> > Đọc Truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full )
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện hay yêu cầu
• Đăng lúc: 02/05/2013 - 03:04
• 2129 xem - 72 [Thích]
Đọc Truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full )
02/05/2013 - 03:04  Hình ảnh Đọc Truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full ) Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Truyên Hay: Huyền thoại chuông gió 1
Huyền Thoại Chuông Gió ( Full )




Đọc truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full )




Chập 1.







*Truyện viết cũng cách đây khá lâu rồi, ngày ấy mình còn là 1 cô học

sinh thích mơ mộng, lần đầu tiên viết truyện nên không tránh khỏi có

những khuyết điểm, hy vọng mọi người không quá khắt khe với tác phẩm

được coi là đầu tay của mình.*

------ xem tiếp... ấn vào đây xem tiếp tải về máy truyện này để đọc truyện offline java.Đọc truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full )...đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....


*Dạo gần đây mình thấy có nhiều bạn mang truyện của mình sang các diễn

đàn công cộng khác, mình không cấm, cũng rất vui vì truyện của mình được

chia sẻ, nhưng hy vọng khi mang tác phẩm của mình đi đâu thì các bạn nhớ

viết rõ tên tác giả và nguồn cho mình nhé. Cảm ơn các bạn!

*



*Tác giả : Akoc Bùi*



*Nguồn : Wattpad.com

*



*Chương I : KHÚC DẠO ĐẦU.*





*1. *



* C*ái nắng gắt của buổi chiều, cái ba lô nặng cứ lọc xọc sau lưng làm

Nắng Hạ mệt như xắp đứt hơi. Sự sợ hãi, lo lắng đang bao trọn lấy tâm

trí của Nắng Hạ. Và cô chỉ biết chạy, cố gắng chạy thật nhanh lên phía

trên cao để tìm bạn, càng chạy lên cao càng không thấy, càng không thấy

càng hi vọng. Cô gần như mất hết lí trí, trong đầu chỉ vẳng lại lời

người làng nói: ”Cái đồi này có…ma!!!!!”.



Tất cả đã lục tung xung quanh đây rồi mà bóng dáng Nắng Hạ vẫn chẳng

thấy đâu. Rồi như để tự trấn an sự sợ hãi của mình, mọi người nghĩ có lẽ

Nắng Hạ không thích hái hoa cho nên đã xuống chân đồi cùng mấy bạn dưới

đó rồi. Và tất cả cùng kéo nhau xuống trại, ai cũng lo lo và thỉnh

thoảng trong đầu lại vang lên văng vẳng bên tai câu nói: “Cái ụ đất trên

đồi này có…maaaa”.



Quá mệt mỏi và gần như không thể chạy thêm được nữa, Nắng Hạ mới chịu

dừng lại, cô giật mình và sự sợ hãi giờ đây dâng lên đến tột cùng. Con

đường mà cô đã đi qua dài đến thế này ư? Không thấy hồ nước đâu cả,

không thấy cánh đồng xanh chạy dài với muôn hình muôn vẻ, cũng chẳng

thấy làng xóm yên bình và hồ nươc xanh trong bao quanh ngọn đồi này nữa.

Giờ đây chỉ có mình cô, với đồi, với gió, với cây cỏ hoa lá và tiếng đập

rộn của con tim đang hoà cùng với tiếng chim xa vọng vào vách đá. Cô

thấy mình thật nhỏ bé, nhỏ bé đến mức tưởng chừng như chẳng thể tìm ra

một thứ nào khác có thể mỏng manh hơn thế. Cô sợ tất cả: sợ ma, sợ ụ đất

trên đồi mà truyền thuyết dân làng đã kể lại, sợ cả cái vẻ tĩnh mịch và

yên lặng đến rợn người này. Và cô bật khóc. Tiếng khóc nghe đầy vội vã

và bất lực. Cô bắt đầu nghĩ đến bố mẹ và tất cả những người thân trong

gia đình của mình. Những ước mơ, những dự định cô hằng ấp ủ bao năm

trời, cô nghĩ tất cả rồi cũng tan biến, cô đã nghĩ đến cái chết. Cô nấc

lên trong tuyệt vọng. Phải làm gì tiếp theo đây khi cô đang mất hết

phương hướng? Những ngã rẽ, những lối mòn…tất cả làm cô choáng váng. Rồi

gần như vô thức, cô khuỵ ngã và lăn xuống dốc. Toàn thân cô đau ê ẩm và

cô bỏ mặc lại tất cả cho số phận. Cái chết đối với cô giờ đây cũng trở

nên thật nhẹ nhàng.



………



Từ từ mở mắt, cảnh vật vẫn như cũ, Nắng Hạ khó nhọc nhấc cánh tay của

mình lên và khẽ cấu vào má mình.



Đau?



Có nghĩa là cô chưa chết sao? Có nghĩa là cuộc đời của cô không chỉ mãi

mãi dừng lại ở tuổi 18 đầy mơ mộng này sao?



Phải cố gắng lắm Nắng Hạ mới có thể đứng lên được. Cô khẽ nhăn trán vì

những vết thương đang đau nhói ê ẩm.





Sững lại vài giây.



Nắng Hạ tái mặt.



Cô đang đứng ở đâu đây? – Một ụ đất ư? Tại sao lại là một ụ đất mà

không phải là một nơi nào khác? Tại sao lại là nơi này – nơi mà cô không

muốn tới hay đúng hơn là cô không dám tới?



Quá sợ hãi, Nắng Hạ ngất lịm đi chẳng kịp nghĩ được thêm gì nữa.



Giờ đây, cô nằm im, nhẹ nhàng như người ta đi vào giấc ngủ.



****************



Tin Nắng Hạ mất tích trên quả đồi bí ẩn làm cho mọi người hoang mang và

lo sợ. Có hàng trăm giả thuyết được đưa ra với đủ mọi trí tưởng tượng.

Người ta cho rằng Nắng Hạ bị ma dẫn rồi văng xuống thung lũng huyền bí

sau đồi. Đúng một tuần trôi qua, gần như mọi người đã lật tung cả ngọn

đồi lên nhưng vẫn không tìm thấy một dấu vết gì của Nắng Hạ để lại cả.

Vẫn chỉ là một con số không cùng sự thất vọng và hụt hẫng bao trùm lấy

tất cả. Chẳng một ai dám đến gần ụ đất ấy, người ta chỉ dám đứng cách xa

nó vì từ đó cũng chỉ thấy một nấm đất tròn xoe cỏ mọc xanh rì mà thôi.



Nắng Hạ mất tích một cách bí ẩn, không một lời trăn trối dặn dò làm tất

cả mọi người đau khổ. Trong lớp của Nắng Hạ ai cũng ăn năn, hối hận và

ray rứt. Giá như không đi chơi thì có lẽ Nắng Hạ sẽ chẳng có chuyện gì,

giá mà mọi người không mải đi hái hoa, giá mà…



Từ sau khi Nắng Hạ đột ngột mất tích, ngọn đồi không một ai dám đến. Và

quả đồi càng trở nên bí hiểm hơn. Nó trở nên cô quạnh, trống vắng giữa

hồ nước xanh trong.



Sự thật là Nắng Hạ đã đi đâu? Ụ đất trên đồi có nguy hiểm như mọi người

đồn đại? Và cả những câu chuyện mà dân làng đã truyền miệng qua bao thế

hệ có đúng hay không?



Tất cả còn đó một dấu chấm hỏi bí ẩn khó giải đáp



****************



Nắng Hạ bắt đầu cảm thấy mơ hồ. Cô không thể mở đôi mắt ra được, cũng

chẳng tỉnh táo thực sự. Hình như là cô đang mơ?



Toàn thân Nắng Hạ như được một bàn tay nào đó chạm vào và đang mơn trớn

vuốt ve nhẹ nhàng tạo cho cô có một cảm giác dễ chịu lắm.



Cô thấy trong miệng chua chua, đăng đắng và còn lờ lợ nữa. Hình như là

cô đang ngậm một thứ lá gì đó ghê ghê.



Rồi cô lại chìm vào trong một khoảng đen như vô tận, không biết gì,

không nghĩ được gì cả. Đầu cô đã hoàn toàn trống rỗng.



…..



Cho đến khi cô tỉnh hẳn.



Cô vội đưa tay lên che đi thứ ánh sáng chói lọi và từ từ mở mắt.



Ngồi dậy và nhìn xung quanh, Nắng Hạ ngạc nhiên khi đây là một căn

phòng lớn và rất đẹp, làm chủ yếu bằng loại đá nhẵn mịn mát mẻ. Có cả

một hồ nước ở giữa, cả những dây leo bên cạnh sát vách tường bên trái

của cô ngồi nữa, những dây leo đủ màu sắc và có phần hơi kì quái. Bên

phải cô ngồi là một vườn hoa đương khoe sắc đẹp lung linh huyền ảo. Cô

toan đứng lên thì bất chợt nhìn xuống bộ váy mà cô đang mặc, một bộ váy

thật lạ : chiếc váy dài đến mắt cá, chiếc áo kín mít với chiếc tay dài

và cái cổ cao, tất cả đều một màu đen cổ kính và trang nghiêm. Thế nhưng

không hiểu nó lạ ở điểm gì nên cô tiếp tục bước tiếp đến vườn hoa như

đang căng trào sức sống cố gắng khoe sắc để mời chào tất cả. Nắng Hạ

phân vân, lại thấy có gì đó không ổn, cô trở về giường ngồi im lặng.

Trong cô giờ đây trống rỗng. Cô không thể nhớ ra chuyện gì cả. Cô là ai?

Đây là đâu? Trước đây cô như thế nào? Tại sao cô lại ngồi trong một căn

phòng bị đóng chặt cửa và không có một ai thế này? Cô nhăn mặt và đăm

chiêu suy nghĩ. Càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Dường như cô vừa bị tẩy

não tất cả, những kí ức trước đây đã trở thành con số không. Cô không

thể nhớ được điều gì cả.



Cánh cửa chợt mở tung và có một người đàn ông bị đẩy vào, sau đó cánh

cửa lại trở về trang thái ban đầu của nó – không một vật gì có thể đi

vào bên trong căn phòng. Nắng Hạ giật mình nhìn anh ta chằm chằm, anh ta

cũng quay ra nhìn cô. Đột nhiên anh ta quát lớn :



-



Nhìn cái gì mà nhìn? Cút khỏi giường của tôi mau!



Nắng Hạ quá bất ngờ, còn chưa kịp phản ứng gì thì anh ta đã tiến tới

lôi giật cô ra khỏi chiếc giường mà cô đang ngồi – một hành động hết sức

thô bạo và không một chút thương tiếc. Rồi anh ta nằm đó mằc kệ cho Nắng

Hạ vẫn đang đứng ngây người không hiểu gì. Sau một lúc suy nghĩ cô mới

lấy hết can đảm tiến lại gần, cất lời hết sức rụt rè:



- Anh…



Còn chưa kịp nói lời thứ hai, anh ta đã quay ra hắt cái nhìn nảy lửa

vào Nắng Hạ, ánh mắt anh ta nhìn cô như đang nhìn kẻ thù. Càng chẳng

hiểu được gì hơn, cô tiếp tục trong sợ sệt :



- Anh có thể cho tôi biết chuyện gì đang xảy ra không?



Anh ta vẫn nằm im, không động đậy, không trả lời. Nắng Hạ giữ nguyên tư

thế và lặng lẽ quan sát anh ta. Anh ta cao to, mái tóc anh ta màu đen

cắt ngắn gọn gàng và chẳng lấy gì làm đặc biệt. Một tay anh ta vắt lên

trán, nhìn thoáng thấy khuôn mặt đẹp thanh tú cùng một đôi môi đỏ trên

làn da trắng hồng khoẻ khoắn. Nói tóm lại thì ngoại hình anh ta trông

cũng ổn đấy chứ, sao tính cách lại có phần kì quặc và quái gở thế? Trước

hết là thô bạo, sau đó là bất lịch sự, cuối cùng là khinh người như cỏ rác.



Bất chợt anh ta ngối bật dậy, nhìn như xuyên thấu vào mặt Nắng Hạ rồi

cụp hàng mi dài xuống nhanh chóng. Hai tay anh ta chống xuống giường,

một chân duỗi thẳng, chân kia co lên, anh ta nói mà không thèm nhìn vào

người đối diện:



- Cô…có đúng là không biết gì thật hả?



Nắng Hạ gật đầu, anh ta tiếp tục:







- Cô có biết tại sao tôi và cô lại phải ở trong một căn phòng đóng kín

cửa thế này không?



Nắng Hạ lắc đầu, tiếp tục giữ khoảng cách làm anh ta khó chịu. Anh ta

gằn nhẹ nhưng trong giọng nói chứa đầy thù hằn :



- Này! Cô không mở miệng mà trả lời được hả? Bất lịch sự! Đúng là

đồ…Anh ta bỏ ngỏ câu nói.



Nắng Hạ chẳng nói gì, cô cúi mặt vô cảm và thầm nghĩ : “Ai mới là kẻ

bất lịch sự chứ?” Hình như đoán được Nắng Hạ đang nghĩ gì, anh ta nổi

đoá lên:



- Cô chỉ việc nghe mọi chuyện tôi giải thích, nghe xong thì biến đi chỗ

khác cho tôi ngủ, đừng có đứng mà nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt

sống người ta như thế.



Ngừng một lát, anh ta tiếp tục:



- Cô được bố mẹ tôi đưa về, sau một tuần được làm sạch sẽ thân thể để

giải độc và ngậm lá chen thì cô trở nên như thế này: ngu đần không biết

gì hết. Loại lá này khiến cho người ăn phải sẽ mất hết trí nhớ nhưng bố

mẹ tôi không tàn nhẫn như thế, chỉ cho cô ngậm thôi. Cô sẽ chỉ quên mọi

chuyện trong vòng một ngày, tức là sau một ngày từ lúc cô tỉnh dậy, cô

sẽ nhớ lại mọi chuyện. Song loài lá này có tác dụng phụ, dù cô có nhớ

lại thì cô cũng không có cảm xúc gì với quá khứ của cô cả. Cũng tốt,

điều đó làm cho cô không lùng lộn lên, kêu khóc ỏm tỏi làm đảo lộn hết

mọi thứ trong đây. Ngày đầu tiên này cũng là ngày đầu tiên mà tôi và cô

chính thức làm quen nhau. Tôi không hề muốn nhưng vì bố mẹ bắt ép nên

đành chịu. Hư.



Anh ta cười đầy mai mỉa:



- Chỉ cần nhìn thấy cô là tôi đã muốn ói rồi còn nói đến chuyện làm quen

gì nữa chứ? Nhưng dù có chuyện gì đi nữa thì tôi và cô vẫn phải ở trong

đây mười ngày, đó là mười ngày để làm quen của tôi và cô. Tôi sẽ cố gắng

chịu đựng, còn cô, tôi cấm cô không được bén bảng đến chiếc giường này

của tôi, chỗ của cô là ở bên kia.



Anh ta chỉ về phía tay trái mình – nơi có một chiếc giường nhỏ gần kề:



- Cô nghe rõ rồi đấy. Giờ thì đi đi!



Nói rồi anh ta nằm xuống, không biết có ngủ thật không nhưng thấy anh

ta im lặng từ đó.



Nắng Hạ loay hoay mãi bên chiếc giường này suy nghĩ mọi chuyện anh ta

vừa nói. Cô chẳng hiểu gì cả, nhưng lại không dám hỏi anh ta vì sợ anh

ta sẽ lại quát mình vô cớ như khi nãy. Cô mong cho chóng qua ngày hôm

nay để ngày mai cô có thể nhớ lại quá khứ và hiểu ra được rốt cuộc đã có

chuyện gì xảy ra với cô?



Cô ngồi im sát vách tường bằng đá suy nghĩ, nghĩ mãi cuối cùng gục ngủ

trên đôi tay của mình lúc nào.



***************



Thứ ánh sáng chói lọi ấy làm đôi mắt của Nắng Hạ không hề dễ chịu chút

nào, cô khẽ đưa tay lên che mắt và dụi dụi cho tỉnh ngủ. Ôi! Lưng cô đau

quá, cả cái cổ nữa. Có lẽ tại tối qua cô ngủ ngồi đấy mà. Tiếng quẫy

nước đâu đó vang lên, cô giật mình và đưa mắt về phía hồ. Có người đang

bơi dưới đó.



Đúng rồi, là anh ta. Thật vô duyên, anh ta cởi trần và chỉ mặc một cái

quần cộc. Lúc này trông anh ta thực sự cao lớn và đẹp. Nhưng những điều

đó không làm cho cô thấy hứng thú, trong đầu cô đang có một sự lộn xộn

khó hiểu. Những hình ảnh cứ chập chờn không rõ. Cô hướng đôi mắt vào

trong hồ nhưng lại nhìn vô định vào trong không trung. Vừa suy nghĩ vừa

nhăn trán, cô đang cố gắng để nhớ ra một điều gì đó. Ánh nắng chói quá

làm cô phải nheo mắt lại. Ánh nắng như một gợi ý làm cho cô khẽ mỉm

cười. Có lẽ cô đã nhớ ra cái tên quen thuộc của mình rồi thì phải. Cô

lại mỉm cười, đúng lúc anh ta quay lên, nhìn thấy như thế, anh ta ngỡ cô

đang cười với mình. Anh ta cười khẩy bí ẩn và quay lại bơi tiếp. Về phần

Nắng Hạ, cô đâu biết điều ấy vì cô đâu có để ý đến anh ta chứ, làm sao

cô lại đi cười với một tên “dở hơi” như anh ta được?



Nắng Hạ bắt đầu nhớ lại mọi chuyện, và cô hạnh phúc khi nhận ra quá khứ

của cô là những kỉ niệm thật đẹp và đáng nhớ.



Đang miên man với dòng suy nghĩ của riêng mình thì cô chợt giật mình vì

có tiếng quát lớn ngay bên tai:



- Cô đang làm cái trò gì vậy? Điên à mà ngồi cười một mình hả?



Nắng Hạ quay lên nhìn anh ta rồi lại cúi xuống trầm ngâm. Cô đã nhớ lại

tất cả mọi chuyện!



- Cô có nghe thấy tôi nói gì không vậy? Điếc à? Anh ta quát lên làm cô

giật mình thêm lần nữa. Ngước lên nhìn anh ta cô hỏi ngây ngô:



- Anh vừa nói gì cơ?



- Từ nãy tới giờ cô làm gì? Anh ta hất hất mặt như thách thức.



- Tôi ngồi đây không thôi. Nắng Hạ nói không còn cái vẻ rụt rè, sợ sệt

của ngày hôm qua nữa, đơn giản vì cô đã tìm lại được chính con người của

mình – một Nắng Hạ đầy cá tính và bản lĩnh.



Câu trả lời này làm anh ta thấy khó chịu:



- Tôi có mắt, tôi nhìn thấy cô ngồi đây rồi. Ý tôi muốn hỏi cô đang

nhìn gì?



- Chẳng nhìn gì cả, chỉ là tôi đang nhớ lại một số chuyện thôi.

Huyền thoại chuông gió 2
Huyền Thoại Chuông Gió ( Full )



Chập 2.





*Chương hai : Những mảng màu yêu thương !!!*



Nhận lời làm người yêu của Huy Linh, Nắng Hạ phải cùng với anh ra mắt

rất nhiều người. Công việc đầu tiên mà hai người phải làm đó là ra mắt

nội của anh trong bữa ăn gia đình.



Nắng Hạ đang trong phòng tắm thay đồ, Huy Linh đứng ngoài trêu trọc :



- Này! Em đi ăn cơm với người trong gia đình tôi chứ có phải ai xa lạ

đâu mà chuẩn bị ghê thế hả?



Nắng Hạ chỉ im lặng, một lúc lâu sau cô mới chịu bước ra. Huy Linh mắng

yêu Nắng Hạ :



- Hai phút của con gái là như thế này đây sao?



Nắng Hạ chỉ cười, cô đưa tay vuốt gọn hai bím tóc ra trước. Bộ váy nhỏ

nhỏ xinh xinh có cái nơ thắt ngang lưng làm cho cô nhìn đáng yêu như búp

bê vậy.



Huy Linh lén nhìn Nắng Hạ rồi nói nhanh như sợ cô cướp mất lời :



- Dễ thương thì có đấy nhưng tôi đảm bảo em sẽ bị nội trách mắng.



- Sao vậy?



- Nội là người khó tính và khắt khe lắm. Đi ăn cơm cùng nội, nói chuyện

cùng nội, ai cũng phải mặc bộ lễ phục truyền thống, phải nghe lời nội

nói, phải ngoan ngoãn lễ phép. Nội rất coi trọng lễ giáo phong kiến ngày

xưa, cho nên phụ nữ thời nay thường hay bị nội phê phán cách ăn mặc và

cách đi đứng, đến mẹ tôi cũng phải làm theo mọi lời nội nói đấy.



- Mặc kệ nội anh thôi. Tôi thì không thể nghe mọi lời mà nội anh nói

được, tôi cũng có suy nghĩ, có cuộc sống riênng của tôi chứ. Nội

anh…vô lí lắm.



Huy Linh thở dài chịu thua :



- Lần đầu tiên trong đời tôi gặp thêm được một người ngang bướng, cố

chấp giống nội tôi đấy. Em mà cho đi nói chuyện với nội thể nào chẳng

cãi nhau to. Không một ai chịu nghe lời người khác gì cả.



Nắng Hạ toan gân cổ lên cãi lại anh thì có tiếng gõ cửa vang lên, Hương

Lan được bà chủ giao cho trọng trách tới đây để thong báo với Huy Linh

rằng nội anh đang trên đường đến phòng ăn rồi. Dù không phải một phép

tắc hay một quy định đặt ra nhưng đã trở thành thông lệ, bao giờ mọi

người cũng phải có mặt ở phòng ăn trước khi nội đến. Nếu ai mà có đến

sau thì chắc chắn sẽ bị nội trách phạt. Nội không quen cảm phải chờ đợi

người khác bao giờ, chỉ có người khác chờ đợi nội là điều hiển nhiên thôi.



Nắng Hạ mỉm cười đầy ẩn ý, cô quay sang Huy Linh lém lỉnh :



- Sắp được gặp nội của Huy Linh rồi!!



Cô nói với Hương Lan :



- Em đi trước đi, tôi với Huy Linh sẽ đi ngay.



Cử chỉ thân mật vừa rồi của Nắng Hạ đã khiến cho cả Huy Linh và Hương

Lan bất ngờ. Nắng Hạ thân thiện và không câu nệ, không hách dịch với ai

bao giờ cả. Cô không phân biệt cao sang thấp hèn, không phân biệt chủ tớ

mà còn đối xử rất tốt với họ nữa, điều này càng làm cho Huy Linh thêm

yêu mến cô hơn, quý trọng cô hơn.



Đã môt lúc trôi qua, Huy Linh sốt ruột đi vào trong phòng bếp, anh giật

mình khi nhìn thấy Nắng Hạ đang ngồi ung dung trong bếp gọt xoài xanh.

Cô đang làm món khoái khẩu của mình.



Huy Linh có ý nhắc nhở :



- Em không nghe thấy là nội đang trên đường đến phòng ăn rồi sao mà còn

ngồi đây thế này?



Nắng Hạ thản nhiên đáp :



- Tôi nghe thấy rồi mà.



- Sao em vẫn còn ngồi đây làm những chuyện này được chứ? Em làm chúng ta

muộn mất rồi, tôi nghĩ em bận chuyện gì cơ. Giờ này thì nội đã đến phòng

ăn trước chúng ta.



- Càng tốt! Tôi đang làm món xoài dầm, có lẽ tẹo bữa sẽ không được ăn no

đâu.



Huy Linh nghiêm mặt trước thái độ thờ ơ dửng dưng của Nắng Hạ, anh nhấn

mạnh lại cho cô hiểu rõ :



- Em đang làm sao đấy Nắng Hạ? Tất cả mọi người đều sợ uy quyền của nội

thì em lại như đang thách thức với nội vậy. Rồi em sẽ phải ân hận đây

Nắng Hạ, cứ kiểu ngang ngạnh này thì em sẽ không sống yên được với nội đâu.



- Kệ tôi! Nội anh có ghét thì ghét tôi chứ có ghét lây sang anh đâu mà

anh lo. Nắng Hạ gân cổ bảo vệ ý kiến của mình.



- Em quá đáng lắm, tôi lo cho em nên mới nói thế chứ tôi thì lo gì chứ.

Lần đầu tiên tôi đưa em ra mắt nội, tôi muốn mọi điều được tốt đẹp hơn

thôi….



- Xong! Đi thôi. Nắng Hạ để dao xuống bàn, cô đứng lên đi ra cửa, vẫn

bình tĩnh lạ thường.



Huy Linh im lặng đi bên Nắng Hạ, anh thấy giận Nắng Hạ. Sao cô lại có

thể như thế được chứ?



- Anh sao thế? Giận tôi à?



Huy Linh không nói gì, cô tiếp tục :



- Anh có biết vì sao tôi lại cố tình làm như thế không?



Huy Linh vẫn im lặng, có lẽ anh giận Nắng Hạ thật. Nắng Hạ nhẹ hang

giải thích :



- Tôi mong nội Huy Linh sẽ ghét bỏ tôi. Tôi sợ. Bố mẹ Huy Linh tốt với

tôi như thế, nếu bây giờ mà nội của anh mà yêu quý tôi nữa thì tôi khó

lòng mà có thể rời khỏi đây được.



Huy Linh lúc này mới cất lời, giọng anh dịu dàng :



- Nắng Hạ ngốc! Bố mẹ tôi đã hứa là sẽ đồng ý cho em quay lại nếu em

muốn mà.



- Nhưng tôi vẫn thấy lo. Nếu chẳng may bố mẹ anh có muốn giữ tôi ở lại

thì đã có nội anh phản đối. – Nắng Hạ ngốc quá! Em phải tin lời của bố

mẹ tôi chứ. Tôi cứ nghĩ em đang cố tình trêu tức nội vì cái tính ngang

bướng của em.



- Tin nhưng…Ơ..Chân Huy Linh sao thế này? Nắng Hạ chỉ tay vào chân Huy

Linh vì thấy anh đi lặc lè không tự nhiên.



- Có người làm chân tôi thế này mà lại quên đấy. Vô tâm thật đấy!



- Ơ hơ…Anh đau thật à? Chẳng lẽ tôi lại giả bộ sao? Cả người em nặng

đến thế này đè lên đôi bàn chân nhỏ nhắn của tôi, không bị đau mới lạ đấy.



- Tại anh chứ. Hư, giờ còn trách ai được. Nắng Hạ không chịu thua Huy

Linh một lời nào, cô quay đi ương bướng, nhìn những cử chỉ nửa trẻ con

nửa ngây ngô này của Nắng Hạ mà anh thấy yêu cô quá.



Huy Linh nín thở kéo Nắng Hạ đến đứng sát cạnh mình và cúi chào mọi

người lễ phép :



- Con chào nội, con chào bố mẹ.



Nắng Hạ đưa mắt quanh tìm nội Huy Linh, bà đang ngồi trên ghế cùng một

bộ mặt lạnh lùng, khó đăm đăm, khuôn mặt đanh thép mà khi nhìn vào đó,

Nắng Hạ nghĩ niềm vui, hạnh phúc chắc chưa khi nào xuất hiện trên đó cả.

Nắng Hạ cũng khẽ cúi người :


Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Đọc Truyện Huyền Thoại Chuông Gió (Truyện Full ) MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2