> > Người Dệt ước Mơ, Xem Truyen Ngan
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 07/05/2013 - 13:56
• 521 xem - 69 [Thích]
Người Dệt ước Mơ, Xem Truyen Ngan
07/05/2013 - 13:56  Hình ảnh Người Dệt ước Mơ, Xem Truyen Ngan Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Bài viết hay
Người dệt ước mơ, xem truyen ngan
Category: Đời sống, Tag: Đời sống,Gia đình
07/24/2010 05:05 pm
Người dệt ước mơ

“Ba ơi, bàn thắng này con dành tặng ba đấy!” cậu bé Matthew Ryan Emrich chưa đầy chín tuổi hét to, vừa ngước nhìn bầu trời vừa chạy quanh sân với hai nắm tay giơ cao. Với tư cách là một thành viên thi đấu cho đội Little League, Matthew vừa mới đánh được một quả bóng ăn điểm trực tiếp đầu tiên - một thắng lợi cho “đội bóng trong mơ” của cậu.

Cha cậu, ông Mark, đã từng ước mong trở thành một cầu thủ bóng chày chuyên nghiệp. Thế nhưng sau khi trải qua rất nhiều ca mổ, ông đã không bao giờ có thể theo đuổi ước mơ của mình được nữa - một ước mơ mà cha của ông, cụ Chet, đã truyền lại cho ông.

Dù vậy, Mark vẫn tiếp tục chơi cho các đội bóng ở địa phương và dạy cho bọn trẻ quanh xóm chơi bóng chày. Ngày 30 tháng 7 năm 1985, khi cậu bé Matthew chào đời, Mark tự hứa với lòng là ông sẽ chia sẻ ước mơ của mình với con trai. Năm Matthew lên bốn, có lần cậu bé đánh bóng bay sang tận nóc nhà hàng xóm.

Trang phục thi đấu của Matthew mang số 7 - cùng số với áo của cha cậu ngày xưa. Cậu bé rất vui vì được cha yêu thương, cũng như tự hào khi được tiếp nối truyền thống gia đình. Suy cho cùng thì bộ phim “Field of Dreams” không chỉ nói về bóng chày mà còn nói về tình cảm cha con và về sức mạnh của niềm tin!

Tiếc thay, Mark thất bại trong cuộc chiến cam go chống lại căn bệnh ung thư dù đã dũng cảm đương đầu với nó bằng một niềm tin mãnh liệt. Ông đã ra đi vĩnh viễn ở tuổi 33. Ngày Chủ nhật khi Mark qua đời, ông đồng ý vào bệnh viện “chỉ để được theo dõi”. Các bác sĩ hứa với ông rằng ông vẫn có thể xuất viện để kịp xem trận đấu đầu tiên của Matthew vào chiều thứ Hai.

Gia đình và bạn bè đều biết rằng Matthew sẽ vẫn chơi bóng vào ngày hôm sau - đúng như những gì cha cậu từng mơ ước. Cậu bé Matthew tin rằng những lời cậu từng hứa với mẹ Sherry, “Trái bóng đầu tiên mà con ghi điểm sẽ dành để tặng cha”, sẽ được cha cậu luôn hiện hữu đâu đó trên cao kia nghe thấy.

Chiến thắng của Matthew “có thể khiến người cha đang dõi theo cậu trên đám mây kia phải xúc động vì quá đỗi mừng vui”. Phải chăng lời nhận xét này đã đúc kết được những điều làm nên chiến thắng trong cuộc đời này cho tất cả chúng ta?










Anh B Lớn

Tôi đặt biệt danh cho anh ấy là B Lớn; anh ấy là anh trai tôi. Chúng tôi hoàn toàn trái ngược và thường xuyên làm cho nhau tức điên lên, nhưng chúng tôi cũng chia sẻ với nhau rất nhiều và điều đó giúp tạo nên một mối gắn kết không thể tách rời giữa hai anh em chúng tôi. Những người quen biết anh B Lớn đều rất quý mến anh. Anh có một tấm lòng rộng mở và luôn tin tưởng vào những điều tốt đẹp của người khác – ngoại trừ của chính anh.

Anh B Lớn đã dạy kèm cho hàng trăm trẻ em, những đứa trẻ bị xã hội gán cho là ngu ngốc, lười biếng, vô kỷ luật, hay thiểu năng. Anh tôi nhìn thấy ở những đứa trẻ này một khả năng có thể làm nên sự khác biệt với những lời bình phẩm không hay về chúng. Bản thân anh cũng không có đủ khả năng học tập bình thường; đó là bí mật của riêng anh. Anh cũng như những học trò của mình đều hiểu rõ cảm giác bị đối xử như những người khác thường trong một thế giới chưa có sự cảm thông, chia sẻ.

Vào năm cuối đời, anh B Lớn đã phải đối mặt với một thử thách khác; anh hoàn toàn không dám tin rằng mình đáng được yêu thương. Anh như một ngọn đèn soi đường cho tất cả những ai anh có liên quan đến, và mọi người đều biết điều đó - tất cả mọi người - ngoại trừ chính anh.

Tôi quyết định chứng minh cho anh thấy rằng anh xứng đáng được yêu thương. Đó là lần thứ sáu và cũng là lần cuối cùng căn bệnh ung thư tàn phá cơ thể anh – sau cùng, anh đã cho phép tôi được bước vào thế giới đầy đau đớn và hoảng loạn của anh. Trong những tuần lễ cuối đời, thân hình 90 cân ngày nào của anh giờ chỉ còn có 40 mà thôi. Mí mắt anh không thể khép lại được, anh đã quá yếu đến nỗi không còn có thể chớp mắt, và giọng nói của anh giờ chỉ còn là những tiếng thều thào. Tất cả những gì tôi có thể làm lúc này là ôm anh trong vòng tay và trao cho anh tình yêu thương của mình. Tất cả những gì anh có thể làm là chấp nhận toàn bộ những điều ấy.

Ngày qua ngày, anh B Lớn nhận được sự chiều chuộng của mọi người suốt ngày lẫn đêm và dần trở nên yêu thích điều đó. Khi anh quá yếu, không thể nói chuyện được nữa, anh gõ gõ nhẹ những ngón tay ra hiệu cho tôi nắm lấy tay anh. Cuối cùng thì anh của tôi cũng đã biết cách làm thế nào để đòi hỏi và đón nhận tình yêu thương! Mấy chục năm với những hờn giận, hiểu lầm, xen lẫn những cảm giác cô quạnh của người này mà người kia không thấu hiểu được chợt tan biến. Cuối cùng, anh cũng có được sự sáng suốt giúp anh thấu hiểu một khái niệm còn khá lạ lẫm, đó là biết yêu thương chính bản thân mình.

Một trong những lần cuối cùng hai anh em chúng tôi trò chuyện với nhau, anh thì thầm với tôi vẻ bí mật: “Anh thật sự được yêu thương, phải không em?” Đó chính là mảnh hình đã bị thất lạc từ lâu trong bức tranh ghép hình của cuộc đời anh. Cuối cùng, anh cũng đã nhận ra rằng: anh cũng có quyền được yêu thương.

Tấm danh thiếp

Dave, anh trai tôi, lúc nào cũng muốn ở gần bên bà. Cả hai bà cháu cùng san sẻ một tình yêu bất tận đối với Mẹ Thiên Nhiên, với cả những ngọn rau, đọt khoai mà tự tay hai người đã cùng nhau vun xới trên khoảnh vườn nho nhỏ phía sau nhà. Hễ có thời gian là anh tôi liền ghé thăm bà và dùng một tách cà phê. Một ngày nọ, khi đến nhà nhưng không gặp bà, anh đã để lại một nắm đất trên hiên nhà. Từ đó trở đi, điều này được coi như là “tấm danh thiếp” của anh ấy. Khi về đến nhà, bà sẽ biết ngay là Dave đã ghé qua khi thấy nắm đất nằm bên hiên cửa.

Dù cho tuổi thơ nhọc nhằn ở nước Ý không cho phép bà được học hành đầy đủ, bà cũng đã cố gắng để có được một cuộc sống tốt đẹp ở nước Mỹ. Bà luôn sống khỏe mạnh, tự lập và luôn biết cách cảm nhận cuộc sống thật trọn vẹn. Mới đây thôi, bà bị đột quỵ và qua đời. Mọi người đều vô cùng tiếc thương trước sự ra đi của bà. Còn với Dave, không gì có thể an ủi được anh ấy. Người bạn lớn của anh trong ngần ấy năm qua đã không còn nữa.

Trong tang lễ của bà, anh Dave và tôi là hai trong số những đứa cháu được hộ tang bên quan tài bà. Tại nghĩa trang, người chủ trì tang lễ hướng dẫn chúng tôi đặt những chiếc găng tay trắng và hoa cẩm chướng mà chúng tôi đã cài trên áo trong suốt tang lễ lên trên quan tài của bà. Rồi lần lượt từng đứa cháu đến bên bày tỏ lòng thành kính của mình đối với bà lần cuối. Dave đi trước tôi và, khi anh bước đến bên quan tài tôi thấy anh cúi nhanh người xuống để nhặt một thứ gì đó. Tôi không nhìn rõ đó là gì, thế nên cũng không chú ý lắm. Đến lượt tôi đặt đôi găng tay và hoa cạnh chỗ anh Dave đặt khi nãy, nước mắt tôi chợt trào dâng khi nhìn thấy nắm đất nhỏ đang nằm đó, trên quan tài của bà. Đấy là lần cuối cùng anh ấy để lại “tấm danh thiếp” của mình cho người bà thân yêu.





Tấm danh thiếp

Dave, anh trai tôi, lúc nào cũng muốn ở gần bên bà. Cả hai bà cháu cùng san sẻ một tình yêu bất tận đối với Mẹ Thiên Nhiên, với cả những ngọn rau, đọt khoai mà tự tay hai người đã cùng nhau vun xới trên khoảnh vườn nho nhỏ phía sau nhà. Hễ có thời gian là anh tôi liền ghé thăm bà và dùng một tách cà phê. Một ngày nọ, khi đến nhà nhưng không gặp bà, anh đã để lại một nắm đất trên hiên nhà. Từ đó trở đi, điều này được coi như là “tấm danh thiếp” của anh ấy. Khi về đến nhà, bà sẽ biết ngay là Dave đã ghé qua khi thấy nắm đất nằm bên hiên cửa.

Dù cho tuổi thơ nhọc nhằn ở nước Ý không cho phép bà được học hành đầy đủ, bà cũng đã cố gắng để có được một cuộc sống tốt đẹp ở nước Mỹ. Bà luôn sống khỏe mạnh, tự lập và luôn biết cách cảm nhận cuộc sống thật trọn vẹn. Mới đây thôi, bà bị đột quỵ và qua đời. Mọi người đều vô cùng tiếc thương trước sự ra đi của bà. Còn với Dave, không gì có thể an ủi được anh ấy. Người bạn lớn của anh trong ngần ấy năm qua đã không còn nữa.

Trong tang lễ của bà, anh Dave và tôi là hai trong số những đứa cháu được hộ tang bên quan tài bà. Tại nghĩa trang, người chủ trì tang lễ hướng dẫn chúng tôi đặt những chiếc găng tay trắng và hoa cẩm chướng mà chúng tôi đã cài trên áo trong suốt tang lễ lên trên quan tài của bà. Rồi lần lượt từng đứa cháu đến bên bày tỏ lòng thành kính của mình đối với bà lần cuối. Dave đi trước tôi và, khi anh bước đến bên quan tài tôi thấy anh cúi nhanh người xuống để nhặt một thứ gì đó. Tôi không nhìn rõ đó là gì, thế nên cũng không chú ý lắm. Đến lượt tôi đặt đôi găng tay và hoa cạnh chỗ anh Dave đặt khi nãy, nước mắt tôi chợt trào dâng khi nhìn thấy nắm đất nhỏ đang nằm đó, trên quan tài của bà. Đấy là lần cuối cùng anh ấy để lại “tấm danh thiếp” của mình cho người bà thân yêu.
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Người Dệt ước Mơ, Xem Truyen Ngan MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2