> > Chuyện Sex Học Sinh 2017 - Học Chung Mái Trường
• Thể loại: Đọc truyện sex - Truyện sex hay
• Đăng lúc: 07/12/2016 - 01:07
• 1485 xem - 19 [Thích]
Chuyện Sex Học Sinh 2017 - Học Chung Mái Trường
07/12/2016 - 01:07  Hình ảnh Chuyện Sex Học Sinh 2017 - Học Chung Mái Trường Đọc truyện sex  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
Chuyện sex học sinh 2017 - học chung mái trường

– Ahh… Anh… – Hiền Mai đỏ mặt nhìn ánh mắt lưu manh cười cợt của thằng Hàn, vòng tay nó vẫn ôm quanh bờ eo mỏng manh của cô. nhà tâm lý học nổi tiếng nhăn mày, bóp trán phân tích. Và đặc biệt là các bậc phụ huynh đứng ngồi không yên lo lắng.

Scandal to lớn là thế. Nhưng một trong những nhân vật chính lại đang bị bỏ quên. Trong một góc tối của gian phòng giam ẩm mốc dơ bẩn, một tấm lưng gầy còm cong vòng co ro, thỉnh thoảng lại ho lên sù sụ. Ông Bần, cái tên cũng như kiếp người, cả đời khốn khó chật vật. Ông đã ngót ngét 57 tuổi, cái tuổi mà con thưa cháu gửi của người ta. Còn ông, đơn thân lẻ bóng đã hơn 10 năm, từ cái ngày mà vợ con ông dứt khoát bỏ đi, để lại ông và sự túng quẫn tột cùng.

Ông được nhận vào làm bảo vệ tại Trường Trung học Xuân Mai. Sáng sáng quét sân, mở lớp học, chiều tối lại nhường ấy công việc đảo ngược lại. Mỗi đêm, ông quay lại với thế giới riêng nhỏ bé của mình. Một gian phòng gỗ xiêu vẹo sau góc sân trường. Mỗi đêm như một, thân thể gầy gò của ông co rút trên chiếc giường gỗ ọp ẹp, mong giấc ngủ nhanh đến và vĩnh viễn không tỉnh lại.

Mọi chuyện cứ tưởng như thế cho đến hết đời, nếu không có chuyện xảy ra đêm đó.

Đó là một đêm khó ngủ. Mưa gió rít gào qua ô cửa sổ. Mưa lớn như trút nước làm mái tôn oằn xuống cót két than khóc. Ông Bần trùm chăn kín qua đầu, cố ru giấc ngủ. Nhưng lòng ông cảm thấy nôn nao bất an lạ kì. Ông chợt nhớ đến chuồng con Vàng và bầy chó con không đủ che chắn. Ông Bần hối hả bật dậy, khoát tạm chiếc áo mưa, lao ra ngoài.

Giống như ông nghĩ, mẹ con con Vàng ướt sũng, run rẩy thật tội nghiệp. Ông Bần kéo tấm tôn cũ chắn ngang cửa chuồng, thay tấm giẻ ướt sũng nước trong chuồng, thật chắc chắn. Chợt ông thấy một bóng trắng đang nép người tại mái hiên buồng bảo vệ trước cổng trường. Ma sao ? Với tuổi ông Bần đã sớm chẳng thèm nghĩ đến chuyện vớ vẩn đó. Nếu trên đời quả thật có ma, thì ông cũng chẳng quan tâm.

– Ai đấy ? – Ông dụi nước mưa trên mặt, bước đến.

– Chú… Chú Bần… Con nè… con Vi, 11A7 nè chú… – Giọng một đứa con gái yếu ớt, run rẩy vang lên.

– Con Vi…. Vi…

Ông Bần lẩm bẩm cố nhớ, chân tiếp tục bước, đến khi nhìn rõ gương mặt trắng nhợt ướt đẫm của con bé ông mới nhớ ra. Con Vi, một trong những đưa học giỏi nhất Khối 11, cũng thuộc dạng xinh xắn nhất. Không hiểu sao, nó lại ở đây, co ro run rẩy trong chiếc áo dài trắng ướt sũng nước.

– Con nhỏ này… Mày làm gì ở đây ? Mưa gió… Khuya khoắt thế này hả ?

– Chú cho con vào với… Con ướt hết rồi… – Con bé run rẩy, đôi môi run lên nài nỉ.

– Mày… Ừ… Vào đây…

Ông Bần mở cổng. Con bé không kịp nói gì, vứt xe đạp chỏng chơ trên sân. Nó kéo vạt áo mưa sau của ông, trùm lên đầu. Cơ thể nó lạnh lẽo, chạm nhẹ làm ông rùng mình. Ông Bần chậm chậm bước đi, cho nó bám theo phía sau. Đến hành lang lớp học, ông dừng lại.

– Mày đọc số điện thoại ba mẹ… Chú gọi tới đón cho…

– Không… Con tự về được… Con không muốn họ đón… Hết mưa là con về…

– Mày biết giờ này là mấy giờ đêm không ? Còn đòi về một mình… còn bộ dạng như vậy…

Ánh mắt ông Bần chợt dừng lại trên người con bé. Lớp vải áo dài trắng sũng nước dính sát vào thịt da. Ngực nó phập phồng, căng tràn sức sống. Cổ áo dài bung cúc gài. Chiếc cổ trắng ngần không ngấn. Gương mặt con bé thất thần nhìn ra ngoài mưa, mặc giọt nước chảy dài qua khoé môi đỏ hồng hé mở. Ông chợt thấy xấu hổ vì ánh mắt của mình.

– Mày phải đi về thôi… Phải có người đón… – Ông quả quyết bước đến Phòng Giám thị, nơi có điện thoại bàn.

– Không… Chú… Chú đừng đuổi con về… hết mưa con tự về được mà… – Con Vi chợt nghẹn ngào.

– Chú có gọi họ cũng không đi rước con đâu… Họ đâu cần con nữa… Hu hu… – Nó ngồi bệt xuống sàn, bưng mặt nức nở.

– Này… Này… Có việc gì ? Tại sao khóc ? – Ông Bần lúng túng, ông ngồi xuống bên nó, nhưng chẳng biết làm gì.

Ông Bần chậm chậm vỗ vỗ đầu nó. Đó là hành động an ủi duy nhất ông có thể nghĩ đến, như ông vẫn hay xoa đầu con Vàng.

– Chú… Hu hu… – Con bé khóc lớn hơn, khóc như bị dồn nén từ rất lâu.

Nó lao vào lòng ông, cả người run rẩy. Hơn ai hết, ông biết mình đang là điểm tựa tâm lý cho nó. Nhưng… con gái, dù sao cũng đã lớn, lại không phải ruột thịt, rưng rức trong lòng ông… Có gì đó rất không ổn. Ngực ông cảm nhận một sự mềm mại êm dịu từ rất rất lâu, ngỡ như đã quên mất. Tay nó chống dưới sàn lại vô tình cọ vào khối u lủng lẳng dưới quần ông. Ông Bần không biết làm gì… ông cũng chẳng dám mong gì hơn. Có lẽ giây phút này được kéo dài mãi mãi đã làm ông mãn nguyện.

– Ba mẹ con làm sao ? Sao lại không cần con chứ ? – Giọng ông chợt nhẹ nhàng hơn nhiều.

– Họ… Họ ly dị rồi… Mỗi người đều có người khác… Hu hu… Con như của thừa… Chẳng ai muốn nhận con để làm kỳ đà cản mũi…

– Sao lại thế… Không phải vậy đâu…

– Con.. nói… hát xì… – Con bé nhảy mũi, cả người run lên.

Ông nhìn qua vai con bé. Vạt áo dài mở rộng một bên, màu da thịt của bờ mông căng tròn cong vòng nảy nở. Ông thấy cơ thể mình nhộn nhạo lạ kì.

– Haizz… Con cảm lạnh rồi… cũng phải có người rước con thôi… mưa tới bao giờ mới dứt đây… – Ông thấy hơi thở mình dồn dập gấp gáp, ánh mắt không thể rời khỏi bờ mông của con bé.

– Không… Con không muốn về… Con gọi con Hạnh… Con gọi con Hương… Không đứa nào nghe máy… hu hu… Không ai cần con nữa hết…

– Thôi bây giờ thế này… Con vào phòng chú… hong quần áo cho khô đi… Chờ hết mưa rồi về…

Ông Bần thấy tim mình đập nhanh, thật nhanh. Cảm giác hồi hộp như lần đầu rủ con gái đi chơi, thời niên thiếu. Sẽ không có gì xảy ra… Nó còn nhỏ hơn tuổi con mình. Bất cứ người nào cũng sẽ hành động như ông vào hoàn cảnh này. Không ai để một con bé ướt nhẹp ngồi đó đến đổ bệnh, có thể còn viêm phổi. Ông luôn tự nhẩm như vậy suốt quãng đường ra sau trường. Nhưng bước chân bì bõm, bàn tay lạnh buốt của con bé níu chặt áo ông, lại làm ông chờ mong. Chờ mong gì đó…

Cánh cửa phòng xiêu vẹo khép lại. Ông Bần túm lấy cái chăn vải nhàu bẩn phủ qua sợi dây kẽm góc phòng, nơi ông thường dùng phơi quần áo.

– Con qua đó thay đồ ra…

Con bé líu ríu vén màn chui vào trong. Tiếng xột xoạt vang lên trong tai ông Bần rõ mồn một, còn rõ hơn cả tiếng mưa gió thét gào bên ngoài. Từng mảnh vải trắng sũng nước vắt lên sào. Ông Bân bước đến, tay đưa lên toan nhận lấy. Chợt thêm hai mảnh vải trắng nữa đưa lên, làm tim ông thắt lại. Hai mảnh đồ lót trắng tinh mỏng manh làm ông ngẩn ngơ thất thần.

– Chú hong dùm con… Con…

Con bé lí nhí chợt ngẩng đầu lên bắt gặp ánh mắt của ông Bần. Ông đang đứng sát bức màn, mặt nhô lên khá nhiều. Bức màn không che được bờ vai trắng hồng của con bé trước ánh mắt nóng bổng của ông.

– Ahh…

Con bé la khẽ. Mặt đỏ bừng, con rụt người xuống. Ông Bần sực tỉnh, mặt nóng lên vì xấu hổ.

– Ah… Chờ chú chút nhé… Cũng nhanh thôi…

Ông Bần vụt ôm lấy đống quần áo, chạy ra giường. Ông vắt thật mạnh. Hai bàn tay ông run rẩy cầm hai mảnh đồ lót. Thật nhỏ, thật xinh. Vô thức, ông đưa lên mũi ngửi. Một mùi hương con gái trinh nguyên thoang thoảng vương vấn trong mũi làm ông lặng người đi.

– Chú…

Con bé mặt đỏ gay gắt, quay mặt qua chỗ khác, nhưng hành động của ông Bần nó đã thấy rõ. Nó cũng chẳng biết việc đó là gì, nhưng có gì đó rất kì cục, làm nó ngượng chín cả người. Nó trùm chiếc chăn qua vai, kéo lên thật cao, phô bày gần hết cặp đùi thon dài bóng loáng.

– Hả ? Ah… Ờ… Chú phơi lên đây… Dùng cái đèn này… Nóng lắm… Chút là khô thôi…

Ông Bần vừa trải quần áo lên sào, kéo cái bóng đèn tròn mắc vào vách sát bên. Căn phòng chợt tối đi thấy rõ. Ánh sáng mập mờ soi qua hai lớp vải áo dài, hằn cả hình ảnh dây áo lót lên vách gỗ đối diện. Căn phòng thật im ắng, tiếng mưa mờ nhạt như từ rất xa, chỉ còn hai hơi thở ngượng ngùng ấp úng.

– Con ăn tối chưa ? Mà… Chú chỉ có mì gói thôi… – Ông Bần lên tiếng trước.

– Dạ chưa… Con đói lắm…

Ông Bần đun nước nấu mì, thỉnh thoảng lại quay đầu nhìn gương mặt xinh đẹp của con bé. Nó ngồi ngay trên giường ông, nhìn xunh quanh tò mò. Dưới ánh đèn vàng leo lét. Đôi mắt nó sáng long lanh, hàng mi dài cong vút, đôi môi đỏ mọng hờ hững như cố tình khoe những chiếc răng sáng bóng như ngọc. Bên dưới chiếc chăn trùm kín là một cặp đùi non mơn mởn thẳng dài khép hờ mời mọc. Ông tự hỏi phía trên nữa là gì ? Hỏi như thể ông chưa từng biết qua cơ thể phụ nữ bao giờ…

– Cẩn thận… Nóng đấy…

Ông Bần nhìn con bé cúi gập người trên giường hít hà bên tô mì nghi ngút khói. Chiếc chăn kéo xệch sang một bên, một bên vai và nửa bầu ngực căng tròn đang phơi bày trước mắt ông. Chợt con bé bưng cái tô lên húp xì xụp, cánh tay buông lỏng. Mép chăn rơi xuống. Ông Bân chết sững người. Ngay trước mắt ông trọn vẹn hai bầu vú căng tròn, mơn mởn, hai chiếc nhụy đỏ hồng chúm chím xinh xắn. Ông thấy cổ họng mình khô khốc, hạ thể lạnh lẽo bao năm chợt nóng bùng lên.

– Ahh…

Con bé vừa phát hiện trước ngực mát lạnh, liền hoảng hốt la lên, vung tay, tô mì tung toé khắp trên giường.

– Con… Con xin lỗi…

Nó mếu máo, tay giữ mép chăn, tay lau lau chiếc chiếu bị vấy bẩn. Chợt bàn tay thô ráp, nóng hổi của ông Bân nắm lấy tay nó.

– Vi… Con đẹp lắm… – Ông siết chặt, như muốn bàn tay nhỏ xíu của nó tan chảy.

– Con… – Vi hơi bất ngờ, nhìn lên.

– Chú… Chú tội nghiệp lắm Vi ơi… – Khóe mắt ông Bân long lanh ngấn nước. – Con… thương chú… con cho chú…

– Con… – Nó có vẻ hơi ngờ ngợ hiểu ra lời ông Bân nói.

– Chú biết… Chú biết mà… Nhưng con… con cho chú… nhìn… nhìn chút thôi… – Tay ông run rẩy, gỡ tay giữ ngang ngực của Vi. – Chỉ một chút thôi…

– Ơ… Chú… không được… – Tay con bé cố níu giữ lấy mép chăn đang tuột ra khỏi người.

– Con thương chú… Con cho chú nhìn chút thôi… Con đẹp lắm Vi ơi…

Con Vi cúi gằm mặt, má nó đỏ lựng đến mang tai. Chiếc chăn đang chậm rãi tuột ra khỏi người nó. Ông Bân thấy tim mình đập nhanh như muốn nổ tung ra khỏi ***g ngực. Tay ông run run siết chặt tay con bé, kéo nó đứng dậy. Con bé run rẩy khép chặt hai chân, bàn tay nhỏ bé vặn vẹo không biết bỏ vào đâu. Căn phòng nín lặng, chỉ còn hơi thở của hai người.

Một cơ thể con gái trinh nguyên căng tràn nhựa sống run rẩy trước ánh mắt nóng bỏng của ông Bân. Mắt ông tham lam cắn nuốt lấy hình ảnh lõa lồ của con Vi, tham lam như không muốn bỏ qua một chi tiết nào. Làn da trắng muốt này, hai bầu vú căng tràn nhựa sống, chiếc bụng thon gọn, cái rốn bé xinh, cặp đùi thon dài tròn lẳng và cả vùng tam giác đỏ hồng phơn phớt vài sợi lông tơ. Bàn tay ông run rẩy đưa lên. Ngón tay thô ráp của ông chạm nhẹ lên cơ thể con bé. Nó co rúm lại, thở hổn hển.

– Đừng… Chú… Chú nói…

Nó đang ú ớ phản đối, chợt cả cơ thể bị ôm gọn trong cánh tay ông Bân. Bàn tay ông tham lam bóp nghiến lấy cặp mông mềm mại, mát rượi của nó, ghì chặt.

– Ơ… Chú… Đừng… – Con bé rít khẽ.

Cái miệng lởm chởm râu của ông Bân áp lên ngực con bé, mũi ông hít hà thõa mãn. Cảm giác mềm mại như thấm vào từng lỗ chân lông trên mặt ông.

– Chú… Con sợ… Chú đừng…

– Không sao… Con thương chú… Chiều chú chút nữa thôi…

Ông há miệng, lưỡi ông đưa ra, liếm nhẹ lên đầu vú con bé. Cơ thể nó chợt run lên. Đầu lưỡi ông nhẹ nhàng vờn quanh chiếc núm, rồi há môi ngậm choàng lấy nó.

– Ôi… Con… chú…

Bờ môi khô khốc của ông mút chặt bên núm vú con Vi, đầu lưỡi đánh ngang dọc thật nhanh. Cơ thể con bé con rút lại, tay nó bấu chặt lấy vai ông. Nước miếng ông ứa ra đầy cả khoang miệng. Tay ông bóp nghiến lấy bầu vú nó cho vung lên, mút chùn chụt như một kẻ sắp chết khát. Bất chợt, ông đổi bên. Bầu vú bên kia đã săn cứng lại, hòa nhịp cùng cảm xúc của con bé. Ngực nó hơi ưỡn ra, hai bàn tay bấu véo vào cổ ông đau rát.

– Ưm… Ôi… Chú… – Con bé rít lên thật dài, thật yếu ớt.

Ông không trả lời nó. Ông đang bận bịu bú nút hai bầu vú non tơ tròn trịa của con bé. Chưa bao giờ ông thấy có thứ gì ngon và tuyệt vời như thế. Ngay cả vợ ông thời con gái. Trong ký ức ông, bà ta xuất thân từ gia đình nông dân, không thể có được sự mềm mại thơm ngon như vậy được. Ông chợt dừng lại, hai mắt mở to nhìn hai bầu vú đỏ bừng của Vi méo mó dưới bàn tay thô ráp của mình. Hơi thở dồn dập của con bé thơm ngát phà vào mặt ông. Nó cúi gằm mặt, mắt nhắm nghiền, cơ thể run nhè nhẹ theo nhịp tay ông Bần bóp nắn ngực nó.

– Chú… Chú hôn ngực con tiếp nhé… – Ông nuốt nước miếng hỏi nhỏ.

Con bé khẽ gật đầu, rồi chợt lắc đầu, miệng nó lí nhí:

– Con… Con không biết…

Con gái nói không được là bật đèn xanh, còn nói không biết là không cần đèn, muốn đi thế nào cũng được. Ông Bần kéo con bé sát vào người mình, hai chân ông chen vào giữa đùi nó, tách ra. Con Vi hoảng hốt che vùng mu đỏ hồng, ướt đẫm nước nhờn của mình đang phơi bày trước mắt ông.

– Không sao… Phản ứng tự nhiên của con người mà…

Ông kéo nhẹ tay nó ra, đè nó ngồi vào lòng ông. Cơ thể nó chợt giật bắn lên khi chạm vào thứ cứng ngắt nóng hổi đội lên trong quần ông. Ông hít hà hương thơm trên tóc nó. Tay ông vòng ra trước bóp nghiến mông nó, kéo vào.

– Ưm… Chú ơi… Con sợ…

– Ừ… Đừng sợ… Chú còn mặc quần mà… Chú không làm hại con đâu… Chỉ chút nữa thôi…

Dương vật ông Bần cứng ngắt, độn lên khỏi lớp vải quần cộc mỏng tanh, miết dọc âm hộ ướt đẫm mềm mại của con bé. Hai tay nó vít chặt lấy cổ ông, cơ thể nhấp nhỏm, hổn hển. Hạ thể hai người dính chặt vào nhau, chỉ còn một lớp vải ngăn cách. Từ ngượng ngùng, sợ sệt đến nhịp nhàng, phối hợp. Cảm giác sung sướng đầu đời đã làm con bé thích thú.

– Ưm… Ưm…

Ông đẩy người nó ưỡn ra sau. Miệng ông bú mút hai bầu vú nảy tưng tưng. Hai bàn tay ông bóp nghiến cặp mông con bé, ghì chặt. Để âm hộ nhoè nhoẹt của nó cọ sát lên khối u dưới quần ông. Hơn ai hết, ông muốn cởi phăng cái quần và nhét dương vật mình vào âm hộ con bé. Nhưng ông không dám. Cái quần là bảo hiểm duy nhất còn lại khi lý trí ông đang mê muội dần.

Con bé đã mềm nhũn, hai tay buông lỏng, miệng rên rỉ thật khẽ. Cơ thể nó méo mó trong tay ông Bần, âm hộ nó ướt đẫm cả chiếc quần cộc của ông. Ông ôm ghì lấy nó, hai chân ông giang rộng để dương vật ép cứng lên âm hộ nó. Chợt ông run lên, từng đợt tinh nóng hổi tuôn trào trong quần ông. Miệng ông hổn hển, mặt ông chà sát trên hai bầu vú nó. Cảm giác này quá tuyệt vời, tưởng chừng đã lãng quên bao nhiêu năm.

Sau giây phút sung sướng là cảm giác xấu hổ khôn cùng. Ông Bần lúng túng không dám nhìn mặt con bé. Con Vi lại càng ngượng ngùng hơn, nó chỉ biết cúi gằm mặt, thay quần áo thật nhanh, chạy biến ra ngoài. Ông Bần thất thần một chút, rồi chỉ kịp thay quần, đuổi theo con bé. Khuya thế này, ông không thể để nó về một mình.

Hai chiếc xe đạp kẽo kẹt chầm chậm chạy dọc con phố vắng tanh. Không một lời nói, không một ánh mắt trao đổi. Mãi đến gần nhà, con Vi mới lí nhí nói nhỏ:

– Con về… Chú về trường đi…

– Vi… Con… Con… – Ông siết chặt ghi đông xe, miệng lúng túng.

– Con… biết mà… Chuyện này… sẽ không nói cho ai biết hết…

Con bé bỏ lại một câu. Để ông Bần thất thần nhìn theo bóng lưng nó khuất sau con hẻm nhỏ.

Sau ngày hôm đó, Vi vẫn đi học như bình thường. Vài hôm đầu, con bé còn cố tình né tránh chạm mặt ông Bần. Nhưng có muốn tránh cũng không được, khi ông Bần là người biên phiếu gửi xe của trường. Sự ngượng ngùng chỉ tồn tại vài ngày trên gương mặt con bé. Nó lại tiếp tục hồn nhiên vui vẻ trước mặt ông Bần. Điều đó làm ông vui, nhưng đâu đó trong lòng lại mất mác tiếc nuối.

Mọi chuyện có lẽ chỉ dừng lại đó. Nhưng ông trời lại cố tình trêu chọc trái tim già cỗi của ông Bần. Hai tháng sau, trong một đêm trăng sáng, con bé Vi lại tìm đến ông. Lần này, nó mang theo cả túi xách quần áo. Chưa kịp hỏi điều gì, con bé đã lao vào lòng ông khóc lóc như mưa.

– Lão già đó… làm sao hắn có thể làm như vậy… Hắn là cha dượng của con mà… Hu hu… Làm sao hắn… Còn mẹ con… Bà ta… Hu hu…
– Vi… Con nói… Hắn làm gì con ? – Lòng ông chợt sôi lên một sự giận dữ không tên, ông dằn hai cánh tay nhỏ bé của nó, rít lên.

– Hắn… Hắn… rình xem con tắm… – Vi cúi gằm mặt lí nhí.

Ông Bần thở phào nhẹ nhõm.

– Con mách với mẹ… nhưng… – Con bé nức nở. – nhưng mẹ không tin… Mẹ còn la con,… Đánh con… Tại sao như vậy… Tại sao ?

Ông Bân ấp úng mấy lần, nhưng không biết nói gì. An ủi con bé bằng cách nói tốt cho mẹ nó hoặc bằng cách chê trách sự vô tâm mù quáng của bà ta. Ông quả thật không nên nói gì.

– Con sẽ không về nữa… Con sẽ ở đây với chú… Chú…

– Không được… Con không thể ở đây… – Ông Bân hoảng hốt la lên.

– Được mà… Con nghĩ kỹ rồi… – Con bé nhìn ông trân trối. – Sáng con đi sớm rồi đạp xe vòng vòng quay lại trường học… Chiều con lại giả vờ đi về… đi vòng vòng quay lại đây sau khi mọi người về hết…

– Không… cách gì cũng không được… – Trong đầu ông Bân không khỏi nghĩ qua phương án của con bé, nhưng lý trí của ông vẫn không dám nhận.

– Con năn nỉ chú mà… Chú đừng bỏ con… Con không còn chỗ nào để đi hết…

– Chú sẽ đưa con về nhà… Nói chuyện với mẹ con…

– Không… Hu hu… Con không muốn gặp bà ta… Con… Con… Chú cho con ở đây… Chú muốn con thế nào cũng được mà…

Ông Bân vò tóc, đầu óc ông rối tung. Ông không nhận ra mặt con bé đang đỏ lên. Nó cởi áo váy và cả hai mảnh đồ lót. Nó trần truồng hồi hộp đứng đối diện ông như phạm nhân chờ phán quyết.

– Con…

Ông Bân ú ớ, mặt đỏ bừng nhìn cơ thể mảnh mai căng tràn nhựa sống của con bé. Thân thể lõa lồ này đẹp đến mức hàng đêm ông đều mơ tới, nhưng lại xa lạ vì nó chắc chắn không thuộc về ông. Ông biết mình không xứng.

– Chú… Chú muốn… hôn ngực con không ?

Con Vi đưa núm vú đỏ hồng của nó cọ lên bờ môi khô khốc nức nẻ của ông Bân. Ông thoáng sững người, miệng hé mở ngoạm chặt lấy vú nó.

– Ưm… Chú… Chú cho con ở đây đi… Tối nào con cũng cho chú hôn… Nhé chú… Ưm… Con… Thật ra… Thật ra… Con nhớ lắm… Nhiều khi con muốn được chú hôn lắm… Nhưng… con sợ… Ưm…

Ông Bân ôm ghì lấy cơ thể run rẩy của con bé. Hai bàn tay ông nắn bóp cặp mông tròn trịa, vuốt ve vòng eo nhỏ nhắn của nó, rồi chồm lên nhào nặn hai bầu vú mơn mởn của con bé. Ông bóp chúng vung lên, nhét hết vào miệng, lưỡi ông rà quét điên cuồng mặc nước dãi chảy dài ra cả ngực nó. Con bé ôm ghì lấy đầu ông, miệng nó há hốc, hít hà mái tóc râm bù xù đầy mùi mồ hôi của ông. Chợt ông kéo nó ngã xuống giường. Con bé chưa hiểu ra chuyện gì, thì ông đã quỳ xuống đất. Ông nâng hai chân nó đặt lên giường, mở rộng sang hai bên.

– Ah… Chú… Kì lắm… – Con bé ngượng đỏ mặt, bàn tay che kín giữa hai chân đang mở rộng trước mặt ông.

– Không sao… Không kì đâu….

Ông gỡ tay nó thật nhẹ, từng ngón tay run rẩy giở lên lộ ra phần da thịt đỏ hồng ẩm ướt bên dưới. Con bé bưng kín mặt, cặp đùi nó run rẩy nữa muốn khép, nữa muốn mở rộng ra. Ông Bân cúi thấp xuống, mũi ông căng lên hít hà. Đúng là mùi này. Mùi hương con gái trinh nguyên, thoang thoảng tanh tanh, nhàn nhạt hương xà bông tắm. Mùi này ông đã từng được ngửi, nhưng không làm ông quyến luyến, khao khát như thế này. Âm hộ con bé thật đẹp. Da thịt trắng hồng hé mở ra hai mép môi đỏ mọng, cân xứng. Phía trên là một hạt đậu nhỏ, nhô lên như nhụy trong một cái hoa Phong Lan.

Khe hở giữa hai mép thịt dưới thật khít khao, đang rỉ ra một giọt nước trong trong, óng ánh. Hoàn mỹ, chỉ có từ này mới mô tả được nét đẹp của âm hộ con bé. Có lẽ không nhà khoa học nào nghiên cứu chứng minh, nhưng ông Bần lại biết rằng rất hiếm có người phụ nữ nào có hai mép âm hộ cân xứng. Âm hộ cũng như hai bầu vú, phần lớn đều lệch đi một ít, do tác động cơ thể hoạt động thường ngày.

Con người luôn như thế, chỉ có thể thuận tay trái hoặc phải, đó là khiếm khuyết. Ông cúi xuống hôn nhẹ lên mép thịt mềm mại bên cạnh. Tay ông giữ nhẹ hai chân con bé đang run bắn lên từng đợt. Bên này, lại bên kia, phía trên cái mu mềm mại ấm áp, lúng phúng vài sợi lông tơ mảnh mai. Từng nụ hôn của ông Bần thật chăm chút, trân trọng như nâng niu một vật quý giá nhất thế gian. Lưỡi ông liếm thật chậm từ dưới, vét cạn giọt nước long lanh vừa ứa ra giữa hai mép âm hộ con bé.

– Ưmmmm….

Con bé trân cứng người, bật rên lớn. Miệng ông Bần ngậm lấy một bên cánh hoa, môi ông mím lại, nhay nhay, mút nó dãn ra, rồi lại mút lấy cánh bên kia. Mái tóc ông rối xù lên vì hai bàn tay con bé ghì chặt. Miệng ông khô khốc như thể có nuốt bao nhiêu nước nhờn của con bé vẫn không đủ.

– Ưm… Ưmmmm…. Chú ơi… Con… Con sướng quá…. Chú làm gì vậy…
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Chuyện Sex Học Sinh 2017 - Học Chung Mái Trường MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại
Loading 2