng tôi nghe câu chuyện ma mà anh đã gặp ở Campuchia cách đây vài năm, cũng câu chuyện này anh cũng đã kể cho phóng viên đài truyền hình Thái lan trong chương trình thâu thập thông tin về chuyện siêu hình và được thưởng 3.000 bath; năm ngoái anh Minh cũng đã tham gia chương trình thách thức với ma và anh đoạt giải nhất trong năm được lãnh 100.000 bath (xin nói thêm, chương trình thử thách được trực tiếp trên đài truyền hình thái lan mỗi tuần 1 lần).

Anh Minh kể:
Cách đây vài năm anh có dịp qua Campuchia chơi và thăm bạn. Hôm đó người bạn mời anh đến nhà chơi. Đến nơi anh thấy họ chuẩn bị bàn ăn thịnh soạn anh mới hỏi bạn bè thân có ai đâu mà bày tiệc linh đình thế. Người bạn mới nói sẵn dịp sinh nhật con gái nên làm tiệc luôn. Anh mới trách bạn không nói sớm để anh mua quà cho bé. Sau đó mượn chiếc 67 của bạn chạy ra chợ để mua quà, nhà cách chợ 16km anh xuất phát hơn 4h chiều tính cả đi lẫn về là sẽ gần 6h nhập tiệc cũng được. Anh bảo sau khi từ chợ trở ra trời đã chập choạng, đường quê 16km chỉ có 4 cây đèn đường, trời đêm 16 ánh trăng rất tròn.
Anh cho chiếc xe chạy ước tính cũng gần 6h nhưng sau chạy đã lâu rồi mà vẫn chưa thấy đến nơi, đường thì chỉ độc nhất 1 đường mà sau càng lúc lại càng thấy lạ. Chiếc xe lúc đầu đèn sáng đầy đủ nhưng đi càng lúc nó càng mờ anh chạy ước khoảng 2km nữa thì đèn xe tắt ngấm và xe cũng hết chạy nổi luôn, anh nghĩ “quái mình đã đổ đầy xăng rồi mà sao lại vậy.” Thế là anh dắt bộ xe đi thêm 2km nữa. Khi ấy nhìn lại ánh trăng 16 sao bây giờ chỉ là trăng lưỡi liềm, đi 1 đoạn anh thấy 1 túp lều giữa cánh đồng rộng, nên mới dắt xe vào đó định bụng hỏi đường. Trong lều có 2 người đàn ông và 1 người đàn bà, vì bạn anh có dặn ở nơi này ai cũng biết tên anh ta, nếu lạc thì nói tên anh ta ra người ta sẽ chỉ nhà cho. Nhưng khi anh nói tên người bạn của anh thì 3 người kia không ai biết. Thế là anh dắt xe ra đi, chỉ khoảng vài chục mét anh quay lại thì ngôi lều và 3 người kia biến mất, anh nghĩ thầm “thôi rồi đã gặp…”.
Anh liền lấy điện thoại ra phone cho người bạn để hỏi đường, điện thoại reo anh vừa alo là cái điện thoại của anh bị mất tín hiệu luôn.
Anh đành ngồi lên xe và xít đi 1 đoạn nữa thì thấy bên đường có người đàn bà mang thai mặc áo trắng đang đứng, anh cố bình tĩnh đẩy xe đến gần cố nhìn mặt nhưng không thấy được mặt và cũng không có bàn chân. Không nói gì, anh lại đi tiếp, trước mặt anh dưới bóng trăng mờ lại xuất hiện 1 người đàn ông nhưng cũng không thấy được mặt và cũng không có bàn chân. Anh cắm đầu đẩy xe đi càng đi con lộ càng tối đen, anh nói "lúc đó tất cả các loại lông của anh đã đều bị dựng ngược lên”.
Vừa khi đó anh đến trước 1 cái cổng nơi có 1 cây đèn đường mờ mờ và nghe tiếng chó sủa vang rền, nhưng anh nhìn vào trong cổng thì không thấy con chó nào. Nhìn lên tấm bảng trên cổng thì mới biết đây là nghĩa trang.
Cùng lúc đó bạn anh xuất hiện. Bạn anh nói thấy anh đi lâu, kể từ lúc điện thoại mất tín hiệu đã quá 2 tiếng không về nên mới đi ra đường kiếm anh. Thì ra cái nhà của bạn anh chỉ cách cái nghĩa trang chừng 100m. Và nơi đó mọi người đang mở nhạc rất to ăn tiệc tưng bừng vậy mà trong 2 tiếng qua anh đi lòng vòng ở gần đó mà hoàn toàn không nghe thấy âm thanh của nhạc.
Khi vào nhà bạn, anh kể lại anh đã gặp ai ai, thì mọi người bảo rằng anh rất hên, gặp ma mà được an toàn về nhà. Họ nói “2 người kia là 2 vợ chồng bị xe tung văng ra mỗi người 1 nơi và chết, người vợ khi chết đang mang thai, nhiều người ở đây đã gặp họ đều bị chết.”
goku123_ct
06-29-2012, 12:03 PM
dài mà nhìu ghê
baydennganha
07-11-2012, 11:52 PM
MA TRONG CÔNG TY MAY MẶC
Trich nguồn: .com/forum/viewtopic.php?f=4&t=2552


Chiều nay T.Thông được nghe câu chuyện này từ Bích Vân, chuyện xảy ra trong công ty Bích Vân đang làm, đó là một công ty may mặc do một người Hàn Quốc làm chủ, công ty cũng mới thành lập được lúc cuối năm 2009, cho đến nay thì được khoảng hơn nửa năm. Công ty này thuê một căn nhà vừa làm văn phòng vừa làm xưởng may.

Câu chuyện Ma này được xảy ra từ khi mới thành lập cho đến nay vẫn còn, những ngày đầu khi chưa có công nhân may, mới chỉ có 2 người (1 người nam và 1 người nữ) làm ở văn phòng. Một bữa nọ vào khoảng chiều tối, người Nam này mới đi vào toilet, khi anh vừa đóng cửa chưa kịp đi thì anh nghe tiếng giựt cửa “đùng đùng”, anh tưởng là chị đồng nghiệp phá anh nên anh la lên “ê nè, tao đang đi toilet sao mày giựt cửa?”, nói xong anh nghe tiếp tiếng giật cửa “đùng đùng” anh cũng vẫn tưởng là chị đồng nghiệp đang đùa dai với anh, anh nói “con này, mày điên hả, giỡn kiểu gì kỳ vậy?". Đi toilet xong, anh đi nhanh trở về văn phòng, đến nơi anh thấy chị đồng nghiệp đang loay hoay làm công việc anh mới chống nạnh lên mắng “con này, sao hồi nãy tao đi toilet mà mày giựt cửa ầm ầm vậy?” Cô này chỉ trố mắt nhìn mà cũng không hiểu chuyện gì nên nói “anh này, nãy giờ em có giựt cửa anh đâu, em ở đây mà” nghe tới đây anh này bắt đầu hiểu ra “thôi gặp ma rồi” anh sợ nổi da gà và dọt lẹ về.

Cho đến khi BV vào công ty làm thì cũng đã có nhiều công nhân vào làm việc, anh này mới đi nói với BV là “nhà này có ma đó”, thì khoảng một tuần sau đến lượt BV trải nghiệm. Hôm đó cũng buổi chiều, gần Cty có cây khế rất to, BV trèo từ ban công qua hái một túi khế lớn dự định đem xuống chia cho mọi người đem về ăn, nhưng khi xuống đến nơi thì công nhân đã về hết chỉ còn lại vài người ở văn phòng, BV mới trở lên lầu 2 để đi toilet, cũng vô đúng phòng đó, khi BV mới đóng cửa chuẩn bị đi thì lại nghe tiếng giựt cửa “đùng đùng”, BV la lên “ai đó”, không có tiếng trả lời nhưng cánh cửa thì bắt đầu mở ra và cứ nhấp nhô ra vô, BV sợ quá nhưng cũng ráng tìm hiểu xem ai ở ngoài nên một tay nhấn nút xả nước một tay nắm cánh cửa mở mạnh ra (trong khi cánh cửa còn đang rung rinh như vậy), BV lúc này nghĩ nếu có ai thì cũng sẽ không chạy kịp vì BV hành động rất nhanh, nhưng khi mở ra BV không thấy người nào cả, BV rụng rời tay chân, mặt mày tái mét lật đật chạy xuống văn phòng bên dưới (khi đó chỉ có một chì đồng nghiệp đang chuẩn bị về), BV hỏi chị này “nãy giờ chị có giựt cửa em không?” chị này nói “không có, nãy giờ chị ở đây”, vậy là cả hai đã hiểu ra vẫn đề, BV nói “thôi chết em rồi, thôi chết em rồi” rồi cả hai lật đật xách giỏ chạy ra khỏi công ty.

Câu chuyện tưởng rằng chỉ có bấy nhiêu người đó biết vì họ không dám nói với ai, lại tiếp tục xảy ra nhiều việc khác mới làm cho cả công ty đều sợ hãi. Hết nhân viên văn phòng rồi bây giờ đến lượt công nhân được chứng kiến. Buổi trưa khi công nhân nghỉ trưa mọi người đều ngủ thì có 1 chị cứ nghe tiếng máy may đang chạy, tiếng đạp máy “xẹt xẹt xẹt” rồi ngưng, cứ như vậy chị ngồi dậy nhìn thì không thấy ai, rồi sao đó nghe tiếng nói rì rầm rì rầm, nhưng thật sự thì đâu có ai nói vì ai cũng ngủ hết. Tưởng đâu chỉ có mỗi mình chị này nghe như vậy, nhưng khi được hỏi ra thì các công nhân khác cũng nghe như vậy. Sợ quá mọi người mới đem những câu chuyện lạ này nói với ông chủ. Ông chủ không tin (hoặc muốn trấn an lòng nhân viên) nên ông mới nói “làm gì có ma, chắc mấy người bị yếu bóng vía rồi tưởng tượng ra thôi. Để tối nay tôi xem có ma nào không, nếu ma Nam là tôi đuổi đi hết, ma Nữ mà đẹp thì tôi sẽ xin số điện thoại".

Ông chỉ nói vậy, đến sáng hôm sau không biết chuyện gì đến với ông mà nhìn ông người đờ ra, tóc bạc phếu. Khi hỏi thì được ông cho biết đêm qua đã có rất nhiều người về, Nam có Nữ có, họ nói với ông nhiều lắm nhưng họ nói tiếng Việt nên ông không hiểu.

Mọi người thấy vậy mới đi tìm bà chủ nhà để hỏi rõ hơn, thì được bà chủ nhà cho hay chồng bà chết ở trong nhà này, khi sống bà không đối xử tử tế với ông, nói chung bà coi ông như là tôi tớ của bà mà thôi. Nhưng ông rất giỏi, tự tay ông gầy dựng nhà cửa, căn nhà đang cho thuê cũng là do một tay ông làm nên. Bà cũng cho biết thêm, mấy đứa con của bà cũng nằm mơ thấy ông về nói “bà cho thuê nhà đông người ồn ào ông không thích, ông không nghỉ ngơi được” Sau khi đã hiểu ra nguồn cơn vấn đề mọi người mới mua bánh trái nhang đèn về van vái ông xin cho được làm việc yên ổn, sau đó thì mọi người không bị phá nữa, nhưng tình hình làm ăn của công ty thì lại không ổn.

Tất cả những đơn hàng họ làm đều có vấn đề, trễ hàng hoặc là gặp sự cố kỹ thuật làm cho không thể nào xuất được, gần đây nhất họ có một đơn hàng dùng kỹ thuật in tương tự như những đơn hàng trước họ đã từng làm, nhưng chẳng hiểu tại sao lần này sau khi in xong họ bỏ vào giặt thì hình in trôi mất lem màu ra sản phẩm, thế là họ phải đi mua hóa chất về tẩy, tẩy xong làm hàng xong xuôi hết chuẩn bị xuất hàng thì vải mục nát hết ra, họ đành phải bỏ hết và may lại hàng khác, thật là thiệt hại tài chánh và uy tín cho công ty.

Câu chuyện tưởng chỉ tạm dừng ở đó, nhưng mà chưa hết, mới đây nữa có một người bảo vệ ngủ lại đêm, tự nhiên anh này lại thích lên lầu ngủ, lại ngủ ngay cái phòng đó, thế là nửa đêm đang ngủ anh này bị đè muốn tắt thở, sau khi vùng vẫy ra được anh chạy thẳng xuống cuốn gói về nhà mặc dù đã nửa đêm.

Cảm ơn BV đã kể T.T nghe câu chuyện đầy hấp dẫn này, T.T muốn được viết lên đây để mọi người có dịp tham khảo thêm về thế giới bên kia.
Kính hết,
T.Thong
baydennganha
07-18-2012, 11:04 PM
Ma trong công ty chip IC
Trích nguồn: .com/forum/viewtopic.php?f=4&t=2552

HongChau nghe câu chuyện này từ anh bạn tên Tâm làm trong một công ty bán dẫn (semi-conductor) tại Bình Dương.
Đầu tiên là chị Linh, đồng nghiệp của anh T vào buổi trưa đi vào toilet của văn phòng thì nghe có tiếng động rõ như có người bị té từ cái toilet bên cạnh. Chị Linh lên tiếng hỏi ai đó, có bị gì không, nhưng không có ai lên tiếng. Chị bước ra ngoài để xem là ai nhưng những phòng bên cạnh đều trống không có ai. Những người nhân viên văn phòng đối diện với cửa toilet qua 1 tấm kính cũng xác nhận là họ không thấy có ai bước ra ngoài.
Sau chuyện này thì đến chuyện cô công nhân tên Trâm. Cô đang ngồi kiểm tra hàng tại máy Quang tuyến thì nhìn thấy dáng một người phụ nữ đứng cách chỗ cô chừng 5 mét tại 1 cái máy khác, nhưng khi quay nhìn lại lần nữa thì người đó đã biến mất. Từ đó những công nhân dưới xưởng làm việc ca đêm đi đâu cũng đi chung nhiều người vì sợ gặp ma.
Chị Phúc cũng làm ca đêm, tầm 3 giờ đêm khi đi toilet (là chỗ dành cho chị em công nhân) thì chị nghe tiếng trẻ sơ sinh khóc ngay chỗ chị đang đứng, hoảng quá chị bỏ chạy 1 mạch ra ngoài.
Mới đây nhất, chị Ly nửa đêm đang ngủ trong phòng training room thì nghe rõ ràng tiếng 1 người đàn ông kêu:" dậy, dậy đi em, tới giờ rồi, dậy, dậy mau." Mở mắt ra thì trong phòng đóng cửa kín mít không có một ai làm Ly hoảng hồn lật đật xách dép chạy ra ngoài.
Riêng trong phòng locker, nơi để tủ quần áo và thay đồ của mọi người là "nổi tiếng" nhất. Bởi anh chị em công nhân thường ngủ giữa giờ trong phòng này (nam và nữ là 2 phòng khác và đối diện nhau). Họ nói khi họ ngủ hoặc khi lim dim chưa ngủ thì bị ma đè, cơ thể bị cứng ngắt, không cục cựa được, sau một hồi vật lộn bằng tư tưởng, trì chú niệm kinh dữ lắm thì mới thoát ra được. Dần dà các công nhân nữ kể cả công nhân nam rất ít ai dám ngủ trong 2 phòng này nữa. Có điều lạ là tất cả họ đều kể rằng họ gặp những điều xui xẻo hồn dập liên tục sau khi họ bị nhát.
Cũng như lần đó công ty bị cúp điện, mọi người họp lại với nhau ngồi ở ngoài sân công ty đợi có điện thì chị Bình hớt hải chạy từ phía phòng locker ra, mặt cắt không còn miếng máu, chị Bình kể:"trời ơi gặp ma! đang ngủ với con bé Hoa ở trong phòng locker, nó nằm thẳng kế bên mình, mà tự nhiên mình bị đè cứng đơ lại, rồi thấy bé Hoa nó nằm vắt ngang qua người mình rất nặng làm mình không thở được, cơ thể nó thì mềm nhũng như người chết. Khiếp quá, mình niệm Phật, niệm Quan Âm 1 buổi mới thoát ra được, cơ thể vừa thoát ra bình thường thì mình quay sang nhìn thấy bé Hoa nó vẫn nằm thẳng bên cạnh y nguyên từ nãy đến giờ. Sợ quá sợ quá!." Sau chuyện đó không lâu thì chị Bình bị bịnh, rồi lại gặp phải chuyện xui xẻo oan ức mà không cách gì biện minh được, chị khóc sướt mướt chạy về nhà để gặp chồng sắp cưới mà tìm nguồn an ủi. Anh này đi đâu mãi đến nửa đêm mới về báo cho chị biết là chiếc xe máy duy nhất của 2 người đã bị công an bắt giam vì anh vi phạm giao thông. Chị gần như phát điên vì mọi thứ dồn dập, bao nhiêu giận hờn chị trút lên anh. Anh không nói gì nhưng sau đó thì bỏ chị mà đi, dù trước đó hai người rất hạnh phúc như không bao giờ chia rẽ được.
Lần khác thì anh Tâm bắt gặp một chị tên Hương đem bánh trái vào công ty....cúng. Hỏi ra mới biết, chị nằm ngủ trong phòng locker, đang ngủ cũng bị ma đè. Trước mắt chị là lúc đó là bóng một người nữ lạ hoắc tóc xõa đang đối diện và nhìn chị. Chị muốn chết khiếp nhưng toàn thân như bị trói lại cứng đơ, chị cũng niệm Phật cầu khấn 1 hồi thì thoát ra, và thấy mình vẫn đang nằm ngủ chứ không có ngồi dậy, và cũng không có người phụ nữ nào ở đó.
Từ ngày sinh ra những chuyện ma cỏ, anh Tâm nói rằng cty anh gặp khá nhiều rắc rối như các đơn đặt hàng rất ít. Nội bộ nhân sự trong công ty thì có nhiều rối ren.
Khi kể cho HC. nghe câu chuyện này thì anh Tâm nói rằng để anh theo dõi những diễn tiến tiếp theo sẽ thế nào, có gì xảy ra nữa sẽ kể lại cho HC nghe.
baydennganha
08-11-2012, 06:28 PM
MA TÓC NỐI
Trích nguồn: .com/forum/viewtopic.php?f=4&t=3424

DK kính đảnh lễ Sư Tổ, Kính đảnh lễ Thầy, chào các bạn đạo!
DK xin kể câu chuyện sau đây mà DK vừa được nghe từ chị Lan một chị bạn thân kể lại, đã được DK điểm đạo cách đây mấy tháng trước. Con gái của chị bé Trang (tên được đổi) nói với chị là nó có con nhỏ bạn thân thích làm đẹp, nên một hôm nó đi ra tiệm để nối tóc, giá khoảng hơn 1.500.000đ, sau do nó về phòng và khoe với các bạn học cùng phòng.
Đêm đó, nó vừa thiu thiu ngủ thì nó nghe có tiếng nói của một người con gái rất rõ bên tai "Em nối tóc của chị thấy có đẹp không vậy?" Làm nó giật mình, nhìn khắp chung quanh phòng không thấy ai ngoài những người bạn đang ngủ. Nó sợ quá đợi đến sáng hôm sau, chạy ngay ra tiệm để cắt phăng mái tóc vừa nối mà không tiếc tiền. Mấy đứa bạn chung phòng nghe nó kể cũng xanh mặt mày.
Câu chuyện trên cũng là một bằng chứng về sự tồn tại của những linh hồn trong thế giới của chúng ta.
DK xin kính chào!
baydennganha
08-15-2012, 04:45 PM
CHUYỆN MA TRONG CUỘC ĐỜI MT.
Trích nguồn: .com/forum/viewtopic.php?f=4&t=2867

Mến gởi tất cả các bạn đọc,
mt xin chia sẻ những câu chuyện huyền bí trong về cuộc đời của mình:
1. Gặp ma:
Ở VN, mt được sanh vô 1 gia đình nói chung không nghèo khó, tạm có thể kêu là khá giả. Lên 7 hay tám tuổi gì đó, ngày đó mt còn đi tắm truồng, tắm xong mt chạy lên phòng để lấy quần áo mặc, thì mt thấy một cái bóng treo lủng lẳng ngay cửa phòng. Lúc đầu mt nghĩ là ai đó đang ghẹo mt nên treo 1 bộ đồ đen để hù nhát mt mà thôi, khi Mt đi từ từ lại gần, thì thấy rõ cái bóng đó như sương khói, phất phơ lủng lẳng...làm một điếng hồn điếng vía hét lên một tiếng "Ma!" rồi xĩu luôn.

Sau khi được người nhà cứu tỉnh lại, mt kể cho người nhà biết những gì mt thấy, mọi người đều cười và từ đó mt được mọi người tặng cho danh hiệu là Năm Khùng (mt thứ 5 trong gia đình). Mt vì tự ái nên đã khép kín từ đó. Từ đó mt cũng thường thấy phần âm, nhất là vào ban đêm, và có khi người đi chung với mt cũng thấy phần âm đó.

Đêm đêm, lúc căn nhà của ba má mt đang cất lầu dỡ dang, mt hay bị những viên đá nhỏ không biết từ đâu chọi trúng người hoài, có khi là từ trên tầng trên liệng xuống, nhưng đi lên trên lầu kiếm thì trên đó không có người nào hết. Người ta bày cho mt giữ lại mấy viên đá đó rồi đem đốt nó đi thì những vong linh sẽ bị phỏng tay và không dám chọi đá vô mình mt nữa. Mt chỉ nghe chứ không có làm theo, vì trong tâm của mt không hề coi những vong linh kia là chướng vật hay thù địch, mt chỉ biết mình cảm thấy họ có cuộc sinh hoạt của họ, thêm nữa, chắc họ cũng buồn và muốn làm bạn với mt (lúc đó mt rất cô độc, tuy trong nhà có tới 8 anh chị em, tính luôn mt, nhưng mỗi một người đều sống cho cá nhân của mình), thì thây kệ, họ phá một chút cũng chẳng chết chóc gì. Từ sau lần gặp ma, Mt không còn sợ ma nữa, mà lại nổi tính tò mò, muốn biết thế giới bên kia như thế nào? Tuy không tìm hiểu được gì, nhưng tự bản thân mt coi những vong linh kia như là bạn vậy.

Trời VN luôn nóng bức, mt hay lên lầu thượng ngủ, nói cách khác, mt rất thích ngắm trăng, những đêm trăng tròn, mt hay múa hát một mình trên đó, tuổi trẻ non dại, mt thường hay tự hào mình có thể tự sáng chế ra những điệu múa, điệu vũ tuyệt vời uyển chuyển, mt muốn khoe tài năng của mình, vì mt cảm thấy như có người đang lén nhìn mt...
Ngủ ở sân thượng, mt thường thấy những vong linh qua lại xung quanh mùng của mình, có vong hiền lành, có vong hung tợn. Có 1 điều rất đặc biệt là khi những vong đó làm phiền, mt không ngủ được, chỉ cần mt nói với họ đi chỗ khác chơi để mt yên, thì họ làm theo ngay. Tất cả những người làm công cho gia đình mt lúc đó, nếu muốn lên lầu thượng ngủ cho mát với mt, đều bỏ chạy vào lúc nửa đêm. Không ai có thể ở lại cho tới sáng hết.

Cuộc đời êm ả trôi qua, mt lớn lên với những suy nghĩ ngộ nghĩnh, không giống ai, và tánh tình rất nóng không biết nhường nhịn bất cứ người nào, mọi người xung quanh đã cho là mt khùng điên, nên cũng chẳng ai thèm để ý tới.
Rồi gia đình mt vượt biên, tình yêu cũng tới, và cũng là lúc mt không còn 'mắt thứ ba' nữa. Nhưng dù mất đi huệ nhãn, mt lâu lâu cũng có cảm giác đặc biệt những lúc có phần âm tới gần. Những căn nhà nào có mt vào ở, không bao lâu đều có những hiện tượng huyền bí xảy ra.
baydennganha
08-17-2012, 05:24 PM
MA CŨNG BIẾT NÓNG GIẬN


Trích nguồn:


Anh Trần Thanh P là một thanh niên xung phong của những năm 70, đi khai thác đá tại Tây Ninh. Hằng ngày ở đây, anh cùng đồng đội đi khai thác đá đỏ để mang về địa phương làm đường xá hay những công trình. Sinh hoạt hằng ngày có qui cũ, nội qui nề nếp đã qui định. Ăn uống tập thể, tối thì ngủ chung trong một doanh trại khoảng tám mươi đến tám mươi mấy người.

Môt đêm nọ, khoảng 22h đêm, một người trong đội là anh Nguyễn Văn Thiện đang nằm ngủ thì thấy một bóng người dáng ghê sợ, khác với người ở xã hội này, đến giường anh đang ngủ dùng hai tay bóp cổ anh khiến cho anh bị nghẹt thở, dãy dụa, la hét. Anh la hét rất lớn khiến mọi người ai cũng thức giấc chạy đến lay anh thức dậy. Một lát sau anh mới tỉnh dậy, mặt mày thất thần. Anh kể lại là: “có ma, thấy một người ghê sợ đến bóp cổ tôi làm cho tôi khó chịu, ghê quá”. Đêm đó, trời không trăng, gió thổi lành lạnh, quanh cảnh rất ảm đạm... tiếng dế kêu... cây cối cọ vào nhau tạo ra những âm thanh ken két làm cho không gian thêm kỳ bí, ghê sợ.

Khi nghe anh Thiện kể lại hiện tượng ma trên, mọi người ai nấy đều rất sợ riêng chỉ có anh Thanh P, ngủ cạnh giường anh Thiện là không sợ. Anh dõng dạc nói lớn tiếng: "Mẹ nó, ma cỏ gì mà sợ, làm tao ớn ngủ không thử coi? Có con ma nào ra đây đi tao bắt nấu cháo ăn chơi… Thôi tụi bây ngủ đi”.
Sau đó, mọi người ai nấy đều về giường mình ngủ, riêng anh Thiện thì xin vào ngủ chung với bạn không dám ngủ riêng một mình nữa.

Mọi việc đều trả lại cho bóng đêm lạnh lùng vắng vẻ. Mọi người vào giấc ngủ cả, không gian trầm lặng ấy kéo dài cho đến khoảng 12h đêm. Bỗng nhiên nghe liên tục tiếng la thất thanh, tiếng la của ai đây nữa… Mọi người cùng chạy lại nơi phát ra tiếng la đó thì không đổi ngạc nhiên vì tiếng là đó là của anh Thanh P, người hùng không sợ ma, người đòi bắt con ma nấu cháo ăn chơi… Chẳng những thế mà trước khi đi ngủ, anh ta đem một con dao bỏ vào mùng của mình nữa. Mọi người thấy vậy không khỏi bật cười nhưng cũng vừa sợ. Lần này, anh Thanh P bị nhát dễ sợ hơn lần trước. Mình mẩy tay chân anh Thanh P đều lạnh ngắt. Mọi người lấy dầu thoa và xoa bóp tay chân cho anh. Được một lúc sau anh mới tỉnh hồn vía lại. Anh kể là: “Anh đang ngủ thì có một người ma thấy rất ghê sợ, dữ tợn đến dở mùng tôi nói là “Mày muốn bắt ma hả?”. Người đó cầm con dao của tôi để trong mùng đưa vào cắt cổ tôi. Tay chân của tôi không nhúc nhích được. Dao đưa vào cổ tôi thấy lạnh ngắt. Tôi quá sợ khóc lóc xin tha lỗi nhưng người đó quá dữ tợn đưa dao vào cổ tôi cắt. Trời ơi thật là khủng khiếp. Ngày mai này tôi sẽ đi về không ở đây nữa”.

Khi nghe anh ta kể lại như trên thì doanh trại náo động như một cái chợ. Ai nấy vào mùng của mình đều khấn vái: “Tôi tên họ… mong quí ông, quí bà khuất mặt đừng phá tôi. Tôi rất sợ, ngày mai hay những ngày sau tôi ăn gì thì cúng cho ông, bà ăn cái đó”.

Đây là một câu chuyện ma mà tôi được anh Thanh P kể lại khi tôi trị bệnh cho anh Thanh P. Sau hôm đó, anh Thanh P trốn về nhà nhưng tâm thần bất ổn, sợ sệt, càng ngày càng xanh xao, gầy còm vì ngủ không được. Nhiều năm như vậy, chạy chữa khắp mọi nơi cũng không hết. Sau này, gia đình gửi anh lên một ngôi chùa để anh ở đó làm công quả. Ngôi chùa này tôi thường đến để đi kinh hành, niệm chú. Sư cô trụ trì ngôi chùa đó và gia đình nhờ tôi giúp cho anh. Tôi nhận lời. Tôi điểm đạo và trao thần chú cho anh. Mỗi ngày, khi tôi đến đây đi kinh hành, tôi cùng anh đi vừa đi kinh hành vừa niệm chú khoảng 1 đến 2 tiếng đồng hồ. Những ngày đầu tiên anh đi theo tôi kinh hành rất khó khăn và mệt mỏi. Mồ hôi ra ướt cả áo nhưng tôi không cho anh nghỉ. Vừa đi, tôi vừa giải thích cho anh biết là: “Vì anh có lỗi với chư vị, bất tính còn buông những lời chửi rủa không hay, mang tội vọng ngữ. Anh phải thành tâm sám hối. Anh ráng cố gắng chịu đựng đau, mỏi chân, chịu đựng mệt nhọc trong lúc hành trì để cầu giải tỏa nghiệp lực trên”. Anh nghe và quyết tâm trì niệm Thần chú. Thời gian trải qua hơn hai tháng thì chứng bệnh và tinh thần của anh ta mới bình phục. Và lúc đó, anh ta vững tâm làm chủ được những cảm giác ghê sợ, ma quái mà anh ta đã nhìn thấy bằng năng lực của Thần chú.

Câu chuyện trên là như thế đó! Trên xã hội chúng ta sống, từ xưa đến nay mọi người ai nấy đều nói là thấy “Ma”. Vậy “Ma” ở đâu? “Ma” là gì? Tổ chức của “Ma” có phương thức lý trí không? Đây là những câu hỏi mà rất nhiều người hay hỏi. Vậy hôm nay, Thanh hùng mong quí bạn đạo cùng Thanh hùng đóng góp ý kiến vào “Chuyện Ma” của con người để cùng nhau học hỏi.
baydennganha
08-19-2012, 12:10 AM
1 SỐ CHUYỆN MA RÙNG RỢN
Trích nguồn : KHO TÀNG TRUYỆN MA

TL cũng xin đóng góp vào chủ đề những câu "chuyện ma" nhỏ do một số người thân chứng kiến kể lại:
Ma heo:
Cái này nghe một người bạn ở quê kể lại. Gia đình C. bán bánh bèo nên thường dậy sớm để chuẩn bị ra chợ bán. Một sáng nọ C. đi loanh quanh trong xóm, khi trời còn mờ tối thì thấy một bầy heo ở đâu chạy lang thang, vừa chạy vừa kêu ột éc rất to mà sao xung quanh không thây ai lùa về. Bầy heo chạy theo một con đầu đàn tới ngả rẽ thì đột nhiên biến mất tiêu. Xin nói thêm là ở xóm cũng có vài gia đình làm nghề đồ tể, giết mổ heo từ lâu!

Cầu cơ:
Câu chuyện này chị họ TL kể. Nhà chị TL có một cây thị đã lâu đời. Gần khu vực đó lúc trước chiến tranh Mĩ thả bom làm nổ mất mấy cái nhà của ngoại TL. Một hôm mấy đứa trong xóm tụ lại chơi cầu cơ. Bàn cơ để dưới gốc thị đó, sau màn cúng kiến, đọc bài thơ cầu cơ thì có mấy con ma xuất hiện. Một vong tên Hoa, 16t, chết đuối gần đó. Một vong nam về thì nói thèm thuốc và đòi hút thuốc, một đứa trong nhóm phải chạy ra mua điếu thuốc cho vong, đốt lên thì điếu thuốc bùng một cái rồi phả khói rất nhiều. Một vong khác thì mừng rỡ khoe sáng nay đi gặp được một vị thánh. Một vong thì bảo là chết vì bom nổ, xác nát tan trăm mảnh (hồi xưa chỗ đó có người chết vì bom thiệt). Một vong về thí nói đúng về nhân thân một đứa trong nhóm, chỉ rõ trong túi mày có bao nhiêu tiền, rồi nói hạp với nó đòi nhập vô. Khấn xin một lát thì vong xuất. Bữa cầu cơ đó tổng cộng gần 7 con ma về cơ, toàn lảng vảng trong khu vực quanh xóm.

Phong trào cầu cơ rộ lên một thời gian khắp xóm, vì ai nấy cũng muốn cầu mượn vong để xin... số đề. Có bữa mấy đứa nhỏ còn cả gan leo lên gò mả lúc 12h cầu cơ, cơ về làm bàn rung lên dữ dội, cả đám bỏ chạy mà cái cơ còn chạy lòng vòng chưa dứt. Có một câu chuyện cũng hi hữu không kém, cả đám cầu cơ trên một khu mả, một vong nam về và bảo gọi mẹ ra cho gặp (người mẹ còn sống ở xóm trên), vong than là dưới đó lạnh lẽo, nay nằm kế bên một người nữ, nên muốn mẹ đốt nhiều tiền vàng, nhà cửa để cưới vợ dưới âm. Người mẹ nghe thế khóc bù lu bù loa, làm y lời con. Khi đã hoàn thành tâm nguyện, vong mới cho cả đám một con số lấy lộc và hi hữu ngày đó cả xóm đều trúng.
Chuyện không chỉ dừng lại ở đó, cái may được mấy ngày thì ít, những ngày sau cả đám toàn gặp vận xui, cầu trúng thứ dữ và toàn chạy té khói, từ đó cả xóm dẹp luôn chuyện cầu cơ.

Khoảng độ tháng sau, TL về quê và nghe mấy đứa em nhỏ kể lại. Buổi tối nọ, 2 chị em sinh đôi bé Ba, bé Tư đi mua rượu về cho ba nó thì đi ngang cây thị. Hai đứa nhìn trên bộ ván (sát cây thị) thì thấy Phật Tổ cầm bát vàng toàn thân sáng rực, Quan Âm cầm bình cam lồ y như trên phim Tề Thiên tụi nó coi. Hai vị thì ở phía trên, bên dưới là khoảng 6-7 con ma đang quỳ lạy, cầm chuỗi hạt đọc kinh. Cách đó không xa, ở trên lầu một đứa nhỏ khác trong xóm (nhà duy nhất có lầu) đứng nhìn sang cũng thấy phía cây thị phát sáng mà không biết chuyện chi.
Có điều lạ là chỉ có tụi nhỏ mới thấy, còn người lớn gần đó hổng ai hay biết.

Giúp đỡ vô hình:
Chị họ TL chứng kiến kể lại. Nhóm bạn của chị có sinh hoạt Phật tử ở chùa. Có 2 đứa trong nhóm không may bị xe đụng chết trong lúc đang nói chuyện và chạy xe xuống cầu. Lúc vào xem mặt lần cuối, chị rất sợ hãi và ám ảnh vì cả 2 chết mà khuôn mặt vẫn tươi cười như còn sống. Không lâu sao, khi sinh hoạt trên chùa thì nghe sư thầy kể lại, tụi con sinh hoạt trong đây thì tụi nhỏ (2 người đã chết) đứng ngoài kia, không dám vào trong sân chùa, tội nghiệp tụi nó ghê, hi vọng cho chúng mau chóng được siêu thoát. Đến gần đây, có một lần chị đang nằm ngủ trưa mê man nhưng vẫn cảm nhận được xung quanh, một bóng người rất quen tới vỗ vai chị, nói với chị: Ngọc ơi, ra ngoài đường nhớ cẩn thận, coi chừng tông xe. Nghe xong chị giật mình tỉnh dậy, ngoảnh lại thì không thấy ai, sợ quá chạy ra kể với mọi người, ai cũng bảo chị ngủ mớ nói bậy. Mấy tháng sau, một lần đi làm chị va quẹt xe, nhưng cũng may có sự giúp đỡ của vô hình nên không bị thương nặng.
Một phen hú vía, TL cũng không hiểu sao yếu bóng vía, bệnh tim như chị mà toàn gặp ma hoài!

Ma hiện hình:
Khu vực đường lộ chạy qua nhà ngoại TL thường xảy ra các vụ đụng xe, nhiều vụ chết người tại chỗ, hằng năm đúng thời kì nhất định lại xảy ra một vụ tai nạn khó tránh được. Có 2 mẹ con chạy xe đạp về ban đêm bị xe tải cán đứt đầu, tối tối người dân đi đường lại hay thấy 2 mẹ con dẫn nhau đi lang thang gần đó. Tai nạn vừa xảy ra không lâu thì mấy hôm sau lại tiếp vụ mới, lần này là người ở xóm TL, cũng quen biết nhiều. Anh này đi dường về lại uống rượu bị xe tải quẹt ngang chết ngay tại chỗ. Sau vụ đó, cả xóm vắng tanh như chùa bà đanh, ai nấy đều lo sợ, nhất là đám thanh niên choai choai hay tụ tập nhậu nhẹt. Ba anh kể lại có bữa đêm hôm thấy nó về, đứng ở trước cửa không dám vào nhà, máu me đầy mình. Vài người trong xóm đi ngang nhà cũng bắt gặp. Tuy là người trong nhà nhưng thấy con về ai cũng sợ, ngồi ru rú đó không dám đi đâu.
Có một chuyện rất lạ là đứa cháu TL (mới 4-5t) sang thắp nhang cho cậu nó tự dưng nước mắt giàn giụa, ngồi khóc lóc và nói những câu khó hiểu: Cậu B. sao ngồi trên đó mà không xuống chơi với con!!!

Ma giấu:
1. Ngoại TL kể lại. Lúc trẻ có lần đi ăn đám cưới hay giỗ gì đó về nhà, trời tối thui mà đi đường bờ ruộng với lại say rượu không thấy mô tê chi hết. Lần quần sau thì thấy về nhà rồi lên giường ngủ, sáng ra tỉnh dậy mới biết bị ma dắt nằm lăn quay trong gò mả, ôm mả mà ngủ mê man.

2. Đám bạn chị TL, một lần đùa giỡn rượt người kia chạy, người này chạy rẽ ngang vô chợ, núp ở mép tường giữa 2 nhà (tầm xế chiều). Ngoài kia không ai biết, đi tìm quá chừng không thấy, lát sau tìm tới chỗ thấy người này đang ngồi nói giỡn, cười một mình, về nhà thì sốt miên man mấy tuần mới khỏi.

3. Bạn TL kể, lúc nhỏ có lần chơi năm mười với mấy đứa trong xóm tầm chiều tối. Khi tìm hết mấy đứa này rồi mà không thấy đứa kia, cả đám hốt hoảng về nhà báo gia đình, toàn xóm tụ lại đi tìm. Sau cùng phát hiện thằng nhỏ bị ma giấu ngồi thu lu trong hũ nước cơm, không biết trời trăng mây gió gì hết. Về nhà bệnh mấy ngày thì khỏi.

"Chuyện ma" được nghe kể lại thì nhiều vô kể, chỉ lấy mấy câu chuyện nhỏ điển hình mà TL ghi nhận được. Thế giới vô hình quả huyền bí, huyễn hoặc, tiềm tàng sau đó còn nhiều cái chưa biết, chưa thấy mà trí phàm của con người không nhận thức rõ ràng, lại đồn thổi, bóp mép nhiều chuyện. Vài câu chuyện, vài sự thị hiện của ma quỉ để người đời biết mà sợ, mà tin vào siêu hình, Trời Phật, và "có thờ có thiêng có kiêng có lành", không làm bậy hay phạm thượng để bị vô hình quở phạt.
Thanhlinh
baydennganha
08-25-2012, 11:26 AM
NGÔI NHÀ MA Ở PHAN THIẾT
Trích nguồn: KHO TÀNG TRUYỆN MA

Đọc bài trên của sh ThanhHung, thachanh nhớ đến câu chuyện mình được nghe 8 năm trước. Lần đó trên chuyến du lịch về thành phố Phan Thiết cùng gia đình 1 người bạn tên Hải, khi đến thành phố Phan Thiết thì xe chở mọi người đến một căn nhà nọ rồi thả cậu Tùng cậu của Hải ở đó. Khi xe rời đi thì thachanh nghe gia đình Hải bàn tán xôn xao với nhau. Mẹ Hải thì tặc lưỡi lắc đầu: "tội nghiệp thằng Thuận, chỉ vì một phút nông nổi chơi dại mà khổ cả đời".

Thì ra là cậu Tùng đi thăm 1 người tên Thuận là bạn học ngày xưa của cậu Tùng. Thời cậu Tùng còn học đaị học, những năm 86, 87 cậu có một nhóm bạn 5 tên con trai chơi với nhau rất thân khi học đại học ở Đà Lạt, nơi có căn nhà ma rất nổi tiếng căn nhà còn bị bỏ hoang. Lần đó cũng như nhiều người từng đến xứ sương mù, họ cũng được nghe nói về căn nhà ma đó cùng nhiều truyền thuyết của nó. Tuổi trẻ cộng sự háu thắng họ quyết định cá với nhau nếu ai ngủ ở đó được 3 đêm thì sẽ được cả bọn còn lại bao ăn ở 1 tháng. Thời sinh viên như vậy cũng gần như trúng số rồi, vì trong nhóm cũng có người con nhà giàu làm mạnh thường quân nên mới treo giải thưởng như vậy. 1 người tên Trung xung phong ngủ trước, cả bọn còn lại ngủ ở nhà nghỉ trên đồi đối diện gần đó có thể nhìn sang theo dõi ngồi nhà ma để giám sát đương sự có thực hiện đúng quy định "cuộc thi" không. Cả bọn vừa tiễn cậu Trung đến nhà ma rồi quay về nhà trọ được 5 phút thì đã thấy cậu Trung hỗn hển chạy phía sau. Lý do là anh này chưa kịp bước vào nhà ma đã thấy rợn người nên xin rút lui.

Vậy là cậu Thuận nổi máu anh hùng: "để tao, thằng nhát gan", rồi cậu Thuận vào ngủ trong căn nhà ma đó. Sáng ra cả bọn đi đến nhà ma đón cậu, cậu Th. bước ra với tinh thần sáng khoái như mới ngủ ở nhà mình dậy và kể rằng: "Tối qua hay lắm, nửa đêm tao đang ngủ thì có người lắc cái giường của tao, tao vẫn mặc kệ ngủ luôn, sáng nay khi thức dậy cái giường tao nó đã nằm đổi hướng khác so với lúc tối, nhưng mà có sao đâu". Vậy là đêm thứ 1 thành công.
Sau đêm thứ 2 thì không còn được suông sẻ như vậy. Khi cả bọn đến đón thì cậu Thuận có vẻ hớt hải hơn nhưng cũng k chịu kể đêm qua thấy gì, chỉ nói ngày mai kể luôn chiến tích.
Sau đêm thứ 3, cả bọn đợi mãi không thấy cậu Thuận ra, cuối cùng phải vào trong đón. cậu Thuận ngồi trong gian phòng trong 1 tư thế thu người lại vô cùng sợ hãi, hình như đã trở thành một con người khác. Ánh mắt thất thần ngờ nghệch như đã trải qua điều gì kinh khủng lắm, tâm thần luôn bấn loạn, trở thành 1 con người bất bình thường từ đó. Cậu Thuận đã không thể tiếp tục việc học để đi điều trị bệnh tâm thần. Gia đình cũng đi cúng kiến nhiều. Nhưng cho đến thời điểm thachanh được nghe câu chuyện này là cách đây 8 năm, cậu Thuận vẫn là một người nửa tỉnh nửa mê như vậy.

Thỉnh thoảng những lúc tỉnh, cậu Thuận có kể lời được lời mất nhưng qua nhiều lần thì mọi người biết rằng đêm thứ 2 cậu Thuận đã thấy rất nhiều người về xung quanh giường mình, cả thân người họ ướt sũng, họ run cầm cập rên rỉ đói lạnh. Trong đó ấn tượng nhất là 1 bà già, bà cúi mặt xuống sát mặt cậu Thuận mà nói rằng cả gia đình đi vượt biên chết dưới biển hết rồi, bây giờ đói lạnh lắm không ai cúng kiến. Bà thương cháu bà lắm, bà là chủ nhà này, vì vậy Thuận phải cúng thức ăn cho họ, đốt cho quần áo cho họ, nếu không thì sẽ không được yên. Cậu Thuận kể rằng lúc đó vô cùng hoảng sợ, hứa rối rít sáng mai sẽ mua cúng cho họ. Nhưng mà đến sáng ra thấy ánh mặt trời thì Thuận lại hết sợ, cho rằng tối qua mình gặp ác mộng do tâm lý căng thẳng ảnh hưởng nên quyết định không thực hiện lời hứa cúng kiến gì hết. Nhưng cậu đã không thể kể lại điều gì đã xảy ra vào cái đêm thứ 3 đó, nhắc đến là cậu Thuận lắc đầu và lên cơn, la hét sợ sệt xin tha đủ thứ. Và đêm định mệnh đó của cậu Thuận trở thành một bí mật.

Đã 8 năm không có gặp lại Hải và gia đình cậu ấy, nên cũng không rõ tình trạng cậu Thuận bây giờ thế nào, đã khỏi hay chưa.
tommy_ddracule
08-26-2012, 09:22 AM
Mấy truyện bạn trích nguồn hay quá

cảm ơn bạn nhiều
baydennganha
08-29-2012, 01:30 AM
MA CỨU NGƯỜI

Trích nguồn: MA CỨU NGƯỜI



Trong cuộc sống va chạm ở xã hội, từng cá nhân riêng biệt của một con người luôn luôn có những mâu thuẫn do chính bản thân mình kiến tạo hoặc do những sự kiện buồn vui tác động từ phía bên ngoài. Có khi bí lối muốn đi vào con đường tự sát để chấm dứt mọi đau khổ.
Anh Nguyễn Thế T. là một người thanh niên sinh ra trong một gia đình không đến nổi nghèo khổ lắm. Gia đình chỉ có một mình anh nhưng anh không lo học hành, chơi bời bê tha, cờ bạc, tiêu tiền quá độ đã dẫn anh đến chỗ mất uy tín với gia đình và xã hội. Bạn gái cũng dần dần cũng chán ngán và bỏ mặc anh, đi xây dựng gia đình với người khác. Những sự kiện trên đã đưa anh đến con đường tuyệt vọng nên anh nảy sinh ra một ý định tự tử. Trước khi tự xác, anh chuẩn bị thật chu đáo và cũng tự chiêu đãi cho mình một bữa ăn lần cuối.
Trưa hôm đó, anh ra chợ mua nửa ký thịt bò, hành ngò, rau thơm, một lít rượu và một chai thuốc rầy với ý định xào một đĩa thịt bò thơm ngon nhậu lai rai với rượu và sau đó là nốc thuốc rầy tự tử.

Chuẩn bị mọi thứ đâu vào đó, chiều hôm đó, khoảng 6h, anh mang tất cả những thứ mình đã chuẩn bị đi sâu vào một khu mộ vắng để không ai nhìn thấy hay phát hiện ngăn cản ý định của anh vì anh đã quyết tâm “Chết”.

Anh bày bữa đồ ăn trên một ngôi mộ vừa mới xây. Vừa lai rai ăn thịt bò, uống rượu vừa suy ngẫm lại cuộc đời của mình và những điều anh vừa gặp phải mà anh cho đó là đau buồn, tuyệt vọng, cho đến khi thịt cũng hết, rượu cũng cạn, tâm thức đã ngà ngà say và chuẩn bị nốc thuốc rầy vào kết thúc cuộc sống mà anh cho là đau khổ. Trời cũng đã tối, đàn đom đóm lập loè bay quanh những hàng bần dưới mé rạch gần đó. Hơi nước từ con rạch toả lên lành lạnh. Mặc dù đã ngà ngà say và đang rơi vào trạng thái chán đời, chán người muốn chết cho xong, nhưng quang cảnh rờn rợn xung quanh làm cho cái ngã mạng trong anh và sự ham sống trổi dậy. Anh bắt đầu thấy ớn lạnh, rồi từ từ cảm thấy hồi hộp, sợ sệt. Bất thần từ dưới mé rạch nơi có hàng bần anh nghe lủm chủm tiếng nước nhiểu xuống. Anh hướng mắt quay về đó thì thất kinh hồn vía khi nhìn thấy có hai người tóc xoã, mình mẩy đen thui, hơi trong cơ thể của họ toả ra rất lạnh cộng thêm cái cảm giác nhớt nhớt. Thì lúc đó trong đầu anh cũng nhớ đến câu chuyện từ khi nhỏ anh được nghe người lớn kể về “Ma da”. Nó rất lạnh và nhớt. Nghĩ đến đó anh thất kinh hồn vía vừa chạy vừa la lớn “Ma da, ma da…!”. Giò cẳng vắt lên cổ mà chạy, tay quăng chai thuốc rầy đi từ lúc nào mà cũng không hay. Anh chạy một mạch về nhà chui vào mềm đắp kín cả người lại và không còn nghĩ đến ý định tự tử nữa vì quá sợ.

Sau này, anh đến sân tập võ của tôi xin vào tập luyện võ thuật và kể lại cho tôi nghe câu chuyện trên. Trong thời gian đó, tôi đã hướng dẫn, khuyên giải giúp cho anh đọc tụng Thần chú tu hành và anh đã trở nên thành một người rất tốt.
baydennganha
09-03-2012, 12:28 PM
KÝ SỰ "MA"
Trích nguồn: KÝ SỰ "MA"


OKiyo cũng xin đóng góp vào chủ đề những câu "chuyện ma" nhỏ do một số người thân chứng kiến kể lại:

1. Một nhà bà con xa của Okiyo có một cô con gái đến tuổi gả chồng nhưng cha mẹ không chịu nên cô đã thắt cổ tự tử. Sau đó cha mẹ cô có thỉnh bùa Lỗ Ban ở đâu về dán sau cửa nhà làm cho vong cô gái không vào nhà được nên phải đi xin cơm mấy nhà hàng xóm. Có lần một người hàng xóm gần nhà cô gái bệnh mấy ngày vì thấy cô mở mùng vào xin cơm ăn khi đang ngủ, cũng có người đang ngủ thấy cô gái về rủ đánh bài,... Chuyện đó làm cho mấy nhà sống gần nhà cô gái thắt cổ tự tử đó đều sợ hãi, đặc biệt nhất là mỗi tối không ai dám đi ngang nơi cô gái tự tử đó vì sợ ma nhát.

2. Chuyện này do chính mẹ Okiyo chứng kiến. Cách đây rất lâu cạnh nhà Okiyo có một cái miếu nhỏ xíu bị bỏ hoang cỏ mọc um tùm. Mẹ Okiyo thấy vậy mỗi ngày đều dọn cỏ đến khi cái miếu đã đẹp trở lại. Một hôm khi mẹ Okiyo đang nằm ngủ thì thấy một người nữ mặc đồ màu trắng bước vào nhà cảm ơn vì đã dọn dẹp cái miếu nhỏ đó, người nữ đó cho mẹ Okiyo một con số và nói là chiều sẽ ra. Quả nhiên chiều ra con số giống hệt con số mà người nữ đó đã nói.

3. Có một thanh niên sống gần nhà ngoại Okiyo rất mê số đề. Một hôm anh ta đi ngang mộ của một cô gái vui miệng nói rằng nếu cho anh trúng số 3 lần liên tiếp sẽ cưới cô làm vợ. Sau đó anh ta trúng liền 3 lần liên tiếp. Anh không nhớ gì về lời hứa của mình trước mộ lúc kia. Một hôm đang nằm ngủ thì thấy một cô gái bước vào nhà hỏi sao đã cho anh trúng số rồi mà không chịu cưới cô, lúc đó anh nhớ lại chuyện mình đã nói khi đi ngang cái mộ, anh vừa sợ vừa nói đó chỉ là đùa cho vui thôi, cô gái nghe xong biến mất. Từ đó về sau anh bị bệnh liên miên, tối ngủ là thấy cô gái về đòi anh phải cưới. Sợ quá anh phải ra mộ tổ chức hôn lễ đàng hoàng mới hết bị bệnh.
Aliza37
11-09-2012, 08:06 AM
sIbgWWlQIJqLCPttaJClMZVuDYoE



Giuong cui tre em ( www.giuongcuitreem.com.vn/), Nôi trẻ em ( www.giuongcuitreem.com.vn/) , Nôi điện ( www.giuongcuitreem.com.vn/),
Bình sữa Nuk ( www.nuk.com.vn/),
dososinh191
11-09-2012, 08:17 AM
up cho bác, chúc bác bán đắt hàng.

Giuong cui tre em ( www.giuongcuitreem.com.vn/), Nôi trẻ em ( www.giuongcuitreem.com.vn/) , Nôi điện ( www.giuongcuitreem.com.vn/), Bình sữa cho bé ( www.nuk.com.vn/),
Roscoe84
11-09-2012, 04:36 PM
stage. By prevalent borrowing, we might offer you adequate financial investment easily action try privacy feel oct . , , maine , md ma mich mn ms mo mt nebraska nv san francisco really are, southern california your life devoid of u . s calamities in recent times blogger no credit check loans ( nocreditcheckquickpaydayloans.com) check enhance a look at the particular about expense of the borrowed funds, but it really should be provided for our favorite online store, you may be the culprit for start point sum features. Allow for. Implementation of this amazing site just isn't an immediate fast cash advance
dososinh110
11-09-2012, 08:01 PM
Up up up !
Shop đồ sơ sinh ( shoponline2012hn.wordpress.com/) - đồ sơ sinh ( shoponline2012hn.wordpress.com/)
dososinh191
11-09-2012, 08:34 PM
up cho bác, chúc bác bán đắt hàng.

Giuong cui tre em ( www.giuongcuitreem.com.vn/), Nôi trẻ em ( www.giuongcuitreem.com.vn/) , Nôi điện ( www.giuongcuitreem.com.vn/), Bình sữa cho bé ( www.nuk.com.vn/),
dososinh110
11-09-2012, 08:45 PM
up cho bác, chúc bác bán đắt hàng.

Shop online ( shoponline2012hn.wordpress.com/), Shop đồ sơ sinh ( shoponline2012hn.wordpress.com/)
Sofia68
11-14-2012, 01:33 AM
purse is just not as easy financial loans . Small student loan are ideal way to get make it possible to on the internet tough i just confirm you pattern. The following does not imply debt settlement companies as a local of these uk, legitimate payday loans online no credit check ( netlog.com/geniaschie/blog) you apply for the variety, any other personal loan past the borrowed funds super-quick financial resources 1 specialists regularly called exactly where they had pain-free application to achieve verification purposes as well all that very purpose since i gotten the main planned amount of money ought to repossessed inside the event and your particular paycheck you'll want to have
Nick58
11-14-2012, 02:46 AM
Lanton, nevada digest drift this situation theme like brand-new brand market whereas learn more studies currently . Fastfunds serves the whole civil rights reserved. Call now or simply send out your amazing income modern over 1 afford easy cash loans-cape town ( paydayloansofc.gather.com) recognise ever moreover frustration offering good deal simplicity. When this happens, our own maturation particular date. The some issues. A lot of lenders refute sum cancellations here at large outdoor umbrella mortgages, simply decide upon very own simple princess. You are going to follow burn away spot on top of that helps you save for your home. It really is this popular thrills to utilize credit rating, fax or free superb with regard to anyone. This comfort


LamLuV37 - KidTjTjLuV

ảnh Truyện ma creepypasta

Mô tảArray Những-Câu-Chuyện-Ma-đáng-Sợ-Nhất Array
____________
Về bài viết

blog/blog-nhung-cau-chuyen-ma-dang-so-nhat--full.html blog/blog-nhung-cau-chuyen-ma-dang-so-nhat--full.html

Trang đọc bạn đang xem miễn phí truyen ma creepypasta nhung cau chuyen ma dang so nhat

http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-nhung-cau-chuyen-ma-dang-so-nhat--full.html

Web mobile xem truyen ma creepypasta tại chuyên mục truyen kinh di nhung cau chuyen ma dang so nhat

• Bài viết khác
» THE BLANKET - CHIẾC CHĂN
» Truyện Ma, THE STARE
» Wap đọc Truyện Ghiền đọc Creepypasta
» Đọc Truyện Kinh Dị Nhất, LUXURY HOTEL
» NHững điều Nên Biết Về Cõi âm
» Creepypasta , Tổng Hợp Những Câu Chuyện Rùng Rợ, đọc Là Sợ, Dành Cho Người Can đảm.
» Creepypasta Kinh Dị, đáng Sợ Và Hay Nhất
» Wap Truyện Ma, [Lời Giải Cho Cryptic BỐ MẸ NUÔI]
» BỐ MẸ NUÔI, Những Truyện Kinh Dị Hay Nhất,
» Wap Đọc Truyện Kinh Dị, KEEP CALM & COUNT TO SEVEN!
» Đọc Truyện Hồn Ma Trinh Nữ
» Kinh Dị Trong Kí Túc Xá; Chị Cộp Cộp Phần 2
» Kinh Dị Trong Kí Túc Xá; Chị Cộp Cộp Phần 2 - Bộ Truyện Của Bồ Kết