> > Đọc Truyện Chết! Lỡ Yêu Rồi! Làm Sao Đây?
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 02/04/2013 - 01:19
• 3102 xem - 107 [Thích]
Đọc Truyện Chết! Lỡ Yêu Rồi! Làm Sao Đây?
02/04/2013 - 01:19  Hình ảnh Đọc Truyện Chết! Lỡ Yêu Rồi! Làm Sao Đây? Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
chết lỡ yêu rồi, làm sao đây

*tên fic: Chết! Lỡ Yêu Rôi! Làm Sao Đây? (>O<)

*tác giả: Crying Girl (T_T)

*thể loại: tình cảm học đường.

*ratting: 15+

~~The end~~~

~~~~~~*

Mới đầu gặp anh chỉ với ý định trả thù…

Nhưng em lại lạc lối…

Em đã hoàn toàn lầm bước…

Dính dáng đến anh là một quyết định sai lầm!

Hành hạ anh là một hành động đau đớn!

Còn trả thù ư? Em chẳng dám nghĩ đến nó nữa!

Chỉ khi nhận ra thứ gì đó đã quá sâu đậm, nó lớn đến mức rõ ràng em có thể chạm được!

Thì lúc đó thôi, mới phải thốt lên rằng:

Chết! Lỡ yêu rồi! Làm sao đây?

~~~~~*

Chap 1:

2 chị em sinh đôi mồ côi từ nhỏ, đứa em trai từ lúc sinh ra đã phải mang một cơ thể yếu đuối, nhưng lại có một bộ óc thông minh.

Còn người chị thì lại là người hoạt bát, năng động, lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, cũng thông minh nhưng cũng chỉ phát huy hết công suất trong việc quậy phá người khác.

Hai người cứ như một trời một vực, riêng chỉ có vẻ đẹp là hai người khá giống nhau.

10 năm trước,

“các con à! Lại đây chào 2 vị đi con!” “mẹ” trong cô nhi viện gọi hai đứa tới trước một cặp vợ chồng, nhìn vẻ ngoài thôi cũng biết là người giàu sang.

“ dạ….!” đứa em yếu đuối , sợ sệt núp sau lưng chị.

Còn người chị tuy chỉ mới 6 tuổi nhưng đã biết mình sinh ra là để bảo vệ đứa em yếu đuối của nó.

Cặp vợ chồng nhìn 2 đứa với vẻ trìu mến. vẻ ngoài của hai đứa, nét thông minh của thằng em, nét mạnh mẽ của người chị làm hai người rất thích 2 đứa/

1 tháng sau, hai đứa chính thức gọi họ là ba-mẹ.


…………………………………………..

Casting nào:

Nhật Huỳnh Trang Thư: Nó- người chị, thông minh, tuy vậy lại là một đứa nghịch ngợm, thích quậy phá, thích đi chơi hơn học. mang một vẻ đẹp kiều diễm: mái tóc suông dài ngang eo, đôi mắt đen lúc nào cũng thu hút, sóng mũi dài, đôi môi thì lúc nào cũng có màu chery gợi cảm.

Nhật Huỳnh Thái Huy: em trai sinh đôi của nó, một con mọt sách chính hiệu, very very handsome, nhưng lúc nào cũng đeo 2 cái *** chai dày cộm làm vẻ đẹp đó mất đi,từ nhỏ mang một cơ thể yếu đuối, lúc nào cũng bị ăn hiếp trong trường.

Trần Mạnh Khoa: đại ca trường BOY. Mang nét đẹp lãng tử với mái tóc nâu , làn da ngăm và đôi mắt hút hồn! đánh nhau: very very good. Tính tình: quậy phá!( giống nó), ngang tàng và thích “xài” bạo lực để giải quyết vấn đề.

Dương Tịnh Lâm: có cha là người NHẬT nên vẻ đẹp của cậu mang nét gì đó bí ẩn, thu hút với làn da trắng, đôi mắt lúc nào cũng lạnh như băng.

…………………………………………………
Trong trường nội trú GIRL, nó đứng trên sân thượng , cầm cái ống nhòm, nhìn sang trường BOY.

Trở lại với 5 tháng trước,

“cạch” của phòng nó bị một lực lớn tác động lên.

“ con nhỏ kia! mày làm bể bình hoa của mẹ phải không?” KIỀU NHƯ , con gái ruột của người mà nó gọi là papa mama, nói với giọng chanh chua.

“hửm?không!” nó trả lời rồi tiếp tục nghe nhạc.

“ tao sẽ nói mẹ là mày làm bể” KIỀU NHƯ làm ngơ câu trả lời của nó, bỏ đi một mạch.

Nó cũng không thèm quan tâm. 10 năm trước, khi được papa mama nhận về nuôi, cứ ngỡ là cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn, được sống trong tình yêu thương của gia đình.

Nhưng vấn đề của hai chị em nó chính là KIỀU NHƯ, nhỏ đã tỏ ra ghen tị khi 2 chị em nó về nhà này. NHƯ luôn tìm cách hại nó, papa mama nó cũng biết chuyện này nhưng không sao ngăn nổi cái sự ghen tị vô cớ của KIỀU NHƯ.

Nó cũng thông cảm , nếu là nó thì chắc nó cũng sẽ vậy. Con người sẽ trở nên ích kỉ hơn khi thứ quan trọng đới với họ đang có nguy cơ mất.

Tuy nhiên, 10 năm, KIỀU NHƯ vẫn không thay đổi thái độ , nên bây giờ nó gét nhỏ hơn là thông cảm.

Nó dư sức trả thù lại KIỀU NHƯ, nhưng nó không thể ra tay vì những lúc như vậy thì người khó xử nhất là papa mama của nó.

Nên nó quyết định học tại trường nội trú, 3 tháng về nhà một lần, như vậy nó sẽ không phải gặp mặt KIỀU NHƯ nũa và papa mama sẽ không phải khó xử vì hai chị em nó.

Hiện tại,

Nó đứng từ trường nội trú GIRL nhìn qua trường nội trú BOY, tại nơi có THÁI HUY em trai nó đang ngồi đọc sách.

Từ lúc vô trường nội trú, nó đã không ngờ được rằng vẻ mọt sách của em trai đã là mục tiêu cho bạo lực học đường.

Với nhiệm vụ cao cả của người chị là bảo vệ em của mình, nó đã giúp em nó dằn mặt những kẻ bắt nạt.Tuy nhiên mỗi giờ ra chơi nó vẫn đứng trên sân thượng theo dõi em mình để chắc ăn rằng không ai đụng tới ‘bảo vật” của mình.

“reng..!” giờ ra chơi kết thúc, nó đợi tới lúc em nó vào lớp rồi mới chịu đi về lớp.

Đi ngang qua nhà WC , nó liền nghe cuộc nói chuyện của hotgirl trường nó với mấy đứa khác.

“ anh KHOA là bạn trai của tao rồi!” nhỏ hotgirl nói.

“vậy à? Chúc mừng nha.!” tiếng chúc mừng vang lên ríu rít.

Nó ngán ngẩm tính bỏ đi thì.

“ tao sẽ kêu anh KHOA ‘xử’ thằng Duy!”

Nó khựng lại, chẳng phải đang nói đến em nó à?

“ thằng mọt sách đó hả?”

“ừm!” nhỏ hotgirl thản nhiên.

“ xử nó làm gì?” một đứa hỏi

“ hừm! chỉ là lần trước, tao kêu nó mà nó dám bơ tao, mà anh KHOA ‘xử’ ai cũng phải có lý do à?”

Rồi nguyên một đám phá lên cười.

Nó thì tức muốn lộn ruột, dám đòi xử “báu vật” của nó!

“rầm” nó phá cửa nhà WC.

“tụi bây nói xử ai hả?” nó lạnh lùng gằn giọng.

Nhỏ hotgirl lúc đầu hơi giật mình, nhưng cũng cười đểu.

“thì thằng em của mày đó!” nhỏ này vốn cũng ghét nó, nói túm gọn trong trường này , ai xấu thì nó ghét, chưa kể nó đang mang một bộ dạng không thể xấu hơn được nữa!

Nhỏ lại gần nó hất mặt “tao nói trước! tao bây giờ là bạn gái anh KHOA , thử đụng tới tao đi!” nhỏ cảnh cáo xong cười lớn bước đi.

Nó đứng đó, không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi.
“vút.. Bộp.. rầm..”

Nhanh như chớp , nhỏ hotgirl bây giờ đang hôn sàn nhà.

Mấy đứa khác chạy lại đỡ nhỏ, nó đứng đó nhìn rồi cười lớn.

“ có ngon thì kêu ‘anh KHOA’ gì gì đó của mày tìm tao nếu còn mún sống? Đụng vào em tao thì chỉ có chết!” nó chắc nịch.

Nhỏ hotgirl nhìn nó phong thái bước đi, tức giận.

“ mày tưởng vậy là xong sao? Nên nhớ anh KHOA học cùng trường với em mày, chỉ cần tao gọi điện một cái thì mày nghĩ mày chạy tới chỗ em mày kịp sao?” nhỏ mặc dù đang chảy máu mũi

nhưng cũng gượng cười.

Nó dừng lại, gãi đầu , suy nghĩ,…cái con hotgirl nói đúng thiệt!


Chợt một ý tưởng…có thể nói là điên rồ lóe sáng trong đầu nó,mỉm cười , nó cảm thấy hài lòng với ý tưởng đó, nó nhanh chóng bắt tay vào thực hiện kế hoạch.

Trước khi đi còn quay lại nói cám ơn khiến bọn kia chẳng hiểu gì cả.

Trường nội trú nó đang học là một ngôi trường nổi tiếng giành cho bọn giàu có, được phân chia thành 2 khu, mà 2 khu này hoạt động gần như thành 2 trường độc lập. Một bên dành cho nam sinh học gọi là trường BOY, một bên dành cho nữ sinh học được gọi là trường GIRL. Chính vì sự phân chia đó mà việc bảo vệ em nó gặp khó khăn, nó nhếch miệng cười, nếu thực hiện theo kế hoạch đó thì…từ nay không sợ ai ăn hiếp em mình nữa rồi.

Sáng hôm sau, nó hiên ngang đi vào trường BOY với một cái vali lớn.
“hừ! để xem có ai dám đụng tới em mình nữa không? Hắc hắc!”
chap 2

Nó đi vào, nhiều người nhìn nó xong lại trở về công việc của mình, không ai cấm nso vào đây được, bởi nó đang ở dưới hình dạng…một đứa con trai.

Mái tóc dài được nó “vứt bỏ” để lại mái tóc ngắn như con trai. Cái váy nữ sinh cũng không còn mà thay vào đó là bộ đồng phục nam sinh. Thân hình nhỏ nhắn, gương mặt gần như búng ra sữa, nhìn nó chỉ khiến người khác bắt nạt!

Sau khi đăng kí xong, nó đi tham quan trường vì bây giờ là giờ học. Trường này to hơn trường nó , vì là trường BOY nên đa phần diện tích là để xây sân bóng rổ, đá banh, ……v…..v….

Nó ra sau trường, nơi giống như là một rừng cây.

Nó ra sức hít hà vì không khí nơi đây thật trong lành, bỗng nó thấy một biệt thự bị bỏ hoang.

“trường này làm ăn kiểu gì mà lại có biệt thự bỏ hoang chứ? Sao không phá đi cho rồi.” nó cũng khá tò mò, nó quyết định đi vào.

“két..” cánh cửa được mở ra, tiếng cửa kêu lạnh lẽo khiến da gà da vịt nó nổi lên mồn một.

Nó nhìn quanh một hồi rồi cũng bước vào.

“nhóc con! Ai cho mày vào đây hả?”

Nó giật mình , tim dường như muốn nhảy ra ngoài.Nó ngồi thụp xuống, tay ôm lấy đầu, nhắm mắt lại.

“a a a .! ma quỷ phương nào... Đừng ăn thịt ta.! Ta không có ngon đâu..! Ta theo đạo CHÚA chứ không theo đạo PHẬT đâu...” nó hét lên , giọng run run.

“nếu theo đạo PHẬT thì sao?”

“hu hu hu.. Nếu vậy cũng không được ăn ta.!” nó trả lời.

“HA HA HA HA.!”

Nghe tiếng người nó từ từ mở mắt.

Một tên con trai, khá là dễ thương với cái răng khểnh.

“là …..là người sao?” nó hỏi.

“nếu tôi là ma thì cậu chết nãy giờ rồi” người đó nói, còn đưa tay lên hù dọa.

Nó gãi đầu “ờ ờ.!”

Rồi từ sau lưng hắn , thêm mấy tên nữa bước ra.

“nè nhóc! Mới tới à?” hắn rút một điếu thuốc ra , bật lửa.

“ờ. Tui mới tới ! đang đi tham quan trường!” nó hồn nhiên, nở một nụ
cười tươi. Nhưng không khí nơi này có phần kì quặc thì phải, nó không nhầm chứ khi có cảm giác ánh mắt họ nhìn nó đằng đằng sát khí thế kia.

“thôi ! mấy anh ở đây thong thả….tui đi nha.! Hề hề.”

“bộp” một cục gạch bay sượt qua nó, va vào tường , tan nát.

“nhóc! Tưởng chổ này muốn vào là vào ra là ra sao?” người có nụ cười răng khểnh cười khẩy.

“chết tiệt!” nó nói.

“cái gì?” người đó hỏi lại.

“CÁI GÌ NỮA HẢ? BIẾT LÀM NHƯ VẬY LÀ NGUY HIỂN LẮM KHÔNG HẢ? LỠ TRÚNG TUI THÌ SAO HẢ?” nó tuông nguyên một tràng.

“hừ! muốn đánh hả? ngon thì nhào vô” nó khiêu khích, đây là ma cũ ăn hiếp ma mới đây mà, nó không ngán, coi như là vận động chân tay một tí.
Người đó hất mặt, mấy tên kia liền lao lên.

Trong căn biệt thự vang lên những tiếng đánh đấm dữ dội.

8 phút sau,

“hừ! nhiêu đó mà đòi xử ta.!”

Bây giờ dưới chân nó là mấy tên hồi nãy đang nằm la liệt.

“thôi. Hết trò chơi rồi. ta đi.! Ha ha ha .” nó cười lớn xong bỏ đi.

“ anh DUY! Thằng đó mạnh quá! Có nên báo cho anh KHOA!” một thằng gượng dậy hỏi.

Tên có răng khểnh hồi nãy- Duy, ngồi dậy, tựa lưng vào tường, châm một điếu thuốc, đôi mắt thản nhiên, cậu nằm dưới sàn là vậy nhưng không có gì gọi là bị thua cuộc cả.

“ok! Nói cho thằng KHOA biết đi, xem thằng nhóc đó sống yên lành được không?”.

Bên ngoài , nó thong thả bước đi mà không biết đang có một cơn bão đang đợi nó.

…………………………

Nói sơ sơ về tên DUY này nào.!
Tên đầy đủ là THÁI NHẬT DUY!
Là bạn của KHOA, cũng ngang tàn hống hách, thích sử dụng bạo lực. trong băng nhóm thì chỉ thua KHOA , được gọi là phó băng!

………………………………

“bịch. Bịch.!”

“ haizzzzz. Sao nặng vậy nè..’ nó than thở khi đang kéo cái vali lên cầu thang.

Thực ra trường có thang máy, nhưng thang máy lại “đang được sữa chữa”, thế là nó phải vác cái vali nặng cả tấn của nó lôi bịch bịch trên cầu thang, mồ hôi nhễ nhại, nó ngước lên nhìn cái cầu thang dài ngoằng ngẽo trên đầu, không khỏi thở hắt xong tiếp tục keo vali lên.

“để tôi giúp cậu.” một tiếng nói vang lên , đồng thời cái vali của nó bị nhấc bổng.


Nó quay lại đằng sau, đơ trước vẻ đẹp của cái tên đang xách vali giùm nó, rồi sững người.

“đẹp……đẹp quá!” nó thốt lên.

“hả?” .

“à…..à không? Không có gì?” nó lắc đầu nguầy nguậy.

“ hì. Cậu dễ thương thiệt!” hắn lấy tay nhéo má nó. Hắn thích thú trước vẻ mặt con nít của nó.

“tôi tên KHOA! Cậu tên gì?” hắn nói trong khi nó còn đang ngẩn ngơ trước hành động hồi nãy của hắn.

“à……… tui tên TRANG THƯ…….í quên………tui tên HẢI. hề hề.”
nó gãi đầu.

“cậu mới vào trường?” hắn thắc mắc.

“ừm.!” nó chắc nịch.
“ phòng? Cậu ở phòng nào nhỉ?” hắn hỏi nó khi lên đến tầng 4, tầng chỉ dành cho các V.I.P.

“ à.! Hình như là 418 thì phải..” nó lấy tờ giấy ra xem.

“vậy à?”hắn khẽ nhếch mép, rồi đem vali của nó đi một mạch.

“ê. Ê.! Trả vali cho tui.! Tui tự mang được rồi.! ê.! Ê.!” nó gọi với theo.

“phịch” hắn để vali của nó xuống trước cửa phòng 418.

“hề hề.. cậu…..cậu khỏe ghê. Thanks nha..” nó thở dốc vì nãy giờ phải dí theo hắn . nó thấy tên này đúng là chân dài thiệt, đi mà cứ như bay.

“không sao! Cùng đường mà.!” hắn cười tươi.

Nó cũng cười đáp lại, sao đó mở cửa phòng bước vào.

“WOW” nó trầm trồ! Đúng là phòng V.I.P cóa khác.

Rộng rãi, máy tính đầy đủ, cửa sổ đầy gió nắng, gọn
gàng , sạch sẽ, hai cái giường…khoan! Sao lại có tới 2 cái giường?

Nó trố mắt thắc mắc nhìn về cậu bạn hồi nãy, giờ cũng đứng trong phòng.

“phòng…….phòng…….đôi?” nó chỉ chỏ rồi hỏi.

“ừm.!” hắn thản nhiên.

“vậy vậy………” nó lắp bắp.


“ chào mừng bạn cùng phòng mới.” hắn nói to, cười tươi.

“khoan. tui ở chung phòng với cậu à?” nó mở to mắt.

“ừm.” hắn hơi bất ngờ trước thái độ của nó.

nó ôm đầu, “ trời ơi. Hỏng rồi.. ông hiệu trưởng………..ổng…ổng gạt mình.! Nói là có phòng đơn cho mình ……..vậy mà.. Chết tiệt! ở chung như vậy lỡ tên này biết mình là con gái thì tiêu.!” nó hoảng sợ.

“cậu bị gì à?” KHOA hỏi nó.

“ hở.! à. Tui không sao.! Tui….tui xếp quần áo đây.” nó lơ qua chuyện khác.

“ding ding ding” đt của KHOA vang lên!

“alo …vậy à?” KHOA khẽ nhếch mép, gương mặt bỗng chốc trở nên lạnh lùng khiến nó lạnh xương sống.

“ok. Tao ra ngay.” hắn cúp máy, đi ngay ra ngoài nhưng không quên chao nó một tiếng.

"tên này đáng sợ thiệt! vừa nãy còn cười nói vậy mà…giống sát thủ quá.!” nó khẽ rùng mình.

Nó nhìn quanh , nó khá hài lòng với căn phòng ngoại trừ việc đó là phòng đôi.

“haizzzzzzz. Để mai tính.! Đi tắm thôi.”

Nó vươn vai, soạn một bộ đồ rồi đi vào phòng tắm.

chap 3




Tại căn biệt thự hoang hồi nãy,

“mày nói thằng nhóc đó như thế nào?” hắn ngồi trên một cái ghế, tay châm một điếu thuốc.

“ chừng 1m75, nhỏ con, gương mặt con nít, mới vào trường này. Tao chỉ biết nhiêu đó.” DUY bình thản trả lời, cũng đang hút một điếu thuốc.

Hắn khẽ nhăn mặt, sao hắn có cảm giác người mà Duy đang nói là người mới dọn vào ở chung phòng với hắn! Nhưng rồi hắn bác bỏ suy nghĩ đó. Nhìn nó như vậy thì sao mà đánh được thằng bạn của hắn chứ?

Khẽ rít một hơi, hắn chậm rãi: “ dù sao nó cũng cùng trường, thế nào cũng tìm ra, lúc đó tao sẽ xử nó.” hắn đôi mắt lạnh lùng , nhìn vào khoảng không sâu thẳm! đúng! Hắn chính là TRẦN MẠNH KHOA, đại ca trường BOY!



Tối,

Nó bước xuống căn tin trường tìm đồ ăn.

“ưm…….khó thở quá!” nó khó chịu vì người nó đang phải quấn cả 10 mét vải chứ không ít. Vì nó đang giả trai, nên phải quấn như vậy để che đi vòng 1.

“này! Bạn cùng phòng! Đi đâu vậy?” hắn đặt tay lên vai nó.

Nó giật mình nhưng rồi cũng trấn tỉnh lại.

“à. Tui đang đi ăn! Cậu cũng vậy à?”

KHOA cười tươi, nhìn nó.

“cậu ở phòng V.I.P mà cũng phải ăn cơm ở căn tin sao?”

“vậy ăn ở đâu?” nó trố mắt.

“đi theo tôi.” KHOA nắm tay nó lôi đi .



“nè. Lên sân thượng làm gì vậy?” nó nhăn mặt.

“ thì ăn!” hắn thản nhiên.

Cách cửa sân thượng mở ra, mùi thịt nướng liền xông vào mũi nó
“WOW” nó ngạc nhiên…là …là tiệc buffet ngoài trời.

Nó lóa mắt trước đống thức ăn, nó ngay lập tức lao vào bàn ăn, quên luôn người có công ơn dẫn nó lên đây.

“ ậu…….ông……ăn…..à?” (cậu không ăn à?) nó hỏi khi miệng vẫn nhồm nhoàm đống thức ăn.

“cậu…biết đánh nhau chứ?” hắn quan sát nó nãy giờ, buột miệng hỏi.

“tui hả? ừm.! không?” nó suy nghĩ một hồi rồi quyết định nói dối.

“ok! Tốt!” hắn hài lòng trước câu trả lời đó.Vậy là nó không phải là người đánh bạn hắn.

“hì.” nó cười ngô nghê.

Nó ăn như cái máy, cứ hết món này tới món khác, hắn ngắm nó ăn, dễ thương thiệt, hắn không tin nổi là nó bằng tuổi với hắn, trông nó như một đứa con nít vậy.

Sau khi ăn no nê, nó đứng phắt dậy.

“chào cậu nha! Tui đi đây một tí!” nó cười tươi.

“đi đâu?” hắn hỏi.

“ừm. tìm người quen.” nó nghĩ bây giờ nên nói cho em nó biết sự hiện diện của nó trong trường này.

“ok! Đi đi.!” hắn cũng cười đáp trả.

Rồi nó bước đi.


“em mình giờ chắc đang ở thư viện thì phải, nó là mọt sách mà!”nó nghĩ rồi thẳng tiến tới hướng thư viện mà đi.

Trong thư viện không một bóng người, một mình Thái Huy ngồi dưới bóng đèn sáng trưng, cậu đang nghiên cứu cho tài liệu sinh ngày mai . Đôi mắt chăm chú dường như không quan tâm đến mọi việc xung quanh.

“hey nhóc!”

Cậu ngước lên bởi tiếng nói, theo cậu biết thì bây giờ làm gì có ai ở thư viện.

Trước mặt cậu là một nam sinh, tướng nhỏ nhắn , gương mặt như con nít…nhưng gương mặt này sao mà quen quá, na ná giống gương mặt mà cậu nhìn trong gương mỗi buổi sáng.

Rồi cậu lắp bắp “ch……chị……là chị phải không?”

Nó cười xòa “ha ha. Nói không thì em tin à?”

“chị làm gì mà………chị……….hình dạng này là là??????” ôi! Tội nghiệp THÁI HUY!Cơ thể vốn đã yếu, bây giờ gặp chị của mình dưới bộ dạng này, cậu thực sự bất ngờ, trông cậu như muốn đột quỵ.

“bình tĩnh nào em trai! Chị chỉ muốn học chung với em thôi.! Không được à?” gượng mặt nó phụng phịu trông thật đáng yêu/

“được………..được chứ.” THÁI HUY cười, lâu lắm nó mới thấy em mình cười như vậy.

“ừm.! từ giờ em chỉ cần học cho thật tốt là được.. Còn mấy cái thằng ăn hiếp em thì cứ để chị xử!” nó xoa đầu em nó..

“dạ!” HUY trả lời, cậu biết vì cậu mà chị cậu đã làm rất nhiều thú, cậu còn biết mỗi giờ ra chơi chị cậu luôn theo dõi cậu,có trách thì chỉ trách ông trời cho cậu cái cơ thể yếu đuối như vậy.

Sáng hôm sau,

5h sáng nó đã dậy để chuẩn bị đi học, thực ra là việc quấn 10 m vải kia làm ngốn hết của nó gần hết thời gian.

Papa mama nó là những nhà thiết kế thời trang danh tiếng, có hẳn một thương hiệu thời trang nổi tiếng.Hôm qua, nó đã gọi cho nhân viên tại công ty nhà nó đặt may mấy cái áo bó với chất liệu đặc biệt ,đương nhiên là nó không cho papa và mama biết, với cái thứ đó, nó vừa giấu được vòng 1 vừa thoáng, vừa không khó chịu.

Nhưng nhanh nhất là 3 ngày sau mới có được, điều đó khiến nó không khỏi ngán ngẩm, rồi trng 3 ngày đó, nó ăn uống sao đây?

Trong khi chuẩn bị, nó phát hiện hình như tên KHOA nguyên đêm không về phòng. Vậy cũng đỡ! Tha hồ tắm mà không cần sợ có người lạ bất thình lình xông vào. Mặc dù cửa có thể khóa,nhưng bọn con trai ai biết được, chỉ nghe tiếng gõ cửa thôi cũng đủ làm nó đứng tim, chưa kể lỡ hắn nổi hứng giỡn nhây, đạp cửa xông vào thì sao? nghĩ tới đây nó bủn rủn cả tay chân, không dám nghĩ tiếp nữa.

Mới bước ra khỏi phòng tắm, nó thấy hắn đã về.

“a.!
cậu…cậu về rồi à?” nó hơi bất ngờ.

“ừm.” hắn mệt mỏi trả lời! thấy vậy nó cũng không nói gì.

Đang soạn tập vở thì hắn lên tiếng.


“cậu sao dậy sớm vậy? 9h mới học mà!” hắn thắc mắc.

“à.!à.! tui thích tắm sớm. hê hê. Tốt cho sức khỏe.” nó quay mặt đi,
“mà cậu nguyên đêm đi đâu vậy?” nó thực sự không muốn hỏi hắn về điều đó, nó không phải là đứa nhiều chuyện, nhưng nó muốn lảng sang chuyện khác cho hắn không nghi ngờ.

“ có chút chuyện!” hắn gác tay lên trán.

“ừm.” nó khẽ nói nhỏ rồi im lặng.

Nó nhẹ nhằng đặt thân mình ngã xuống giường, giừo mọi thứ để làm một thằng con trai nó đã chuẩn bị xong nên tạm thời không sợ gì cả, nó lim dim, rồi nhắm nghiền mắt, đi vào giấc ngủ ngắn.

Đọc full truyện chết!!! lỡ yêu rồi làm sao đây ? | Đọc truyện online ...
www.doctruyen360.com/doc-full-truyen-chet-lo-yeu-roi-la...

của Lê Loan
Chết!!! Lỡ yêu rồi! Làm sao đây? Tác giả: crying girl! Nguồn: Internet Tổng số trang: 21. Ratting: t/g ko cho cảnh nóng vào đâu! Đừng lo!!!! Let go!!! …
Chết…lỡ yêu rồi, làm sao đây ? – chương 37 | Đọc truyện online ...
www.doctruyen360.com/chetlo-yeu-roi-lam-sao-day-chuong-37/
của Lê Loan
19-02-2013 – Hắn lẫn thẫn đi về phòng, ngã người xuống giường. Cô ta đi thật rồi! Trang Thư đã bỏ chạy, hắn điên rồ, sao cô ta lại bỏ chạy? Có biết cậu ...
Chết...Lỡ yêu rồi...Làm sao đây? - Đọc Truyện Online
truyen186.com/truyen-chua.../chet-lo-yeu-roi-lam-sao-day-chuong-1...Hai chị em sinh đôi mồ côi từ nhỏ, đứa em trai từ lúc sinh ra đã phải mang một cơ thể yếu đuối, nhưng lại có một bộ óc thông minh một con mọt sách chính hiệu.
Chết ! Lỡ Yêu Rồi ! Làm Sao Đây ? (21) - Truyện Teen Đang Sáng Tác ...
kenhtruyen.com › ... › Chết ! Lỡ Yêu Rồi ! Làm Sao Đây ?19-02-2013 – “cô đâu rồi? ra đây đi!” chạy một hồi không thấy nó đâu, nhỏ hot girl hét toáng lên. “này! Cô đã làm gì Trang Thư hả?” hắn xông lên, nắm chặt ...
Chết ! Lỡ Yêu Rồi ! Làm Sao Đây ? (22)‎ - 11 Tháng Ba 2013
Chết ! Lỡ Yêu Rồi ! Làm Sao Đây ? (20)‎ - 28 Tháng Giêng 2013
Chết ! Lỡ
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Đọc Truyện Chết! Lỡ Yêu Rồi! Làm Sao Đây? MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại

Loading 2