> > Mình Nghĩ Các Bạn Sẽ Thích Câu Chuyện Này
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện hay yêu cầu
• Đăng lúc: 02/05/2013 - 00:20
• 1134 xem - 85 [Thích]
Mình Nghĩ Các Bạn Sẽ Thích Câu Chuyện Này
02/05/2013 - 00:20  Hình ảnh Mình Nghĩ Các Bạn Sẽ Thích Câu Chuyện Này Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Mình nghĩ các bạn sẽ thích câu chuyện này
Câu chuyện kể về cuộc tình cách đây 3 năm (lúc chàng trai học lớp 12, còn cô gái học lớp 10 )
Trong tiết tin học, thấy lớp trưởng chạy tới bàn mình, chàng trai hỏi
- có gì không mày?
- tao cho mày cái này hay lắm
Chàng trai cầm mảnh giấy mà cô gái lớp trưởng đưa cho và thấy sdt của 1 người con gái có họ tên trong đó.
Tính tò mò nên chàng trai đã nhắn tin hỏi xem cô gái trong mảnh giấy là ai
- chào bạn, mình tình cờ được 1 người bạn cho số điện thoại của bạn, mình có thể làm quen với bạn hay không?
- tất nhiên là được, bạn tên gì? ở đâu? đang học hay đi làm?
- mình tên Tèo, đang học lớp 12, trường thpt tân phú, ở ngay trong căn tin của trường nè
- thế à, còn mình tên Như, đang học lớp 10, cùng trường với bạn - sau này chàng trai gọi Như là Pé
từ đó, 2 người thường xuyên nhắn tin với nhau. rồi tới 1 ngày, 2 người hẹn gặp nhau tại 1 công viên gần trường. đi cùng với thằng bạn ở chung phòng trọ - Hải, Tèo và Hải đi tới công viên, nhắn tin hỏi xem bạn nữ kia đã tới chưa, 2 người hồi hộp chờ đợi
- e tới rồi, đang đi với nhỏ bạn chung phòng ở cổng phụ nè a
- ừ, a tới liền
lần đầu tiên gặp nhau, 4 người chỉ hỏi thăm qua loa cho biết về bản thân của người kia, cho tới 1 buổi tối nọ
- a ra nhà trẻ e bảo cái này
- có gì cho a không mà bảo a ra
- thì a cứ ra đi
- ừ, chờ a tí
cô gái đưa cho chàng trai 1 trái xoái thái vẫn còn dính mủ
- 1 trái thui à? ít thế
- người ta đem cho là may lắm rồi, còn đòi hỏi nữa, xí, thế có lấy không
- lấy chứ, ngu gì không lấy
chàng trai vừa nói vừa cười
- nhà e trồng xoài thái này à? hay ăn trộm đấy
- ơ hay, nghi ngờ à? trả đây
- ăn xong mai trả cho cái hạt nhá, chàng trai chào tạm biệt cô gái và chạy về phòng
nhà trẻ nằm ngay 1 bên trường học còn phòng trọ của cô gái nằm đối diện nhà trẻ, có cái tên khá thú vị "Nam Kinh", chắc con trai vào đây đều kinh hãi hay sao ấy, mà đâu có thằng nào được ở trọ trong này đâu. thắm thoắt thời gian trôi đi, có thể nói là ngày nào cũng như ngày nào, chàng trai như 1 đứa trẻ học mẫu giáo, còn cô gái như 1 cô giáo dạy trẻ
- a ra trễ đấy nhé
- a đi bộ mà, bắt bẻ hoài
- hẹn phải đúng giờ chứ
- ừ, bữa sau rút kinh nghiệm
- nhớ đấy
mấy thằng bạn chung phòng trọ cứ tới 7h tối lại bảo
- tèo, đi mẫu giáo kìa
- tao đi thăm cô giáo thui - chàng trai trả lời và chạy ù đi ra nhà trẻ
vào 1 ngày nọ, cô gái đi cùng mấy người bạn, rủ chàng trai ra công viên chơi và nghe ca nhạc, nhưng chả mua vé, đứng ngoài nói chuyện cho vui, đi lòng dòng chán rùi ghé lại phía sau hội trường cạnh cầu thang lên xuống
nhóm gồm 5 người, Tèo và Hải, Pé và 2 cô bạn
- ê bọn bay, hát cho vui nhỉ - một cô gái trong nhóm nói
- ừ cũng được - cậu bạn của chàng trai hưởng ứng
- a đau họng không hát được - Tèo nói
- thế bữa sau a hát bù nha - cô gái trong nhóm nói tiếp
- rùi bữa sau a hát
cậu bạn và 2 cô bạn kia hát xong thì tới Pé hát
- từ lâu a chỉ xem chúng ta như đôi bạn thân, nhưng trong thật tâm e vẫn mong được nhiêu hơn thế....
- mày ghê nha, mong anh nào đấy? - một cô gái trong nhóm phát biểu
- kệ tao mày, nhiều chuyện - Pé trả lời
đến 10h, cả nhóm ra về, tới cổng trướng, nhóm chia tay nhau. về tới phòng, Pé nhắn tin
- a hiểu ý nghĩa bài hát đó không?
- a chả hiểu, hì hì
- thật không đấy?
- thật mà
- ừ, vậy thôi, a ngủ ngon - cô gái buồn bã trả lời
từ đó, 2 người càng thân nhau hơn mặc dù không ai nói ra tình cảm của mình.....




rồi cũng tới ngày 2 người nói ra tình cảm của mình, nhưng cũng chính vì nó mà họ lại thấy ngại ngùng hơn và không còn được tự nhiên như trước nữa. ngày nào cô gái cũng nhắn tin cho chàng trai: "a đang làm gì đó? a ăn cơm chưa? hôm nay a học có gì vui không? ..."
chàng trai tâm sự với cô gái:
- e à, e lo học đi chứ, đừng có lúc nào cũng nhắn tin như thế, ngoan nhé
- nhưng e muốn nói chuyện với a mà
- ừ, a biết, nhưng cũng phải lo học hành nữa chứ, a thấy e chả chịu lo học gì cả
- e biết rồi, e sẽ chăm học hơn, à mai a xuống lớp e nha
- eo, a ngại lắm
- có xuống không thì bảo
- có, hic
chàng trai học lầu 3 còn cô gái học lầu 1, đi xuống cùng với thằng bạn trong lớp nữa nên chàng trai đỡ ngại hơn, xuống tới nơi chàng trai gọi cô gái ra, cả lớp như bầy ong nhốn nháo lên
- ai đấy tụi mày
- biết chết liền
cô bạn trong nhóm của Pé nói
- thế cũng hỏi, tất nhiên là ... rùi
gặp nhau 1 lát rùi chàng trai và cậu bạn chung lớp trở về lớp để chuẩn bị học tiết tiếp theo sau giờ ra chơi
vài tuần sau, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, mà giờ ra chơi chàng trai lò đầu ra lan can, cùng lúc thằng bạn lớp bên cạnh chọi phấn xuống lầu 1, trúng ngay "giữa vòng 1" cô bạn chung nhóm với Pé. tối hôm đó cô bạn ấy nhắn tin cho chàng trai
- a chọi chính xác nhỉ chính xác gì?
- ngay giữa khe
- khe gì thế?
- khe núi đôi
- a có chọi đâu, hic
- chối nữa à? e nói với bạn gái a cho mà xem
- a không chọi thật mà, hic
cô bạn ấy lầm tưởng người chọi là chàng trai, tối đó Pé nhắn tin:
- ghê nha, chọi hay nhỉ
- hic, a không chọi thật mà
- thế ai chọi?
- thằng lớp bên, a vừa lò đầu ra thì bạn e ngước lên còn thằng kia thì hụp xuống
- à ra thế, tưởng a chọi thì coi chừng
- a nào dám, hì
Hải có đi học thêm và quen biết với 1 cô gái chung trường "thpt bán công tân phú", cô gái tên Phương, dáng người nhỏ nhắn. nhóm cô ấy có 4 người, mỗi người 1 biệt danh, còn Phương có biệt danh là "Thiên thần áo trắng" (nick yahoo mà). 4 chàng trai rảnh rỗi không có gì làm nghĩ ra trò viết thư và đưa cho Hải như người đưa thư.
4 chàng trai lấy nick name là "anh em họ nhà ếch: ếch anh tên suốt, chàng trai Tèo là ếch em, hải bống là nhái, còn Quyết là ễnh ương)
viết thư qua lại làm quen với nhau 1 thời gian, Tèo cũng thấy hay hay, muốn gặp thử "chị áo trắng" cho biết mặt. họ gặp nhau ở cổng trường tân phú sau khi học phụ đạo xong. trong lúc làm quen thì Tèo vẫn liên lạc thường xuyên với Pé như mọi ngày.
Ngày hôm ấy, Tèo và Phương gặp nhau, 2 người đang nói chuyện thì Pé đi qua, nhìn mặt Pé rất buồn, định chạy lại giới thiệu cho Pé luôn nhưng Pé đi vội vào phòng.
Tối hôm đó, Pé nhắn tin:
- cô gái đó là ai vậy?
- bạn của thằng Hải
- thế sao lại gặp a?
chàng trai kể đầu đuôi câu chuyện và cô gái có vẻ như đã hết buồn. ngày qua ngày, cô gái nhắn tin càng lúc càng nhiều hơn
- a hết tiền ùi, mai a nạp ùi nt tiếp nha
chưa đầy 1p sau thì chàng trai nhận được 1 tin nhắn của tổng đài báo cáo rằng bạn đã được cộng 10k từ số thuê bao xxxx. không còn cách nào, chàng trai lại phải nhắn tin với cô gái cho tới khi đi ngủ
1 ngày nọ, chị áo trắng rủ Tèo vào công viên chơi, Tèo vui vẻ gật đầu và nói với Pé rằng tối nay a bận không ra nhà trẻ được nha, cô gái trả lời e biết rồi với giọng buồn bã.
tối hôm đó, khi đang leo trên cầu thang trượt cát thì chàng trai thấy xa xa có bóng dáng người con gái giống Pé càng ngày càng lại gần hơn
- ai mà ếch em nhìn chăm chú thế - chị áo trắng hỏi
- bạn gái của ếch em đấy
- không sợ bạn gái ghen à?
chưa kịp trả lời thì quay sang đã không thấy Pé đâu nữa
- không sao đâu chị, tối e nói rõ sau
tối hôm đó, cô gái không nhắn tin cho chàng trai nữa, chàng trai biết cô gái đang buồn nên đã gọi điện
- sao hôm nay ngoan thế ta?
- e ngoan kệ e
- ơ, giận ùi kìa
- đi mà lo cho người cô gái kia đi
- cô gái nào?
- đừng giả vờ, cô gái trên cầu thang trượt cát ấy
- hi hi, chị áo trắng mà, cái chị hôm bữa a nói đó
- a không gặp e để đi với người ta, hix
- e à, đừng ghen như thế, a với chị ấy không có gì đâu, ngoan nào, mai a hát e nghe nha
- nhớ đấy
- ừ, nhớ
giọng điệu cố gái như đã hết buồn và 2 người nói chuyện vui vẻ với nhau như cũ.





- chán quá, a sắp thi DH-CD rùi - chàng trai nói với cô gái
- a thi trường gì?
- 3 trường lận
- trường gì nói e nghe đi
- dh sư phạm kỹ thuật, dh nông lâm, cd kỹ thuật cao thắng
- hì, a đậu trường nào thì e thi trường đó nha
- thật không đó?
- thật mà, vì e muốn gặp a thường xuyên hơn

ngày tháng trôi đi, thắm thoắt mà đã gần 1 năm, Tèo sắp thi tốt nghiệp và chuẩn bị cho kỳ thi CĐ - ĐH, còn Pé thì cũng sắp xong lớp 10. nhận thấy Pé không hề sửa đổi mà vẵn nhắn tin ngày càng nhiều không lo tới việc học, Tèo đã quyết định làm 1 việc mà sau này nó đã làm cho cậu ấy phải hối hận:
- e à, a có người yêu mới rồi, e đừng nt cho a nữa nha
- a hết cái để đùa à?
- a nói thật đó, e thứ lỗi cho a
cô gái như chết lặng trước tin nhắn của chàng trai, nhưng vẫn cố nhắn tin hỏi thêm:
- là chị Phương đó phải không?
trong lúc này, thật sự trong tim chàng trai chỉ có mình cô gái nhưng cũng phải trả lời cho cô ấy để cô ấy chăm lo cho việc học tốt hơn
- ừ, là chị ấy - chàng trai miễn cưỡng trả lời trong những giọt nước mặt
từ trước tới nay, tèo chưa từng biết khóc vì 1 người con gái là gì cho tới lúc này, chàng ngẹn ngào, mắt đỏ cay nhưng vẫn cố nt cho Pé:
- a xl, mong e tha thứ cho a
- a đừng nói nữa, a đi đi
chàng trai chỉ hy vọng cô gái chăm lo vào việc học tập hơn, sau này có cơ hội gặp lại sẽ nói cho cô gái biết
rồi cũng tới ngày thi CD-DH, chàng trai lên SG thi với 1 nỗi suy tư không bao giờ phai mờ: "e chờ a nhé, a mãi yêu em", trong đầu chàng trai lúc nào cũng nhớ tới cô gái, và cứ như thế càng ngày nỗi nhớ đó lại càng nhiều thêm.
- a đậu CD thui e à, hic
- CD gì thế a?
- e quê là a chỉ thi 1 trường CD thui à?
- ừ nhỉ, thế a có học không?
- có chứ, không học không lẽ về ôn tiếp sao được
- mai mốt e cũng thi Cao Thắng lun, hihi
- e còn giận a chứ?
- giận chuyện gì a?
- thì...
- chuyện qua rồi a à, cứ ch0 nó qua đi, a làm a trai của e nha
- không - chàng trai buồn bã trả lời
- chứ sao? chứ a muốn làm gì?
- e là e nuôi của a nhé, rồi sau này a nuôi e luôn, hì
- khôn nhỉ, làm a trai của e đi
chàng trai buồn bã không nói nên lời, mặc dù 2 người vẫn liên lạc thường xuyên nhưng hễ cô gái đề cập tới việc làm e trai thì chàng trai lại nói sang chuyện khác cho tới 1 ngày
- a đang làm gì đó?
- a đang nằm trong phòng thui
- e đang trên đồi, trên cây nè anh
- sao thế e? cẩn thận té đó
- e buồn lắm a à, mẹ e vừa mất
chàng trai như điếng người, dường như chiếc dt lúc này nặng cả mấy chục kg, chàng trai cầm không nổi nữa và rớt xuống đất
- e nói sao? mẹ e mất hả?
- uh, e buồn lắm a à
- a xl, a không về với e lúc này được, có thời gian rảnh a sẽ về thăm e nha
thời gian trôi đi, cô gái cũng đã vượt qua được nỗi đau mất người thân, cũng từ đó, cô gái đổi số dt và có nt thêm vài lần với a, chẳng may dt của chàng trai bị mất và từ đó 2 ngừi mất liên lạc....
rồi 1 ngày, trong lúc cô đơn, chàng trai bấm sdt cũ của cô gái và gọi như 1 thói quen
- a lo, a Tèo à?
- e đó à? có phải Pé đó không?
- vâng e đây, sau bấy lâu nay a không liên lạc với e
- lúc trước a mất máy, mất luôn sdt kia của e, a buồn lắm, sao e dùng lại số này mà không nói cho a?
- e cũng không biết nữa, e có người yêu mới rồi a à
- e xạo a, a không tin
- a không tin kệ a, xí
chàng trai buồn rầu tắt máy nhưng vẫn liên lạc thường xuyên với cô gái, thấm thoắt đã 1 năm xa nhau, hè năm 1 (cô gái cũng vừa học xong 11) chàng trai lên nhà bạn tại Định Quán chơi và ở lại vài ngày
- e còn đang làm gì đó?/
- đang nằm trong phòng thôi a
- chiều tối nay e rảnh không?
- làm gì thế a?
- a muốn gặp e
- a đang ở SG mà
- không, a đang ở ngã 3 gia canh nè
- thật không đó?
- thật mà, chiều 4h tại CV nha
- vâng, chiều gặp a nhé
chàng trai vui mừng như lượm được tiền vì sắp được gặp lại người mình yêu bấy lâu nay. chiều đó, chàng trai đi vào công viên và thấy cô gái đang ngồi trên ghế đá, chàng trai bước lại gần và ngồi lên phần trống còn lại
- chào e, lâu ngày quá nhỉ, e vẫn như xưa
- a cũng thế
nói chuyện 1 lúc lâu, dường như tình cảm trong chàng trai trỗi dậy
- cho a mượn tay e 1 lát nhé
- làm gì thế a?
- mượn tay chứ có mượn cả người e đâu mà lo
cô gái chầm chậm đưa bàn tay cho chàng trai, chàng trai nắm cô gái 1 lúc lâu mà không nói gì, rồi chàng trai lấy hết can đảm nói nhỏ vào tai cô gái
- e ngồi gần lại hơn được không?
- thế này là gần rồi mà - cô gái đáp
- sát vào a luôn ấy
- ừ - cô gái từ từ từng tí 1 xích người sát vào chàng trai
bất ngờ chàng trai vòng tay ra sau lưng và khoác lên vai cô gái như các đôi tình nhân hay làm
- a liều nhỉ, e đã cho phép đâu
- đợi e cho có mà tới sang năm
- đồ đáng ghét
- trước cũng bảo a là đồ đáng ghét mà, thế mà lại yêu đấy thôi, lêu lêu
- cô gái cúi mặt xuống ngượng ngùng không nói gì nữa
suốt buổi chiều hôm đó, 2 người trò chuyện vui vẻ với nhau cho tới lúc gần ra về
- e à, a có chuyện muốn nói
- có gì a nói đi
- a, a...
- có gì thì a cứ nói đi, ngại à
- a xl
- xin lỗi chuyện gì?
- a đã nói dối e
- nói dối e? mà nói dối chuyện gì? - cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên
- ừ, chuyện a có người yêu mới, thật ra a không có ai ngòai em cả, a chỉ muốn e chăm lo việc học, nên a đã nói như thế
- sao a lại làm thế, e vẫn chăm học mà, e biết cách sắp xếp thời gian của e
- a sai rồi, đừng la a nữa
- ừ e biết rồi
chàng trai lúc này ôm cô gái chặt hơn cho tới khi
- a làm e đau đấy
- a xl, vì a vui mừng quá
- thôi muộn rồi, ta về nhé
- tí nữa đi
- ngoan nào, mai gặp, giờ này nha
- ukm
chàng trai lấy chiếc xe đạp đã mượn của thằng bạn chở cố gái về phòng, đêm đó 2 người nt với nhau rất lâu.
ngày thứ 2 vẫn thế, 2 người đi dạo trong công viên và kể rất nhiều chuyện cho nhau nghe, tối về, chàng trai mượn máy cô gái và bảo "mai a trả nhé". qua ngày thứ 3, cũng như mọi ngày, chàng trai đi ra công viên nhìn thấy chô cô gái đang ngồi bên ghế đá và phía trước có 1 lũ con trai đang đá banh, đang định đi vào thì chàng trai thấy 1 người con trai khác lại ngồi gần cô gái, không biết họ đã nói những gì nhưng thấy cô gái bực mình bỏ đi nhưng người con trai ấy đã kéo lại và không cho đi, chàng trai đi 1 vòng xem tình hình thì thấy có 5 đứa tất cả, chàng trai quyết định đi vào trả dt cho cô gái và dẫn cô ấy đi về nhưng cô gái bảo a về trước đi, chàng trai miễn cường ra về vì 1 mình mà chọi với 5 thằng tất nhiên không lại mà nhìn bọn chúng toàn thằng du côn, ra trước cổng phụ chàng trai lền gọi điện:
- alo, mày hả Diện - thằng bạn mà chàng trai đang ở tại nhà nó chơi
- ừ, có gì không? về nhậu nha mày - chàng trai đáp
- ra công viên ăn huyết, cho mày 5 phút
- hiểu, ok
chàng trai nhắn tin với cô gái
- 5p nữa e không ra thì có chuyện đấy nhé
- a về đi, mặc kệ e
- có chết cũng chơi tới cùng - chàng trai trả lời với vẻ bực tức
3p sau Diện gọi cho chàng trai
- tao với ông anh trong công an và thằng Phi mập đang ra, gần tới rồi, mày có sao không?
- tao không sao, nhưng bạn gái tao thì có sao đó
nói vừa dứt lời thì nghe tút, âm báo tin nhăn khi đang nghe điện thoại reo lên, thấy có tn chàng trai cúp máy và đọc tn: "a vào rước e"
không kịp trả lời, chàng trai đạp xe vào cv nhanh nhất có thể
- e có sao không?
- e không sao
- nó là ai?
- a chở e đi lòng dòng rùi mình nói chuyện nhé
- ukm, chờ a tí
chàng trai móc điện thoại gọi cho Diện:
- mày về đi, không sao cả
- thật không?
- thật, tao đang đi lòng dòng xíu
- ok, có gì phone nhá, tao về làm đồ nhậu tiếp, hôm nay có 5 anh bên công an, mày về sớm nhé
- ừ, tí tao về
Diện và Phi là 2 thằng chơi chung năm lớp 12 vì 3 thằng ngồi chung bàn cuối, 3 thằng thân nhau, có chuyện gì thì 3 thằng đều có mặt
- nó là ai thế? - chàng trai hỏi
- nó thích e, mà e không thích nó, nó trên đà lạt mới về, a đừng dây với nó
- đừng dây là thế nào? thằng nào đụng vào e, chết a cũng chơi với nó
- a chết ai nuôi e, hì
thấy cô gái vui trở lại, chàng trai cũng thấy an tâm phần nào, tối trước lúc về, chàng trai cố ý chạy ngang qua cv xem bọn nó còn đó không nhưng chẳng còn ai cả.


---------------------------------------------


tối hôm đó, cô gái nhắn tin hỏi chàng trai
- hồi chiều, a định làm gì à?
- a có làm gì đâu, a gọi thằng Diện ra thui
- mỗi thằng Diện, a đùa chắc?
- a gọi mỗi thằng Diện thật mà, nhưng nó gọi thêm vài người, có cả ông anh của nó làm bên công an và thằng em họ nó làm bên viện kiểm sát
- thế tổng cộng mấy người đấy? - cô gái hỏi
- a chả biết, nguyên chỗ đang ngồi nhậu đây khoảng 9 thằng tất cả
- a du côn quá nha
- ăn nói đàng hoàng nha, a gọi mỗi thằng Diện, ai mà biết đông thế, hì hì
- a mà còn như thế thì đừng trách e nhé
- hên xui đi, nếu e gặp chuyện, a không dám nói trước dc, e ngủ đi, mai gặp nhé, ngủ ngoan
chàng trai hứa với cô gái "nếu e đậu ĐH, trường nào cũng được, a sẽ tặng e 1 món quà mà e thích, giống như điều ước ấy, a sẽ cố hết sức mình để làm điều đó", cô gái vui vẻ đồng ý và sau này thỉnh thoảng cô ấy vẫn nhắc lại "quà của e chưa có nha"
rồi cũng đến ngày phải xuống SG để học tiếp năm 2, thời gian ở bên cô ấy thật hạnh phúc, chàng trai mong sao nó là mãi mãi nhưng đau đớn thay khi xuống tới SG, cô gái nhắn tin cho chàng trai rằng:
- a à, e cảm ơn anh những ngày qua đã ở bên e và làm e vui, nhưng trong thời gian qua e đã có người khác và những ngày vừa rồi e đã lừa dối a, chỉ là giả tạo, e xl, xl a nhiều lắm
chàng trai chết lặng người 1 lúc lâu mới có thể lấy lại bình tĩnh
- e nói gì? e có người khác à? a không tin, e lừa a
- e nói thật, a hãy tha lỗi cho e, phải chi ngày đó a đừng bỏ rơi e thì e đâu có như thế này
- a đã nói rõ với e rồi còn gì
- muộn rồi a à, chúc a học tập thật tốt nhé, e sẽ là e gái của a nha
rồi thời gian cũng trôi qua, ngày cô gái thi DH cũng tới.
đau đớn thay cho người e của chàng trai mới 5 tuổi đã phải chịu đựng 1 căn bệnh quái ác "tim bẩm sinh", may có nhà hảo tâm mà nó giúp cho gia đình chàng trai đỡ được phần nào, chàng trai đã bán tất cả những gì mà mình có để lo cho người em nhưng cũng chỉ được 2 triệu.
rồi ngày mổ cũng tới, gia đình chàng trai đưa người con út tên Hoàng đi xuống SG (gần bến xe miền tây) để làm thủ tục nhập viện, sau đó phải đợ xếp lịch để mổ nên người nhà về trước chỉ còn lại mẹ, chị con cậu ở lại
ngày mổ, chàng trai bận thi học kỳ không thể qua được nhưng những ngày hôm sau, chàng trai trốn học và nói dối mẹ được nghỉ để qua phụ mẹ chăm sóc cho em trai, rồi ngày ra viện cũng tới, chàng trai đi xe máy chở mẹ và e trai về nhà vào lúc giữa trưa (vì thời gian đó buổi chiều hay mưa, buổi trưa thì im mát)
đưa e trai và mẹ về nhà xong, qua ngày hôm sau chàng trai đi xe đò xuống SG để học tiếp. qua tháng sau e trai xuống tái khám, lúc đó chị con cậu cũng về chơi nên mẹ đi xe máy chở e xuống tái khám, tối đó mẹ ngủ bên chị sang mai mới qua phòng của chàng trai để sáng mai dậy sớm đi xuống BV.
Xong đâu vào đấy, mẹ bảo để xe lại cho chàng trai đi học, mẹ đi xe đò về. ra trước cổng BV chàng trai bắt xe cho mẹ và em về mà không quên dặn về tới nơi gọi điện xuống để khỏi lo. tối đó mẹ gọi cho chàng trai và chang trai cảm thấy an tâm tiếp tục học hành.
vào 1 buổi tối, chàng trai online và thấy nick cô gái sáng, chàng trai liền hỏi thăm
- chào e, lâu ngày rồi không gặp, e vẫn khỏe chứ
- vâng, e khỏe, còn a
- a vẫn thế
- vẫn thế là thế nào
- vẫn yêu e như ngày nào...
- a đùa e hoài
- thật mà, không tin thì thui, à e đậu trường nào rồi?
- DH Công Nghiệp TPHCM a à
- giỏi quá ta, thế khi nào lấy quà?
- quà gì? cô gái hỏi
- quên rùi thì thui, lêu lêu
- nhớ rùi, mai mốt gặp rùi lấy?
- thế mai hay mốt mà e đang ở đâu?
- e đang ở gò vấp, đường Lê Đức Thọ, gần quán cafe 8A
- mai a về nhà nè, e về không?
- mai a đi xe đò à?
- không, a đi xe máy, về với a nha
- để xem đã, tối nhắn tin nha, e dùng số cũ, e nấu ăn đã, chị la e ùi nè, hic
- ukm, tối nt, pp e
chàng trai như tìm được nước giữa sa mạc, vui hẳn lên, quên đi mọi ưu phiền. tối đó 2 người nr vui vẻ và hẹn nhau mai 6h gặp trước quán cafe
6h sáng mai chàng trai tới mà vẫn chưa thấy cô gái, chàng trai nt thì cô gái bảo chạy vào trong 1 tí. chạy ra chạy vào chả thấy đâu, ra ngoài lại thấy cô gái đứng ngoài từ lúc nào
- e vẫn như xưa nhỉ - chàng trai nói
- e có khác gì đâu - cô gái vừa nói vừa cười
- mũ bh e đâu?
- chết, e quên rùi
- đi mua đi, cho chừa
- đùa thui, đây này - vừa nói cô gái vừa lấy mũ bảo hiểm trong ba lô ra
trên đường về, 2 người dường như rất ít nói chuyện, rồi chuyện gì tới cũng tới
- a dừng ở 96 nha, e bảo a trai e ra rước
- ừ, tí a dừng
nhưng tới 96, chàng trai không dừng mà rú ra chạy 1 mạch, cô gái dỗi
- a có dừng không? e nhảy đấy
- e nhảy đi, a nhảy theo
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Mình Nghĩ Các Bạn Sẽ Thích Câu Chuyện Này MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2