> > Đọc Truyện Hay, Tội Lỗi
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 11/04/2013 - 18:31
• 1818 xem - 71 [Thích]
Đọc Truyện Hay, Tội Lỗi
11/04/2013 - 18:31  Hình ảnh Đọc Truyện Hay, Tội Lỗi Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Tác Giả:langtuccodoc-Nguồn:ST-Chương 1: Mở Đầu

Lời tựa: Tôi không biết những dòng tôi viết dưới đây gọi là gì? Chẳng phải tác phẩm văn học, chẳng phải truyện ngắn, hồi kí cũng không vì tôi chưa bao giờ và sẽ chẳng bao giờ là một nhà văn để có thể viết được như thế. Tôi chỉ coi đây là những dòng viết về trải nghiệm bản thân, về những gì đã xảy ra với tôi. Tôi cũng chỉ biết mô tả một cách chân thực nhất. Tùy vào cảm nhận của từng người để có thể đánh gía tôi và những dòng chữ này. Có thể các bạn sẽ hận tôi, căm ghét tôi, muốn đánh tôi như bao nhiêu người khác muốn khi đọc những dòng này. Tôi cũng không buồn lòng vì điều đấy, tôi là cái xấu là điểm đen trong cái xã hội có nhiều mảng sáng và tối khác nhau. Các bạn lên án tôi có nghĩa là lên ái cái xấu, cái độc ác, lên án cái dục vọng điên cuồng. Tôi không có bài học nào dạy các bạn cả vì tôi không có tư cách dạy dỗ ai từ lâu lắm rồi chỉ có một điều nhắn nhủ là luật Nhân và Quả ở cuộc sống này không bao giờ sai. Các bạn hãy đọc các bạn sẽ hiểu. Khi các bạn đọc những dòng chữ này các bạn hãy nhiệt tình thể hiện cảm xúc của mình bằng những câu comment vào blog của tôi, dù nó là xỉ vả tôi cũng rất trân trọng và tôi muốn có lời:Xin cám ơn! Xin lỗi! Xin tha thứ! Của kẻ lãng tử này. Sinh ra và lớn lên ở một vùng quê mà đa phần là những cánh đồng thẳng cánh cò bay, nơi mà người ta chỉ thấy trâu bò nhiều hơn xe đạp xe máy. Ngày tôi sinh ra nghe bảo ông nội tổ chức ăn mừng to lắm mặc dù vẫn còn là thời bao cấp tem phiếu. Ngày sinh được tôi mẹ đã khóc hết nước mắt vì mừng, vì cuối cùng sau bao tháng năm chùa chiền cầu tự cũng đẻ được thằng con trai tránh được cái nhìn đầy ác cảm của bà nội vì “không biết đẻ”. Tôi đã trở thành cháu đích tôn của cái dòng họ lớn nhất nhì cái làng này trong niềm vui không kể xiết của ông bà nội của sự kỳ vọng vô bờ bến của bố mẹ. Đẻ được tôi bố mẹ tôi lao vào phấn đấu trong công việc để mong sau này tương lai tôi tươi sáng hơn, để tôi có điều kiện học tập làm rạng ranh cho dòng họ hơn. Những nỗ lực không ngừng nghỉ của bố mẹ tôi trong công việc đã được đền đáp. Nhà tôi đã chuyển ra tỉnh sinh sống từ khi tôi lên 5. Các năm cấp 1,2 tôi được học ở trên tỉnh rồi năm cấp 3 cả nhà chuyển ra hà nội với một ngôi nhà 3 tầng rộng gần 100m2 đầy đủ tiện nghi. Phòng tôi được trang bị đầy đủ từ máy tính, dàn đĩa, điều hòa chỉ có tivi là bị cắt vì sợ tôi không tập trung học hành. Nhìn vào cuộc sống của tôi mọi người bên ngòai thường coi tôi như một anh chàng công tử bột sống trong nhung lụa và được chiều chuộng hết mực, muốn gì là được, cần gì là có, yêu sách gì cũng đáp ứng. Nhưng không phải vậy, tôi có một cách giáo dục khác hẳn so với đám trẻ em cùng xóm khác. Đó là sự giáo dục trong roi vọt của người bố gia trưởng nóng tính và chắc là chẳng bao giờ có chuyện tâm sự nói chuyện với con. Đó là sự yêu thương chiều chuộng ngấm ngầm từ một người mẹ thương con nhưng cũng rất sợ chồng. Bố tôi có một nguyên tắc trong dạy bảo khá là cứng rắn mắng, chửi và đánh lúc nào cũng là như thế. Điểm kém: ăn đòn, Đi học la cà: ăn đòn, Về muộn: ăn đòn, Chơi điện tử: cũng ăn đòn nốt và hàng trăm lí do trời ơi khác để tôi chịu roi vọt không thương tiếc. Bố tôi sẵn sàng lột hết quần áo tôi để vừa đuổi vừa đánh từ đầu xóm đến cuối xóm, có thể bỏ ra cả tiếng để xỉ vả không tiếc lời mặc dù những lúc như thế tôi nghĩ chỉ cần ngồi lại phân tích phải trái có thể tôi sẽ hiểu. Với kiểu dạy bảo như thế tôi làm mọi việc đều khá là chống đối, học thật tốt chỉ vì sợ ăn đòn, chỉ ru rú trong nhà cũng chỉ vì sợ ăn đòn, tôi cũng ít dám nói chuyện với bố vì sợ nói cái gì không phải là hậu quả sẽ thê thảm. Mọi việc cứ như thế cho đến khi tôi đỗ đại học, ngày đấy được phép thi 3 trường của cùng một khối cũng được nhưng tôi chỉ đăng kí thi hai trường và đỗ cả hai. Nói thật đỗ đại học mà tôi chỉ nhìn phản ứng của bố tôi xem bố tôi vui hay buồn. Và khi bố tôi phấn khởi thông báo là tôi đỗ và tỏ ra cực kỳ hãnh diện thì tôi thở phào nhẹ nhõm cứ như sự phấn khởi của bố tôi mới là ngôi trường tôi thi vào. Có lẽ sự phấn khởi ấy đã làm bố tôi thả lỏng tôi hơn, tôi được tự do hơn thoải mái hơn so với cái chế độ kèm cặp trước đây. Tôi như được thả vào một thế giới khác, đầy háo hức khám phá, muốn được thóa chỉ tung vầy. Học ở đại học không có chế độ họp phụ huynh, không có thời khóa biểu được gửi đến bố mẹ, không có điện thoại cho thầy cô chủ nhiệm được vì trường tôi thầy(cô) chủ nhiệm một lúc đến cả đống lớp và cả năm có khi chẳng gặp bao giờ. Và nói thật đến giờ này tôi cũng chẳng biết ai là chủ nhiệm lớp đại học của mình chứ nói gì đến bố tôi. Hai năm đầu tôi trôi đi khá yên ả, tôi học vẫn tốt, chỉ có điều đã biết thêm nhiều khía cạnh khác của cuộc sống, tôi đã bập bõm chơi game những trò chơi như đế chế - half life cuốn hút tôi lúc nào không hay. Chúng tôi trong lớp có một đội thường đi với nhau như thế, may là các thành phần trong đội khá là ngoan có cả thằng lớp trưởng nên quy củ giờ chơi cũng hạn chế không gây nghiện như các nhóm khác phải bỏ học mà chơi. Tôi cũng tham gia đội bóng của lớp, nhờ có sự quen biết của bố tôi kiếm được một sân miễn phí khá đẹp cho cả lớp lúc nào đá cũng được khiến cả đội sướng rơn và cho tôi cái chức danh đội trưởng. Vì đá không khéo chỉ biết lăn xả chặn bóng nên tôi chỉ đá vị trí hậu vệ tuy nhiên vị trí này cũng khá là thành công với tôi bởi lối chơi lì lợm do những trận đòn của bố từ bé đào tạo khiến nhiều tiền đạo đối phương phải chùn chân. Không phải mọi thứ tôi khám phá đều là cái tốt nó cũng bắt đầu xuất hiện những cái xấu khi bạn bè truyền tay cho tôi tập truyện photo chữ nhỏ li ti phải căng mắt ra mới đọc được. Những dòng chữ kể về truyện trai gái, những điều phòng the vô cùng mới lạ và hấp dẫn tôi đến không ngờ. Tôi có thể trốn ngồi trong phòng mình ôm nó đọc đi đọc lại cả ngày không biết chán. Người tôi cứ nóng ra theo từng dòng chữ, cổ họng khô khan phải nuốt nước bọt liên tục, và kết thúc truyện tôi hay đóng cửa vào nhà vệ sinh để tự thỏa mãn cho chính bản thân mình. Những mẩu truyện như thế khiến tôi bắt đầu để ‎ y’ đến con gái nhiều hơn, không phải là nhìn ngắm thông thường mà nhìn với đôi mắt đầy nhục dục, luôn xóay vào những điểm nhạy cảm trên cơ thể người khác giới mà tưởng tượng ra đủ các thứ điên khùng như những câu truyện tôi được đọc. Có lẽ những điều đấy nó đã khơi dậy ham muốn dần trong 1 thằng con trai suốt những năm học phổ thông chỉ biết đến đèn sách và roi vọt. Nó như một cái gì đấy bị cấm đóan nhưng dễ gây nghiện. Thông thường những ngày hè va tết tôi hay bị bố tôi bắt về quê để chơi với ông nội cho ông đỡ nhớ cháu và cũng để giúp tôi tránh xa việc chơi bời giữa ngày hè do không ai quản thúc. Vốn quen với việc này nên tôi cũng không phản đối gì cứ hè hay tết là tôi lên đường về quê, nơi những cánh đồng vàng óng trài dài đến tận đường chân trời. Những chú trâu bò đi dọc đường làng trải đầy rơm rạ. Câu chuyện bắt đầu vào một ngày tết cả nhà tôi về để làm lễ thượng thọ cho ông nội Chương 2 Mồng 4 tết! Ngày thượng thọ của ông nội mừng ông 85 tuổi. Sáng sớm tôi đã thấy ông dậy sớm chải chuốt gọn gàng chọn một bộ cánh đẹp nhất, đang đứng trước gương soi ngắm thì bố tôi mang ra 1 bộ comlê bảo ông phải mặc cái này mới oách, cả làng này mấy người có bộ áo như này đâu, ông cau mặt “Dễ mày tưởng tao không sắm được hay sao mà phải nhờ mày”. Tôi sợ cãi nhau nên vội chạy ra níu ông bảo “Ông ơi bộ này con phải đập lợn đất ra mua đấy” coi như là quà của con ông nhé!. Ông nhìn một lúc rồi cười xòa xoa đầu tôi “Cha bố anh! Rồi tôi mặc” ông diện vào mọi người chạy xúm vào khen làm ông cười móm mém nhưng vẫn rạng rỡ lắm. Sau đấy ông bà và bố tôi lên chùa để làm lễ gì đấy rồi sẽ về làm thượng thọ, thợ đến bắc rạp từ tối qua vẫn đang hòan thiện nốt khoản phông bạt, vài a nhạc công được mời đến đang lắp loa phóng thanh(không phải loa thùng), dạo vài nốt trên cái phím đàn ocrgan cũ mèm để chuẩn bị đón khách. Phải nói là bố tôi cho làm rất to và khách cũng đến đông vì bố tôi cũng là 1 quan chức có tiếng trên HN như ở quê gọi là làm quan trên tỉnh. Người ra vào tấp nập mấy đứa e đứa cháu và các chị họ và các bà cô bà thím lăng xăng dưới bếp với trên nhà chuẩn bị cỗ, tiếng lợn kêu khi chọc tiết, tiếng gà quác quác, tiếng người sai nhau, rồi quát tháo đủ cả tạo nên sự rộn rang còn hơn cả những buổi cắm trại mà tôi từng đi với lớp. Ngồi không chẳng có việc gì tôi cũng lắng xăng chạy ra kéo bạt với cắt chữ dán phông màn cho buổi lễ. Đang giữ thang cho mấy thằng trai làng để chúng nó cột nốt rạp thì bống thấy đám con trai đang ngồi nghỉ uống nước ở đấy xôn xao, và nhao nhao lên bàn tán “Con bé nào kia nhỉ? Người đâu mà xinh thế chắc cũng ở phố về”, “Đâu đâu”, “Ăn mặc thế không phải làng mình rồi, chắc ở trên tỉnh”, “Chắc cũng là con cháu nhà ông G(tên ông nội tôi)”, “Trông sành điệu và ngon mắt thế”…. Rồi bọn nó nháo nhào hỏi tôi là ai đấy tôi nghe câu được câu chăng nên hỏi chúng nó “ bọn mày bảo ai”. Một bày tay gân guốc lem nhem đầy dầu mỡ chỉ ra hướng cổng vào. Có 3,4 người đang đi vào vừa đi vừa chào hỏi mọi người xung quanh nổi bật giữa đấy là 1 cô bé tóc búi đuôi gà, mặc váy dạ, chân đi boot(loại mang về từ nga thì phải), dáng người cao phải 1m65 là ít, da trắng như trứng gà bóc, khuôn mặt trái xoan đẹp tuyệt, lông mày cắt tỉa gọn gàng, hai hang mi cong vút, đôi mắt sáng lấp lánh, nó mặc một cái áo len bó sát người bên ngòai là cái áo khoác, chiếc áo len ôm lấy bộ ngực căng tròn và thật sự là khá to, bờ eo thì lại rất thon co lại theo chiếc áo len. Nó đeo 1 cái walkman có khi còn mới hơn cái của tôi, khi nó nhoẻn miệng cười chào ai thì hai hàm răng trắng bóc đều tăm tắp, tiếng nói nó nhỏ nhẹ và trong trẻo đến không ngờ. Chiếc váy chỉ dài đến đàu gối mỗi bước đi của nó lại tung lên một chút lộ ra 2 cặp giò dài mien man và thấp thóang lộ ra giữa khoảng tất chân(dài đến đầu gối) và váy nó là một làn da trắng hồng. Tôi thừ người ra gần 2’ mới có người lay hỏi, “sao! Biết nó là ai ko”. Nói thật là họ hang nhà tôi đông kinh lên được người lớn tôi còn chả rõ nữa là trẻ con. Tôi lắc đầu rồi bảo “ chịu, chưa gặp bao giờ”. Cả bọn ngao ngán bàn tán 1 lúc rồi thì ông chú tôi sang quát tháo bảo làm nhanh lên sắp lễ xong ở chùa về rồi đấy. Cả bọn bèn thôi ko bàn tán gì chăm chú làm nốt. Riêng tôi đi xuống thềm cố gắng tìm xem con bé đấy đâu thấy nó đã đi vào nhà ngồi với mẹ tôi rồi, tôi bèn kéo con bé cháu gái vừa bê nồi xôi xuống bếp gọi lại hỏi: “Đứa nào trong nhà thế? Sao cậu chưa gặp nó bao giờ” Nó ngó theo tay tôi chỉ rồi cười nói “Ah chị Lan đấy mà! Chị ấy là con của bá H! mà cậu với bá H là chị e họ xa vì chị gái cụ(tức ông nội tôi) là bà nội của bá H” tôi à ra vỡ lẽ thì con bé cháu lại thêm 1 câu “ Chị ấy xinh nhỉ cậu nhỉ? Chị ấy học trên tỉnh nên chả mấy khi về đây đâu! Nghe đâu chị ấy đọat giải học sinh thanh lịch của trường năm vừa rồi đấy! Mà năm nay chị ấy thi đại học thì kiểu gì cậu chẳng gặp trên HN” nói xong nó cũng chạy biến vì mẹ nó gọi ầm lên dưới bếp Tôi vội vào nhà thay bộ quần áo xịt lại ít keo bọt không quên rửa tay lau mặt rồi bước ra phòng khách. Mẹ tôi thấy tôi bước vào phòng vội gọi lại bảo “Vào chào chị H đi con!” tôi bẽn lẽn vào ngồi gần mẹ rồi khẽ gài đầu nhưng chạm phải những sợi tóc vừa xịt kheo sợ hỏng tóc lên vội thôi cúi xúông lí nhí chào chị. Chị tôi dáng người cao tuy béo nhưng rất chắc ăn nói rất vững giọng và có vẻ rất hiểu biết(sau mới biết chị tôi cũng học đại học ra và đang công tác ở phòng thuế tỉnh) “Ah cậu H thi đỗ cả 2 trường hồi trước đây phải không! Chị biết tin nhưng bận quá không chúc mừng được, ra đây chị mừng tuổi xem nào” Tôi vẫn cứ bần thần ngồi một chỗ không phải vì ngại mà vì con cháu họ cứ nhìn tôi chằm chằm, chắc nó thấy tôi cũng không đến nỗi nào đang mải nghĩ thì chị đã dúi 2 tờ 100k vào tay tôi bảo “đây chị mừng tuổi cậu nhé! Năm nay hè về đây cho chị gửi cái Lan cậu dậy kèm giúp để nó thi đại học rồi nhờ cậu đưa nó đi thi luôn giúp chị” Mẹ tôi cũng nói đế vào “Cậu bây giờ thì cái gì ở hà nội chả biết! cứ để nó đưa đi rồi ăn nghỉ ở nhà bà luôn” tôi đang mừng thầm thì con bé cháu tôi làm 1 câu làm tôi cụt cả hứng “Mẹ này con không thích làm phiền cậu với bà đâu! Con tự ôn ở nhà với lại đi thi con đi cùng mấy đứa bạn rồi! khi nào xong con sẽ tự biết vào nhà thăm ông bà và cậu sau”. Mẹ nó trợn tròn mắt lên “ Ơ cái con này! Cho mày ăn sung mặc sướng quá nên mày phát rồ ah! Trứng đòi khôn hơn vịt lên đấy tao với bố mày còn lạc nữa là mấy đứa chip hôi như chúng mày” rồi chị tôi quay sang mẹ tôi tiếp “Đấy bà xem ở nhà thì cứ cãi mẹ nhoen nhoẻn, đi học thì váy áo nhiều hơn sách vở, nó bỏ cả thi học sinh giỏi bỏ cả đội tuyển để họat động đòan, để ca hát, rồi để thi học sinh thanh lịch! Không học được thì thanh lịch giời cũng vứt đi thôi” Tôi thấy mặt nó đỏ ửng lên vì uất ức hay tức giận nhưng nhìn hai gò má nó đỏ lên bờ mắt nó long lên, bờ môi cong nũng nịu chuẩn bị chu lên để cãi thì ông và bố bước vào. Ông bảo lễ bái tổ tiên đã xong giờ thì mọi người ra ngòai tập trung con cháu để đón khách giúp ông và soạn mâm đãi khách. Nhân lúc nhốn nháo đấy nó biến đi đâu tôi cũng ko rõ chỉ kịp nhìn thấy nó cắm cái walkman vào tai đi qua tôi rồi mất hút vọng lại mấy câu hát “I’ve never wana hear you say” một câu trong bài I want it that way của BSB chắc là nó hâm mộ và vô tình tôi cũng hâm mộ như nó. Khách khứa bắt đầu đến đầy đủ, các cụ trong làng vào công bố lễ mừng thọ của ông nội tôi và trao cái bằng chứng nhận tuổi hay cái gì gì đó tôi cũng không để y, rồi ông tôi phát biểu, bố tôi phát biểu và mọi người vỗ tay rồi ăn rào rào. Quê có khác đi ăn cỗ ai cũng ăn cật lực, bàn nào cũng thấy gọi them xin them để mang về, bàn nào ăn không hết thì cũng chia nhau mỗi người mang về một ít, có người còn chẳng ăn mấy xuống thẳng nhà bếp xin phần đem về để còn về kịp gieo mạ. Suốt buổi tiệc tôi chẳng nhìn thấy cái váy dạ đấy đâu cả, ăn chẳng buồn ăn chỉ ăn qua lua vài thứ rồi lại ngó nghiêng, hy vọng nó sẽ xuất hiện. Mãi đến khi khách về cũng vãn chỉ còn lại vài người ở lại giúp dọn dẹp ông tôi mới bảo mọi người gọi con cháu lại đây hết để chụp ảnh với ông lúc đấy mới thấy nó đi từ ngòai ngõ đi vào mặt đỏ gay vì chạy về! nó đã bỏ chiếc áo khoác ngòai chỉ còn cái áo len bên trong và chiếc váy dạ vừa chạy vừa tung bay trong gió! Tôi nhìn cái má đỏ hây hây, hàm răng trắng ngần mà chỉ ao ước được một lần thơm lên đôi má ấy, được vuốt ve đôi má ấy và khẽ khàng hôn nhẹ bờ môi cong cong ấy! Tôi bố trí để xem nó đứng đâu chụp ảnh rồi mới xuất hiện giả bộ vô tình đứng cạnh nó “ Ơ Lan ah đi đâu từ nãy! Cậu tìm để mấy cậu cháu và a e trong họ ngồi 1 mâm ăn cho vui” Lan nhoẻn miệng cười khẽ rồi hơi cúi đầu để lộ cái gáy trắng ngần dưới mái tóc buộc đuôi gà “Ah cháu sang nhà cậu ruột cháu chơi với bọn trẻ con bên đấy và ăn luôn bên đấy cậu ah” Rồi nó ko nói gì them, đang định bắt chuyện nữa thì có tiếng bố tôi gọi “thằng H đâu! Ra đây đứng cạnh ông nội xem nào! Mấy đứa cháu gái đứng lên hang trên đi” thế là tôi và Lan chia ra nó thì vô tư bước đi còn tôi thì tần ngần đứng lại nhìn theo bờ vai nhỏ nhắn ấy đầy tiếc nuối. Chụp với ông xong tôi bèn nảy ra sáng kiến, bảo tất cả a e họ vào chụp một kiểu với tôi, sau nó tôi lại gọi tất cả các cháu lại chụp với tôi, nhưng gọi kiểu nào cũng đông như kiến chả có cơ hội mà xích lại gần Lan! Cuối cùng tôi bèn gọi con em họ và thằng em họ(con ông chú ruột) vào chụp nốt kiểu vừa lúc đấy Lan đi qua tôi bèn gọi bảo “Lan vào đây chụp với cậu cho đỡ chụp 3 nào” Lan ngó nghiêng 1 lúc rồi cũng lăng xăng chạy vào. Tôi mừng thầm bảo Lan đứng sang bên cạnh tôi thằng em tôi đứng vào giữa và con e gái đứng phái ngòai(2 trai ở giữa 2 gái ở ngòai). Rồi tôi hô nào cùng bá vai nhau hô 1,2,3 chụp nhé rồi không chờ Lan nói gì tôi quàng tay qua cái cổ trắng ngần ấy kéo Lan lại gần mình, mùi hương hoa trên tóc Lan phả vào mũi tôi thơm một mùi thơm dễ chịu mà không hề gắt(sau này mới biết Lan hay gội đầu bằng nước nấu từ hương hoa tự nhiên) Lan đổ người về phía tôi hơi mất thăng bằng vì tôi thèm quá nên kéo hơi mạnh! Lan khẽ gỡ tay tôi ra bảo “Nhưng cháu không thích thế này” tôi vẫn để yên và khẽ kề sát tai Lan thì thầm “But i Want it that way” Lan ngỡ ngàng quay sang nhìn tôi ánh mắt như tìm được người tri kỷ và ánh lên niềm vui thì cũng là lúc thợ ảnh bấm máy! Tôi phải bảo thợ ảnh chụp lại lần nữa rồi chụp riêng chụp chung với mấy người nữa mới thôi! Lúc xong tôi cũng chả thấy Lan đâu nữa! Chán tôi cũng đi vào nhà cởi bớt áo cho đỡ nóng phông bạt cũng đang dần dỡ xúông bàn ghế cũng đang được dọn dần! người cũng thưa dần và đến 6h chiều thì không gian cũng trở lại cái vốn yên tĩnh ban đầu của Lan! Tiếng gà mẹ gọi con chuẩn bị về ổ những chú bò kêu vài tiếng trên đường về chuồng! xa xa đã thấy ánh đèn ở một vài nhà lóe lên mặc dù chưa tối hẳn. Bất ngờ tôi nghe thấy một giọng nói trong trẻo vang lên “ Cậu đứng đấy làm thơ ah! Trông thi sĩ thế đang tương tư em nào phải không” quay lại con cháu tôi đã đứng đấy bao giờ tóc đã để buông xúông ngang vai không còn buộc đuôi gà nhìn Lan trong tư thế này thật là dịu dàng và nết na khác hẳn cái vẻ rắn rỏi khi buộc tóc đuôi gà. “Ah cậu đứng hít thở không khí tí trên HN ít khi có được không gian như ở quê lắm” Lan khẽ ah lên 1 tiếng rồi tiến lên đứng song song với tôi khẽ nói “Lúc nãy cháu thấy cậu nói câu tiếng anh đấy! thế cậu cũng thích BSB ah” Tôi bảo “uhh cậu cũng hâm mộ lắm nhất là thằng Nick carter! ở lớp cậu có mấy đứa hay trêu cậu toàn gọi nó là Nick cứt trâu nên cậu cáu lắm”(thật ra chính tôi mới hay là thằng đi trêu cái bọn thích Nick và BSB như thế). Lan bật cười trong trẻo và nhảy cẫng lên “ Thật thế hả cậu sao cậu giống cháu thế! Đúng là tri kỷ gặp nhau rồi” Tôi không nhảy lên như Lan nhưng trái tim tôi thì lại đang muốn đập tan lồng ngực vì sung sướng bàn tay ra đầy mồ hôi vì cơn căng thẳng đã đi qua, tôi đã thành công ban đầu trong việc làm thân. Rồi cứ thế tôi và Lan nói chuyện qua lại ban đầu chỉ là các bài hát của BSB(Thật ra thì tôi cũng thích BSB nhưng chẳng đến nỗi điên cuồng như mấy đứa fan khùng) rồi việc học, rồi bạn bè, rồi môi trường, rồi các khó khăn hay gặp phải khi thi đại học. Tôi trổ hết tài ăn nói để mua được những giọng cười khúc khích, thi thoảng là những lần Lan lấy tay đánh nhẹ vào vai khi tôi trêu nó. Loắng cái đã hơn 7h trời đã bắt đầu lạnh hơn tôi bảo Lan vào nhà lấy ghế ra ngồi trước hiên rồi lại nói chuyện tiếp hai cậu cháu đang rôm rả thì đứa con cậu ruột Lan đến gọi Lan về trên nhà cậu Lan ăn cơm! Lan bèn đứng dậy chuẩn bị ra về nhưng tôi thấy Lan có vẻ co ro trong cái áo len mỏng bèn bảo Lan “Đứng đấy chờ cậu 1 tí” rồi chạy vào nhà luôn không chờ Lan hỏi thêm gì. Lúc quay ra tôi mang theo cái áo khoác! Bốc 1 vài thanh kẹo cho vào túi áo khoác rồi khoác lên người Lan bảo “ trời lạnh cháu mặc vào không ốm! mai cậu lên đấy lấy về sau cũng được” Lan dưa ánh mắt cảm kích sau hàng mi cong vút nhìn tôi rồi bảo vâng! Tôi bảo Lan cho 2 tay vào áo rồi khoác lên sau đấy xoay người Lan lại và kéo áo giúp nó! Lan vẫn đứng yên khi kéo cái khóa đến ngực Lan tim tôi đập thình thịch có khi còn hơn cả lúc tôi đối diện với bố khi bị điểm kém Tôi khẽ khàng cho tay cọ nhẹ vào ngực Lan rồi kéo lên, dù chỉ là chạm vào cái lớp áo len bên ngòai cái ngực thôi tôi cũng biết rằng ở dưới đấy là 2 quả núi lửa đang phập phồng theo từng hơi thở chứ không phải cam mà cũng chẳng phải bười nữa! một bộ ngực đã phát triển hết của 1 người con gái! Rồi tôi khẽ xoa nhẹ lên tóc Lan và vuốt xuống má bảo “Thôi 2 đứa đi đi” (Lan và đứa xuống gọi nó). Lan đi nhưng một lúc sau lại thấy chạy lại hỏi “ bao giờ cậu về HN” tôi bảo “chắc trưa mai” Lan bảo “ cháu còn ở đến chiều tối mai bố cháu mới đón về cơ! Hay cậu ở lại chơi đến tối mai rồi hãy đi được không! ở đay nói chuyện với cháu chả có ai hợp cả chán lắm ‎ấy” Tôi mừng thầm trong bụng nhưng vẫn cố bình tĩnh trả lời “Uhm để cậu xin phép ông(tức bố tôi) cậu sẽ cố hết sức” Lan chạy đi rồi nói vọng lại “ Cậu nhớ đấy nhé!”. Lan đi rồi tôi ngồi lại 1 mình lòng thầm nghĩ, mình yêu Lan rồi chăng nhưng soát đi soát lại thì tôi vẫn thấy tình cảm tôi dành cho 1 bạn gái tôi đang theo đủôi trên HN khác hơn nhiều tc này! Tôi chỉ muốn có được Lan được thỏa mãn hơn là có được tc của nó! Và tôi biết mình không sàm sỡ được. Lan là đứa có
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Đọc Truyện Hay, Tội Lỗi MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2