> > > Clip,giáo Dục,Việt Nam,tiêu Cực,thành Tích,yếu Kém,nam Sinh,lớp 12,sự Trăn Trở Của Kẻ Lười Biếng > Xem Full Hot New
Download file
Clip,giáo Dục,Việt Nam,tiêu Cực,thành Tích,yếu Kém,nam Sinh,lớp 12,sự Trăn Trở Của Kẻ Lười Biếng

Các nhà giáo nói gì về clip luận về giáo dục?

- Liên quan tới clip nam sinh luận về giáo dục Việt, Hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) Nguyễn Tùng Lâm cho biết: "Em đã khao khát nói lên chính kiến..."

CÁC TIN LIÊN QUAN
Nam sinh luận về giáo dục Việt gây choáng váng
Bộ trưởng Giáo dục và thông điệp mạnh mẽ trong 2013
Hiệu trưởng Trường THPT Đinh Tiên Hoàng (Hà Nội) Nguyễn Tùng Lâm: "Em đã khao khát nói lên chính kiến..."
Bản thân tôi luôn ủng hộ học trò tự do suy nghĩ, trao đổi thẳng thẳn và cởi mở những điều tự đáy lòng.Với người làm giáo dục hay ngành nghề nào cũng cần trân trọng hành động như của em.


Quan điểm, chính kiến của nam sinh lớp 12 được nhiều chuyên gia, nhà quản lí giáo dục ủng hộ (Ảnh cắt ra từ clip).
Việc học trò nói lên quan điểm về đạo đức, yếu kém của nền giáo dục Việt Nam hay trăn trở của “một kẻ lười biếng” là em xuất phát từ ước mơ và khao khát nói lên chính kiến của riêng mình.
Mỗi người đều có cá tính riêng. Tôi không có gì để trách móc hay phê phán em cả.

Hơn thế, xem clip dài hơn 1 tiếng nhưng phần đông mọi người đều chăm chú theo dõi. Cách em nêu quan điểm, lập luận rất chặt chẽ và lô-gic. Phong cách của người trẻ như em rất tự tin. Như vậy là quá giỏi, không nhiều người làm được như thế.

Những điều em nói cũng không có gì xa xôi hay viển vông. Cho rằng em quá “nổ”, chỉ trích em là suy nghĩ kiểu áp đặt.

Vừa xem clip tôi vừa suy nghĩ những điều em nói. Dù đâu đó còn điểm này điểm khác phải bàn lại nhưng chuyện giáo dục đặt nặng thành tích, thi cử nhiều, áp lực lớn như em trình bày tôi hoàn toàn ủng hộ.

Thầy Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường THPT Lương Thế Vinh (Hà Nội): "Tôi bị thuyết phục"

Làm giáo dục rất nên khuyến khích và để học trò nói lên chính kiến của mình như em học sinh lớp 12 trong clip. Cái nguy hiểm hiện nay là nhiều học trò chỉ biết học mà không biết nêu ý kiến, quan điểm hay đơn giản không xác định được mục đích của việc học.

Điều em nói cũng là trăn trở bấy lâu của những người có tâm huyết với nền giáo dục nước nhà. Trên nhiều diễn đàn, tôi cũng nêu quan điểm chương trình phổ thông hiện nay quá nặng nề, thiên về kiến thức. Cái gì chúng ta cũng muốn học trò biết mà thiếu đi dạy trò kĩ năng sinh tồn, kĩ năng sống.

Mục đích của chương trình phổ thông là dạy trò những gì cơ bản nhất để sau này mỗi người có thể làm được công việc của một kĩ sư, bác sĩ hay công nhân, thợ sửa máy,…Nếu được thì cần loại bớt một nửa kiến thức có trong sách phổ thông đi.

Những so sánh, lập luận của em học sinh cũng rất thuyết phục. Là người quản lí, lãnh đạo giáo dục càng cần lắng nghe.

Văn Chung (ghi)

Bộ trưởng Giáo dục và thông điệp mạnh mẽ trong 2013

- “Nếu Vụ Kế hoạch tài chính không xây dựng, đổi mới chính sách cấp kinh phí thì sẽ nhân sự phải thay đổi. Chúng ta phải nghĩ khác, làm có trách nhiệm, sáng tạo, đừng chỉ tư duy “tôi làm không sai”. Nếu không làm được sẽ không đổi mới được...”

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận nhấn mạnh như vậy tại Hội nghị Kế hoạch ngân sách năm 2013 ngày 27/12 tại Hà Nội.

Nói và làm phải đi đôi với nhau

"Phải đổi mới hơn nữa lề lối, phương pháp làm việc với các nhà trường..." là yêu cầu của Bộ trưởng đặt ra với các Vụ chức năng.

Bộ trưởng nhấn mạnh: “Việc cấp kinh phí cho các cơ sở như hiện nay phải thay đổi. Trong năm 2013 nếu không thay đổi thì nhân sự của Vụ Kế hoạch tài chính (Bộ GD-ĐT) cũng phải thay đổi”.

Người đứng đầu ngành giáo dục đề nghị các cơ sở đào tạo, các ĐH,CĐ “sử dụng cho hết quyền tự chủ của mình. Nhiều trường đã được trao quyền tự chủ đã cao tương đương với những trường ĐH trên thế giới nhưng không thấy tự hào, không có chút trách nhiệm nào”.

Thông điệp phải đổi mới cách điều hành cũng được Bộ trưởng phát đi. “Về mặt phương pháp tư tưởng, tôi đề nghị nói và làm đi đôi với nhau. Tôi có cảm giác nhiều hiệu trưởng, phó hiệu trưởng, giảng viên đang tư duy theo cách tôi làm không sai. Chúng ta phải nghĩ khác. Hãy nghĩ làm sao không chỉ đúng, tốt mà phải sáng tạo, hiệu quả cao. Nếu không làm được sẽ không đổi mới được”.

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận phát biểu tại Hội nghị ngân sách 2013.
(Ảnh: Văn Chung)

Liên quan đến công tác tuyển sinh ĐH-CĐ 2012, Bộ trưởng Luận cho biết: qua kiểm tra có nhiều trường tuyển vượt rất nhiều. “Vi phạm đang trở thành phổ biến, tràn lan. Xử phạt 50 triệu, 80 triệu đồng các trường vẫn ung dung vì “có lãi”. Năm nay, Bộ sẽ kỷ luật hiệu trưởng ngoài việc phạt hành chính”.

Vấn đề giảm dần chỉ tiêu tuyển sinh thạc sĩ, tiến sĩ theo ông Luận sẽ được tính đến. Trước mắt sẽ giảm chỉ tiêu thạc sĩ, tiến sĩ về quản lý giáo dục. Ông bức xúc: “Không thể có chuyện người không biết gì về giáo dục lại đi làm thạc sĩ, tiến sĩ về giáo dục mà toàn bằng giỏi, bằng khá”.

Công tác nước ngoài sẽ cắt giảm

Nói về tình trạng tham nhũng, thất thoát trong các cơ sở, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cho rằng “tình hình chung là tốt, có thể tạm thời yên tâm”.
Về sai phạm ở Trường ĐH Kinh tế quốc dân Hà Nội, Bộ trưởng Luận cho hay “vẫn còn những sai sót mà Bộ đang tiến hành thanh tra và xử lí”. Ông cũng thừa nhận hiện nay trong xã hội đang tồn tại tình trạng suy thoái đạo đức của một bộ phận giáo viên, chuyện mua bằng bán điểm.

Trước ý kiến của lãnh đạo các trường ĐH bày tỏ khó khăn về vấn đề tài chính eo hẹp, Bộ trưởng Luận cho hay: “Năm qua, nhiều bộ, ngành ngân sách được chi giảm nhiều nhưng riêng chi cho giáo dục không giảm nhiều, chứng tỏ sự quan tâm đặc biệt của nhà nước”.

Với trách nhiệm người đứng đầu, Bộ trưởng Luận yêu cầu tất cả các đơn vị tiết kiệm tối đa các khoản chi: “Bộ và bản thân tôi sẽ đi đầu thực hiện tiết kiệm, dành tiền chi cho cơ sở. Hoạt động công tác nước ngoài phải cắt giảm. Các đoàn, các dự án phải chú ý việc này. Đi công tác địa phương cũng phải giảm thiểu, thành phần gọn nhẹ. Việc đón nhận huân chương, kỷ niệm năm chẵn cũng phải tiết kiệm”.

Thí điểm đổi mới cơ chế tài chính

Đối với ngành nghề đào tạo ít có khả năng xã hội hóa như đào tạo sư phạm, kĩ thuật công nghệ, KHTN, KHXH, nông lâm ngư, nghệ thuật,… sẽ thực hiện đặt hàng bằng việc cấp kinh phí trên cơ sở tính đủ chi phí đào tạo, đảm bảo hiệu quả đầu tư, tránh lãng phí.

Đối với ngành nghề có khả năng xã hội hóa (XHH) cao như kinh tế, tài chính, luật,…thực hiện giảm dần hỗ trợ của NSNN, cho phép tự xác định mức thu học phí, đa dạng hóa các nguồn thu, tiến tới tự đảm bảo bù đắp chi phí.

Đối với các hoạt động đào tạo cung cấp dịch vụ gắn với nhu cầu của xã hội: Trường được quyết định mức thu giá dịch vụ trên cơ sở tính đủ các chi phí cần thiết cho việc cung cấp dịch vụ, từng bước tiến tới thực hiện cơ chế tài chính hạch toán đầy đủ chi phí đầu vào đầu ra


Từ khóa: clip,nam sinh,bàn luận,giáo dục,gây sốt


ĐH Kinh tế Quốc dân lạm thu hơn 51 tỷ

- Chiều 11/12, Bộ GD-ĐT công bố hàng loạt sai phạm của Trường ĐH Kinh tế Quốc dân. Thanh tra Bộ đã thu hồi hơn 3 tỷ đồng thu vượt học phí nâng điểm của sinh viên hệ ĐH chính quy năm học 2011 về ngân sách nhà nước.

Ông Nguyễn Văn Phương, thanh tra Bộ GD-ĐT cho biết, trong hai tháng (từ ngày 24/7 đến ngày 24/9) đoàn đã tiến hành thanh tra 4 nội dung: Công tác tổ chức, cán bộ; công tác đào tạo sau ĐH và liên kết đào tạo; công tác xây dựng cơ băn; các khoản thu chi tài chính giai đoạn từ tháng 7/2008 đến hết tháng 5/2012.


Thanh tra Bộ GD-ĐT vừa công bố hàng loạt sai phạm tại Trường ĐH Kinh tế Quốc dân
Bản kết luận Bộ GD-ĐT đưa ra cho thấy hoạt động của nhà trường "đụng đâu sai đó". Chánh thanh tra Bộ GD-ĐT Nguyễn Huy Bằng cho biết, "trong công tác đào tạo, trường tự ý chuyển 54 sinh viên từ Trường ĐH Tây Bắc về học tại trường là việc làm vô lối, sai quy định". 54 sinh viên thuộc diện đào tạo liên kết giữa hai trường. Theo quy định thì 54 sinh viên sẽ học tại Trường ĐH Tây Bắc và Trường ĐH Kinh tế Quốc dân cấp bằng.

"Tuy nhiên, trường đã "hợp thức hóa" cho số sinh viên nói trên có điểm đầu vào thấp được học tại trường - đây là việc làm không đúng với Quy chế đào tạo ĐH, CĐ và các hợp đồng liên kết. Do đó, sau khi kết luận thanh tra công bố trường phải chuyển toàn bộ 54 sinh viên về học tại Trường ĐH Tây Bắc" - ông Bằng quả quyết.

Kết luận cũng chỉ ra nhiều khoản thu sai, thu vượt trong công tác tài chính lên đến trên 51 tỷ đồng. Cụ thể, trường thu kinh phí đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ không có trong quy định trên 22 tỷ đồng; Thu vượt quy định về học phí nâng điểm hệ chính quy trên 3 tỷ đồng; Thu vượt quy định lệ phí tuyển sinh các hệ gàn 8 tỷ đồng; Thu ngoài quy định (gồm lệ phí nhâp học, thẻ sinh viên, giấy thi...) trên 18 tỷ đồng; Thu phí trông xe vượt quy định gần 230 triệu đồng.

Ông Lê Khánh Tuấn, phó Vụ trưởng Vụ Kế hoạch tài chính (Bộ GD-ĐT) cho biết, sau khi xem xét các khoản thu chưa đúng Thanh tra Bộ chỉ kiến nghị thu hồi 3 tỷ tiền thu vượt học phí nâng điểm của sinh viên hệ ĐH chính quy năm học 2011 về ngân sách nhà nước. Các khoản khác không thu hồi trường được giao tự chủ tài chính từ năm 2008. Một số khoản chưa có quy định thu nhưng Bộ Tài chính cho phép như phí đào tạo thạc sĩ, tiến sĩ chính quy...

"Với các khoản đã thu - trường đưa vào tổng chi cho chi phí đào tạo chứ không vì mục đích riêng tư. Hiện các khoản trường đã chi hết nên Thanh tra không kiến nghị thu hồi" - ông Tuấn cho hay.

Trước những nguyên nhân chủ quan và khách quan dẫn đến sai phạm nêu trên, thanh tra Bộ kiến nghị: Song song với việc chấn chỉnh công tác quản lý của hiệu trưởng - nhà trường tổ chức kiểm điểm xác định rõ trách nhiệm hiệu trưởng, các phó hiệu trưởng trong quản lý điều hành và ban hành các văn bản trái quy định. Đồng thời tổ chức kiểm điểm, kỷ luật đối với tập thể và cá nhân thuộc phạm vi quản lý để xảy ra vi phạm trong 4 lĩnh vực nêu trên.

Nội dung xử lý phải báo cáo Bộ trong quý 1 năm 2013.

Kiều Oanh



'Bầy đàn' bán hàng đa cấp: 'Yêu' như thời nguyên thủy

Sống quần thể nên các bạn trẻ tham gia đường dây kinh doanh đa cấp cơ cực trăm bề, đến chuyện 'yêu' cũng như thời nguyên thủy, diễn ra trước hàng chục cặp mắt nhìn.

Đời sống 'bầy đàn' của dân buôn hàng đa cấp
Xem bài khác trên Vef.vn

“Yêu” giữa mọi người

Sau khi sinh hoạt tập thể xong, mọi người được tự do làm việc cá nhân của mình. Nhóm của tôi có 21 nam và 19 nữ (trong đó có cả tôi) thì hầu như người nào cũng là đôi, là cặp với nhau ở trong phòng.

Anh R. vừa nói chấm dứt trò chơi tập thể, thì rất nhanh chóng, trên các manh chiếu hình thành các đôi riêng lẻ, ngồi sát nhau. Có đôi thì ra ngoài đi dạo, nhưng cũng rất nhiều đôi thì ngồi “tâm sự” ngay trong phòng.

Căn phòng chật hẹp, vì vậy tất cả các hành động “tế nhị” nhất đều được diễn ra tự nhiên như chỉ có 2 người.

Ngay sát sau lưng tôi là một cặp đôi còn rất trẻ, chắc là trẻ nhất phòng vì 2 đứa đều mới chỉ 18 tuổi, hôn hít và sờ soạng nhau rất tự nhiên. Những tiếng xì xào to nhỏ, cười đùa rúc rích râm ran khắp phòng.

Một dãy phòng trọ xập xê của dân bán hàng đa cấp

Phía góc trong cùng, trên một tấm phản gỗ là cặp đôi của anh quản lý R.. Do là người đứng đầu phòng nên cặp đôi của anh được một không gian rộng nhất là cả chiếc phản mét rưỡi. Cô gái úp lưng vào góc tường, nên chỉ nhìn thấy anh quản lý đang ôm chặt cô gái vào lòng.

Thấy tôi tròn mắt ngạc nhiên, mặt đỏ lên vì xấu hổ, Thơm – cô bạn được phân công giám sát tôi liền kéo ra ngoài cửa hóng gió.

“Chuyện bình thường mà. Ai cũng thế. Bạn cũng thấy rồi còn gì. Ai làm việc người nấy, mình không có ai thì ra ngoài hiên”, Thơm nói nhỏ vào tai tôi.

Điều lạ là trong phòng có bao nhiêu cặp thì hầu như đều tự dưng thành các đôi yêu nhau. Cũng như một sự sắp đặt tự nhiên bình thường. Lúc ăn cơm tôi đều thấy họ vô tư, vui vẻ, nghĩ họ là những người bạn. Nhưng hóa ra không phải.

Một số bạn nữ thì mau chóng vào nhà tắm thay đồ, mặc váy ngắn, trang điểm phấn son lòe loẹt rồi cầm điện thoại gọi cho các lái xe ôm đến đón. Tôi không chắc họ đi đâu, nhưng cả đêm không thấy ai về.

Tôi nhớ lại lời bác xe ôm nói khi chở tôi đến đây: “Nhiều cô không có tiền để sống, bố mẹ nghèo không chu cấp mãi được thì tối đến phải “đi khách” để kiếm tiền nuôi thân. Tối nào chú cũng chở vài ba cô nên biết rõ chuyện này”.

Bố mẹ bán cả trâu, về quê xấu hổ lắm!

Giữa thế kỷ 21, nhưng tại đây, ngay cạnh thành phố văn minh, ồn ào, náo nhiệt, họ vẫn ăn ở và “hành sự” theo kiểu “bầy đàn”. Lòng tôi chợt dâng lên cảm xúc cảm thương khó tả.
Lúc đầu tôi và Thơm chỉ toàn nói chuyện công việc vì Thơm rất kín tiếng, hơn nữa nếu nói lung tung sẽ bị anh quản lý mắng, nên Thơm gần như chỉ đặt câu hỏi, còn tôi thì trả lời. Sau hiểu nhau hơn, Thơm bắt đầu kể chuyện về mình.

Thơm nói sinh năm 1989, quê ở Thanh Hóa. Thơm mới ra đây được gần 5 tháng nên công việc chủ yếu vẫn là học hỏi, thực hành, chứ chưa thể kiếm được tiền nuôi bản thân.

Nhà Thơm nghèo lắm, Thơm cũng mới chỉ học hết lớp 10 rồi ở nhà phụ giúp đồng áng cho bố mẹ. Sau đó, thấy Thúy – bạn cùng lớp với Thơm lên Thái Bình bán hàng đa cấp về “đổi đời” hẳn, ăn mặc lịch sự, đi xe ga, còn có cả điện thoại xịn. Đặc biệt, Thúy nói với bố mẹ Thơm là thu nhập mỗi tháng cũng ngót 20 triệu đ?ồng.

“Bố mẹ mình nghe vậy mừng lắm. Nhờ Thúy giúp đỡ, dẫn dắt mình thành nghề. Để có tiền ra đây, bố mình phải bán 1 con trâu và cả đàn lợn. Giờ mỗi tháng vẫn phải cố gửi ra cho mình 500.000 đồng để chi trả cuộc sống”, Thơm tâm sự.

Nhìn xa xăm vào khoảng tối trước mặt, khuôn mặt Thơm buồn rầu, khác hẳn với khi nãy, trước mặt các bạn của cô.

Rồi Thơm ngó nhìn xung quanh, thấy các cặp đôi vẫn đang say sưa “tâm sự”, cô bạn kéo tôi ngồi lại gần hơn rồi nói: “Nghề này cũng cực lắm bạn ạ. Nhiều khi muốn bỏ về nhưng giấy tờ tùy thân của mình bên Lô Hội họ cầm. Hơn nữa, bố mẹ bán trâu, lợn đi cho tiền ăn học, mà giờ về tay không thì xấu hổ với làng xóm lắm”.

Được biết, ngoài số tiền ký hợp đồng mua sản phẩm với công ty trị giá 7 triệu đồng, thì những ai tham gia đều phải nộp lại giấy tờ tùy thân cho người quản lý, tránh trường hợp bỏ trốn.

Cũng theo Thơm, mọi người ở đây đều sống xa nhà, không bạn bè, thiếu thốn tình cảm, trai gái lại ở chung, nên chỉ một thời gian ngắn là tự dưng có tình cảm với nhau. Có những đôi, tuần trước chưa biết gì nhau, tuần sau đã thành một cặp.

Quần áo mùa đông của gần bốn chục người được xếp xó lẫn lộn

"Thấy các đôi “hành sự” tự nhiên quá, tôi vờ hỏi: “Nhưng thế này nhỡ có bầu thì sao?”. Thơm liếc nhìn xung quanh rồi ghé sát vào tai tôi kể: “Nhiều chứ, anh quản lý cặp với cô này là cô thứ tư trong phòng rồi. 3 cô trước đều có bầu, phải đi phá thai”.

Nghe Thơm nói, tôi chợt sởn da gà. Giữa thế kỷ 21, nhưng tại đây, ngay cạnh thành phố văn minh, ồn ào, náo nhiệt, họ vẫn ăn ở và “hành sự” theo kiểu “bầy đàn”. Lòng tôi chợt dâng lên cảm xúc cảm thương khó tả.

Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại của Thơm. Bố mẹ cô gọi. Không nghe rõ từng câu chuyện, tôi chỉ thấy Thơm liến thoắng: “Ở đây vui lắm, các anh chị hướng dẫn nhiệt tình. Chỗ ăn ở đều ở khách sạn của công ty. Con vẫn khỏe, tăng cân nữa. Hôm nào về quê con kéo thêm mấy đứa em họ nhà mình cùng lên. Bố mẹ báo cho bố mẹ tụi nó trước nhé”.

Cúp điện thoại, quay sang tôi, mắt Thơm lại buồn bã: “Trót đâm lao phải theo lao thôi. Giờ không lôi kéo được ai thì cũng không có tiền, nên đành rủ rê mấy đứa em họ. Ở đây, mọi người toàn kéo bạn bè, người thân đến thôi”.

'Bầy đàn' bán hàng đa cấp: 'Yêu' như thời nguyên thủy Trót đâm lao phải theo lao thôi. Giờ không lôi kéo được ai thì cũng không có tiền, nên đành rủ rê mấy đứa em họ. Ở đây, mọi người toàn kéo bạn bè, người thân đến thôi. 'Bầy đàn' bán hàng đa cấp: 'Yêu' như thời nguyên thủy

Nhân viên bán hàng đa cấp tên Thơm
Ngồi nghe Thơm tâm sự mà lòng tôi nặng trĩu. Thì ra, "vương quốc mỹ miều” của dân đa cấp là đây sao? Cả bốn chục con người cùng chung sống. Ở mỗi tháng hết 100.000 đồng, ăn cũng chỉ tầm 250.000 đồng/tháng.

Điều chua xót hơn là cuộc sống kham khổ, nhưng ở nơi quê nhà, gia đình vẫn nuôi một hy vọng về một cuộc sống sung túc, giàu sang. Và nhiều vùng quê, người ta vẫn cho con ra ngoài này học.

Dân số của thôn Minh Quàn, xã Minh Quang, huyện Vũ Thư, tỉnh Thái Bình chỉ có 600 nhân khẩu, trong khi số người của Công ty TNHH TM Lô Hội cư trú tại đây lên tới 1.000 người, gần gấp đôi dân số của cả thôn.

Và có lẽ câu nói của bác xe ôm đã thay cho lời lý giải: “Dân ở đây biết đa cấp là thế nào rồi, nên không ai cho con em tham gia. Chỉ có người miền trong, chưa biết gì nên mới đua nhau ra ngoài này thuê trọ thôi”.

Trò chuyện với Thơm đến khoảng 10 giờ 30 thì đèn điện bắt đầu tắt. Trong phòng chỉ còn ánh đèn ngủ màu đỏ mờ ảo. Thơm đứng dậy phủi bụi sau quần rồi giọng nói vui vẻ trở lại bảo tôi đã đến giờ đi ngủ rồi.

Giường ngủ trong phòng cũng được phân cấp rất rõ rệt. Người quản lý được nằm phản gỗ, những người làm lâu năm hơn một chút thì nằm chiếu. Còn những người mới như tôi và Thơm thì nằm trên mảnh bạt.

Tuy cả phòng có hàng chục người, nhưng một số đôi vẫn nằm ôm nhau riêng trên một chiếc chiếu 2 m2. Những cặp khác không nằm chung thì tự động chia chiếu làm 2 dãy đối xứng nhau.

Không biết do lạ nhà hay do những tiếng động khe khẽ, rúc rích trong đêm tối mà tôi không tài nào chợp mắt được.

Thấy tôi chưa ngủ, Thơm quay sang ghé sát tai tôi thì thầm: “Không ngủ thì cũng nhắm mắt vào, đừng có nhìn vào những cặp đôi đang đắp chăn ở góc tường. Họ đang “làm việc”, mình mà nhìn là bị lườm đấy”.

Cả đêm những tiếng ngáy ngủ, tiếng trở mình, tiếng đập chân vào nhau đen đép, rồi cả âm thanh hôn hít của một vài cặp đôi khiến tôi suy nghĩ mông lung, buồn tê tái.

Cũng là những người trẻ như tôi mà sao họ cơ cực đến vậy. Cuộc sống nơi đây có được coi là cuộc sống của con người? Nếu nhìn thấy cảnh này, bố mẹ họ sẽ đau đớn đến thế nào. Họ vẫn nghĩ con mình đang học nghề hoặc có công ăn việc làm tử tế.

Bất giác nghĩ đến những kẻ đã đưa họ vào chốn cùng cực này, lòng tôi dâng trào cảm giác căm phẫn và ghê tởm...


Nam sinh luận về giáo dục Việt gây choáng váng

- Clip mang tên “Sự trăn trở của kẻ lười biếng” dài hơn 1 tiếng được quay bởi một nam sinh tự xưng là học sinh lớp 12, trong đó bày tỏ những quan điểm về việc học tập, về những bất cập, yếu kém của giáo dục Việt Nam.

CÁC TIN LIÊN QUAN
Clip 'Thần đồng Việt' phát biểu gây sốc
Chuyện đau lòng sau những clip sex của bạn trẻ
Thầy giáo tung clip tuyệt chiêu từ chối 'chuyện ấy'
Clip nữ sinh xinh đẹp 'tỏ tình' ngày Cá tháng Tư

Được đăng tải trên Youtube vào ngày 13/4, clip này đã nhận được hơn 60.000 lượt like, hàng nghìn lượt bình luận, được chia sẻ ở nhiều trang web khác, đồng thời thu hút rất nhiều tranh luận trái chiều từ người xem.


Ảnh cắt từ clip
Mở đầu “bài diễn thuyết” của mình, nam sinh này nói: “Tôi là một học sinh lớp 12. Ở Việt Nam thì đây là giai đoạn khắc nghiệt nhất trong đời mỗi học sinh. Và chính sự khắc nghiệt này khiến cho những câu hỏi tích tụ qua bao tháng ngày dài sẽ phải bật ra ngoài thành những quan điểm…”

Với giọng lưỡi chất chứa đầy bức xúc, ngôn ngữ cơ thể sinh động, nam sinh này cho rằng “những gì mà chúng ta đang gọi là giáo dục là hậu quả không hề tươi sáng với bất kỳ thành phần nào của xã hội”.

Thừa nhận rằng tất cả những kiến thức đang được giảng dạy trong nhà trường hiện nay là những kiến thức nên biết, tuy nhiên nam sinh này cho rằng những kiến thức đó cần thiết ở mức độ nào đối với mỗi người thì lại là một vấn đề khác. “Con người ta sinh ra là khác nhau, tại sao tất cả lại phải phát triển theo cùng một hướng giống nhau?” – cậu học trò này đặt câu hỏi.

Giống như nhiều phân tích khác về chương trình sách giáo khoa hiện nay, người thuyết trình khẳng định rất nhiều kiến thức phải học hiện nay “chẳng hề cơ bản chút nào” và thực sự “không cần thiết”.

Chỉ cần học hết lớp 9 là đủ?

Phát ngôn “gây sốc” nhất của cậu là “chỉ cần học đến lớp 9 là đủ”, bởi theo cậu, ở tuổi 14, 15, nhiều người đã biết xác định được khả năng và lối đi riêng cho mình. Cậu khẳng định không nghề nào cần đến toàn bộ kiến thức THPT. Vậy mà học sinh lại phải đáp ứng bài tập, bài học của hơn một chục môn học?

Cậu khẳng định, trong một cộng đồng, không cần đến một thế hệ con người biết đầy đủ mọi điều, mà cộng hưởng với nhau để cùng phát triển một cách tốt nhất.

Tiếp đó, nam sinh này chỉ ra bệnh thành tích và hình thức của giáo dục hiện nay, bởi hầu hết học sinh học là để thi, để kiểm tra, để không bị tách rời khỏi đám đông, để được an toàn…. chứ không phải xuất phát từ mong muốn học để lấy kiến thức.

“Nếu sáng mai không kiểm tra thì hôm nay bạn có học không? Nếu mai được nghỉ mà ngày kia cũng chẳng kiểm tra môn gì thì bạn có mở sách ra để học không? Nếu không có bất cứ một khái niệm nào trong thi cử, bạn có mở sách ra để làm giàu cho bản thân mình không?”. Cậu đặt ra những câu hỏi khiến không ít người giật mình.

Nam sinh lớp 12 cũng cho rằng nguyên nhân khiến học sinh sợ các kỳ thi là do “điểm số” bởi “điểm số là khái niệm đầy bất cập”. Điểm số có thể bị ảnh hưởng bởi cảm tính, bị thay đổi bởi gian lận – và thứ được cho là thước đo ấy đã mất đi sự minh bạch. Theo nam sinh tự nhận là “kẻ lười biếng” này thì IQ chỉ là một phần nhỏ để đánh giá một cá nhân. Vậy thì cớ gì mà điểm số giữ được tính sáng suốt của nó? Cũng từ đó, cậu chỉ ra điểm số gây ra sự bất bình đẳng, sự tự phụ, tự ti, tị nạnh… - một điều không đáng có, đặc biệt là ở cấp tiểu học.

Không chỉ đưa đề xuất “học đến lớp 9 là đủ”, hay “không nên tạo ra điểm số”, cậu còn đưa quan điểm các cơ quan, doanh nghiệp không nên tuyển người qua bằng cấp. Một người lãnh đạo giỏi ắt sẽ biết đánh giá năng lực của người khác, và chỉ có những “thằng ngu” mởi tuyển dụng nhau bằng bằng cấp, học hàm, học vị.

Kết thúc bài thuyết trình, nam sinh này khẳng định muốn đánh giá một cá nhân, hãy nhìn vào những giá trị sản phẩm mà họ tạo ra. “Sản phẩm có ảnh hưởng lớn là có giá trị cao, không có ảnh hưởng là đồ vô dụng. Những thứ có giá trị ảnh hưởng không bao giờ là những thứ có sẵn bày ra như đáp án trong bài kiểm tra".


Nguyễn Thảo - Anh Tuấn (Nguồn clip: Youtube)

Từ khóa: clip,giáo dục,Việt Nam,tiêu cực,thành tích,yếu kém,nam sinh,lớp 12,sự trăn trở của kẻ lười biếng

ảnh Entry của tôi

Mô tảArray Clipgiáo-DụcViệt-Namtiêu-Cựcthành-Tíchyếu-Kémnam-Sinhlớp-12sự-Trăn-Trở-Của-Kẻ-Lười-Biếng Array
____________
Về bài viết
• Bài viết khác
» Nó đã Về. Tháng Lương Cuối Cùng Trong Năm.... Con Số ít ỏi :((
» [SHARE] 10 Cách Giúp Bạn Hết Buồn Khi Chia Tay Người Yêu
» Bài Thơ Hài Hước Về Bóng đá
» Tao Chỉ Là Con Chó Bị Bỏ Rơi Trong Xã Hội Này..
» Trai Xấu đâu đọc đi để Mà Biết Thân Biết Phận: =))
» Cảm Giác Cứ Như Bị Xúc Phạm Vậy :))
» Trong Khi Nói Chuyện. Ta Cố Gắng Nghĩ Ra Câu Dài Thế Mà đáp Lại Bố Bằng 1câu Thật Là đầy Cảm Xúc: Uh
» Giáo Dục Việt Nam
» Đời Là Những Chuyến Xe...
» Nhật Ký Nghich Ngu
» - Truyện Ngắn…. Bạn Thân ơi? Tớ Iêu Cậu!!! - Quá Khứ Không Bao Giờ Quay Trở L
» [Tâm Sự] đời Sao Bất Công Với Mình Quá!
» Đời Này Ta Còn được Gặp Bố Mẹ Bao Nhiêu Lần ?
» »KếtTkúz« T.T
» Ý Niệm ( Gửi Mẹ ) …+ Ý Niệm ( Gửi Bạn Bè
» Là Vì Ai?
» I Think............Điều Tôi đang Nghĩ...
» . [chuppachup_baby]※ [KidTjTj]※
» Tâm Trạng Tháng 2
» Kỷ Niệm Không Phai. Mua Kem