Phim sex | Full 3gp Mp4 | Xem anh sex | Tim

Xem full Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥), ProVn.Wap.Lc Tải miễn phí trên điện thoại ảnh phim truyện

Vấn đề Này Nhỉ. Fan Nào Chả Xem Haivl đc.cứ Thích Phân Biệt đối Xử
Mua Cho Em Ip Vài Triệu =)))))) Mình Là Con Gái Nghe Còn Không Ngửi được
Ảnh Girl Xinh Kute, Girl Cực Xinh Cười Duyên
Kênh Giải Trí Ngày Tốt Nghiệp Bên Cha Nghèo Khắc Khổ
> > > Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥) > Xem Full Hot New
Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥)

Ám dục- Thánh yêu (hay lớm♥)

Tên tác phẩm: Dục Vọng Đen Tối

Tác giả: Thánh Yêu

Thể loại: Hiện đại, hắc bang, ngược luyến

Tình trạng sáng tác: Đã hoàn thành - 144 chương - HE

Nguồn convert: vì lần đầu tiên edit nên mình lấy từ rất nhiều nguồn
Cảm ơn mọi người nhiều nhiều

Poster: traidatinha1♥



------ ấn vào đây tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....
Văn án


Lúc bắt đầu, giữa hai người không có tình yêu, chỉ có tình dục, anh muốn từ trên người cô đạt được khoái cảm lớn nhất, cho dù dây dưa cũng chỉ là thân thể phù hợp.
...

"Nếu đã chán, vì sao còn muốn tiếp tục?"

Anh cười cười, "bởi vì, tôi không tìm được ai có thể thay thế thân thể của em, hiện tại, tôi chán ngấy phụ nữ chủ động, đối với phản ứng thụ động khi nằm dưới thân tôi của em, tôi rất nhớ."

Cô nhìn chằm chằm khuôn mặt người đàn ông này, anh ta vẫn là một ác ma như lần gặp đầu tiên, "biến thái."

"Em sẽ thích sự biến thái của tôi." Khuôn mặt người đàn ông, có thể nói là hoàn hảo, đẹp đẽ khiến người khác phải mê muội, nhưng lời nói nói ra lại đầy xấu xa.

Tay anh ta, thon dài đẹp mắt, nhưng ở trong mắt của cô, nó lại là một chiếc lưới bủa vây không thể cử động, cũng không thể thoát ra được.

"Vậy, vẫn quy tắc cũ, một lần trao đổi, lên giường một đêm."

Người đàn ông híp mắt mỉm cười, môi khẽ hôn, "Được."

Cô giả vờ nghe lời, nhưng khi nhìn người đàn ông ở trên người mình, trong lòng nghĩ, một ngày nào đó anh ta sẽ không được chết tử tế.

...

Cô khát vọng một cuộc sống tự do thoái mái, nhưng người đàn ông này, từ đầu đến cuối không hề buông tha cho cô, phải chăng, chỉ có sau khi anh ta chết cô mới được giải thoát hoàn toàn?

Nếu đã không thể sống, vậy thì hãy cùng nhau xuống địa ngục đi. Tình yêu, trong lúc vô thức đã nảy mầm từ lâu, nhưng họ lại vô tình không nhận ra, nên chà đạp hết lần này đến lần khác, đến khi nhận ra, muốn quay đầu thì cũng đã không còn kịp nữa rồi...

Lời của người edit : Đây là bộ đầu tiên mình làm nên có rỳ sai sót mong mọi người bỏ qua nhé.tại vì bị thích truyện này quá hihi


Chương 1: Cám Dỗ





Thành phố ồn ào náo nhiệt, màn đêm buông xuống, bầu trời âm u, không khí ngột ngạt lan tỏa ra bốn phía. Bao trùm tất cả mọi nơi, ở trung tâm của thành phố Bạch Sa, các cửa hàng lớn vẫn không có gì thay đổi, đèn điện sáng rực rỡ.

Một cô gái có vóc dáng cao gầy, mặc trang phục bó sát người màu trắng, váy ngắn đến mông, chân đi một đôi bốt cao gót cùng màu. Khuôn mặt trắng trẻo được trang điểm tinh tế, thỉnh thoảng cô lại đưa tay nhìn đồng hồ.

Dung Ân nhíu mày nhìn về phía cửa hàng có nhiều người qua lại, nếu không phải vì công việc, cô nhất định sẽ không mặc kiểu quần áo như thế này đến đây. Vừa nhìn thấy có người đến, cô vội vàng mỉm cười chuyên nghiệp: "Xin mời dùng thử sản phẩm mới của công ty chúng tôi, dù chỉ dùng thử một chút thôi cũng có tác dụng giúp cho tiêu hóa." Vừa nghe nói đến miễn phí là có ngay một đám người xúm lại. Dung Ân bắt đầu quảng cáo: "Từ bây giờ bắt đầu khuyến mãi, mua hai sẽ được tặng một."

Bận rộn phục vụ hết một nhóm người, cô lại nhìn đồng hồ trên cổ tay, đúng sáu giờ, lúc này mới thở dài một hơi thật thoải mái, rồi nói nhỏ: "Hết giờ."

Cô liền chạy đến chỗ nghỉ ngơi thay quần áo, tiện thể tẩy trang luôn, Dung Ân cầm lấy khăn giấy ở bên cạnh, lau thật mạnh mấy cái. Trong gương lớn liền xuất hiện một khuôn mặt vừa được tẩy trang xong không có một chút biểu cảm nào của cô, cô vứt khăn giấy vào thùng rác bên cạnh, đứng dậy đi ra khỏi cửa hàng.

Đi vào một khu nhà ở đã cũ, leo hơn mười tầng, vừa mở cửa ra đã ngửi thấy mùi thức ăn thơm ngào ngạt: "Mẹ, con về rồi."

Đây là một phòng ở rộng bốn mươi mét vuông, bên trong có đồ đạc tương đối đơn giản, ở trên bức tường màu trắng có treo một lá cờ Trung Quốc. Mẹ Dung Ân nghe được tiếng con gái về, đúng lúc từ nhà bếp đi ra, trên tay còn bưng hai đĩa thức ăn: "Ân Ân, có mệt không con?"

Cô cất túi ngồi xuống trước bàn: "Con không mệt, chỉ hơi đau chân thôi mẹ ạ." Cũng không thể tránh được, trừ lúc ăn cơm ra cô phải đứng một ngày tám tiếng, lại còn phải đi giày cao gót.

"Ôi Ân Ân, con bảo con có bằng cấp cao như vậy vì sao mãi mà vẫn không xin được việc?" Mẹ Dung Ân xới cơm xong để trước mặt cô, cũng ngồi xuống.

Dung Ân tỏ vẻ không hiểu lắc đầu: "Con cũng không biết, mỗi lần con đi phỏng vấn, ở trong điện thoại nói chuyện rõ ràng rất tốt, nhưng khi vừa nhìn đến sơ yếu lý lịch của con thì lại thay đổi thái độ. Có công ty thậm chí ngay cả sơ yếu lý lịch cũng không xem, vừa nghe đến tên của con đã trực tiếp cho (con) vào danh sách đen rồi."

Mẹ Dung Ân tùy tiện ăn một miếng cơm: "Về lý thuyết, chúng ta có đắc tội với ai đâu?"

Dung Ân đồng ý gật gật đầu: "Vâng ạ. Con là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, thì có thể đắc tội với ai được chứ?"

"Mẹ, từ từ sẽ tốt lên thôi, con còn chưa chán nản đến mức bị suy sụp đúng không ạ?" Dung Ân thay đổi giọng nói vui vẻ ăn cơm, khuôn mặt trẻ trung tràn đầy tự tin như trước.

"Mẹ sợ con vất vả." Mẹ Dung Ân đau lòng gắp thức ăn vào trong bát của cô: "Con ăn nhiều một chút."

"Mẹ, không kịp mất rồi con phải đi dạy thêm buổi tối đây." Dung Ân vội vàng ăn mấy miếng, cầm lấy quả táo trên bàn đứng lên.

"Nhớ về nhà sớm con nhé." Mẹ Dung Ân lo lắng đi theo ở đằng sau, lấy áo khoác nhét vào trong tay cô.

"Con biết rồi ạ." Dung Ân cầm lấy áo, chạy nhanh ra cửa.

Thành phố Bạch Sa, ở một nơi được ví như thiên đường của cuộc sống này, dưới ánh đèn màu, vật chất là thứ luôn được coi trọng, chỉ cần có tiền thì sẽ là thượng đế. Nhìn về phía ngã tư đường, xe cộ đang qua lại tấp nập, khóe miệng Dung Ân mỉm cười, mang theo một chút châm chọc.

Thật ra, nơi hiện tại cô muốn đi đến chính là "Cám Dỗ", hộp đêm lớn nhất Thành phố Bạch Sa, giống như tên gọi của nó, rất khiêu khích, rất mờ ám. Nhưng mà làm việc ở đây lương rất cao, có thể đủ để chi tiêu lâu dài trong cuộc sống.

Lên xe bus, đi qua mấy bến, theo thói quen Dung Ân ngồi ở hàng ghế cuối cùng, xuyên qua cửa kính màu xanh, cô có thể nhìn thấy toàn bộ cảnh của thành phố vào ban đêm. Tất cả đèn màu đều biến thành màu xanh nên nhìn rất chói mắt. Cô luôn không thích màn đêm như thế này.

Ở cửa Cám Dỗ, hai chữ mạ vàng rất to được treo ở không trung, cao khoảng mười mấy mét, dòng chữ mang một nửa nghệ thuật, một nửa thực tế. Chúng đang lạnh lùng nhìn xuống phía dưới, nhìn những người sắp sa ngã.

Bên trong hộp đêm, DJ đang mở thứ âm nhạc sôi động nhất, khuấy động tất cả mọi người trên sàn nhảy.

Dưới ánh đèn mờ là những điệu nhảy nóng bỏng của cả nam và nữ, không hề phân biệt, thân thể như đã được giải thoát, đây chính là mê... Loạn...

Dung Ân thay quần áo, cầm lấy bảng hiệu phòng rượu ở bên cạnh.

Là phòng bar hạng nhất, xem ra hôm nay sẽ lại được rất nhiều tiền boa. Cô nhẹ nhàng nâng khóe miệng, mỉm cười yếu ớt.

Phòng bar hạng nhất là phòng VIP duy nhất của Cám Dỗ, bình thường đến đều là doanh nhân giàu có hoặc là nhân vật nổi tiếng trong giới chính trị, nên tất nhiên vung tay cũng sẽ rất hào phóng.

"Dung Ân, xinh đẹp chính là vốn liếng lớn nhất đấy, lại còn là phòng bar hạng nhất nữa." Lệ Lệ ở bên cạnh, ánh mắt hâm mộ nhìn bảng hiệu phòng rượu ở trong tay cô, trên mặt trang điểm rất cầu kỳ, rất đậm, quần áo lại bó sát nên dáng người trông càng nóng bỏng hơn.

Dung Ân hé ra một nụ cười, xem như là trả lời, bưng lên rượu ở bên cạnh, đi thẳng về phía phòng bar hạng nhất.

"Hừ, ra vẻ cái gì chứ, phải giống tôi hồi trẻ mới gọi là đẹp!" Lệ Lệ coi thường, trừng mắt về phía bóng dáng đã đi xa của cô, đứng dậy dùng tay phủi mông rồi đi đến phòng bao đã được chỉ định.

Dung Ân một tay bê khay rượu, một tay đặt lên cánh cửa kéo nhẹ, cửa đã mở ra.

Bên trong khác hẳn với bên ngoài, rất im lặng, có thể thấy được cách âm rất hiệu quả.

Cô đóng cửa lại, tiến lên mấy bước, mang khay rượu trên tay đặt lên bàn.

Theo phản xạ, cô đưa mắt nhìn xung quanh một vòng, thì thấy trên bàn thủy tinh chất đầy các gói bột màu trắng, có mấy người ngồi ở bên cạnh đang xếp gọn lại. Bởi vì ánh đèn lờ mờ nên Dung Ân cũng không nhìn rõ. Cô ngồi xổm xuống, quay đầu nhìn lại thì thấy một người đàn ông đang ngồi trên ghế sô pha của Italia, một nửa bị khuất trong bóng tối, chỉ để lộ ra một đôi chân thon dài, anh mặc một bộ âu phục đắt tiền.

Dung Ân mang rượu đã chuẩn bị rót vào cốc, động tác thành thạo, trong phòng im lặng chỉ có tiếng rót rượu lạnh lẽo.

Mấy người kia dọn xong bỏ tay ra, có một người lấy ra một con dao nhỏ tùy thân, vạch một lỗ lớn trên một gói. Người đàn ông khuất trong bóng tối hơi nheo mắt lại, từ góc độ của Dung Ân nhìn sang thì thấy rất thâm hiểm.

Người đó lấy tay chấm một ít bột đưa lên mũi ngửi, hít vào xong thì thở hắt ra ngay lập tức. Sau đó gật đầu với người đàn ông kia.

Khuôn mặt trang điểm tỉ mỉ của Dung Ân đột nhiên trở nên trắng bệch, cái này chắc không phải là thuốc phiện giống như ở trên tivi chứ?

Mặc dù trước đây trong khi huấn luyện, quản lý đã từng nói, ra vào ở một nơi như Cám Dỗ thì loại người nào cũng có, cho dù có nhìn thấy họ phóng hỏa giết người cũng không được lên tiếng. Nhưng mà việc làm lần này của họ quá đáng sợ?

"Đi lại đây rót rượu vào ly." Người kia lấy khăn, lau tay bị dính bột, ánh mắt nhìn Dung Ân, giọng nói không hài lòng.

"Vâng..." Dung Ân phản ứng kịp thời, mang một loạt ly rượu bày ra, cầm lấy chai rượu đã mở rót vào những chiếc ly đó.

Thấy A Nguyên đã lau sạch tay, mấy người ngồi bên cạnh vội vàng lấy thuốc lá ra mời. Ngay lập tức trong phòng tràn ngập khói thuốc, Dung Ân nửa quỳ ở trên thảm, cúi đầu xuống chờ khách yêu cầu.

Cô nghĩ đến bản thân mình còn chưa có tiền thuê nhà tháng sau, mà cuộc sống của những người này ở đây lại hơn người và xa hoa đồi trụy đến như vậy.

Mấy người cầm lấy ly rượu ở trên bàn lên cụng ly, thấy Dung Ân vẫn ở bên cạnh cúi đầu, A Nguyên tức giận quát: "Tại sao lại ngây người ra như vậy? Lại rót rượu cho Tước thiếu gia đi".

"Vâng". Dung Ân cầm lấy ly rượu, đến gần phía người ngồi trong bóng tối, cô khẽ nói một tiếng: "Rượu của ngài đây ạ."

Người đàn ông bỏ chân xuống, ngồi dậy, ngay lập tức thân thể hiện ra ngoài ánh sáng.

Ở dưới ánh đèn, khuôn mặt đó gần như là hoàn hảo, trên người tỏa ra một loại khí phách khiến cho người khác cảm thấy có một loại áp lực vô hình, cả người tràn ngập hơi thở lạnh lẽo, người đàn ông này có sự quyến rũ lạnh lùng, ánh mắt thâm trầm, đôi lông mày sắc bén mà người khác không thể có được.

Nam Dạ Tước cầm lấy chén rượu trong tay Dung Ân, đầu ngón tay họ chạm vào nhau, mang đến cảm giác vô cùng lạnh lẽo.

"Tước thiếu gia, lại có một cô gái quỳ gối dưới chân anh rồi", người đàn ông lúc nãy cười rộ lên, quay mặt sang phía Dung Ân ở bên cạnh: "Này, muốn ngủ với lão đại của chúng tôi không?”

Trên mặt Dung Ân không có bất kỳ một biểu hiện gì, cô cúi đầu, cô đã rất quen thuộc với việc bị khách hàng trêu chọc, như thế này chưa là gì cả.

"Nếu kỹ thuật của cô tốt, nói không chừng Tước thiếu gia của chúng tôi sẽ bao cô, dù sao cũng tốt hơn so với việc cô làm người phục vụ ở đây". Mấy người ngồi ở bên cạnh nghe thế, hùa theo cười rộ lên, giọng điệu vô cùng lỗ mãng.

Nam Dạ Tước lấy ví tiền ra, rút ra một xấp tiền giấy, ngay trước mặt mọi người, anh nhét vào trong cổ áo mở rộng của Dung Ân.

Cô ngẩng đầu lên, lần đầu tiên gặp phải khách hàng như vậy, trong lúc nhất thời cô cũng không biết nên ứng phó như thế nào.

Ngón tay lạnh lẽo của người đàn ông chạm vào nơi mềm mại trước ngực cô, thậm chí chạm cả vào áo lót của cô. Lúc bỏ tay ra, đầu ngón tay lại như có như không chạm vào ngực cô, khiến toàn thân cô run rẩy.

"Cảm giác rất tốt, không phải là do phẫu thuật thẩm mỹ". Người đàn ông cười cười, uống cạn chén rượu, hai mắt híp lại nhìn cô chằm chằm .

Dung Ân cắn chặt môi, một cảm giác vô cùng nhục nhã trào ra trong tim cô. Cô biết, số tiền mặt hiện tại được nhét trong áo lót của cô không phải nhỏ. Ít nhất là tiền thuê nhà và tiền sinh hoạt tháng sau cũng không phải lo nữa, lúc này lòng tự trọng cũng không thể biến thành cơm ăn, dần ấy lại sự bình tĩnh, cô ngẩng đầu lên, khuôn mặt vô cùng trong sáng mỉm cười nói: "Cảm ơn."

Trong mắt Nam Dạ Tước xuất hiện một chút không hài lòng, làm như không nhìn thấy nụ cười của Dung Ân, anh trả ly rượu trong tay cho cô, lại quay trở về ngồi trong bóng tối.

Dung Ân lấy rượu ở bên cạnh tiếp tục rót, tiền ở trong ngực nóng như lửa làm cô rất khó chịu.

Dung Ân dùng khuôn mặt tươi cười giả tạo, nhìn thứ chất lỏng màu vàng sóng sánh đang nổi bọt lăn tăn trong ly rượu, cô nhìn cuộc sống xa hoa hưởng thụ của con người. Di chuyển đầu gối quỳ bị tê của mình, ở sâu trong mắt lại ẩn chứa sự ác cảm không thể phát hiện.

"Cốc Cốc..." Sau hai tiếng gõ, cửa được mở ra, quản lý dẫn theo mấy cô gái lần lượt đi vào. Trên mặt nở nụ cười nịnh nọt: "Tước thiếu gia, đây là những cô gái tốt nhất của Cám Dỗ, hôm nay đã chuẩn bị riêng cho anh."

Quản lý quay người, đẩy một cô gái đứng ở đằng sau ra phía trước: "Cô ấy là Candy, vừa mới đến, vẫn là xử nữ, đảm bảo phù hợp với sở thích của Tước thiếu gia."

Candy hơi sợ hãi rụt người lại, sau khi nhìn thấy rõ Nam Dạ Tước, sắc mặt ngay lập tức trở nên ngượng ngùng, cô ta chủ động bước lại gần.

Dung Ân vẫn duy trì tư thế cũ, xem ra đàn ông có bề ngoài bắt mắt vẫn là tốt nhất, đi đến đâu cũng được yêu thích.

Mấy người khác thấy thế, đều mỉm cười, sau đó lựa chọn cô gái cho mình, quản lý vui vẻ rời đi, trước khi đóng cửa lại, còn dùng ánh mắt nhìn Dung Ân, ý bảo cô phục vụ cho thật tốt.

Bên trong phòng, lập tức tràn ngập tiếng trêu ghẹo của đàn ông, tiếng nũng nịu của đàn bà, càng lúc càng lớn.

"Ưm --" Candy ngồi vắt ngang ở trên đùi Nam Dạ Tước, rên rỉ một tiếng giống như thống khổ. Giọng quyến rũ, âm cuối kéo rất dài.

Người đàn ông như vậy, khả năng "tán tỉnh" quả nhiên là rất giỏi.

Dung Ân nhìn thấy nhưng không thể tránh được, cô sắp xếp lại các thứ ở trên bàn, ánh mắt nhìn sang hướng khác.

"Ưm..." Dù sao Candy cũng là người mới đến, chưa có kinh nghiệm, cô ta không chịu được, một lúc sau đã liên tục thở hổn hển, hai tay người đàn ông đặt ở thắt lưng, còn đầu thì đã chôn sâu vào trước ngực cô ta.

Không khí bên trong phòng đang tràn ngập sự dâm loạn xa xỉ, Dung Ân không tự giác nhìn đồng hồ trên cổ tay, đã mười hai giờ. Cám Dỗ không giống những quán bar khác, ở đây, chỉ cần khách hàng ra về, người phục vụ sẽ xong việc.

Chín giờ sáng mai, cô còn phải làm tăng ca ở siêu thị, Dung Ân ngẩng khuôn mặt gầy yếu nhỏ nhắn lên, lại đối diện với ánh mắt thâm thúy của Nam Dạ Tước. Toàn bộ cơ thể Candy nằm ở trên người anh, tay anh đã luồn vào trong áo lót của cô ta từ lâu, rồi sờ soạng đến những chỗ nhạy cảm trên người Candy.

Dung Ân vội vàng dời tầm mắt sang nơi khác, cô nghĩ thầm, chắc cũng đã đến lúc kết thúc.

Quả nhiên, thân thể Candy giật giật, không có sức lực từ trên người Nam Dạ Tước trượt xuống. Cô cảm nhận được đang có một áp lực đến gần mình, thì ra thân thể cao lớn của anh đã đứng dậy, âu phục quý giá phẳng phiu, không một chút nếp nhăn, bên trong là một chiếc áo sơ mi trắng sáng.

Cao quý làm cho người khác không dám đến gần.


...Yêu...Người...Mà...Người...Chẳng...Yêu...Ta...

Chương 2: Ông chủ của Cám Dỗ



Nam Dạ Tước là người đầu tiên ra khỏi phòng, nhìn thấy vậy, Candy mừng rỡ vội vàng chạy theo anh, trong chớp mắt, những người còn lại trong phòng cũng đi hết.

Bầu không khí lúc trước còn đang ồn ào náo nhiệt, thế mà bây giờ đã không còn một ai, thời gian cùng lắm cũng chỉ bằng một cái búng tay của người đàn ông kia.

Dung Ân vội vàng đứng dậy dọn dẹp, trên bàn còn mấy chai rượu chưa mở nắp. Cô khẽ mỉm cười, vậy là lại có thêm thu nhập.

Sau khi dọn dẹp xong, Dung Ân trở lại phòng nghỉ thay quần áo, cô lấy tiền ở trước ngực ra, thì nhìn thấy có khoảng tám hay chín nghìn nhân dân tệ gì đó. Chúng vẫn còn hơi ấm lan sang cả lòng bàn tay cô, thế mới biết cầm tiền có thể làm bỏng tay! Hít một hơi sâu, cô tự nhủ, không sao cả, rồi len lén mang mấy chai rượu cất vào trong túi xách, sau đó cô đi thẳng ra khỏi Cám Dỗ.

Lúc về đến nhà đã gần hai giờ sáng, cô vừa mở cửa đèn trong phòng khách đã sáng lên. Mẹ Dung Ân khoác một cái áo từ trong phòng ngủ đi ra: "Ân Ân, sao về muộn vậy con?"

"Dạ, con dạy thêm cho một người nước ngoài, ban ngày người đó còn phải đi làm, nên chỉ có thể học vào buổi tối. Thật không ngờ tiếng Trung Quốc mà chúng ta nói hằng ngày, đến khi họ nói lại không thể hiểu được." Dung Ân vừa cởi giầy vừa ra vẻ thoải mái, vội vàng nói: "Mẹ ơi muộn rồi, mẹ đi ngủ đi ạ."

"Ừ, con cũng ngủ sớm đi." Mẹ Dung Ân mặc dù hơi nghi ngờ, nhưng thấy cô đã về nhà nên cũng yên tâm, xoay người trở về phòng.

Dung Ân nằm lên giường, cô mệt mỏi đến mức không muốn cử động, nhưng lại vươn tay mở ngăn kéo ở đầu giường ra, lấy sơ yếu lý lịch của mình ở trong đó. Trong ảnh là một cô gái có mái tóc đen dài, cô đang ngẩng đầu lên, khuôn mặt vô cùng xinh đẹp, đôi mắt trong sáng long lanh nhìn về phía trước, sâu trong ánh mắt, hình như cô đang nhìn chăm chú về một nơi nào đó.

Nơi đó là...

Khóe miệng đang mỉm cười của cô đột nhiên mím lại, cay đắng và chua sót bắt đầu trỗi dậy trong lòng.

Dung Ân buồn bã vùi đầu vào trong gối, cô vừa mới bước chân vào xã hội, đã phải làm việc ở một nơi ăn chơi như vậy. Cô cẩn thận đem sơ yếu lý lịch của mình cất đi, ngày kia được nghỉ buổi sáng, cô phải đi tìm một công việc ôn định thôi, nếu cứ như thế này mệt mỏi quá.

Đứng làm việc trong suốt một ngày, Dung Ân không hề được nghỉ ngơi, cô đi đến Cám Dỗ.

Trong phòng nghỉ, mọi người đang nói chuyện ồn ào, thỉnh thoảng còn có những tiếng hét chói tai rất hưng phấn.

Dung Ân vừa đi vào, đã nhìn thấy một nhóm người đang vây quanh Candy hỏi liên tục: "Người đó rất tuyệt đúng không?"

Mặt Candy ngượng ngùng, ánh mắt quyến rũ nở nụ cười: "Trời ơi, các chị không được hỏi như vậy nữa."

"Đoán đúng rồi, đoán đúng rồi, ai cũng bảo Tước Thiếu Gia phong lưu thành tính, vung tay hào phóng, này này, tối hôm qua em đã nhận được bao nhiêu tiền?" Lệ Lệ nhanh chóng thăm dò.

"Là một tấm séc trị giá hai trăm vạn nhân dân tệ."

"Ôi ——"

"Trời ơi ——", vừa nghe thấy số tiền, mọi người đã liên tục hét lên: "Không thể nào, chỉ một đêm mà được những hai trăm vạn sao?" Mọi người nhìn Candy bằng ánh mắt vừa ghen tị vừa pha chút ngưỡng mộ, tại sao mình lại không nhận được chuyện tốt như vậy.

"Này Candy, vậy đêm qua hai người đã làm mấy lần?" Lệ Lệ nghênh ngang ngồi vào chỗ của mình hỏi dồn dập, đôi môi màu đỏ tươi của cô ta theo lời nói mà liên tục cong lên.

Candy đỏ mặt, có một chút thẹn thùng: "Tôi cũng không biết nữa, chỉ biết là cả đêm không ngủ."

Mọi người cười mờ ám: "Quả nhiên là rất tuyệt mà..."

Trong đó có một cô gái hâm mộ nói: "Nếu tôi cũng có một đêm như vậy, cho dù không được nhận tiền thưởng tôi cũng hài lòng."

Lệ Lệ dùng ánh mắt coi thường nhìn cô gái một lượt: "Nhưng mà Tước Thiếu Gia người ta chỉ thích đàn bà trong sạch thôi, ôi không phải, cái mà Tước Thiếu Gia muốn là một cô gái vẫn còn trinh cơ, còn cô ư, chờ kiếp sau đi."

Cô gái không chịu thua dùng giọng điệu mỉa mai nói lại: "Nếu tôi còn phải chờ đến kiếp sau, thì không biết có người đã già sẽ phải chờ bao lâu nhỉ, tôi đây rất tò mò đấy."

"Cô, cô có ý gì hả?" Lệ Lệ đang ngồi đứng phắt dậy, chỉ thẳng tay vào cô gái kia.

Đối phương cũng không hề tỏ ra yếu thế, ưỡn ngực trừng mắt lại: "Cô nghe mà không hiểu sao?"

Dung Ân mặc kệ họ, cô vào thay quần áo, làm việc trong Cám Dỗ là như vậy, luôn không có bạn bè, suốt ngày chỉ có tranh giành đấu đá lẫn nhau.

"Lại cãi nhau à?" Quản lý nhanh chóng đến trước mặt mọi người quát: "Nếu còn tiếp tục cãi nhau, ngày mai không ai được đến đây làm việc nữa."

Lúc này hai người đó mới thôi tranh cãi, nhưng ánh mắt thì vẫn đang lườm nhau chưa hề dừng lại.

"Bốp bốp ——" Quản lý vỗ tay, tập hợp mọi người lại.

"Trong các cô ở đây có ai biết nhảy múa không? Tiểu Mạt người trình diễn hôm nay bị ốm, không thể đến biểu diễn được, nên bây giờ thiếu mất một người múa mở màn" Quản lý vừa nói vừa nhìn xung quanh một vòng, trong mắt tràn ngập lo lắng, đã sắp đến giờ biểu diễn mà vẫn chưa tìm được người thay thế, chỉ có thể trông chờ vào may mắn.

Dung Ân ngẩng đầu lên, nhưng cô lại cúi xuống rất nhanh.

Ngày nay giới trẻ đều thích học múa cột, múa dân tộc hay khiêu vũ thể thao. Lúc ở trường đại học, nhà trường có mở lớp dạy vũ đạo, cô cũng tham gia một khóa học.

Nhưng Dung Ân không hề đứng ra, ngày đó cô học chỉ là vì sở thích, chưa bao giờ nghĩ tới sẽ biểu diễn trên sàn nhảy, đặc biệt là biểu diễn ở trước mặt đám đại thiếu gia, công tử trăng hoa chỉ biết ăn chơi hưởng thụ đó.

Quản lý không thấy ai trả lời thì tỏ ra rất sốt ruột, liên tục đi lại trước mặt mọi người: "Biết làm sao bây giờ, người phụ trách nói, chỉ cần ai có thể đi lên nhảy 15 phút, sẽ nhận được năm nghìn."

"Ôi, nhiều như vậy!" Mọi người nghe xong đều xuýt xoa, ngay cả Dung Ân cũng đã động lòng, năm nghìn, cô đứng làm việc ở siêu thị một tháng cũng chỉ được một nghìn năm trăm nhân dân tệ.

Quản lý khoanh hai tay trước ngực, nhìn mặt của từng người, rất lo lắng.

Do dự một lúc, cuối cùng Dung Ân vẫn từ từ giơ tay lên : "Chị quản lý, tôi biết nhảy." Cô không biết tâm trạng của mình lúc đó là như thế nào, chỉ biết rằng, trong thâm tâm, cô cảm thấy giống như mình vừa mang bản thân ra bán vậy.

"Thật sao?" Quản lý mừng rỡ cầm tay cô kéo ra khỏi đám người: "Trước kia cô đã từng học sao?"

"Vâng, lúc còn đi học, trong ngày kỷ niệm thành lập trường tôi đã từng biểu diễn." Dung Ân rất tự tin nhìn thẳng vào quản lý, ánh mắt không một chút do dự.

"Tốt." Quản lý vui vẻ dẫn cô đi ra khỏi phòng nghỉ: "Đi theo tôi."

Hai người đi vào một phòng bar ở ngay bên cạnh, quản lý tìm được một bộ trang phục, đưa cho cô và nói: "Thay nhanh lên một chút, sắp đến giờ biểu diễn rồi."

Dung Ân mặc một chiếc quần ngắn rất gợi cảm, chân đi một đôi bốt màu đen cao đến đầu gối. Nửa người trên là một chiếc áo vừa ngắn vừa bó sát, lại còn hở rốn để lộ ra vòng eo thon thả tinh tế của cô.

Cô nhẹ nhàng tháo dây buộc tóc xuống, ngay lập tức một mái tóc đen dài được xõa ra, rũ xuống hai bên hông.

Không cần phải trang điểm gì thêm, đây đã là một thân hình đầy quyến rũ và khiêu khích.

Ở giữa sàn nhảy, là một sàn biểu diễn hình chữ T, đây cũng chính là nơi cao nhất trong hộp đêm, sàn nhảy rất cao ở giữa không trung, nhìn giống như những áng mây ở phía chân trời, DJ đeo tai nghe ở một bên, mở nhạc thật to hướng tới một đêm điên cuồng.

“Mọi người ơi, tôi xin được giới thiệu một cô gái quyến rũ nóng bỏng nhất của đêm nay, cô ấy sẽ mang chúng ta đến với một thế giới mới, một đỉnh cao mới, hãy cho một tràng pháo tay để chào đón sự xuất hiện của cô ấy nào!” DJ vừa nói xong, bên dưới đã ngay lập tức đứng dậy vỗ tay hưởng ứng nhiệt liệt.
Dung Ân bước trên hành lang bằng thủy tinh, sàn biểu diễn từ từ hạ xuống cho cô bước vào trong, rồi đưa cô lên cao, từ từ đưa cô lên đến nơi cao nhất.

"Huýt huýt huýt ——" phía dưới là tiếng vỗ tay cuồng nhiệt, thỉnh thoảng còn có những tiếng huýt sáo khiêu khích.

Trong sự hưng phấn đó, bỗng nhiên tất cả đèn của sàn nhảy đều bị tắt đi, ánh sáng chỉ còn lại ở giữa trung tâm, tập trung chiếu lên thân ảnh xinh đẹp chói mắt. Dung Ân chắp hai tay ra đằng sau, bám vào ống tuýp bằng thủy tinh đang phát sáng, thân thể chuyển động mềm mại như rắn, dưới ánh đèn dáng người quyến rũ càng thêm nổi bật.

Cặp mông căng tròn của cô dán lên ống tuýp, theo chuyển động của thân thể, giống như cự tuyệt lại giống như mời gọi. Đột nhiên một mái tóc đen nhánh xõa xuống cánh tay, cô xoay nửa người lại, ánh mắt nhìn quyến rũ, kỹ thuật nhảy tuyệt vời như vậy khiến không khí trong sàn nhảy càng ngày càng náo nhiệt.

Hai tay bám vào ống tuýp, dưới chân dùng một chút lực cô nhún người lộn ngược lên. Ở động tác cuối cùng, đôi chân thon dài của cô quấn lấy ống tuýp, cả người đã lộn ngược lại đầu chúi xuống đất, cô dùng sức rất mạnh ở bên hông, hai tay vẫn bám vào ống tuýp, giữ nguyên tư thế từ từ trượt xuống dưới.

Ngực đầy đặn, mông hoàn hảo, trong múa cột thì không còn gì để chê, mang đến sự quyến rũ không nói nên lời, trên khuôn mặt cô, là ánh mắt mơ màng.

Bầu không khí phía dưới bị đẩy lên tới cao trào, Dung Ân nhẹ nhàng nhảy hết 15 phút, tự tin từ trên cao nhìn xuống.

Ở một vị trí quan sát trên tầng 3. Cửa sổ lớn sát đất bị rèm màu đen che lại, đem Cám Dỗ chia làm hai không gian hoàn toàn khác biệt. Một bàn tay hé ra từ trong góc màn, người đàn ông đưa chén rượu lên môi, uống một ngụm. Khẽ cười làm khóe miệng nâng lên rất gợi cảm, anh ta vươn ngón trỏ ra hiệu.

Sàn biểu diễn hình chữ T hạ xuống, Dung Ân được đưa trở lại hành lang, vừa muốn bước đi, đã bị hai người chặn đường ngăn cản.

"Ông chủ muốn gặp cô."

Chương 3: Cự tuyệt



"Ông chủ muốn gặp tôi?" Dung Ân nhìn xung quanh, từ lâu cô đã nghe nói, ông chủ của Cám Dỗ là một người cực kỳ thần bí, ngay cả quản lý ở đây cũng chưa từng gặp mặt, vậy mà tại sao ông chủ lại muốn gặp cô? Nhưng, nghĩ đến số tiền năm nghìn nhân dân tệ sắp nhận được, cô vẫn đồng ý đi theo sau.

Trên tầng ba của Cám Dỗ, không chỉ có Dung Ân, mà ngay cả quản lý ở đây cũng chưa từng đặt chân đến.

Mới đi được mấy bước chân, cô đã cảm thấy rất áp lực. Cuối cùng họ cũng dừng lại trước cửa một căn phòng, một vệ sĩ cao to mở cửa ra, sau đó ra hiệu cho Dung Ân đi vào.

Cô vừa đi được hai bước, cánh cửa ở sau lưng đã đóng lại.

Cạch một tiếng, lạnh lẽo, dứt khoát.

Ở bên trong, căn phòng tối om, rất yên tĩnh, không có một chút ánh sáng.

Dung Ân sợ hãi lùi lại đằng sau, cô đưa tay sờ lên cánh cửa tìm kiếm, nhưng không tìm được chỗ để mở cửa. Xuất phát từ bản năng sinh tồn trong bóng tối, cô nắm chặt hai tay lại, gõ lên cửa: "Thả tôi ra ngoài!"

Đột nhiên phía sau truyền đến tiếng bước chân rất khẽ, Dung Ân dừng tay lại, dựa người sát vào cửa, tim cô đập liên hồi. Cô cảm nhận được có một loại áp lực vô hình, đang từ trong bóng tối tiến về phía mình, bao vây cô lại, khiến cô không thể thoát ra được, Dung Ân vô cùng sợ hãi.

Chợt cảm thấy ấm áp ở sau lưng, ngay sau đó một làn hơi thở nam tính đã phả vào gáy cô, khiến cô bị giam vào giữa cửa và trước ngực của một người đàn ông.

"Ông.. Ông chủ? Ông tìm tôi?" Thân thể Dung Ân run rẩy, cô cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng mồ hôi lạnh trên người đã chảy ròng ròng.

Anh ta vẫn không nói gì, tiếp tục tiến lên, khiến hai người càng lúc càng sát lại gần nhau.

Người đàn ông này rất cao lớn, đầu của Dung Ân vừa vặn áp vào cổ của anh ta, nên cô không thể cử động được.

Một làn hơi thở nóng bỏng thổi vào bên tai cô, xen lẫn là tiếng thở hổn hển của anh ta, rất khiêu khích, rất mờ ám.

Ngay sau đó, một ngọn lửa nóng bỏng trực tiếp chạm vào cổ cô, lưỡi của anh ta, nhẹ nhàng liếm lên chiếc cổ trắng trẻo mẫn cảm của cô, rất nhanh và chính xác tìm được động mạch trên đó, rồi nhẹ nhàng ngậm lấy, dùng sức trằn trọc mút vào.

Một cảm giác xa lạ ập đến, khiến Dung Ân không thể kìm nén được, cô cảm thấy nhục nhã nên giãy giụa liên tục: "Buông tôi ra, buông tôi ra ——"

Người đàn ông ở đằng sau vòng tay lại, ôm lấy cô, khiến cô có vùng vẫy thế nào cũng không thoát ra được, trông cô lúc này giống như một con thú bị vây khốn.

"Không được ——", Dung Ân sợ hãi hét lên, cô liên tục lắc đầu.

Người đàn ông lấy một tay kéo áo của cô ra, từ eo lần đi vào, bắt đầu không kiêng nể gì sờ soạng trên lưng cô, Dung Ân cảm thấy đầu óc mình nổ ầm một tiếng, suy nghĩ hỗn loạn.

"Cố định múa mở màn ở Cám Dỗ, tôi sẽ không để em phải chịu thiệt, được không?" Người đàn ông cuối cùng cũng mở miệng, một giọng nói vô cùng quyến rũ phả vào tai cô, bởi vì động tình mà đã bắt đầu khàn khàn.

Ánh mắt Dung Ân ở trong bóng tối lóe lên như hai ngọn đuốc, trong mắt tràn ngập sự chống đối: "Không được, hôm nay chỉ là một trường hợp ngoài ý muốn."

"Tại sao em lại không nghe lời như vậy?" Người đàn ông siết chặt tay lại, khiến hai người càng áp sát hơn.

"Anh ——" Trong bóng tối, khuôn mặt trắng trẻo của Dung Ân đỏ lên, thân thể vì tức giận mà phát run: "Tôi không phải là nhân viên chính thức ở đây, anh không ép buộc được tôi."

"Thật sao?" Ngữ điệu của người đàn ông giống như không hề để tâm, khiến sự kiên quyết của cô khi đến tai anh ta không có một chút uy lực.

Dung Ân hít một hơi sâu, cô không dám cử động, khí lạnh hít vào khiến cô có cảm giác bỏng rát. Cô buộc mình tỉnh táo lại, nhấc chân lên, vừa định đá về phía sau, thì người đàn ông đã nhận ra, anh ta dùng sức đẩy mạnh cô về phía trước, khiến cả người cô dựa trên cánh cửa.

Cô bị đau lên tiếng: "Đúng, tôi sẽ không làm nhân viên chính thức ở đây!" Giọng nói của Dung Ân vô cùng kiên quyết.

Đột nhiên cô bị xoay người lại, ngay lập tức một nụ hôn nóng bỏng ập xuống, cho dù đang ở trong bóng tối, anh ta cũng tìm được chính xác môi của cô, hôn, nhưng cũng không giống hôn, môi cô bị xé rách, đau đớn tận trong tim.

Thân thể Dung Ân mềm nhũn, cả người không có sức lực, cô phải dựa vào cánh cửa ở sau lưng. Mà lúc này, người đàn ông dường như đã đùa bỡn xong, khẽ buông tay ra, để mặc cơ thể cô trượt xuống sàn nhà.

"Được, tôi sẽ chờ xem, nhưng đừng để có một ngày, cô lại phải trở về khóc lóc cầu xin tôi, đến lúc đó... , cô nên biết, trò chơi này sẽ không còn đơn giản như hôm nay." Anh ta nói trắng ra như vậy, ngữ khí tràn đầy tự tin, thậm chí, còn có một chút khinh miệt.

"Tôi cam đoan, sẽ không bao giờ có ngày đó!" Tuy rằng trong phòng rất tối, nhưng Dung Ân vẫn quật cường ngẩng đầu lên, ánh mắt tràn đầy mạnh mẽ.

Người đàn ông vừa đi vừa cười, anh ta bước đến trước mặt Dung Ân, rồi lấy tiền trong tay ném vào người cô.

Bả vai bị ném trúng hơi đau, tiền ngay lập tức từ trên cánh tay cô rơi xuống.

Dung Ân sờ soạng nhặt lại, ước chừng cũng có khoảng mấy vạn, toàn là tiền mặt. Cô chia đôi, cầm lấy một nửa trong số đó: "Đây là tiền thù lao đêm nay của tôi, số còn lại vẫn là của anh."

Dung Ân nhấn mạnh, đây chính là tiền do cô nhảy múa mà có được, không có gì đáng xấu hổ. Số tiền ngày hôm qua cũng vậy, đều là do bản thân cô phải làm việc vất vả mới kiếm được, cho nên cô có thể yên tâm thoải mái mà nhận.

Dung Ân vịn một tay vào cánh cửa để đứng lên, cô sờ soạng một lúc vẫn không tìm được chỗ mở cửa, đằng sau liền truyền đến tiếng cười nhạo của người đàn ông kia. Sau đó cánh cửa kêu "Cạch" một tiếng, anh ta rút tay lại, thì ra đây là cửa khóa bằng vân tay.

Dung Ân không chần chừ một giây, cô vừa chạy ra ngoài vừa nghĩ, xem ra không thể làm việc lâu dài ở Cám Dỗ được nữa.

Người đàn ông ở đằng sau nhìn cô chạy đi, ý cười trên môi anh ta càng ngày càng đậm.

Về đến nhà, Dung Ân lấy tiền ra, cô đặt chúng cùng một chỗ với số tiền ngày hôm qua, tổng cộng đã được hơn mười vạn, ít nhất có thể đảm bảo cuộc sống trong vòng ba tháng tới.

Cô lại lấy sơ yếu lý lịch ra, ngón tay lướt qua nét chữ xinh đẹp trên đó, cô đã không thể nhớ được, lúc điền thông tin vào bộ hồ sơ này, tâm trạng của cô là như thế nào.

Mới sáng sớm, Dung Ân đã thay một bộ quần áo nghiêm túc, rồi đi ra ngoài, bộ trang phục này, cô mua để mặc đi xin việc, nhưng cô cũng không nhớ, rốt cuộc mình đã mặc nó được mấy lần.

Đi chưa được bao lâu đã gần đến buổi trưa, Dung Ân cầm sơ yếu lý lịch, gõ cửa phòng nhân sự của một công ty.

"Mời vào." Một giọng nói phát ra từ bên trong, cô đẩy cửa bước vào, trưởng phòng nhân sự nhìn thấy cô, cười gật đầu.

"Ngồi đi." Ông ta vừa nói vừa chỉ vào chỗ ngồi ở đối diện, Dung Ân ngồi xuống, cô rất nhanh đưa sơ yếu lý lịch của mình ra, trưởng phòng cầm lấy, nhanh chóng nhìn qua một lượt: "Bằng cấp rất cao."

Khuôn mặt nghiêm túc của trưởng phòng hơi mỉm cười nhìn Dung Ân, khiến hai tay đang nắm chặt của cô không tự giác thả lỏng.

Nhưng mà, nụ cười của ông ta cũng không duy trì được lâu, đến khi trưởng phòng nhìn thấy tên của cô, theo thói quen ông ta đưa tay đẩy gọng kính, ngữ khí nghi ngờ hỏi: "Dung Ân?"

"Vâng." Dung Ân lo lắng gật đầu, tâm trạng ngay lập tức trở nên căng thẳng, từ trước đến nay trong khi phỏng vấn, không chỉ có một người đã từng hỏi cô như vậy.

"Ôi!" Thật là, trưởng phòng khẽ thở dài, đem sơ yếu lý lịch trả lại cho cô: "Chúng tôi không thể tuyển dụng cô được."

"Tại sao?" Dung Ân không hiểu hỏi ngay, tại sao kết quả lần nào cũng như vậy.

"Chuyện này, tôi không thể trả lời, cô đi ra ngoài đi." Trưởng phòng đã lấy lại vẻ mặt khó gần lúc đầu, ông ta cúi xuống sắp xếp lại giấy tờ trên bàn.

Tâm trạng cô lại một lần nữa rơi xuống đáy vực, hi vọng mới có được lại một lần nữa hóa thành bọt biển, nếu như vậy, cô thà không có còn hơn, Dung Ân đứng dậy cầm lấy hồ sơ của mình, cô xoay người đi ra ngoài, không hề quay đầu lại.

Đi đến quảng trường Thế Kỷ, Dung Ân nắm chặt hai tay, hồ sơ bị cuộn lại nhàu nát nhăn nhúm. Nhưng ngay sau đó, Dung Ân không đành lòng, cô nới lỏng tay, lấy sơ yếu lý lịch vuốt phẳng lại.

Ánh mặt trời nắng chói chang làm Dung Ân không mở mắt ra được, những vầng sáng chói lóa đủ mọi màu sắc, khiến cô bị hoa mắt chóng mắt, hít vào một hơi thật sâu, Dung Ân ngồi xuống ghế.


Chương 4: Ra giá




Bên cạnh cô, Thẩm Mặc cũng ngồi xuống ghế nghỉ ngơi, thấy bộ dạng thất thần của Dung Ân thì quay sang nhìn, khi ánh mắt chạm đến sơ yếu lý lịch trên tay cô liền lên tiếng: "Bạn học kiến trúc à, đang đi tìm việc sao?"

Dung Ân quay sang nhìn cô ấy: "Đúng vậy, nhưng mà mình vẫn chưa tìm được"

"Mình thấy bằng cấp của bạn rất cao, trường đại học cũng rất nổi tiếng, sao lại không xin được việc nhỉ?" Thẩm Mặc cầm lấy sơ yếu lý lịch trong tay cô, cẩn thận mở ra xem.

Dung Ân miễn cưỡng mỉm cười, lắc đầu nói: "Thế mà chẳng có công ty nào muốn tuyển dụng mình."

"Ôi! Nếu bạn có hứng thú, thử đến công ty của mình xem sao? Chỉ có điều quy mô không lớn, là công ty do mình và mấy người bạn cùng thành lập, vừa mới mở thôi." Thẩm Mặc tràn đầy tự tin, cười hớn hở, đem sơ yếu lý lịch trả lại cho cô.

"Thật sao?" Dung Ân bất ngờ không thể tin được.

"Đương nhiên, chỉ có điều, tiền lương sẽ không cao, tháng đầu tiên chỉ được hai nghìn nhân dân tệ." Thẩm Mặc cười ngượng ngùng: "Công ty vừa mới thành lập, vẫn chưa đi vào quỹ đạo."

"Không đâu, hai nghìn là nhiều rồi, Cảm ơn bạn." Dung Ân vui vẻ, đây là công việc đầu tiên của cô sau khi tốt nghiệp.

"Được, mình tên là Thẩm Mặc." Cô ấy đứng dậy, vươn tay ra.

"Mình là Dung Ân."

"Đây là địa chỉ công ty của bọn mình, chín giờ sáng mai bạn hãy đến đó nhé." Thẩm Mặc lấy danh thiếp trong túi ra đưa cho cô.

Dung Ân nhận lấy, vui vẻ gật đầu.

Sau khi chia tay Thẩm Mặc, cô không đi làm nữa, mà một mình đến chợ mua rất nhiều đồ ăn. Sự lo lắng bấy lâu nay cuối cùng cũng được gỡ bỏ, tâm trạng của cô rất tốt.

Về đến nhà, mẹ Dung Ân đang nấu cơm, cô ngay lập tức hướng vào bếp gọi to: "Mẹ ơi, mẹ ra đây nhanh lên."

Mẹ Dung Ân nghe thấy vội vàng chạy ra: "Ân Ân, sao vui vẻ vậy con? Lại mua nhiều thức ăn như thế này nữa."

"Mẹ ơi, con tìm được việc rồi." Cô đặt các thứ trong tay xuống, ôm lấy mẹ.

"Thật à con?" Mẹ Dung Ân vui mừng mang thức ăn trên bàn đi vào bếp: "Tốt quá rồi, cuối cùng con cũng tìm được một công việc ổn định."

Dung Ân đi theo mẹ, chen vào bếp, cô lấy đồ ăn trong túi ra.

"Ân Ân, nếu con tìm được công việc ổn định rồi, thì đừng đi dạy thêm buổi tối nữa, làm hai việc một lúc con không chịu nổi đâu."

Dung Ân ngẩng đầu lên, cô suy nghĩ, nhưng cuối cùng vẫn chưa quyết định: "Mẹ ơi, chuyện này để một thời gian nữa hãy bàn ạ."

Dù sao, tiền lương được hai nghìn nhân dân tệ một tháng vẫn không đủ chi tiêu. Mặc dù làm việc ở Cám Dỗ rất nguy hiểm, nhưng lại kiếm được rất nhiều tiền.

Mẹ Dung Ân không nói nữa, bà tiếp tục nấu cơm.

Đến buổi tối, Dung Ân vẫn còn đi làm ở Cám Dỗ, vừa bước vào đến cửa hộp đêm, cô đã cảm thấy không yên lòng.

Ở cửa bãi đỗ xe của Cám Dỗ, một chiếc xe thể thao sành điệu lao đến, dừng lại ngay cạnh Dung Ân, cửa xe mở ra, một người vệ sĩ cao to bước xuống, anh ta ngay lập tức chạy vòng sang phía đối diện, cúi người mở cửa, một người đàn ông mặc trang phục thoải mái bước xuống, anh chính là Nam Dạ Tước.

Thân thể của anh rất cao lớn, vẫn là khuôn mặt lạnh như băng không thay đổi, ông trời thật bất công, đã cho anh quyền thế, còn không keo kiệt, cho anh thêm một vẻ ngoài đẹp như vậy.

Nam Dạ Tước dẫn đầu đi vào, khi đi qua chỗ Dung Ân thì hơi dừng lại, sau đó lạnh lùng bước qua.

Cô nhìn chiếc xe Bugatti kia, thầm nghĩ, cho dù mình có kiếm tiền cả đời, cũng không thể mua nổi một cái bánh xe.

Bên trong sàn nhảy, vẫn rực rỡ chói mắt như mọi khi, cuộc sống của những người giàu sang là vậy, dùng tiền để mua vui hưởng thụ.

Những phòng bar trên hành lang, không biết là vô tình hay cố ý, luôn luôn không đóng cửa, khiến cảnh hoan lạc bên trong và những trò chơi của kẻ có tiền lộ hết ra ngoài.

Dung Ân thay quần áo xong, cô mở bảng hiệu phòng rượu ra, là phòng bar hạng hai.

Lệ Lệ ở bên cạnh nhìn thấy, cô ta vui vẻ đem bảng hiệu phòng rượu trong tay mình giơ lên: "Ha ha, lần này phòng bar hạng nhất đến lượt tôi. À đúng rồi, hôm nay hình như lại là Tước thiếu gia, người đàn ông đó có phải boa rất nhiều không?"

Dung Ân nhìn rượu đã chuẩn bị xong, không ngẩng đầu lên nói: "Đúng vậy."

"Ôi, quá tuyệt vời!" Lệ Lệ vui vẻ, cô ta soi gương chải đầu, chải xong lại ngắm bộ quần áo bó sát trên người, tiếp tục kéo cổ áo hình chữ V vốn đã rất trễ của cô ta xuống, vừa vặn làm lộ ra bộ ngực khiêu gợi.

Dung Ân mở cửa phòng bar hạng hai đi vào, khách hàng vẫn chưa đến, cô nhìn loại rượu vẫn còn ở trên bàn, sau khi so sánh với rượu trên tay mình xong, cô ngồi xuống đổi lại.

Phòng bar hạng bình thường cũng rất xa hoa, chỉ chơi trong một đêm cũng sẽ tốn mấy nghìn, Dung Ân ngồi xếp lại khay đựng khăn tay và khay đựng hoa quả, rồi đợi khách hàng đến.

Đột nhiên, có người mở cửa ra, cô nhìn thấy quản lý đi vào.

"Dung Ân, đi ra ngoài nhanh lên." Quản lý kéo tay cô, dẫn cô đi ra ngoài.

"Chị quản lý, có chuyện gì vậy?" Dung Ân ngạc nhiên không hiểu chuyện gì đang xảy ra, lên tiếng hỏi.

"Tước thiếu gia nói, hôm nay muốn cô phục vụ ở phòng bar hạng nhất, đi nhanh lên, người đàn ông đó tức giận sẽ không xong đâu." Quản lý nắm chặt tay Dung Ân lôi đi, đến trước cửa phòng bar hạng nhất thì dừng lại.

Lệ Lệ vẻ mặt thất vọng đứng ở ngoài cửa, nhìn thấy hai người đến, sắc mặt càng u ám trừng mắt nhìn Dung Ân.

"Còn đứng đó làm gì, đi sang phòng bar hạng hai ngay." Quản lý lấy khay rượu trong tay Lệ Lệ đưa cho Dung Ân.

Dung Ân lo lắng nhận lấy, nhớ đến hành động của Nam Dạ Tước đêm hôm đó, cô hơi do dự.

Quản lý thấy cô không có động tĩnh gì, thì đặt tay lên vai cô nói: "Dung Ân, cô cũng biết hiện nay kiếm tiền không phải dễ, huống hồ, cô không phải là nhân viên chính thức, người đàn ông đó có thể làm gì cô, dù có tiếp xúc chân tay một chút, thì cũng không thể tránh khỏi."

Dung Ân ngẩng mặt lên, cô gật đầu, sau đó mở cửa đi vào.

Bên trong chỉ có một mình Nam Dạ Tước, anh ngồi dựa vào sô pha, hai chân gác trên bàn rượu.

Dung Ân đi từ từ, dựa vào trực giác cô cảm thấy có một chút nguy hiểm, Nam Dạ Tước nheo mắt lại, nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, anh buông hai tay khoác lên ghế, nhìn phong thái vô cùng mạnh mẽ nam tính.

Dung Ân bước đến trước mặt anh, lấy rượu ra, bắt đầu rót vào ly. Đến nơi này, chủ yếu là để mua vui, rượu cũng không phải là vấn đề quá quan trọng. Cho nên hộp đêm đã sử dụng loại rượu này, để tránh uống quá nhiều có thể gây họa.

Đồng phục của hộp đêm đều rất ngắn, Dung Ân quỳ gối trên thảm, cô cố gắng giữ thẳng người, để tránh bị hở hang.

Nam Dạ Tước vẫn không nói một câu, nhìn cô chằm chằm, không kiêng nể, ánh mắt cực kỳ nóng bỏng.

Trong phòng bar rất im lặng, im lặng đến mức, một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, Dung Ân rót rượu, tay không tự chủ được bắt đầu run rẩy.

Nam Dạ Tước bỏ chân xuống, thân thể nghiêng về phía trước, Dung Ân khẽ quay sang, cô nhìn thấy bộ trang phục thoải mái của anh, vì thân thể cúi về phía trước, mà để lộ ra cơ ngực rắn chắc, cùng với mùi nước hoa thoang thoảng.

Nam Dạ Tước cầm ly rượu trên bàn lên uống, một ly rượu vừa đủ uống một ngụm, chất lỏng màu vàng nhạt thấm ướt đôi môi vô cùng gợi cảm của anh, mang theo sự mờ ám không nói nên lời.

Dung Ân đặt hai tay trên đầu gối, giữ nguyên động tác, đột nhiên, một chén rượu xuất hiện trước mặt cô, cùng với nó là khuôn mặt phóng đại của anh: "Uống hết đi."

Dung Ân cầm lấy ly rượu, không chút do dự uống hết, yêu cầu như vậy, về cơ bản ngày nào cũng có.

Rượu sau khi điều chế đã không còn mạnh, nồng độ cồn cũng không cao, nhưng vị của nó thì vẫn rất đậm.

Dung Ân chưa kịp thở, một ly rượu nữa lại được đưa đến, mặt cô không chút biểu cảm nhận lấy, tiếp tục uống hết.

Dường như Nam Dạ Tước rất thích thú với trò chơi này, Dung Ân thấy vậy trở nên hoảng sợ, cô nói: "Xin lỗi, tôi không thể uống được nữa."

Nam Dạ Tước đưa ly rượu đến bên môi cô, ép cô phải uống, nhưng Dung Ân lại mím chặt môi không chịu mở miệng, nếu lại uống hết nó, nhất định cô sẽ say mất.

Ly rượu ngay trước mặt, khiến mùi rượu nồng nặc bốc lên mũi cô, Nam Dạ Tước thu tay lại, anh xoay xoay Ly rượu, tìm đúng vị trí son môi của Dung Ân, ngẩng đầu uống cạn ly rượu. Hành động này, rõ ràng rất khiêu gợi.

Uống xong, Nam Dạ Tước lại lấy một ly rượu khác, ly rượu hơi nghiêng, sau đó đổ hết lên váy của Dung Ân.

"Á ——" Bị đổ rượu vào người khiến Dung Ân giật nảy mình, cô nhìn rượu thấm vào đồng phục, ngay lập tức trên nền vải màu trắng, xuất hiện những vệt màu chói mắt, càng lúc càng lan rộng.

"Ngủ cùng tôi một đêm, thế nào?" Nam Dạ Tước cuối cùng cũng mở miệng, ánh mắt nóng bỏng sáng rực nhìn cô chằm chằm.

"Tước thiếu gia, anh hãy tìm người khác đi, các cô gái ở Cám Dỗ ai ai cũng xinh đẹp, nếu anh không tìm được, tôi có thể gọi quản lý tìm giúp anh?" Dung Ân lấy hai tay che đùi lại, ánh mắt trong sáng nhìn anh.

"Cô hãy ra giá đi." Nam Dạ Tước không từ bỏ ý định, ngón tay ngả ngớn đã bắt đầu sờ soạng xương quai xanh của cô.

Chương 5: Nhục Nhã




"Rất xin lỗi Tước thiếu gia, nhưng tôi không phải là nhân viên chính thức ở đây." Dung Ân nghiêng người muốn tránh khỏi tay anh, nhưng không ngờ, chẳng những cô không tránh được, mà ngược lại còn làm cho tay anh trượt xuống đùi.

"Anh --" Cô tức giận lui về phía sau, may mà ngay lúc này cửa mở ra.

"Tước thiếu gia --" Nghe thấy giọng nói của quản lý, Dung Ân vui mừng quay đầu lại, cô nhìn thấy một cô gái trẻ đang đứng bên cạnh quản lý: "Tước thiếu gia, đây là cô gái vừa mới ra mắt ngày hôm nay, đêm nay hãy để cô ấy phục vụ ngài được không ạ?"

Dung Ân cảm kích nhìn quản lý mỉm cười, ngay lập tức trên đỉnh đầu lại truyền đến giọng nói lạnh lẽo của Nam Dạ Tước: "Đi ra ngoài."

Dung Ân vội vàng đứng lên, mặc dù chân bị tê nhưng cô vẫn đứng vững, may là quản lý đến kịp.

Nhưng, cô còn chưa kịp bước đi, thì đã bị một lực mạnh kéo xuống ngồi lên sô pha: "Tôi không bảo cô." Nam Dạ Tước nhìn hai người đang đứng ở cửa: "Đi ra ngoài, đóng cửa lại ngay lập tức."

Tại sao lại như vậy, Dung Ân cuống quít ngồi dậy, cô vội vàng kéo váy xuống.

Quản lý mỉm cười chuyên nghiệp tiến lên mấy bước: "Tước thiếu gia, việc này, Dung Ân cô ấy không phải là nhân viên chính thức ở đây, cô ấy... "

"Đi ra ngoài." Giọng nói của Nam Dạ Tước vẫn không thay đổi, nhưng đủ lạnh lẽo khiến người nghe cảm thấy run rẩy, những ai quen biết anh đều hiểu, đây là dấu hiệu bắt đầu tức giận của anh.

"Vâng ạ, vâng ạ... " Quản lý hoảng sợ, không dám tiếp tục ngăn cản, xoay người cùng với cô gái đang đứng bên cạnh đi ra ngoài, trước khi đóng cửa lại, quản lý không quên ngẩng đầu nhìn Dung Ân, ánh mắt đầy ẩn ý.

Ở một nơi hỗn loạn như Cám Dỗ, luôn luôn xảy ra những chuyện bất ngờ không thể khống chế được, nếu Dung Ân đã đi làm ở đây, thì cô phải chấp nhận điều này, Cám Dỗ không thể vì một nhân viên phục vụ, mà phải đắc tội với những khách hàng có địa vị.

Đặc biệt, người đó lại là Tước thiếu gia.

Nam Dạ Tước nhìn thấy Dung Ân tràn đầy cảnh giác đối với mình, thì khóe miệng mỉm cười: "Cô yên tâm, tôi sẽ không ép cô ngủ với tôi, tôi không thích cưỡng bức."

Nghe anh nói vậy, tâm trạng Dung Ân hơi thả lỏng một chút.

Sau đó anh lấy ra một chiếc bút kim vô cùng tình xảo, cúi người xuống viết lên đùi cô một dãy số: "Tôi sẽ cho cô mười ngày để suy nghĩ, suy nghĩ xong thì gọi cho tôi, nhưng, tôi nghĩ mình sẽ không chờ được lâu đâu."

Dung Ân nhìn dãy số kia, người đàn ông này, ngay cả số điện thoại cũng đặc biệt như vậy, chỉ cần nhìn qua một lần đã có thể ghi nhớ .

Giống như lần trước, Nam Dạ Tước lấy ra một xấp tiền, nhưng lần này anh không nhét vào ngực cô, mà nhét ngay vào giữa hai chân của cô.

Dung Ân đỏ mặt, cô miễn cưỡng mỉm cười, nhưng trong lòng lại nghiến răng nghiến lợi, chỉ hận không thể cho anh một cái tát.

Người hạ lưu cô đã gặp không ít, nhưng cũng chưa bao giờ gặp ai háo sắc như vậy.

Dung Ân nắm chặt hai tay, mỗi lần nhận tiền boa của khách hàng cô đều buộc mình phải mỉm cười, không được bài xích, không được tủi thân, cô nói với chính mình, cơm còn không có mà ăn, cho dù trong lòng có chua xót, vẫn phải nhịn xuống, tiền, không có gì là không tốt.

Cô thở sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng cổ họng lại càng nghẹn ngào.

Nam Dạ Tước đứng dậy đi ra ngoài, Dung Ân nhìn theo bóng dáng anh, cảm thán, đúng là người đẹp vì lụa.

Trở lại phòng nghỉ, Dung Ân thu dọn một chút rồi thay quần áo ra về, nghĩ đến chuyện ngày mai có thể đi làm, tâm trạng không tốt của cô cũng khá lên rất nhiều.

Về đến nhà, cô lấy tiền bỏ vào tủ, chỉ trong hai ngày, số tiền boa cô nhận được đã bằng một năm tiền lương. Trên đời này, chỉ có những người không bao giờ phải lo lắng vì tiền, mới có thể bỏ ra hai trăm vạn, để mua lần đầu tiên của một cô gái.

Mới sáng sớm, Dung Ân đã xách túi chạy ra ngoài bắt xe bus.

Cô buộc tóc lên, ăn mặc giản dị, quần bò áo khoác mỏng, khuôn mặt vô cùng sáng lạng, không có nét xinh đẹp quyến rũ của ban đêm, thay vào đó là sự trẻ trung năng động.

Hiện nay, những người đi làm đa số đều sử dụng phương tiện giao thông công cộng, Dung Ân cũng vậy, cô dựa vào địa chỉ trên danh thiếp, cuối cùng trước chín giờ sáng cũng tìm được đến nơi.

Đây là một văn phòng nhỏ, rộng khoảng hai mươi mấy mét vuông, bên trong bố trí rất đơn giản, chỉ có mấy cái bàn và máy vi tính. Thẩm Mặc ở gần cửa, cô ấy đang ngồi trước máy vi tính gõ điên cuồng, miệng vẫn còn ngậm một túi sữa.

Nhìn thấy Dung Ân, cô ấy dừng tay lại, chào đón: "Bạn đến rồi, nhanh lại đây để mình giới thiệu. Đây là Dung Ân, đồng nghiệp mới của chúng ta."

Một người ngồi trước máy tính ngẩng đầu lên: "Xin chào, tôi là Tô Luân."

Trong văn phòng tính cả Dung Ân cũng chỉ có ba người.

"Dung Ân, bạn ngồi xuống đây đi." Thẩm Mặc kéo ghế bên cạnh cô ra nói: "Còn có ba người nữa nhưng đang đi ra ngoài công tác."

"Ừm." Dung Ân mở tài liệu trên bàn ra xem, cô bắt đầu làm quen với công việc.

Ưu điểm của công ty nhỏ chính là ít nhân viên, như vậy sẽ không có nhiều rắc rối.

Dung Ân nắm bắt công việc rất nhanh, khi còn học đại học, cô đã từng gửi tác phẩm tham gia cuộc thi thiết kế của thành phố và nhận được rất nhiều lời khen ngợi.

Buổi trưa gọi cơm ở ngoài, sau đó mấy người ngồi ăn với nhau, lúc này mới được nghỉ ngơi một chút.

"Ôi mệt quá!" Thẩm Mặc vừa đấm lưng vừa kêu lên, khuôn mặt cũng làm ra vẻ nhăn nhó rất khổ sở.

"Mới có một chút mà đã kêu như vậy, vậy mà bảo muốn xây dựng sự nghiệp." Tô Luân ở bên cạnh trêu chọc, thực ra anh ta cũng mệt muốn chết.

"Ôi, tôi làm sao biết làm việc lại vất vả như vậy?" Thẩm Mặc vội vàng ăn mấy miếng cơm: "Không biết bọn họ có lấy được hồ sơ dự thầu không nữa."

"Tôi nghĩ sẽ rất khó, bây giờ cạnh tranh rất khốc liệt, công ty của chúng ta lại mới thành lập, không, thực ra phải gọi là văn phòng mới đúng, nên làm gì có chuyện dễ dàng như vậy?" Nói xong Tô Luân cầm tờ báo ở bên cạnh lên đọc: "Nhìn đi, phải giống những tập đoàn lớn như thế này, không phải cạnh tranh, chỉ cần ngoắc tay một cái, tiền sẽ tự động đưa đến cửa."

"Ở đâu?" Thẩm Mặc giật lấy tờ báo đọc: "Hứ, người đàn ông này có gì ghê gớm, là tai họa thì có, nhìn đôi mắt này xem, rõ ràng là một đôi mắt đa tình."

Dung Ân ăn cơm, ánh mắt cũng nhìn tờ báo, người đàn ông này có vẻ quen quen, cô quay sang nhìn kỹ lại, đây không phải là Tước thiếu gia của Cám Dỗ hay sao?

Nghỉ ngơi một lúc, ba người lại tiếp tục làm việc, Dung Ân lấy tờ báo, nhằm ngay khuôn mặt cao quý kia, cuộn hộp cơm lại rồi vứt hết vào thùng rác.

Làm như vậy, cô cảm thấy hơi hả dạ.

"Chúng tôi về rồi đây." Kèm theo đó là một tràng cười sảng khoái, sau đó có ba người đàn ông còn rất trẻ xuất hiện, đi đầu là Thẩm Hiên Ngạo, vừa vào đến, anh ta đã đến bên cạnh bàn làm việc của Thẩm Mặc, ôm lấy cô.

"Hiên Ngạo, làm gì vậy." Thẩm Mặc vung tay lên giả vờ đánh anh ta.

"Tiểu Mặc, chúng ta đã làm được, tuy rằng dự án này không lớn, nhưng nếu thành công, chúng ta có thể kiếm được khoảng bốn năm vạn nhân dân tê." Thẩm Hiên Ngạo buông Thẩm Mặc ra, nhìn thấy Dung Ân hỏi: "Cô ấy là ai?"

"Đây là Dung Ân, người hôm qua đã nhắc đến, thành viên mới của công ty chúng ta." Thẩm Mặc vui vẻ giới thiệu: "Hiên Ngạo, vậy là sau khi khai trương, công ty của chúng ta đã nhận được dự án đầu tiên."

"Đúng vậy, cuối cùng cũng có thêm động lực." Tô Luân ở bên cạnh ngẩng đầu lên nói.

"Chúng ta chỉ có năm ngày để chuẩn bị, đến lúc đấu thầu không thành công thì coi như đã mừng hụt một phen." Thẩm Hiên Ngạo cầm cốc nước trên bàn lên uống.

"Không thành vấn đề, công ty của chúng ta nhất định sẽ thắng." Thẩm Mặc rất tự tin, giơ tay làm một biểu tượng hình chữ V, vội vàng lấy túi của Thẩm Hiên Ngạo mở ra xem.

"Chính là dự án này sao?"

Thẩm Hiên Ngạo gật đầu, cầm tài liệu lên: "Đây là bản giới thiệu của công ty bất động sản, trong vòng năm ngày, chúng ta phải làm một bản thiết kế thật tốt để thuyết trình, điều này sẽ quyết định thắng bại."

Ưu điểm của tuổi trẻ chính là như vậy, tràn đầy tự tin, không bao giờ sợ hãi trước khó khăn.

Dung Ân rất thích cảm giác này, cô rất vui vẻ.

Công việc ở Cám Dỗ vẫn chưa thể nghỉ, mấy ngày nay, cô cũng không gặp lại Nam Dạ Tước, hay ông chủ bí ẩn của Cám Dỗ cũng không tiếp tục làm khó cô.

Dung Ân ở trên hành lang, nhìn xuốn sàn nhảy.

Trên sàn biểu diễn, vũ nữ ôm lấy ống tuýp ra sức uốn éo, dưới ánh đèn, bóng người mờ ảo chiếu lên vách tường, hiện ra là hình ảnh vũ nữ mặc váy ngắn đang nhiệt tình biểu diễn.

Dung Ân chuyển tầm mắt nhìn xuống dưới sàn nhảy, những người ban ngày bị khắc chế, buổi tối một khi buông thả thì hừng hực khí thế.

Cuộc sống ở thành phố hiện đại rất phức tạp, có đôi khi cảm thấy, những nơi như Cám Dỗ, cũng không phải là không tốt, ít nhất, có thể khiến người ta giải tỏa áp lực.

Dung Ân ở trên hành lang, cô nhìn xuống đám đông dưới sàn nhảy, trong đó, có người sa đọa, có người đến giải trí, hay cũng có người đến để trốn tránh... Nhưng cuối cùng, ai cũng phải trở trở về nhà, trở về với cuộc sống của chính mình. Cho dù là ấm áp hạnh phúc, hay lạnh lẽo cô độc cũng đều phải chấp nhận, nghĩ đến đây, trong đầu Dung Ân đột nhiên lóe sáng.

Mấy ngày sau, Dung Ân đã vẽ ra một bản thiết kế rất tốt, phù hợp với trào lưu hiện nay.

Mấy người vui vẻ tập trung lại, cùng nhau thảo luận, không ai đưa ra những lời khen ngợi có cánh, mọi người chỉ gật đầu đồng ý.

Cuộc đấu thầu năm ngày sau thành công ngoài mong đợi, điều này khiến cho mấy người tuổi trẻ vừa lập nghiệp rất vui mừng.

"Buổi tối, chúng ta hãy đi ăn mừng đi?" Thẩm Mặc vội vàng tắt máy tính, cô vui vẻ đứng lên.

"Được." Tô Luân ở bên cạnh cũng nhanh chóng gấp tài liệu lại.

Mấy người đàn ông còn lại cũng không lên tiếng phản đối, Dung Ân nhìn đồng hồ, cô thấy bây giờ vẫn còn sớm.

Công việc ở Cám Dỗ, bảy giờ tối mới bắt đầu.

"Hay là chúng ta đi hưởng thụ một lần? Đi Cám Dỗ được không?" Thẩm Hiên Ngạo vừa nói vừa đến trước mặt Thẩm Mặc, đầu anh ngay lập tức bị đập một cái.

"Muốn đi Cám Dỗ? Thôi xin, đến đó cho dù có năm vạn nhân dân tệ cũng không đủ, đúng là học đòi."

Bàn luận mãi, cuối cùng mọi người cũng lựa chọn đến một nơi phù hợp là một nhà hàng. Nơi này rất náo nhiệt, tuy bên trong hơi nhỏ, nhưng lại tao nhã lịch sự. Quan trọng nhất là, nhà hàng gần Cám Dỗ, Dung Ân sẽ không phải đi lại vất vả.

Vừa ăn cơm vừa nói chuyện cũng mất gần một tiếng.

Dung Ân vội vàng từ biệt mọi người, đi đến Cám Dỗ.

Bước ra khỏi nhà hàng, một cơn gió lạnh ùa đến, cô kéo cổ áo lên chạy ra đường.

Vì cô chạy quá nhanh, nên khi một chiếc xe thể thao sang trọng dừng lại ngay bên cạnh, người cô lảo đảo suýt ngã, Dung Ân bực mình nhìn cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc bộ âu phục màu trắng bạc, bước xuống xe Chương 6: Đau lòng



Lại là anh, Nam Dạ Tước.

Hình như anh vừa đi dự tiệc ở đâu về, chiếc cà vạt trên cổ hơi nới lỏng, bộ âu phục nho nhã màu trắng bạc khoác trên người anh cho cảm giác lạnh lẽo, nhưng cũng không làm mất đi vẻ cao quý vốn có của nó.

Nam Dạ Tước đi đến trước mặt Dung Ân, người anh dựa lên thân xe, theo thói quen hai tay đút vào túi quần.

Cô đứng bất động, đối diện với đôi mắt thâm thúy của anh, vốn dĩ cô có ý muốn nhường đường cho anh đi trước. Nhưng không ngờ, anh lại cầm lấy tay cô, kéo nhẹ một cái, Dung Ân đứng không vững, ngay lập tức cả người ngã vào lòng anh.

Mặt Dung Ân áp vào ngực Nam Dạ Tước, hai tay anh đặt bên hông cô. Từ xa nhìn lại, tư thế của hai người rất giống một đôi tình nhân đang thân mật.

"Buông tôi ra!" Dung Ân ngẩng đầu lên, đối diện với đôi mắt thâm trầm và chiếc mũi thẳng tắp của anh.

"Đã mấy ngày rồi?" Nam Dạ Tước khẽ hỏi, hởi thở anh thoang thoảng mùi rượu, bao phủ ở giữa hai người, vô cùng nóng bỏng

"Anh nói gì thế?" Dung Ân giả vờ không hiểu, cô nheo mắt lại.

Lại là trò đùa vô vị của một kẻ có tiền.

"Cô muốn ép tôi phải ra tay sao? Tôi không có tính kiên nhẫn đâu." Anh không để ý đến thái độ của cô, cũng không hỏi lại.

"Ý của anh là gì?" Dung Ân thầm khâm phục bản thân mình, hiện tại đang bị anh khống chế trong tư thế như thế này mà cô vẫn có thể bình tĩnh chống đối lại anh.

"Cô sẽ hối hận." Nam Dạ Tước mỉm cười lạnh lùng, so với khi anh không cười còn đáng sợ hơn, ánh mắt vốn thâm trầm của anh đột nhiên lóe sáng.

Dung Ân nghi ngờ, cô không biết đôi tay đang đặt bên hông mình được cấu tạo bằng gì, mà lại khiến cô cảm thấy nơi đó đang nóng rực, toàn thân cô giống như đang bị thiêu đốt.

"Tại sao phải hối hận? Dường như tôi chưa hề trêu chọc anh?" Dung Ân cố gắng khiến bản thân mình bình tĩnh, nhưng cô vẫn không thể kiềm chế được, giọng điệu hơi chất vấn.

Nam Dạ Tước nhướn mày, anh lắc đầu: "Chưa hề, nhưng mà, tôi thích trò chơi này."

Dung Ân hít sâu một hơi, đây là cũng được coi là lý do sao? Cô cãi lại: "Trò chơi? tại sao tôi lại phải chơi cùng anh?"

"Không chơi? Cũng được, vậy cô hãy chờ bản thân mình rơi vào đường cùng đi." Nam Dạ Tước khẽ nói: "Tôi rất muốn nhìn xem, một con mèo cưng sau khi rơi vào đường cùng, sẽ quay lại cầu xin tôi như thế nào?"

Mèo cưng? Người đàn ông này thật quá đáng, thế nhưng, anh coi cô là một con mèo.

Dung Ân gồng lên, hai tay cô dùng sức kéo tay anh ra khỏi người mình: "Chơi? Anh chơi một mình đi."

Cô vội vàng xoay người chạy đi, chỉ để lại một chiếc bóng lưng cao ngạo.

Mang chút vẻ cô đơn, giống như đang chạy trốn.

Mà trò chơi này, vào một đêm thu lạnh lẽo, đã chính thức bắt đầu.

Anh, người đang ở đỉnh cao nhất của cuộc sống, muốn dạng đàn bà như thế nào chẳng có, mọi chuyện đều nắm trong tay. Muốn làm gì cũng quá dễ dàng khiến cuộc sống trở nên vô cùng nhàm chán.

Dung Ân chạy chậm lại, cô đi vào Cám Dỗ, nhưng chưa kịp vào trong đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

"Trần Kiều?" Cô không dám khẳng định, khi đến gần anh ta mới dám lên tiếng.

Trần Kiều quay người lại, sau khi nhìn thấy cô thì nét cười trên mặt càng tươi hơn: "Dung Ân, cậu làm việc ở đây?"

Dung Ân xấu hổ gật đầu, cô không nói gì, có cảm giác như mình bị bắt quả tang khi đang làm việc xấu.

"Sao cậu lại làm việc ở đây?"

"Dung Ân, cậu không nên làm việc ở đây nữa." Trần Kiều nôn nóng nói, anh ta nhìn những người đang ra ra vào vào, ngay lập tức liền nhận biết đây là nơi nào, không suy nghĩ thêm gì nữa, cậu ta nắm chặt tay Dung Ân.

"Trần Kiều, mình bị muộn rồi." Dung Ân nhẹ nhàng gỡ tay ra, nhìn cậu ta một cái, rồi xoay người đi vào Cám Dỗ, Trần Kiều vội vàng đuổi theo, chạy lên chắn ngang trước mặt cô: "Dung Ân..."

"Diêm Việt, cậu ấy sẽ không mong muốn nhìn thấy cậu làm việc ở đây."

Một cái tên đã lâu không được nhắc đến, đó là cái tên mà Dung Ân đã cố gắng quên đi, được nhắc đến vào ngay lúc này khiến cô cảm thấy vô cùng lạnh lẽo, giống như đang bước trên băng lạnh, lẻ loi và cô độc.

Đau đớn, trái tim càng lúc càng đau.

"Dung Ân, đừng đi làm nữa." Trần Kiều nhìn thấy cô hơi thả lỏng, lại tiếp tục khuyên nhủ.

"Trần Kiều." Một lúc sau, Dung Ân mới tìm lại được giọng nói của mình, cô hụt hơi, run rẩy nói: "Mình muốn đi làm."

"Dung Ân! Nếu là Diêm Việt, cậu ấy sẽ không đồng ý..."

"Đúng vậy!" Đau đớn trong lòng cuối cùng cũng bộc phát, sau khi hét lên, đôi mắt xinh đẹp của cô vì xúc động mà ươn ướt, không biết đã bao lâu rồi cô chưa rơi lệ: "Cậu nói đúng, nếu là Diêm Việt... Nếu là anh ấy, thì anh ấy sẽ không bỏ rơi mình, mà anh ấy sẽ ở bên cạnh mình, sẽ không để mình phải làm việc ở đây, nhưng... Giờ anh ấy ở đâu, anh ấy đang ở đâu kia chứ?"

Câu hỏi cuối cùng, dường như cô đã gào lên, cô chưa bao giờ nghĩ đến sẽ nổi giận với ai, sẽ giải tỏa với ai, nhưng hôm nay, khi cái tên này được nhắc đến một lần nữa, cô thật sự không thể chịu đựng được nữa, cô đã quá mệt mỏi.

"Dung Ân..." Trần Kiều ngạc nhiên đến mức không thốt nên lời, cậu ta nhìn thấy nước mắt của cô, những giọt nước mắt bi thương tuôn trào mãnh liệt.

"Trần Kiều..." Giọng Dung Ân khàn khàn, trong bóng tối nghe càng thêm hư ảo, cô lấy lại bình tĩnh, cố gắng giữ cho giọng nói không run rẩy: "Cả mình và cậu đều biết, anh ấy, đã không còn nữa..."

Khi nói ra những lời cuối cùng, trái tim cũng theo đó dần dần trở nên lạnh lẽo. Ánh mắt Trần Kiều tối lại, sau khi nói xong, Dung Ân hạ quyết tâm, cô bước vào nơi vực sâu, sa hoa trụy lạc.

Cả buổi tối, tâm trạng Dung Ân vô cùng khó chịu, lúc cô ra về đã là nửa đêm, Dung Ân vẫn như trước, một mình lẻ loi bước đi.

Trên đường, đã sớm không còn ồn ào náo nhiệt, chỉ có vài người cũng đang đi bộ giống cô.

Một thành phố xa hoa hiện đại như vậy, tại sao đèn đường buổi tối lại không đủ sáng, chỉ có thể soi được bóng người mờ mờ.

Không khí cuối thu hơi lạnh, từng cơn gió không ngừng lùa qua những tòa nhà cao tầng nơi đây.

Dung Ân không để những lời nói của Nam Dạ Tước ở trong lòng, cô nghĩ rằng, trò chơi của anh sẽ không duy trì được bao lâu.

Công việc ở công ty có vẻ càng ngày càng thuận lợi, dự án càng ngày càng nhiều.

"Dung Ân, cậu xem đi." Thẩm Mặc vui vẻ cầm một tập tài liệu đặt lên bàn cô: "Nhờ có cậu mà công ty của chúng ta ngày càng phát triển."

"Đây là công lao của tất cả mọi người." Dung Ân nói, hai tay vẫn gõ bàn phím, cô muốn làm xong việc trước khi hết giờ: "Chờ mình một chút, mình sắp xong rồi."

Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh, cô từ trên thềm đá chạy xuống quảng trường, cuối cùng cũng làm xong công việc, cô nhìn đồng hồ, sợ là mình đã bị muộn mất rồi.

Bước chân chạy chậm lại, nhưng gió thu vẫn tạt vào người.

"Dung Ân ——"

Cô quay đầu lại, Trần Kiều đã đứng bên cạnh cô, Dung Ân không kịp nói nhiều, đành để cậu ta đưa đến cửa Cám Dỗ.

"Cảm ơn cậu." Sau khi đến nơi, cô vội vàng nói.

Chưa kịp xoay người, đã thấy một chiếc xe thể thao màu bạc xé gió lao đến, trong đêm tối vẽ ra một vệt sáng chói mắt.

Cửa xe mở ra, sau khi nhìn thấy khuôn mặt anh, nụ cười của Dung Ân tan biến ngay lập tức.

Nam Dạ Tước mặc một bộ trang phục thoải mái, nhưng cả người vẫn toát lên vẻ cao quý, không thể không công nhận, cùng một loại quần áo, nhưng mặc trên người anh sẽ mang lại kết quả vô cùng khác biệt.

Tất cả đều mang đến cảm giác vô cùng kiêu ngạo và lạnh lùng. Dung Ân quay đầu đi chỗ khác, thậm chí không hiểu sao cô lại có chút chột dạ.

Nam Dạ Tước bình thản đi về phía trước, giống như anh không nhìn thấy hai người. Trong khi Dung Ân vừa âm thầm thở ra một hơi, thì trước khi sắp bước qua hai người, anh đã dừng lại cúi người xuống ghé vào bên tai cô.

"Hắn ta là ai?" Nam Dạ Tước hỏi rất nhẹ, nhưng Dung Ân nghe xong trong đầu nổ ầm một tiếng, cô hoảng hốt.

Người đàn ông này, giọng nói vô cùng bá đạo, ngay cả một câu hỏi đơn giản cũng khiến người khác cảm thấy áp lực.

Trần Kiều nhìn Nam Dạ Tước, cậu ta nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Dung Ân, cũng nhận thấy người đàn ông này không có ý tốt, cậu ta kéo Dung Ân ra đằng sau mình rồi bảo vệ, giọng nói hơi nhấn mạnh: "Tôi là bạn trai của cô ấy."

"Bạn trai?" Đôi môi mỏng lạnh lẽo của Nam Dạ Tước khẽ nhếch, anh đứng thẳng người, đối diện với hai người, ánh mắt nhìn thẳng vào Dung Ân, nở nụ cười: "Vết đỏ trên ngực cô ấy còn không? Tôi lỡ tay gây nên."

Con nữa


------ ấn vào đây tải về máy truyện này để đọc truyện offline java....đọc trên điện thoại không cần nối mạng và chia sẽ với bạn bè....



Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥)

$seoimg Kênh Truyện anh dep wap anh dep full hd mobile di dong
Mô tảArray Ám-Dục--Thánh-Yêu-hay-Lớm♥ Array
____________
Về bài viết

Kênh Truyện

Ám Dục- Thánh Yêu (hay Lớm♥), cực hay

» Ám Dục


» Truyện Hay - Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài


» (Xuyên Không) - Bá Đạo Vương Phi - - Xem Truyện Ngắn Cực Hay


» Truyện Full - Ám Dục


» Đánh Cắp Trái Tim Một Thiên Thần (JiJung Couple)


» Tổng Hợp - Danh Sách Những Chuyện đang Hot Nhất Hiện Nay:


» ‎[Vozer Dụ Dỗ Gấu Chơi Game]


» EM ĐÃ ĐỦ LỚN ĐỂ YÊU ANH CHƯA??


» Yêu Nhau Thì Dễ... - Giữ Nhau Thì Khó


» Ừ ...! Tớ Là Con Nhà Nghèo


» [Tự Truyện-Có Hình] Chị Quản Lý Dễ Thương


» TỔNG HỢP CÁC TRUYỆN NGẮN FULL HAY NHẤT


» ĐỌC TRUYỆN Này Anh! Tôi Không Phải Là ôsin


» Đoc Truyện Full (Xuyên Không) - Bá Đạo Vương Phi


» Đọc Truyện Thôn Thiên Full


» Có Phải Em Là Một Linh Hồn...


» Tổng Hợp Truyện Hay Nhất Trong Dịp Hè


» Truyện Cực Hay, Chiếc Mặt Nạ Quỷ


» Truyên Ngắn Hay: Ám Dục


» Ám Dục - Phần Kết - - Xem Truyện Ngắn Cực Hay


© Kênh truyện, Giải trí điện thoại, Wap truyện, Kho truyện ngắn hay miễn phí, Xem truyện hay
Google