> > Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥) > Trang (phần) số 21
• Thể loại: Kênh Truyện - Truyện ngắn hay
• Đăng lúc: 27/03/2013 - 14:19
• 22877 xem - 97 [Thích]
Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥)
27/03/2013 - 14:19  Hình ảnh Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥) Kênh Truyện  anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Download file
động.

Hiện nay, những người đi làm đa số đều sử dụng phương tiện giao thông công cộng, Dung Ân cũng vậy, cô dựa vào địa chỉ trên danh thiếp, cuối cùng trước chín giờ sáng cũng tìm được đến nơi.

Đây là một văn phòng nhỏ, rộng khoảng hai mươi mấy mét vuông, bên trong bố trí rất đơn giản, chỉ có mấy cái bàn và máy vi tính. Thẩm Mặc ở gần cửa, cô ấy đang ngồi trước máy vi tính gõ điên cuồng, miệng vẫn còn ngậm một túi sữa.

Nhìn thấy Dung Ân, cô ấy dừng tay lại, chào đón: "Bạn đến rồi, nhanh lại đây để mình giới thiệu. Đây là Dung Ân, đồng nghiệp mới của chúng ta."

Một người ngồi trước máy tính ngẩng đầu lên: "Xin chào, tôi là Tô Luân."

Trong văn phòng tính cả Dung Ân cũng chỉ có ba người.

"Dung Ân, bạn ngồi xuống đây đi." Thẩm Mặc kéo ghế bên cạnh cô ra nói: "Còn có ba người nữa nhưng đang đi ra ngoài công tác."

"Ừm." Dung Ân mở tài liệu trên bàn ra xem, cô bắt đầu làm quen với công việc.

Ưu điểm của công ty nhỏ chính là ít nhân viên, như vậy sẽ không có nhiều rắc rối.

Dung Ân nắm bắt công việc rất nhanh, khi còn học đại học, cô đã từng gửi tác phẩm tham gia cuộc thi thiết kế của thành phố và nhận được rất nhiều lời khen ngợi.

Buổi trưa gọi cơm ở ngoài, sau đó mấy người ngồi ăn với nhau, lúc này mới được nghỉ ngơi một chút.

"Ôi mệt quá!" Thẩm Mặc vừa đấm lưng vừa kêu lên, khuôn mặt cũng làm ra vẻ nhăn nhó rất khổ sở.

"Mới có một chút mà đã kêu như vậy, vậy mà bảo muốn xây dựng sự nghiệp." Tô Luân ở bên cạnh trêu chọc, thực ra anh ta cũng mệt muốn chết.

"Ôi, tôi làm sao biết làm việc lại vất vả như vậy?" Thẩm Mặc vội vàng ăn mấy miếng cơm: "Không biết bọn họ có lấy được hồ sơ dự thầu không nữa."

"Tôi nghĩ sẽ rất khó, bây giờ cạnh tranh rất khốc liệt, công ty của chúng ta lại mới thành lập, không, thực ra phải gọi là văn phòng mới đúng, nên làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?" Nói xong Tô Luân cầm tờ báo ở bên cạnh lên đọc: "Nhìn đi, phải giống những tập đoàn lớn như thế này, không phải cạnh tranh, chỉ cần ngoắc tay một cái, tiền sẽ tự động đưa đến cửa."

"Ở đâu?" Thẩm Mặc giật lấy tờ báo đọc: "Hứ, người đàn ông này có gì ghê gớm, là tai họa thì có, nhìn đôi mắt này xem, rõ ràng là một đôi mắt đa tình."

Dung Ân ăn cơm, ánh mắt cũng nhìn tờ báo, người đàn ông này có vẻ quen quen, cô quay sang nhìn kỹ lại, đây không phải là Tước thiếu gia của Cám Dỗ hay sao?

Nghỉ ngơi một lúc, ba người lại tiếp tục làm việc, Dung Ân lấy tờ báo, nhằm ngay khuôn mặt cao quý kia, cuộn hộp cơm lại rồi vứt hết vào thùng rác.

Làm như vậy, cô cảm thấy hơi hả dạ.

"Chúng tôi về rồi đây." Kèm theo đó là một tràng cười sảng khoái, sau đó có ba người đàn ông còn rất trẻ xuất hiện, đi đầu là Thẩm Hiên Ngạo, vừa vào đến, anh ta đã đến bên cạnh bàn làm việc của Thẩm Mặc, ôm lấy cô.

"Hiên Ngạo, làm gì vậy." Thẩm Mặc vung tay lên giả vờ đánh anh ta.

"Tiểu Mặc, chúng ta đã làm được, tuy rằng dự án này không lớn, nhưng nếu thành công, chúng ta có thể kiếm được khoảng bốn năm vạn nhân dân tê." Thẩm Hiên Ngạo buông Thẩm Mặc ra, nhìn thấy Dung Ân hỏi: "Cô ấy là ai?"

"Đây là Dung Ân, người hôm qua đã nhắc đến, thành viên mới của công ty chúng ta." Thẩm Mặc vui vẻ giới thiệu: "Hiên Ngạo, vậy là sau khi khai trương, công ty của chúng ta đã nhận được dự án đầu tiên."

"Đúng vậy, cuối cùng cũng có thêm động lực." Tô Luân ở bên cạnh ngẩng đầu lên nói.

"Chúng ta chỉ có năm ngày để chuẩn bị, đến lúc đấu thầu không thành công thì coi như đã mừng hụt một phen." Thẩm Hiên Ngạo cầm cốc nước trên bàn lên uống.

"Không thành vấn đề, công ty của chúng ta nhất định sẽ thắng." Thẩm Mặc rất tự tin, giơ tay làm một biểu tượng hình chữ V, vội vàng lấy túi của Thẩm Hiên Ngạo mở ra xem.

"Chính là dự án này sao?"

Thẩm Hiên Ngạo gật đầu, cầm tài liệu lên: "Đây là bản giới thiệu của công ty bất động sản, trong vòng năm ngày, chúng ta phải làm một bản thiết kế thật tốt để thuyết trình, điều này sẽ quyết định thắng bại."

Ưu điểm của tuổi trẻ chính là như vậy, tràn đầy tự tin, không bao giờ sợ hãi trước khó khăn.

Dung Ân rất thích cảm giác này, cô rất vui vẻ.

Công việc ở Cám Dỗ vẫn chưa thể nghỉ, mấy ngày nay, cô cũng không gặp lại Nam Dạ Tước, hay ông chủ bí ẩn của Cám Dỗ cũng không tiếp tục làm khó cô.

Dung Ân ở trên hành lang, nhìn xuốn sàn nhảy.

Trên sàn biểu diễn, vũ nữ ôm lấy ống tuýp ra sức uốn éo, dưới ánh đèn, bóng người mờ ảo chiếu lên vách tường, hiện ra là hình ảnh vũ nữ mặc váy ngắn đang nhiệt tình biểu diễn.

Dung Ân chuyển tầm mắt nhìn xuống dưới sàn nhảy, những người ban ngày bị khắc chế, buổi tối một khi buông thả thì hừng hực khí thế.

Cuộc sống ở thành phố hiện đại rất phức tạp, có đôi khi cảm thấy, những nơi như Cám Dỗ, cũng không phải là không tốt, ít nhất, có thể khiến người ta giải tỏa áp lực.

Dung Ân ở trên hành lang, cô nhìn xuống đám đông dưới sàn nhảy, trong đó, có người sa đọa, có người đến giải trí, hay cũng có người đến để trốn tránh... Nhưng cuối cùng, ai cũng phải trở trở về nhà, trở về với cuộc sống của chính mình. Cho dù là ấm áp hạnh phúc, hay lạnh lẽo cô độc cũng đều phải chấp nhận, nghĩ đến đây, trong đầu Dung Ân đột nhiên lóe sáng.

Mấy ngày sau, Dung Ân đã vẽ ra một bản thiết kế rất tốt, phù hợp với trào lưu hiện nay.

Mấy người vui vẻ tập trung lại, cùng nhau thảo luận, không ai đưa ra những lời khen ngợi có cánh, mọi người chỉ gật đầu đồng ý.

Cuộc đấu thầu năm ngày sau thành công ngoài mong đợi, điều này khiến cho mấy người tuổi trẻ vừa lập nghiệp rất vui mừng.

"Buổi tối, chúng ta hãy đi ăn mừng đi?" Thẩm Mặc vội vàng tắt máy tính, cô vui vẻ đứng lên.

"Được." Tô Luân ở bên cạnh cũng nhanh chóng gấp tài liệu lại.

Mấy người đàn ông còn lại cũng không lên tiếng phản đối, Dung Ân nhìn đồng hồ, cô thấy bây giờ vẫn còn sớm.

Công việc ở Cám Dỗ, bảy giờ tối mới bắt đầu.

"Hay là chúng ta đi hưởng thụ một lần? Đi Cám Dỗ được không?" Thẩm Hiên Ngạo vừa nói vừa đến trước mặt Thẩm Mặc, đầu anh ngay lập tức bị đập một cái.

"Muốn đi Cám Dỗ? Thôi xin, đến đó cho dù có năm vạn nhân dân tệ cũng không đủ, đúng là học đòi."

Bàn luận mãi, cuối cùng mọi người cũng lựa chọn đến một nơi phù hợp là một nhà hàng. Nơi này rất náo nhiệt, tuy bên trong hơi nhỏ, nhưng lại tao nhã lịch sự. Quan trọng nhất là, nhà hàng gần Cám Dỗ, Dung Ân sẽ không phải đi lại vất vả.

Vừa ăn cơm vừa nói chuyện cũng mất gần một tiếng.

Dung Ân vội vàng từ biệt mọi người, đi đến Cám Dỗ.

Bước ra khỏi nhà hàng, một cơn gió lạnh ùa đến, cô kéo cổ áo lên chạy ra đường.

Vì cô chạy quá nhanh, nên khi một chiếc xe thể thao sang trọng dừng lại ngay bên cạnh, người cô lảo đảo suýt ngã, Dung Ân bực mình nhìn cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc bộ âu phục màu trắng bạc, bước xuống xe Chương 6: Đau lòng



Lại là anh, Nam Dạ Tước.

Hình như anh vừa đi dự tiệc ở đâu về, chiếc cà vạt trên cổ hơi nới lỏng, bộ âu phục nho nhã màu trắng bạc khoác trên người anh cho cảm giác lạnh lẽo, nhưng cũng không làm mất đi vẻ cao quý vốn có của nó.

Nam Dạ Tước đi đến trước mặt Dung Ân, người anh dựa lên thân xe, theo thói quen hai tay đút vào túi quần.

Cô đứng bất động, đối diện với đôi mắt thâm thúy của anh, vốn dĩ cô có ý muốn nhường đường cho anh đi trước. Nhưng không ngờ, anh lại cầm lấy tay cô, kéo nhẹ một cái, Dung Ân đứng không vững, ngay lập tức cả người ngã vào lòng anh.

Mặt Dung Ân áp vào ngực Nam Dạ Tước, hai tay anh đặt bên hông cô. Từ xa nhìn lại, tư thế của hai người rất giống một đôi tình nhân đang thân mật.

"Buông tôi ra!" Dung Ân ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt thâm trầm và chiếc mũi thẳng tắp của anh.

"Đã mấy ngày rồi?" Nam Dạ Tước khẽ hỏi, hởi thở anh thoang thoảng mùi rượu, bao phủ ở giữa hai người, vô cùng nóng bỏng

"Anh nói gì thế?" Dung Ân giả vờ không hiểu, cô nheo mắt lại.

Lại là trò đùa vô vị của một kẻ có tiền.

"Cô muốn ép tôi phải ra tay sao? Tôi không có tính kiên nhẫn đâu." Anh không để ý đến thái độ của cô, cũng không hỏi lại.

"Ý của anh là gì?" Dung Ân thầm khâm phục bản thân mình, hiện tại đang bị anh khống chế trong tư thế như thế này mà cô vẫn có thể bình tĩnh chống đối lại anh.

"Cô sẽ hối hận." Nam Dạ Tước mỉm cười lạnh lùng, so với khi anh không cười còn đáng sợ hơn, ánh mắt vốn thâm trầm của anh đột nhiên lóe sáng.

Dung Ân nghi ngờ, cô không biết đôi tay đang đặt bên hông mình được cấu tạo bằng gì, mà lại khiến cô cảm thấy nơi đó đang nóng rực, toàn thân cô giống như đang bị thiêu đốt.

"Tại sao phải hối hận? Dường như tôi chưa hề trêu chọc anh?" Dung Ân cố gắng khiến bản thân mình bình tĩnh, nhưng cô vẫn không thể kiềm chế được, giọng điệu hơi chất vấn.

Nam Dạ Tước nhướn mày, anh lắc đầu: "Chưa hề, nhưng mà, tôi thích trò chơi này."

Dung Ân hít sâu một hơi, đây là cũng được coi là lý do sao? Cô cãi lại: "Trò chơi? tại sao tôi lại phải chơi cùng anh?"

"Không chơi? Cũng được, vậy cô hãy chờ bản thân mình rơi vào đường cùng đi." Nam Dạ Tước khẽ nói: "Tôi rất muốn nhìn xem, một con mèo cưng sau khi rơi vào đường cùng, sẽ quay lại cầu xin tôi như thế nào?"

Mèo cưng? Người đàn ông này thật quá đáng, thế nhưng, anh coi cô là một con mèo.

Dung Ân gồng lên, hai tay cô dùng sức kéo tay anh ra khỏi người mình: "Chơi? Anh chơi một mình đi."

Cô vội vàng xoay người chạy đi, chỉ để lại một chiếc bóng lưng cao ngạo.

Mang chút vẻ cô đơn, giống như đang chạy trốn.

Mà trò chơi này, vào một đêm thu lạnh lẽo, đã chính thức bắt đầu.

Anh, người đang ở đỉnh cao nhất của cuộc sống, muốn dạng đàn bà như thế nào chẳng có, mọi chuyện đều nắm trong tay. Muốn làm gì cũng quá dễ dàng khiến cuộc sống trở nên vô cùng nhàm chán.

Dung Ân chạy chậm lại, cô đi vào Cám Dỗ, nhưng chưa kịp vào trong đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

"Trần Kiều?" Cô không dám khẳng định, khi đến gần anh ta mới dám lên tiếng.

Trần Kiều quay người lại, sau khi nhìn thấy cô thì nét cười trên mặt càng tươi hơn: "Dung Ân, cậu làm việc ở đây?"

Dung Ân xấu hổ gật đầu, cô không nói gì, có cảm giác như mình bị bắt quả tang khi đang làm việc xấu.

"Sao cậu lại làm việc ở đây?"

"Dung Ân, cậu không nên làm việc ở đây nữa." Trần Kiều nôn nóng nói, anh ta nhìn những người đang ra ra vào vào, ngay lập tức liền nhận biết đây là nơi nào, không suy nghĩ thêm gì nữa, cậu ta nắm chặt tay Dung Ân.

"Trần Kiều, mình bị muộn rồi." Dung Ân nhẹ nhàng gỡ tay ra, nhìn cậu ta một cái, rồi xoay người đi vào Cám Dỗ, Trần Kiều vội vàng đuổi theo, chạy lên chắn ngang trước mặt cô: "Dung Ân..."

"Diêm Việt, cậu ấy sẽ không mong muốn nhìn thấy cậu làm việc ở đây."

Một cái tên đã lâu không được nhắc đến, đó là cái tên mà Dung Ân đã cố gắng quên đi, được nhắc đến vào ngay lúc này khiến cô cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, giống như đang bước trên băng lạnh, lẻ loi và cô độc.

Đau đớn, trái tim càng lúc càng đau.

"Dung Ân, đừng đi làm nữa." Trần Kiều nhìn thấy cô hơi thả lỏng, lại tiếp tục khuyên nhủ.

"Trần Kiều." Một lúc sau, Dung Ân mới tìm lại được giọng nói của mình, cô hụt hơi, run rẩy nói: "Mình muốn đi làm."

"Dung Ân! Nếu là Diêm Việt, cậu ấy sẽ không đồng ý..."

"Đúng vậy!" Đau đớn trong lòng cuối cùng cũng bộc phát, sau khi hét lên, đôi mắt xinh đẹp của cô vì xúc động mà ươn ướt, không biết đã bao lâu rồi cô chưa rơi lệ: "Cậu nói đúng, nếu là Diêm Việt... Nếu là anh ấy, thì anh ấy sẽ không bỏ rơi mình, mà anh ấy sẽ ở bên cạnh mình, sẽ không để mình phải làm việc ở đây, nhưng... Giờ anh ấy ở đâu, anh ấy đang ở đâu kia chứ?"

Câu hỏi cuối cùng, dường như cô đã gào lên, cô chưa bao giờ nghĩ đến sẽ nổi giận với ai, sẽ giải tỏa với ai, nhưng hôm nay, khi cái tên này được nhắc đến một lần nữa, cô thật sự không thể chịu đựng được nữa, cô đã quá mệt mỏi.

"Dung Ân..." Trần Kiều ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, cậu ta nhìn thấy nước mắt của cô, những giọt nước mắt bi thương tuôn trào mãnh liệt.

"Trần Kiều..." Giọng Dung Ân khàn khàn, trong bóng tối nghe càng thêm hư ảo, cô lấy lại bình tĩnh, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy: "Cả mình và cậu đều biết, anh ấy, đã không còn nữa..."

Khi nói ra những lời cuối cùng, trái tim cũng theo đó dần dần trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt Trần Kiều tối lại, sau khi nói xong, Dung Ân hạ quyết tâm, cô bước vào nơi vực sâu, sa hoa trụy lạc.

Cả buổi tối, tâm trạng Dung Ân vô cùng khó chịu, lúc cô ra về đã là nửa đêm, Dung Ân vẫn như trước, một mình lẻ loi bước đi.

Trên đường, đã sớm không còn ồn ào náo nhiệt, chỉ có vài người cũng đang đi bộ giống cô.

Một thành phố xa hoa hiện đại như vậy, tại sao đèn đường buổi tối lại không đủ sáng, chỉ có thể soi được bóng người mờ mờ.

Không khí cuối thu hơi lạnh, từng cơn gió không ngừng lùa qua những tòa nhà cao tầng nơi đây.

Dung Ân không để những lời nói của Nam Dạ Tước ở trong lòng, cô nghĩ rằng, trò chơi của anh sẽ không duy trì được bao lâu.

Công việc ở công ty có vẻ càng ngày càng thuận lợi, dự án càng ngày càng nhiều.

"Dung Ân, cậu xem đi." Thẩm Mặc vui vẻ cầm một tập tài liệu đặt lên bàn cô: "Nhờ có cậu mà công ty của chúng ta ngày càng phát triển."

"Đây là công lao của tất cả mọi người." Dung Ân nói, hai tay vẫn gõ bàn phím, cô muốn làm xong việc trước khi hết giờ: "Chờ mình một chút, mình sắp xong rồi."

Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô từ trên thềm đá chạy xuống quảng trường, cuối cùng cũng làm xong công việc, cô nhìn đồng hồ, sợ là mình đã bị muộn mất rồi.

Bước chân chạy chậm lại, nhưng gió thu vẫn tạt vào người.

"Dung Ân ——"

Cô quay đầu lại, Trần Kiều đã đứng bên cạnh cô, Dung Ân không kịp nói nhiều, đành để cậu ta đưa đến cửa Cám Dỗ.

"Cảm ơn cậu." Sau khi đến nơi, cô vội vàng nói.

Chưa kịp xoay người, đã thấy một chiếc xe thể thao màu bạc xé gió lao đến, trong đêm tối vẽ ra một vệt sáng chói mắt.

Cửa xe mở ra, sau khi nhìn thấy khuôn mặt anh, nụ cười của Dung Ân tan biến ngay lập tức.

Nam Dạ Tước mặc một bộ trang phục thoải mái, nhưng cả người vẫn toát lên vẻ cao quý, không thể không công nhận, cùng một loại quần áo, nhưng mặc trên người anh sẽ mang lại kết quả vô cùng khác biệt.

Tất cả đều mang đến cảm giác vô cùng kiêu ngạo và lạnh lùng. Dung Ân quay đầu đi chỗ khác, thậm chí không hiểu sao cô lại có chút chột dạ.

Nam Dạ Tước bình thản đi về phía trước, giống như anh không nhìn thấy hai người. Trong khi Dung Ân vừa âm thầm thở ra một hơi, thì trước khi sắp bước qua hai người, anh đã dừng lại cúi người xuống ghé vào bên tai cô.

"Hắn ta là ai?" Nam Dạ Tước hỏi rất nhẹ, nhưng Dung Ân nghe xong trong đầu nổ ầm một tiếng, cô hoảng hốt.

Người đàn ông này, giọng nói vô cùng bá đạo, ngay cả một câu hỏi đơn giản cũng khiến người khác cảm thấy áp lực.

Trần Kiều nhìn Nam Dạ Tước, cậu ta nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Dung Ân, cũng nhận thấy người đàn ông này không có ý tốt, cậu ta kéo Dung Ân ra đằng sau mình rồi bảo vệ, giọng nói hơi nhấn mạnh: "Tôi là bạn trai của cô ấy."

"Bạn trai?" Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Nam Dạ Tước khẽ nhếch, anh đứng thẳng người, đối diện với hai người, ánh mắt nhìn thẳng vào Dung Ân, nở nụ cười: "Vết đỏ trên ngực cô ấy còn không? Tôi lỡ tay gây nên."

Con nữa



Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥)
Bình luận, góp ý bài viết này Đọc toàn bộ bài viết này

HOT Nhất Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥) MIỄN PHÍ

Đây là trang web hay miễn phí dành cho điện thoại

am duc thanh yeu hay lom cho điện thoại

xem tải am duc thanh yeu hay lomtruyen ngan hay Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥) am duc thanh yeu hay lom am duc thanh yeu hay lomtruyen ngan hay http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html" am duc thanh yeu hay lomtruyen ngan hay am duc thanh yeu hay lomtruyen ngan hay full free watch read files am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html blog/blog-am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html

Mobile bạn đang xem miễn phí kenh truyen am duc thanh yeu hay lom

kenh truyen am duc thanh yeu hay lom

Trang xem tải kenh truyen từ truyen ngan hay am duc thanh yeu hay lom

blog/blog-am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html truyen ngan hay am duc thanh yeu hay lom http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html http://kenhtruyen.mcatbui.net/blog/blog-am-duc-thanh-yeu-hay-lom.html
» Ám Dục
» Truyện Hay - Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài
» (Xuyên Không) - Bá Đạo Vương Phi - - Xem Truyện Ngắn Cực Hay
» Truyện Full - Ám Dục
» Đánh Cắp Trái Tim Một Thiên Thần (JiJung Couple)
» Truyên Ngắn Hay: Ám Dục
» Ám Dục - Phần Kết - - Xem Truyện Ngắn Cực Hay
» Ám Dục - Full Toàn Tập - Xem Truyện Ngắn Hay - Xem Nào..
» Góc Trà Sữa Tâm Hồn Cho Teen
» TPHCM Sẽ Di Dời 2/3 Số Trường đại Học, Cao đẳng
Bình Luận Mới
Số ĐT hoặc link Fb Lên trên đọc bài viết:

Nội dung gửi Nhớ lưu ý thông tin (vd: fb.com/gocdd) để Admin liên hệ nhé :

Mã:
Nhập: *
Chưa có bình luận!