> > Không Thể Buông Tay – Full Truyện Quá Sớm để Bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 02/05/2013 - 03:29
• 1047 xem - 74 [Thích]
Không Thể Buông Tay – Full Truyện Quá Sớm để Bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .
02/05/2013 - 03:29  Hình ảnh Không Thể Buông Tay – Full Truyện   Quá Sớm để Bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang . Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Quá sớm để bắt đầu .. -[ chap 1 ] . Vân Trang . (P.1 của 15)
Chương 1 : 2 tuần không nét .

8h29′ . Chủ nhật , một ngày khá đẹp trời .

Oạch , sớm thật !! Hiếm khi nào tôi dậy sớm được như thế này . Chắc là điềm lành đây !!! Ha Ha Ha … Cộc ! Cộc ! Cộc !!!!

- Linh ơi !!!!!


Quá sớm để bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .


- Dạ ?! Ai đấy ạ ?! – Tôi vội vàng tung chăn chạy nhanh ra cửa .
- Ah – Cô chủ nhà cười đon đả – cháu Linh dậy sớm thế ?! Mà 3 tháng tiền mạng của cô cháu tính sao đấy ?!

- Dạ.. ạ .. ạ..?! – Tôi bối rối , hôm qua vừa nổi hứng đi chợ thế là tiêu mất luôn 500k cuối cùng …

- Haizzzzzz – cô nhìn tôi đầy thông cảm – không sao cháu ạ ! Cô giúp cháu cắt mạng rồi , còn 3 tháng tiền mạng khi nào đóng tiền trọ đóng luôn thể cũng được . Thế nhé , cháu ngủ tiếp đi . Pp .

Xeeeeeeeeettttttttttttttt …… Trời đang nắng đẹp thế kia mà sao tôi thấy như đang giông bão . Dân tin mà bị cắt mạng ?!! Có tin được không hả trời ?!!! Thiếu có 3 tháng thôi mà làm như là …Ông trời ơi , sao ông bất công với tôi thế ?! tiền ăn ghi sổ được , sao tiền mạng lai không … ?????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!

15h25′ . Chiều .

Điện thoại kêu inh ỏi . Người ta đang ngủ mà .. Làm phiền đúng lúc thật [ =,= ] .

- A .. Lô ?! – Tôi vừa ngáp vừa trả lời .
- Mày cho tao hỏi bây giờ là mấy giờ cái ?! – Giọng Hương thánh thót như quạ gào làm tôi giật mình tỉnh mộng [ vỡ mộng thì đúng hơn ạ ] – Hẹn tao 1h online mà giờ này còn chưa đến , định cho chị mày leo cây à ???????????? Láo !!!

- Ờ .. Á .. Ừ … tao online ngay đây !!!

Thế là với cái túi rỗng không một xu và cái lattop không mạng được sạc đầy điện , tôi lê thân ra sân trường . Ghế đá chật kín người , trời đất ngày gì đây thế không biết ?! Vật vã hơn 15p sau tôi mới tìm được cho mình một chỗ ngồi khá tốt , ngoài việc cái ghế này bị gãy mất một chân thì nơi này cũng không có gì đáng để chê trách . Tôi vừa bật máy vừa cố gắng giữ thăng bằng .

Reengg … reennggggg …. Điện thoại lại kêu .

- Ơi ?! Tao đây !! Đang vào rồi !!! – Tôi nói vội không để Hương kêu gào trong vô vọng tiếng nào nữa.

- Thôi !! Tao về đây , bố tao vừa gọi rồi . Pp .

- Hả ả ả …. – Tút… Tút ….

Tôi ngồi đơ , môt cách chơ vơ , giữa sân trường nên thơ , nơi có rất nhiều đôi đang .. mơ !!! [ Tâm trạng làm thơ mới sợ ] . Nắng rọi thẳng vào mặt tôi , còn gió thì du đưa cành lá nghe rất … khốn nạn !!! Mọi thứ đều như đang trêu tức tôi vậy .
Này , em gì xinh xinh ơi !!!

- Ơ ?! … Dạ ?! – [ Mặt đỏ te tái =]]~ ] Tôi quay vội ra đằng sau – Anh bảo gì em đấy ạ ?!

- Cảm phiền em đưa máy tính cho anh phát , cả điện thoại luôn thể nhé !! Ah mà có tiền mặt thì càng tốt !!!- Anh ta nhìn tôi rồi cười cái kiểu chưa bao giờ được cười .

- Hả ??????~~~~ – Tôi cứng họng không nói được câu gì luôn . Trời ạ giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà dám đi cướp hả trời .. i ..i .. ?!!!!

- Hả cái gì mà hả ?! – Anh ta giật nhanh máy tính từ tay tôi rồi chạy lẹ – thanhks bé nhiều nha !!!

Trong lúc tôi còn chưa định thần được chuyện gì vừa xảy ra thì .. Đột nhiên … Òa ♥ !!! Hoàng tử trong mộng của em , chàng đã xuất hiện rồi sao ?!!!

Một anh chàng lướt nhanh chiếc ván trượt qua mặt tôi , rồi điệu nghệ lạng lách qua mấy cái cây mọc như trúng tà . Sau đó , với một chưởng rất chi là .. thái độ , chiếc máy tính của tôi từ tay tên cướp bay xuống hôn đất một cách vô cùng ngọt ngào .

21h30′ . Trong quán café .

- Eh cô không có miệng ah ?! – Anh ta nhìn tôi có chút khó chịu – người ta giúp bắt cướp lại còn sửa hộ máy mà không biết cảm ơn một câu ah ?!
- Tôi … Tôi … – Tôi hơi lúng túng – nhưng đấy là tại anh làm hỏng mà !!!

- Cái gì ?! – Anh ta gắt làm tôi giật cả mình – nếu không có tôi lấy hộ máy về thì giờ muốn sửa cũng không được !!

- Nhưng .. Tôi không .. có tiền !! – Tôi cúi mặt xuống .

- Hả ?! – Anh ta tròn mắt nhìn tôi – Vậy tiền café ?!

- Tôi không có thật mà !!!

- Hmm . Thôi cô về đi , để tôi trả !!

- Nhưng máy tính của tôi … – Tôi ngập ngừng .

- Đấy là nhà người quen của tôi , cô không phải lo . – Anh ta phẩy tay làm ra vẻ chắc chắn .

- Ah , nói thật thì làm sao tôi tin anh được ?! – Tôi đỏ mặt nói ra suy nghĩ của mình – Nhỡ đâu anh ra lấy máy của tôi rồi đi luôn thì sao ?!!!!

- Cái …….. ?!

- Vậy hay là bây giờ thế này …

23h15′ .

Tắm xong tôi chui ngay lên giường , định bụng đánh một giấc đến sáng luôn nhưng chỉ vừa chợp mắt được 15p thì tin nhắn đến .

Là của Huy .. @@ !!??

Trời , tôi không nhìn nhầm đấy chứ ?! Anh chàng đẹp trai dễ sợ , lại vui tính không thể tả + galăng , hay cười , hoàn hảo đến từng milimet đang nhắn tin với tôi [ Thật ra thì bạn ý học hành ý ẹ lắm ] ?????!!!!!!!! ” Linh ngu chua nt vs minh mot luc nhe , mai khong ngu duoc , khong hieu sao tu dung muon nc vs cau the ”

Ôi ! Ôi !! Ôi !!! Hôm nay là ngày gì thế không biết , Chúa ơi … !!!!

Thứ 2 . Lại một ngày đẹp trời nữa , >’_<~~~ !!!

Tôi đến lớp để nhanh cặp lên bàn , nhìn lướt một vòng quanh lớp tìm bóng dáng .. người ấy . Chả thấy đâu , có lẽ hôm nay Huy nghỉ học , cậu ấy hay bùng tiết lắm .

Tôi buồn bã ngồi xuống , định nói chuyên đêm qua cho đứa bạn thân ngồi cạnh thì ..

- Ủa ?! Sao mắt cậu thâm thế Linh ?! – Huy cười tươi . [ Ối đẹp trai lóa cả mắt ]

- À .. Tại hôm qua .. – Tôi cúi mặt xuống , Huy chắc cũng hiểu phần sau câu nói của tôi rồi .

- Lại tương tư anh nào rồi chứ gì ?!! – Cậu ấy nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh tôi , làm tim tôi đập mạnh hẳn lên .

- Ơ . không , tại hôm qua nhắn tin nên ngủ muộn thôi . – Tôi cười gượng gạo .

- Này !! Huy về chỗ đi , cô vào kìa !! – Thùy , cô bạn ngồi cạnh tôi , lạnh lùng lên tiếng .

- Ờ ! Tí nói chuyện sau nha Linh !!! – Huy nháy mắt rồi quay người đi về chỗ ngồi , làm tôi muốn rớt tim nhìn theo

….

Còn nữa.. ấn vào đây để xem tiếp




- chuong 1 (P.1 của 30)






Quá khứ……




Không thể buông tay – full truyện

“Anh không hoàn hảo như em vẫn nghĩ. Hãy quên anh đi! Anh sợ bị bỏ rơi một lần nữa… nên anh xin lỗi! Anh đã từng nghĩ đến em nhưng đó không phải là tình yêu. Em cũng biết gượng ép không có hạnh phúc”

” Vậy anh hãy xóa số điện thoại và nick của em nhé. Em sẽ coi như anh chưa từng tồn tại. Tạm biệt!”

Một lát sau, tin nhắn

” Xóa không có nghĩa là có thể quên. Em buồn anh lắm có phải không? Có thể anh sẽ lấy vợ nhưng anh không chắc có thể yêu ai nữa. Em hãy sống hạnh phúc nhé.”

” Chuyện đó tôi đã quên, anh chưa từng tồn tại trong cuộc sống của tôi. Sau này những nơi nào anh có thể xuất hiện tôi sẽ không xuất hiện. Hiện giờ tôi đang sống rất vui vẻ. Anh không yêu tôi nên cũng không cần phải cảm thấy có lỗi là tôi đa tình. Nếu có ngày gặp lại hy vọng có một người con gái khác cạnh anh. Tạm biệt. Đừng liên lạc nữa.” Sợi dây liên hệ của họ đã đứt…

Họ là hai đường thẳng song song sẽ mãi đi thẳng như thế và không gặp lại nhau. Cô đã nghĩ như thế và vẫn mong như thế: không gặp lại anh nữa.

Nhưng con người dường như luôn bị số phận trêu ngươi, cái gì càng muốn tránh lại phải đối mặt….



CHƯƠNG 1: CHÚNG TA GẶP LẠI.



” Em xin lỗi chúng ta chỉ có thể là bạn, anh là một người tốt. Em rất quý anh nhưng đó không phải tình yêu. Sau này anh chắc chắn sẽ tìm được một người xứng đáng với anh hơn em.” Không biết đây là lần thứ bao nhiêu Vy từ chối tình cảm của người khác với một lý do mà bản thân cô biết rằng chẳng thuyết phục được ai. Quan trọng là trái tim cô dường như đã đóng lại mọi cảm xúc từ khi anh rời bỏ cô. Cứ mỗi khi cô nghĩ mình đã quên được anh thì nỗi nhớ anh lại cồn cào, anh lại xuất hiện trong mỗi giấc mơ của cô. Đôi lúc cô cảm thấy mình sắp điên thật rồi và thật sự không có thuốc để chữa sự điên rồ ấy của cô dành cho anh… nhưng với anh cô lại không là gì hết. Đã 3 năm kể từ ngày tim cô dừng lại một nhịp theo lời từ chối của anh. Đã 3 năm cô không gặp anh. 3 năm không tin tức, không một ai biết tin tức gì của anh. Cô đã ra trường đã đi làm, đã có một cuộc sống ổn định chỉ có điều không yêu ai cả………..

Hôm nay đến cơ quan cô mới biết là có một khách quan trọng ghé thăm, hình như là sẽ về tại địa phương này công tác một thời gian. Cô căn bản không quan tâm đến vấn đề này nên không hỏi quá nhiều mà tiếp tục đi làm việc của mình. Cô đi đến phòng tiếp khách, chưa kịp mở cửa thì đã đụng trúng một người: ” xin lỗi”. chưa kịp nhìn đối tượng bị mình đụng trúng cô đã xin lỗi rối rít dù cô mới là người đang ngồi dưới đât. Nạn nhân của Vy không lên tiếng chỉ giơ cánh tay của mình ra trước mặt cô, Vy cũng không cần biết đó là tay của ai chung quy là cô chỉ muốn đứng dậy nên đã nắm lấy cánh tay đó đứng dậy. ” thật xui xẻo” cô vừa đứng dậy vừa lẩm bẩm. ” Nhưng chắc không xui xẻo bằng anh rồi” chàng trai vừa lên tiếng tay Vy đã tự động buông ra một cách đột ngột. Cô quay lưng đi buông một câu ” xin lỗi” rời xa người đó. Giọng nói của người đó làm cô hiểu được tại sao khi tay cô chạm vào tay người đó lại có cảm giác quen thuộc đến vậy. Chàng trai đứng đó lặng nhìn cô bước đi, anh chợt nhìn thấy một cái Usb dưới đất hình như là của cô. Cầm USB của cô trên tay môi anh chợt nở một nụ cười với cảm giác thú vị.

” Chắc anh ta không phải là vị khách quan trọng mà mọi người nói chứ? Không thể nào… chắc chắn là trên đời này có người có giọng nói giống nhau… nghĩ nhiều làm gì? Nhìn thấy mình anh ta không bỏ đi thì thôi chứ ở đó mà đỡ mình dậy.” Từ lúc về phòng làm việc Vy chẳng thể nghĩ gì ngoài chuyện giọng nói đó, đến mức có người nói chuyện cũng không biết. ” Rầm!” hình như là tiếng ai đó đập bàn cô. ” Nghĩ cái gì mà chú tâm vậy? Tài liệu lúc nãy chị bảo em đi in ra đâu rồi” tiếng chị trưởng phòng ré lên gương mặt đỏ gay. Vy nhắm hướng có giọng nói nhìn lên ánh mắt vẻ không hiểu buông một câu ” Tài liệu? Tài liệu nào cơ?”. ” Lại còn tài liệu nào? Nãy em đụng trúng phải cái gì hả? USB đâuu?” chị trưởng phòng chưa kịp nói hết Vy đã đúng dậy tìm Usb rồi buông một câu : ” Hình như lúc nãy đụng người kia làm rớt rồi…” . ” Cái gì iiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii?” ” Dừng lại chị… để em đi tìm…” chị trường phòng chưa nói gì cô đã chạy biến ra khỏi phòng. Không thể buông tay – chuong 1 (P.5 của 30)
“Hjc cuối cùng cũng thoát…mà đúng rồi USB ở đâu nhỉ?”. Câu kết luận của Vy sau khi ra khỏi cửa và đi đến phòng văn thư.

” Thủ trưởng gọi em lên đó nhóc.” Anh Phong trưởng phòng văn thư nói với Vy. ” Em ah?” Vy tự chỉ vào mình khi thấy anh Phong im lặng rồi gật đầu mới lẩm bẩm “Nhưng để làm gì?” ” Anh không biết… nhóc lên xem thử.” ” Nàyyyyyyyyyyyyy….em nói bao nhiêu lần rồi em không phải tên nhóccccccc …” Vy hét lên bực mình. ” Ai bảo em nhỏ tuổi nhất làm gì? Ráng mà chịu đi…”. Phong vỗ vai Vy một cái rồi mắt hướng ra cửa hàm ý đuổi cô. ” Hưm, làm như mình muốn nhỏ tuổi không bằng….bực mình.” Vy ra khỏi phòng vừa nói.

” Cháu chào chú! Chú gọi cháu có chuyện gì thế ạ?” chưa đẩy cửa vào mà đã nghe thấy giọng của Vy sau cánh cửa.

” Vào đây đã nhóc.”

” Chúuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu, đã nói không gọi cháu như thế rồi…rầm.” Nó hét rồi đẩy cửa mà không cần quan tâm ở trong phòng có ai.

” Vỡ mất cửa phòng tôi…” Thủ trường của nó không thèm quan tâm thái độ giận hờn của nó mà vẫn ngồi im trên ghế ca thán. Ông đã quen với tính cách này của cô.

Vy bước vào mới để ý trong phòng có khách: ” hjc, thật… ngại…xin lỗi… mọi người nha” phải lâu lắm nó mới thốt nên lời.

” Không sao… ngồi xuống đi.” Một giọng nói quen thuộc đáp lại. Mắt nó hướng về phía giọng nói phát ra rồi mới ngồi xuống ghế như một cỗ máy. Mặt nó méo lại ngay tức khắc khi chạm vào mắt anh- người lúc nãy nó đâm phải đang tủm tỉm cười nhìn nó chăm chú. ” Cháu thông cảm nha Thiên, tính Vy là như thế cũng tại chú thích gọi nó là ” Nhócccc”". ” Chú…”. Rõ ràng là ông muốn nó mất măt mà, còn cố ý kéo dài từ nhóc nữa. ” Không sao, cháu đã quen rồi…”. “Quen?”. ” Hai đứa quen nhau ah?”. ” cái gì???????????”. Thiên chưa nói dứt lời thì làm cho căn phòng trở nên ồn ào vì tính tò mò với hàng loạt câu hỏi và biểu cảm khác nhau, hết nhìn nó lại nhìn Thiên. ” Chắc anh nhầm tôi với ai? Anh nghĩ kĩ lại đi, tôi mới gặp anh lần đầu tiên mà…hjhj”. Giọng của Vy rất nhẹ nhàng khi lên tiếng thanh minh nhưng môi lại nở nụ cười hăm dọa cùng ánh mắt trợn lên đe dọa Thiên. ” Chắc cháu nhầm thật….hy vọng có thể hợp tác vui vẻ chứ em?” Thiên đưa tay ra và Vy đương nhiên phải bắt tay đáp lại.
Kết thúc buổi họp, Vy trở thành thư ký của Thiên- theo gợi ý của Thiên. Thiên lấy lý do rằng cô năng động, lanh lợi, được nhiều người yêu mến nên phù hợp với tính cách của anh sẽ dễ làm việc. Dĩ nhiên thủ trương của cô và mấy người kia ủng hộ hai chân, hai tay một cách vui vẻ sau khi tạt thêm một gáo nước lạnh cho Vy là sau khi tan sở sẽ sang nhà thủ trưởng chào mừng Thiên. Chỉ có như thế thì hai người mới có cơ hội thuận lợi để tiếp xúc, có thể hiểu nhau từ đó có lợi cho công việc sau này.
Tôi nhớ một người không nhớ tôi – Full


Tôi nhớ một người không nhớ tô

Tôi nhớ một người không nhớ tôi



Mình đang nhớ người đó… Nhớ nhiều…. Rất rất nhiều….
Điều này là không nên, mình biết nhưng mình vẫn cứ nhớ, nhớ rất nhiều >”
Bất cứ điều gì cũng khiến mình nhớ đến người đó.
Nỗi nhớ khiến con tim mình như bị thắt lại…
Cảm giác này lâu rồi mới có
Biết là không nên mà sao lòng cứ nhớ
Con người đó có gì khiến cho mình phải dằn vặt như thế
Với họ mình là gì chứ?
Mình không biết nữa – Đôi khi mình nghĩ rằng họ thích mình – Nhưng họ không muốn thể hiện theo đúng dạng tình cảm tình yêu mà cứ nửa đùa nửa thật. Khi đi hát mình trở thành tất cả, nhưng trong công việc, trong cuộc sống bình thường mình chẳng là gì hết. Mình thì cứ tự huyễn hoặc mình là vì người ấy sợ mối quan hệ trong công sở, người ấy sợ mình sẽ nghĩ là người là cấp trên ép buộc mình thế này thế kia nên ko bao giờ chủ động liên lạc với mình….
Mình cứ tự huyễn hoặc mình như thế đấy… Có thể tất cả những gì người ấy thể hiện chỉ là đùa vui như những gì người khác vẫn nghĩ… Có thể là người ấy chẳng hề có chút tình cảm nào với mình
Dù thế thì mình vẫn cứ nhớ người đó, nhớ quay quắt…
Mình bỗng ghét ngày thứ 7 và chủ nhật vì 2 ngày đó mình hoàn toàn xa người ấy.
Không được nhìn thấy người ấy
Không được nói chuyện với người ấy
Không được chọc ghẹo và cười đùa với người ấy
Mình nhớ người ấy…



Wap hay cho dế yêu, Phong cách xì tin by Kidzz :”) – Wap di động – Thế giới Wap – Kênh giải trí điện thoại – LamLuV37 – KidTjTjLuV – Nguyễn Lam_NA
Nhưng mình cũng không thể thể hiện chút tình cảm nào với người ấy
Mình không muốn người khác nghĩ rằng vì cái địa vị của người ấy mà mình gạ gẫm người ấy
Mình không muốn người khác nhìn bằng con mắt khinh thường “Nghĩ mình là cái gì mà đòi trèo cao”
Mình không xinh đẹp, không giỏi dang, không giàu có, không đặc biệt nhưng đầy lòng tự trọng để không phải là “đỉa đeo chân hạc”
Mình cũng không đủ tự tin để làm người yêu của người đó – chưa nói đến làm vợ người đó
Giống như là 1 cái gì đó quá xa vời – cái mà ta chỉ nên nhìn thôi chứ không nên đụng tới
Vì thế mà mình cứ khắc khoải cái nỗi nhớ người đó như thế này
Nỗi nhớ khiên cho tất cả những điều bình thường trong cuộc sống bị xáo trộn
Không còn quan tâm đến cái gì nhiều ngoài người ấy nữa
4 tháng – chỉ hơn 4 tháng để bước vào cuộc sống của người ấy – àh không để người ấy bước vào cuộc sống của mình mà đã khiến cho cuộc sống của mình không thể thoát khỏi hình bóng của người ấy
Người yêu nhiều hơn sẽ là người khổ nhiều hơn
Chị bạn nói mình sẽ khổ vì chồng – sẽ cam chịu tất cả những khổ đau ấy
Mình cũng luôn nghĩ vì chồng mình – mình sẽ làm tất cả, dù người ấy đối xử tệ với mình
Nhưng mình làm được không – và mình có đủ sức mạnh và tình yêu để cam chịu không
Haizzz
Đừng nghĩ quá xa khi bây giờ ngay cả nhắn 1 cái tin cho người ấy mình cũng không đủ can đảm
Và ngay cả nếu người ta yêu mình mình cũng không đủ can đảm để đón nhận
Ngày mai … Một ngày dài nữa không nhìn thấy người đó
Sẽ nhớ lắm…
Biết bao giờ cảm xúc này mới qua đi, để không còn mải miết chạy theo hình dáng người đó
Không nên có cảm giác này.
Không nên yêu
Không nên nhớ
Không nên chờ đợi
Và không nên hi vọng
Dù sao thì cuộc sống của mình đã bớt tẻ nhạt đi khi người ấy xuất hiện
Mình đã có lại những cảm xúc ngọt ngào – nhớ mong và đau khổ
Để mình thấy mình lại là Người
Để thấy rằng mình cũng không phải là người quá lãnh cảm.có một ngày trời bỗng đổ cơn mưa
xua tan hết những bóng hình xưa cũ
nỗi nhớ anh chưa bao giờ là đủ
dần trôi theo những tháng năm dài
ngày không anh ngày vẫn có ban mai
em thầm lặng giữa phố phường rộn rã
cho em nghe trái tim mình bình yên lại
dẫu nhưng ngày yêu dấu ấy chứ
chưa xa

rồi một ngày cây lá bỗng trổ hoa
em bừng tỉnh trong nắng hồng rực rõ
cho một ngày không anh trong nỗi nhớ
đường em về thôi cũng hết bơ vơ
Wap hay cho dế yêu, Phong cách xì tin by Kidzz :”) – Wap di động – Thế giới Wap – Kênh giải trí điện thoại – LamLuV37 – KidTjTjLuV – Nguyễn Lam_NA




Quá sớm để bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .

Quá sớm để bắt đầu .. -[ chap 1 ] . Vân Trang . (P.1 của 15)
Chương 1 : 2 tuần không nét .

8h29′ . Chủ nhật , một ngày khá đẹp trời .

Oạch , sớm thật !! Hiếm khi nào tôi dậy sớm được như thế này . Chắc là điềm lành đây !!! Ha Ha Ha … Cộc ! Cộc ! Cộc !!!!

- Linh ơi !!!!!


Quá sớm để bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang .


- Dạ ?! Ai đấy ạ ?! – Tôi vội vàng tung chăn chạy nhanh ra cửa .
- Ah – Cô chủ nhà cười đon đả – cháu Linh dậy sớm thế ?! Mà 3 tháng tiền mạng của cô cháu tính sao đấy ?!

- Dạ.. ạ .. ạ..?! – Tôi bối rối , hôm qua vừa nổi hứng đi chợ thế là tiêu mất luôn 500k cuối cùng …

- Haizzzzzz – cô nhìn tôi đầy thông cảm – không sao cháu ạ ! Cô giúp cháu cắt mạng rồi , còn 3 tháng tiền mạng khi nào đóng tiền trọ đóng luôn thể cũng được . Thế nhé , cháu ngủ tiếp đi . Pp .

Xeeeeeeeeettttttttttttttt …… Trời đang nắng đẹp thế kia mà sao tôi thấy như đang giông bão . Dân tin mà bị cắt mạng ?!! Có tin được không hả trời ?!!! Thiếu có 3 tháng thôi mà làm như là …Ông trời ơi , sao ông bất công với tôi thế ?! tiền ăn ghi sổ được , sao tiền mạng lai không … ?????????????????!!!!!!!!!!!!!!!!

15h25′ . Chiều .

Điện thoại kêu inh ỏi . Người ta đang ngủ mà .. Làm phiền đúng lúc thật [ =,= ] .

- A .. Lô ?! – Tôi vừa ngáp vừa trả lời .
- Mày cho tao hỏi bây giờ là mấy giờ cái ?! – Giọng Hương thánh thót như quạ gào làm tôi giật mình tỉnh mộng [ vỡ mộng thì đúng hơn ạ ] – Hẹn tao 1h online mà giờ này còn chưa đến , định cho chị mày leo cây à ???????????? Láo !!!

- Ờ .. Á .. Ừ … tao online ngay đây !!!

Thế là với cái túi rỗng không một xu và cái lattop không mạng được sạc đầy điện , tôi lê thân ra sân trường . Ghế đá chật kín người , trời đất ngày gì đây thế không biết ?! Vật vã hơn 15p sau tôi mới tìm được cho mình một chỗ ngồi khá tốt , ngoài việc cái ghế này bị gãy mất một chân thì nơi này cũng không có gì đáng để chê trách . Tôi vừa bật máy vừa cố gắng giữ thăng bằng .

Reengg … reennggggg …. Điện thoại lại kêu .

- Ơi ?! Tao đây !! Đang vào rồi !!! – Tôi nói vội không để Hương kêu gào trong vô vọng tiếng nào nữa.

- Thôi !! Tao về đây , bố tao vừa gọi rồi . Pp .

- Hả ả ả …. – Tút… Tút ….

Tôi ngồi đơ , môt cách chơ vơ , giữa sân trường nên thơ , nơi có rất nhiều đôi đang .. mơ !!! [ Tâm trạng làm thơ mới sợ ] . Nắng rọi thẳng vào mặt tôi , còn gió thì du đưa cành lá nghe rất … khốn nạn !!! Mọi thứ đều như đang trêu tức tôi vậy .
Này , em gì xinh xinh ơi !!!

- Ơ ?! … Dạ ?! – [ Mặt đỏ te tái =]]~ ] Tôi quay vội ra đằng sau – Anh bảo gì em đấy ạ ?!

- Cảm phiền em đưa máy tính cho anh phát , cả điện thoại luôn thể nhé !! Ah mà có tiền mặt thì càng tốt !!!- Anh ta nhìn tôi rồi cười cái kiểu chưa bao giờ được cười .

- Hả ??????~~~~ – Tôi cứng họng không nói được câu gì luôn . Trời ạ giữa thanh thiên bạch nhật thế này mà dám đi cướp hả trời .. i ..i .. ?!!!!

- Hả cái gì mà hả ?! – Anh ta giật nhanh máy tính từ tay tôi rồi chạy lẹ – thanhks bé nhiều nha !!!

Trong lúc tôi còn chưa định thần được chuyện gì vừa xảy ra thì .. Đột nhiên … Òa ♥ !!! Hoàng tử trong mộng của em , chàng đã xuất hiện rồi sao ?!!!

Một anh chàng lướt nhanh chiếc ván trượt qua mặt tôi , rồi điệu nghệ lạng lách qua mấy cái cây mọc như trúng tà . Sau đó , với
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Không Thể Buông Tay – Full Truyện Quá Sớm để Bắt đầu .. -[Full] . Vân Trang . MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2