> > Đọc Truyện Có Cần Lấy Chồng Không Full Truyện
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 02/04/2013 - 12:35
• 12775 xem - 97 [Thích]
Đọc Truyện Có Cần Lấy Chồng Không Full Truyện
02/04/2013 - 12:35  Hình ảnh Đọc Truyện Có Cần Lấy Chồng Không Full Truyện Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Tóm tắt nội dung:

Vào một ngày cực kỳ đẹp trời, Đỗ Lôi Ty

- một cô gái hết sức bình thường – đã từ một phóng viên thành phố có bạn

trai, có công việc, có thẻ tín dụng đã biến thành một kẻ thất nghiệp “ba

không”. Nhưng không dừng lại ở đó, trên đường về nhà, cô còn bị cướp túi

xách ( Haizzz…….).

Đen đủi hết sức nên cô chọn một con

đường hằng ngày không đi, bỗng nhiên 1 anh chàng cực kỳ đẹp trai cầm 1 chiếc

nhẫn kim cương và cầu hôn cô ????? Rồi hôm sau cô bị bắt đăng kí kết hôn ??????

Mọi chuyện là như thế nào ????? ( Đọc rồi sẽ hiểu. ^^)

( Tóm tắt của dịch giả Dennis Q)

Trước kia cứ nhắc đến việc gả chồng, Đỗ Lôi Ty chắc chắn sẽ hoảng sợ và trốn tránh.

Lấy chồng có gì hay ho đâu? Tổ chức hôn lễ phải tiêu tiền như nước, sinh con ra còn phải nuôi, bất cẩn một chút là dáng người xổ ra, chưa biết chừng sẽ có một con hồ ly ở đâu nhảy bổ ra, cướp mất chồng bạn chiếm mất con bạn.

Không lấy! Tuyệt đối không lấy!

Nhưng vận mệnh chính là, sợ cái gì thì nó lại cho bạn cái đó.

Đang yên đang lành đi trên đường mà cũng gặp phải người lạ cầu hôn. Kim cương lóa mắt bày trước mặt, anh chàng đẹp trai quỳ một gối ánh mắt rất chân thành: “Tiểu thư, xin hãy lấy tôi”

Chuyện…chuyện này là màn kịch gì đây?

Nghĩ tới nghĩ lui , chắc chắn là có đài truyền hình nào đó đang quay tiết mục mới, mời một ngôi sao đến tỏ tình với người qua đường, thời buổi khủng hoảng tiền tệ này, người làm chương trình truyền hình cũng vất vả quá.

Thế là tốt bụng nhận lấy kim cương, mới phát hiện mọi thứ đều là thật ! Kim cương là hàng chính gốc Nam Phi, chú rể còn là con rùa vàng hàng thật giá thật !!!

Có cần lấy chồng không ? – Chương 01


MỞ ĐẦU: CẦU HÔN

Durex (phiên âm: du lei si): nhãn hiệu bao cao su nổi tiếng thế giới, có hơn 150 quốc gia tiêu thụ, đồng thời chiếm vị trí đầu bảng trong hơn bốn mươi thị trường chung, Durex chiếm 40% trong thị trường hơn bốn tỷ của bao cao su, là nhãn hiệu hàng đầu về bao cao su của thế giới.

***

Gió nhẹ nắng đẹp, chim hót hoa thơm.

Đỗ Lôi Ty vẻ mặt thê thảm đi trên phố.

Nguyên nhân khiến bạn Đỗ Lôi Ty buồn rầu như thế là do ba việc.

Thứ nhất là, bạn trai đã quen nhau ba tháng, Trịnh Húc Húc, đột ngột đề nghị chia tay, bởi vì anh ta không còn chịu đựng nổi việc mỗi lần dẫn cô đi gặp bạn bè đều phải giới thiệu là: Đây là bạn gái tôi, Đỗ Lôi Ty. Điều đó khiến anh ta cảm giác bản thân giống nhân viên tiếp thị bao cao su. (Đỗ Lôi Ty = du lei si, có âm đọc giống với phiên âm của nhãn hiệu bao cao su Durex)

Thứ hai là, chỉ ba tiếng đồng hồ trước đó, cô đã bị tòa soạn báo nhỏ – nơi cô làm việc ba năm trời – đuổi việc, nguyên do là khủng hoảng tiền tệ, tòa soạn phải cắt giảm nhân lực, mà sếp mới của tòa soạn vừa nhìn thấy tên cô đã cho rằng cái tên này quá tầm thường, thô tục, làm ô nhiễm văn hóa kinh doanh theo hướng tích cực của tòa soạn, đồng thời bất lợi cho sự hài hòa của xã hội. Thế là bạn Đỗ Lôi Ty đã bị sếp “hài hòa” một cách đầy bất hạnh.

Nguyên nhân thứ ba là, khi cô ôm thùng giấy chuẩn bị cuốn gói về nhà, thì ngân hàng bỗng gọi điện đến, bảo thẻ tín dụng của cô tháng này đã thấu chi nghiêm trọng, không thể tiếp tục sử dụng được nữa, bắt buộc phải trả sạch nợ trong vòng một tháng, nếu không sẽ ảnh hưởng đến sự đánh giá về “tín dụng” cá nhân sau này của cô.

Trong vòng một ngày mà Đỗ Lôi Ty từ một cô phóng viên thành phố có bạn trai, có công việc, có thẻ tín dụng đã thoắt biến thành một kẻ thất nghiệp “ba không”: không bạn trai, không công việc, không tiền bạc. Hoàn cảnh ấy thực sự không chỉ thê thảm bình thường, sự thất vọng hụt hẫng lúc này của cô không thể hình dung được bằng từ ngữ nữa.

Nhưng vận rủi của ngày hôm ấy dường như chưa hết, cũng đúng lúc cô đang thất thần đi trên đường, bỗng nhiên một chiếc xe đạp lướt qua bên cạnh, gần như đi sát vào cô rồi nhanh chóng lao đi mất hút.

Đỗ Lôi Ty nhìn theo chiếc xe đạp lao như tên bắn ấy, than thở: thời buổi này mà cả xe đạp cũng đạt được vận tốc 70 km/h nhỉ!

Bỗng dưng sau lưng có một ông già bước lên, vỗ vai cô: “Cô bé, túi của cô bị cướp rồi!”

Lúc đó cô mới bàng hoàng nhận ra, chiếc túi nhái hãng Gucci mà nửa năm trước cô mua mất ba mươi tệ đã không cánh mà bay! (một nhân dân tệ tương đương 3.300 VND, ba mươi tệ khoảng 100.000 VND)

Túi như thế mà cũng bị cướp, chẳng trách đến bây giờ công cụ gây án vẫn là xe đạp rách ấy!

Bạn Đỗ Lôi Ty bỗng rất thông cảm với anh chàng phi xe cướp túi của cô, có thể tưởng tượng ra, khi tên cướp ấy mở chiếc túi mà chỉ cần kéo khóa kéo đã muốn rách toạc ra, nhìn thấy cái điện thoại Nokia đã dùng năm năm mà ngay cả gửi MMS cũng không được, và cả một miếng băng vệ sinh Hộ Thư Bảo bị giấu kỹ đến nỗi méo mó, thì sẽ có phản ứng thế nào, chắc tức đến nỗi đập cả xe đạp ấy nhỉ?

Nhưng cô không đau lòng cho tên cướp quá lâu, vì cô nhanh chóng nhận ra, miếng băng vệ sinh cô đang sử dụng đã không chịu xiết dòng chảy kịch liệt trong người, sắp đình công rồi. Mà hôm nay cô lại cứ mặc một chiếc váy trắng mới chết chứ.

Đỗ Lôi Ty bỗng dưng muốn khóc quá, một người làm sao có thể đen đủi đến mức này cơ chứ? Bình thường cô cũng đâu giẫm đạp hoa cỏ lung tung, ngay cả gián trong nhà mà còn không nỡ đập chết con nào thì làm sao lại gặp phải chuyện này?

Thế là, cô quyết định đi đường tắt để về nhà với tốc độ nhanh nhất, phòng ngừa thảm kịch máu chảy thành sông diễn ra ngay giữa phố.

Cô cố ý chọn một con đường thường ngày không đi, ôm thùng giấy trong tay chuẩn bị chạy thì một người bỗng dưng chặn trước mặt cô.

Không! Nói chính xác hơn là, người này đang quỳ trước mặt cô.

Quỳ bằng một gối!

“Xin em hãy lấy tôi!”

Không cho cô phản ứng, một vật lấp lánh sáng, rất rực rỡ đã xuất hiện trước mặt.

Một viên kim cương rất to, chí ít cũng mười cara.

Bạn Đỗ Lôi Ty cả đời chỉ mang nhẫn bạc đã hoàn toàn đứng hình!

Lúc này trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ: Mình quá tốt bụng nên đã gặp được người mẫu trên tivi thật rồi!

Trong tivi chẳng đều diễn thế sao, một vị khách mời nào đó tham gia tiết mục XX, đài truyền hình bảo anh ấy tùy thời cơ mà chọn một người qua đường để làm quen, thực ra thì đã có máy quay phim nấp một góc quay trộm rồi!

Nghĩ đến máy quay phim, Đỗ Lôi Ty bỗng căng thẳng.

Lỡ như cô gặp “hồng thủy trào dâng”, há chẳng phải toàn quốc đều thấy hay sao? Mất mặt quá!

Đúng lúc cô đang đau khổ vô cùng thì người quỳ trước mặt cô đã không còn nhẫn nại, cố ý ho một lúc.

Tiếng ho ấy đã khiến ánh mắt Đỗ Lôi Ty dời từ viên kim cương to tướng rực rỡ sang chủ nhân của chiếc nhẫn ấy, sau đó cô lại đứng hình tập hai, không! Mà là thảng thốt!

Người đàn ông này có phải là quá đẹp hay không?

Làn da nâu khỏe mạnh, dưới hàng lông mày rất đẹp là đôi mắt hai tròng đen trắng rõ ràng, khóe mắt hơi sâu, sống mũi thẳng toát ra vẻ ngạo nghễ, đôi môi mỏng đang mím chặt, đẹp trai mà lại rất tao nhã, có một chút cảm giác là “con lai”. Lúc ấy, đôi mắt đẹp đó đang nhìn cô không chớp.

Trước khi đều nhìn thấy những anh chàng đẹp trai trên tivi, bỗng một người bằng xương bằng thịt nhảy ra trước mặt, Đỗ Lôi Ty thoáng chốc không thể nào động đậy được.

Quả nhiên là người mẫu của đài truyền hình thật! Người bình thường làm gì lại được đẹp như thế! Hơn nữa, gương mặt người này trông có vẻ quen, lẽ nào là một ngôi sao nào đó?

Lúc này nội tâm cô giằng co dữ dội, rốt cuộc có nên đón nhận lời cầu hôn giả này không? Nếu nhận rồi thì dù sao đạo cụ mà đài truyền hình dùng chỉ là đồ giả, xem như nể mặt anh đẹp trai này để anh ấy nở mày nở mặt trên tivi. Nhưng nếu không nhận thì với khí thế quỳ gối bây giờ của anh ấy thì rất nhanh sẽ có một đám đông không rõ chân tướng ùn ùn kéo đến, lúc đó cô không chỉ không đi được mà rất có khả năng sẽ đổ máu nữa.

Đỗ Lôi Ty hạ quyết tâm, nhận lấy từ tay anh đẹp trai, nói đúng ra là cướp lấy chiếc nhẫn kim cương rồi chạy về hướng nhà mình.

“Khoan đã!” Một cánh tay mạnh mẽ đã túm chặt lấy tay cô.

“Em tên gì?”

Ồ! Anh chàng người mẫu này thật chuyên nghiệp, ngay cả tên người qua đường mà cũng hỏi, Đỗ Lôi Ty trả lời nhanh: “Em là Đỗ Lôi Lôi.” Đó là câu trả lời của cô khi người lạ hỏi tên, ai mà muốn nói với những người sau này mình không còn gặp lại rằng mình tên Đỗ Lôi Ty chứ? Dùng câu của Trịnh Húc Húc chính là: Tôi có phải là nhân viên tiếp thị bao cao su đâu!

Anh đẹp trai trầm tư một lúc: “Điện thoại?”

Điện thoại cũng cần, chẳng lẽ đài truyền hình còn đòi tiến hành tiết mục viếng thăm? Không đến nỗi biến thái thế chứ?

Nhưng anh đẹp trai này có vẻ rất hung dữ, hình như đã quyết tâm nên nếu cô không chịu nói thì sẽ không buông tha.

Đỗ Lôi Ty có thể cảm nhận rõ ràng, nên quyết định nói ra.

Cô nói một tràng: “Số di động của em là: 136xxxxxxxx.”

Sau đó, nhân lúc anh chàng đẹp trai buông tay? Thế thì, Đỗ Lôi Ty lao vọt đi như hỏa tiễn, với tốc độ nhanh nhất, mất hút trong biển người mênh mông.

Cũng lúc đó, bóng dáng cao to khỏe mạnh kia vẫn đứng sững tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn theo hướng Đỗ Lôi Ty biến mất. Một lúc sau, ánh mắt anh hồi phục lại sự trầm tĩnh thường ngày, khóe môi bất giác nhướn lên.

Đỗ Lôi Ty chạy như bay về nhà, nhanh chóng giải quyết vấn đề cá nhân xong, cô nấu một bát mì.

Lúc nấu, cô cứ đờ đẫn nhìn bát mì. Sau này ít nhất là trước khi tìm được công việc, cơ bản cô phải đánh bạn với thứ này sao? Nếu biết sớm là thế thì hôm trước trong siêu thị khuyến mãi mì gói, mua hai túi tặng một túi, cô nên mua nhiều hơn mới phải.

Khi cô đang hối hận vô cùng thì chuông cửa bỗng reo vang.

Đỗ Lôi Ty bước ra mở cửa, thấy bà chủ nhà đang cười híp mắt đứng đó.

Tâm lý của cô thế nào? Trong thoáng chốc, nụ cười vô cùng hòa nhã hiền lành chỉ xuất hiện khi bà chủ đến thu tiền thuê nhàđã nở trên gương mặt cô.

“Tiểu Đỗ à, ăn cơm chưa?”

“Đang ăn ạ…” Đỗ Lôi Ty có vẻ lúng túng.

“Ôi chao, sao cháu lại nấu mì ăn? Mì gói có chất dinh dưỡng gì đâu, sau này nếu không nấu cơm thì đến nhà dì ăn cơm, dù sao nhà dì cũng phải nấu mà.” Bà chủ cười rất đỗi dịu dàng.

Đỗ Lôi Ty vội vàng lắc đầu, vì cô biết tiền cơm nhất định sẽ bị tính thêm vào tiền nhà.

Hàn huyên vài câu, cuối cùng bà chủ quyết định vào vấn đề chính: “Tiểu Đỗ, tiền thuê nhà quý sau…”

“Tiền thuê có thể cho cháu dời lại mấy hôm sau đưa được không ạ? Mấy hôm nay cháu đang túng…”

Sắc mặt bà chủ vụt thay đổi, Đỗ Lôi Ty bỗng thở gấp.

Một lúc sau, bà ta lại phục hồi vẻ quý phái đoan trang ban nãy: “Không sao không sao, nếu giờ cháu đang túng thì trả chậm một tí cũng được.”

Đỗ Lôi Ty thở phào.

“Ba ngày nhé, ba ngày sau dì đến lấy được không?”

Vừa thở phào xong đã lại thở gấp, ba ngày? Ba ngày làm sao đủ! Nhưng nhìn nụ cười có chứa dao của bà chủ, Đỗ Lôi Ty đành gật đầu hứa hẹn, “Vâng, lúc đó cháu sẽ đưa cho dì.”

Bà chủ cười khà khà bỏ đi, lúc đóng cửa, Đỗ Lôi Ty thấy đầu mình như to hẳn ra.

Vốn dĩ, dựa vào đồng lương ít ỏi tại tòa soạn, cô vẫn có thể miễn cưỡng sống qua ngày, bây giờ mất việc, tiền nợ trong thẻ phải trả gấp, nếu lại phải trả cả tiền thuê nhà quý sau, e rằng đến mì gói cũng không có mà ăn mất.

Mãi cho đến lúc đi ngủ, Đỗ Lôi Ty đều suy nghĩ đến vấn đề tiền bạc, cô lăn lộn mãi trên giường, suy nghĩ xem phải giải quyết khủng hoảng tiền tệ cá nhân thế nào. Nghĩ mãi rồi cô bất giác lại mơ mộng rằng, nếu lúc này trên trời bỗng làm rơi tiền xuống thì hay biết mấy nhỉ?

Đúng lúc đó, một thứ bỗng lóe lên trong đầu cô.

Cô nhớ đến người đàn ông hôm nay cô gặp trên đường, cái thứ lấp lánh sáng trong tay anh đã khơi dậy khao khát tiền bạc được chôn giấu sâu trong lòng của bạn Đỗ Lôi Ty.

Nếu viên kim cương đó là thật thì tốt biết bao!

Nghĩ mãi nghĩ mãi, cảm thấy vô số viên kim cương đang bay lượn trước mặt cô, bay là bay…

Bay mãi bay mãi, cô ngủ thiếp đi.

Đọc tiếp: Có cần lấy chồng không ? – Chương 02

KẾT HÔN CHỚP NHOÁNG

Đến khi Đỗ Lôi Ty tỉnh dậy thì tiếng chuông báo thức đang réo inh ỏi, cô đầu tóc rũ rượi chui ra khỏi chăn, tiện tay bấm tắt đồng hồ báo thức A đặt trên đầu giường, rồi lại bấm tắt đồng hồ B trên tủ đầu giường, tiếp đó lại lăn từ giường xuống đất, đè hỏng cả đồng hồ C đặt ngay bên dưới.

Lúc ấy cô đã tỉnh dậy, luống cuống bò dậy lao vào phòng tắm thay băng vệ sinh, sau đó đánh răng rửa mặt chải tóc thay quần áo, sau đó lại lờ đờ định xách túi ra khỏi cửa, rồi cô bỗng nhớ ra – túi đã mất.

Lúc đó cô mới nhớ ra, hôm qua túi đã bị băng đảng xe bay cướp mất, thế là cô lại nhớ luôn cả chuyện hôm qua bị sếp đuổi việc cho xã hội hài hòa, còn cả chuyện Trịnh Húc Húc đá cô, rồi thẻ tín dụng, rồi tiền nhà.

Tâm trạng Đỗ Lôi Ty lại rơi xuống vực sâu lần nữa.

Sao con người tỉnh dậy lại có nhiều chuyện phiền phức thế này? Cô cởi áo khoác, ủ rũ ngã xuống giường.

Thôi cứ ngủ một giấc no say đi!

Đúng vào lúc cô đang định ngủ tiếp thì tiếng chuông cửa bỗng reo vang liên tục không ngừng, Đỗ Lôi Ty vốn không định quan tâm, ai ngờ nó cứ réo mãi, không hề có hiện tượng sẽ ngừng lại. Thế là cô đành lồm cồm bò dậy, vác cặp mắt gấu trúc, tinh thần bải hoải ra mở cửa.

“Ai đó…”

Cô chưa nói dứt câu thì đã đứng hình bởi cảnh tượng trước mắt, chỉ thấy trước cửa là một ông chú mặc âu phục, phía sau ông chú còn có hai người đàn ông cao to mặc âu phục đen, thắt cà vạt đen, đeo kính đen, vẻ mặt không chút cảm xúc.

Từ ngữ đầu tiên lóe lên trong đầu Đỗ Lôi Ty là – xã hội đen!

“Các… các người muốn làm gì?” Đỗ Lôi Ty túm chặt cổ áo sơ mi nhàu nát của mình, kinh hoảng nhìn ba người đứng ngoài.

“Xin hỏi cô có phải là tiểu thư Đỗ Lôi Lôi không?” Ông chú đứng đầu tỏ vẻ nghiêm túc.

“Phải… không phải…” Cô lắc đầu cật lực.

“Vậy xin hỏi, cô là tiểu thư Đỗ Lôi Ty phải không?”

Lần đầu tiên trong đời lại có người gọi tên cô bằng một vẻ trấn tĩnh như thế, Đỗ Lôi Ty cảm thấy rất thần kỳ.

“Cũng không phải, các… các người tìm nhầm người rồi…”

“Thế thì, xin hỏi cô họ Đỗ phải không?”

“Không phải, tôi cũng không phải họ Đỗ!” Nói xong, cô định đóng cửa lại với tốc độ nhanh nhất.

Và đúng lúc đó, bà chủ nhà bỗng bước ra từ phòng đối diện, gọi một tiếng rất nhiệt tình: “Tiểu Đỗ à!”

Vẻ mặt Đỗ Lôi Ty như hóa đá.

“Đỗ tiểu thư, xin cô đi cùng chúng tôi một chuyến!” Ông chú đưa tay làm tư thế mời.

“Tôi không đi! Các người đã tìm lầm người rồi!” Đỗ Lôi Ty nhanh chóng đóng cửa.

Trong tích tắc cô đóng cửa lại, bốn cánh tay đã chặn lấy, hai gã đàn ông kính đen đứng trước mặt cô, với cùng một bước chân và cùng nói: “Đỗ tiểu thư, mời!”

Lần này, cô toi thật rồi.

Đỗ Lôi Ty bị hai gã đàn ông lực lưỡng đi cặp hai bên trái phải ra ngoài, ông chú nghiêm túc đi phía trước, lúc ngang qua cổng tiểu khu thì vừa khéo bị bảo vệ tiểu khu nhìn thấy.

“Ôi! Tiểu Đỗ, em đang đóng phim cảnh sát bắt cướp đấy à?” Đối với ông anh bảo vệ, với gia đình, tướng mạo và dáng người của Đỗ Lôi Ty thì có đánh chết cũng không thể bị xã hội đen nhắm trúng.

Đối với sự chào hỏi quá ư nhiệt tình của ông anh bảo vệ, Đỗ Lôi Ty bỗng dưng muốn gào khóc thật to, cô đang chọc giận ai thế này? Nằm lỳ ở nhà mà cũng đụng đến xã hội đen, chẳng lẽ túi đựng mì gói mà cô ném đã làm nghẹn chết con chó của đại ca xã hội đen sao? Nhưng nghĩ lại thì, chó mà đại ca xã hội đen nuôi cũng sẽ không lục tìm thức ăn trong thùng rác chứ? Cô rất nghiêm túc buộc kỹ túi rác lại mà.

Đang nghĩ ngợi lung tung thì ông chú nghiêm túc đi phía trước bỗng dừng lại, trước mặt họ là một chiếc xe lộng lẫy rất dài, độ lộng lẫy của chiếc xe này đã đến mức Đỗ Lôi Ty cũng không biết rốt cuộc là nhãn hiệu nào nữa.

Ông chú nghiêm túc đến trước cửa xe, như đang chào hỏi người bên trong, sau đó mở cửa xe, phác cử chỉ mời với Đỗ Lôi Ty đứng bên cạnh.

“Đỗ tiểu thư, Tổng giám đốc đang đợi cô ở trong.”

“Tổng giám đốc?!

Từ này lọt vào tai Đỗ Lôi Ty cũng tức là “lão đại”, “đại ca”, “rắn hổ mang” vậy. Thế là thần kinh vốn đã căng thẳng của cô nay còn căng thẳng hơn.

“Cái đó… tôi vẫn còn chút chuyện.”

Chưa nói hết, hai gã đàn ông đeo kính đen phía sau đã đẩy nhẹ, dễ dàng đẩy cô vào trong chiếc xe đó.

Vừa vào bên trong, cửa đã đóng “sầm” lại.

Nói thực là, lúc này Đỗ Lôi Ty đã căng thẳng đến mức không cảm nhận thấy mình đang căng thẳng nữa, đầu óc cô chỉ nghĩ đến tiêu đề bài báo sáng mai “Một xác chết nữ vô danh được tìm thấy ở bãi rác, nghi ngờ cái chết có liên quan đến xã hội đen”, hoặc đổi lại là “Đắc tội với xã hội đen dẫn đến cái chết bi thảm, câu chuyện bất đắc dĩ phải nói ra giữa nữ phóng viên và xã hội đen”, nghe cái này có vẻ kêu hơn.

Khi Đỗ Lôi Ty còn đang suy nghĩ xem lời tựa nào sẽ thu hút người đọc hơn, thì một tiếng ho đã cắt đứt dòng tư duy của cô, cô mới sực nhớ ra, “cái chết bi thảm” kia chính là cô!

Gặp xã hội đen thì phải làm sao đây? Sauk hi suy nghĩ qua một loạt những nguy hiểm sẽ đối đầu, Đỗ Lôi Ty hai tay che ngực, tư thế giống một con chim cút, sau đó cầu xin bằng giọng run rẩy: “Đừng giết tôi, đừng giết tôi…”

Người đàn ông ngồi ghế trước cô khóe mép co giật liên tục.

“Cô Đỗ.” Anh lịch sự gọi.

“Đừng giết tôi, tôi không có tiền cũng không có sắc, xin anh đừng giết tôi…”

“Cô Đỗ!” Người đàn ông cao giọng.

Cuối cùng Đỗ Lôi Ty ngừng van nài, run lẩy bẩy ngước lên nhìn, rồi cô sững sờ.

Đây là lần thứ hai nhìn thấy một anh đẹp trai bằng xương bằng thịt, lần trước là trên đường, lần này là trong xe, mà ly kỳ nhất chính là hai người này là một.

Lúc này Đỗ Lôi Ty đã rất băn khoăn, anh không phải là khách mời tiết mục của đài truyền hình sao? Sao đã biến ngay thành đại ca xã hội đen vậy? Rốt cuộc là chuyện gì?

Bỗng dưng, một ánh mắt trầm tĩnh và sắc nhọn phóng đến, lại lần nữa cắt đứt sự suy diễn lung tung của cô.

“Cô Đỗ, đã suy nghĩ kỹ chưa?” Anh đẹp trai lên tiếng, uy nghiêm khác người.

Suy nghĩ gì cơ? Đỗ Lôi Ty trợn đôi mắt vốn đã chẳng mấy to của cô, vẻ mặt hoang mang nhìn đối phương.

Sắc mặt anh đẹp trai sa sầm, chỉ tay ra ngoài cửa sổ.

Đỗ Lôi Ty vừa quay lại, giật mình! Không biết ông chú nghiêm túc kia đã đứng cạnh cô khi nào, đang nhìn cô mà không chút cảm xúc.

“Jason, giải thích cho cô Đỗ biết nguyên nhân tôi đến đây.”

“Vâng! Thưa sếp!” Sau đó ông chú tên Jason đã thay đổi sắc mặt ban nãy, khoa tay múa chân, giọng điệu trầm bổng kể lại cho cô nghe đầu đuôi sự việc.

Chuyện là thế này…

Sếp của ông chú ấy, cũng chính là anh đẹp trai mặt lạnh đang ngồi cạnh Đỗ Lôi Ty, thực ra là Liêm Tuấn – Tổng giám đốc của công ty Liêm Thị, Liêm Tuấn còn trẻ nhưng đã một mình gánh vác cả Liêm Thị, có thể nói là tuổi trẻ tài cao, đẹp trai phong độ, phong lưu phóng khoáng… (xin được tỉnh lược ba ngàn từ…)

Một tháng trước, bà nội đã tám mươi tám tuổi của Tổng giám đốc Liêm bỗng phát bệnh tim, đưa vào cấp cứu, về sau bệnh mãi không khỏi, sức khỏe mỗi lúc một giảm. Nhưng bà lão không yên tâm nằm trên giường tĩnh dưỡng, lo lắng nhất là đứa cháu nội Liêm Tuấn gần ba mươi rồi vẫn chưa chịu lập gia đình.

Do bà lão ngày nào cũng cằn nhằn rằng “Bà chết rồi mà Liêm gia vẫn chưa có ai nối dõi”, “chết không nhắm mắt” v.v… cuối cùng là phận cháu nội, anh không chịu đựng được nữa, quyết định tìm cháu dâu cho bà!

Sau khi đi xem mắt rất nhiều đối tượng, Tổng giám đốc Liêm cũng tìm ra một người ưng ý, thế là lấy nhẫn kim cương ra chuẩn bị cầu hôn với đối tượng X, nào ngờ phụ nữ bây giờ lại câu nệ đến thế, cảm thấy hai người mới quen chưa được mấy ngày đã kết hôn thì kỳ cục quá, hơn nữa làm gì có người nào cầu hôn lại không lãng mạn đến mức đó, đi trên đường tiện tay đưa luôn nhẫn sang cầu hôn, quá ư là không tôn trọng phụ nữ! Người đẹp tức giận nên đã từ chối Tổng giám đốc Liêm ngay tại chỗ.

Tổng giám đốc Liêm từ nhỏ đã tài hoa hơn người lần đầu cầu hôn mà lại bị từ chối không chút thương tình, anh nhất thời nông nổi, lại xui xẻo gặp ngay bạn Đỗ Lôi Ty đang đi trên đường, thế là sự việc đã diễn biến thành thế này.

Jason thao thao bất tuyệt kể hết câu chuyện, sau đó lễ phép dò hỏi: “Xin hỏi Đỗ tiểu thư đã suy nghĩ đến chuyện kết hôn với Tổng giám đốc của chúng tôi chưa?”

Đỗ Lôi Ty đã bàng hoàng đến độ hóa thành pho tượng.

Bây giờ điều mà cô đang nghĩ không phải là sao mình lại may mắn như thế, cũng không phải rùa vàng Liêm Tuấn đắt giá đến mức nào, càng không phải là bà lão gần chín mươi còn trông cháu nội kết hôn đáng thương biết bao, mà cô đang nghĩ đến trong
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Đọc Truyện Có Cần Lấy Chồng Không Full Truyện MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2