> > Dành Cho Những Trái Tim Cô đơn, Truyện Fa
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện hay yêu cầu
• Đăng lúc: 12/04/2013 - 17:18
• 5948 xem - 85 [Thích]
Dành Cho Những Trái Tim Cô đơn, Truyện Fa
12/04/2013 - 17:18  Hình ảnh Dành Cho Những Trái Tim Cô đơn, Truyện Fa Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Truyện hay: Dành cho những trái tim FA
Tác giả: GT40.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post by: Trái Tim Băng


Dành Cho Những Trái Tim FA
Nó và bé học cùng lớp đại học, trước cũng không để ý đâu. Nhưng từ dạo bé nhờ nó đến làm hộ bài tập, rồi cứ thế quen miết nhờ vả cài máy tính, nhờ đến trường này nọ. Thế là để ý, là quan tâm đến bé hơn, lại còn hay chat chit thâu đêm với nhau nữa. Bé trắng hồng, không xinh nhưng dễ thương, dễ nhìn. Con trai tới tuổi yêu như nó không thể không rung động được. Nó vẫn đang dò xét xem tình cảm nó dành cho bé là gì? Hay là lửa gần rơm lâu ngày cũng bén. Cơ mà xe máy mấy năm nay có cần gần rơm đâu, vẫn bén cháy bùng bùng như đuốc đấy thôi.
Bé là gái phố cổ, đi đứng nói cười nhẹ nhàng đúng mực đậm chất con nhà có học. Nó trai tỉnh, tính bộp chộp, hay đùa, cơ bản là thế nhưng lại nhát gái, ít dám nhắc tới chuyện yêu đương vì chẳng biết mô tê gì. Từ ngày tám chuyện với bé, nó cũng ít nói lăng lung tung đi nhiều. Có khi là bé đang ảnh hưởng dần tới cuộc sống của nó cũng nên ^^.
Rồi dạo gần đây, thỉnh thoảng nó hay thuận tay chuột giữa mở tab Facebook. của bé ra coi. Tần suất mỗi ngày tự dưng cứ nhiều lên. Nó vô thức lờ mờ nhận ra việc nó đang làm, thế là tổ hợp Ctrl+H mở lịch sử trình duyệt, Thì ôi thôi cả một hàng dài toàn cái facebook đấy- chật ních lag cả ram, mặt đỏ bừng bất giác xấu hổ, nó xóa hết! Nhanh tay đến nỗi quên bỏ chọn ô lưu trữ mật khẩu các wed. Đành vỗ trán mò gõ lại từng trang một.
Một ngày hai ngày thế chẳng sao, đằng này lại nhiều ngày dai dẳng . Nó bứt rứt khó chịu quá! Thế là tìm chỗ để chia sẻ. Nó tìm đến thằng bạn thân học cùng. Kể lể một hồi , thằng bạn nghe xong, ngồi im dựng đứng như bị chích kim vào xương cụt. Rồi nở một nụ cười, nụ cười không bình thường mà đểu giả- kiểu Joker rạch miệng trong phim Batman. Nó ghét! Thằng bạn làm ngơ huýt sáo bâng quơ “Nói chung là yêu đó! À mà có phải là yêu không?”. Thấy chẳng giúp được gì nó toan đi về. Thằng bạn mồm méo xệch “Ghost máy cho tao đã! Tao không biết làm. ” Nhìn mặt nó tội nghiệp như con mèo sắp bị thiến. Đành ngồi lại, thôi thì ghost thẳng vào ổ dữ liệu của nó cho bõ ghét.
Nó đút đĩa boot vào, thằng này ở bẩn như ranh. Đĩa boot bám đầy bụi, nhét vô ổ đĩa làm con máy như nghẹn khoai lang, kêu lên cứ khục khoặc rò rò. Nó đành đẩy đĩa ra vớ tạm cái giẻ trên giường chùi đen cả giẻ rồi vứt lại. Thằng bạn đang làm gì quay ra lấy luôn “cái giẻ” ấy mặc vào vì đang ở trần. Nó ứ nghẹn xúc động “áo mày à?”. “Uh” thằng bạn trả lời hồn nhiên như tắm truồng trong suối, ”sao? Có vấn đề gì?”, “không sao cả! thấy đẹp nên hỏi thôi” rồi nó quay vào làm tiếp . Đang ngồi chăm chú thao tác thì thằng kia lò dò bò tiến lại. Trông nó như con rắn mối nhút nha nhút nhát thấy mà mắc cười. Thằng bạn thỏ thẻ “Lâu chưa?”. Nó quay ra, mặt dò xét “Cái gì lâu?”. Thì chuyện của bé đó! Thằng bạn nói giục trả lời, mặt đúng bản chất hóng. Nó đơ ra “lâu chưa nhỉ?” chính nó còn không nhớ “bị” lúc nào cơ mà. Thằng bạn ngán ngẩm lắc đầu như máy đảo bê tông đông nhanh “Chán mày! Thế có thấy nhớ không?”
Tối hôm đó về, nó cứ quanh quẩn trong đầu hai câu nói của thằng bạn “Nói chung là yêu đó! À mà có phải là yêu không?”- “Thế có thấy nhớ không?”. Nó tự trả lời hai câu đó rồi quay lại vào máy, đoạn lại...mở Facebook của bé lên xem.
“Dạo này like dữ vậy? mở thông báo ra toàn thấy của ấy like hết trơn, định sì pam mạng nhà người khác đó hả?” Bé type nhanh rồi gửi qua cửa sổ chat bên máy nó. Nó giật mình “Mình like nhiều đến thế sao?”. Đành đánh trống lảng “nhàn cư vi bất thiện, của ai cũng sì pam như thế chứ không riêng mình ấy đâu” rồi gửi qua bên kia. Miệng lầm bầm “dừng lại, dừng trò điên lại!”
Bé bất giác chìa tay ra “Chơi trò vẽ đồng hồ đi!” trong giờ triết học dài lê thê. Nó giật mình “vẽ xấu lắm đó nghen!”. “Xấu sao mà thi được vô trường này vậy?” bé vặn vẹo. Nó nhìn bé tự nhiên lại thấy run run, mọi hôm có thế này đâu? Vẫn là bé thôi mà? Đành trả lời bừa “thì chạy mới vô được đó!”. Bé cười, đôi môi hồng lấp lánh trong ánh nắng yếu ớt dặm cuối buổi chiều, khuyến mãi thêm màn gió đùa nghịch tóc mái qua cửa sổ làm nó chết cứng. “Thế là không vẽ à? Ngồi học chán thế!” bé nói. Nó đành lấy can đảm “uh thôi, đưa tay đây vẽ cho”. Bé chìa tay ra, nó đỡ lấy. Từ bé đến giờ nó ít khi đụng vô người con gái nên nhát lắm. Tay bé da mềm mại trắng không tì vết làm nó lại càng run tợn. Bé hù”làm chi mà run dữ vậy, tay đâu có gai đâu?” “uh gần cuối buổi rồi, đói quá mắt mờ chân tay run, lẽ thường cuộc đời như thế mà” nó chống chế. Rồi cố gắng lắm mới vẽ được cái đồng hồ chệch choạc trên tay bé. Vẽ xong bé nhíu mày cười ha hả “trời ơi! Ra là nói thật hả! Vậy mà cứ tưởng giỡn chơi, vẽ xấu quá!” . “Đưa tay đây vẽ lại cho” nó chìa tay ra, bé cặm cụi ngồi vẽ. Ngồi chéo góc kế bên đó thằng bạn đểu đã nhìn thấy, giơ tay ra hiệu trêu chọc đủ kiểu. Nó ra hiệu đáp trả , bé gắt “ngồi yên nào! Đang vẽ đẹp” nó giả vờ kêu ngứa phải gãi rồi ngây ra ngắm cái điệu bộ tỉ mẩn của bé. Mặc kệ cho thằng bạn đang hoa chân múa tay phía bên kế trong quay cuồng.
“Có sướng không?” thằng bạn đu qua vai hai đứa liền đó nhảy lên song song với nó ở hành lang tan học chật ních người. Nó gắt “biết đêk gì mà sướng với không!” Thằng bạn cười hố hố như khỉ mặt chó rồi lấy tay chích vô eo nó “không sướng! không sướng này!” rồi lại khục khặc tiếp. “Thôi kệ mày!” nó nói, rồi giấu đi nụ cười thích thú vì vui.
*******:
Sinh nhật đứa bạn, nó đang bận nên chẳng muốn đi. Tự nhiên chiều hôm đó có tin nhắn, nó lật đật chạy ra.... ghép vội ba mảnh thân- màn- pin của máy vào để đọc tin nhắn. Cái tội bất cẩn để mép bàn nên rung cho rơi vỡ banh thây.
“Toj nay ay co di sinh nhat cai H hok? Neu di qua don to dj dc hok?”
Nó nghĩ ngợi, nửa muốn nửa không. Rồi tặc lưỡi ít ra cũng được đi với bé cả một tối . Nghĩ thê là làm liền, nó lao tới nhắn tin đồng ý không thì bé lại nhờ thằng khác uổng công ra. Nhắn qua nhắn lại mấy hồi thời gian địa điểm, nó quẳng máy rồi lôi chìa khóa đi rửa xe. Con máy lại thành 3 mảnh vì quăng vào đệm nảy xuống đất. Nó kệ! sát giờ rồi nhắn gì gấp quá! Nhanh chóng rửa xe xong còn phải...rửa người, sinh viên ngại tắm thu lu cả ngày bắn súng thì còn được , chứ cái món kia thì...mai.
Xe rửa xong, trả nốt tí tiền còn trong túi là lao qua nhà đứa khác vay tiền. Sinh viên cuối tháng khổ thế, đợi lương làm thêm về thì trả sau cũng được. Đi với con gái xẩy nhà ra thất nghiệp, các cụ dặn thế. Cẩn thận tí chắc không chết sớm được đâu.
Nó đến đón bé, trên đường đi nói bao nhiêu là chuyện. Nó hỏi bé mới cài nhạc chờ à? Không thấy tút tút nữa đỡ buồn đi bao nhiêu. Bé bảo bé có mấy bài nhạc chờ nhảy ngẫu nhiên liền, nó hỏi những bài gì. Bé kể tên nhưng nó lại không nhớ, thế là bé hát, giọng ngọt nhè nhẹ thì thầm như rót mật vào tai ^^ . Nó bất giác quơ tay bẻ ngược gương chiếu hậu, để tránh bé nhìn thấy nó trong gương đang cười như thế nào.
Lúc kết thúc cuộc vui, nó đưa bé về rồi chạy ngược về xóm trọ. Trên đường ngân nga những bài bé đã hát, chỗ nào không nhớ lời đành huýt sáo. Quên cả đống việc ở nhà nó phải giải quyết cho cơ quan. Về đến khu trọ cũng gần nửa đêm. Nó vừa bật máy thì thấy bé online, nhưng lảng qua để giải quyết chuyện đã. Dăm phút thì bé chat trước, thu nhỏ cửa sổ tính toán xuống nó ngồi chat trong tiếng vo vo của muỗi đêm đánh dogfight máy bay chiến đấu như thời đại chiến thứ hai. Lời qua tiếng lại mà gần hai giờ đêm, nó lắc đầu ngao ngán đi pha cà phê để làm. Lúc làm nó kéo tai nghe lên đầu, lại mở lại mấy bài bé hát... ngân nga trong đêm át tiếng muỗi bay vè vè.
“Hình như tao có tình cảm với bé rồi mày ạ”. Nó nói lí nhí qua răng với thằng bạn thân. “Sao mày biết?” thằng bạn hỏi lại, nó đáp vì nó thấy nhớ bé, hình ảnh của bé xuất hiện trong đầu nó một cách miên man, dài dặc rất khó hiểu. Thằng bạn gật gù chuẩn đoán cảm nắng cấp độ trung. Đoạn vỗ vai rồi nói: “tới luôn đi bác tài!”.
Tính nó thì ít đề cập tới chuyện tình cảm, chỉ biết nói thích là thích thôi mà không dám nói yêu. Từ cấp ba đến năm hai ở cái trường này nó đã có mảnh tình vắt vai nào đâu. Nó rất sợ bị trêu chuyện tình cảm, gán ghép này nọ, hơi chút là đỏ mặt vì ngượng ngay. Chính thế mà không dám sờ vào tay, chứ đừng nói ôm vai nghiêng đầu chụp hình vô tư như bọn cùng lớp.
*******
Lớp nó mới có một vài anh chuyển vào, là “đúp” từ khóa trên xuống. Chắc do học hành chểnh mảng, nó cũng chẳng quan tâm. Ai có phận người đó lo, nó cũng phải dạng hay tò mò tọc mạch mà để ý này nọ.
Hôm đó nó ngồi sau bé, hết tiết học bé lôi trong túi ra một cái máy ảnh, đoạn khều vai ông bạn ngồi cùng bảo chụp hộ ảnh gì đấy. Nó đằng sau nghe thấy cả, cứ chờ xem sự việc diễn ra như thế nào. Thằng bạn đang ngúng nguẩy không muốn ra vì bận làm cái gì đó. Nó nhoi lên hỏi bé cần giúp gì không? Thằng kia chảnh như sao trời đêm tắt vụt vậy. Bé cười đưa nó cái máy, đoạn chỉ chỉ về phía một lão học lại. “Thấy anh kia không? Chụp hộ một cái ảnh nghen?”. Nó giật mình “chụp làm gì?” Bé bảo cứ chụp đi về nói cho, con gái giờ vác ra đổ hết tâm hình ống kính vô mặt người ta nghe có kì không? Nó chột dạ để máy lại “thôi tự đi chụp đi!” nói cụt lủn. Bé nài “giúp tớ đi mà!” nó thở dài trong ruột rồi vác máy làm tách tách vài phát trong hậm hực. Cái mặt lão kia bị nó chĩa thẳng máy vào làm mấy nháy, cũng thộn ra không kém mặt nó là bao.
Xong công hết việc nó đẩy máy về phía bé “Này!”. Bé chẳng để ý chỉ cảm ơn rồi xuýt xoa với nó khen anh này đẹp trai, nhìn đàn ông các thứ. Nó bỗng nhiên bực, mặt hằm hằm chẳng nói chẳng rằng. Bé hỏi nó sao không nói gì. Nó gắt “đang bực đứa bạn mượn tiền hoài chưa trả! Tiên sư cái thằng!” câu văng tục bỗng nhiên nhảy ra khỏi mồm nó. Bé giật mình nhìn nó rồi quay lên trên, bỏ nó với đám mây điện tích sấm chớp đùng đùng lơ lửng trên đầu. Nó biết mình đã sai, định khều bé xin lỗi nhưng nghĩ sao lại thôi. Tiết sau nó chuyển khỏi chỗ dưới bé xuống cuỗi lớp.
Giờ thì mỗi lần đi học nó đều mong lão đúp học không đến lớp, đâm xe, tai nạn hay gì gì đấy cũng được, mặc kệ có cho rằng đầu óc nó tàn độc. Nhìn sang bé thỉnh thoảng thấy bé còn quay sang nhìn trộm lão nữa. Không sao tập trung mà học được, mọi thứ đảo lộn. Nó ích kỷ! chỉ muốn bé là của riêng mình thôi. Nghĩ quẩn một là nó nghỉ học để đỡ chướng tai gai mắt, hai là lão kia không đến lớp. Nhưng trường hợp thứ hai sao mà xảy ra được. Nó buồn, lại đem kể với thằng bạn. Thằng bạn bảo nó “mày thích em thật rồi, chủ động mà tấn công đi thôi”. Nó nghe từ “tấn công” mà ù ù như thợ vắt sữa bò đặc cách lên sửa...máy bay chiến đấu chẳng biết cái mô tê gì. Nó thật thà“đã yêu ai bao giờ đâu mà biết tấn công thế nào?” Thằng bạn ngán ngẩm “mày phải thế này! Thế này! Rồi thế này nữa.... bla bla bla, đã hiểu chưa?” Ngồi nghe một lúc chóng mặt quá nó gật bừa “ừ, ừ ừ... ”
Những hôm sau đến lớp nó xếp bảng đứng vào gần bé, vừa đứng nói chuyện vừa vẽ. Hai người còn trêu đùa nhau nữa, thằng bạn bảo “nhất cự ly nhì khỏa cách, cứ sát lại gần gũi cho tao” không nghe nó thì cũng chẳng biết nghe ai đành chỉ đâu đánh đó vậy. Mong là mọi chuyện suôn sẻ. Bé vẫn vô tư như bạn bè bình thường, cuối buổi nó gom cả bảng màu, xô rửa bút của nó và bé mang đi rửa. Bé kêu”để đó tớ làm cho!” , ”không cái này bẩn, ấy cất giúp tớ bảng với giá vẽ đi là được”- nó ngăn.
Cuối buổi thằng bạn khều “sao rồi?ghi điểm ga lăng chưa?”. Nó đờ đẫn vì đứng lâu trả lời qua quắt “chắc là rồi”.
Mày còn lợi hơn gã kia là thỉnh thoảng được chở bé đi học đó, tận dụng cơ hội đi. Cạnh tranh công bằng có tao chỉ không phải lo! Nó gật gật nhưng trong lòng vẫn rối lắm.
*******
Lớp nó tổ chức đi công viên nước chơi mấy ngày nắng ^^. Trời phả nhiệt ghê quá, y như có bao nhiêu gió tây kéo nhau về Hà Nội chơi hết cả. Thằng lớp trưởng kì kèo “mày có đi không? Đóng tiền đi!”. Tiền thì nó không thiếu, nhưng đang đợi một người xem có đi không, chứ công viên nước nó đi tràn ra cả ngoài đầu ngón chân ngón tay rồi, đi nữa làm chi cho mệt. Thằng lớp trưởng vẫn đon đả “quyết nhanh lên ông ơi! Sập mẹ nó cả kế hoạch của người ta bây giờ!”nó tặc lưỡi “thôi đợi”. Thế mà may mắn bé cũng đi, nó nhanh nhảu đóng tiền nhận thêm khuyến mãi cằn nhằn tội nộp sát ngày. Kệ! đang vui muốn chởi sao cũng được ^^.
Đêm trước ngày đi nó vào chat với bé, “mai cần thì tớ qua đón nghen”- nó đề nghị . “Thôi không cần đâu, tớ có xe rồi” bé gõ lại kèm theo cái icon mặt có trái tim ra điều cảm ơn. Nó chưng hửng ừ bừa chat thêm vài câu nữa rồi ẩn nick giả vờ out đi ra ngoài . Bé vẫn chào nó một cách thân mật. Nó thoáng buồn, thằng bạn buzz cửa sổ xài tục ngữ sành điệu như cha ông ngàn đời “dục tốc bất đạt”. Nó bóp trán “ừ thì từ từ, kệ cho khoai nhừ toét”.
Hôm sau nó phóng xe ra cổng trường đợi cả lớp rồi đi. Cả lớp đông đủ nhưng thiếu bé, thằng lớp trưởng lại quàu quạu rút máy ra gọi. Bé bảo ngủ quên, tí sẽ đến sau mọi người đi trước đi, ngày nghỉ mà. Nó lẩm bẩm “con gái gì mà... ”
Tới nơi rồi, cả lớp vào hết còn mỗi thằng lớp trưởng, nó lại gào thét chẳng đến để nó còn vào bơi gì cả. Vé thì phải đưa không thì có mà vào bằng...niềm tin. Nó kêu thằng lớp trưởng đưa hai vé nó giữ đứng cổng cho, cứ vào trước đi, vào nó cũng không bơi đâu nên đứng sẽ đứng chờ. Được thể cu cậu cười hềnh hệch khen thằng này tinh thần vì tập thể thế là tốt, rồi tót vào trong mất nhanh hơn cả giải phóng năng lượng hạt nhân.
Nó bần thần đứng chờ ngoài cổng, tiện thể cũng an ủi bản thân tắm nắng luôn cho đỡ còi xương. Mười phút, rồi hai mươi phút vẫn chẳng thấy bé đâu, tính nhấc máy lên gọi mà sợ bé đi đường phải nghe, loạng choạng rồi tai nạn thế là nó lại đút máy vào túi. Nói thế thôi chắc do sợ cước cao cào thẻ mệt lắm, mòn hết cả móng tay. Chịu khó ngồi đợi thì trời thương trai có công, điện thoại vừa chạm đáy túi thì bé đã thấp thoáng ở cổng. Nó đưa tay vẫy vẫy ra hiệu như chết đuối, mà đúng là chết đuối vớ được cọc. Đon đả dắt xe vào gửi hộ, nó trách sao đến muộn thế. Bé cười bảo ngày nghỉ nên thức đêm quá tay, ngủ vượt xà ngang tới nửa sáng. Nó định pha vài câu hài hài trêu lại, mà vốn liếng từ vựng bay đi đâu hết cả đành thôi, ăn nói thiếu mắm thiếu muối thì người ta cười cho hỏng mặt. Thôi thì im lặng là vàng hệt như lời người xưa răn dạy.
Nó ngồi trên bờ với bé ở bể tạo sóng, bé hỏi nó không xuống chơi với các bạn à? “Tớ đi cả ngàn lần rồi, giờ tham gia cho vui thôi chú chẳng bơi lội gì đâu” nó trả lời. Bé đồng tình với nó chuyện đi như cơm bữa ở cái công viên này. Mỗi đợt họ hàng ở dưới quê lên là toàn phải dẫn tụi con nít đi cho chúng nó vui, mà chỉ quí chị thôi ^^. Nó khen bé, bảo khéo dỗ trẻ con, sau này làm mẹ sẽ tốt. Bé bảo bé không thích yêu, chỉ thích ở vậy cho tự do tự tại. Nó chột dạ đánh lảng sang chủ đề khác, tiện nhổm dậy mua nước ngọt mời bé. ^^
Thằng bạn nó lao từ dưới nước lên, móc máy ảnh từ trong túi ra khều mọi người đi chụp hình. Bé đứng dậy bảo nó đi cùng, nó ngại chụp hình nên bảo thôi, mặc dù thâm tâm cũng muốn. Bé không chịu thua cúi hẳn xuống chỗ nó nắm tay kéo lên. Bị nắm tay bất ngờ nó giật mình đứng trân trân, bé giục “đi với tớ” rồi lôi nó xềnh xệch như bà mẹ kéo con khỏi dãy đồ chơi bóng loáng. Chụp xong với cả lớp bé bảo nó và bé chụp riêng vài bức. Nó sợ lắm, toát mồ hôi ra hết cả người, bé đứng vô làm đủ các tư thế chu mỏ cute này nọ. Nó đứng im thẳng đứng phăng phắc như một tượng đài khổ sở. “Sao vậy? hem làm dáng chụp hình à?” bé đập vai hỏi nó. Nó chối, kêu từ bé đến giờ ít chụp hình nên không biết tạo dáng sao. Bé cười nói chụp cả đống hình rồi, chắc cũng ra được một hai cái đẹp không phải lo. ^^
*******
Bơi lội chán chê thừa ra một đống tiền, lớp trưởng khoát tay kêu phải tiêu cho hết kẻo phí. Lớp ồ ồ lên tán thành quay áo đủ kiểu. Bao nhiêu ý tưởng được đặt ra, cuối cùng hạ con bài cuối kết thúc cái đám người ồn ã bên trong công viên là đề nghị đi hát karaoke, người người chơi được nhà nhà chơi được, ai cũng có phần. Ra bãi xe nó chở bé, vì sáng nay có mấy đứa phải đón xe buýt lên đây. Giờ phân công ra đủ xe thì cứ đều đặn hai người một. Bé tranh lên xe nó kệ những đứa kia. Nó hỏi bé một câu rõ hâm:
“Sao thích đi cùng tớ?” ^^
Bé nhíu mày suy nghĩ “ừ thì tính cẩn thận này, suy ra là đi đứng cẩn thận luôn. Mà đi với ấy có chuyện để nói, chẳng thích mấy đứa kia đâu” ^^. Nó cười rồi đẩy để chân sau ra cho bé, hai người đi sau cùng lớp. Tới nơi nó chẳng hát bài nào sợ bé nghe được cái giọng trầm ồm như vả hai cối xay lúa của nó vào nhau thì mất điểm lắm, đành ngồi thu lu vào góc xem mọi người hát. Bé cũng hát vài bài song ca, thấy muốn song ca nhưng vẫn ngại hoài chuyện lạc giọng. Thôi cố rồi cố nốt, trót thì trét. Tan cuộc mọi người ra về, xe bé mai lên trường lấy vì vẫn thiếu nên để bọn nó đi về. Nó lại đưa bé về, nửa đường bé kêu đói bụng muốn ăn xôi. Thế là cả hai tạt vào quán ăn uống ngon lành rồi về. Đi đường bé lại hát nữa, vẫn giọng ngọt nhẹ nhàng ấy từng nốt từng nốt một. Nó khen bé hát hay, “Hát hay vì hay hát mà!” bé cười rồi nói. Nó cũng cười rồi kể chuyện tiếu lâm nó xào được trên mạng cho bé nghe. Thi thoảng bé phá lên cười, gục cả mặt vào lưng nó, chưa được cảm giác gần gũi con gái thế này bao giờ, nó nửa sợ nửa vui. Đúng là nhát mà....
Mai qua đón tớ nhé! Đúng giờ và đừng để hai người cùng trượt điểm danh đấy!- Bé nói với nó, dõng dạc và chắc chắn.
- Ừ! Hẳn là thế rồi. Chuyên gia dậy sớm xem giá vàng mà! Nó đùa. ^^
- Khá khen có đầu óc kinh doanh đi trước thời đại! bé nhíu mày rồi chào nó đi vào trong.
Phóng xe về lòng đầy rạo rực, bên trong nó có cái gì rất hưng phấn như vừa uống một cốc cà phê đặc, đen sì không chút ngọt. Đêm nay nó sẽ về nằm, lẩm nhẩm hát lại các bài của bé, rồi không ngủ mà nghĩ lại từng chi tiết từ sáng tới chiều trong không gian vui nho nhỏ của bản thân.
*******
Những lần có bài tập lớn, khối lượng công việc nhiều nó hay phải làm cùng bé từ sáng tới chiều ^^. Trưa chẳng chạy đi đâu nên bé nấu cơm cho nó ăn, còn nó thì ngồi tô tô vẽ vẽ ^^. Nhà bé bố mẹ đi làm cả ngày nên may mắn nó không phải ngồi ăn với phụ huynh, mặc dù có đôi lần dính vào ngày nghỉ. Bé nấu cơm ngon, món nào ra món đó rất đúng kiểu đảm đang con nhà công chức. Nó sinh viên gặp đâu ăn đấy, nấu thì dở toàn là món luộc, công thức nấu ăn cơ bản trụng nước sôi hết đỏ thì xơi . Kiểu đó nên mỗi lần đến nhà bé là như bữa cải thiện. Trước bữa bé hay hỏi nó ăn gì để nấu, nó bảo ăn gì cũng được bé nấu gì cũng ngon nó ăn tuốt. Bé bảo đồ ba phải, để nấu canh rau lá ngón xem còn ba phải nữa không. Nó giả điệu cắn móng tay sợ hãi bảo nấu món gì ăn bổ mắt, ngồi tô màu hoài sắp mù màu rồi. Bé cười nấu mỗi hôm một món chẳng hôm nào giống hôm nào chứng tỏ biết nấu mà nấu rất khá. Nó lại càng muốn bé là của nó hơn.
Bữa cơm thì đủ mọi chuyện trên trời dưới biển. Bỗng dững bé nói có chuyện này không biết có nên nói không. Nó bảo như thế là muốn nói rồi, cứ nói ra đi tớ không nói cho ai đâu. Bé ngần ngừ rồi hỏi nó có hay chơi với anh L không? Nó hỏi anh L nào. Bé bảo cái anh khóa trên dớt xuống lớp mình ấy. Nó ngừng đũa, vì đó là cái lão hôm trước bé nhờ chụp ảnh hộ đó . “Không! Tớ không chơi với mấy người học kém đúp lớp!” nó nói, cố hạ giá trị của lão đó xuống trong từng câu . Bé bảo biết đâu do người ta có hoàn cảnh gì đó, chứ ai mà muốn. Nó tức! tức vì bé bênh lão đó. Nó gằn: “Chẳng có hoàn cảnh gì cả! chỉ là lười nhác, thế thôi”. Bé bảo nó cái gì cũng nên nhìn hai mặt chứ. Nó cãi “tớ phiến diện chỉ thấy cái gì trước mắt, không sâu xa như người khác!”. Lời qua tiếng lại đâm ra cãi nhau, rồi bữa cơm chìm vào im ắng . Nó chẳng nói gì đứng dậy lên tầng tô vẽ tiếp. Bé dọn cơm rửa bát rồi đi lên vẽ cũng. Nó thấy bé thì khó chịu, giả vờ lôi điện thoại nhắn tin cho tổng đài. Tổng đài hồi tin điện thoại nó kêu inh ỏi, bấm nút nghe chạy ra ban công giả vờ nói dăm ba câu chữ thật to: “ừ ừ! À thế à! Nhưng tao đang bận không về được! chút nữa đi!” rồi cúp máy . Đi vào phòng bé ngước lên “có việc gì bận à?” Nó đáp “không, không có việc gì hết”. Bé bảo bận cứ về đi, để đó bé làm cũng được hòm hòm cả rồi. Nó chỉ đợi có thế gom đồ đi về mất mặc kệ bé tự xoay xở. Ai bảo làm cho nó tức! Mà đã tức thì làm việc cái gì nữa!
Tối về nó gác tay lên suy nghĩ! Rồi tự dằn vặt vì ngu quá! Dù sao thì bé cũng chẳng có lỗi gì, chỉ là nó ích kỷ thế thôi . Nó chỉ biết làm um mọi thứ lên, xoắn mọi suy nghĩ lại cho rối bời là giỏi, buồn chán nó lại hỏi thằng bạn. Thằng bạn bảo:
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Dành Cho Những Trái Tim Cô đơn, Truyện Fa MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2