> > Đọc Truyện Ngắn Hay: Tội Lỗi - Full
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện hay cho con gái
• Đăng lúc: 11/04/2013 - 18:44
• 5373 xem - 85 [Thích]
Đọc Truyện Ngắn Hay: Tội Lỗi - Full
11/04/2013 - 18:44  Hình ảnh Đọc Truyện Ngắn Hay: Tội Lỗi - Full Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Chương 4: Em

Tôi gặp e khi tôi đang phải học lại môn triết học do cả 2 lần thi đi và thi lại đều không qua nghiễm nhiên tôi có trong cái danh sách phải học lại môn này. Đang k‎y’ học cùng khóa dưới mình 1 khóa. Các buổi học trôi đi bằng những giấc ngủ nhẹ nhàng nơi cuối lớp cho đến khi chuông reo thì điểm danh và về.

Một buổi học như thế tôi tỉnh dậy giữa chừng vì có thằng bạn cũng học cùng lay dậy bảo “Dậy! kiểm tra giữa kỳ” Nó dúi cho tôi tờ giấy và cái bút của tôi nhưng lại đang lăn lóc tận bên chỗ nó. Tôi uể oải vươn vai “kiểm tra ah! Có phao chưa! Không lại chết đuối thì lại ốm” Có tiếng cười khúc khích bên cạnh tuy rất nhỏ vì có cảm giác người cười đã bụm miệng lại để cười nhưng tôi vẫn nhận ra. Quay sang tôi nhìn thấy em, một khuôn mặt đang đỏ ửng vì thấy tôi nhìn sang, cặp kính cận trên mắt, mái tóc chỉ dài qua gáy 1 tí chiếc mũi dọc dừa và cái miệng thì nhỏ xíu! Tôi nheo mắt rồi quay sang thằng bạn nói giọng trêu trêu “Tao tưởng mỗi tao với mày xuống cuối lớp ngủ hóa ra cũng có đồng nghiệp kìa” thằng bạn chưa kịp cười thì tôi đã nghe thấy giọng nói đầy chất thép vọng sang “Ấy nói ai đấy, ai là đồng nghiệp của ấy! Tớ đi muộn mới phải xuống đây chứ không phải là như ấy đâu nhé! Đừng suy bụng ta ra bụng người” Tôi tròn mắt vì ở cái trường kỹ thuật này thì 100 thằng con zai mới có gần 10 đứa con gái nên bọn nó nhát lắm thế mà con bé này chả sợ gì mình cả, mà nghe cái giọng nó thì bôn –sê- vích(tức là sống theo kiểu nguyên tắc và cổ hủ) thế là tôi cũng phải xuống nước “Thì tớ nói thế thôi không phải thì thôi sao ấy dữ thế! Trêu một tí cho tỉnh ngủ thôi mà! Mà có người cười mình trước thì phải” Em đỏ mặt định chống chế thì thầy giáo bắt đầu ghi đề bài kiểm tra lên bảng. Tôi thấy em rút kính ra lau mấy lần rồi nhìn lên nhưng chẳng viết được chữ nào liền đóan ra ngay là không nhìn rõ chữ. Tôi bèn bảo “Ấy ghi đi tớ đọc cho!” Rồi tôi đọc các câu của đề kiểm tra tuy nhiên có câu cuối cùng tôi lại bịa ra 1 câu khác chứ không đọc đúng vì nhìn em Bôn sê vích qua muốn trêu một tí. Nhưng rồi mài quay bài với thằng bạn nên quên khuấy là phải nhắc em chỉnh lại câu đấy cho đến tận khi nộp bài tôi mới nhớ ra quay sang định nhắc thì e đã mang lên nộp bài và ngồi luôn lên phía trên với mấy dứa con gái khác. Tôi cũng chẳng để tâm đến e nữa và cũng quên luôn nếu không có hôm thầy giáo trả bài kiểm tra. Tôi hí hửng với con 6(điểm trên 5 là được thi chính thức nếu không sẽ lọt thẳng vào vòng thi lại) thì em đã đứng bên tôi từ bao giờ, khuôn mặt sát thủ nhìn tôi và gào lên đồng thời ném bài kiểm tra vào mặt “Tớ không ngờ ấy là kẻ như thế! Con trai mà tiểu nhân, nhỏ mọn như thế ah! Thế thì làm thằng con trai làm gì cho nó nhục ra…” Và rất nhiều nữa tôi luống cuống cầm tờ kiểm tra trong ánh mắt của bao nhiêu người đang nhìn vào, 5 điểm tuy làm hết cả 2 câu và tôi chợt nhớ ra là lỗi tại ai. Tôi xanh mét mặt nhìn lên, mặt e đang đỏ ửng lên và tôi thấy mắt e ậng nước chỉ chực trào ra. Rồi dường như không chịu được em chạy e chạy thật nhanh ra giảng đường bờ vai vừa rung lên vừa chạy. Không chờ ai bảo tôi vội vàng gạt đám đông đuổi theo em, mãi rồi cũng đuổi kịp em, em đứng ở cuối hàng lang của tòa nhà, 1 nơi vắng vẻ, bờ vai e rung lên theo từng tiếng nấc.

Tôi đến bên cạnh chờ e bớt khóc tôi mới giải trình, rằng tôi là thằng học lại chứ không phải học chung giảng đường(1 giảng được có 4 đến 5 lớp học cùng) và tôi không cố y, tại ấy cười tớ rồi quát tớ nên tớ trêu 1 tí định lúc sau sẽ sửa lại nhưng vì tớ học lại nên mải quay bài để cho qua môn này cho xong đi nên tớ quên mất. Sau một hồi giải thích cuối cùng e cũng đã nín quay sang lúc này tôi mới có cơ hội được ngắm kỹ em, em có khuôn mặt rất xinh và ngây thơ khuôn mặt e tuy nhỏ nhưng hai má lại bầu bĩnh nhìn rất đáng yêu, em chỉ cao có 1m56 là cùng ngực em bình thường nếu không muốn nói là nhỏ tuy nhiên e lại có vòng 2 rất thon thả nên rất tôn dáng tuy vòng 1 và vòng 3 không được chuẩn. Cái trán hơi nhô lên và cái mũi thẳng rất đẹp. Có thể nói ở trường tôi như thế cũng được liệt vào dạng hoa khôi rồi. Em nhẹ nhàng nói với tôi “nếu đúng anh cho e xem thẻ” thấy e xưng anh với mình tôi tự dưng thấy mình lớn hẳn thấy mình đàn ông hơn và cảm thấy mình làm thế thật là nhỏ mọn. Tôi rút cái thẻ ra đưa em! Em nhìn kỹ rồi trả lại cho tôi! Em nói “Thôi bỏ qua mọi chuyện! em không muốn nhắc lại nữa, từ nay a nên chăm chú học và đừng làm thế với ai nữa! Sao cho xứng với cái tên trong thẻ của anh! Chào anh” Rồi e lạnh lung quay đi tôi nhìn theo cái dáng nhỏ nhắn mềm mại ấy cho đến khi e bước vào lớp. Từ đấy tôi bắt đầu dành nhiều thời gian tìm hiểu em hơn, em là lớp trưởng của 1 lớp trong giảng đường, e là là thành viên trong ban chấp hành chi đòan trường, em là 1 cây văn nghệ xuất chúng với giọng hát trong trẻo, khả năng điều hành tốt, và thêm nữa là e có rất nhiều cây si xung quanh tôi biết được điều này khi tôi gia nhập hàng ngũ cây si. Em ở trọ 1 khu trọ khá là sạch sẽ và độc lập, an ninh cũng rất tốt, e ở với 1 người bạn nữa. Do gia nhập đội ngũ những người tán tỉnh em nên tôi cũng đến chơi 1 vài lần và biết được điều đấy. Đối thủ của tôi thì nhiều lắm, tôi thì xe đạp cà tang(bố tôi bảo ngày xưa tao khổ gấp ngàn lần mày mà vẫn học nên người thế nên là 5 năm đại học mày chỉ đi xe đạp thôi dù điều kiện có thừa mua xe máy cho tôi) trong đám người đến tán em, có kẻ FX, có kẻ wave thái, rồi dream thái đủ cả chả thiếu xe je, có kẻ ngày nào cũng có quà, có hoa. Còn tôi tôi chẳng có je tôi chỉ có ít sách vở học còn lại từ khóa trên cho em, chỉ có tài ăn nói làm em cười, có vốn hiểu biết về cái phố phường, đường xá hà nội. Nhiều hôm đến nhà chơi tôi thấy e mặc váy, những chiếc váy bằng vải mềm má e hồng lên bên cái cái bếp dầu(sv ngày ấy chủ yếu đun bếp dầu) miệng e khe khẽ hát cái ngực nho nhỏ phập phồng theo từng lời hát, tôi chi biết đứng ngòai cửa nhìn e mà cảm giác ấm áp lạ thường, không khao khát thỏa mãn, không vồ vập, không sở hữu, mà chỉ muốn được ôm nhẹ vào lòng hôn lên mái tóc ấy vuốt ve nó. Muốn được che chở cho em, được san sẻ bữa cơm với em. Và dù có đôi lần tôi nhìn thấy dưới cái váy ấy là một chiếc quần lót trắng ôm gọn lấy vùng tam giác bí ẩn, lòng tôi cũng không hề vẩn đục. Tôi chỉ thấy hơi nóng người lên rồi lại bình thản cười hạnh phúc nhìn em. Và đến lúc này đây khi chuẩn bị điện thoại cho em để hỏi thăm em bao giờ lên HN tôi vẫn chỉ là 1 cây si trong vô vàn những cây si khác đang muốn có em….

Chương 5:

Tiêng chuông nhà e đổ dài , đến tiếng thứ tư thì có một giọng trung niên nghiệm nghị(bố em)vang lên “alo”. tôi hít sâu vào lồngg ngực nói vài câu chào hỏi rồi xin phép được gặp em. Khi chiếc alo được bỏ xuống để bố e đi gọi e tôi mới thở hắt ra được, ông cụ nhà e Bôn chả kém gì em nên phải hết sức cần thận và giả nai tốt may ra mới chiếm được cảm tình. Giọng nói trong trẻo vang lên trong máy “alo ai đấy ạ!” tôi cười và nói “Anh đây!

Anh H đây bao giờ thì e lên hà nội thế’ nghe thấy giọng tôi e liền chuyển sang cái giọng tinh nghịch “em á! Em ko lên nữa đâu ở nhà bố mẹ kiếm chồng cho rồi!” Tôi liền đáp ngay “Ớ thế bố mẹ e lên gặp bố mẹ a xin em về nhà a rồi ah! Sao a không biết nhỉ chắc bố mẹ a muốn làm a bất ngờ! tệ quá phải đi hỏi mới được” rồi tôi giả bộ gọi mẹ tôi mặc dù chả có ma nào ở nhà ”Mẹ ơi!!!!”. Giọng e hốt hoảng “ Này này! Đùa hay thật đấy! Ngày mai e mới lên cơ!” Tôi cười hì hì rồi nói “Anh hỏi thế để mai a đón cái balo của em ấy mà! Còn em nếu có đi nhờ cái balo cũng được ko sao a không cấm” Tiếng e cười giòn tan trong máy “Anh khôn nhỉ! Thế để e hỏi xem cái balo của e nó có quen biết anh không nhé!” Tôi bảo “Em hỏi làm gì cái balo nó lúc nào mà chẳng im lặng, mà im lặng là đồng ‎y’ đấy e cứ thử hỏi mà xem” e lại cười và nói “Anh dẻo mỏ quá nhỉ! Chịu anh rồi đấy! nhưng ngày mai e không cần anh đón đâu mai e tự đi xe bus về không lạc đâu mà lo” Nghe thế là tôi tìm mọi cách năn nỉ ỉ ôi, dọa nạt đủ kiểu cuối cùng e cũng đồng ‎y’ để tôi đón và tôi thầm sung sướng trong lòng nói chuyện thêm dăm ba câu chuyện nữa rồi cúp máy và chào em. Đang mỉm cười đắc chí thì vô tình nhìn lên cuốn lịch treo tường thấy còn hơn 10 ngày nữa là valentine đến rồi, thầm nghĩ mình phải đẩy nhanh chiến dịch để đến ngày ấy còn có thể tỏ tình với em được. Từ giờ phải thân thiết với em hơn mức bình thường một chút không thể bỏ lỡ ngày này được. Sáng sớm căn giờ xe e chạy là 6h sáng tầm 8h tôi đã có mặt ở bến xe Gia Lâm, đạp con chiễn mã cà tang gần 20km sang Gia Lâm khiến tôi mệt bở hơi tai nhưng cái niềm vui sướng được là kẻ đón e trong bao nhiêu kẻ ham muốn khác khiến tôi quên đi tất cả. Ngồi ngóng từng xe biển 14 đi vào tôi cứ mong sao đấy là xe em đi nhưng phải đến xe thứ 5 tôi mới thấy bày tay nhỏ bé của e vẫy vẫy qua cửa xe. Lòng rộn rang tôi dựng con cào cào lại rồi chạy ra đón em! Đoàn khách đang chen dần xuống cửa xe, ai cũng đồ đạc lỉnh kỉnh, tiếng lơ xe quát khách xuống nhanh, rồi tiếng người gọi nhau đón nhau í ới tạo lên mớ âm thanh lộn xộn. Nhưng dường như tôi chẳng nghe thấy gì tôi chỉ chăm chú nhìn e, lúc e xuống e hất nhẹ mái tóc đã dài hơn trước tết 1 ít đôi má hơi hồng, cái trán dô lấm tấm mồ hôi, em mặc một cái áo phông màu hồng khoác áo khoác ngòai ko cài khóa và đeo cái balô sau lưng. E đi giày thể thao và mặc 1 cái quần jean trông khá bụi, nhìn e toát nên vẻ năng động và rắn rỏi. Em nở 1 nụ cười chúm chím trên cái miệng nho nhỏ xinh xinh, hàm răng trắng ngần và kêu tôi “A xe ôm đây roài!” tôi mỉm cười và chạy ra đón em, bất chợt cái balo căng phồng của e va vào 1 túi đồ của người khác và e mất thăng bằng ngã về phía trước. Vừa lúc tôi chạy đến, tôi vội đưa lấy hai tay ra đỡ em nhưng khoảng cách không đủ và hơi cuống nên vô tình tôi đỡ trượt cái eo của e và trượt lên cái ngực căng phồng sau lớp áo phông. Vừa chạm vào tôi thấy như điện giật, người nóng bừng lên, một cảm giác mềm mại như bông chạm vào tay tôi. Tôi vội vàng chỉnh lại hai tay vào cái eo thon thả của e nâng e lên rồi kéo e vào lòng. Khuôn mặt e khẽ áp vào ngực tôi, tôi thấy 1 cảm giác lâng lâng khó tả. Em vội vàng đứng vững lại rồi đẩy tôi ra mặt dỏ rần rần, tôi thấy e xấu hổ vội nói ngay “em không sao chứ!” rồi không chờ e nói tôi đỡ lấy cái balo của e đeo vào mình. Em nhìn tôi rất lạ một ánh mắt có gì đó cảm kích vừa có cái gì đó xúc động xen lẫn với xấu hổ. Bỗng nhiên thấy e hiền hậu lạ thường e đi theo tôi và leo lên cái xe. Phải một lúc sau trên đường về e mới lấy lại cái vẻ họat bát ngày thường, e kể về những ngày tết, rồi e kể a kia đến nhà chơi, a này thì điện thoại, a nữa thì gửi quà. Tôi nghe mà trong lòng dâng lên 1 niềm đố kỵ và ghen ghét chỉ muốn bảo “uhhh e theo các anh ấy đi! Sao phải khoe mãi” nhưng tôi nín lại chỉ ậm uhh rồi trả lời lơ đãng vài câu kiểu như “thế ah”, “hay nhỉ”, “sao nữa’. Em thấy tôi trả lời như thế mãi cũng chán chả nói je nữa. Tôi cũng im lặng đạp xe về đến nhà em cho đồ vào nhà ngồi chơi 1 lúc rồi tôi cũng ra về! Hôm đấy về xong tôi cũng giận em nên mấy hôm sau đi học tôi cũng không ghé qua lớp e chơi, cũng không thi thoảng buổi tối đến nhà e chơi! Tôi nghĩ chắc e chẳng thích gì tôi chẳng qua chỉ coi như bạn! Chắc e ấy thích những thằng đã lặn lội đến nhà em, những thằng không tiếc tiền buôn di động vào máy bàn với em, cả những thằng ngày tết tối cả khối tiền để chuyển hoa chuyển quà cho em. Tôi tự tháy cơ hội của mình chẳng có, tự dưng sao thấy e cao quá, chắc tôi không thể với tới được rồi. Trước đến giờ tình cảm của e chắc chỉ do tôi tự ảo tưởng ra mà thôi. Cho đến ngày sát ngày valentine tôi vẫn chẳng có y’ định tặng e cái gì cả, định chon chặt trong lòng mối tình đơn phương. Nếu không có ngày hôm đấy….

Chương 6

Hôm đấy là ngày cách valentine 1 ngày, người ta đã chuẩn bị hoa quà tấp nập, phố nhà tôi đã thấy bán hoa từ ngày 13 rồi, socola thì bầy la liệt, tôi lơ đãng chẳng thèm quan tâm lắm. Đang đứng hóng gió làm vài động tác khởi động chuẩn bị ra sân Y đá bong thì bà chị hàng xóm cũng đi ra. Nhìn thấy tôi bèn mở lời “Chà H dạo này lớn nhỉ trông ra dáng đàn ông rồi đấy! Thế đã mua gì để tặng em nào chưa? Có cần chị tư vấn gì không?” Bà chị này thi thoảng tôi vẫn nói chuyện cùng rất vui tính và tôi cũng hay tâm sự cởi mở với bà ấy! Tôi đáp “chán lắm chị ah! E cũng có y’ định như thế nhưng có vẻ người ta không thích mình tặng rồi người ta lại từ chối thì muối mặt lắm! Thà không tặng còn hơn” Chị khẽ nhíu mày “Có vẻ ah? Làm sao em biết người ta không thích em! Con gái không thích là nói thẳng hoặc ghét ra mặt chứ làm gì có chuyện là có vẻ nhỉ” Tôi bèn kể hết lại chuyện hôm đón em như nào, rồi e nói chuyện như nào tất nhiên là có cắt bớt những chi tiết không cần thiết

Tôi tưởng nghe xong chị sẽ an ủi tôi ai ngờ chị phá lên cười! Chị cứ ôm bụng mà cười như nắc nẻ! Tôi tưởng chị cười vì tôi không nhận ra em không thích tôi từ đầu mà cứ cố tán nên tỏ vẻ khó chịu bèn nói “Chị cứ cười đi! Biết thế e không nói với chị nữa! E đi đá bong đây” Chị xua xua tay rồi vừa nói vừa cười “ Kh..ô..ng ph.. ải, ch…ờ ch..ị tí”. Sau khi ngớt cơn cười chị bèn xoa đầu tôi bảo “Ngốc lắm! cô bé đấy thích em rồi đấy! em còn chờ gì nữa” Tôi trố mắt lên hỏi “Sao chị lại nói thế! Chị không hiểu vấn đề hay giả vờ không hiểu thế? Nếu đúng em ấy thích em thì chị giải thích xem nào”. Chị liền nói “Thường nếu mà con gái không thích ai nhất định không để người đó đón đâu, vì đã không thích thì không muốn làm người ta hiểu lầm” tôi cãi “Nhưng em ép em ấy, e dọa nạt là sẽ đứng cả đêm để chờ ngòai phố nếu ko cho đón nên em ấy mới đồng y’” chị lại cười tiếp “Không phải đâu dù e có tự tử thì nếu không thích thì chẳng thèm quan tâm đâu”. Rồi chị tiếp “Với lại nó kể cho e về các anh chàng kia là muốn trêu tức em, muốn xem em có ghen không để thử lòng e đấy! Con gái mà thường không nói thẳng ra mà hơi thích vòng vèo và bay bướm tí! Chị cũng từng được cưa cẩm tán tỉnh nên chị hiểu! Anh nhà chị xưa chị cũng hay trêu cho ghen tức suốt đấy! Nếu là kẻ bỏ đi thì đấy chỉ là kẻ hời hợt tán được thì yêu ko tán được cũng chẳng sao! Còn nếu là kẻ ở lại và tiếp tục thì đấy mới là người có tình cảm lớn và vững vàng để vượt qua được! Con bé đấy nó có tình cảm với em và thông minh đấy! E định bỏ qua cơ hội này ah” Tôi như người mù được phẫu thuật mắt! Liền phấn khởi hỏi chị “Thật thế hả chị? Thế bây giờ e nên làm thế nào?” chị trừng mắt “Còn làm thế nào nữa chuẩn bị quà mà tặng nó và tỏ tình đi còn gì nếu nó nhận quà mà không trả lại thì hãy tỏ tình luôn, còn nếu không thì hãy nghĩ là nó chưa muốn vội vàng quyết định chứ không phải nó không yêu em đâu” Tôi hơi chùn lòng lại nhưng vẫn hỏi tiếp “Theo chị e nên tặng gì bây giờ?” Chị suy nghĩ 1 lúc rồi đáp “Theo như em nói thì hôm nay hoa hồng và socola nó không thiếu đâu! Nó là con người của học tập em xem có cái gì lien quan đến học tập hoặc giúp ích cho nó trong việc học thì tặng nó! Còn cái gì thì tùy em chị ko rành như bọn e được” Nói xong chị cũng quay vào nhà để nấu nốt bữa cơm chiều cho gia đình. Tôi đứng một lúc rồi vui sướng hét lên 1 tiếng rồi chạy ra sân Y đá bong! Chiều đá bong xong về nhà nghỉ ngơi tắm rửa ăn cơm xong tôi mới ngồi tính xem tặng em cái gì. Gom góp tiền mừng tuổi còn lại được hơn 700k, tôi ngồi nghĩ nát óc xem nên mua tặng cái gì để tặng em. Nghĩ cái gì cũng chỉ được 1’ đầu lúc sau lại tự mình bác bỏ vì nghĩ ra những lí do để e có thể ko dung đến nó và vứt xó. Chán nghĩ tôi với lấy cái Walkman nhét vào tai để thư giãn. Chợt nghĩ ra sao mình không tặng em 1 chiếc walkman loại chơi băng và bắt đài FM chứ không phải loại nghe đĩa như của mình. Với cái đấy e có thể học tiếng anh, nghe nhạc, ghi âm, nghe Anh Quick và chị Snow mỗi buổi sáng chủ nhật. Em có thể mang đi học, mang về quê, thậm chí là đi ngủ. Sung sướng với ‎y nghĩ ây tôi bèn gom tiền vác con chiến mã chạy lên Hàng Bài chọn 1 cái walkman loại bắt được FM và nghe caset kèm ghi âm. Rồi tôi mua 1 cái băng nhạc có bài Trái Tim Không Ngủ Yên của Bằng Kiều(hồi đấy chưa bị cấm lưu hành các sản phẩm nhạc lien quan đến Bằng Kiều) hát. Chỉnh đúng đến bài hát đấy rồi để nguyên lại mang ra ngòai hàng gói ghém cẩn thận. Hôm sau tôi đi học xong về luôn kệ bọn bạn à ơi Đế chế với Half Life, tôi về thẳng nhà nằm trong phòng ngồi nghĩ kế sách cho tối hôm nay, phải thế nào để em ấy nhận quà, phải nói gì để e ấy xúc động mà đồng ‎ y, phải tiếp cận như nào… Một lọat các câu hỏi xoay trong đầu tôi như thế cho đến tầm chiều thì tôi tạm chốt được một kế sách và tự hài lòng với mình. Tối đến tôi nằm yên ở nhà xem ti vi với bố mẹ, xem hết thời sự đến xem phim đến mẹ tôi còn ngạc nhiên hỏi “Hôm nay không đi đâu hả con? Valentine mà ở nhà ah?” Tôi vẫn xem phim và đáp hồn nhiên “Vâng ạ”. Mẹ tôi nhìn tôi lạ lẫm(bình thường tối nào chả đi trồng cây si ngày này ở nhà thì chả lạ quá), một lúc sau mẹ tôi cũng lên phòng ngủ với bố. Tôi xem nốt phim nhìn đồng hồ đã hơn 10h tối bèn lên phòng thay quần áo chỉnh tề vuốt lại gói quà cẩn thận vào gầm cầu thang lôi ra bông hồng dấu kín đã mua từ chiều rồi rón rén lấy chìa khóa phụ mở cửa dắt con xe cào cào ra rồi nhẹ nhàng khóa cửa lại. Gió tối lạnh thốc vào người khiến tôi khẽ rung mình. Buộc gói quà cẩn thận vào xe rồi tôi đạp xe đến nhà em. Cành hồng được dắt cẩn thận trên ghi đông xe đạp. Vừa đạp xe tôi vừa cố gắng hít thở không khí cho đầu óc tĩnh tâm, tinh thần ổn định. Trên đường lác đác các đôi đang đèo nhau tận hưởng một tối valentine của mình, thi thoảng có tiếng cười chọc ghẹo nhau vọng lại khiến tôi càng cảm thấy quyết tâm hơn. 10h30 tôi có mặt ở cách cổng nhà em 30m, từ xa tôi thấy người và xe vẫn còn tấp nập lắm, hnay chắc e tiếp khách từ sáng cũng nên. Mỗi người lấy xe ra về kèm tiếng chào trong trẻo của e vọng lại thì hy vọng trong tôi lại nhỏ lại. Cho đến người cuối cùng là 11h15’ thì tôi gần như tuyệt vọng. Bao nhiêu y’ chí sức mạnh hôm qua bà chị hàng xóm tiếp cho bay đâu cả. Kế hoạch cả chiều ngồi nghĩ cũng chẳng còn nhớ nó như nào mà áp dụng. Lòng tự tin cũa tôi bị lung lay dữ dội, tôi cứ 5’ lại bước gần nhà e 1 chút, đến 11h45’ thì tôi đứng đủ gần để nghe tiếng bạn em vọng từ trong phòng qua cái bờ tường có cắm mảnh sành chi chit “Ái chà socola này ngon thế! Bóc thử gói kia đi mày!” tôi có cảm tưởng tiếng nói ấy như cả bức tưởng mảnh sành đổ sập lên người tôi. Tôi thấy đau nhói trong tim và vã mồ hôi vì run rẩy. Tôi định quay xe định lê bước ra về thì vô tình cành hồng trên ghi đông quyệt vào tay, gai nó cào nên 1 vết xước nhỏ. Cơn đau vô tình làm tôi tĩnh trí lại hơn.

Tôi nghĩ dù sao thì mình không tặng socola chỉ là cành hồng và gói quà để giúp e học tốt. Nếu em từ chối mình vẫn có thể tặng em quà để giúp e học tốt và chúc e hạnh phúc. Tôi nghe có câu nói “Hạnh phúc là thấy người mình yêu hạnh phúc” và tôi nghĩ câu này bây giờ phù hợp với tôi trong hoàn cảnh này và tôi chắc rằng câu này phải nằm trong tác phẩm A.Q chính truyện vì câu nói nó dường như để tự an ủi mình hơn là một câu nói thật lòng. Khẽ hít thật sâu nhìn đồng hồ đã 12h kém 10 tôi khẽ khàng đứng ngoài bờ rào gọi vọng vào tên em vì đã muộn rồi tôi không muốn vào. 1 câu không ai đáp, câu thứ 2 gọi to hơn 1 chút tôi nghe thấy tiếng bạn em vọng ra bảo e “hình như có ai gọi mày ngoài cửa” khi cả em và bạn em yên lặng hẳn tôi mới gọi câu thứ 3. Và giọng em trong trẻo lại vang lên “Ai đấy ạ!” tôi liền run run xưng tên tim đập thình thịch! Nghe giọng tôi xưng tên em liền đi ra chiếc dép tổ ong quẹt trên nền nhà trong tối muộn dường như là những giây đếm ngược đến phút tận thế của tôi. Em mở cổng đi ra nhìn tôi, tôi nhìn em lấp lánh dưới ánh đèn của cột điện, em đẹp quá mái tóc chả thẳng thắn buông trên bờ vai, chiếc kính cận đã bỏ ra, trông đôi mắt em hơi dại nhưng ánh lên một niềm vui, chiếc váy xanh em mặc ômg khẽ lấy bờ vai để lộ cái cổ và 1 nửa bờ vai trắng ngần. Bộ ngực em khẽ nhô lên dưới cái váy xanh ấy. Chân váy xòe ra ôm lấy quá gối chân em, nhưng vẫn đủ lộ 1 đôi chân nhỏ nhắn trắng trẻo. Nhìn em tôi thấy lòng mình phơi phới trở lại tôi liền dắt xe lại gần em. Khẽ chào em cười gượng tôi lấy bàn tay đã đầy mồ hôi lạnh run run cầm vào gói quà đưa em rồi khe khẽ nói “Anh tặng em!”. Em không nói gì cũng chẳng đưa tay ra chăm chú nhìn tôi đầy âu yếm “Sao anh đến muộn thế? Mà tặng e nhân dịp gì vậy?” Tôi cúi đầu di chân dưới đất một lúc rồi nhìn vào đôi mắt em không hiểu sinh lực và
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Đọc Truyện Ngắn Hay: Tội Lỗi - Full MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2