> > > Những Câu Chuyện Hạt Giống Tâm Hồn > Xem Full Hot New
Download file
Những Câu Chuyện Hạt Giống Tâm Hồn

Mùa hè năm 1965, cả gia đình tôi cùng đoàn tụ trong một cuộc họp mặt gia đình tổ chức ở thành phố Plant, Florida. Mới 2 giờ sáng, bà đã đánh thức mọi người dậy, và bắt đầu cắt đặt cho con cháu chúng tôi chuẩn bị sẵn nhiều vỏ chai coca-cola rỗng, nút chai và giấy trắng. Bà bảo: “Bà vừa nhận được một thông điệp của Thượng đế. Mọi người phải nghe những lời của Người.” Rồi bà bắt đầu viết những vần thơ lên các tờ giấy, trong khi đó lũ trẻ chúng tôi bỏ từng tờ vào và đậy nút chai lại.

Sáng hôm đó, chúng tôi lái xe ra bãi biển Cocoa và thả trôi hơn 200 chai thủy tinh theo những con sóng.

Nhiều năm trôi qua, nhiều người đã viết thư, gọi điện thoại và đến thăm viếng bà tôi, cảm ơn bà vì những dòng chữ thánh ấy. Bà mất vào tháng 11 năm 1974. Tháng 12 năm 1974, lá thư cuối cùng được gởi đến với những lời như sau:

Bà Gause kính mến!

Tôi viết lá thư này gửi đến bà trong ánh sáng của ngọn nến. Ở trang trại này, chúng tôi không còn được cung cấp điện nữa. Chồng tôi đã qua đời vào mùa thu. Anh ấy ra đi, bỏ lại tôi cùng với 11 đứa con. Tất cả chúng đều chưa đầy 14 tuổi.

Ngân hàng đang tịch biên tài sản của chúng tôi, chỉ còn lại duy nhất một ổ bánh mì, mà tuyết thì lại đang phủ đầy sân, Giáng sinh qua đi đã được hai tuần rồi. Tôi đã cầu nguyện xin Chúa tha thứ cho mình trước khi ra bờ sông để trầm mình tự vẫn. Mặt sông đã đóng băng suốt mấy tuần qua. Tôi phải phá vỡ lớp băng bề mặt, và tình cờ trông thấy một vỏ chai coca-cola đang nổi lềnh bềnh. Mở nắp chai ra, tay tôi run lên và mắt bỗng nhòa đi khi đọc những dòng chữ viết về niềm hy vọng.

“Luôn có những tia hy vọng dành cho những người may mắn được góp mặt trên cõi đời này, dù cuộc đời có bị vùi dập đến đâu đi chăng nữa.”

Bà còn gợi ý tham khảo ở những đoạn kinh khác: Hebrew 7:19, 6:18, John 3:3. Tôi trở về nhà và lấy quyển kinh thánh của mình ra đọc. Và giờ đây, tôi vô cùng cảm ơn Chúa vì những lời răn dạy ấy. Chúng tôi sẽ thực hiện theo những gì Ngài dạy. Xin hãy cầu nguyện cho chúng tôi và hãy biết rằng chúng tôi vẫn hoàn toàn bình an vô sự.

Chúa sẽ ban phước lành cho bà và những người thân của bà.

Viết từ một trang trại ở Ohio



Một nụ cười

Người phụ nữ mỉm cười với một người hoàn toàn xa lạ có gương mặt đượm vẻ đau buồn.

Nụ cười như giúp ông thấy dễ chịu hơn.

Ông nhớ lại sự tử tế của một người bạn

Đã giúp ông vượt qua những khó khăn

Và ông quyết định viết một lá thư để cảm ơn người bạn ấy.

Người bạn rất vui khi nhận được lời cảm ơn chân thành

Nên để lại một món tiền boa hào phóng trên bàn sau bữa ăn trưa tại một nhà hàng.

Người hầu bàn ngạc nhiên với số tiền boa quá lớn

Nên đã đặt tất cả số tiền vào một cuộc cá cược để thử vận may.

Ngày hôm sau, cô được tin mình thắng cược

Và trao ngay một phần tiền cho một người lang thang.

Người đàn ông ấy đã vô cùng cảm kích

Bởi đã hai ngày ông chẳng có chút gì lót dạ.

Sau bữa tối thịnh soạn với bánh mì, bơ và sữa

Ông trở về căn nhà nhỏ tồi tàn

Nơi có nhiều người nghèo khó khác cùng trú ngụ.

(Lúc đó ông nào hay biết rằng

ông sắp phải vật lộn với số phận của mình.)

Trên đường về, ông lão nhặt được một chú chó con đang co ro vì lạnh.

Ông mang nó về nhà để sưởi ấm.

Chú chó nhỏ rất biết ơn ông

Vì chẳng còn phải lang thang đói khát ngoài trời đầy giông bão.

Đêm đó, căn nhà bị phát hỏa

Chú chó nhỏ sủa vang ầm ĩ để báo động.

Nó cứ sủa mãi cho đến khi đánh thức được mọi người

Tiếng sủa của nó đã cứu tất cả thoát khỏi tai ương.

Một trong những cậu bé được cứu sống hôm ấy

Khi lớn lên đã trở thành Tổng thống có tài cùng một trái tim nhân hậu.

Tất cả mọi điều ấy bắt nguồn từ một nụ cười bình dị

Một nụ cười chẳng tốn một đồng xu








Cơ hội thứ hai

Người ta nói rằng Thượng đế thường hành động theo những cách bí ẩn riêng của Người. Chàng trai James Hogan 16 tuổi không biết rằng sẽ có lúc Thượng Đế can dự vào cuộc đời của cậu. Vài tuần trước, James đã bỏ học để làm công việc giao nhận bánh pizza. Tất cả thầy cô của cậu trước đó và những người thuê cậu làm việc đều nhận xét James là một chàng trai hòa nhã, chịu khó, duy chỉ có điều là James dường như không thể vượt qua những áp lực tâm lý của tuổi mới lớn. Cuộc sống của cậu cứ thế trôi qua thật nhanh mà chẳng biết rồi sẽ về đâu, mặc cho người mẹ vẫn âm thầm cầu nguyện cho cậu.

Ngày ngày, James vẫn tận tụy chở những phần bánh pizza nóng hổi từ lò nướng giao cho khách hàng. Cho đến một hôm, trên đường đi giao bánh, cậu trông thấy phần đuôi của một chiếc Cadillac đang chìm. Chiếc xe đang chìm rất nhanh cùng với một cụ già còn kẹt lại bên trong. Không chút do dự, James lao mình xuống nước. Người bị kẹt bên trong chính là vị Cha cố đáng kính Max Kelly. Ông đã bất tỉnh. Khi đứng trên mui xe, James phát hiện thấy ô cửa kính phía sau dường như để mở. Thế là, cậu cố hết sức kéo Cha cố ra khỏi xe rồi đưa ông lên bờ.

Sau khi James cứu sống vị Cha cố đó, cảnh sát đề nghị đưa cậu về nhà. Nhưng James từ chối, bảo rằng mình còn phải lái xe đi giao bánh pizza. Vốn tính cẩn thận, James đã nhờ họ thông báo cho cửa hàng để chuyển lời đến những vị khách của cậu rằng bánh pizza sẽ đến hơi trễ và hơi nguội một chút.

Tháng 12 năm 1995, James Hogan được trao tặng huy chương Carnegie vì nghĩa cử anh hùng của mình, cùng với số tiền 2.500 đô la và một suất học bổng. James nói rằng, biến cố này đã làm thay đổi cuộc đời cậu. Chỉ mới hai tuần trước sự kiện đó, cậu đã có lúc cầm lấy khẩu súng của cha để lại, chĩa vào đầu mình với ý định tìm đến cái chết. Nếu như lúc đó viên đạn không bị kẹt thì James đã không thể có mặt để cứu vị Cha cố rồi.

Những lời nguyện cầu của mẹ cậu đã được đáp lại. James quay trở lại trường, theo học các lớp phụ đạo để bắt kịp bạn bè và còn tham gia luyện tập trong đội bóng chày. Tình yêu thương tràn đầy và sự động viên to lớn của mọi người xung quanh đã đem đến cho cậu một ý nghĩa, một mục đích sống mới, và cả một cơ hội thứ hai thật xứng đáng.








Nỗi sợ và niềm tin

Tôi từng sống trong nỗi sợ hãi thường trực về việc phải mất đi những gì mình đang có, hay không bao giờ đạt được những gì mình ước ao.

Tôi sẽ ra sao nếu một ngày kia mái tóc của tôi không còn nữa?

Tôi sẽ thế nào nếu mãi mãi không thể mua nổi một căn nhà cho các con của mình?

Tôi sẽ trông thế nào nếu đánh mất đi dáng vẻ cân đối và không còn hấp dẫn như trước nữa?

Tôi sẽ ra sao nếu bị mất việc làm?

Tôi sẽ sống thế nào nếu bỗng nhiên bị tật nguyền và không thể cùng con chơi bóng?

Tôi sẽ thế nào nếu một mai trở nên già yếu và không thể giúp đỡ ai được nữa?

Nhưng Bà Mẹ Cuộc Sống vẫn luôn tận tình chỉ bảo cho những ai biết lắng nghe.

Và giờ thì tôi đã hiểu:

Nếu mất đi mái tóc, tôi sẽ là một anh chàng hói đầu tuyệt vời nhất, và tôi sẽ tự hào khi trí óc tôi vẫn nảy ra những ý tưởng tốt đẹp.

Một căn nhà rộng lớn không thể làm tôi hạnh phúc. Một con tim đau buồn không thể tìm thấy niềm vui giữa căn nhà rộng thênh thang, hay nguy nga tráng lệ. Tuy nhiên, một con tim tràn đầy niềm vui sống sẽ tô điểm cho mọi ngôi nhà trở thành nơi chốn hạnh phúc nhất.

Thay vì cứ chăm chăm lo lắng đến ngoại hình, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để vun đắp cho tâm hồn, tình cảm và lý trí của mình. Lúc đó, mỗi ngày trôi qua, tôi tin mình sẽ đẹp hơn.

Và nếu không thể làm việc vì chuyện lương bổng, tôi sẽ dành sức lực, niềm tin của mình để giúp đỡ những mảnh đời bất hạnh, bởi những gì nhận lại sẽ giúp tôi trở nên giàu có hơn rất nhiều.

Nếu cơ thể không cho phép tôi dạy con ném một đường bóng hình vòng cung, tôi sẽ dành nhiều thời gian hơn để dạy con ứng phó với những bài toán khó trong cuộc đời, và điều này sẽ giúp ích trẻ nhiều hơn.

Và nếu tuổi già có lấy đi của tôi sức khỏe, sự minh mẫn cùng độ dẻo bền của cơ thể, tôi sẽ dành tặng mọi người quanh tôi sức mạnh của niềm tin, lòng yêu thương sâu sắc và một tâm hồn kiên định đã được hun đúc bằng thời gian và vô vàn trải nghiệm.

Dù cho số phận có buộc tôi phải đối diện với những mất mát hay ước mơ bị tan vỡ, tôi vẫn sẽ luôn đối mặt với mọi thử thách bằng phẩm hạnh và lòng kiên định của mình. Bởi Thượng đế đã cho tôi rất nhiều ân huệ, và với mỗi điều mà tôi có thể sẽ đánh mất, tôi lại tìm thấy mười điều khác để học hỏi. Nhờ vậy, cuộc sống của tôi sẽ ngày càng phong phú hơn rất nhiều.

Và rồi, khi không còn khiêu vũ được nữa, tôi sẽ vui vẻ hát ca; khi không còn sức để hát, tôi sẽ huýt sáo trong niềm vui sướng, mãn nguyện; khi hơi thở trở nên yếu đi, tôi sẽ chăm chú lắng nghe và cất cao những giai điệu không lời của tình yêu từ sâu thẳm con tim; và khi ánh sáng thiên đường đến tiễn đưa linh hồn tôi, tôi sẽ lặng lẽ nguyện cầu cho đến khi không thể cầu nguyện được nữa.

Và đó là lúc tôi trở về với nguồn cội của mình. Vậy thì còn điều gì khiến tôi phải sợ hãi nữa đây?
Sống

Category: Đời sống, Tag: Đời sống,Gia đình
07/24/2010 05:23 pm
Hãy chuyển đến những người khác!

nguồn cội của mình. Vậy thì còn điều gì khiến tôi phải sợ hãi nữa đây?
Những câu chuyện hạt giống tâm hồn

ảnh Kênh Truyện

Mô tảArray Những-Câu-Chuyện-Hạt-Giống-Tâm-Hồn Array
____________
Về bài viết

blog/blog-nhung-cau-chuyen-hat-giong-tam-hon--full.html blog/blog-nhung-cau-chuyen-hat-giong-tam-hon--full.html

Trang đọc bạn đang xem miễn phí kenh truyen nhung cau chuyen hat giong tam hon

http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-nhung-cau-chuyen-hat-giong-tam-hon--full.html

Web mobile xem kenh truyen tại chuyên mục truyen ngan hay nhung cau chuyen hat giong tam hon

• Bài viết khác
» Cách Nhìn Của Mỗi Người
» Người Dệt ước Mơ, Xem Truyen Ngan
» Truyện Hay Cha Tôi
» Câu Nói Bất Hủ Của Bill Gates
» Người Chạy Cuối Cùng
» Tình Yêu Tạo Nên Lẽ Sống
» Có Công Mài Sắt...
» Không đầu Hàng Số Phận
» Những Chiến Binh Tí Hon
» Tôi Là Con Thắm, Con Bà Tư Bánh Tằm
» Truyện Ngắn : Tôi Là Con Thắm, Con Bà Tư Bánh Tằm…
» Trời Lại Mưa, đến Không Báo Trước.
» Mưa
» Thầy ơi...
» Gửi Thầy.
» Xem Truyện Longfic NGƯỜI NẮM GIỮ TRÁI TIM TUI Yoonsic / Yulsic
» Xem Truyện Thiên Cung Tuyết Oánh
» Xem Truyện Sương đống Tiền Dạ
» Oxford Thương Yêu Phần Tiếp 2
» Truyện Oxford Thương Yêu-Dương Thụy-part 3